THÔNG BÁO !

Trang blog diễn đàn đã được dời sang địa chỉ mới http://ptlambao.blogspot.com/ . Vui lòng vào đây để theo dõi tin tức mới và tiện việc ủng hộ. Trang này sẽ lưu giữ những thông tin cũ . Xin cả ơn sự ủng hộ của mọi người

TM Ban Điều Hành Blog

04 January 2012

Ông chủ Vinalines Queen thừa nhận chậm trễ thông tin cứu nạn


04/01/2012 07:07:45
 - "Việc tìm kiếm tàu Vinalines Queen và 22 thủy thủ còn lại không phụ thuộc chi phí bao nhiêu, chỉ khi nào quá thời hạn không thể tìm kiếm mới dừng lại. Quan điểm của Bộ là kiến nghị Chính phủ đề xuất các nước can thiệp để có giải pháp tìm kiếm hiệu quả hơn". Bộ trưởng Bộ Giao thông Vận tải Đinh La Thăng khẳng định.

Thông tin mới nhất về vụ chìm tàu Vinalines Queen khiến 22 thuyền viên mất tích, chiều 3/1, đại diện các thuyền viên đã gửi đến Ủy ban tìm kiếm cứu nạn Quốc Gia và Bộ Giao thông Vận tải đơn kêu cứu khẩn cấp. Các thuyền viên cùng người thân hy vọng, các cơ quan chức năng sẽ thực hiện mọi biện pháp, sử dụng mọi phương tiện để tiếp tục tìm kiếm các thành viên còn mất tích.
 
Hy vọng!

Đại diện các gia đình thuyền viên cho rằng, thời gian tìm kiếm từ khi tàu gặp nạn đến nay đã kéo dài quá lâu và không thu được nhiều kết quả. Họ vẫn đang hy vọng và chờ đợi.

Vợ thuyền trưởng Nguyễn Văn Thiện, chị Nguyễn Thị Tâm rơm rớm nước mắt: "Cứ mỗi giờ phút trôi qua, hy vọng mong manh của chúng tôi cũng đang giảm dần".

Vị trí tàu Vinalines Queen gặp nạn và bị  chìm.
Vị trí tàu Vinalines Queen gặp nạn và bị chìm.
 
Tất cả những người thân vẫn luôn hướng về biển xa, bám vào những tín hiệu mong manh nhất để đợi chờ. Mọi người không ngừng nghỉ gọi vào số điện thoại của các thuyền viên với hy vọng bắt được tiếng chuông đổ dài.

Người nhà của thủy thủ Trần Đình Thư cho hay, từ ngày nhận được tin tai nạn, thi thoảng, anh em họ hàng vẫn gọi điện vào số của anh Thư (sim đăng ký tại Indonesia – PV) vẫn thấy đổ chuông, nhưng không có người nhấc máy. 

Trong đơn kêu cứu, thân nhân các thuyền viên đề nghị cơ quan chức năng bằng mọi biện pháp, phương tiện tốt nhất tiếp tục tìm kiếm khẩn cấp, cứu nạn 22 thuyền viên tàu Vinalines Queen, mở rộng tìm kiếm bằng các phương tiện khác ngoài máy bay, và mở rộng phạm vị tìm kiếm ở trên các đảo hoang, đảo nhỏ, đảo san hô xung quanh khu vực tàu Vinalines Queen gặp nạn.

Đồng thời, đại diện gia đình có người mất tích yêu cầu cơ quan chức năng cần mời thêm lực lượng tìm kiếm cứu nạn của Nhật Bản tham gia bởi, bởi họ có phương tiện hiện đại, có năng lực tìm kiếm cứu nạn tốt. 

Bên cạnh đó, người nhà thuyền viên cũng tỏ ý băn khoăn những người bị nạn có thể rơi vào vùng biển nhạy cảm, đang tranh chấp và bị giữ lại, vì vậy họ đề nghị Ủy ban Quôc gia tìm kiếm cứu nạn liên lạc với các nước để hỏi rõ tình hình có thuyền viên.

Sẽ không bỏ cuộc

Đồng cảm với những lo lắng của gia đình thuyền viên, Thiếu tướng Phạm Hoài Giang (Cục trưởng Cục Tìm kiếm cứu nạn -Bộ Quốc phòng, kiêm Chánh văn phòng Ủy ban Quốc gia tìm kiếm cứu nạn) cho biết: "Ủy ban đã chỉ đạo rất quyết liệt, bằng mọi cách phải tìm kiếm, cứu nạn các thuyền viên".

Trong khi đó, ông Lê Anh Sơn, phó tổng giám đốc Vinalines cho biết: Từ khi bắt đầu tìm kiếm đến nay, toàn bộ số tiền đều do Tổng công ty bỏ chi phí trước. Theo ông Sơn, Vinalines đã mua bảo hiểm tàu trị giá 27 triệu USD, và mua thêm bảo hiểm tai nạn cho thuyền viên với mức 25 - 40.000USD/người.

Về việc chậm trễ trong thông tin tìm kiếm cứu nạn, ông Sơn thừa nhận có sự chậm trễ là do Vinalines không ngờ sự cố xảy ra với một tàu hiện đại như thế. "Tàu được đóng năm 2005, có hệ thống tự động, cảnh báo phát tín hiệu tự động".

"Việc chậm liên lạc là sự cố ngoài tầm kiểm soát, vì chưa bao giờ có sự cố với tàu hiện đại gần như tối tân này". Ông Sơn thừa nhận.

Ngọc Tú

Chống Trung Quốc bị đưa đi Phục Hồi Nhân Phẩm?


Bà Bùi thị Minh Hằng, một biểu tình viên chống Trung Quốc hồi mùa hè vừa qua, bị giam giữ tại Trung tâm Phục Hồi Nhân Phẩm Thanh Hà ở tỉnh Vĩnh Phúc.

RFA file

Chị Bùi Thị Minh Hằng cùng đoàn biểu tình chống Trung Quốc ở Hà Nội (tháng 8, 2011)

Luật sư Hà Huy Sơn, người nhận bào chữa cho trường hợp của bà Bùi thị Minh Hằng cho hãng thông tấn AFP biết như vừa nêu hôm nay.

Các trang blog loan tin về việc bà Bùi Thị Minh Hằng bị bắt hồi ngày 27 tháng 11 vừa qua và bị đưa ra miền Bắc và giam giữ tại Trại Phục hồi Nhân Phẩm Thanh Hà.

Luật sư Hà Huy Sơn cho biết ông đã nộp đơn khiếu nại đến cho cơ quan chức năng địa phương về trường hợp thân chủ của ông nhưng chưa nhận được trả lời nào. Bản thân luật sư Hà Huy Sơn muốn được gặp thân chủ nhưng đến nay vẫn chưa được phép gặp.

Tổ chức theo dõi nhân quyền Human Rights Watch, HWR, cho biết những trung tâm phục hồi nhân phẩm của Việt Nam không cung cấp đủ những chữa trị cần thiết, trong khi đó  lại đầy dẫy tình trạng lạm dụng thân thể.


RSF lên án việc bắt phóng viên Hoàng Khương


Tổ chức Phóng viên Không biên giới hôm qua ra thông cáo báo chí lên án việc bắt giữ phóng viên Hoàng Khương, tên thật Nguyễn Văn Khương.

Theo Phóng viên Không Biên giới thì việc bắt giữ ông này hôm ngày 2 tháng giêng vừa qua có liên quan đến những bài phóng sự điều tra trên báo Tuổi Trẻ liên quan đến nạn hối lộ của cảnh sát giao thông.

Tổ chức Phóng viên Không Biên giới cho rằng không thể cáo buộc phóng viên Hoàng Khương tội đưa hối lộ vì những gì ông ta thực hiện trong quá trình điều tra bí mật. Ông ta làm việc đó vì nhiệm vụ của người phóng viên chứ không vì mục đích tư lợi cá nhân.

Tổ chức Phóng viên Không biên giới kêu gọi cơ quan chức năng Việt Nam trả tự do ngay cho phóng viên Hoàng Khương và bỏ những ý định truy tố ông ta về những gì mà ông đã nêu ra. Ngược lại, cơ quan chức năng Việt Nam phải có hành động phù hợp đáp lại những bài phóng sự điều tra của người phóng viên này. 

Copyright © 1998-2011 Radio Free Asia. All rights reserved.


Hai Bộ trưởng công thương và Y tế đối thoại với dân


Bộ trưởng Công thương Vũ Huy Hoàng và bộ trưởng Y tế Nguyễn Thị Kim Tiến sẽ có các cuộc đối thoại trực tuyến vào các ngày 6 và 7 tháng giêng tới với người dân tại Cổng Thông tin điện tử chánh phủ về các vấn đề mà dân trong nước quan tâm.

Báo Saigon Giải Phóng cho hay, bộ trưởng Công thương Vũ Huy Hoàng sẽ đối thoại với nhân dân lúc 2 giờ trưa thứ sáu, 6 tháng giêng, bộ trưởng Y tế Nguyễn Thị Kim Tiến đối thoại 2 giờ trưa thứ 7, 7 tháng giêng. 

Địa chỉ Cổng Thông tin điện tử chánh phủ là www.chinhphu.vn

Theo các báo đài thì đây là hoạt động nhằm thực hiện ý kiến của thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng yêu cầu các bộ, ngành, địa phương tăng cường giao lưu trực tuyến, góp phần hướng dẫn dư luận, tạo sự đồng thuận trong việc thực hiện các chủ trương, chính sách, pháp luật của đảng và nhà nước. 

Việt Nam đã làm gì để bảo vệ ngư dân?


2012-01-03

Câu hỏi đặt ra là nhà nước, chính quyền Việt Nam đã làm gì để bảo vệ ngư dân trước mối họa Trung Quốc?

RFA PHOTO

Tàu đánh cá vừa đánh bắt về cặp bến Cảng cá Kỳ Hà - Quảng Nam hôm 05/07/2011.

 

Khánh An: Khánh An chào đón quý vị và các bạn đến với chương trình Café Wifi.

Thưa quý vị, kỳ trước, chúng ta đã theo dõi các vị khách mời là ông André Menras Hồ Cương Quyết, một người Pháp có quốc tịch Việt Nam, Như Quỳnh, tức blogger Mẹ Nấm ở Nha Trang và Bảo Lộc từ Sài Gòn tiết lộ về mối lo sợ lớn nhất của ngư dân đánh bắt cá ở ngư trường Hoàng Sa, đó là mối lo sợ về nhân tai, cụ thể là gặp Trung Quốc. Đã có rất nhiều người mất tàu, bị phá sản, thậm chí mất mạng vì mối họa này.

Câu hỏi đặt ra là nhà nước, chính quyền Việt Nam đã làm gì để bảo vệ ngư dân trước mối họa Trung Quốc?

Hãy nghe các vị khách mời trên tiếp tục câu chuyện nhé. Trước tiên là chia sẻ của blogger Mẹ Nấm:

Không phải bị Trung Quốc bắt?

Blogger Mẹ Nấm: Mình đã trực tiếp nói chuyện với một gia đình. Anh đó là anh Lê Văn Huy, người cũng đã từng được báo Sài Gòn Tiếp Thị trong nước viết ở bài "Vết thương Hoàng Sa". Hai cha con anh này đã từng bị bắt trên một tàu vào năm 2009 và sau đó thì nó (Trung Quốc) dồn hai tàu làm một và nó cho một tàu về và con của anh Huy được về, còn anh Huy thì bị giữ lại. 

Đối với phía chính quyền địa phương thì họ coi đây là một chuyện bình thường. Anh Huy đã phải bán chiếc tàu của anh để trả nợ và vẫn còn nợ ngân hàng một số tiền.

Blogger Mẹ Nấm

Trong một ngày nó chỉ cho họ ăn một bữa thôi. Anh Huy có kể với mình là phải lượm rau trôi trên sông, trên biển để tự nấu lấy. Khi những tàu bạn bị bắt cùng lúc với anh Huy họ nhìn thấy anh Huy bị đánh đập như thế, rồi bị gọi lên và lúc đó số tiền chuộc đối với gia đình anh Huy là 6.000 đô la, mà bên kia thì nó cứ thúc ép anh Huy phải nộp tiền phạt, nếu không thì nó sẽ giết. Anh Huy này cũng may mắn là ảnh được tất cả những người cùng bị bắt chung với ảnh, họ dồn hết tất cả dầu của các tàu còn dư lại cho ảnh và anh Huy quyết định là anh sẽ chặt dây neo tàu bị giam để trốn thoát về Quảng Ngãi. Trên đường trốn thoát, anh Huy gặp những tàu khác và anh xin gạo và dầu để về. 

Khi anh Huy về tới Quảng Ngãi thì rất buồn là chính quyền Quảng Ngãi có xuống hỏi thăm qua loa chứ không hề có một động thái nào gọi là trợ giúp. Ảnh có nói là họ (chính quyền) vẫn không tin được là làm sao ảnh thoát về được và họ nghĩ rằng chắc anh này bị làm sao đó chứ không phải bị phía Trung Quốc bắt. Tức là đối với phía chính quyền địa phương thì họ coi đây là một chuyện bình thường. Anh Huy đã phải bán chiếc tàu của anh để trả nợ và vẫn còn nợ ngân hàng một số tiền.

Ảnh có nói với mình rằng "Nếu bây giờ cho anh đi biển nữa thì anh vẫn ra Hoàng Sa thôi, em ơi! Bởi vì không ra Hoàng Sa thì biết ra đâu bây giờ?! Mà ngư trường của mình ở đó bao nhiêu năm nay, nếu mình không ra đó thì mình đi đâu?". Trong khi tất cả mọi người đều kêu gọi là "cùng ngư dân bám biển", khi mà mọi người ở trong bờ, các lãnh đạo đến thăm, mọi người đến thăm thì đều nói là "biển của mình là Hoàng Sa, để bảo vệ Hoàng Sa thì ngư dân phải ra Hoàng Sa đánh cá"; nhưng khi ra Hoàng Sa đánh cá thì không hề có tàu hải quân đi theo.

Mình có hỏi là "Nếu mình ra đó mình bị bắt thì sao, anh?"

"Nếu khi mình gặp tàu nó thì mình phải né thôi".

Mình có hỏi là "Vậy thì những người có trách nhiệm đối với sự an nguy của ngư dân trên biển như hải quân, bộ đội biên phòng, thì họ khuyên anh như thế nào?"

Anh nói: "Thì chỉ nói là gặp tàu Trung Quốc thì tránh đi thôi chứ không có khuyên gì hết".

MG_0288-250.jpg
Cá vừa đánh bắt ở Cảng cá Kỳ Hà - Quảng Nam hôm 05/07/2011. RFA PHOTO.
Lúc đó mình có tìm hiểu chuyện "dân quân biển" thì thật sự báo chí nói đến vấn đề này rất là nhiều. Tự vệ dân quân biển thì trên đài báo nói rất là nhiều, nhưng mà thực sự khi Quỳnh ra đó vào tháng 9 vừa rồi thì họ mới chỉ được tập hai ba buổi thôi và họ không được trang bị vũ khí. Mình không biết được chuyện gì sẽ xảy ra, nhưng mình nhìn sâu vô mắt những người mình hỏi chuyện thì mình biết chắc một điều là họ thực sự hoài nghi về sự an toàn của mình, nhưng họ vẫn tiếp tục bám biển bởi vì họ hy vọng và cả tương lai của họ là ở biển thì họ tiếp tục bám biển mà thôi.

Khánh An: Vâng.

Khuyên ngư dân bám ngư trường Hoàng Sa, nhưng khi người dân của mình gặp tai nạn như vậy, gặp sự uy hiếp của nước ngoài là Trung Quốc, thì sau đó ai giúp đỡ?

Hồ Cương Quyết

Hồ Cương Quyết: Vâng. Anh đã biết cấu chuyện rất đặc biệt của anh Huy bị Trung Quốc bắt và bị đưa lên đảo Hải Nam và ở đó 4 ngày, sau đó thì có thể trốn về Bình Châu chỉ với một la bàn mà thôi. Đó là một chuyện rất thú vị, cho biết ngư dân ở đây không phải thuộc về loại ngư dân bình thường, mà họ là anh hùng. Nhưng rất tiếc, trong khi chính quyền Việt Nam – nhà nước Việt Nam luôn luôn khẳng định là "Hoàng Sa là của Việt Nam" và khuyên ngư dân bám ngư trường Hoàng Sa, nhưng khi người dân của mình, đồng bào của mình gặp tai nạn như vậy, gặp sự uy hiếp của nước ngoài là Trung Quốc, thì sau đó ai giúp đỡ? Không có ai hết! Phá sản luôn! Và suốt đời của mình phải cố gắng trả nợ cho bà con, cho ngân hàng, cho nhà nước. Anh đã gặp những trường hợp như vậy, anh có hồ sơ những ngư dân như Huy là Trương Bích La, Mai Phụng Lưu. 

Có một số ngư dân như vậy đã mất tàu của mình, đã mất tất cả tài sản của mình, không có đất và trắng tay luôn. Làm sao có thể chịu được cái đó? Mình phải giúp đỡ, mình phải hỗ trợ họ hết sức, phải ở bên cạnh với họ. Vì lý do đó mà anh lập một hiệp hội ở bên Pháp, hiệp hội Việt – Pháp để lập ra một quỹ để hỗ trợ họ một cách trực tiếp, có nghĩa là mình đến tận chỗ, đưa họ một món tiền, có cả những người vợ góa. Mình có chương trình mua một chiếc tàu cho những ngư dân muốn tiếp tục đi Hoàng Sa. 

Chương trình này mới có và nhân dịp chiếu cuốn phim này, phim "Hoàng Sa Việt Nam – Nỗi Đau Mất Mát", thì nhân dịp đó mình sẽ mở rộng một quỹ hỗ trợ rất minh bạch cho những ngư dân ở Bình Châu và Lý Sơn để giúp đỡ họ một cách cụ thể bởi vì nói là một việc, phát biểu là một việc, nhưng mà giúp đỡ họ để còn sống là một việc quan trọng nhất mà mình phải hết sức có trách nhiệm, có nghĩa vụ xứng đáng với họ bởi vì họ đã xứng đáng được giúp đỡ như vậy. Họ là những người tuyệt vời! Tuyệt vời trong một chiến tranh im lặng với một nước lớn, một nước khổng lồ mà chiếm Việt Nam ở vùng này một cách bất hợp pháp, sử dụng vũ lực như Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng tuyên bố trước Quốc Hội ngày 25 tháng vừa rồi thì "Trung Quốc đang chiếm Hoàng Sa một cách bất hợp pháp, sử dụng vũ lực" như vậy. 

MG_0282-250.jpg
Làm cá khô ở làng chài Kỳ Hà - Quảng Nam, hôm 05/07/2011. RFA PHOTO.
Nhưng bây giờ không chỉ như vậy, người dân ở Lý Sơn, Bình Châu và một số trong họ đã bắt đầu không đi nữa bởi vì bị phá sản, bởi vì sợ không phải vì sinh mạng của mình mà sợ cho gia đình của mình vì sinh mạng mình bị mất rồi thì gia đình mình sống như thế nào. Như vậy thì từ từ họ phải thay chỗ và đi đánh bắt cá ở ngư trường Trường Sa an toàn hơn. Điều đó có nghĩa là vùng Hoàng Sa từ từ bị Trung Quốc chiếm. 

Một số ngư dân mà anh biết đã tâm sự với anh năm nay là đã phát hiện tàu đánh cá Trung Quốc chỉ cách Lý Sơn 20 hải lý, có nghĩa là vùng này từ từ bị Trung Quốc chiếm càng ngày càng nhiều và hải quân Việt Nam và biên phòng Việt Nam bất lực hay là không làm gì hết. Đó là một vấn đề rất nguy hiểm cho độc lập của Việt Nam, cho sự toàn vẹn lãnh hải – lãnh thổ của Việt Nam, chứ không phải chỉ là vấn đề của ngư dân. 

Vấn đề ngư dân rất quan trọng về mặt nhân đạo, về mặt con người, nhưng mà vấn đề nước Việt Nam ở chỗ đó từ từ bị Trung Quốc chiếm bằng vũ lực, thì đó là một vấn đề nguy hiểm nhất.

Khánh An: Vâng. Những điều mà anh Hồ Cương Quyết vừa nói là những điều khá tế nhị đối với báo chí trong nước hay giới truyền thông trong nước. Thường thì chính quyền Việt Nam, nhà nước Việt Nam rất ít khi dám đề cập một cách thẳng thắn giống như câu chuyện vừa rồi mà quý vị vừa nghe anh Hồ Cương Quyết nói đến về vấn đề ngư dân Việt Nam. Ngư dân Việt Nam chỉ là một phần trong một vấn đề nhạy cảm hơn, đó là vấn đề bảo vệ chủ quyền toàn vẹn lãnh thổ Việt Nam và khẳng định chủ quyền của Việt Nam trên Biển Đông.

Hồ Cương Quyết: Chính xác! Chính xác! 

Biết tin ai bây giờ?

Khánh An: Về những điều mà mọi người vừa chia sẻ thì Khánh An muốn hỏi mọi người rằng nếu quý vị để ý thì sẽ thấy là sau mỗi lần ngư dân Việt Nam bị phía Trung Quốc bắt thì Bộ Ngoại Giao Việt Nam thế nào cũng sẽ lên tiếng sau đó và nói rằng phía "Việt Nam phản đối hành động này (của Trung Quốc) và khẳng định chủ quyền của mình trên Biển Đông", các bạn nghĩ sao về cách hành xử của Việt Nam, những phát biểu, lập trường, quan điểm của Việt Nam đối với vấn đề bảo vệ ngư dân nói riêng và đối với vấn đề khẳng định chủ quyền của Việt Nam ở trên Biển Đông nói chung?

Có một câu mà đến giờ mình vẫn còn nhớ là "Dân mình cứ ra Hoàng Sa rồi cứ bị đánh, bị bắt miết, nhà nước nói vậy thì mình biết tin ai bây giờ?"

Blogger Mẹ Nấm

Blogger Mẹ Nấm: Lý do thôi thúc mình đến Lý Sơn (Quảng Ngãi) bởi vì mình đã nghe quá nhiều lời khẳng định từ phía người phát ngôn của Bộ Ngoại Giao cũng như là trong các buổi họp ngoại giao mà tin tức đưa trên báo chí. Mình biết chắc là những tin đưa trên báo chí, chẳng hạn 10 vụ ngư dân bị bắt thì chỉ đưa một hoặc hai vụ hoặc đưa đúng vào một thời điểm nào đó mà thôi. Cho nên mình nghĩ là mình phải đi một lần để mình biết sự thật. 

Khi mình đến Lý Sơn thì, mặc dù đã chuẩn bị tinh thần rất là nhiều, nhưng khi mình đến Lý Sơn thì khi nhận những câu trả lời của người dân ở đó thì chuyện bị Trung Quốc bắt rất là bình thường vì ở đây có đến 75 - 80% gia đình hầu như đều có một lần bị bắt. Nếu hên thì được trở về còn người, còn không thì mất cả người cả của. Thực sự mình thấy với động thái tuyên bố rất rõ ràng rằng "Hoàng Sa – Trường Sa là của Việt Nam" trên diễn đàn ngoại giao và hành động bỏ lơ ngư dân mình trên thực tế, thậm chí người dân còn không biết là nhà nước mình sẽ đồng hành với ngư dân như thế nào nữa bởi vì nó (Trung Quốc) cứ đánh. 

Có một câu mà đến giờ mình vẫn còn nhớ là "Dân mình cứ ra Hoàng Sa rồi cứ bị đánh, bị bắt miết, nhà nước nói vậy thì mình biết tin ai bây giờ?". Đó là một câu mà mình nghe ở trong một đoạn chia sẻ của một anh ngư dân mà mình có quay lại, đến giờ nó là câu trả lời rõ ràng nhất cho những ai còn phân vân về cái lập trường của nhà nước đối với chuyện bảo vệ Hoàng Sa và Trường Sa. 

MG_0118-250.jpg
Chuẩn bị nước đá ướp cá ở Bến cá Bình Thạnh - Quảng Ngãi, hôm 05/07/2011. RFA PHOTO.
Cũng giống như mọi người thấy đó, ngư dân bị bắt thì chúng ta có những tuyên bố về ngoại giao, nhưng động thái để bảo vệ họ thì không có. Còn những người đi biểu tình chống Trung Quốc ở trên đất liền để bày tỏ sự cảm thông và sự chia sẻ, cũng như cảm xúc của mình đối với hành vi xâm lược của Trung Quốc thì bị đối xử như thế nào, tất cả chúng ta đều cũng đã thấy được rằng có lẽ là không nên nghe nhiều về những lời phát ngôn mà hãy nhìn vào hành động thực tế để biết được rằng lập trường bảo vệ Hoàng Sa – Trường Sa, khẳng định chủ quyền ở đó của nhà nước là như thế nào. Nó rất rõ ràng qua những hành động.

Khánh An: Vâng. Cảm ơn Như Quỳnh. Thế còn Bảo Lộc thì sao?

Bảo Lộc: Cái ý hồi nãy chị Như Quỳnh nói thì mình có cái ý là cái việc truyền thông đưa đúng lúc thì đúng là như cái vụ gì đó chị Như Quỳnh? Cái vụ anh Huy và anh Sơn hay anh nào đó?

Blogger Mẹ Nấm: Anh Sơn là bị vào năm 2007.

Bảo Lộc: Ừ, anh Sơn là bị hình như là vào năm 2007 thì khoảng hai năm sau thì báo chí mới đưa tin. Lúc mà hỏi chuyện anh Sơn thì (mới biết là) báo chí đã phỏng vấn trước đó 2 năm nhưng mà không có đăng, mà chờ tới thời điểm gay cấn với Trung Quốc và cần vấn đề truyền thông thì lúc đó mới đưa lên cho mọi người cùng biết.

Khánh An: Quý vị vừa theo dõi chia sẻ của bạn Bảo Lộc. Khánh An xin tạm dừng chương trình Café Wifi và hẹn gặp lại quý vị trong chương trình kỳ sau, với câu chuyện về một tấm lòng dành cho ngư dân đã bị từ chối ra sao. Xin kính chào tạm biệt.


Theo dòng thời sự:

Dân bị chính quyền lấy đất


2012-01-03

Ở một nước có đa số cư dân liên quan đến nông thôn thì vấn đề đất đai là quan trọng, ngoài giá trị là một tài sản, đất đai còn là môi trường lao động của người nông dân.

Photo courtesy of nhadat.vn

Một khu đất nông nghiệp chuyển thành đất ở

Trong mấy năm qua, tình trạng khiếu kiện thậm chí dẫn đến biểu tình về những vấn đề liên quan đến đất đã trở nên phổ biến trong cả nước. Đâu là nguyên nhân thực tế dẫn đến các sự việc này, thông tín viên Nhân Khánh có bài tìm hiểu sau.

Lấy đất của dân chia nhau

Các vụ việc tố cáo, khiếu nại liên quan đến đền bù, giải tỏa đất đai xảy ra khắp cả ba miền Bắc Trung Nam. Mọi việc diễn ra không thể đổ lỗi cho cơ chế, vì phải thấy rằng cơ chế cũng do chính con người tạo ra nhằm mục đích cuối cùng là phục vụ lại cho lợi ích của đa số quần chúng trong xã hội. 

Gần đây, qua loạt bài "Chuyện "động trời" ở tỉnh Kiên Giang: Dân mất đất kêu than, "quan" biến thành địa chủ!" của phóng viên Mạc Hồng Kỳ trên báo Người Cao Tuổi đã minh chứng một phần thực tế này. Nhiều người nông dân ở xã Bình Giang huyện Hòn Đất bị lấy toàn bộ đất canh tác mà không được bồi thường, thậm chí có người còn cho hay, do thấy thu hồi đất trái luật nên ông không chịu giao đất thì bị công an xã bắt trói, nhốt vô hầm tối, hay có người còn bị chích roi điện. Những sự việc tương tự cũng diễn ra ở những khu vực khác như ở huyện Kiên 

Lương, huyện Giang Thành, con số hộ nông dân bị lấy đất lên đến con số hàng trăm.
Rốt cuộc những miếng đất bị thu hồi không có bồi thường này được chia cho các quan chức trong toàn tỉnh Kiên Giang. Chẳng ai có thể trả lời được cho câu hỏi về số phận những người nông dân này và gia đình của họ sẽ trôi dạt về đâu nếu mất đất canh tác. Để có cái nhìn khách quan hơn về sự việc, phóng viên đài Á Châu Tự do đã liên hệ với người tỉnh Kiên Giang, được người địa phương tại huyện Hòn Đất cho biết như sau:  

"Cái đó là của Đài Loan, hồi xưa Nhà nước cho người ta mướn. Đất đó thực sự là của dân. Sau khi Đài Loan làm ăn không được giải thể, coi như là cắt hợp đồng, nhà nước lấy cái đất này lại, thay vì trả cho dân, hổng trả mà chia chác với nhau, rồi bán tùm lum hết trơn. Thành ra nó nhiều trường hợp lắm."

Tại Kiên Giang đã hình thành một đại phong trào cấp đất cho cán bộ, chỉ riêng số đất cấp cho các cán bộ cấp tỉnh đã lên đến hàng ngàn ha. Nếu tính xuống cả cấp cán bộ xã và thân nhân của họ thì con số cả chục ngàn ha là có trong thực tế. Dĩ nhiên các cán bộ này không thể vừa đảm đương công việc cơ quan Nhà nước vừa đi làm ruộng được, việc mua bán xảy ra là tất yếu, đồng thời hình thức cho thuê đất thu tô cũng được thực hiện. Tình hình này nếu không được xem xét đúng mức, có lẽ bối cảnh đại địa chủ và tá điền đang manh nha hình thành tại nông thôn miền Tây Nam bộ.

Gần đây cơ quan Thanh tra Chính phủ cho biết, khiếu nại liên quan đến đất đai, đền bù, giải tỏa chiếm tới gần 80% tổng số vụ khiếu nại phát sinh. Nhiều vụ việc bị tồn đọng, kéo dài vì trong thực tế có quá nhiều quan điểm khác nhau trong cách nhìn nhận và giải quyết vấn đề ở các cơ quan hữu trách.

Đất đó thực sự là của dân. Sau khi Đài Loan làm ăn không được, giải thể, nhà nước lấy cái đất này lại, thay vì trả cho dân, hổng trả mà chia chác với nhau. 

Người dân huyện Hòn Đất

Liệu chính sách tam nông ở Việt Nam có thể thành công hay không một khi người nông dân không có đất để làm nông nghiệp và phải bỏ nông thôn để lên thành thị làm thuê trái nghề. Hiện nay, không riêng gì thành phố, cuộc sống người nông dân ở nông thôn bị phân hóa mãnh liệt về thu nhập và tài sản. Bên cạnh những phú ông bỗng chốc giàu lên với những cánh đồng cò bay thẳng cánh là những nông dân không có một cục đất chọi chim.

Khi được hỏi về việc tỉnh lấy đất ở xã Bình Giang, huyện Hòn Đất giao cho Công ty Kiên Tài Đài Loan mà không hề có quyết định thu hồi và bồi hoàn thiệt hại, sau khi công ty này giải thể thì sự việc này đã được xử lý như thế nào và đã giải quyết đến đâu, ông Phùng Quốc Bình, Phó Giám đốc Sở Tài nguyên và Môi trường tỉnh Kiên Giang kiêm Chánh Thanh tra Sở, người phụ trách giải quyết khiếu nại, tranh chấp đất đai cho đài Á Châu Tự do biết như sau:

"Cái việc đó thì bây giờ theo quy định, cơ quan nào có thẩm quyền thụ lý thì người gởi đơn đến đó để xem coi là người ta sẽ trả lời cho việc đó đã xử lý tới đâu rồi. Còn như mà hỏi chung chung như vậy thì đâu có biết vụ việc cụ thể nào mà trả lời được."

Không ai giải quyết

Cũng câu hỏi trên, phóng viên đài Á Châu Tự do đặt ra với ông Vũ Ngọc Phước, Phó Chánh Thanh tra thứ nhất Sở Tài nguyên và Môi trường tỉnh Kiên Giang thì được biết:

vietnamexodus-250.jpg
Người dân biểu tình đòi đất là hình ảnh thường thấy ở VN hiện nay. Photo courtesy of vietnamexodus
"Tôi cũng không rõ nữa tại vì tôi cũng mới về đây, có gì tôi hỏi lãnh đạo, có gì anh có thể gặp trực tiếp lãnh đạo. Đất đai thì hỏi Phòng Tiếp dân Ủy ban tỉnh hoặc Thanh tra Sở Tài nguyên, nhưng mà cái vụ việc này thì là lính mới nên cũng không rành được cái vụ việc này."   

Và khi yêu cầu thêm một lần nữa, nếu không hỏi được sự việc liên quan khu đất 300 ha ở xã Bình Giang, huyện Hòn Đất ở cơ quan này thì có thể liên hệ tìm hiểu đến cơ quan nào, bởi quá trình xử lý đã kéo dài đến 15 năm rồi, ông Vũ Ngọc Phước cho đài Á Châu Tự do biết:

"Thì có gì anh liên hệ với Lãnh đạo Thanh tra rồi có thể liên hệ với Phòng Tiếp dân Ủy ban tỉnh. Cái đó ở đây tôi không biết chính xác và cụ thể thì làm sao trả lời cho anh được… thì cái cơ quan tham mưu thụ lý đó. Mà không biết trước đây là ai tham mưu thụ lý giải quyết vụ đó thì anh có thể trực tiếp gặp cơ quan thụ lý giải quyết cái đó. Hồi trước đến giờ ai làm thì mình hỏi ở đó. Anh có thể trực tiếp lên huyện Hòn Đất, rồi anh hỏi."

15 năm trời trôi qua, bao chuyện vật đổi sao dời, các nhân vật có liên quan trực tiếp đến sự việc này, kẻ về hưu người lên trung ương, vì không đương nhiệm nên khó có thể yêu cầu họ giải quyết. Một câu trả lời thỏa đáng cho người dân Kiên Giang về khoảnh đất trao nhầm địa chỉ cộng lại lớn gấp 6 lần thành phố Hà Đông vẫn còn bỏ ngỏ. Nghiêm trọng hơn, cũng theo phóng viên Mạc Hồng Kỳ tường thuật, những người từng tiếp xúc với phóng viên đều được công an mời lên làm việc, thậm chí có người được căn dặn sau này có liên hệ với nhà báo thì phải báo cho công an biết. Trong số người được mời trao đổi với công an có cả ông Hoàng Văn Hưng, một nhân vật từng được lên chương trình Người Đương thời của VTV về chống tham nhũng năm 2007.

Thì có gì anh liên hệ với Lãnh đạo Thanh tra rồi có thể liên hệ với Phòng Tiếp dân Ủy ban tỉnh. Cái đó ở đây tôi không biết chính xác và cụ thể thì làm sao trả lời cho anh được… 

Ô. Vũ Ngọc Phước

Bên cạnh các lý lẽ chính trị riêng để thiết chế quyền sở hữu đất đai của mình, quyền lợi của người dân cần được nhìn nhận cách thỏa đáng hơn, vì đó là đạo lý ở đời đối với những công dân lương thiện trong một quốc gia.

Suy ra, phát biểu của ông Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng trong Hội nghị lần thứ tư Ban Chấp hành Trung ương Đảng, Khóa XI quả là quan trọng. Sinh mệnh của đảng Cộng sản và sự tồn vong của chế độ rất liên quan đến việc chỉnh đốn đảng; thiết thực hơn, trước khi tiến hành trên khắp cả nước thì cần thực hiện việc chỉnh đốn này đầu tiên ở những địa phương như tỉnh Kiên Giang trong vấn đề đất đai.

Theo dòng thời sự:

Tệ nạn xâm hại tình dục trẻ em tăng đáng ngại


2012-01-03

Xâm hại tình dục trẻ em được coi là hình thức lạm dụng cao nhất và phức tạp nhất trong các hành vi xâm hại trẻ ở Việt Nam.

AFP

Cảnh sát Cambodia đưa bé gái Việt Nam, 11 tuổi, ra khỏi một nhà chứa mãi dâm ở Phnom Penh.


Trong tất cả những hình thức lạm dụng thiếu nhi năm 2011 hết 60% là xâm hại tình dục trẻ em. Thanh Trúc có bài chi tiết: 

Con số đáng ngại


Chín trăm em nhỏ bị xâm hại tình dục mỗi năm là con số được nêu lên tại hội nghị phòng chống việc xâm hại trẻ em vừa qua ở Việt Nam. 

Tiến sĩ Nguyễn Đình Tôn, Hội Bảo Vệ Quyền Chăm Sóc Trẻ Em Việt Nam, cho biết mỗi năm khoảng tám trăm vụ xâm hại tình dục xảy ra với chín trăm em là nạn nhân. 

Theo phó cục trưởng Cục Cảnh Sát Hình Sự thuộc Bộ Công An, đại tá Nguyễn Chí Việt, trong năm 2011 này những vụ xâm hại trẻ em tăng 1,8% so với năm ngoái, trong đó xâm hại tình dục trẻ em chiếm hơn 60% .  
Chín trăm em nhỏ bị xâm hại tình dục mỗi năm là con số được nêu lên tại hội nghị phòng chống việc xâm hại trẻ em vừa qua ở Việt Nam.

Điều này cho thấy ngoài chuyện bị ngược đãi, xúc phạm đến nhân phẩm, hành hạ, đánh đập, bóc lột sức lao động, trẻ còn phải đối diện với nguy cơ cao nhất  và dễ có khả năng xảy ra nhất là bị lạm dụng tình dục,  nói trắng ra là bị hãm hiếp, bị bắt buộc quan hệ khi tuổi còn nhỏ và chưa có sự hiểu biết.

Tại sao xâm hại tình dục trẻ nhỏ lại được coi là phức tạp và khó biết, làm cách nào để ngăn ngừa,  phát hiện và trừng trị tội phạm, trẻ bị lạm dụng tình dục phải chịu hậu quả thế nào về mặt tâm sinh lý cũng như tương quan xã hội. 

Bà Thanh Minh, tửng công tác nhiều năm trong Uỷ Ban Chăm Sóc Bà Mẹ Trẻ Em ở thành phố Hồ Chí Minh, hiện là giảng viên trường Khoa Học Xã Hội Nhân Văn, phân tích sâu hơn về sự phức tạp của xâm hại tình dục trẻ em: 

Hiện nay lạm dụng tình dục trẻ em trong đó không chỉ nạn nhân là em gái mà có cả các em trai nữa, hầu hết những trường hợp này phải là người quen. 

Họ hàng, hàng xóm,  người quen , người ở chung nhà, rồi nhà trọ. Ngay cả các em khi yêu sớm cũng có nhu cầu có va chạm khác giới. Nhưng mà pháp luật Việt Nam qui định độ tuổi trẻ em là người dưới mười sáu, do đó dù có sự đồng ý đi nữa nhưng theo pháp luật thì hành vi này không thể chấp nhận được. 

Hiện nay lạm dụng tình dục trẻ em trong đó không chỉ nạn nhân là em gái mà có cả các em trai nữa, hầu hết những trường hợp này phải là người quen. 
Bà Thanh Minh


Biểu ngữ cảnh báo xâm hại tình dục trẻ em trên đường phố. AFP
Biểu ngữ cảnh báo xâm hại tình dục trẻ em trên đường phố. AFP
Xâm hại  tình dục trẻ em không chỉ là tệ nạn xã hội riêng ở Việt Nam  mà ở khắp nơi trên thế giới. Đối với bà Thanh Minh, chuyện đáng tiếc này có thể không xảy ra nếu có sự đề phòng từ cha mẹ và có sự cảnh giác từ con trẻ. Cũng vậy, sự suy nghĩ và phương cách phòng chống thật ra là giống nhau ở bất cứ nơi nào trên thế giới:  

Chỉ có cách hướng dẫn cho trẻ một số kỹ năng để cháu biết cách tự phòng ngừa, khi xảy ra nó có thể tự chống đỡ được.

Còn đối với trường hợp những thủ phạm thì rất khó để phát hiện vì họ có mối quan hệ gần gũi với nạn nhân. Từ mối quan hệ gần gũi đó dẫn đến những hành động mình không ngờ được. 

Chẳng hạn mình đang hướng dẫn những chuyên đề, thí dụ thứ nhất đối với trẻ dưới năm tuổi học mẫu giáo, hướng dẫn cho trẻ vẽ một bức tranh, một tấm hình của một đứa trẻ trai và một tấm hình của một đứa trẻ gái, cho trẻ tô màu đồng thời hướng dẫn chỗ nào được cho phép đụng vào và chỗ nào không đụng vào được, chỗ nào là vùng cấm tuyệt đối.

Tại vì đối với trẻ dưới năm tuổi thì phải thông qua hình ảnh trực quang, giúp trẻ nhận biết chỗ nào là vùng cấm tuyệt đối,  dặn trẻ là ai đụng vào cơ thể con vào chỗ này thì con phải về noí cho cô giáo cho mẹ cho ba biết. 

Còn đối với các em Cấp Một Cấp Hai thì thông qua chẳng hạn  các trò chơi các câu chuyện, các  tình huống để cho các em thảo luận. Sau  đó giúp  các em nhận biết khi bị đụng vào chỗ nào là vùng nhậy cảm, hướng dẫn cho trẻ một số tư thế để biết cách thoát thân khi bị ôm chặt, hoặc là biết từ chối, nói không khi họ tặng quà khi họ rủ đi chơi . Rồi không nên đi đến những đường vắng hoặc là không nên đến nhà người lạ mà chỉ có một người nam ở nhà một mình vân vân… Tức là đưa ra nhiều hình thức cho trẻ thấy được nguy cơ này. 


Cảnh giác cần thiết  và quan trọng của phụ Huynh


Về phía phụ huynh thì sao, làm cách nào để thuyết phục các bậc làm cha làm mẹ ở Việt Nam rằng con của họ rất có thể trở thành nạn nhân bị xâm hại tình dục bởi chính người thân quen trong gia đình? Với câu hỏi này, bà Thanh Minh dẫn giải: 

Trong quá trình khi mình làm việc với gia đình thì mình hướng dẫn cho gia đình phát hiện những dấu hiệu bất thường ở trẻ, chẳng hạn thấy con mình có nhiều tiền, có những món đồ chơi lạ có quà lạ, rồi hoặc là cháu ngủ mà nó hay mớ, giật mình, la và sợ bóng tối. 
những dấu hiệu bất thường ở trẻ, chẳng hạn thấy con mình có nhiều tiền, có những món đồ chơi lạ có quà lạ, rồi hoặc là cháu ngủ mà nó hay mớ, giật mình, la và sợ bóng tối...trẻ ngại đến chỗ đông người, tự nhiên xa lánh bạn bè...
bà Thanh Minh

Một số biểu hiện bất thường khác cần lưu ý nơi trẻ  bị xâm hại tình dục là trẻ ngại đến chỗ đông người, tự nhiên xa lánh bạn bè, không thích tham gia các hoạt động trong trường nữa: 

Thậm chí cháu biếng ăn, học hành giảm sút. Từ những biểu hiện ấy mà có thể tiếp cận và trao đổi, có thể sử dụng những ngôn ngữ nói chuyện để chia sẻ với  trẻ, giúp trẻ bộc lộ được.  

Một tổ chức buôn trẻ em bị bắt tại Campuchia trong đó có 3 người Việt Nam và 1 người quốc tịch Đức tên  German Thomas Sigwart Eugen, 42tuổi. AFP
Một tổ chức buôn trẻ em bị bắt tại Campuchia trong đó có 3 người Việt Nam và 1 người quốc tịch Đức tên German Thomas Sigwart Eugen, 42tuổi. AFP
Bởi nếu không bộc lộ được, nếu cảm thấy không ai có thể che chở bảo vệ cho mình được, thì ngoài thương tích về mặt thể lý, trẻ còn mang thương tích về mặt tinh thần, lâm tình trạng mặc cảm và trầm uất : 

Thậm chí có thể bị lây truyền các bệnh qua đường tình dục, thậm chí bị nhiễm HIV, và có nhiều trường hợp là có thai sớm trong độ tuổi còn rất nhỏ. 

Tác hại về mặt thể lý về mặt thân thể thì thời gian điều trị có thể phục hồi được, nhưng tác hại về tâm lý thì sẽ ảnh hưởng đến trẻ, cháu sẽ bị trầm uất. Có những đứa trẻ bị như thế rồi sau đó cháu mặc cảm, xa lánh tất cả mọi người, có đứa sống bất cần, buông thả đi chơi với bạn bè vì không còn gì để giữ nữa. 
Có nhiều trường hợp khi mình can thiệp, mình hỗ trợ về mặt tâm lý dần dần cho các em thì  mình phải phối hợp với gia đình để chuyển trường cho cháu, tạo điều kiện cho cháu vượt qua. Rồi thậm chí có những trường hợp như thế đưa đến hành vi tự tử. 


Theo các chuyên gia của Quĩ Nhi Đồng UNICEF, kể cả những chuyên viên tư vấn tâm lý trong lãnh vực  thiếu nhi và các vấn đề thiếu nhi, trẻ con tự bản chất không biết phản ứng như thế nào khi bị lạm dụng hay bị xâm hại. Mặt khác, nạn nhân còn bị cảm giác lẫn lộn hoang mang giữa cái đúng cái sai cái nên cái không nên. 
gần như hầu hết  những vụ xâm hại tình dục trẻ  đã xảy ra rồi đã xong rồi thì mới được đưa ra ánh sáng, trong lúc hậu quả và hệ lụy mà trẻ phải chịu đựng thì quá nặng nề và thường đeo theo trẻ suốt đời
bà Thanh Minh

Điều đáng nói ở đây, bà Thanh Minh nhấn mạnh, gần như hầu hết  những vụ xâm hại tình dục trẻ  đã xảy ra rồi đã xong rồi thì mới được đưa ra ánh sáng, trong lúc hậu quả và hệ lụy mà trẻ phải chịu đựng thì quá nặng nề và thường đeo theo trẻ suốt đời:

Có những đứa trẻ khi lớn rồi thì bắt đầu tìm cách trả thù , hoặc là lao vào một số hành vi phạm pháp.  Đó là vấn đề , và cái ảnh hưởng này là suốt cuộc đời của một con người. 

Trong quá trình mà mình tư vấn thì có nhiều em điện tới mình và khóc, nói rằng lúc nhỏ từng bị một người thân trong gia đình  lạm dụng, mà nếu  nói với người chồng sắp cưới thì không dám, và không biết giải quyết chuyện này như thế nào. Rồi có những em mà nó sợ tất cả mọi người và không dám lập gia đình. Đây là tất cả hậu quả để lại về mặt tâm lý. 


Việt Nam qui định hình phạt và xử lý nghiêm minh đối với tội xâm hại tình dục trẻ em. Từ năm 2000, điều XII Bộ Luật Hình Sự Việt Nam cho thấy khung hình phạt áp dụng đối với hành vi giao cấu cùng trẻ em dưới mười ba tuổi  là từ mười hai đến hai mươi năm hoặc chung thân hoặc tử hình tùy mức độ nặng nhẹ. 

Nếu nạn nhân bị xâm hại tình dục là trẻ dưới sáu tuổi thì khung hình phạt là chung thân hoặc tử hình. Với kinh nghiệm của người từng công tác bao năm trong Uỷ Ban Bảo Vệ Bà Mẹ Trẻ Em  cũng như  bảo vệ quyền lợi thiếu nhi ngoài xã hội,  bà Thanh Minh nhận định rằng đương nhiên kẻ phạm tội thì phải đền tội theo luật định,  và dù như mức hình phạt hoặc khung hình phạt nghiêm cách mấy cũng không làm sao kéo lại sự mất mát đau khổ mà nạn nhân phải gánh chịu. 
Việt Nam qui định hình phạt và xử lý nghiêm minh đối với tội xâm hại tình dục trẻ em. Từ năm 2000, điều XII Bộ Luật Hình Sự Việt Nam cho thấy khung hình phạt áp dụng đối với hành vi giao cấu cùng trẻ em dưới mười ba tuổi  là từ mười hai đến hai mươi năm hoặc chung thân hoặc tử hình tùy mức độ nặng nhẹ.

Tưởng cần biết nạn nhân của sự cưỡng bức và xâm hại tình dục không chỉ là trẻ bình thường mà cả những trẻ bất bình thường. Bà Hán Thị Đạo, hiệu trưởng trường Thiểu Năng  Hoa Phong Lan ở thành phố Đà Lạt, tỉnh Lâm Đồng, cho biết hai em gái trong số mấy chục em chậm phát triển tại cơ sở do bà coi sóc từng bị xâm hại tình dục trước khi được cứu đưa về đây: 

Khi mà em bị như vậy thì vô trường em cũng được tư vấn về tâm lý rồi dạy dỗ bằng nhiều phương pháp thì em cũng tiến bộ ra nhưng không nhiều tại vì em rất lừng khừng. Có em bị xâm hại tình dục rồi cũng mang bầu cũng sanh con, có trường hợp sanh con thiếu tháng các thứ. 
Chỉ có một cách là giữ các cháu nơi trường học thì tốt hơn là thả nổi các cháu ra xã hội thì rất là gay. Ví dụ trường tôi các cháu mười sáu tuổi là phải ra trường rồi. Với mức độ mười sáu tuổi mà ra trường thì các em sẽ gặp rất nhiều khó khăn. Cho nên phải có một cơ sở nào đó nuôi tiếp để đảm bảo cho các em khỏi bị xảy ra những vấn đề rắc rối.


Viện sĩ Đào Trọng Thi, chủ nhiệm Uỷ Ban Văn Hoá Giáo Dục Thanh Thiếu Niên trong quốc hội Việt Nam, cho biết những trường hợp trẻ bị ngược đãi bị bạo hành bị xâm hại tình dục ít khi được cộng đồng chủ động phát hiện và trình báo mà thường là do các cơ quan truyền thông đại chúng tìm hiểu rồi loan ra trước công luận.

Tại Hoa Kỳ và các  nước Âu Châu, xâm hại tình dục trẻ em là  trong tội và bị xử phạt rất nặng.  Với chính sách toàn quốc về phòng chống nạn xâm hại tình dục trẻ em, ở Mỹ luôn có những đường dây nóng  24/24  mà người biết chuyện có thể gọi bất cứ lúc nào vào các tổ chức đại loại như Trung Tâm Bảo Vệ Thiếu Nhi để báo cáo sự việc. 

Theo dòng thời sự:

AUDIO - Ngư dân sợ “Nhân tai” hơn “Thiên tai”


Khánh An, phóng viên RFA
2012-01-03
Café Wifi kỳ này sẽ thảo luận về những khó khăn trong cuộc sống thường ngày của ngư dân Việt Nam khi đánh bắt ở khu vực Hoàng Sa của Biển Đông.

RFA PHOTO
Tàu đánh cá của ngư dân vừa đánh bắt trở về tại Bến Cá Bình Thạnh, Quảng Ngãi hôm 05/07/2011.

Khánh An: Khánh An chào đón quý vị và các bạn đến với chương trình Café Wifi.
Kính thưa quý vị, những người trực tiếp tiếp xúc với ngư dân là ông André Menras Hồ Cương Quyết, một người Pháp có quốc tịch Việt Nam, blogger Mẹ Nấm, tức Như Quỳnh ở Nha Trang, cùng với Bảo Lộc ở Sài Gòn sẽ kể về những khó khăn trong cuộc sống thường ngày của ngư dân Việt Nam khi đánh bắt ở khu vực Hoàng Sa của Biển Đông.
Trong tất cả những khó khăn và hiểm nguy mà những ngư dân này phải đối mặt, có một điều bất ngờ là nỗi ám ảnh về nhân tai lại kinh khủng hơn rất nhiều so với nỗi sợ hãi về thiên tai trong chuyến ra khơi của họ.
Nguyên nhân tại sao lại xảy ra chuyện như thế?
Mời quý vị theo dõi chia sẻ đầu tiên của blogger Mẹ Nấm.

Đâu là “đường lưỡi bò”?

Blogger Mẹ Nấm: Khi mà mình trao đổi với một gia đình đã từng bị Trung Quốc bắt thì họ có nói rằng: “nghề biển là một nghề đầy rủi ro và nghề biển thì ngoài việc nó là một “nghề” thì nó còn là một “nghiệp” nữa”, giống như là gia đình cha truyền con nối từ đời này sang đời khác. Họ sẵn sàng đối mặt với thiên tai và các rủi ro như bão táp, thiên tai hay các tai nạn bởi vì họ biết, họ lường được những hiểm nguy nào mà họ phải đối diện. Tuy nhiên, mối hiểm nguy từ việc bị Trung Quốc bắt giữ thì họ không thể lường trước được bởi vì càng ngày thì ảnh hưởng của “đường lưỡi bò” lan rất rộng trên vùng biển của Việt Nam.
Mối hiểm nguy từ việc bị Trung Quốc bắt giữ thì họ không thể lường trước được bởi vì càng ngày thì ảnh hưởng của “đường lưỡi bò” lan rất rộng trên vùng biển của VN.
Blogger Mẹ Nấm
Ngày xưa mình nói đến Hoàng Sa thì hầu như tất cả các ngư dân đều nghĩ rằng Hoàng Sa là của Việt Nam và đi đánh bắt thì chỉ một hướng là ra khu vực Hoàng Sa thôi. Còn bây giờ thì rất khó khăn cho họ bởi vì họ không xác định được đâu là vượt ra khỏi “đường lưỡi bò”, bởi vì tính hải lý thì như những người đi biển dày dạn kinh nghiệm họ nhận xét về mặt hải lý cách 17 hay 20, hay 25 hải lý xa bờ thì nó vẫn đang rất gần bờ biển của Việt Nam, vậy mà vẫn bị Trung Quốc bắt giữ trong khi không có một tàu hải quân nào đi theo hết. Vì vậy, mối lo sợ đối với ngư dân hiện giờ không phải là thiên tai mà chính là nhân tai, bởi vì thiên tai thì có khi còn trở về được và được những người khác thông cảm.
Về mặt thiên tai thì hình như còn có được sự trợ giúp như là được hỗ trợ bằng nguồn vay vốn; nhưng về mặt nhân tai thì khi bị Trung Quốc bắt, bị tịch thu hết toàn bộ máy móc như máy định vị và các phương tiện đánh bắt thì hầu như ngư dân đó phải tự thanh toán hết các khoản nợ vay ngân hàng cũng như các khoản nợ thiếu đối với các bạn hàng mà đã bỏ tiền ra cho anh đi. Vì vậy họ sợ.
Cái anh nói chuyện với mình là ngư dân Lê Văn Huy thì có nói thẳng với mình rằng họ sợ mối nguy hiểm về nhân tai hơn là thiên tai.
Khánh An: Vâng. Đây là điều mà có lẽ là một bất ngờ lớn đối với mọi người. Những người dân bình thường thì mối lo sợ lớn nhất đối với họ là thiên tai, phải không? Chắc là không nhiều người tưởng tượng ra được là đối với người dân Lý Sơn thì nhân tai lại đáng sợ hơn rất nhiều so với thiên tai. Không biết những người khác như là anh Hồ Cương Quyết và bạn Bảo Lộc có gì bổ sung thêm không ạ?
Hồ Cương Quyết: Anh trả lời về vấn đề thiên tai và vấn đề nhân tai.
Khánh An: Vâng.
Hồ Cương Quyết: Về thiên tai thì có một điều phải nói rất rõ là có những trường hợp mà những thủy thủ am hiểu về biển, biết những hòn đảo, san hô, dòng nước, gió v.v… biết tất cả từ lâu rồi, từ thế hệ trước, bởi vì ngư trường Hoàng Sa là một ngư trường truyền thống của Việt Nam từ mấy thể kỷ rồi. Người ta biết hết, không cần la bàn, không cần máy định vị, nhưng mà vẫn bị mất tích khi có cơn bão. Tại sao? Khi bị bão lớn người ta cố gắng đi tránh bão vào một hòn đảo mà bị Trung Quốc chiếm đóng nhưng người ta lại không dám đi vào bởi vì biết là sẽ bị (Trung Quốc) bắn. Như vậy, bắt buộc người ta phải ở ngoài và chịu đựng cơn bão và hậu quả là tàu bị bão đánh chìm, bị lật úp và người ta mất tích. Như vậy lý do chủ yếu không phải là vì cơn bão mà là việc Trung Quốc cấm ngư thuyền của Việt Nam vào tránh bão ở hòn đảo mà họ đang chiếm. Đó là sự thật.
MG_0116-250.jpg
Cá vừa được thu mua của ngư dân tại Bến Cá Bình Thạnh, Quảng Ngãi hôm 05/07/2011. RFA PHOTO.
Cái thứ hai, anh phát hiện một nơi có thể nói là một “tam giác Bermuda”, có nghĩa là ở chỗ đó có những tàu bị mất tích một cách rất bất ngờ mà người ta nghi ngờ là có thiên tai bởi vì lúc đó thời tiết tốt, không có bão. Đó là vùng ở gần hòn đảo Bombay của Hoàng Sa thì có những trường hợp tàu của ngư dân Việt Nam mất tích ở đó, chắc chắn đó không phải là do thiên tai mà là do nhân tai. Đó là những gì anh hiểu biết khi tiếp xúc với ngư dân ở đó và được họ kể cho biết.
Cái đó không bao giờ chính quyền Việt Nam nói đến, nhưng mà anh có thể khẳng định việc đó có, có nghĩa là Trung Quốc có những hành động thủ tiêu, đặc biệt đối với những người đã bị bắt một và vẫn trở về ngư trường Hoàng Sa vừa là để mưu sinh, vừa là vì họ yêu nước và muốn khẳng định chủ quyền của đất nước mình ở Hoàng Sa và họ bị thủ tiêu như anh Nguyễn Đảng mới bị mất tích ở đó mặc dù lúc đó thời tiết rất tốt. Và ông Nguyễn Đãng có thể nói là một thuyền trưởng rất giỏi ở Lý Sơn thì làm sao lại có thể mất tích ở đó với 6 anh em ngư dân? Cái đó thì chỉ có Trung Quốc có thể giải thích.

Không có tiền thì chết

Khánh An: Vâng. Qua những chia sẻ rất ngắn thế nhưng có nhiều điều phải nói là rất kinh khủng khi nghe tới trong câu chuyện mà anh Hồ Cương Quyết đã trực tiếp nói chuyện và tiếp xúc với ngư dân ở ngoài Miền Trung. Trong đó, Khánh An để ý thấy anh nói về vấn đề thiên tai nhưng một nguyên nhân làm cho người dân gặp nạn vì thiên tai lớn nhất là vì họ không thể tìm ra chỗ để tránh bão. Họ không dám đi vào những hòn đảo mà Trung Quốc đã chiếm đóng (Hồ Cương Quyết: Đúng!) để mà tránh bão. Chính vì thế mà họ đành chịu hậu quả của những thiên tai xảy ra trên biển trong chuyến đi của họ và đây là điều thật kinh khủng!  Đặc biệt, anh Hồ Cương Quyết cũng cho chúng ta biết là có một điều mà anh cũng nghi ngờ mà anh cho là chính quyền Việt Nam đã không bao giờ dám nói tới, đó là những ngư dân bị mất tích nhưng không có lý do để biện minh cho sự mất tích đó và người ta nghi ngờ có lẽ do phía Trung Quốc  (Hồ Cương Quyết:  Đúng!) đã gây ra những trường hợp đó.
Lý do chủ yếu không phải là vì cơn bão mà là việc Trung Quốc cấm ngư thuyền của Việt Nam vào tránh bão ở hòn đảo mà họ đang chiếm. Đó là sự thật.
Hồ Cương Quyết
Hồ Cương Quyết: Xin lỗi! Xin lỗi! Nói “có lẽ” là không đúng, bởi vì vùng này hoàn toàn bị Trung Quốc kiểm soát, không có Philippines, không có Malaysia, không có Brunei, không có nước nào mà chỉ có Trung Quốc, thì không phải là “có lẽ”, mà chắc chắn là Trung Quốc.
Khánh An: Vâng. Anh Hồ Cương Quyết khẳng định chắc chắn là do Trung Quốc gây ra chứ không phải là “có lẽ’ như là Khánh An nghi ngờ nữa. (Hồ Cương Quyết: Đúng!) Vâng. Và anh đã nêu ra một trường hợp mà có lẽ những người theo dõi tin tức về những ngư dân ở Lý Sơn (Quảng Ngãi) thì chắc là biết đến trường hợp ông Nguyễn Đảng. Ông là một ngư dân rất lão luyện và dày dạn kinh nghiệm trên ngư trường Hoàng Sa. Vừa rồi, báo chí đã đưa tin là ông đã bị mất tích (Hồ Cương Quyết: Đúng!) và anh Hồ Cương Quyết khẳng định là do phía Trung Quốc gây ra sự mất tích này.
Hồ Cương Quyết: Đúng! Đúng! Bởi vì anh đã nói rồi, những người mất tích như vậy thì “mất tích” là một cách nói rất nhẹ. Mất tích như vậy thì đa số là bị Trung Quốc bắt một lần, hai lần rồi, mà họ vẫn tiếp tục (đánh bắt) ở ngư trường Hoàng Sa, thì đối với Trung Quốc, họ bị xem như những người ngoan cố, không chịu bỏ cuộc. Như vậy thì phải phạt một cách dứt khoát.
Khánh An: Vâng. Cảm ơn anh Hồ Cương Quyết. Khánh An muốn mời Bảo Lộc. Bảo Lộc có ý kiến gì về vấn đề thiên tai và nhân tai đối với cuộc sống của ngư dân không ạ?
Bảo Lộc: Theo như lời kể của ngư dân ở đó thì từ trước tới giờ ngư trường của họ vẫn là Hoàng Sa. Họ bắt buộc phải đánh bắt ở Hoàng Sa vì nếu họ đánh ở vùng khác, ở gần bờ thì không có cá lớn nên thu nhập của họ không đủ sống, cho nên buộc lòng người dân muốn sống thì phải đi đánh xa bờ. Mà muốn đánh xa bờ thì phải đi ra Hoàng Sa.
MG_0128-250.jpg
Cảng cá Bình Thạnh ở Bình Sơn, tỉnh Quảng Ngãi hôm 05/07/2011. RFA PHOTO.
Theo ngư dân ở đó thì chính quyền Việt Nam vẫn khẳng định Hoàng Sa là của Việt Nam, thì đối với ngư dân trước tới giờ ông bà tổ tiên họ vẫn coi đây là ngư trường chính nên mọi người tới đó đánh bắt. Người ta băn khoăn là chính quyền trong nước vẫn khẳng định chủ quyền là của Việt Nam và trong đó có chương trình “cùng ngư dân bám biển” này kia thì mọi người vẫn biết, nhưng mà cụ thể của việc hỗ trợ để “cùng ngư dân bám biển” là cái gì thì mọi người không thấy. Thậm chí, ngay cả ngư dân bị Trung Quốc bắt mà có may thoát về thì người ta nói là họ không được hỗ trợ một đồng nào hết. Người ta đặt dấu hỏi là “hỗ trợ cái gì?” và “cùng ngư dân bám biển” cái gì? Trong khi đó, chính quyền lại tạo nên một đội gọi là “dân quân vùng biển” đại khái như là “dân quân tự vệ” hay “dân quân vùng biển” gì đó, nhưng lại không được trang bị một thứ vũ khí hỗ trợ gì hết. Chỉ có tay không thì lấy cái gì mà ngư dân tự bảo vệ mình trước những lực lượng súng ống đầy mình của hải quân Trung Quốc.
Một điểm rất khó khăn nữa là khi ngư dân bị bắt, nếu mà không có tiền thì sẽ bị bên phía Trung Quốc bỏ đói cho đến chết, có nghĩa là một là chết, hai là nếu họ đi về mà khi vượt biển không có dầu thì cũng chết. Điều này có nghĩa là nếu mà không có tiền thì xác định là phải chết rồi đó. Điều đó thể hiện cái dạ rất ác của Trung Quốc.
Một điểm nữa là khi mà bị bắt thì bên phía Trung Quốc trước tiên bắt ngư dân phải quỳ xuống và bắt viết một tờ giấy, có người Việt hướng dẫn luôn, là “bị bắt vào đây vì xâm lấn chủ quyền của Trung Quốc”, có nghĩa là phải viết tờ giấy đó và ký tên vì nếu không viết thì sẽ bị đánh. Mình không biết cái ý thâm sâu của tờ giấy đó là cái gì? Theo mình nghĩ thì có thể là khi có đầy đủ cơ sở về chứng từ để khi mà có ai nêu lên khúc mắc thì phía Trung Quốc có đủ cơ sở để nói rằng “đây là khẳng định của ngư dân vì xâm phạm chủ quyền của Trung Quốc nên mới bị bắt”. Đó là thâm ý của phía Trung Quốc và mọi người rất là băn khoăn, tại vì khi bị bắt vào thì buộc phải có tờ giấy đó.
Khánh An: Quý vị vừa theo dõi chia sẻ của Bảo Lộc. Đã đến lúc chương trình Café Wifi phải tạm dừng rồi, Khánh An và các khách mời hẹn gặp lại quý vị trong chương trình kỳ sau để tiếp tục tìm hiểu về các chính sách của nhà nước và cách hành xử của chính quyền địa phương trong việc bảo vệ ngư dân đánh bắt cá ở ngư trường Hoàng Sa. Bây giờ thì Khánh An xin kính chào tạm biệt.