THÔNG BÁO !

Trang blog diễn đàn đã được dời sang địa chỉ mới http://ptlambao.blogspot.com/ . Vui lòng vào đây để theo dõi tin tức mới và tiện việc ủng hộ. Trang này sẽ lưu giữ những thông tin cũ . Xin cả ơn sự ủng hộ của mọi người

TM Ban Điều Hành Blog

26 March 2011

# Fwd: Lu?t Gia Cu Huy Hà Vu, Bi?u Tu?ng Lòng Yêu Nu?c Thuong Dân


From: lacviet8406@gmail.com
Sent: 3/26/2011 3:57:34 A.M. Eastern Daylight Time
Subj: Luật Gia Cu Huy Hà Vũ, Biểu Tượng Lòng Yêu Nước Thương Dân
 
 
 

Diễn Đàn Yểm Trợ Khối 8406 & Phong Trào Dân Chủ VN
Tranh đấu cho nền Dân Chủ Pháp Trị, Tôn Trọng Nhân Quyền & Sự Toàn Vẹn Lãnh Thổ
Email: lacviet8406@gmail.com - www.vietlinhweb.com



Sinh Hoạt Chính Trên Diễn Đàn Paltalk
Tiếng Nói Tự Do Của Người Dân Việt Nam

Chủ Nhật March 27th, 2011

Tuần Lễ Thứ 151

Từ 7:00pm-9:00pm (Cali) – 10:00pm-12:00am (NewYork)
Từ 9:00am – 11:00pm Thứ Hai (Việt Nam)


Chủ Đề Hội Luận

Luật Gia Cù Huy Hà Vũ

 Biểu Tượng Sáng Ngời Của Lòng Yêu Nước Thương Dân

Diễn Giả: Nhà Văn Trần Phong Vũ

 

 


Trân trọng kính mời,

Lạc Việt 8406

 

…………………………………………………………………………………………………………

 

Khối 8406

Tuyên ngôn Tự do Dân chủ cho Việt Nam 2006

Web: http: //khoi8406vn. blogspot. com/

Email: vanphong8406@gmail. com

Tuyên bố
nhân phiên tòa xử án Luật sư Cù Huy Hà Vũ ngày 04-04-2011

          Kính thưa toàn thể Đồng bào Việt Nam trong và ngoài nước.

            Cùng với công luận khắp nơi, từ quốc nội ra tới hải ngoại, từ cá nhân đến tập thể, từ đồng bào Việt Nam đến Nhân dân các nước, từ chính giới đến báo giới, từ các Cơ quan quốc tế đến các Tổ chức nhân quyền… Khối 8406 chúng tôi xin có một số nhận định như sau về vụ việc nhà cầm quyền Cộng sản Việt Nam sắp đem xét xử Luật sư Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ vào ngày 04-04-2011 tại Hà Nội.

            1- Chúng tôi hoàn toàn hoan nghênh các công việc mà Ls Cù Huy Hà Vũ đã làm từ mấy năm qua như:

            a- Đòi hỏi xóa bỏ Điều 4 vô lý và ngang ngược trong Hiến pháp, đòi hỏi thực thi đa nguyên đa đảng và trả lại quyền làm chủ đất nước cho nhân dân;

            b- Kiện Thủ tướng Cộng sản Nguyễn Tấn Dũng ra tòa vì đã lạm quyền ký lệnh thực hiện dự án khai thác Bauxite trên Tây Nguyên, gây hại cho an ninh quốc phòng, làm ô nhiễm môi trường sống và tàn phá văn hóa người sắc tộc; đồng thời đã ban hành "Nghị định cấm công dân khiếu nại tập thể" cách trái Hiến pháp và pháp luật;

            c- Lên án một số quan chức đầu tỉnh lạm quyền cho các Công ty Hoa Lục, Đài Loan và Hồng Kông thuê rừng dài hạn 50 năm tại những vùng đất đầu nguồn quan trọng hay chiến lược quốc phòng tiếp giáp với biên giới Trung Hoa;

            d- Cổ vũ và bênh vực cho những người hoạt động dân chủ đã và đang đòi lại các quyền tự do báo chí, tự do ngôn luận, tự do tôn giáo, tự do lập hội…; cho những người dân oan đã và đang đòi lại tài sản và quyền sống chính đáng của mình.  

            e- Yêu cầu thả hết các tù nhân chính trị và mọi quân-cán-chính VNCH còn bị giam giữ, tổ chức truy điệu và ghi công các chiến sỹ Hải quân VNCH đã hy sinh trong cuộc chiến chống quân Tầu xâm chiếm Quần đảo Hoàng Sa năm 1974.

            Tất cả những việc làm trên (và còn nhiều việc tương tự) của Tiến sĩ Luật Cù Huy Hà Vũ phản ảnh tấm lòng yêu nước thương dân, ý thức tự do dân chủ và tinh thần hòa giải hòa hợp đích thực.

            2- Chúng tôi cực lực phản đối các hành vi của Nhà Cầm quyền CSVN xung quanh việc bắt giam Ls Cù Huy Hà Vũ kể từ ngày 05-11-2010:

            a- Việc công an dàn dựng màn kịch bắt Luật sư Hà Vũ "quan hệ bất chính với gái mại dâm"; ra lệnh cho dàn báo chí công cụ vu khống mạ lỵ ông đủ điều khi khởi đầu vụ việc; lục soát hành lý, tư gia rồi văn phòng của ông một cách tùy tiện; chuyển từ một vụ việc hình sự bịa đặt sang một vụ án chính trị với cáo buộc "tàng trữ tài liệu tuyên truyền chống Nhà nước Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa"; và mới nhất là cướp các lẵng hoa của người ái mộ tặng cho ông trước ngày ông bị ra tòa… Tất cả các việc ấy đều là những hành vi thô bỉ của lực lượng tay sai đảng Cộng sản.

            b- Việc bộ máy hành chánh (nhà cầm quyền) và bộ máy công cụ (báo chí) không thèm trả lời các khiếu nại chính đáng của gia đình ông về việc bị tổn hại thanh danh, xâm phạm quyền lợi (trong đó có quyền bào chữa của vợ ông và quyền được tại ngoại chữa bệnh của ông); không thèm quan tâm đến các yêu cầu về tôn trọng nhân quyền và thủ tục tố tụng của nhiều tổ chức quốc tế cũng như quốc nội… Tất cả các việc ấy đều là những thái độ ngang nhiên coi thường công dân, khinh rẻ công luận.

            c- Việc bộ máy tư pháp (công an, viện kiểm sát) ra một bản cáo trạng hoàn toàn mang tính áp đặt thô bạo, quy kết vô lý cho ông Hà Vũ; việc tòa án nhất quyết tiến hành vụ xét xử theo điều 88 Bộ Luật hình sự là điều luật quái đản không có trong thế giới văn minh, bất chấp vô số lời kêu gọi phải trả tự do cho ông lập tức và vô điều kiện… Tất cả các việc ấy đều là những thái độ lì lợm trong gian trá ngụy biện, trắng trợn vi phạm các Công ước quốc tế Nhân quyền, vi phạm ngay chính Hiến pháp Việt Nam, đồng thời là những hành vi chà đạp công lý, tàn hại tự do và triệt tiêu dân chủ.

            Như Khối 8406 chúng tôi đã nhiều lần khẳng định: Tất cả những vụ việc trên cùng với hàng vạn, hàng triệu vụ việc xấu xa khác do nhà cầm quyền CS gây ra chính là sự biểu hiện cái bản chất của một chế độ cực kỳ thối nát, đang bước vào giai đoạn cáo chung của nó! Thực tiễn bao năm qua đã chứng minh hùng hồn rằng: chế độ ấy không chống được bất công tham nhũng, đói nghèo tụt hậu,… không xây dựng được pháp luật nghiêm minh, đoàn kết đất nước. Ngược lại, nó đang đẩy dân tộc Việt Nam anh hùng, cần cù và thông minh vào cảnh hỗn loạn xã hội, vỡ nợ nước ngoài và nô lệ Bắc phương! Rõ ràng, chế độ ấy không thể thay đổi được nữa và dân tộc hôm nay chỉ có một con đường duy nhất đúng đắn: đấu tranh để thay thế nó cách triệt để !

            3- Cũng nhân cơ hội này, Khối 8406 chúng tôi lên tiếng :

            a- Đề cao và biểu dương các luật sư có công tâm, đã và đang bênh vực cho dân chủ nhân quyền, cho luật pháp chính đáng: Đó là các Ls Nguyễn Văn Đài, Lê Công Định, Huỳnh Văn Đông, Nguyễn Thị Dương Hà, Phan Thanh Hải, Lê Thị Công Nhân, Trần Lâm, Trần Đình Triển, Cù Huy Hà Vũ… Họ là chỗ dựa hiện thời cho những ai đang bị áp bức phải ra trước tòa án, và là hy vọng tương lai cho nền tư pháp của đất nước Việt Nam.

            b- Phản đối các phiên tòa, phán quyết và hành xử bất công, vô luật gần đây như :

- Phiên tòa tại Hà Giang hôm 10-03-2011, trong đó hai nữ sinh vị thành niên nạn nhân bị quy kết tội môi giới mại dâm với án tù treo, còn nhiều quan chức trong tỉnh đã hại đời hai em và các bạn thì được miễn truy tố, ung dung sống ngoài vòng pháp luật.

- Phiên tòa tại Bắc Giang hôm 17-03-2011, trong đó các công dân đã phản đối chính đáng vụ giết người không đội mũ bảo hiểm thì bị án tổng cộng tới 10 năm tù ở và gần 12 năm tù treo, đang khi viên công an giết người chỉ bị 7 năm tù ở (trong một phiên tòa trước đó).

- Phiên tòa phúc thẩm tại Trà Vinh hôm 18-03-2011, trong đó ba chiến sĩ trẻ tuổi hoạt động cho quyền của người lao động tại Việt Nam là Nguyễn Hoàng Quốc Hùng, Đoàn Huy Chương và Đỗ Thị Minh Hạnh đã bị y án sơ thẩm là từ 7 đến 9 năm tù, sau một màn xử án đầy dối trá, tàn bạo, vô luật, không trạng sư bào chữa và không gia đình hiện diện.

- Phán quyết do Phó Thủ tướng CS Nguyễn Sinh Hùng đưa ra tại phiên khai mạc kỳ họp Quốc hội CS ngày 21-03-2011: "Bộ Chính trị đã quyết định không xử lý kỷ luật với các tập thể, cá nhân  trong Chính phủ liên quan đến tình hình sai phạm ở Vinashin". Đây là việc tập đoàn lãnh đạo chóp bu CS ngồi xổm trên luật pháp cách ngang nhiên, thoái thác trách nhiệm cách vô liêm sỉ và chà đạp dân ý cách trắng trợn.

- Việc giam giữ cách bất công vô luật từ ngày 15-01-2011 đối với Mục sư Nguyễn Trung Tôn và Cô  Hồ Thị Bích Khương là hai chiến sĩ Khối 8406 đã luôn bênh vực dân oan cách kiên trì dũng cảm. Đây là hành vi trả thù hèn hạ nhắm vào mọi công dân hoạt động cho công lý.

            c- Kêu gọi Đồng bào trong nước đến tham dự đông đảo phiên tòa xử Ls Cù Huy Hà Vũ vào ngày 04-04-2011 sắp tới để làm cuộc diễn tập đầu tiên cho Cách mạng Hoa Lài giành lấy tự do dân chủ và nhân quyền cho dân tộc Việt Nam; đồng thời tiếp tục lên tiếng về những hành vi tội ác nói trên của nhà cầm quyền Cộng sản.

            Làm tại Việt Nam ngày 25 tháng 03 năm 2011

            Ban Đại diện lâm thời Khối 8406:

1. Kỹ sư Đỗ Nam Hải,  441 Nguyễn Kiệm, P. 9, Q. Phú Nhuận, Sài Gòn, Việt Nam.

2. Giáo sư Nguyễn Chính Kết, đang vận động dân chủ tại hải ngoại.

2. Linh mục Phan Văn Lợi, 16/46 Trần Phú, Thành phố Huế, Việt Nam.

3. Linh mục Nguyễn Văn Lý, đang bị quản thúc tại 69 Phan Đình Phùng Tp Huế. (Nhà Chung Tổng giáo phận Huế),

            Trong sự hiệp thông với cựu quân nhân Trần Anh Kim, nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa và nhiều tù nhân chính trị, tôn giáo khác đang ở trong lao tù cộng sản.

 

…………………………………………………………………

 

 

Quyết Định Lịch Sử Của Liên Hiệp Quốc:
Đặt Cuộc Sống Đồng Loại Ở Tầm Cao Nhất


Nghị quyết số 1973 của Hội đồng Bảo an Liên Hiệp Quốc chiều ngày 17/03/2011 là một nghị quyết lịch sử.

Có thể nói trong lịch sử 69 năm của Liên Hiệp Quốc (1942 – 2011), Nghị quyết 1973 là một trong những nghị quyết có ý nghĩa chính trị và tư tưởng quan trọng nhất, cao quý nhất về tôn trọng quyền sống của đồng loại trên trái đất, về bảo vệ quyền tự do của một dân tộc đang bị nguy cơ tàn sát bởi một chính quyền cực kỳ hung bạo đang lên cơn điên.

Cái cao quý của Nghị quyết 1973 là nội dung của nó nhắm cấp cứu nhân dân một nước quyết nổi dậy chống ách độc tài cá nhân của Moammar Gadhafi – tên điên khùng ở Địa Trung Hải – và đang bị đàn áp điên cuồng, đang kêu cứu thế giới can thiệp gấp để tránh khỏi bị diệt chủng.

Cả 15 nước trong Hội Đồng Bảo An Liên Hiệp Quốc, cả 192 nước thành viên của Liên Hiệp Quốc đều không có một lợi ích riêng tư nào khi bàn bạc về Nghị quyết 1973 này. Do đó động cơ để ra nghị quyết về tình hình Libya hoàn toàn là trong sáng, vô tư; đó là tình Người, là lòng Nhân ái giữa cộng đồng nhân loại, là thương Người như thể thương thân, người chung Quả đất hãy thương nhau cùng. Mục tiêu của Nghị quyết là bảo vệ cuộc sống vô giá của người dân tay không.

Một Nghị quyết vô tư, trong sáng, đẹp đẽ, cao thượng như thế là rất hiếm, cho nên rất đáng quý. Nghị quyết này sẽ có ý nghĩa dài lâu, vượt qua không gian và thời gian, làm nức lòng mọi người dân lương thiện trên trái đất, củng cố niềm tin cho mọi dân tộc chưa có tự do và quyền công dân thật sự, đang khao khát quyền sống dân chủ, tự do giữa thế giới văn minh hiện tại. Đây là một mũi đột phá có ý nghĩa lịch sử, mang lại tiếng thơm và vinh dự cho Hội Đồng Bảo An và cho cả Liên Hiệp Quốc trong sứ mạng cao quý bảo vệ hòa bình và an ninh của toàn nhân loại.

Cần chỉ rõ vinh quang trước hết thuộc về 10 nước đã bỏ phiếu thuận cho bản dự thảo đã được Pháp và Anh khởi thảo, được Ngoại trưởng Alain Juppé Pháp đọc trước Hội Đồng Bảo An. Đó là các nước: Pháp, Anh, Brazil, Colombia, Gabon, Bosnia Herzegovina, Lebanon, Albania, Nigeria, Bồ Đào Nha và Nam Phi.

Theo tin các nhà báo Pháp theo dõi chặt chẽ cuộc bỏ phiếu lịch sử, đến phút chót, Nigeria và Nam Phi định không tham gia bỏ phiếu, đại biểu Pháp và Lebanon đã ra sức thuyết phục có kết quả, do đó mà đạt vừa đủ 10 phiếu thuận. Thật đáng mừng.

Cũng nhờ đại biểu Lebanon đã thay mặt khối nước A-rập ra sức thuyết phục các đại biểu Nga và Trung Quốc để 2 nước này chỉ không tham gia bỏ phiếu mà không dùng quyền phủ quyết của nước thành viên thường trực của Hội Đồng Bảo An, do đó mà cuộc bỏ phiếu tránh khỏi thất bại.

Thái độ của Đức cũng đáng ghi nhận. Bà Merkel tuy giữ lập trường không can thiệp, không bỏ phiếu, nhưng ngày 19/03/2011 bà vẫn sang Paris để tỏ tình đoàn kết với các nước châu Âu, A-rập và châu Phi; bà cho biết Đức sẽ gửi ngay một số máy bay quan sát AWACS hiếm hoi sang Afghanistan, để các nước bạn có thể điều các máy bay AWACS ở đó sang hoạt động ở bầu trời Libya và quanh đó.


Ngay chiều 19/03, máy bay quân đội Pháp đã đánh trúng 4 xe tăng Libya đầu tiên từng bắn vào dân thường. Các máy bay Anh, Canada đang hành động tiếp. Quân đánh thuê của Libya đang hoang mang, có dấu hiệu tan rã từng mảng.

Nghị quyết 1973 ngày 17/03/2011 của Hội đồng Bảo an LHQ sẽ cổ vũ các dân tộc Bắc Phi và Trung Đông vùng dậy giành dân chủ và tự do theo đường lối hòa bình không bạo lực. Nhân dân Algerie đang rục rịch. Nhân dân Bahrain đã xuống đường đông đảo. Nhân dân Yemen đang xuống đường quyết liệt đòi tự do và công ăn việc làm. Nhà Vua Morocco đã cam kết dân chủ hóa vương quốc với bản Hiến Pháp mới. Nhân dân các nước trên đây tin rằng thế giới đã chi viện, tiếp sức cho nhân dân Libya thì cũng sẽ ủng hộ chi viện các dân tộc khác.

Ở Việt Nam, các báo nhà nước được lệnh không đưa tin sâu đậm, không bình luận gì về Nghị quyết 1973 của Hội Đồng Bảo An Liên Hiệp Quốc. Nhưng dấu diếm hay úp mở chỉ khêu gợi tò mò của bạn đọc, và không thiếu nguồn thông tin và bình luận phong phú trên mạng lưới thông tin dày đặc.

Sau Nghị quyết 1973, có thể thấy trên trái đất, quan hệ người với người đã đổi khác. Gần gụi, thân quen, tinh thần cứu giúp nhau trong hoạn nạn nồng ấm hơn trước. Cái lý sự cùn "không can thiệp vào nội bộ nước khác" đã bị bẻ gãy vụn từ lâu rồi. Người với người, nước này với nước khác bị ràng buộc chặt chẽ cả về luật pháp và đạo lý. Đã có cả một lập luận văn minh về "quyền can thiệp", "về bổn phận can thiệp", "về nghĩa vụ can thiệp". Đã có nhiều đạo luật văn minh nghiêm trị những công dân thấy đồng bào, đồng loại lâm nguy mà bỏ qua không ứng cứu. Làm ngơ khi đó là phạm tội, tội nặng.

Rất cần giới thiệu kỹ cho 14 người trong Bộ Chính Trị của ĐCSVN về sự hình thành của Nghị quyết 1973 trên đây, cũng nên cho họ tập huấn sâu sắc về "quyền can thiệp", về "nghĩa vụ can thiệp". Và cũng nên mời người phát ngôn của Bộ Ngoại giao Hà Nội tham dự.

Bùi Tín

 

 

 

# Nhân Dân Và Giáo Xu+' Loan Ly' Ddòi Ddâ't Dù Pha?i Hy Sinh



--- On Sat, 3/26/11, quoc nguyen <qlangco12@yahoo.com> wrote:


        Từ sau năm 1975, cuộc sống của nhân dân thôn Loan Lý, xã Lộc Hải( nay là thị trấn Lăng Cô), vô cùng đói khổ và kéo dài mãi những năm sau đó. Trong hoàn cảnh như vậy bị nhà nước cộng sản quản lý chặt chẻ, người dân chỉ biết sống vào cửa hàng nhà nước, cái gì cũng xử dụng tem phiếu, từ loong gạo cho đến hạt muối.

       Vào những  năm 1977 – 1980 một số bà con nhân dân thôn Loan Lý, không chịu đựng nỗi đành phải bỏ vào nam lập nghiệp, còn một số ở lại phải sống bằng nghề khai thác vỏ hàu, từ sáng đến chiều lặn lội dưới đầm nước để đào từng tấc hàu về nộp cho hợp tác xã vật tư huyện Phú Lộc đang quản lý người dân, trực tiếp là xã Lộc Hải, và ban quản lý hợp tác xã thôn Loan Lý( hiện đang còn ông Nguyễn Quốc, ông Hoàng Trọng và bà Vinh), lúc bấy giờ cuộc sống kham khổ như vậy mà người dân phải thắt lưng bóp bụng, đóng góp mỗi người bốn khối hàu vỏ/1tháng để xây dựng nên hội trường HTX của thôn, ai không làm hàu phải đóng bằng tiền tương đương năm ngày công, còn ai không đóng thì bị bắt phải đi làm cỏ tại ủy ban xã, (mỗi khối hàu người dân đi làm về chỉ được đổi lấy bằng Lúa, Sắn ,Bobo). Việc xây dựng hội trường HTX, thì ủy ban xã Lộc Hải, huyện Phú Lộc đã tự ý chiếm dụng đất của giáo xứ Loan Lý(Tổng giáo phận Huế), trong khuôn viên nhà "Mục vụ giáo lý của giáo xứ", lúc đó chẳng ai dám nói gì vì sợ đụng đến nhà nước, vì thế nhà hội trường HTX đã xây dựng trên đất của giáo xứ, và công sức của nhân dân thôn Loan Lý bị bắt buộc phải bỏ ra hai năm liền 1985-1986 mới hoàn tất nhà HTX.

     Hội trường được dùng vào việc sinh hoạt của thôn, cũng có lúc dùng để dạy và học  giáo lý, hội trường này đã gắn liền với mọi sinh hoạt, đời sống của nhân dân thôn Loan Lý và cũng là do mồ hôi nước mắt của người dân thôn Loan Lý xây dựng lên.

    Thế nhưng vào ngày 13-14/9/2009, chính quyền cộng sản tỉnh Thừa Thiên Huế đã dùng vũ lực, đàn áp chiếm đoạt ngôi trường dạy và học giáo lý của giáo xứ một cách trắng trợn và cũng chiếm luôn hội trường HTX của nhân dân thôn Loan Lý nằm trên phần đất của giáo xứ, và đã niêm phong không cho bất cứ một sinh hoạt nào của thôn với mưu đồ chiếm dụng thành sở hửu riêng của kẻ có chức quyền dưới chế độ cộng sản, thật là một hành động côn đồ, bỉ ổi , vô liêm sỉ…

       Trong khi đó từ sau ngày 13,14/9/2009 cho đến nay, những sinh hoạt của thôn không có nơi để tụ tập , phải đi mượn nhà  này, nhà khác để sinh hoạt,tụ họp khiến nhân dân vô cùng phẩn uất.

        Toàn thể nhân dân thôn Loan Lý, giáo xứ Loan Lý đòi nhà cầm quyền cộng sản tỉnh Thừa Thiên Huế phải trực tiếp xin lỗi nhân dân về những hành động côn đồ mà họ đã gây ra, phải trả lại ngay tức khắc đất đai và tài sản, hội trường, trường giáo lý cho giáo xứ và nhân dân thôn Loan Lý.

       Nhân dân thôn Loan Lý, cương quyết không để nhà cầm quyền cộng sản chiếm làm của riêng, hoặc chuyển đổi mục đích xử dụng trên mảnh đất đó, dù có phải hy sinh và đỗ máu…/.

                                               Loan Lý ngày: 26-3-2011

                                                Nhân dân thôn Loan Lý.

                                                 Giáo xứ Loan Lý



Thu+ Hiê.p Thông Vo+'i Giáo Hô.i PGHH Thuâ`n Túy Cu?a Nho'm LM NKDdiê`n

 

Thư hiệp thông với Giáo hội Phật giáo Hòa Hảo Thuần túy

của Nhóm Linh mục Nguyễn Kim Điền

26-03-2011

Kính thưa

- Cụ Lê Quang Liêm, Hội trưởng Giáo hội Phật giáo Hòa Hảo Thuần túy,

- Quý Chức sắc, Tu sĩ và toàn thể tín đồ thuộc Giáo hội PGHHTT

 

 

Thời gian gần đây, đặc biệt trong tháng 3-2011, Nhóm Linh mục Nguyễn Kim Điền chúng tôi (thuộc Giáo hội Công giáo Việt Nam) hết sức lo âu khi đọc được nhiều bản văn và tin tức về và của Cụ cũng như về và của nhiều chức sắc tu sĩ thuộc Quý Giáo hội, nhất là những bản văn và tin tức liên quan đến Đại lễ Đức Huỳnh Giáo chủ thọ nạn sẽ cử hành ngày 25/2 âl Tân Mão, tức 29-03-2011 tới đây.

 

 

Trong tình nghĩa đồng bào ruột thịt, mối liên đới giữa các tôn giáo và sự hiệp thông cùng cảnh ngộ khổ nạn do nhà cầm quyền Cộng sản gây ra, chúng tôi xin có đôi lời gửi đến Cụ cùng toàn thể Giáo hội Phật giáo Hòa Hảo Thuần túy:

 

 

1- Chúng tôi cực lực phản đối sự đàn áp của nhà cầm quyền CS đối với Quý Giáo hội trong thời gian qua, đặc biệt là việc tiếp tục giam cầm và ngược đãi nhiều chức sắc, tu sĩ Hòa Hảo; việc tàn phá nhiều thánh thất thờ phụng và đạo tràng tu tập; việc sách nhiễu ngăn chận tín đồ trong các ngày đại lễ của Giáo hội; và gần nhất là việc cấm cản thành lập Đoàn Thanh Niên Phật Giáo Hòa Hảo Yêu Nước. Đây là sự vi phạm trắng trợn quyền tự do tôn giáo.

 

 

2- Chúng tôi hoàn toàn ủng hộ việc Giáo hội -bất chấp mọi khó khăn- vẫn quyết tâm tổ chức Đại lễ kỷ niệm 64 năm ngày Đức Huỳnh Giáo Chủ thọ nạn tại Đốc Vàng năm Đinh Hợi (1947). Đây là biến cố đáng nhớ của Quý Giáo hội và đáng được nhà cầm quyền để yên cho tổ chức lễ kỷ niệm, nếu họ biết khôn ngoan và phục thiện, biết tôn trọng lịch sử và dân tình. Việc tung toàn bộ lực lượng công an cảnh sát ra hăm dọa sách nhiễu, cấm cản ngăn chận -thay vì bảo vệ an ninh cho dân và trật tự cho lễ- chỉ dồn tín đồ vào bước đường cùng, đổ thêm dầu vào ngọn lửa công phẫn vốn đã âm ỷ trong lòng mọi công dân và giáo dân từ lâu sống dưới ách cai trị độc đoán và tàn bạo của CS.

 

 

3- Chúng tôi hết sức xúc động khi đọc được các Tuyệt mạng thư của ba nữ tín đồ Nguyễn Ngọc Hà, Lê Thị Mỹ Hạnh và Trần Thị Xinh mà hai trong số đó đang có thân nhân bị giam tù vì tranh đấu cho tự do của Giáo hội (Ông Lê Văn Sóc và Ông Nguyễn Thanh Phong). Cả ba đã quyết tự thiêu nếu nhà cầm quyền CS đàn áp Đại lễ Đức Huỳnh Giáo chủ thọ nạn (theo gương cụ bà Nguyễn Thị Thu, cũng đã tự thiêu trong cùng Đại lễ ngày 19-3-2001, 25-2 âl năm Tân Tỵ). Ý muốn "đem xác thân phàm tục của mình làm một ngọn đuốc phá tan màn âm u tàn bạo quyết tâm tiêu diệt PGHH của đảng CSVN hầu lưu lại muôn đời một tấm gương chói rạng về khí phách của người phụ nữ PGHH" (thư của cô Lê Thị Mỹ Hạnh) làm cho chúng tôi -dù không hề muốn xảy ra- vẫn vô cùng khâm phục và do đó tha thiết ước mong nhà cầm quyền CS hãy suy nghĩ lại về chính sách đàn áp tiêu diệt Giáo hội PGHH Thuần túy. Nếu chẳng may ba ngọn đuốc này bất đắc dĩ phải bùng cháy (không một ai thành tâm thiện chí và nặng đức hiếu sinh ưng muốn) thì mong rằng đó sẽ như ngọn đuốc của anh Mohammed Bouazizi bên Tunisia, đem lại mùa xuân tự do cho Đất nước VN và cho các Giáo hội.

 

 

4- Chúng tôi kêu gọi lãnh đạo của mọi Giáo hội còn lại tại Việt Nam, trong tình liên đới tôn giáo và hiệp thông cảnh ngộ (vì tất cả chúng ta đều là nạn nhân của CS), hãy lên tiếng bênh vực Giáo hội Phật giáo Hòa Hảo Thuần túy là Giáo hội bị đàn áp khốc liệt nhất, hầu góp phần ngăn chặn bàn tay bách hại tôn giáo cố hữu của Nhà cầm quyền vô thần Cộng sản từ hơn 60 năm rồi.

 

 

5- Chúng tôi cũng kêu gọi lực lượng công an ba tỉnh An Giang, Vĩnh Long, Đồng Tháp hãy biết hành xử theo lương tâm và luật pháp chính đáng, chứ đừng trở thành công cụ đàn áp mù quáng của các lãnh đạo Cộng sản vốn ngày càng biến mình thành kẻ thù không những của đồng hương anh em mà còn của đồng bào dân tộc. Xin nhớ lấy lời của cụ Lê Quang Liêm trong Lời Cảnh báo tối hậu ngày 22-03-2011: "Nếu gây thù chuốc oán với nhau rồi một ngày nào đó chế độ sụp đổ -chắc chắn phải bị sụp đổ trong một ngày không xa- chừng ấy các đầu sỏ, chóp bu CS có nhiều tiền lắm của dự trữ sẵn ở ngoại quốc, họ sẽ lên máy bay vọt ra ngoại quốc để tiếp tục sống giàu sang phú quí, chỉ có các bạn phải ở lại VN để trả cái "nợ chung" đã vay thì thê thảm vô cùng...."

 

 

Cuối cùng, chúng tôi nguyện cầu Thiên Chúa ban bình an hạnh phúc cho cụ Hội trưởng và toàn thể Quý Giáo hội Phật giáo Hòa Hảo Thuần túy, cũng như ban thành tâm thiện chí cho nhà cầm quyền Cộng sản Việt Nam.

 

 

Làm tại Việt Nam ngày 26-03-2011, cận lễ Đức Huỳnh Giáo Chủ thọ nạn.

Đại diện nhóm Linh mục Nguyễn Kim Điền :

- Linh mục Têphanô Chân Tín, Dòng Chúa Cứu Thế, Sài Gòn

- Linh mục Phêrô Nguyễn Hữu Giải, Tổng Giáo phận Huế

- Linh mục Tađêô Nguyễn Văn Lý, Tổng Giáo phận Huế

- Linh mục Phêrô Phan Văn Lợi, Giáo phận Bắc Ninh

VIDEO Đám Tang Ông Trịnh Xuân Tùng - Nạn Nhân Bị Công An CSVN Đánh Chết Tại Hà Nội







Đám tang ông Trịnh Xuân Tùng, tiếng kêu xé lòng và chuyện người đưa đám


Người chết đã chết, đã yên dưới ba tấc đất. Nhưng cái chết này hình như không để lại cho những người thừa hành công vụ mà chúng tôi đã gặp ở đây một chút suy nghĩ, một sự lay động lương tâm nào từ cái chết oan nghiệt đó.

Họ có còn lương tâm để dằn vặt nữa hay không?

Ông Trịnh Xuân Tùng, người bị viên trung tá công an Nguyễn Văn Ninh đánh gãy cổ và chết trong bệnh viện, đã được chôn cất xong ngày 23/3/2011. Chúng tôi đã đến viếng và tiễn đưa ông về nơi an nghỉ.

Cuối cùng, thì một con người cũng đã ra đi, nói như điếu văn trong tang lễ của ông tại nhà tang lễ Thanh Nhàn "thì sinh có hạn, tử bất kỳ", chuyện sống chết là quy luật của cuộc sống.

Đành rằng có những cái chết bất kỳ, nhưng cái chết của ông xem ra không nằm trong quy luật này. Cái chết đến với ông không do bệnh tật tự thân ông mang, không phải ở chiến trường, không phải nơi biển cả, động đất, cũng không phải là một tai nạn giao thông thường thấy ở Việt Nam… mà chính từ một nhân viên công lực mang danh "vì nhân dân".

Tôi đã định sẽ không viết gì thêm nữa về cái chết của ông. Nói nhiều mà làm gì về một nỗi đau của con người, của con cháu ông, gia đình ông… Hãy để ông được nghỉ ngơi nơi chín suối và con cháu ông được thanh thản. Vì dù sao sự việc cũng đã xảy ra, có làm gì thì ông cũng không thể sống lại.

Hôm nay, tôi lại đi đám tang của một người khác, cụ cố của một linh mục. Đám tang cũng có những tiếng khóc, những tiếc than đau đớn của con cháu… Nhưng, ở đám tang này không có những cảnh tôi đã nhìn thấy chiều qua.

Đám tang chiều qua

Chiều qua có một đám tang, một đám tang khá đặc biệt của ông Trịnh Xuân Tùng.

Tiếng kêu gào của cô Kim Tiến, con gái ông Tùng trước đám tang, dù tôi cố quên đi cũng không thể nào quên được: "Bố ơi, bố có nghe tiếng con gọi bố không? Bố ơi bố, bố chết oan lắm bố ơi…". Tiếng gọi vang xa làm cả đoàn người đứng lặng.

Sáng nay, anh bạn tôi nói: "Tôi chảy nước mắt khi nhớ lại tiếng kêu đó, nó cứ văng vẳng bên tai cả đêm qua, ngay cả trong giấc ngủ".

Và, tôi sẽ phải viết lại điều này, một tội ác mà không mổ xẻ nguồn gốc tận căn, còn được nuông chiều thì sẽ còn có nhiều nguy cơ tồn tại và phát triển.

Chúng tôi đến Nhà tang lễ bệnh viên Thanh Nhàn cùng với đoàn giáo dân Hà Nội đến viếng xác kẻ chết. Khi đến nơi, đập vào mắt chúng tôi dọc đường đi và ngoài cổng cũng như trong sân nhà tang lễ là lực lượng công an, cảnh sát chìm, nổi hết sức đông đúc.

Trước lối vào nhà tang lễ Thanh Nhàn

Những người bạn cùng đi với chúng tôi chỉ rõ cho tôi biết ai là công an, ai không phải là công an rất rành rẽ trong khi tôi cũng chẳng chú ý lắm đến điều này. Tôi ngạc nhiên hỏi: "Sao anh biết ai là công an, ai không phải, họ đều mặc quần áo bình thường cả cơ mà?". Anh bạn tôi trả lời: "Chỉ nhìn qua nét mặt, tôi chỉ chính xác cho ông đến 99%". Thì ra là vậy, anh đoán rằng số công an có mặt vì đám tang này, chắc hẳn không phải là con số hàng chục.

Sau đoàn chúng tôi vào viếng là đoàn của Cơ quan Cảnh sát điều tra Hà Nội do một Phó Giám đốc Công an dẫn đầu.

Tôi bảo anh bạn: "Họ đến nhiều cũng tốt thôi, ít nhất họ đến để chia sẻ với gia đình, với nạn nhân, vì dù sao gây nên cái chết này cũng chính là đồng đội của họ và khi họ chứng kiến nỗi đau của gia đình nạn nhân, chắc họ sẽ phải suy nghĩ để những hành động tương tự không lặp lại".

Anh bạn tôi không nói gì, chỉ nhìn tôi cười rất mai mỉa sau câu nói của tôi.

Đoàn đại biểu giáo dân Hà Nội do linh mục Nguyễn Văn Phượng dẫn đầu kính viếng

Chúng tôi xếp hàng, vào thắp hương kính viếng hương hồn ông trước khi vĩnh biệt cõi đời, đọc mấy lời kinh cầu cho linh hồn ông dù ông không cùng tôn giáo thì ông cũng được mát mẻ hơn với sự chia sẻ của mọi người.

Di ảnh ông nhìn thẳng, trước linh cữu ông, tôi cứ nghĩ mãi về cuộc đời một con người đã vất vả với những năm tháng cống hiến cho đất nước trong quân ngũ, những năm tháng vất vả gây dựng gia đình sinh con và nuôi con ăn học, phải từ giã cõi đời khi mới tuổi 54 để lại chiếc lá vàng là mẹ già hơn 90 tuổi thiếu người nuôi dưỡng.

Những người đến dự đám tang, ngoài lực lượng công an đông đúc, số giáo dân đến từ các giáo xứ, giáo họ khá đông, khi chúng tôi viếng xong, một đoàn giáo dân khác lại tiếp tục đến viếng. Chúng tôi thấy ấm lòng hơn về tinh thần yêu thương đúng với giáo lý thương người của Chúa răn dạy.

Cách đây mấy hôm, một cán bộ an ninh sau nhiều lần điện thoại để gặp gỡ nhưng tôi bận bịu vì đi vắng, hai cán bộ đã đến nhà và khuyên tôi không đi đám tang và không viết về ông Tùng. Tôi có nói rằng: "Việc đi viếng xác kẻ chết thuộc về yêu cầu tôn giáo chúng tôi, không thể không đến khi có điều kiện. Còn viết, tôi chỉ viết sự thật mà thôi". Và đến đây, tôi lại gặp những gương mặt này.

Cũng như những đám tang khác tại nhà tang lễ mà tôi đã nhiều lần đến tham dự tại đây, chỉ có điều trong điếu văn truy điệu do một người của nhà tang lễ đọc, thì cái chết được nêu lên là do tai nạn. Đúng là với ông Tùng, đó là một tai nạn, một điều ông không lường trước, nhưng có lẽ nguồn gốc cái tai nạn này, người ta muốn bỏ qua.

Cô Kim Tiến, con gái ông Tùng sau đám tang cho tôi biết qua điện thoại rằng: "Khi tổ chức, nhà tang lễ đề nghị để họ làm ban tổ chức và đọc điếu văn cho luôn, lẽ ra gia đình cháu phải duyệt điếu văn, nhưng tang gia bối rối nên không quản lý hết được. Đến khi đọc là tai nạn, cháu đã định phản ứng, nhưng trước giờ phút tiễn biệt bố cháu, cháu muốn để bố cháu được yên".

Rồi đám tang bắt đầu đi, qua các phố Hà Nội, lượng công an dày đặc hiếm có, họ phân đường, hướng dẫn giao thông giải thoát cho đám tang hết sức tích cực và nhanh chóng làm những người đi đường ngơ ngác. Chắc hẳn chưa có đám tang nào được sự ưu tiên như đám này.

Đưa linh cữu về qua nhà ông ở 525 Trần Khát Chân, lượng người đông đúc đứng tham dự, đứng xem tràn ra vỉa hè, trên cầu vượt. Chiếc xe chầm chậm lăn và đến một đoạn ngắn thì một người (sau này tôi mới biết là công an), bảo người lái xe dừng lại.

Bố ơi, bố có nghe tiếng con không? Bố chết oan lắm

Hầu như, việc dẫn đường, di chuyển đám tang, chỉ đạo những người mặc thường phục đến đây, đều do người này điều động.

Chuyện trên đường đưa đám

Đám tang di chuyển theo đường Đại Cồ Việt – Giải phóng và nhằm thẳng hướng Thường Tín. Dọc đường, bất cứ ngã ba, ngã tư nào đều có dày đặc cảnh sát giao thông, công an các loại và dân phòng nhiều vô kể. Họ chặn đường, giữ cho đám tang đi nhanh chóng. Nhiều người dân thấy lạ đứng nhìn theo và hỏi nhau mới biết là đám tang nạn nhân của viên công an.

Khắp những đoạn đường xe tang đi qua, cảnh sát dẹp đường

Chiếc xe tang dẫn đầu, xe chở gia đình đi theo và sau đó là một đoàn xe con gồm 5 chiếc nghe nói là xe của công an, trong đó có chiếc xe nhìn mới tinh biển số 29A-000.67 mà mọi người nói với tôi là đang chở Phó Giám đốc Công an, chiếc xe này đi đến đoạn đường Giáp Bát. Bên cạnh là hàng loạt xe máy, thậm chí có nhiều xe chở nhau chẳng cần mũ bảo hiểm vẫn chạy song song. Xe chúng tôi đi sau cùng, chỉ trước một chiếc xe của cảnh sát giao thông.

Chúng tôi định tiễn chân ông một đoạn và đi về, nhưng những sự việc xảy ra sau đó đã không như tôi nghĩ buộc chúng tôi đi đến tận nơi.

Chúng tôi đang đi theo đoàn xe tang, bỗng nhiên những chiếc xe biển xanh số 33A-4789 , 31A-7592, 31C-6688 và chiếc xe biển trắng 29X-6969 chuyển vị trí.

Từ chỗ đi trước các xe đó chuyển sang đi sau và đi bên cạnh, riêng chiếc xe biển xanh mang biển số 33A-4789 đi phía trước liên tục chèn xe chúng tôi. Người bạn lái xe của chúng tôi đã hết sức bình tĩnh, nhưng dù đi nhanh, đi chậm, sang trái hay sang phải, chiếc xe biển xanh vẫn cứ lượn hình chữ chi để chặn đường, bất kể đó là đường vạch liền hay vạch đứt.

Lúc đầu chúng tôi hơi ngạc nhiên, nhưng qua mấy đoạn đường liên tục như vậy, chúng tôi hiểu rằng họ cố tình chèn chúng tôi bất chấp tai nạn và dòng người đi đường đông đúc.

Những chiếc xe biển xanh bắt đầu biểu diễn xiếc trên đường

Liên tục lượn chữ chi chặn đầu xe chúng tôi

Điều rất lạ, là những người ngồi trong những chiếc xe này là cán bộ công an hẳn hoi sao lại có những hành động như vậy trong khi đưa đám tang? Đến đây, chúng tôi hiểu rằng họ đến không phải để đưa tiễn người đã chết oan uổng vì chính đồng đội của họ.

Thậm chí, trên đường, họ là những người hoàn toàn gương mẫu trong việc vi phạm luật giao thông đường bộ. Chắc họ cho rằng mình là công an, nên bất chấp luật lệ đi đường, dù đường hẹp, vạch liền, họ vẫn cứ đè vạch không thương tiếc.

Liên tục chiếc xe biển xanh này của công an Hà Nội đè vạch liền và vi phạm luật giao thông trên quãng đường dài

Một người bạn tôi nói đùa: "May hôm nay, Trung tá Nguyễn Văn Ninh đã bị bắt, nếu không thì tay lái xe này không khéo lại bị đánh gẫy cổ lần nữa". Nhưng không phải thế, qua những đoạn đường có cảnh sát giao thông đứng dẫn đường, tất cả đều giơ tay chào rất trịnh trọng khi những chiếc xe này đi qua.

Khi không thể chèn được chúng tôi hơn nữa, đến ngã tư Văn Điển thì chiếc xe biển xanh ép hẳn xe chúng tôi vào lề đường và một cảnh sát xuất hiện ngay trước mũi xe chúng tôi, bên cạnh đó chiếc xe biển xanh 31C-6688 đã dừng lại đó từ trước, đằng sau, chiếc xe cảnh sát giao thông với còi hụ đã kịp tiến lên gần.

Nhận chỉ thị

Cảnh sát chặn đầu xe đòi giấy tờ mà không có lý do

Chúng tôi dừng xe, viên cảnh sát giao thông nói: "Đề nghị đưa giấy tờ xe". Chúng tôi hỏi: "Xe chúng tôi đang đi đám tang, không vi phạm luật lệ, lý do gì phải dừng lại?". Anh ta không trả lời được, chỉ yêu cầu đưa giấy tờ xe mà không đưa ra bất cứ lý do gì.

Một cảnh sát khác đi đến bên cạnh bảo: "Nếu các bác đi đám tang thì các bác cứ đi", lập tức viên cảnh sát giao thông này dùng cùi tay hất hất vào mạng sường người này làm anh chàng này ngơ ngác. Chúng tôi bảo: "Anh không cần phải huých anh kia làm gì. Anh vô cớ dừng xe chúng tôi mà không có lý do gì, trong khi chiếc xe biển xanh kia lượn vòng chữ chi cả chục cây số, chạy hoàn toàn vi phạm luật, anh không giữ, nghĩa là tại sao?".

Anh ta không thể giải thích được, lúc đó, chiếc xe cảnh sát giao thông đến gần, chúng tôi yêu cầu nêu rõ lý do dừng xe chúng tôi đang đi đám tang khi chúng tôi không vi phạm bất cứ lý do nào. Chừng như đã đủ thời gian cho đoàn xe tang chạy được khá xa, anh cảnh sát này bảo chúng tôi cứ đi.

Chuyện nơi nghĩa trang

Chúng tôi đến nơi, thì xe tang đã dừng lại, gia đình đã chuẩn bị đưa người xấu số vào nghĩa trang bên đường. Những chiếc xe biển xanh, biển trắng nói trên đã đỗ lại bên đường.

Chúng tôi xuống xe để vào dự đám, một người trong chúng tôi gặp thanh niên lái chiếc xe biển xanh 33A-4789 đã chặn đầu chúng tôi và lượn chữ chi giữa đường bảo: "Này cháu, xe đi đám tang, tại sao lại lượn chặn xe chúng tôi như thế? Như vậy là vi phạm luật vừa nguy hiểm. Nhỡ xảy ra va quệt thì sao". Người thanh niên này lúng túng và nói càn: "Cứ đi thế đấy, làm gì nhau, đâm được thì cứ đâm".

Tôi thấy tên thanh niên này thật hỗn láo, có phải nó ỷ vào nó là lái xe cho công an nên dám ngang nhiên thách thức và cậy thế như vậy không? Tôi hỏi: "Ai dạy cậu lái xe vi phạm luật lệ trắng trợn như thế? Cậu học lái xe ở đâu?" và đưa máy ảnh lên định ghi lại bằng chứng cụ thể.

Người thanh niên không đội mũ là lái xe biển xanh lượn chữ chi trên đường

Bất thình lình, một khuôn mặt rỗ đeo kính thò tay giật máy ảnh của tôi và nói: "Ai cho anh chụp ảnh cá nhân nó mà không xin phép?". Tôi thoáng nghĩ vậy khi ông Cù Huy Hà Vũ bị bắt tại khách sạn, báo chí đưa tin và chưng ảnh ông ấy lên mặt báo, lại còn ghi: Ảnh do cơ quan công an cung cấp, chắc cơ quan công an này khi chụp ảnh đã xin phép ông Cù Huy Hà Vũ chăng? Thì ra luật của ta là thế?

Khi anh ta giật máy ảnh, một nữ giáo dân đứng bên cạnh tôi ngay lập tức đã giằng tay anh ta lại, anh ta nhảy sang bên đường tàu nhìn lại.

Tôi hỏi: "Anh là ai"? Người này trả lời: "Tôi là anh của bọn nó". Tôi nói: "Đây là người lái xe đã vi phạm pháp luật, chạy trên đường cố tình đánh võng chữ chi chặn xe chúng tôi rất dài suýt gây tai nạn, tôi ghi lại để làm bằng chứng. Anh là công an, anh ngồi trên xe đó mà để anh ta vi phạm như thế có được không?"

Thật bất ngờ, anh ta nhơn nhơn bảo rằng: "Được, được đấy anh làm được gì?".

Tất cả mọi người đứng đó từ giáo dân đến những người bà con đưa tang cũng như người qua đường đều chưng hửng trước câu trả lời mà không ai có thể ngờ từ miệng một người công an như thế. Đến nước này thì Chí Phèo cũng phải gọi bằng cụ.

Anh ta bỏ đi, còn quay lại dằn thêm một câu: "Tôi nói với anh Vinh nhé, tôi chẳng lạ gì anh đâu". Tôi cũng trả lời: "Thì tôi cũng có lạ gì anh đâu, dù anh mặc như thế tôi vẫn biết là công an, nhưng công an càng phải chấp hành luật pháp nghiêm túc". Rồi chúng tôi đi vào đám tang.

Ra khỏi đám tang, chúng tôi được nghe một người kể lại rằng tay lái xe và một số công an đứng đó kể với nhau câu chuyện vừa qua và gọi anh kia là Hải và toan tính những trò gây tai nạn khác.

Người đã giật chiếc máy ảnh tự xưng là đàn anh của người lái xe

Và anh ta là người chỉ đạo đám lâu la và người lái xe tang

Nếu những hành vi vi phạm pháp luật như thế này, thói lộng hành, cậy quyền cậy chức để chà đạp lên pháp luật và coi rẻ sinh mạng con người còn tiếp tục được nuôi dưỡng, thì chắc sẽ còn nhiều trường hợp như ông Trịnh Xuân Tùng đã gặp phải.

Chúng tôi ra về, cứ nghĩ mãi về đám tang này.

Người chết đã chết, đã yên dưới ba tấc đất. Nhưng cái chết này hình như không để lại cho những người thừa hành công vụ mà chúng tôi đã gặp ở đây một chút suy nghĩ, một sự lay động lương tâm nào từ cái chết oan nghiệt đó.

Họ có còn lương tâm để dằn vặt nữa hay không?

Hà Nội, ngày 24/3/2011.

  • J.B Nguyễn Hữu Vinh

http://jbnguyenhuuvinh.wordpress.com

6
0
 
 
Rate This