THÔNG BÁO !

Trang blog diễn đàn đã được dời sang địa chỉ mới http://ptlambao.blogspot.com/ . Vui lòng vào đây để theo dõi tin tức mới và tiện việc ủng hộ. Trang này sẽ lưu giữ những thông tin cũ . Xin cả ơn sự ủng hộ của mọi người

TM Ban Điều Hành Blog

07 November 2011

Bao giờ hồ Tây thoáng đãng như xưa?


07/11/2011 06:49:31
 - Mặt hồ Tây giờ lộn xộn nào là nhà hàng nổi, nào thuyền to thuyền nhỏ, lại cả sân tập golf trên mặt nước nữa… Bao giờ hồ Tây mới thoáng đãng như xưa? 

Bao giờ cho đến... ngày xưa?

Bác Nguyễn Văn Dũng: mặt hồ Tây đang ngày càng hẹp đi chính bởi nhà hàng nổi, sân golf, khách sạn...
Bác Nguyễn Văn Dũng: mặt hồ Tây đang ngày càng hẹp đi chính bởi nhà hàng nổi, sân golf, khách sạn...
Bác Nguyễn Văn Dũng (57 tuổi sống ở ven hồ Tây): "Khi còn là thanh niên tôi thấy 2 làng Yên Phụ và Nghi Tàm dân sống chủ yếu vào nghề đánh cá, đứng bên đây tôi có thể thấy rất rõ bên kia hồ Tây. Sau khi Việt Nam có chính sách mở cửa thu  hút vốn đầu của nước ngoài và cũng chính vì vậy mà hồ Tây được đầu tư, mặt hồ ngày càng hẹp dần đi bởi các công trình nhà hàng, khách sạn mọc lên. Cảnh quan không còn được cổ kính, thơ mộng như xưa".
 
Bác Trần Văn Anh (67 tuổi, ở làng Yên Phụ, quận Tây Hồ): "Trước đây, đứng bên làng Yên Phụ, tôi có thể nhìn thấy làng Nghi Tàm, hay đứng ở  đình  làng Yên Phụ  tôi trông thấy rất rõ con đường Thanh Niên thơ mông bên hồ. Cách đây khoảng 20 năm về trước, các loại chim như sân cầm, bò két vẫn kéo nhau về đây. Một không gian thật yên tĩnh, thơ mộng của hồ Tây".
 
"Nhỡ bóng golf đánh trúng đầu thì chết toi"
 
"Tôi đánh cá trên hồ nhiều năm rồi nhưng chẳng dám vào khu vực đánh sân golf, nhỡ đâu bị bóng golf đánh trúng đầu chết toi" (cười). Hồ Tây giờ lộn xộn, nào nhà hàng khách sạn, thuyền bè giờ đây thêm sân golf từ đó kéo theo rất nhiêu các dịch vụ. Các cơ quan chức năng thấy hợp lí thì làm, còn tôi là người dân sống ở đây thì chỉ thấy nó không đẹp và lộn xộn thôi" - Anh Đỗ Văn Hiếu (40 tuổi, trú tại số nhà 35 Yên Phụ - quận Tây Hồ) nói.

Anh Đinh Việt Trung: Khi nào cần câu của tôi lại được quăng hết sải tay?
Anh Đinh Việt Trung: Khi nào cần câu của tôi lại được quăng hết sải tay?
Anh Đinh Việt Trung (44 tuổi  trú tại  nhà số 9 ngõ 120, Phố Yên Phụ - quận Tây Hồ) cho biết: "Tôi thường đi câu cá thư giãn mỗi khi căng thẳng, thế nhưng mỗi khi quăng cầnđều phải né chỉ sợ lưỡi câu móc vào bờ phao của sân golf. Nhiều khi rất khó chịu. Không biết khi nào cần câu của tôi lại được quăng hết sải tay?"
 
Bác Trần Văn Anh (67 tuổi, ở làng Yên Phụ, quận Tây Hồ): "Sân golf dựng trên mặt hồ làm mất đi cảnh quan thoáng đãng, trông rất buồn cười. Bây giờ mỗi khi chiều đến chỉ nghe tiếng đánh (phách) của người chơi golf hay tiếng ca nô chạy ầm ầm.  Nhiều khi muốn ra hồ chơi cho thư giãn nhưng cũng sợ sự ồn ào".
 
Theo cô Nguyễn Thị Kim Thu (51 tuổi, trú tại 107 Yên Phụ, Tây Hồ):  "Việc xây dựng các sân golf trên mặt hồ chiếm hàng nghìn m2 làm cho việc quản lý, khai thác thuỷ sản trở nên khó hơn trước kia. Có sân được thành lập và cấp phép hơn chục năm, nhưng cũng có những sân golf mới được thành lập khoảng 3 năm về trước. Việc đánh bắt thuỷ sản trở nên khó khăn hơn với chúng tôi".
 

Không gian công cộng cần bảo vệ và tôn trọng

Kiến trúc sư Trần Huy Ánh (Hội viên Hội kiến trức sư Việt Nam) nêu quan điểm cá nhân cho rằng: Về việc xây sân tập golf ở hồ Tây, tôi đã biết cách đây khá lâu. Sân golf trên mặt hồ Tây là việc không nên làm. Nó thay đổi không gian thoáng đãng của mặt nước hồ Tây. Không nên vì lợi ích của một số ít người mà ảnh hưởng đến hoạt động công cộng (ngắm cảnh, bơi thuyền, hay những hoạt sinh kế vốn có của cư dân ven hồ...). Không gian, khung cảnh hồ Tây là tài sản công cộng của người dân Hà Nội cần được tôn trọng, ưu tiên, và bảo vệ ". 
 
 
Quách Du - Ngọc Tú

Bằng cấp vô bổ


Một công ty có 700 cử nhân làm… công nhân

TP - Báo Tiền Phong vừa có bài phản ánh về một công ty tư nhân chuyên lắp ráp linh kiện điện tử tại Đà Nẵng có tới 700 cử nhân đang làm… công nhân!

Trong đó nhiều người có tới vài tấm bằng từ cao đẳng trở lên, chưa kể các chứng chỉ ngoại ngữ, tin học.

Miệt mài suốt 16-17 năm học từ thuở chập chững bước vào lớp Một, vượt qua biết bao nhiêu kỳ thi, tốn bao nhiêu tiền của, công sức, kèm theo bấy nhiêu kỳ vọng gửi gắm của gia đình, dòng họ. Vậy mà ra đời lại làm công việc mà chỉ cần khóa dạy nghề vỏn vẹn từ 1 tuần đến 1 tháng là đủ. Biết bao bậc cha mẹ ứa nước mắt nhìn công sức, khát vọng, ước mơ của con cái đổ sông đổ biển. Bản thân những ông cử bà cử trẻ tuổi ấy còn thất vọng gấp bội.

Tất nhiên, cuộc sống không phải đôi giày vừa chân cho tất cả mọi người. Không phải học kinh doanh ra trường là có ngay một chỗ ngon lành để… quản trị! Học báo là ra nhà báo, học sư phạm là ra làm thầy. Các nước phát triển vẫn có chuyện tiến sĩ phải đi lái taxi kiếm sống. Nhưng đó là chuyện hãn hữu. Còn ở ta, tình cảnh ấy nhan nhản như là chuyện đương nhiên.

Đau lòng cho nền giáo dục đại học. Cho đến bây giờ, mỗi năm cả nước vẫn đều đều đẻ ra thêm 11 trường đại học. Không ít cơ sở đào tạo chất lượng đẳng cấp chưa đến đâu vẫn ngang nhiên "xé rào" đào tạo cao đẳng, đại học quốc tế! Tất cả đánh vào tâm lý ưa chuộng bằng cấp của người Việt, cùng ảo tưởng tấm bằng cử nhân là lá bùa, là toa thuốc bách bệnh nghiễm nhiên đem đến những công việc an nhàn.

Một nền đại học mà đa phần bài giảng đều khô cứng sách vở. Phần lớn học chay, thừa những kiến thức xơ cứng, thiếu gắn với thực hành, thực tiễn. Ra trường, sinh viên cái gì cũng biết sơ sơ, mờ mờ.

Một nền giáo dục cũng nan y như căn bệnh giao thông bây giờ, do thiếu sự phân luồng, phân tuyến từ đầu, dẫn đến tắc nghẽn đầy ứ những người thầy không ra thầy, thợ không bằng thợ.

Đau lòng cho những người trẻ tuổi không được hướng đạo từ thuở ban đầu cắp sách đến trường. Để sớm biết được rằng mình thích gì, có khả năng gì và cần học gì. Để biết cơ hội vào đời không phải chỉ là tấm bằng đại học. Rất nhiều người thợ với lòng đam mê, quyết tâm rèn luyện "nhất nghệ tinh", đã thành những tay nghề bậc cao, những nghệ nhân thành đạt hơn người.

Có lẽ trong bối cảnh loạn bằng cấp này, mỗi gia đình, mỗi người trẻ đành phải biết tự cứu mình. Giống như buộc trở thành những người tiêu dùng thông thái, khi ngoài đường nhan nhản những kẻ bán hàng thiếu lương tâm. Tự tránh xa những lời rao mời chèo kéo lừa phỉnh để chọn cho mình một lối đi với nghề nghiệp chắc chắn. Không phí phạm thêm thời gian tiền bạc nữa cho bao thứ bằng cấp vô bổ.

Trí Quân

ĐBQH Đỗ Văn Đương: "Tôi vẫn chưa có nhà để ở"


06/11/2011 13:54:29
 - Sử dụng và quản lý đất kém hiệu quả dẫn đến nhiều hệ lụy như tham nhũng, bệnh thành tích, ô nhiễm môi trường, nhà xây không bán được, doanh nghiệp thì phá sản còn người dân mất đất sản xuất... Đó là những tâm tư của ông Đỗ Văn Đương, đại biểu Quốc hội TP.HCM khi trò chuyện cùng KH&ĐS.
TIN LIÊN QUAN

Không bán tháo thì chìm trong vỡ nợ

Hiện có thực trạng nhiều doanh nghiệp hạ giá hàng loạt nhà ở, thậm chí chịu lỗ hàng trăm tỷ đồng để cắt lỗ, thu hồi vốn trả nợ ngân hàng. Ông có thể bình luận gì về vấn đề này?

Đó chính là hệ quả từ việc quản lý không tốt, quản lý chưa chặt tài nguyên đất. Xây dựng nhà cao tầng là một chủ trương đúng đắn để tiết kiệm đất. Nhưng do cái sự nóng vội trong việc đầu tư nên vừa rồi nhiều doanh nghiệp ồ ạt xây dựng rồi ồ ạt bán cắt lỗ. Nhu cầu nhà ở của người dân rất lớn nhưng khả năng thực tế để mua nhà lại rất thấp. Đó là sự trớ trêu của thực tế.
 
a
Ông Đỗ Văn Đương, đại biểu Quốc hội TPHCM

Có phải ông muốn nói doanh nghiệp thì nóng vội thu lời còn người dân thì "lực bất tòng tâm"?

Để hoàn thiện một công trình thì không chỉ xin dự án cấp phép, rồi rất nhiều chi phí khác đội giá công trình lên cao. Họ buộc phải bán với giá cao. Nhưng vừa rồi do cơn bão giá, có những doanh nghiệp phải trả mỗi ngày hàng tỷ đồng tiền lãi. Thế thì không thể chịu nổi, buộc họ phải xả hàng. Không bán tháo trả nợ thì còn chìm ngập trong cái nợ đó dẫn đến vỡ nợ. 

Nhu cầu nhà ở thì rất lớn nhưng lại mâu thuẫn với thu nhập của đa số người dân. Tôi năm nay đã hơn 50 tuổi, lại là cán bộ cấp cao, vậy mà đến tận bây giờ vẫn chưa có nhà để ở. Hiện tôi mới đang xây nhà mà phải xây ở một vùng quê rất xa thành phố. 

Liệu người dân có được hưởng lợi từ thực tế đó?

Theo tôi như thế nó mới trở về giá trị thực của thị trường. Chứ trước đây giá nhà đất bị làm giá quá nhiều, nó ăn vào tâm lý của đám đông tạo nên nhiều bức xúc. Ngay cả khi đó thì người dân vẫn chưa thể đủ tiền để mua được nhà.

Ông có "chia sẻ" với các doanh nghiệp vì "khó khăn" của họ? 

Mặc dù doanh nghiệp có kêu lỗ thì tôi vẫn tin rằng đó là mức giá đúng thực tế và dễ chấp nhận đối với người dân. 

Vậy là đã đến lúc phải "siết" thị trường nhà đất?

Thị trường nhà đất bị thao túng nghiêm trọng mà Nhà nước chưa thể quản lý được. Tới đây phải cương quyết kiểm tra để cắt bỏ tất cả các dự án xây dựng nhà ở không hiệu quả.  

Buông lỏng quản lý để trục lợi

Ông đánh giá thế nào về thực trạng quản lý và sử dụng đất hiện nay?

Tình trạng lãng phí đất xảy ra ở nhiều nơi. Đặc biệt là trong quá trình công nghiệp hóa, đô thị hóa nông nghiệp nông thôn. Nhất là đất nông nghiệp. Rất nhiều đất nông nghiệp bị lấy làm dự án. Nhưng cũng rất nhiều dự án lấy đất mà không làm trong khi đó dân thì không có đất để sản xuất. 

Tôi đang thắc mắc xem nguyên nhân đó bắt đầu từ đâu?

Cơ bản là do quản lý không tốt. Tiếp theo là sự nóng vội của một số chính quyền địa phương vì muốn chạy đua kêu gọi đầu tư. Đó chính là căn bệnh thành tích. Căn bệnh này khá phổ biến ở các địa phương. Và cũng không loại trừ một số trường hợp tiêu cực lợi dụng công nghiệp hóa, hiện đại hóa để vơ vét trục lợi. Cho nên vấn đề đặt ra là Quốc hội phải tăng cường giám sát việc này để đảm bảo việc quản lý sử dụng đất có hiệu quả. 

Nhưng vấn đề là nó lại liên quan đến quyền lợi của chính những người thực thi luật?

Quyền lợi lúc bấy giờ phải xem lại, đó là quyền lợi được thực hiện trên cơ sở không có căn cứ và trái pháp luật, đó không phải là quyền lợi chính đáng. Không thể tiếp tục, nối tiếp mãi như vậy. Nói chung là tư tưởng chủ trương đúng nhưng chúng ta đi vào thực hiện lại không được, chưa nghiêm. Ở chỗ chưa có một cơ chế tổ chức và vận hành một cách thường xuyên, chưa có chế tài đủ mạnh để thực hiện những bước đột phá để chấm dứt tình trạng các dự án được cấp phép thiếu căn cứ. 

Cậy tấm bê tông để có đất màu mỡ

Quốc hội đang thảo luận vấn đề làm thế nào để giữ được 3,8 triệu ha đất trồng lúa, quan điểm của ông thế nào?

Theo tôi thì quan trọng không phải là bao nhiêu ha mà quan trọng nhất là chất lượng của 3,8 triệu ha này là gì. Chứ còn cũng là đất nông nghiệp nhưng có những vùng chỉ trồng được 1 vụ thôi, năng suất thấp thì cũng có thể chuyển đổi. Đất tốt là đất sử dụng được 2 vụ lúa trở lên, nhất là đất Đồng bằng sông Hồng và Đồng bằng Sông Cửu Long thì phải giữ. Tôi cho rằng, cái đất sản xuất lúa mới là quan trọng, thứ hai là đất sản xuất cây công nghiệp, rồi mới tính đến đất cho các mục đích khác.

Vấn đề là phải giữ bằng cách nào chứ không thể hô hào suông, lấy số lượng làm thành tích?

Đúng là như vậy. Phải giao trách nhiệm cụ thể cho những vùng nông thôn truyền thống như Thái Bình, Hải Dương, nơi có những mảnh đất đất màu mỡ nhất. Còn các vùng khác chủ yếu là đất đồi núi và đất chỉ trồng một vụ thôi thì phải rõ ra để quy trách nhiệm, đầu tư cho thỏa đáng.

Phải chăng đầu tư vào lĩnh vực nông nghiệp nông thôn của ta còn thấp?

Đúng, các đại hiểu Quốc hội cũng nói phải giám sát đầu tư công vào lĩnh vực nông nghiệp nông thôn nông dân. Ví dụ như dồn điền đổi thửa, xây dựng kho tàng bến bãi, chế biến lương thực thực phẩm. Gạo của ta rất tốt nhưng công nghệ chế biến kém nên thua một số nước. Những cái này phải đầu tư đồng bộ thì mới giữ được đất nông nghiệp.

Vì sao lại phải giữ đất nông nghiệp trong khi ta có thể chuyển đổi nó để xây dựng các khu công nghiệp làm lợi hàng nghìn tỉ đồng thưa ông?

Đất không thể tái sinh được. Bài học của nhiều nước sau giai đoạn phát triển quá độ đi lên đã phải trở lại dỡ tấm bê tông lên để lấy lại đất màu mỡ trồng cây. Hiện công nghiệp tiêu dùng là công nghiệp gây ô nhiễm và công nghiệp gây tai nạn. Gạo của Thái Lan đang bán với 18 triệu đồng/tấn, mà lâu dài tôi cho là nó phải lên đến 30 triệu đồng/tấn cũng thỏa đáng. Thế mạnh của ta là xuất khẩu nông nghiệp. Chứ hiện nay cái công nghiệp sản xuất xe máy ô tô, thế giới người ta cũng làm nhiều rồi. Rồi gia nhập WTO, mình nhập khẩu về giá rất rẻ, tại sao mình phải đầu tư cho nó mà không đầu tư vào thế mạnh của mình?

Xin cảm ơn ông!

Quan trọng nhất là đất nông nghiệp, tấc đất tấc vàng. Trong điều kiện dân số của nước ta và cả thế giới ngày càng gia tăng, biến đổi khí hậu như vậy, thế mạnh của ta là nông nghiệp, cần phải sử dụng đất nông nghiệp hiệu quả, cương quyết không cho lấy đất nông nghiệp làm các dự án công nghiệp. Phải chuyển các khu đó xa khu dân cư, lên các vùng đồi núi và chờ đầu tư cơ sở hạ tầng thỏa đáng. Có như thế mới phát triển bền vững lâu dài được, mới giữ vững được an ninh lương thực. An ninh đất nước phải bắt nguồn từ an ninh lương thực.

Tô Hội (thực hiện)

Côn đồ tấn công Giáo xứ Thái Hà


2011-11-06

Cuộc trao đổi với Ông Trần Văn Vinh, một người ngoại đạo, ngoài cuộc, thuật lại chuyện giáo xứ Thái Hà ở Hà Nội cách đây vài hôm đã bị xã hội đen kéo tới tấn công, đập phá và hành hung các linh mục cũng như giáo dân.

Photo courtesy of Nữ Vương Công Lý

Chiều ngày 03/11/201, lúc 14h30, một đám côn đồ khoảng 200 người đã kéo vào Nhà thờ Thái Hà phá phách, gây rối trật tự, uy hiếp Dòng tu.

Đỗ Hiếu: Thưa ông, ba ngày trước đây ông đã trông thấy gì ở giáo xứ Thái Hà ngoài Hà Nội, ông có thể thuật lại các chi tiết không ạ?

Ông Trần Văn Vinh: Dạ, cái ấy thì được ạ.

Đỗ Hiếu: Vâng. Xin mời ông ạ.

Ông Trần Văn Vinh: Vâng. Chiều hôm qua, tầm 2 giờ 45 phút tôi có việc qua chỗ nhà thờ Thái Hà. Anh có nghe rõ không ạ?

Đỗ Hiếu: Dạ thưa, tôi nghe rõ ông Vinh ạ.

Ông Trần Văn Vinh: Vâng. Thì tôi nghe thấy ở trong nhà thờ ầm ầm ầm ầm ầm, có một số "gọi là người dân" vào (nhà thờ) mang tính chất là gây rối ở trong nhà thờ làm ầm ỉ cả lên là một; cái thứ hai nữa là lúc đó nhà thờ cũng cho đánh chuông để báo trong giáo xứ là có những việc gọi là lộn xộn. Thì có một đám dân trong đó có lẽ là cả côn đồ côn điếc nào khác vào để gây hấn, rồi nào là lăng mạ, rồi xô xát với lại cha xứ và giáo dân, anh ạ, Thế thì cái việc ấy nó xảy ra ở khu vực đông dân cư thì tôi thấy rằng nó không hay ho gì cả, mà làm như thế là nó mất an ninh trật tự cả cái khu vực dân cư, mà nhất là nơi tôn thánh, nơi trang nghiêm nếu mà xảy ra trường hợp lộn xộn tôi cảm thấy là nó không hay, anh ạ.

Đỗ Hiếu: Thưa ông, ông vừa mới nói sự việc xảy ra nơi tôn nghiêm là không hay, là một người ngoại giáo và đứng ngoài cuộc, theo ý ông thì cách hành sử mà gây xáo trộn đó của nhà cầm quyền có đúng với pháp luật Việt Nam không, thưa ông Vinh?

Thì có một đám dân trong đó có lẽ là cả côn đồ côn điếc nào khác vào để gây hấn, rồi nào là lăng mạ, rồi xô xát với lại cha xứ và giáo dân.

Ô. Trần Văn Vinh

Ông Trần Văn Vinh: Vâng ạ. Ý tôi muốn nói với ông là như thế này: Tất cả mọi hành động gọi là gây hấn hay là gây rối mất trật tự thì không riêng gì ở các nơi trang nghiêm và nơi tôn giáo, thậm chí kể cả các cơ quan đoàn thề hoặc là các khu vực dân cư, kể cả tư gia của những người dân, thì điều đó là điều mà tôi cho rằng đều là vi phạm pháp luật cả, và đều bị pháp luật không cho phép cả, đúng không ạ? Cái đấy là cái mà tôi cho rằng điều này là điều hết sức đáng tiếc đã xảy ra, là một việc xảy ra không hay như vậy.

Cho nên tôi nói với anh là một người dân đấy thì trước một hành động như vậy thì chắc chắn rằng ai cũng phải bất bình thôi, không kể là tôn giáo, bởi vì tôn giáo hay không tôn giáo đều cũng là công dân của một nước thì ai cũng mong vậy thì chúng tôi chuộng hòa bình và an ninh trật tự nó tốt cho xã hội, anh ạ. Việc này nó trái lại như vậy thì chúng tôi cảm thấy rằng nó cũng là bức xúc hoặc là không thể tròng trành như vậy được. Rất tiếc là chính quyền sở tại lại để xảy ra những sự việc như vậy.

Đỗ Hiếu: Thưa ông, ông vừa mới rằng đó là sự việc rất là đáng tiếc, như vậy thì là một công dân Việt Nam, ông đánh giá ra sao về mức độ nghiêm trọng của sự việc xảy ra ở giáo xứ Thái Hà, ông cho đó là một hành động rất là đáng tiếc?

giao-xu-thai-ha-03nov2011-250.jpg
Chiều ngày 03/11/201, lúc 14h30, một đám côn đồ khoảng 200 người đã kéo vào Nhà thờ Thái Hà phá phách, gây rối trật tự, uy hiếp Dòng tu. Photo courtesy of Giáo Xứ Thái Hà.
Ông Trần Văn Vinh:Vâng. Đối với vụ việc của giáo xứ Thái Hà, ông ạ, thì tôi thấy là thế này: Trong chuyện thông tin đại chúng báo chí các thứ mà tôi nắm được, thì xảy ra việc đất đai mà nguồn gốc nó thuộc về giáo xứ, thế mà chính quyền thành phố Hà Nội mượn cách đây phải là mấy chục năm rồi, thế nhưng mà tất cả mọi thủ tục không đến nơi đến chốn. Thế rồi chính quyền dùng sức mạnh của quyền lực để đoạt số đất như vậy, diện tích của nhà dòng như vậy, thì tôi cho rằng chính quyền muốn làm gì thì làm, nhưng mà chính quyền Hà Nội hay chính quyền Việt Nam đã có luật pháp thế thì phải thi hành theo luật pháp thôi, chớ sao lại gây sự với nhau như kẻ chợ, thì tôi cho rằng như thế bị dân chúng người ta dị nghị, người ta sẽ không tin tưởng vào pháp luật nữa. Đó là điều mà người dân chúng tôi phải suy nghĩ rất là nhiều.

Đỗ Hiếu: Đài Á Châu Tự Do xin cảm ơn ông Trần Văn Vinh đã cho Ban Việt Ngữ chúng tôi những thông tin liên quan đến những gì đã xảy ra ở giáo xứ Thái Hà mấy hôm nay.

Ông Trần Văn Vinh: Vâng. Xin cảm ơn ông ạ. Xin chào khán thính giả nghe đài.

Theo dòng thời sự:

VietCom trả lời về cái chết của công nhân lao động ở Mã Lai


2011-11-06

Như quý vị đã nghe trong chương trình phát thanh trước, đại diện xã Hướng Hiệp, huyện Đakrông, tỉnh Quảng Trị cho biết một công nhân của Việt Nam ở địa phương sang lao động ở Malaysia đã chết mà không rõ nguyên nhân.

Photo courtesy of doanhnhansg

Lao động Việt Nam làm việc tại nhà máy sản xuất găng tay cao su ở Malaysia.

Nạn nhân là anh Hồ Văn Văn, được Công ty cổ phần cung ứng nhân lực và thương mại VietCom đưa đi lao động tại Malaysia kể từ tháng 7/2010. Phía địa phương và gia đình đã làm việc với công ty Vietcom một lần và cho rằng có nhiều điểm không rõ ràng trong cái chết của anh Hồ Văn Văn.

Công ty Vietcom trả lời thế nào về việc này?

Mời quý vị nghe ông Phạm Hoài Minh, Phó Tổng giám đốc Công ty Vietcom, trình bày vụ việc qua cuộc nói chuyện với Khánh An sau đây:

Trốn ra ngoài biết đâu mà tìm

Ông Phạm Hoài Minh: Sự việc lao động công ty Việt Nam đưa đi thì cái này theo chủ trương nhà nước, làm tất cả các thủ tục sang.

Lao động Hồ Văn Văn ở Đakrông, Quảng Trị, xuất cảnh vào ngày 28/10/2010, vào nhà máy làm cũng tương đối ổn định, thu nhập tốt, nhưng nó lại theo bạn bè, mùng 8/6/2011, thì trốn ra ngoài. Công ty cũng đã báo về địa phương cũng như các cơ quan hữu quan để biết là cậu này đã trốn ra ngoài, để cùng với công ty vận động người lao động trở lại nhà máy hoặc ra trình diện trước cảnh sát Malaysia để về nước.

Mình làm tất cả những động thái đấy rồi, thế nhưng tháng 10 thì nhận được tin là cậu này từ Johor lên Kuala Lumpur của Malaysia cùng một số bạn bè làm ở một nhà hàng, đi rửa bát, có nghĩa là lao động bất hợp pháp, tức là đang từ trong quản lý của công ty, dưới sự giám sát của nhà máy và của công ty môi giới ở Mã, thế thì đã vượt ra ngoài rồi thì cũng giống như cá ở biển khơi, không thể biết nó ở đâu cả.

... tức là đang từ trong quản lý của công ty, dưới sự giám sát của nhà máy và của công ty môi giới ở Mã, thế thì đã vượt ra ngoài rồi thì cũng giống như cá ở biển khơi, không thể biết nó ở đâu cả.

Ô. Phạm Hoài Minh

Khi phát hiện ra, trong số bạn bè nó cũng có một số đứa cùng ra thì có điện về báo cho công ty và gia đình là nó đang ở nhà hàng, thì lần đầu tiên, cái này không có chứng cứ, cậu này ra làm thì cũng ngoan, nhưng một khi uống rượu vào thì lại tỏ ra chán đời và muốn chết. Nó đã thắt cổ một lần rồi nhưng bạn bè phát hiện được và hô hấp nhân tạo nên nó đã sống lại bình thường.

Hai ba ngày đi làm thì nó lại uống rượu. Lúc bấy giờ nó không thắt cổ nữa mà ngay trong nhà hàng, tự hắn lấy một con dao nhọn đâm thẳng vào bụng về phía tim. Thế thì số anh em đó đã đưa nó vào bệnh viện của thủ đô Mã Lai cấp cứu và chúng nó đưa tin đấy về cho công ty. Công ty đã cử môi giới và người đại diện sang để chăm sóc cũng như thanh toán tiền viện phí.

Chúng tôi đã có kế hoạch là khi phục hồi sức khỏe, nếu bác sĩ xác định trường hợp đó đủ sức khỏe để lên máy bay thì chúng tôi sẽ cùng phối hợp với cảnh sát của Mã Lai đưa về Việt Nam. Thế nhưng chưa kịp phục hồi sức khỏe bình thường thì vào khoảng 4:30 sáng 23/10, theo lời báo của bệnh viện thì khoảng hơn 5 giờ, họ phát hiện cậu này đã xé drap giường bệnh viện và thắt cổ tự tử. Lần này thì chết chứ không cứu được nữa.

Nghe được tin ấy thì chúng tôi đã sang để phối hợp giải quyết, đồng thời mời gia đình ra. Gia đình lại không ra mà lại có một ông đại diện và một ông nữa nhân danh là đại diện của địa phương ra, các ông ấy không hợp tác chặt chẽ với công ty. Các ông ấy bỏ đi chơi. Sau đó, các ông ấy về. Chúng tôi đang điện về địa phương để mời thân nhân là chính bố của ông Hồ Văn Văn ra để cùng phối hợp với công ty giải quyết. Cái gì thuộc pháp luật thì sẽ giải quyết theo pháp luật, còn cái gì thuộc nhân đạo, hỗ trợ thì chúng tôi sẽ làm hết mình. Chúng tôi đã báo cáo đầy đủ sự việc với các cơ quan tổ chức và sự việc không có gì hơn cả.

Công nhân Việt Nam đang làm việc tại một xưởng chế tác vàng ở Malaysia, ảnh chụp năm 2009. Photo courtesy of camsa-coalition.org
Công nhân Việt Nam đang làm việc tại một xưởng chế tác vàng ở Malaysia, ảnh chụp năm 2009. Photo courtesy of camsa-coalition.org
Khánh An: Phía gia đình nói rằng việc anh Hồ Văn Văn bỏ ra ngoài, vi phạm hợp đồng lao động, tự tử hay bất cứ chuyện gì mà phía công ty cung cấp thì họ đều không được nhìn thấy những biên bản, bằng chứng, tài liệu chứng minh?

Ông Phạm Hoài Minh: Hồ Văn Văn mất hôm 23 thì tối 25, hai ông đại diện ra. Nếu nói thực chất về mặt pháp lý là chưa đủ yếu tố cấu thành là gia đình ông Hồ Văn Văn vì không có giấy ủy quyền của ông bố của Hồ Văn Văn cho ai cả, mà chỉ có một giấy giới thiệu của xã thôi. Thế nhưng chúng tôi vẫn làm việc rất thiện chí vì nói chung người Á Đông hay bên Tây cũng thế thôi, "nghĩa tử là nghĩa tận", mình cũng hết mình thôi nhưng những người ra thì lúc bấy giờ mới là ngày 25, 26, buổi sáng đó bên Malaysia họ chưa gửi giấy chứng tử về. Sau đó thì các vị ấy lại không ở công ty mà đi một việc khác. Bên kia gửi về thì chúng tôi đã báo cáo với tất cả cơ quan quản lý, đã dịch thuật sang tiếng Việt và bản gốc của giấy chứng tử, nguyên nhân của cái chết, từ bệnh viện của Mã Lai thì đã có đầy đủ chứng cứ rồi.

Khánh An: Được biết là phía gia đình có yêu cầu có thể không đem xác của anh Hồ Văn Văn về nhưng thay vì dùng số tiền ấy thì sẽ để hỗ trợ cho gia đình?

Ông Phạm Hoài Minh: Chuyện họ yêu cầu hỗ trợ thì công ty cũng sẽ hỗ trợ, nhưng cái này còn tùy thuộc vào, ví dụ về pháp luật, công ty nợ 1 đồng thì cũng phải trả, bao nhiêu cũng phải trả, còn hỗ trợ thì tùy thuộc vào tài chính mà công ty có được. Tất nhiên là sẽ có hỗ trợ, nhưng không thể hỗ trợ theo yêu cầu chủ quan của bên phía gia đình người lao động được. Mà lòng người thì có khi cái đấy đáng là 5, nhưng đưa cho họ 10 thì cũng chưa chắc họ đã thỏa mãn được nguyện vọng. Chính vì vậy, cuộc họp tới đây giữa công ty và gia đình thì chúng tôi sẽ có thống nhất ký kết bằng văn bản và có xác nhận.

Cũng như anh Hồ Văn Văn, khi xảy ra sự việc, nằm ở đấy rồi thì mới biết được chứ còn nó đang khỏe khoắn, đang làm, chẳng liên lạc gì với mình, đang trốn thì làm sao mình đi tìm được nó?

Ô. Phạm Hoài Minh

Khánh An: Một trường hợp khác mà cũng do công ty Vietcom đưa đi thì cũng bị mất tích hoặc chết, không biết ông có thể xác minh sự việc này?

Ông Phạm Hoài Minh:Chuyện này thì đơn giản thế này, lao động trốn ra ngoài, chúng tôi cũng đã báo về địa phương. Đã ra ngoài thì đương nhiên người đó không có giấy tùy thân mang theo. Bây giờ không thể gọi là mất tích được vì mất tích có luật của mất tích. Còn đây là trốn ra ngoài thì là người lưu vong, đôi khi nó sử dụng sim điện thoại này, số điện thoại này, mai nó dùng số điện thoại khác. Thế thì ví dụ hôm trước người nhà có thể liên hệ với số đấy được thì bảo nó còn, nhưng hôm sau nghe thấy tò tí te, không liên hệ được thì bảo mất tích. Theo tôi thì quan điểm như thế nào là lưu vong, như thế nào là mất tích thì nó có luật của nó, chứ không thể gọi đấy là mất tích được vì trốn ra ngoài thì bây giờ cũng chưa xác định được nhân tính, định tính của lao động ấy như thế nào? Nó đang vi phạm, ra khỏi hợp đồng. Cũng như anh Hồ Văn Văn, khi xảy ra sự việc, nằm ở đấy rồi thì mới biết được chứ còn nó đang khỏe khoắn, đang làm, chẳng liên lạc gì với mình, đang trốn thì làm sao mình đi tìm được nó?

Khánh An: Vâng, cám ơn ông Phạm Hoài Minh đã dành cho Đài Á Châu Tự Do buổi phỏng vấn hôm nay.

Theo dòng thời sự:

VIDEO - Tàu Việt Nam đuổi tàu hải giám ''lạ'


Clip 1


Clip 2

Sài Gòn Báo Nguy Ung Thư: Gà Làm Sẵn Ướp Hóa Chất Độc

Ăn đồ Tàu,
đi Taxi sản xuất bên Tàu,
chôn trong nghỉa trang Triều Châu,
vong hồn đi theo Mao trạch Đông.


 


Gà nướng bán ở đường Lê Quang Định (Gò Vấp).(Photo VB)

SAIGON (VB) -- Lâu nay, các món gà bán ngoài đường phố, tiệm cơm, quán nhậu…, như gà quay, gà nướng ớt, gà nướng lu, gà xối mỡ, cơm gà rộ ti… bao giờ cũng có màu vàng ươm, béo ngậy, trông rất ngon lành,. Với kiểu màu vàng bất thường này thì hầu như 100% những món này đều được làm từ thịt gà tẩm màu bằng hóa chất. Và ở nhiều chợ tự phát ở các phố ngoại thành Hà Nội như đường B52, Bưởi, chợ tạm thuộc khu đô thị Trung Hòa Nhân Chính, (quận Cầu Giấy), Trường Chinh, Láng (quận Đống Đa); ở Sài Gòn thì trên các tuyến đường Tô Ký, Nguyễn Văn Quá, Nguyễn Ảnh Thủ, Lê Văn Khương (Quận12), Phan Văn Trị, Nguyễn Oanh, Thống Nhất, Phạm Văn Chiêu (quận Gò Vấp), Bình Long, Tân Hương, Tân Kỳ Tân Quý (quậnTân Phú)… đều thấy có bán rất nhiều loại gà làm sẵn có màu vàng ươm, thậm chí vàng rất đều, không có chỗ trắng.
Để gà làm sẵn trông vàng óng ả, ngon lành như thế, dân buôn gà thường dùng một loại hóa chất nhuộm màu gọi là "bột sắt" xuất xứ từ Trung Quốc, có bán đầy dẫy trên phố Hàng Khoai (ở Hà Nội, giá phổ biến là 30,000 đồng/200gr.) và chợ Kim Biên (ở Sài Gòn, chỉ bán nguyên từng ký, giá 150,000 đồng)). Chỉ với nửa thìa cà phê loại bột này là nhuộm được khoảng trên dưới 100 con gà. Đặc biệt, dân buôn gà khẳng định dùng "bột sắt" nhuộm gà sẽ không bị người mua phát hiện, bởi khi nhuộm, nước màu ngấm sâu vào da gà. Nhuộm xong, mang gà ra nước rửa thoải mái vẫn không bị phai màu, vì vậy không sợ bị khách hàng "mắng vốn".
Một lái buôn cả gà thịt lẫn gà sống ở chợ Lòng Thuyền (phường Lĩnh Nam, Hà Nội) tên H. cho biết, lúc đầu không biết cách nhuộm gà và chỉ nhuộm bằng bột nghệ nên không "bắt mắt". Sau đó, được một bạn hàng "truyền bí quyết" dùng "bột sắt" nhuộm mới là tuyệt chiêu. Gà được nhuộm thì da sẽ vàng ươm và căng phồng, khác hoàn toàn màu da trắng nhợt và nhăn nheo như lúc gà mới vặt lông xong.
Phân tích mẫu "bột sắt" đem về từ phố Hàng Khoai (Hà Nội), tiến sĩ Đàm Sao Mai, viện trưởng Viện Công nghệ sinh học và thực phẩm, trường ĐH Công nghiệp TP. Sài Gòn, đã cho biết đây là một loại màu công nghiệp chứa chất 2,4 diaminoazobenzene hydrochloride dùng trong công nghiệp sản xuất polymer, thuốc nhuộm tóc, sản xuất cao su, mực in... và tuyệt đối cấm sử dụng trong thực phẩm.
Cũng theo TS Mai, chất bột màu này là dạng độc tố, khi tích lũy trong cơ thể con người có khả năng gây tổn hại cho gan và thận, gây ung thư da, ung thư bàng quang. Tiếp xúc thường xuyên sẽ gây viêm da nặng, kích ứng mắt và chảy nước mắt, hen suyễn, viêm dạ dày, suy thận, chóng mặt, run, co giật, và hôn mê. Triệu chứng khi nuốt phải lượng lớn là đau bụng, môi và móng tay chuyển màu xanh tím, co giật ói mửa, khó thở, buồn ngủ, lịm dần.
Còn theo bác sĩ Phạm Xuân Dũng, phó GĐ Bệnh viện Ung bướu TP. Sài Gòn, vào đầu thập niên 1980, tại một vùng ở Anh người ta ghi nhận trên một nhóm người câu cá nghiệp dư thường xuyên sử dụng phẩm màu công nghiệp có tên 2,4- diaminoazobenzene hydrochloride để nhuộm một loài sâu làm mồi câu cá. Sau 5 năm, những người này có tỷ lệ mắc bệnh ung thư bàng quang cao hơn nhóm người không sử dụng chất 2,4 - diaminoazobenzene hydrochloride. Sau đó, cũng có công trình nghiên cứu thử nghiệm trên chuột và đưa ra ghi nhận chất 2,4 - diaminoazobenzene hydrochloride gây ung thư tế bào gan và ung thư máu trên cơ thể chuột. "Chắc chắn 2,4 - diaminoazobenzene hydrochloride là chất không được dùng trong thực phẩm, vì nó thuộc màu công nghiệp", bác sĩ Phạm Xuân Dũng nói.
Ngoài ra, một số người còn dùng acid orange - một loại phẩm màu công nghiệp được dùng trong sản xuất nhang và nhuộm vải, để nhuộm cho da gà, măng, nếp (nấu xôi)... cho có màu vàng tươi hấp dẫn. Loại phẩm màu này chỉ có giá từ 30 - 40 ngàn đồng/kg, trong khi phẩm màu vàng dùng cho thực phẩm giá cao gấp nhiều lần

06 November 2011

Mưa lũ tiếp tục gây sạt lở, cô lập nhiều địa phương


CSGT bị tố đánh gãy mũi người dân


Đàm Đệ (VietNamNet) - Một người dân tố cáo đã bị 1 CSGT vô cớ đánh gãy mũi, phía CSGT thì cho rằng người điều khiển phương tiện có ý định đâm xe vào lực lượng đang làm nhiệm vụ nên phản ứng lại.

Vụ việc xảy ra vào khoảng 20h50 đêm 4/11 tại khu vực giao lộ Trường Chinh – Trần Duy Ninh, P.12, Q.Tân Bình, TP.HCM.

Nạn nhân được xác định là anh Nguyễn Hữu Nhàn (SN 1985, ngụ tỉnh Tiền Giang, tạm trú tại đường Võ Duy Ninh, P.22, Q.Bình Thạnh, TP.HCM, là hướng dẫn viên du lịch) hiện đang nằm điều trị tại khoa tai – mũi – họng, bệnh viện Trưng Vương TP.HCM.

Tiếp xúc với P.V VietNamNet, anh Nhàn kể vào thời điểm nói trên, anh điều khiển xe gắn máy hiệu Wava Anpha BKS: 63S6 – 8665 lưu thông trên đường Trường Chinh, hướng từ Q.Tân Phú về ngã tư Bảy Hiền (Q.Tân Bình). 

Nạn nhân Nguyễn Hữu Nhàn đang điều trị tại bệnh viện Trưng Vương TP.HCM với chẩn đoán là gãy xương chính mũi

Anh Nhàn cho biết, lúc này có uống một ít bia cùng bạn bè trong 1 buổi tiệc nhưng không phải say xỉn.

Lúc đó tại giao lộ Trường Chinh – Trần Mai Ninh tín hiệu đèn giao thông bật đèn xanh, anh Nhàn điều khiển lưu thông thường, nhưng đã đi lấn tuyến (sang phần đường dành cho ô tô).

Ngay lúc này, có 1 CSGT từ trong lề đường đi ra giữa lòng đường, chỉ gậy điều tiết giao thông vào anh Nhàn yêu cầu tấp xe vào lề.

Tuy nhiên anh Nhàn kể lại, lúc anh đang phanh xe, đang chạy chầm chậm lại thì bất ngờ người CSGT đã dùng gậy đánh thẳng 1 phát mạnh vào giữa mặt anh.

Bị choáng váng, anh Nhàn điều khiển xe lảo đảo chạy thêm được chừng 3 – 4m thì ngã xuống đường, bất tỉnh.

Lúc này có nhiều người đi đường, người dân xung quanh chứng kiến sự việc đã bức xúc.

Sau khi bất tỉnh khoảng 3 phút, anh Nhan hồi tỉnh, máu đã ra ướt áo. Ngay sau đó người CSGT nói trên đã đón taxi đưa thanh niên này vào bệnh viện cấp cứu.

Ngay trong đêm, người CSGT đã rời bệnh viện và từ đó đến trưa 5/11 không thấy xuất hiện để hỏi thăm sức khỏe, thương tích của anh Nhàn.

Người nhà anh Nhàn cho biết, các y bác sĩ bệnh viện Trương Vương có kết quả chẩn đoán, anh Nhàn bị gãy xương chính mũi, thứ 2 tuần tới sẽ tiến hành phẫu thuật sắp xếp lại xương mũi.

Trên giường bệnh anh Nhàn kể, trong đêm 4/11 và sáng 5/11 có nhiều người đến bệnh viện mặc thường phục có, mặc quân phục ngành công an cũng có đến gặp để hỏi thăm anh; tuy nhiên chỉ có 1 người mặc thường phục (mà anh Nhàn không biết tên họ) đã lên tiếng xin lỗi anh.

Theo tìm hiểu của P.V VietNamNet, người CSGT gây ra thương tích với anh Nhàn là thượng sĩ Lê Thanh Điền – hiện đang công tác tại đội CSGT Tân Sơn Nhất trực thuộc phòng CSGT đường bộ - đường sắt (PC67) - Công an TP.HCM). Một trung tá, là lãnh đạo đội CSGT Tân Sơn Nhất khi gặp tại bệnh viện cũng xác nhận về thông tin này.

Cũng theo khẳng định của vị lãnh đạo này, ông có nghe thương sĩ Điền báo cáo lại vụ việc xảy ra với đơn vị. Theo đó, Điền có báo cáo, khi ấy đang đứng làm nhiêm vụ cách giao lộ Trường Chinh – Trần Mai Ninh khoảng hơn 20m.

Chiếc áo dính máu của nạn nhân Nguyễn Hữu Nhàn thời điểm xảy ra vụ việc.

Khi thấy một thanh niên (tức nạn nhân Nguyễn Hữu Nhàn) vượt đèn đò, chạy lấn tuyến sang phần đường ô tô, sát với dải phân cách thì thượng sĩ Điền đi ra giữa đường để chặn xe thanh niên này nhằm xử lý vi phạm.

Tuy nhiên lúc này người thanh niên tăng ga, lao thẳng vào. May mắn là thượng sĩ Điền đã né kịp và dùng gậy điều tiết giao thông "phản ứng" lại người thanh niên này và gây ra vụ việc như nói trên.

Lãnh đạo đội Tân Sơn Nhất cũng có nói, khi xảy ra vụ việc, anh Nhàn có nồng nặc mùi rượu bia; tuy nhiên đến nay việc xác định có hay không nồng độ cồn trong người thanh niên này khi điều khiển phương tiện giao thông vẫn chưa có kết quả?

Trong khi trao đổi với P.V VietNamNet thì vị lãnh đạo đội CSGT Tân Sơn Nhất nói trên nhận điện thoại, rồi sau đó thông báo "có ý kiến không cho tôi nói về việc này".

Hiện gia đình nạn nhân Nhàn bức xúc trước cách hành xử lạ lùng của CSGT và đang yêu cầu đơn vị này phải xác minh và phải có giải thích rõ ràng.

Đàm Đệ