THÔNG BÁO !

Trang blog diễn đàn đã được dời sang địa chỉ mới http://ptlambao.blogspot.com/ . Vui lòng vào đây để theo dõi tin tức mới và tiện việc ủng hộ. Trang này sẽ lưu giữ những thông tin cũ . Xin cả ơn sự ủng hộ của mọi người

TM Ban Điều Hành Blog
Showing posts with label TranhChap. Show all posts
Showing posts with label TranhChap. Show all posts

10 December 2013

Trung Quốc ồ ạt tập trận lớn gần bán đảo Triều Tiên

(Dân trí) - Quân đội Trung Quốc đã liên tiếp tiến hành các cuộc tập trận quy mô lớn quanh bán đảo Triều Tiên sau khi tuyên bố lập vùng nhận dạng phòng không mới hồi cuối tháng trước, vốn chồng lấn lên các vùng phòng không của Hàn Quốc và Nhật Bản.

Trung Quốc ồ ạt tập trận lớn gần bán đảo Triều Tiên
Một đoàn tàu chở các xe tăng Trung Quốc tới núi Baekdu để tham gia các cuộc tập trận ngày 6/12.
Các cuộc tập trận cũng diễn ra sau khi Triều Tiên cách chức ông Jang Song-taek, người chú dượng của nhà lãnh đạo Kim Jong-un và từng được coi là nhân vật quyền lực số 2 tại Triều Tiên.
Bất chấp thời tiết giá lạnh, quân khu Thẩm Dương, một trong 7 quân khu của quân đội Trung Quốc, hôm 4/12 đã bắt đầu cuộc tập trận quanh núi Baekdu, giáp ranh với Triều Tiên, một tờ báo chính thức của quân đội Trung Quốc ngày 7/12 xác nhận.
Nguồn tin cho biết, khoảng 3.000 binh sĩ từ quân khu Thẩm Dương đã di chuyển tới một khu vực huấn luyện gần núi Baekdu, và đang luyện tập để nâng cao khả năng hoạt động trong điều kiện thời tiết giá lạnh và địa hình lạ.
"Không giống các cuộc tập trận trước đó, các binh sĩ không tiến hành bất kỳ cuộc khảo sát hiện trường hay huấn luyện thích nghi trước cuộc diễn tập. Họ sẽ liên tục thay đổi các khu vực huấn luyện để cải thiện các kỹ năng trong môi trường tác chiến thực", nguồn tin cho biết.
Cùng lúc đó, hải quân Trung Quốc cũng đang tiến hành các cuộc tập trận bắn đạn thật tại Vịnh Bột Hải và Hoàng Hải, tờ Thời báo Hoa nam Buổi sáng tại Hồng Kông ngày 7/12 đưa tin.
Cuộc tập trận, kéo dài tới 13/12, là cuộc tập trận đầu tiên ở vùng biển phía bắc Trung Quốc kể từ khi Bắc Kinh tuyên bố lập vùng nhận dạng phòng không mới (ADIZ) ở biển Hoa Đông, vốn bao trùm quần đảo Senkaku/Điếu Ngư đang tranh chấp với Nhật Bản. Trung Quốc cũng tiến hành cuộc tập trận tương tự trong khu vực từ 15-22/11, trước khi tuyên bố ADIZ.
Trong khi đó, quân khu Tế Nam cũng huy động khoảng 20.000 quân từ lục quân, hải quân, không quân và các đơn vị tên lửa cho cuộc tập trận trên bán đảo Sơn Đông gần Hàn Quốc và Nhật Bản, Nhật báo phương Đông của Hồng Kông ngày 8/12 đưa tin.
"Các binh sĩ đã tiến hành các cuộc tập trận bắn đạn thật, với sự hỗ trợ của vệ tinh trinh sát quân sự", nhật báo nói thêm, nhưng không tiết lộ thời điểm cụ thể.
An Bình
Tổng hợp

27 November 2013

Mỹ điều B-52 bay qua Senkaku không báo trước, thách thức Trung Quốc

(GDVN) - Những chiếc máy bay khởi hành từ căn cứ ở Guam bay vào "khu nhận diện phòng không" do Trung Quốc đơn phương vạch ra và công bố hôm 23/11 lúc 19 giờ sáng ngày 25/11 theo giờ Washington mà không gặp sự cố nào, tờ báo dẫn lời quan chức Mỹ giấu tên cho biết.
Theo Wall Street Journal, ngày 26/11, một cặp máy bay B-52 của Mỹ đã bay qua chuỗi đảo tranh chấp Senkaku/Điếu Ngư giữa Nhật Bản và Trung Quốc mà không thông báo trước với Bắc Kinh như một thách thức trực tiếp tới quốc gia này sau khi Trung Quốc tuyên bố cái gọi là "khu nhận diện phòng không".

Ảnh minh họa.

Những chiếc máy bay khởi hành từ căn cứ ở Guam bay vào "khu nhận diện phòng không" do Trung Quốc đơn phương vạch ra và công bố hôm 23/11 lúc 19 giờ sáng ngày 25/11 theo giờ Washington, tờ báo dẫn lời quan chức Mỹ giấu tên cho biết.

Trước đó, Đại tá Steve Warren - người phát ngôn Lầu Năm Góc tuyên bố sẽ không thừa nhận sự tồn tại của khu vực phòng không mới do Trung Quốc tự ý vạch ra và sẽ không thực hiện theo yêu cầu của Bắc Kinh như báo trước kế hoạch bay, tần số vô tuyến và các thông tin di chuyển khi đi qua khu vực trên.

"Chúng tôi xem nó như là một nỗ lực gây mất ổn định để thay đổi hiện trạng trong khu vực", Đại tá Warren nói.

Hai chiếc B-52, tại căn cứ không quân Anderson ở Guam, cất cánh để tham gia một cuộc diễn tập được gọi là Coral Lightning. Các máy bay này không mang theo vũ khí và không đi kèm với máy bay hộ tống. 

Trung Quốc hôm 23/11 đã công bố tọa độ và bản đồ của cái gọi là "khu nhận diện khòng không" trong nỗ lực tăng cường ảnh hưởng của mình trong khu vực này. Bắc Kinh cảnh báo sẽ phản ứng quân sự đối với các máy bay không tuân thủ yêu cầu của Trung Quốc khi đi qua khu vực này.

Cái được gọi là "vùng nhận diện phòng không" do Trung Quốc đơn phương vạch ra.

Tuy nhiên, các quan chức Mỹ nói với Wall Street Journal rằng Trung Quốc đã không liên lạc với những chiếc B-52 khi chúng đi qua khu vực trên. Chúng đã bay trở lại Guam an toàn sau khi kết thúc cuộc diễn tập. 

Sự thành lập một khu vực phòng không trên Hoa Đông, bao trọn quần đảo tranh chấp Senkaku, được cho là một phần chiến lược dài hạn cố gắng dần dần thay đổi hiện trạng ở Hoa Đông, gây khó khăn cho Nhật Bản trong việc thực hiện tuyên bố chủ quyền và khiến Tokyo không thể băng qua giới hạn đỏ kích động một cuộc xung đột quân sự. 

Nhưng một số nhà phân tích cho rằng hành động thái quá trên của Trung Quốc đã không chỉ chọc giận Nhật Bản mà còn cả Mỹ, Hàn Quốc và Đài Loan. 

Các quan chức Mỹ cho biết, họ tin rằng họ đã phải thách thức tuyên bố mới của Trung Quốc để nhấn mạnh rõ ràng rằng động thái trên của Bắc Kinh là không phù hợp. Nhưng nói thêm rằng họ không tin các chuyến bay qua quần đảo Senkaku không báo trước sẽ gây ra một cuộc xung đột quân sự. 

Nhà Trắng cho biết các tranh chấp lãnh thổ giữa Trung Quốc và Nhật Bản cần được giải quyết về mặt ngoại giao.

03 November 2013

Quận Hoàng Mai thu hồi đất của gia đình chính sách thiếu căn cứ



(Dân trí) - Phường Tân Mai biết rõ từng điểm mâu thuẫn trong hồ sơ GPMB của 3 số nhà 538, 540, 542 phố Trương Định, nhưng chính quyền địa phương lại xác nhận nguồn gốc đất cho số nhà 540 được hưởng 100% chế độ bồi thường, mặc dù các nhà trên tách ra cùng thửa đất.

Đơn kêu cứu ông Nguyễn Hoàng gửi đến báo Dân trí
Đơn kêu cứu ông Nguyễn Hoàng gửi đến báo Dân trí
Sau bài viết "Công dân bức xúc vì quận Hoàng Mai “thu trắng” đất"(ngày 4/10/2013),phản ánh việc gia đình ông Vũ Sỹ Mười, trú tại số nhà 542 phố Trương Định, phường Tân Mai, quận Hoàng Mai, TP. Hà Nội “tố” UBND quận Hoàng Mai tiến hành thu hồi đất không đúng trình tự, xâm hại quyền và lợi ích hợp pháp khi không áp dụng chế độ hỗ trợ, bồi thường đối với phần diện tích 43,7mthu hồi của nhà ông Mười. Ngày 30/10/2013, báoDân trí tiếp tục nhận được đơn kêu cứu của ông Nguyễn Hoàng và vợ Lê Thị Yến, trú tại số nhà 538 phố Trương Định. Hai vợ chồng ông Hoàng là thương binh, là cán bộ cách mạng tiền khởi nghĩa.
Giống như trường hợp của ông Vũ Sỹ Mười, gia đình ông Nguyễn Hoàng bị thu hồi 48,5mphục vụ dự án cải tạo hệ thống thoát nước Hà Nội (giai đoạn 2). Tuy nhiên, UBND quận Hoàng Mai không áp dụng chế độ bồi thường như các hộ khác với lý do gia đình ông Hoàng đã tự lấn chiếm 22mbờ sông Sét, phần diện tích 26,5mcòn lại là đất công gia đình ông Hoàng sử dụng để ở sau năm 1993.
 
Giấy chứng nhận có ý kiến chỉ đạo của nguyên Chủ tịch UBND TP Hà Nội Trần Duy Hưng
Giấy chứng nhận có ý kiến chỉ đạo của nguyên Chủ tịch UBND TP Hà Nội Trần Duy Hưng
Theo hồ sơ ông Nguyễn Hoàng cung cấp, năm 1968, ông Trần Duy Hưng - Chủ tịch UBND TP Hà Nội lúc đó có ý kiến chỉ đạo cấp cho gia đình ông Hoàng một thửa đất từ mặt phố Trương Định đến bờ sông Sét. Sau đó, ông Hoàng lần lượt chuyển nhượng một phần thửa đất cho bà Nguyễn Thị Thăng (diện tích này đã bán cho ông Mười) và ông Nguyễn Việt Hồng.
3 số nhà 538, 540, 542 phố Trương Định hình thành trên cùng một thửa đất đứng tên ông Nguyễn Hoàng. Tuy nhiên, không hiểu vì lý do gì khi tiến hành đo mốc giới năm 1996, phần đuôi thửa đất của nhà ông Hoàng và ông Mười lại bị cán bộ Sở Địa chính liệt vào diện đất công, trong khi thửa đất kẹp giữa (số nhà 540) do ông Nguyễn Việt Hồng sử dụng lại không bị coi là đất công? Mâu thuẫn này đã dẫn đến việc UBND quận Hoàng Mai chỉ chấp nhận bồi thường 100% giá đất ở cho gia đình ông Hồng khi GPMB phục vụ dự án thoát nước, trong khi nhà ông Hoàng và ông Mười nằm liền kề lại bị “thu trắng”.
Tại thời điểm lập biên bản xác định ranh giới, mốc giới thửa đất năm 1996, đã xuất hiện 2 biên bản đề ngày 2/12/1996 và ngày 8/12/1996. Trong đó, biên bản ngày 2/12/1996 ghi chủ sử dụng đúng, đề đúng địa chỉ, có đầy đủ chữ ký của bán bộ đo đạc, đại diện UBND phường và được Chủ tịch phường đóng dấu. Biên bản đề ngày 8/12/1996 ghi phần diện tích giáp sông Sét của gia đình ông Vũ Sỹ Mười, ông Nguyễn Hoàng sử dụng là đất công lại ghi sai địa chỉ, không có chữ ký, lẫn con dấu xác nhận của UBND phường.
 
Cùng tách ra từ một thửa đất và có nguồn gốc lịch sử đất đai giống nhau, nhưng
Cùng tách ra từ một thửa đất và có nguồn gốc lịch sử đất đai giống nhau, nhưng
quận Hoàn Mai chỉ lên phương án bồi thường cho phần diện tích kẹp giữa
Nội dung 2 Biên bản xác định ranh giới, mốc giới thửa đất cùng lập tháng 12/1996 thể hiện rõ mâu thuẫn. Tuy nhiên, UBND phường Tân Mai và UBND quận Hoàng Mai đã không làm rõ mâu thuẫn mà lấy biên bản “trắng dấu” lập ngày 8/12/1996 đưa vào hồ sơ, rồi UBND phường Tân Mai và quận Hoàng Mai tiếp tục coi là cơ sở quan trọng lập phương án bồi thường.
Để làm rõ nội dung đơn kêu cứu của công dân, ngày 31/10/2013, tại trụ sở UBND phường Tân Mai, PV Dân trí đã có buổi làm việc với ông Vũ Ngọc Cương - Phó chủ tịch UBND phường Tân Mai về những vấn đề mâu thuẫn trong việc áp dụng chế độ bồi thường, hỗ trợ GPMB giữa hộ ông Vũ Sỹ Mười - Nguyễn Hoàng, với hộ ông Nguyễn Việt Hồng.
Tại buổi làm việc, ông Vũ Ngọc Cương cho biết UBND phường Tân Mai biết rõ có sự mâu thuẫn trong Biên bản xác nhận ranh giới, mốc giới lập tháng 12/1996 giữa hộ ông Hoàng, ông Mười, ông Hồng. Tuy nhiên, UBND phường không biết vì sao khi tiến hành xác định mốc giới cán bộ Sở Địa chính ghi diện tích giáp sông Sét của hộ ông Mười và ông Hoàng sử dụng là đất công? Theo lời ông Cương, hiện chỉ có người lập biên bản xác định ranh giới lúc đó là ông Nguyễn Ngọc Oanh mới giải thích được rõ việc này. Do không giải thích được mâu thuẫn nêu trên, UBND phường Tân Mai vẫn tiến hành xác nhận trên tờ bản đồ duy nhất đang có. Về trường hợp của Nguyễn Việt Hồng, ông Cương cho biết hộ ông Hồng đã được cấp Giấy chứng nhận QSDĐ từ mặt phố Trương Định đến bờ sông Sét nên việc được bồi thường 100% diện tích đất thu hồi theo giá đất ở là đương nhiên.
 
UBND phường Tân Mai không đưa ra được hồ sơ chứng minh diện tích mà
UBND phường Tân Mai không đưa ra được hồ sơ chứng minh diện tích mà cán bộ Sở địa chính nhận định là đất công trên Biên bản "trắng" chữ ký và dấu
 
Ghi nhận thực tế cho thấy, hầu như tất cả các hộ gia đình ở phường Tân Mai đều sử dụng ổn định thửa đất kéo dài từ mặt phố Trương Định đến sát bờ sông Sét, bởi xung quanh không có công trình công cộng, cơ sở vật chất do UBND phường Tân Mai quản lý. Về việc này, làm việc với PV Dân trí, ông Vũ Ngọc Cương - Phó chủ tịch phường Tân Mai cũng xác nhận phần diện tích ghi là đất công của gia đình ông Nguyễn Hoàng và ông Vũ Sỹ Mười không nằm trong hành lang bảo vệ sông, cống, rãnh, đê điều, lưới điện... Tuy nhiên, khi hồ sơ lưu có Biên bản xác định ranh giới, mốc giới ghi là đất công (biên bản lập ngày 8/12/1996 không có dấu) thì phường không thể xác nhận khác được.
 
UBND phường Tân Mai không đưa ra được hồ sơ chứng minh diện tích mà
Thương binh, cán bộ tiền khởi nghĩa Nguyễn Hoàng khẩn thiết đề nghị TP Hà Nội xem xét lại chế độ hỗ trợ, bồi thường
Theo lời ông Vũ Ngọc Cương, do ông Vũ Sỹ Mười và Nguyễn Hoàng đã gửi đơn khiếu nại lên UBND quận, nên giờ chỉ có UBND quận Hoàng Mai đủ thẩm quyền gửi công văn đến Sở TN&MT TP Hà Nội đề nghị làm rõ nguyên nhân liệt kê phần diện tích giáp ranh bờ sông Sét của số nhà 538 - 542 phố Trương Định là đất công? Ngoài ra, ông Vũ Sỹ Mười và Nguyễn Hoàng cũng có quyền gửi đơn lên Thanh tra Sở TN&MT TP Hà Nội đề nghị xem xét lại Biên bản xác định ranh giới, mốc giới thửa đất do Sở Địa chính lập tháng 12/1996.
Để bảo vệ quyền lợi, trong đơn kêu cứu gửi báo Dân trí, gia đình ông Vũ Sỹ Mười và Nguyễn Hoàng khẩn thiết đề nghị Sở TN&MT Hà Nội xem xét lại biên bản xác định ranh giới, mốc giới lập tháng 12/1996; Đề nghị UBND TP Hà Nội xem xét lại chế độ bồi thường, hỗ trợ khi thu hồi đất số nhà 538 - 542 phố Trương Định trên cơ sở đảm bảo quyền và lợi ích hợp pháp của công dân.
Báo Dân trí sẽ tiếp tục thông tin về vụ việc trên.
Vũ Văn Tiến - Ngọc Cương

Khốn đốn vì đổi đất cho xã làm trụ sở



(Dân trí) - Hơn 13 năm trôi qua hai thửa đất mà xã đổi cho ông Thuật để làm trụ sở đến nay vẫn chưa được cấp sổ đỏ khiến gia đình ông “điêu đứng”.

Năm 2000, UBND xã Nghĩa Lộc (huyện Nghĩa Đàn) mở rộng khuôn viên để xây dựng trụ sở xã làm việc. Sau khi thỏa thuận thống nhất, UBND xã Nghĩa Lộc đã cấp đổi 800m2 đất vườn của gia đình ông Văn Đức Thuật (SN 1965, trú tại xóm Thọ Lộc, xã Nghĩa Lộc) lấy 2 thửa đất với diện tích 808m2. Tuy nhiên, đã hơn 13 năm trôi qua nhưng hai thửa đất mà xã đổi cho ông Thuật vẫn chưa được cấp sổ đỏ khiến gia đình ông “điêu đứng”.
Bù đất “chồng” bìa đỏ
Thực hiện chủ trương mở rộng, xây dựng trụ sở làm việc mới, đầu năm 2000, UBND xã Nghĩa Lộc tiến hành khảo sát, quy hoạch lại khuôn viên. Do diện tích đất quy hoạch phải sử dụng một phần khu đất của gia đình ông Văn Đức Thuật (gia đình ông Thuật nằm cạnh trụ sở cũ) nên UBND xã Nghĩa Lộc đã thỏa thuận với gia đình ông Thuật cấp đổi 800 m2 đất vườn thuộc thửa 1010 (1) và 1010 (2) có trong giấy chứng nhận quyền sử dụng đất (CNQSDĐ) số 058968 do UBND huyện Nghĩa Đàn cấp năm 1996 của gia đình ông Thuật. Bù lại, UBND xã Nghĩa Lộc sẽ đổi cho gia đình ông Thuật 2 thửa đất với tổng diện tích 808 m2; trong đó thửa 239 có diện tích 376 m2 (đất 2 lúa), thửa 1060 có diện tích 432 m2 (đất màu). Theo biên bản bàn giao ruộng đất giữa gia đình ông Thuật và chính quyền xã Nghĩa Lộc ngày 25/1/2000 thì số diện tích đất ông Thuật mà xã đã cấp đổi được gia đình ông Thuật sử dụng lâu dài như đất vườn.
“Gia đình tôi nghĩ việc đổi đất cho xã để quy hoạch lại trụ sở sẽ tạo một diện mạo mới, thay đổi bộ mặt quê hương nên đồng ý nhường đất vườn cho xã để lấy 2 mảnh khác có diện tích tương tự. Sau khi thỏa thuận, xã thu hồi lại bìa đất của gia đình tôi để làm bìa mới và đưa số diện tích đất đổi cho gia đình. Thế nhưng, đến nay gia đình tôi vẫn chưa được cấp bìa mới”, ông Thuật cho biết.
Khốn đốn vì đổi đất cho xã làm trụ sở
Ông Nguyễn Văn Châu và bà Trần Thị Quế bức xúc trước việc xã Nghĩa Lộc tự ý cắt đất của gia đình, bù cho gia đình ông Thuật.
Do thửa đất 1060 nằm sát nhà nên gia đình ông Thuật tiến hành đào ao, thả cá và trồng rau màu để phát triển kinh tế ổn định từ năm 2000-2005. Tuy nhiên, đến năm 2006, gia đình ông Nguyễn Văn Châu và bà Trần Thị Quế xây dựng móng nhà cạnh ao nhà ông Thuật và xảy ra tranh chấp thửa đất 1060. Gia đình ông Châu cho rằng, thửa đất 1060 có diện tích 432 m2 là của gia đình ông có trong giấy CNQSDĐ số 1134 do UBND xã Nghĩa Đàn cấp ngày 10/6/1996. Lúc này, ông Thuật mới “tá hỏa” là mình nhận thửa đất của UBND xã cấp “chồng” lên sổ đỏ của gia đình ông Châu.
Sau khi xảy ra mâu thuẫn tranh chấp đất giữa hai hộ gia đình, UBND xã Nghĩa Lộc tiến hành xác minh lại nguồn gốc đất thì thấy năm 2000, xã đã chuyển đổi cho ông Châu một thửa đất 2 lúa tại vị trí sau khu vực chợ xã để lấy thửa 1060 và chuyển đổi cho gia đình ông Thuật. Năm 2003, gia đình ông Châu không chấp nhận thửa đất trên thì được UBND xã chuyển 1 thửa đất khác ở khu vực Đồng Chanh và được gia đinh ông Châu canh tác ổn định đến nay.
Trong khi đó, ông Nguyễn Văn Châu khẳng định, ông không hề hay biết việc xã tự ý cắt đất thửa 1060 trong sổ đỏ của gia đình ông để bù cho ông Thuật. Thửa đất ở Đồng Chanh là đất công ích của xã chứ không phải là thửa đất xã đổi cho ông lấy thửa 1060 bởi vì xã không có quyết định giao nhận đất. “Do diện tích đất gia đình tôi lúc đó rộng quá nên chúng tôi không biết được thửa nào là của gia đình cả. Đến lúc xảy ra tranh chấp đất thì tôi kiểm tra thì thấy thửa 1060 nằm trong sổ đỏ của gia đình. Xã tự ý cắt đất của gia đình tôi rồi bù cho ông Thuật là sai”, ông Châu bức xúc.
Thửa đất 239 được UBND xã bán cho anh Nguyễn Văn Lữ.
Thửa đất 239 được UBND xã bán cho anh Nguyễn Văn Lữ.
Điều đáng nói là, mặc dù chuyển đổi đất cho cả hai hộ ông Châu và ông Thuật nhưng UBND xã Nghĩa Lộc lại không tiến hành thu hồi sổ đỏ của hai gia đình để hiệu chỉnh lại cho đúng nên dẫn đến việc tranh chấp thửa đất 1060 kéo dài. Ông Thuật bức xúc: “Do thửa đất 1060 vẫn nằm trong bìa đỏ của gia đình ông Châu nên gia đình tôi không thể nào xây dựng hoặc trồng bất cứ cây gì trên thửa đất đó. Chúng tôi đã kiến nghị lên xã nhiều lần nhưng xã vẫn làm ngơ và chưa giải quyết dứt điểm”.
Riêng thửa đất 239 có diện tích 376 m2 mà UBND xã Nghĩa Lộc đã đổi cho gia đình ông Thuật được gia đình ông sử dụng trồng lúa ổn định đến năm 2003. Thực hiện việc quy hoạch đất thổ cư vùng Đập Đanh, năm 2003, trong đó có thửa 239, UBND xã Nghĩa Lộc đã đổi cho ông Thuật thửa 70 tờ bản đồ 82, diện tích 656,7 m2. Tuy nhiên, theo ông Thuật, thửa đất 70 là thửa đất trong quỹ đất công ích của xã được xã giao cho các hộ gia đình để trồng lúa, hoa màu. Việc đổi thửa 239 lấy thửa 70 không có quyết định giao đất và nhận đất. Việc xã phân lô, chia đất bán thửa 239 cho hộ gia đình ông Nguyễn Văn Lữ thì gia đình ông Thuật không hề hay biết?
Xã “phớt lờ” thông báo của huyện?
Nhận thấy việc bồi thường, chuyển đổi đất của xã có nhiều khuất tất, gia đình ông Thuật đã gửi đơn kiến nghị lên UBND xã, UBND huyện Nghĩa Đàn xin cấp sổ đỏ 2 thửa đất mà ông được xã đổi. Tại bản thông báo số 248 ngày 28/12/2012 của UBND huyện Nghĩa Đàn kết luận nội dung khiếu nại của ông Thuật, UBND huyện Nghĩa Đàn “bác bỏ” nội dung khiếu nại thủ tục thu hồi, bồi thường 2 thửa đất 239 và 1060 của gia đình ông Thuật vì quá thời hiệu quy định theo điều 9, Luật khiếu nại năm 2011.
Ông Văn Đức Thuật bên thửa đất 1060 mà UBND xã Nghĩa Lộc cấp trùng.
Ông Văn Đức Thuật bên thửa đất 1060 mà UBND xã Nghĩa Lộc cấp trùng.
 
Cũng trong bản thông báo này, UBND huyện Nghĩa Đàn giao cho phòng TNMT huyện, phối hợp với phòng đăng ký quyền sử dụng đất, UBND xã Nghĩa Lộc tiến hành thu hồi giấy CNQSDĐ của ông Nguyễn Văn Châu để chỉnh lý biến động đất đai cho phù hợp với hiện trạng sử dụng đất; hướng dẫn ông Thuật làm thủ tục cấp giấy CNQSDĐ thửa 1060 và thửa 70. Tuy nhiên, đã hơn nửa năm trôi qua, chỉ đạo trên của UBND huyện Nghĩa Đàn vẫn “dẫm chân” tại chỗ.
Trao đổi với chúng tôi, ông Cao Xuân Ba - Bí thư Đảng ủy xã Nghĩa Lộc (nguyên là Chủ tịch UBND xã Nghĩa Lộc) cho biết, năm 2000, UBND xã đã chuyển đổi 808 m2 đất cho gia đình ông Thuật để xã lấy 800 m2 đất xây dựng UBND xã Nghĩa Lộc. “Thiếu sót của xã là khi chuyển đổi đất cho hộ gia đình ông Thuật và gia đình ông Châu ở thửa 1060 là do xóm và địa chính xã tham mưu con thiếu sót, để xảy ra việc cấp chồng lên sổ đỏ và chưa thu hồi lại sổ đỏ cũ để hiệu chỉnh cho đúng thực tế. Sau khi UBND huyện thông báo kết luận đơn khiếu nại của ông Châu, chúng tôi cũng đã kiểm điểm những thiếu sót trong quản lý sử dụng đất đai ở địa phương”, ông Ba thừa nhận.
Trên thực tế, hiện tại ông Thuật không được sử dụng thửa đất 1060 do gia đình ông Châu liên tục tranh chấp. Thế nhưng, theo ông Ba thì tranh chấp giữa hai hộ này chỉ khoảng 40 m2 và chỉ do người con ông Châu “quậy”?. Ông Ba cho biết: “Chúng tôi đã nhiều lần xuống hòa giải tranh chấp đất của hai hộ này nhưng vẫn chưa giải quyết được vì trong sổ đỏ của ông Châu vẫn còn thửa 1060”.
Ông Cao Xuân Ba - Bí thư Đảng ủy xã Nghĩa Lộc:
Ông Cao Xuân Ba - Bí thư Đảng ủy xã Nghĩa Lộc
Việc xã chuyển đổi đổi thửa 239 lấy thửa 70 quyết định giao đất và nhận đất không? Ông Ba nói không nhớ. Cũng theo ông Ba, không riêng gì gia đình ông Thuật tại xã Nghĩa Lộc vẫn còn trên 6000 hồ sơ đang chờ xét duyệt cấp sổ đỏ. Sau một lúc vòng vo, ông Ba khẳng định: “Xã không làm gì sai, các anh muốn tìm hiểu, viết bài thì cứ theo kết luận của huyện mà làm!”, rồi từ chối cung cấp thông tin tiếp cho phóng viên.
Chờ tòa giải quyết tranh chấp mới điều chỉnh sổ đỏ

Liên quan đến việc tranh chấp thửa đất 1060, hai gia đình ông Thuật và ông Châu đã gửi đơn lên TAND huyện Nghĩa Đàn nhờ giải quyết. Trao đổi với PV Dân trí, ông Lê Đức An - Trưởng phòng TNMT huyện Nghĩa Đàn cho biết, để xảy ra vụ việc “lùm xùm” đất đai tại xã Nghĩa Lộc khi mở rộng trụ sở xã trách nhiệm là do chủ tịch xã, cán bộ địa chính xã còn thiếu sót trong việc chỉnh lý biến động đất trên thực tế của từng hộ gia đình cho phù hợp với giấy CNQSDĐ. Do thửa đất 1060 đang xảy ra tranh chấp nên hiện nay, phòng TNMT huyện Nghĩa Đàn đang chờ kết quả của TAND huyện rồi mới có hướng xử lý, điều chỉnh và làm thủ tục cấp lại sổ đỏ cho gia đình ông Thuật và ông Châu.
Trong biên bản bàn giao ruộng đất ngày 25/1/2000 giữa gia đình ông Văn Đức Thuật và UBND xã Nghĩa Lộc có chữ ký của ông Cao Xuân Bá - Chủ tịch xã (này là Bí thư Đảng ủy xã), ông Lê Văn Thành - Cán bộ địa chính xã (này là Phó Bí thư Đảng ủy xã), ông Nguyễn Quốc Tuấn - xóm trưởng xóm Thọ Lộc (này đã chết) và không có tên ông Nguyễn Văn Châu.

Doãn Hòa - Nguyễn Duy

18 October 2013

Việt Nam đã mất biển và chủ quyền chưa?!


VRNs (18.10.2013) – Washington DC, USA – Chuyến thăm Việt Nam 2 ngày (13-15/10/2013) của Thủ tướng Trung Cộng Lý Khắc Cường (Li Keqiang) đã đánh dấu Việt nam chính thức đầu hàng áp lực “hợp tác cùng phát triển” ở Biển Đông, phù hợp với chủ trương 12 chữ  “chủ quyền vẫn là của tagác tranh chấp, cùng khai thác” của  Lãnh tụ Đặng Tiểu Bình (Deng Xiaoping) đưa ra từ năm 1979.
Tuyên bố chung của hai nước công bố tại Hà Nội ngày 15/10 “Về hợp tác trên biển  viết: “Hai bên nhất trí tuân thủ nhận thức chung của Lãnh đạo cấp cao hai Đảng, hai nước, nghiêm túc thực hiện “thỏa thuận về những nguyên tắc cơ bản chỉ đạo giải quyết vấn đề trên biển Việt Nam – Trung Quốc”, sử dụng tốt cơ chế đàm phán cấp Chính phủ về biên giới lãnh thổ Việt Nam – Trung Quốc, kiên trì thông qua hiệp thương và đàm phán hữu nghị, tìm kiếm giải pháp cơ bản và lâu dài mà hai bên đều có thể chấp nhận được, tích cực nghiên cứu giải pháp mang tính quá độ(**) không ảnh hưởng đến lập trường và chủ trương của mỗi bên bao gồm tích cực nghiên cứu và bàn bạc về vấn đề hợp tác cùng phát triển. Theo tinh thần đó, hai bên đồng ý thành lập Nhóm công tác bàn bạc về hợp tác cùng phát triển trên biển trong khuôn khổ Đoàn đàm phán cấp Chính phủ về biên giới lãnh thổ Việt Nam – Trung Quốc.”
(** Chú thích của Tác gỉa bài viết về cụm từ “ QÚA ĐỘ”: Chuyển tiếp từ trạng thái này sang trạng thái khác, nhưng đang ở giai đọan trung gian (theo Đại từ diển Tiếng Việt-Bộ Giáo dục-Đào tạo, xuất bản năm 1999)
Đáng chú ý là có sự “khác biệt  quan trọng” giữa  “Thỏa thuận về những nguyên tắc cơ bản chỉ đạo giải quyết vấn đề trên biển”  hai nước  ký kết ở Bắc Kinh ngày 11/10/2011 và bản Tuyên bố ở Hà Nội hôm 15/10/2013.
Trong Thỏa hiệp 6 điểm được ký giữa Thứ trưởng thứ nhất Bộ Ngọai giao Việt Nam Hồ Xuân Sơn, và Trương Chí Quân, Thứ trường Bộ Ngọai giao Trung Cộng, có  sự chứng giám của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng và Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa, Hồ Cẩm Đào thì có chữ “Tạm Thời” ghi trong điểm 4, nguyên văn như sau:
(4) “Trong tiến trình tìm kiếm giải pháp cơ bản và lâu dài cho vấn đề trên biển, trên tinh thần tôn trọng lẫn nhau, đối xử bình đẳng, cùng có lợi, tích cực bàn bạc thảo luận về những giải pháp mang tính quá độ, tạm thời mà không ảnh hưởng đến lập trường và chủ trương của hai bên, bao gồm việc tích cực nghiên cứu và bàn bạc về vấn đề hợp tác cùng phát triển theo những nguyên tắc đã nêu tại điều 2 của Thỏa thuận này.”
Điểm (2) viết: “Trên tinh thần tôn trọng đầy đủ chứng cứ pháp lý và xem xét các yếu tố liên quan khác như lịch sử…, đồng thời chiếu cố đến quan ngại hợp lý của nhau, với thái độ xây dựng, cố gắng mở rộng nhận thức chung, thu hẹp bất đồng, không ngừng thúc đẩy tiến trình đàm phán. Căn cứ chế độ pháp lý và nguyên tắc được xác định bởi luật pháp quốc tế trong đó có Công ước Liên hợp quốc về Luật Biển năm 1982, nỗ lực tìm kiếm giải pháp cơ bản và lâu dài mà hai bên đều có thể chấp nhận được cho các vấn đề tranh chấp trên Biển.”
Như vậy, rõ ràng cụm từ “Tạm Thời” đã bị “xóa đi” trong Thỏa thuận ở Hà Nội, sau các cuộc thảo luận giữa Thủ tướng Trung Cộng Lý Khắc Cường với Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng (13/10) và các ông Nguyễn Phú Trọng, Tổng Bí thư đảng; Chủ tịch nước Trương Tấn Sang và Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng trong cùng ngày 14/10 (2013).
Và một khi cụm từ “Tạm Thời” không còn nữa thì phải hiểu “giải pháp mang tính quá độ, sẽ phải chuyển từ trạng thái “tạm thời” sang “vĩnh viễn”, theo đòi hỏi của ông Lý Khắc Cường ?
Không có bất cứ giải thích nào từ phiá Chính phủ Việt Nam về sự thay đổi “rất quan trọng” này.
Nhưng báo chí Trung Cộng, kể cả Tân Hoa Xã (Xinhua News Agency) và Đài Phát thanh Quốc tế Trung Hoa (China Radio International, CRI) đều ca ngợi sự thành công của Thủ tướng Lý.
CRI dịch lại tin của Tân Hoa Xã viết rằng: “Thủ tướng Lý Khắc Cường cho biết, là láng giềng hữu nghị, duy trì quan hệ Trung-Việt phát triển lành mạnh và ổn định phù hợp với lợi ích của nhân dân hai nước, có lợi cho hoà bình, phát triển và phồn thịnh của khu vực, hai bên cần phải nắm vững định hướng lớn chiến lược của quan hệ hai nước, kiên trì đi con đường hợp tác cùng có lợi cùng thắng. Nỗ lực sáng tạo đổi mới tư duy, giải quyết vấn đề Nam Hải do vấn đề lịch sử để lại duy nhất trong quan hệ hai nước….. Nhận thức chung và lợi ích chung giữa hai nước Trung-Việt lớn hơn rất nhiều bất đồng”
Tuy nhiên khi hai bên sử dụng nhóm chữ “giải quyết vấn đề trên biển Việt Nam – Trung Quốc”  mà không hề nói đến “số phận” của quần đảo Hòang Sa của Việt Nam đã bị Trung Cộng chiếm năm 1974 và  8 đảo đá ngầm thuộc quần đảo Trường Sa của Việt Nam bị Trung Cộng đánh chiếm năm 1978 là “vô tình” hay “cố ý” không đụng chạm đến chủ quyền “tự vẽ ” của Bắc Kinh về hình Lưỡi Bò (còn gọi là Đường 9 Đọan) được Trung Cộng trình cho Liên Hiệp Quốc năm 2009 , chiếm từ 80 đến 85%  diện tích trên 3 triệu cây số vuông  Biển Đông bao gồm cả 2 Quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa ?
Bản Tuyên bố mơ hồ này cũng không nói gì đến việc Trung Cộng đã biến  các vị trí chiếm được của Việt Nam thành các căn cứ phòng thủ quân sự kiên cố trong vùng Trường Sa, không kể đã chiếm thêm đá Vành Khăn từ năm 1994, gần khu Bãi Cỏ Rong  có tranh chấp giữa Phi Luật Tân và Trung Cộng.
Như vậy phải chăng phiá Việt Nam còn mặc nhiên nhìn nhận cái chính quyền hành chính “tự chế” Tam Sa của Trung Cộng thành lập  từ ngày 24 tháng 7 năm 2012  gồm Hoàng Sa, Trường Sa và Trung Sa (bãi Macclesfield  bãi cạn Scarborough mà Trung Cộng tranh chấp với Phi Luật Tân)

KHÔNG CHỈ Ở VỊNH BẮC BỘ
Một điểm khác không kém quan trọng là  Thủ tướng Lý Khắc Cường, theo Tân Hoa Xã, còn yêu cầu hai nước thảo luận “hợp tác cùng phát triển” ở những vùng biển khác, ngoài vùng biển của Vịnh Bắc Bộ (Beibu Bay).
Họ Lý nói làm như thế, Trung Quốc và Việt Nam sẽ chứng minh cho thế giới thấy hai nước có khả năng và thiện chí bảo vệ hòa bình ở Nam Hải, tăng cường lợi ích chung của hai nước và giảm thiểu những bất đồng.
(“He also called on the two countries to study the possibilities of joint development of a wider area of the sea.
By doing so, China and Vietnam would demonstrate to the world that they have the capability and the wisdom to safeguard peace in the South China Sea, expand their common interests and reduce divergences” – Xinhua, 13/10/2013)
Tuy nhiên Tuyên bố chung của hai Chính phủ chỉ tập trung nói về hợp tác ở vịnh Bắc Bộ: “Hai bên nhất trí tăng cường chỉ đạo đối với các cơ chế đàm phán và tham vấn hiện có, gia tăng cường độ làm việc của Nhóm công tác vùng biển ngoài cửa Vịnh Bắc Bộ và Nhóm công tác cấp chuyên viên về hợp tác trong các lĩnh vực ít nhạy cảm trên biển. Trên nguyên tắc dễ trước khó sau, tuần tự tiệm tiến, vững bước thúc đẩy đàm phán phân định vùng biển ngoài cửa Vịnh Bắc Bộ, đồng thời tích cực thúc đẩy hợp tác cùng phát triển tại vùng biển này và trong năm nay khởi động khảo sát chung ở khu vực ngoài cửa Vịnh Bắc Bộ để thực hiện nhiệm vụ đàm phán của Nhóm công tác về vùng biển ngoài cửa Vịnh Bắc Bộ. Nhanh chóng thực hiện các Dự án hợp tác trong các lĩnh vực ít nhạy cảm trên biển như Hợp tác nghiên cứu quản lý môi trường biển và hải đảo vùng Vịnh Bắc Bộ…”
Nội dung này không mới mà chỉ đi vào hành động tiếp theo sau Thỏa hiệp giữa hai nước trong chuhyến thăm Trung Cộng hồi tháng 6 (2013) của Chủ tịch nước Trương Tấn Sang.
Theo thỏa hiệp ký tại Bắc Kinh ngày 19/6 (2013) thì hợp tác giữa  Tập đoàn Dầu khí Việt Nam và Tổng Công ty dầu khí ngoài khơi quốc gia Trung Quốc (China National Offshore Oil Corporation, CNOOC) sẽ mở rộng từ 1541 cây số vuông  lên thành 4076 cây số vuông.  Và hiệu lực của Thỏa thuận Thăm dò Chung có hiệu lực đến hết năm 2016.
Hiệp định vịnh Bắc Bộ giữa hai nước ký kết ngày 25/12/2000  dành cho Việt Nam được 53.23% và Trung Quốc được 46.77%  diện tích Vịnh, nhưng không có bằng chứng gì xác nhận tỷ lệ này vì không có cơ quan quốc tế hay nước thứ 3 nào được làm công việc do đạc.
Theo báo Nhân Dân ngày 02/07/2004 thì diện tích vịnh Bắc Bộ có khoảng 126.250 km2 (36.000 hải lý vuông) chiều ngang nơi rộng nhất khoảng 310 km (176 hải lý), nơi hẹp nhất ở cửa Vịnh rộng khoảng 207,4 km (112 hải lý).
Vì chưa có bất cứ cuộc điều tra quốc tế chuyên nghiệp nào về Hiệp ước vịnh Bắc Bộ năm 2000 nên hòai nghi Việt Nam bị thiệt  càng được nhiều người đồng ý vì Trung Cộng không chấp nhận yêu sách của Việt Nam muốn thương thuyết dựa trên Công ước Pháp-Thanh 1887, vì  Bắc Kinh sợ Việt Nam sẽ được lợi hơn.
Có một điểm  rất rõ  là Trung Cộng đã đòi và được là chia Vịnh làm 2, lấy biên giới từ “điểm nhô ra” của đảo Hải Nam đến bờ biển của Việt Nam làm chuẩn đo để chia đôi.  Vì vậy các chuyên gia của Qũy nghiên cứu Biển Đông của Việt Nam khi phân tích đường trung tuyến trong vịnh, đã kết luận sau khi họ “vẽ các đường tròn có tâm là 21 điểm phân định thì bên Việt Nam bị lấn từ 3 cho đến 27 hải lý ở khu vực các đảo Vĩnh Thực, đảo Trần, đảo Thanh Lam, đảo Cô Tô tỉnh Quảng Ninh, đảo Bạch Long Vĩ thuộc Hải Phòng, vùng cửa Ba Lạt, bờ biển Ninh Bình và khu vực nam Hà Tĩnh đối chiếu với bờ tây và bờ nam đảo Hải Nam của Trung Quốc.” (Tài liệu Bách khoa Tòan thư mở).
Do đó, khi vùng khai thác dầu khí chung hai nước Việt-Trung được ấn định nằm ngay trên đường ranh giới phân chia hai vùng biển trong Vịnh Bắc Bộ, như đã công bố tại Bắc Kinh hôm 19/6/2013, thì rõ ràng Trung Cộng đã dành được quyền khai thác bên trong phần biển của Việt Nam.

THẮNG LỢI VỀ AI ?
Sau cuộc họp ở Hà Nội ngày 13/10 (2013), Tuyên bố chung cũng cho biết: “Hai bên nhất trí kiểm soát tốt những bất đồng trên biển, không có hành động làm phức tạp, mở rộng tranh chấp, sử dụng tốt đường dây nóng quản lý, kiểm soát tranh chấp trên biển giữa Bộ Ngoại giao hai nước, đường dây nóng về các vụ việc phát sinh đột xuất của hoạt động nghề cá trên biển giữa Bộ Nông nghiệp hai nước, xử lý kịp thời, thỏa đáng các vấn đề nảy sinh, đồng thời tiếp tục tích cực trao đổi và tìm kiếm các biện pháp có hiệu quả để kiểm soát tranh chấp, duy trì đại cục quan hệ Việt – Trung và hòa bình, ổn định trên Biển Đông.”
Nhưng căn cứ vào “ngôn từ” của bản Tuyên bố chung và những điểm còn “nhiều nghi vấn” về điều được gọi là “hợp tác cùng phát triển” giữa hai nước thì rõ ràng phần thắng đã nằm trong tay Thủ tướng Trung Cộng Lý Khắc Cường sau  2 ngày thăm Việt Nam để gọi là “phát triển quan hệ đối tác hợp tác chiến lược toàn diện Việt Nam – Trung Quốc theo phương châm “láng giềng hữu nghị, hợp tác toàn diện, ổn định lâu dài, hướng tới tương lai” và tinh thần “láng giềng tốt, bạn bè tốt, đồng chí tốt, đối tác tốt”.
Bởi lẽ khi “tình trạng hiện hữu”  ở Biển Đông được “giữ nguyên” và Việt Nam cũng đã cam kết “không có hành động làm phức tạp, mở rộng tranh chấp”  thì Hòang Sa không còn là vấn đề “được nhắc đến” như Bắc Kinh vẫn nói với Việt Nam như thế trong các cuộc nói chuyện.
Và nếu Việt Nam vẫn bình chân như vại trước những hoạt động mà Trung Cộng coi như “ao nhà của mình” ở vùng Trường Sa như đánh cá, lập trại nuôi hải sản, xây dựng bến cảng, thao diễn quân sự, kiêm soát an ninh, thám hiểm, khảo cứu khoa học như Trung Cộng đang làm thì cam kết “không có hành động làm phức tạp, mở rộng tranh chấp” như ghi trong Tuyên bố Hà Nội ngày 15/10/2013  có lợi cho Trung Cộng hay Việt Nam ?
Ngỏai vấn đề trên biển, hai bên còn  đạt được các thỏa thuận phát triển giao thông nối liền hai nước, một số đường mới huyết mạch ngòai lợi ích kinh tế còn quan trọng về mặt chiến lược.
Nếu  chẳng may xẩy ra chiến tranh giữa đôi bên thì chỉ trong vài giờ quân lính Bắc phương đã có mặt ở khắp nước theo các dự án :
-Đường bộ cao tốc Lạng Sơn – Hà Nội.
-Đường bộ cao tốc Móng Cái – Hạ Long.
-Đường sắt Lào Cai – Hà Nội – Hải Phòng.
Hai bên còn “ nhất trí thực hiện tốt “Bản ghi nhớ về việc xây dựng các khu hợp tác kinh tế qua biên giới”, tích cực nghiên cứu đàm phán ký kết “Hiệp định thương mại biên giới Việt – Trung” (sửa đổi) nhằm phát huy vai trò tích cực thúc đẩy hợp tác và phồn vinh ở khu vực biên giới hai nước.”
Tuyên bố chung cũng nói: “Phía Việt Nam sẽ tạo thuận lợi, hỗ trợ sớm hoàn thành Khu công nghiệp Long Giang(tỉnh Kiên Giang) và Khu công nghiệp An Dương (thành phố Hải Phòng).
Nên biết tại khu Công nghiệp Long Giang ( tiếng Trung Hoa :Long Jiang IPD hoặc LJIP) có 12 Nhà đầu tư thì có đến 8 đến từ Trung Cộng chuyên sản xuất: Ống đồng, dầu ăn, bao bì gỗ, mô-tơ, vật liệu xây dựng, túi xách, sợi.
4 Nhà đầu tư còn lại thuộc Nhật sản xuất dây cáp điện; 2 Công ty Hàn Quốc sản xuất đồ gia dụng và thức ăn gia súc và 1 Công ty đến từ Tân Gia Ba sản xuất dầu cám.
Tuyệt nhiên không có công ty nào của Việt Nam.
Theo Bách khoa Tòan thư thì  hai người Trung Hoa, Ông Weng Ming Zhao  là  Chủ tịch Hội đồng Quản trị và Ông Yu Suo làm Tổng giám đốc.
Khu Công nghiệp An Dương là công trình hợp tác và đầu tư của Công ty Liên hợp Thâm Việt đến từ Tỉnh Qủang Đông (Trung Cộng)  với số vốn 175 triệu dollars chuyên về lĩnh vực được gọi là “công nghệ cao”.
Khu công nghiệp này, theo Đài Tiếng nói Việt Nam (28/12/2008) đã được khởi công xây dựng trên diện tích 800 mâu đất thuộc huyện An Dương (Hải Phòng), nhưng chậm tiến bộ vì trục trặc trong vấn đề thu hồi đất của dân và bồi thường.
Khu công nghiệp An Dương được Đài này mô tả: “ Là dự án đặc biệt quan trọng được sự quan tâm chỉ đạo của Chính phủ 2 nước Việt Nam và Trung Quốc, đáp ứng yêu cầu, xu thế phát triển bền vững cho các khu công nghiệp trong thời kỳ mới. Đây còn là dự án có quy mô lớn đầu tiên mà các doanh nghiệp Trung Quốc đầu tư vào thành phố Hải Phòng.”
Trước ngày Thủ tướng Lý Khắc Cường đến Hà Nội (13/10/013), Ông Nguyễn Thiện Nhân, Ủy viên Bộ Chính trị, Phó Thủ tướng, Chủ tịch Mặt trận Tổ quốc Việt Nam, Chủ tịch Ủy ban chỉ đạo hợp tác song phương Việt-Trung đã đích thân đến Hải Phòng ngày 17/6/2013 để thúc đẩy xúc tiến mau hơn dự án An Dương.
Như vậy, tất cả các dự án về giao thông, biên giới và xây dựng hai Khu Cộng nghiệp Long Giang và An Dương đều có lợi cho các công ty đầu tư và nhà nước Trung Cộng. Cho đến bây giờ, chưa ai biết cái lợi dành cho Việt Nam sẽ được bao nhiêu và liệu có bao nhiêu công nhân người Việt  được vào làm cho các dự án kinh tế và xây dựng này  ?
Có điều chắc chắn là dù trong tình huống nào, người Việt Nam cũng chỉ “đi làm thuê” (gia công) cho các công ty nước ngòai vì nhà nước đã bị “vướng mắc” với các dự án kinh tế có vốn đầu tư và chủ trương “đã dự  thầu thì sẽ  thắng” của phiá Trung Cộng !
Ngòai ra hai bên cũng đồng ý: “Nhất trí tăng cường hợp tác trong lĩnh vực tài chính, tích cực tạo điều kiện và khuyến khích các tổ chức tài chính hai bên hỗ trợ dịch vụ tài chính cho các dự án hợp tác song phương về thương mại và đầu tư. Trên cơ sở Hiệp định thanh toán bằng đồng bản tệ song phương trong thương mại biên giới ký giữa ngân hàng trung ương hai nước năm 2003, tiếp tục nghiên cứu việc mở rộng phạm vi thanh toán bằng đồng bản tệ, thúc đẩy trao đổi thương mại và đầu tư hai bên. Hai bên quyết định thành lập Nhóm công tác về hợp tác tiền tệ giữa hai nước, để nâng cao khả năng phòng ngừa rủi ro tài chính tiền tệ của hai bên, duy trì ổn định và phát triển kinh tế hai nước và khu vực. Tăng cường điều phối và phối hợp đa phương, cùng nhau thúc đẩy hợp tác tài chính tiền tệ khu vực Đông Á.”
 cuối cùng, hai bên cũng  đồng ý: “ Sẽ đẩy nhanh thi công, thúc đẩy sớm hoàn thành dự án Cung Hữu nghị Việt – Trung” và “Thỏa thuận về việc thành lập Viện Khổng Tử tại Trường Đại học Hà Nội” 
Như vậy thì nên hiểu như thế nào về “thành công” của phía Trung Cộng sau chuyến sang thăm Việt Nam lần này của Thủ tướng Lý Khắc Cường ?
Là người Việt Nam ở trong nước hay ở nước ngòai, có ai biết Việt Nam đã mất Biển Đông hay nước Việt Nam đã bị “Tầu hóa” với những đồng ý vô điều kiện của Lãnh đạo Việt Nam ?
Phạm Trần

Báo Trung Quốc ngang ngược bày mưu chiếm Trường Sa năm 2025



truongtansang-tapcanbinh4


Theo sự hoang tưởng và ngông cuồng của bài viết dưới đây thì Trung Quốc sẽ “thu hồi” Trường Sa vào giai đoạn 2025 -2030 sau khi thống nhất được Đài Loan từ 2020 -2025.
Ngày 8/7/2013, trên Wenweipo, tờ báo tiếng Trung có quan điểm ủng hộ chính phủ Trung Quốc xuất hiện một bài viết với tựa đề: “6 cuộc chiến tranh Trung Quốc chắc chắn sẽ phát động trong vòng 50 năm tới”.
Midnight Express 2046, trang blog có trụ sở ở Hong Kong, xác định bài báo trên có nguồn gốc từ ChinaNews.com.
Midnight Express 2046 đánh giá, dù còn ấu trĩ nhưng bài viết này đã cho thấy một bức tranh khá rõ ràng về cái gọi là “Chủ nghĩa Đại hán hiện đại” của Trung Quốc.
Theo cách nhìn nhận của bài báo,Trung Quốc hiện nay chưa phải là một cường quốc thống nhất. Đây là một sự sỉ nhục và do đó, vì “lợi ích thống nhất và phẩm giá quốc gia”, trong vòng 50 năm tới, Trung Quốc phải phát động 6 cuộc chiến tranh để hiện thực hóa mục tiêu này.

1. Cuộc chiến tranh thứ nhất: Thống nhất Đài Loan (2020 – 2025)

Bài báo đánh giá, mặc dù hai bờ eo biển Đài Loan vẫn đang trong trạng thái hòa bình nhưng Trung Quốc Đại lục không nên “mơ mộng” về một giải pháp thống nhất hòa bình từ chính quyền Đài Loan, cho dù là Quốc dân Đảng hay Dân tiến Đảng cầm quyền. Tình hình hiện nay của Đài Loan là nguyên nhân khiến Trung Quốc phải lo lắng vì các bên đều tận dụng cơ hội để mặc cả với Trung Quốc.
Do vậy, Trung Quốc phải hoạch định một chiến lược thống nhất Đài Loan trong vòng 10 năm tới, tức là khoảng năm 2020. Khi đó, Trung Quốc phải đưa ra tối hậu thư cho Đài Loan, yêu cầu Đài Loan lựa chọn: hoặc thống nhất hòa bình (Trung Quốc mong muốn điều này nhất) hoặc chiến tranh (lựa chọn bắt buộc) vào năm 2025.
Từ phân tích tình hình hiện tại, bài báo cho rằng Đài Loan chắn chắn sẽ cự tuyệt thống nhất, vì vậy hành động quân sự sẽ là giải pháp duy nhất. Cuộc chiến tranh thống nhất này sẽ là một cuộc chiến tranh hiện đại đầu tiên kể từ khi “nước Trung Hoa mới” được thành lập. Đây sẽ là phép thử đối với sự phát triển của Quân Giải phóng Nhân dân Trung Quốc (PLA) trong chiến tranh hiện đại.
Trong bối cảnh đó, Trung Quốc, hoặc sẽ giành chiến thắng dễ dàng, hoặc có thể phải đối diện với khó khăn, tùy thuộc vào mức độ can thiệp của Mỹ và Nhật Bản. Nếu Mỹ và Nhật Bản chủ động trợ giúp Đài Loan, hoặc thậm chí tấn công Trung Quốc Đại lục, đó sẽ là cuộc chiến tranh khó khăn và kéo dài. Ngược lại, nếu Mỹ và Nhật Bản đứng ngoài thì PLA có thể dễ dàng đánh bại Đài Loan. Trong trường hợp này, Đài Loan có thể sẽ bị kiểm soát trong vòng 3 tháng. Nhưng ngay cả khi Mỹ và Nhật Bản lâm trận, chiến tranh cũng có thể kết thúc chỉ trong vòng 6 tháng.

2. Cuộc chiến tranh thứ hai: Đánh chiếm Trường Sa (2025 – 2030)

  Trung Quốc lộ mưu đồ đánh chiếm Quần đảo Trường Sa thuộc chủ quyền của Việt Nam
Trung Quốc lộ mưu đồ đánh chiếm Quần đảo Trường Sa thuộc chủ quyền của Việt Nam

Vẫn bằng giọng điệu ngang ngược, bài báo cho rằng, sau khi thống nhất Đài Loan, Trung Quốc sẽ nghỉ ngơi khoảng 2 năm. Trong thời gian khôi phục lại sức lực, Trung Quốc sẽ gửi tối hậu thư cho các nước xung quanh Quần đảo Trường Sa của Việt Nam với thời hạn cuối cùng là năm 2028.
Theo bài báo này thì “các nước có tranh chấp về chủ quyền có thể đàm phán với Trung Quốc” về việc đảm bảo các lợi ích đầu tư ở những hòn đảo này “bằng cách từ bỏ yêu sách lãnh thổ của họ”. Nếu không, một khi Trung Quốc tuyên chiến, mọi lợi ích đầu tư và lợi ích kinh tế “sẽ bị Trung Quốc tước đoạt”.
Bài báo cho rằng, vào thời điểm đó, các nước Đông Nam Á còn đang “run lẩy bẩy” trước việc Trung Quốc thống nhất Đài Loan bằng biện pháp quân sự. Vì vậy, trong tình huống thứ nhất, các nước sẽ ngồi vào bàn đàm phán nhưng không muốn từ bỏ lợi ích của mình ở Trường Sa. Các nước sẽ áp dụng chiến thuật chờ đợi và trì hoãn đưa ra quyết định cuối cùng. Bài báo đã viết rất hống hách: “Họ sẽ không quyết định đón nhận hòa bình hay phát động chiến tranh một khi Trung Quốc chưa có bất cứ động thái cứng rắn nào”.
Tình huống thứ hai, Mỹ sẽ không ngồi nhìn Trung Quốc“tái chiếm” quần đảo này. Nhưng cuộc chiến thứ nhất đã đủ dạy cho Mỹ một bài học “đừng công khai đối đầu với Trung Quốc”. Thế nhưng, bài báo nhận định, Mỹ sẽ ngấm ngầm hỗ trợ các nước Đông Nam Á như Việt Nam và Philippines. Trong số các nước quanh Biển Đông, chỉ có Việt Nam và Philippines dám thách thức vai trò thống trị của Trung Quốc.
Bài báo còn đề xuất: “Lựa chọn tốt nhất đối với Trung Quốc là tấn công Việt Nam, vì Việt Nam là quốc gia mạnh nhất trong khu vực. Đánh bại Việt Nam, Trung Quốc có thể đe dọa được số nước còn lại”. Trong khi cuộc chiến với Việt Nam đang diễn ra, các nước khác sẽ “không dám ho hoe”. Nếu Việt Nam thất bại, những nước khác “tự khắc sẽ dâng đảo cho Trung Quốc”. Còn ngược lại, họ sẽ tuyên chiến với Trung Quốc.
Theo bài báo trên thì “Trung Quốc sẽ đánh Việt Nam và lấy lại tất cả các đảo”. Khi Việt Nam “thất trận và mất hết các đảo” thì các quốc gia khác, bị đe dọa bởi sức mạnh quân sự của Trung Quốc,“sẽ đàm phán, trả lại đảo và tuyên bố trung thành với Trung Quốc”.
Sau đó, Trung Quốc có thể xây dựng các hải cảng và bố trí quân đội trên các đảo này, mở rộng ảnh hưởng của mình ra Thái Bình Dương.

3. Cuộc chiến tranh thứ ba: Thu hồi Nam Tây Tạng (2035 – 2040)  Sỹ quan Trung Quốc và Ấn Độ bắt tay nhau thời điểm trước khi tranh chấp biên giới tái bùng phát năm 2006

Sỹ quan Trung Quốc và Ấn Độ bắt tay nhau thời điểm trước khi tranh chấp biên giới tái bùng phát năm 2006

Trung Quốc và Ấn Độ chia sẻ đường biên giới dài nhưng điểm xung đột duy nhất giữa hai nước là phần phía Nam Tây Tạng.
Bài báo nhận định, Ấn Độ đánh giá rất cao giá trị của mình và cùng với sự trợ giúp từ Mỹ, Nga và châu Âu, họ tự tin có thể đánh bại Trung Quốc khi chiến tranh xảy ra. Đây là một phần lý do chính khiến các tranh chấp lãnh thổ kéo dài.
Theo bài báo, 20 năm sau, tuy Ấn Độ sẽ vẫn tụt hậu so với Trung Quốc về sức mạnh quân sự nhưng lại là một trong số ít các cường quốc thế giới. Nên nếu sử dụng vũ lực để thu hồi Nam Tây Tạng, Trung Quốc sẽ phải gánh chịu một số thiệt hại. Do đó, chiến lược tốt nhất đối với Trung Quốc là kích động sự tan rã của Ấn Độ. Khi bị chia rẽ thành nhiều quốc gia nhỏ, Ấn Độ sẽ không đủ sức mạnh để đối phó với Trung Quốc.
Kế hoạch thứ hai là xuất khẩu vũ khí tiên tiến cho Pakistan, giúp Pakistan chinh phục Nam Kashmir vào năm 2035. Trong khi Ấn Độ và Pakistan đang bận mải chiến đấu với nhau, Trung Quốc sẽ bất ngờ tấn công Nam Tây Tạng. Ấn Độ sẽ không thể cùng một lúc đối phó với 2 cuộc chiến tranh vì như thế sẽ mất cả hai. Trong tình huống này, Trung Quốc có thể chiếm lại Nam Tây Tạng dễ dàng và Pakistan có thể kiểm soát Kashmir.
Nếu kế hoạch trên vẫn không ổn, Trung Quốc sẽ hành động quân sự trực tiếp để lấy lại miền Nam Tây Tạng. Sau 2 cuộc chiến đầu tiên, Trung Quốc đã nghỉ ngơi được khoảng 10 năm và đã trở thành một cường quốc thế giới, có thể chỉ sau Mỹ, vì vậy Ấn Độ sẽ phải thua trong cuộc chiến này.
THEO SOHA