THÔNG BÁO !

Trang blog diễn đàn đã được dời sang địa chỉ mới http://ptlambao.blogspot.com/ . Vui lòng vào đây để theo dõi tin tức mới và tiện việc ủng hộ. Trang này sẽ lưu giữ những thông tin cũ . Xin cả ơn sự ủng hộ của mọi người

TM Ban Điều Hành Blog

18 May 2013

Shop sang trọng đồng loạt đóng cửa vì kinh tế suy thoái



Thứ sáu 17/05/2013 16:25
ANTĐ - Có thể nói giờ đây kinh doanh "quán cóc, trà đá" là bài toán kinh tế nhiều người lựa chọn hơn kinh doanh hàng hóa sang trọng khác.

Đây cũng là một phần của câu trả lời về thời buổi suy thoái kinh tế. Một năm ảm đạm của nền kinh tế có thể nhìn thấy thông qua cuộc sống đời thường trên phố Hà Nội hiện nay. Điển hình là những của hàng lần lượt thanh lý, đóng cửa, các cửa hàng khác thì đua nhau "đại hạ giá" đến mức tối đa nhưng xem chừng vẫn không thể cứu cánh được sự ảm đạm này. 
Những hình ảnh ghi nhận tại một số tuyến phố của Hà Nội, cho thấy sự khó khăn về nền kinh tế chung ở thời điển hiện nay, và đối với những người kinh doanh chuyển nghề hoặc trả cửa hàng là cứu cánh thoát khỏi sự gánh nặng về kinh tế.


Những biển giảm giá gắn chi chít trên của hàng ở phố Tôn Đức Thắng

Những cửa hàng thời trang từng là điểm đến mua sắm của giới trẻ giờ đây đã phải tranh lý

Bằng mọi cách để bán được hàng, nhưng không dễ

Thanh lý, sang nhượng cửa hàng đã xuất hiện nhan nhản trên phố Tôn Đức Thắng

Cũng có nhiều doanh nghiệp phải giải thể trả lại mặt bằng cho BQL tòa nhà

Trước đây, thay vì tấm vải che chắn là hãng hiệu thời trang nổi tiếng, giờ thì đã "hạ màn" trả lại mặt bằng do sự ế ẩm

Một tòa nhà sang trọng có trị giá cả tỷ đô la Mỹ đã chuyển từ bán đồ hiệu sang bún bò Huế

 "Biển" kiểu này xuất hiện khắp trên phố Hà Nội

Hàng loạt cửa hàng mặt phố Khâm Thiên tạm đóng cửa

Để cạnh tranh khách hàng thời buổi kinh tế khó khăn thì "slogan" là rất quan trọng

Giảm giá và ưu đãi tối đa khi mua hàng nhưng sự lưỡng lự luôn xuất hiện người mua 

Nhiều tuần nay, một số cửa hàng kinh doanh trên phố Xã Đã lần lượt đóng cửa, trả lại mặt bằng cho chủ nhà


Kinh tế khó khăn chung nên các loại mặt hàng đều bị ảnh hưởng

Nhiều hãng thời trang lớn cũng tìm cách giảm giá...

...nhưng không dễ được quan tâm
Ánh Nguyệt

CẤP BÁO: TỈNH BẮC NINH ĐANG CHUẨN BỊ MỘT CUỘC CƯỠNG CHẾ KHỐC LIỆT



Cánh đồng Lỗ Vó đang là mục tiêu của bọn nhóm lợi ích

42 GIA ĐÌNH THƯƠNG BINH, LIỆT SĨ Ở KHU PHỐ TRỊNH NGUYỄN - PHƯỜNG CHÂU KHÊ - THỊ XÃ TỪ SƠN - TỈNH BẮC NINH KÊU CỨU KHẨN CẤP

Ngày 15-5-2013 UBND thị xã đã huy động một lực lượng công an lẫn quân đội khoảng gần 100 người về khu phố để tiếp tục ép buộc tiếp. Hiện nay cả lực lượng công an lẫn bộ đội đều ở nhà 3 ông:

Ông Dương Anh Tuấn số đt 02413835107, Ông Dương Văn Khôi 01662908068, Ông Dương Văn Việt 0917624537, Ông Phạm Văn Quỳnh, Ông Dương Văn Lượng (móm), theo người dân khi hỏi các lực lượng bộ đội này đều nói theo sự chỉ đạo của cấp trên. Người dân hiện nay mong muốn cùng với nhân dân cả nước vạch mặt nhóm lợi ích tại thị xã Từ Sơn, quyết đấu tranh đến cùng để giữ đất, giữ ruộng cho các gia đình chính sách.

Hơn 2 ha ruộng ở khu đồng Lỗ Vó, là khu ruộng đẳng điền xưa nay cấy trồng hai vụ lúa chính và ngô khoai xen vụ. Ruộng ở kế đầu nguồn trạm bơm trung thủy nông Bắc Đuống có bình địa cao nhất thị xã Từ Sơn, và là ruộng chỉ cách khu dân cư 30m không bao giờ khô hạn úng lụt (Các văn bản báo cáo dự án Xây dựng nhà máy xử lý nước thải đều nói đây là vùng khô cằn khó canh tác).

Năm 1992, 1993 được toàn dân ưu ái quy hoạch chia cho các gia đình liệt sỹ, thương binh, bệnh binh để canh tác, dân quen gọi là” ruộng chính sách”.

Bỗng dưng năm 2009, Ông Dương Quang Sắc, Phó Chủ tịch xã  mang mô hình Nhà máy xử lý nước thải của thị xã Từ sơn về với chi bộ có ý tham khảo dư luận. Ngay các cuộc họp tiếp sau chi bộ ra Nghị quyết báo cáo với các cấp xin chuyển xuống khu ruộng Đồng Khô xa dân khoảng 1000m nhằm.

- Xa khu dân cư, chống ô nhiễm đảm bảo an sinh xã hội
- Không lấy ruộng của các gia đình liệt sỹ, thương binh, gia đình chính sách
- Không chọn ngang đường canh tác của cả khu đồng

Kéo dài 3 năm trời, Nghị quyết của chi bộ gửi đi thì có mà Nghị quyết, chỉ thị bằng văn bản lại thì không. Các cuộc họp hành chỉ có chỉ thị của cấp trên bằng miệng: “Không thay đổi”.

Đến quý 3,4 năm 2010 mới có văn bản Quyết định của  Thủ tướng Chính phủ và các giải trình khoa học về nhà máy xử lý nước thải và kèm theo sau là các biện pháp thi hành chính sách của Nhà nước..

-  Mời cán bộ và ít dân tiêu biều đi tham quan có chi tiền bồi dưỡng 
-  Họp chi bộ trình bày mang phong bì lót tay nhưng Đảng viên không nhận.
-  Giấy mời những gia đình có ruộng ghi rõ “ bị thu hồi đất”
-  Công bố tiền đền bù từ thấp lên cao, ai nhận trước có thưởng
-  Chi tiền thưởng cho người đi vận động
-  Ép buộc 100% gia đình thương binh, liệt sỹ, Đảng viên nhận tiền nếu không thì cắt chế độ, kỷ luật Đảng, gây khó khăn cho các cháu con, người thân đang công tác ở xã, huyện , tỉnh….

Sự việc áp đạt trên đã gây ra sự bất bình trong nhân dân, đặc biệt đã dẫn đến vụ xô sát nghiêm trọng giữa công an, chính quyền làm trọng thương bà Cao Thị Lụa là vợ liệt sỹ bị trọng thương phải đi cấp cứu nhiều ngày tại Bệnh viện Việt Đức. Không kể hết những cán bộ vận động làm sai nguyên tắc, pháp luật dân chủ để cưỡng chế người dân có ruộng.

Nhân dân khu phố Trịnh Nguyễn đã tổ chức đi khiếu kiện ở phường, thị xã, tỉnh và Trung ương nhiều lần  nhưng chỉ nhận được lời: “Đây là chủ trương chính sách của Nhà nước buộc phải thi hành”. 

Tại kết luận số 313/KL-UBND của UBND tỉnh Bắc Ninh do Phó chủ tịch Nguyễn Tử Quỳnh ký ngày 8 tháng 02 năm 2013 Mục 2.7 “Trong quá trình triển khai dự án UBND thị xã, phường Châu Khê, Trung tâm PTQĐ thị xã, một số đơn, vị cá nhân đã có một số sai sót như sau: Việc kiểm điểm, thống kê diện tích đất canh tác của các hộ dân, kiểm kê tài sản trên đất; công khai việc thu hồi đất để xây dựng dự án; công khai việc xây dựng và thực hiện phương án bồi thường, hôc trợ khi thu hồi đất, công khai quy hoạch dự án xây dựng nhà máy.....,. Phần bao che cho cán bộ  không nói đến như:  ruộng cấy cho năng suất cao thì cho là khó canh tác. Ép buộc các gia đình bằng mọi cách và mọi thủ đoạn như: các gia đình có con em nhỏ đi học nếu không nhận tiền thì cho nghỉ học và hạ hạnh kiểm, các gia đình có con em làm việc ở phường và thị xã cho nghỉ việc để vận động gia đình nhận tiền mới cho đi làm. Đặc biệt người là bố liệt sĩ, lão thành cách mạng đã mất 8 năm cũng được gọi từ cõi âm về nhận tiền..... ”

Tuy nhiên theo chúng tôi được biết, đến nay UBND thị xã Từ Sơn vẫn ép buộc các gia đình chính sách nhận tiền đền bù. 

Ngày 15-5-2013 UBND thị xã đã huy động một lực lượng công an lẫn quân đội khoảng gần 100 người về khu phố để tiếp tục ép buộc tiếp. Hiện nay cả lực lượng công an lẫn bộ đội đều ở nhà 3 ông: Ông Dương Anh Tuấn số đt 02413835107, Ông Dương Văn Khôi 01662908068, Ông Dương Văn Việt 0917624537, Ông Phạm Văn Quỳnh, Ông Dương Văn Lượng ( móm), theo người dân khi hỏi các lực lượng bộ đội này đều nói theo sự chỉ đạo của cấp trên. 

Người dân hiện nay mong muốn cùng với nhân dân cả nước vạch mặt nhóm lợi ích tại thị xã Từ Sơn, quyết đấu tranh đến cùng để giữ đất, giữ ruộng cho các gia đình chính sách. 

P.V Dân Oan trực tại Châu Khê

Tôi đi tham dự phiên tòa “công khai” ở Long An



Châu Văn Thi (Danlambao) - Để có thể có mặt ở Long An tham dự phiên tòa xét xử 2 sinh viên yêu nước tôi đã phải dạt nhà từ mấy ngày trước đó. 4h sáng ngày 16/5/2013 tôi đón chuyến xe buýt sớm nhất từ bến xe Chợ Lớn cùng 3 người bạn đã hẹn nhau từ trước đó. Ăn qua loa, uống vội chai nước lạnh, yên vị trên chiếc ghế sau cùng của xe tôi miên man nghĩ về 2 em Nguyễn Phương Uyên, Đinh Nguyên Kha và phiên tòa công khai mà tôi sắp tham dự...

Xe buýt phải mất hơn 2 giờ đồng hồ mới đến được bến xe Long An. Chúng tôi đi vệ sinh sau đó kiếm chỗ nào ăn sáng. Những ánh mắt dò xét của những nhân viên bảo vệ ở đây với 4 vị khách xa lạ ở Sài Gòn xuống làm chúng tôi chột dạ và dự báo sẽ là một ngày không yên ả đối với chúng tôi. 

Dò bản đồ vị trí tòa án một lần nữa, chúng tôi quyết định đi bộ thẳng đến tòa án nhân dân tỉnh Long An. Khi sắp đến gần tòa án, thấy chúng tôi, một nhân viên an ninh thường phục giật bắn người, anh ta vừa chạy vừa gọi điện xin ý kiến chỉ đạo nhưng nhóm người chúng tôi gồm 2 nam và 2 nữ vẫn nắm tay nhau bước vào sân tòa án. Lúc này đã là 7h30 phút, đón tiếp chúng tôi tại cổng tòa là 2 viên công an sắc phục cùng vô số an ninh thường phục và vô vàn máy quay phim chĩa thẳng đe dọa... 

Một người công an bảo trình chứng minh nhân dân cho bảo vệ nhưng chúng tôi nghĩ rằng việc này không cần thiết và tiếp tục đi sâu vào sân tòa án. Đến trước cổng tòa, lần này chúng tôi vấp phải sự ngăn chặn một cách kiên quyết hơn... đáp lại đó là nét mặt tươi cười nhưng kiên nghị và ôn hòa của chúng tôi. Chúng tôi đã phải trình CMND và các anh ấy bảo đợi cấp trên “duyệt”. Trong lúc chờ đợi tôi nhận thấy có chị của Kha là Đinh Nguyễn Quỳnh Như, cùng bố của Phương Uyên vẫn không được cho vào tòa án để tham dự, tôi nhếch mép cười khẩy về cái gọi là “phiên tòa công khai” ở xứ sở thiên đường này. 

Được một lúc thì tình hình phiên tòa chợt nóng lên khi có sự xuất hiện của Bùi Thị Minh Hằng cùng anh Trương Văn Dũng. Những máy quay phim lại được dịp tung hoành chĩa thẳng mặt như đe dọa những người mới đến... Cô Bùi Thị Minh Hằng được dịp phân phát cẩm nang thực thi quyền làm người cho các viên an ninh thường phục, có người vui vẻ, có người chăm chú nghe. Sau đó một viên an ninh áo trắng bụng phệ đuổi cô Hằng cùng Trương Dũng ra ngoài, phía xa tiếng xe cảnh sát hú còi, cả dãy trước sân tòa nhốn nháo, tiếng hô bắt người í ới... thế là họ đã bắt cô Hằng cùng anh Trương Dũng đi rồi. 

Cổng tòa mở, tôi cố rướn người nhìn vào bên trong và hết sức vui mừng khi thấy Kha và Uyên trong bộ đồ trắng, quần đen, 2 tay nắm chặt, tiếng nói đanh thép và dõng dạc làm im ắng cả những cái đầu nóng phía bên ngoài! Chúng tôi vẫn kiên quyết đòi vào dự khán thì một viên công an bỏ nhỏ vào tai tôi: “Tụi em nên đi khỏi đây vì phiên tòa không có ghế cho các em ngồi, các em nên đi sẽ tốt hơn”. 

Xem lại chiếc điện thoại để gọi thông báo cho bạn bè thì mới nhận ra không còn cục sóng nào cho 2 mạng Viettel và Mobifone... Tình hình có vẻ không khả quan, chúng tôi hội ý và lui ra tìm các bạn còn lại đã xuống từ trước đó! Lúc hơn 10 h, chúng tôi quay lại tòa án. Lúc này anh em cũng hơn 10 người trong đó có blogger An Đổ Nguyễn tức Nguyễn Hoàng Vi. Sự xuất hiện của người “phụ nữ dũng cảm” này làm cho các viên an ninh chột dạ, những cuộc gọi xin chỉ đạo liên tục, những bước chân người chạy vội vã. Thời tiết Long An lúc này khá nóng nhưng chúng tôi vẫn ngồi sát cùng nhau, chia sẻ cho nhau từng bóng râm, từng ngụm nước để chờ kết quả phiên tòa. 

11h trưa, 2 anh công an sắc phục xuất hiện bao xung quanh chúng tôi là hơn chục máy quay phim lớn nhỏ. Anh Hoàng Dũng Cdvn bị yêu cầu rời khỏi sân tòa vì sử dụng điện thoại di động. Điều khôi hài là trong khi đó sóng điện thoại đã bị phá hoàn toàn. Vừa ra khỏi sân tòa, một chiếc Toyota cá mập trờ tới, cửa mở toang... vô số bàn tay lực lưỡng đẩy anh Dũng lên xe vọt đi mất. Chúng tôi vẫn chưa có phản ứng gì vì sự việc xảy ra khá nhanh và bất ngờ. Viên công an tiếp tục lớn tiếng mời blogger Gió Lang Thang, tức bạn Trịnh Anh Tuấn ra ngoài. Lần này anh cũng bị bắt đi trong sự phẩn uất vô cùng của những người bạn đến tham dự phiên tòa! Sau đó họ nắm tay cả tôi và bé Nhung yêu cầu ra khỏi sân tòa, chúng tôi kiên quyết phản đối và có cả bác Huỳnh Ngọc Cang 80 tuổi lớn tiếng đòi quyền công dân thì bọn họ mới phải lui ra nhường lại một chút không khí hiếm hoi cho chúng tôi... 

11h30 phiên tòa tạm nghỉ trưa, mẹ của Kha, mẹ của Liên trở ra với những thông tin cập nhật từ bên trong phiên tòa. Họ cho biết cả Uyên và Kha cũng như các luật sư đều đã đối đáp rất hay với hội đồng xét xử. Một tin vui làm cho chúng tôi nức lòng. Chúng tôi đan tay nhau lại cùng đi đến siêu thị Coop Mart để ăn trưa và nghỉ ngơi, các lực lượng công an chìm nổi vẫn bám sát phía sau... 

Gần 2h trưa là giờ bắt đầu phiên tòa, người nhà của Uyên và Kha phải trở lại tòa án để tham dự. Còn 6 người chúng tôi ngồi lại với nhau đợi tìm hướng giải quyết vấn đề cho những người bạn đang bị giam giữ trái phép. Đúng 15 h thì có tin những người bạn của chúng tôi gồm các blogger Bùi Thị Minh Hằng, Trương Văn Dũng, Hoàng Dũng Cdvn, Gió Lang Thang, Huỳnh Công Thuận hiện đang bị giữ tại đồn công an phường 1, Tân An, thành phố Long An. 

Sau khi thảo luận, chúng tôi quyết định đến đồn công an để “được bắt chung” cùng với họ. 6 người gồm 2 nam và 4 nữ tiến vào đồn với một thái độ hết sức ôn hòa. Blogger Nguyễn Hoàng Vi yêu cầu công an trực ban hãy giam giữ chúng tôi, cũng như đã giam giữ bạn bè vì chúng tôi đến tham dự phiên tòa chung! Anh công an bối rối với sự ôn hòa của chúng tôi, nhưng cũng không quên xua dân phòng và an ninh thường phục ra đe dọa quay phim. Dân phòng bao vây vòng ngoài và vòng trong tạo nên thế gọng kềm, nhưng không vì vậy làm chúng tôi nao núng... mà trái lại chúng tôi càng bình thản hơn. Có lẽ đã trải qua nhiều cuộc đàn áp trước đó đã làm cho chúng tôi “cứng” hơn và cảm thấy rằng không có việc gì tàn ác hơn mà họ không làm đối với chúng tôi. 

Khoảng hơn 16h chúng tôi nhận được thông tin là phiên tòa sơ thẩm kết thúc với mức án dành cho Uyên là 6 năm tù và Kha là 8 năm tù với 3 năm quản chế. Một cảm giác xót xa, cay đắng lan tỏa trong tôi, hai sinh viên trẻ đau lòng trước chủ quyền biển đảo, đau lòng trước nạn tham nhũng ở đất nước ta đã làm những việc để thức tỉnh nhân dân, dân tộc lại chịu một mức án nặng nề như thế!!! 

Dù vẫn biết án bỏ túi đã có, nhưng tôi cũng không lại ngờ nó lại nặng nề vậy, nhưng tôi tin các em sau hơn 7 tháng trong đồn công an thì không có gì các em đã không trải qua, và tin tưởng rằng các em sẽ không chịu ngồi hết từng ấy năm tù đâu, tin tôi đi! 

Khoảng thời gian sau đó các blogger Gió Lang Thang, Huỳnh Công Thuận, Hoàng Dũng Cdvn, Trương Văn Dũng được thả ra khỏi đồn phường 1 trong sự vui mừng khôn tả của những bạn bè... nhưng đâu đó trong họ ánh mắt rưng rưng khi được báo về bản án dành cho hai sinh viên yêu nước. Trong đồn công an cô Bùi Thị Minh Hằng vẫn kiên quyết đấu tranh với những luận điệu xảo trá mà lực lượng an ninh đưa ra vì những cuốn “cẩm nang về quyền làm người” mà cô đã trao cho những người đến tham dự. An ninh lập biên bản và phạt cô 3 triệu đồng vì đã giới thiệu cho nhiều người biết hơn về quyền con người. Thật là nực cười cho xứ lừa... 

20h tối vì vướng một số công việc cần giải quyết cho ngày mai, một nhóm 5 người đã rời khỏi Long An để về Sài Gòn sau khi động viên anh em ở lại gắng sức. Họ đi về SG trong sự đeo bám quyết liệt của các nhân viên an ninh thường phục. Chúng tôi, những người còn lại vẫn bám trụ trước đồn công an để chờ cô Hằng ra. Ngoài trời mưa nặng hạt, 2 sinh viên yêu nước trong tù, cô Hằng trong đồn... Trung Quốc vừa thi hành lệnh cấm đánh bắt cá ở biển Đông, an ninh thường phục đeo bám đe dọa, họa mất nước đã gần kề!!!


8 sự thật về Hồ Chí Minh



Trịnh Hữu Long - Hôm nay nhân vụ Phương Uyên, nhà cháu nghĩ lại thấy Hồ Chí Minh thật tội nghiệp! Kẻ thì dùng mỹ từ tôn ông lên làm thánh, kẻ thì xúc phạm nặng nề và vẽ ông thành quỷ. Việc làm của bọn họ tuy có vẻ trái ngược nhau, nhưng đều đưa đến một hậu quả to tổ bố, đó là bóp méo Hồ Chí Minh. Sau đây là một vài chi tiết trong cuộc đời Hồ Chí Minh được sắp xếp theo trình tự thời gian mà nhà cháu sưu tầm được, cũng như tìm cách diễn đạt theo ngôn ngữ bình thường (không lăng xê cũng không lăng mạ), hầu các cụ:

1. Hồ Chí Minh thuộc thế hệ 9x. Ông sinh năm 1890. 

2. Hồ Chí Minh từng bị đuổi học vì đi biểu tình. Khi phong trào chống sưu thuế ở Trung Kỳ nổ ra vào năm 1908, Hồ Chí Minh (khi đó có tên là Nguyễn Tất Thành) đang học trường Quốc học Huế, cùng bạn bè tham gia biểu tình và bị chính quyền đàn áp, về sau bị đuổi học. Cha ông bị triều đình khiển trách nặng nề vì hành vi của con trai, anh trai ông cũng bị giám sát chặt chẽ. 

3. Hồ Chí Minh là người Việt Nam đi xuất khẩu lao động nổi tiếng nhất thế giới. Mới 21 tuổi, ông đã theo tàu Pháp bôn ba khắp năm châu làm phụ bếp, sau đó là xúc tuyết, quét than và làm nhiều công việc cực nhọc khác để kiếm sống. 

4. Hồ Chí Minh đã nhận tiền của nước ngoài để chống chính quyền trong các thời kỳ trước Cách mạng tháng Tám năm 1945. Nhiều tài liệu giải mật cho thấy ông đã nhận lương, phụ cấp và nhiều khoản tài trợ khác từ Đảng Cộng sản Pháp và Quốc tế Cộng sản để hoạt động từ những năm 1920. Nhờ vậy, ông có thể di chuyển, sinh sống và mở các lớp huấn luyện ở Trung Quốc và Thái Lan. 

5. Hồ Chí Minh đã khôn khéo lợi dụng các quyền tự do dân chủ của phương Tây để chống chính quyền trong các thời kỳ trước Cách mạng tháng Tám năm 1945. Ông tham gia ký “Yêu sách của nhân dân An Nam” gửi Hội nghị Versailles năm 1919, mở báo “Người cùng khổ” (Le Paria) năm 1922 nhằm tố cáo các tội ác của chính quyền thuộc địa, cũng như viết “Bản án chế độ thực dân Pháp” xuất bản năm 1925 tại Paris. 

6. Hồ Chí Minh đã tham gia sáng lập một số đảng phái, tổ chức chính trị ở hải ngoại. Năm 1920, ông là đồng sáng lập viên của Đảng Cộng sản Pháp, đến năm 1925 lập ra “Việt Nam Thanh niên Cách mạng Đồng chí Hội” ở Quảng Châu - Trung Quốc nhằm huấn luyện chính trị và cách thức đấu tranh giành chính quyền (không nhất thiết là “bất bạo động”) cho các nhà hoạt động trong nước. Đặc biệt, khi còn ở hải ngoại (Hong Kong), ông đã là người sáng lập ra một đảng phái chính trị có tên là Đảng Cộng sản Việt Nam vào ngày 3-2-1930, nhằm mục đích lật đổ chính quyền ở trong nước. 

7. Hồ Chí Minh đã viết nhiều tài liệu chống chính quyền mà nổi tiếng nhất là tác phẩm “Đường kách mệnh”, xuất bản năm 1927 ở Quảng Châu - Trung Quốc. 

8. Hồ Chí Minh đã tham gia nhiều khóa học về bạo động lật đổ chính quyền ở nước ngoài, đặc biệt là ở Đại học Phương Đông (Liên Xô) trong những năm 1930. 

9. Sặc cà lày tục tiệp sau...



Điếc tai, mờ mắt vì thịt lợn bệnh



(Kienthuc.net.vn) - Được cấp cứu và điều trị hơn 1 tháng, anh N. thoát chết nhưng bị điếc 1 tai và mắt bị mờ. Nguyên nhân được xác định là do anh ăn phải thịt heo bệnh.
 Ảnh minh họa.

Chỉ vì vài miếng thịt heo  
Anh Phan Hữu N. (48 tuổi, thị trấn Tân Phú, huyện Đồng Phú, tỉnh Bình Phước) sau khi đi nhậu một tuần, đang làm vườn bỗng dưng thấy đau đầu, sốt cao, rét. Được cấp cứu và điều trị hơn 1 tháng, anh thoát chết nhưng bị điếc 1 tai và mắt bị mờ. Nguyên nhân được xác định là do anh ăn phải thịt heo bệnh.

Anh Phan Hữu N. may mắn thoát khỏi tử thần vì bệnh liên cầu khuẩn lợn hiện đang phải tiếp tục theo dõi tại khoa Nhiễm B, Bệnh viện Bệnh Nhiệt đới TPHCM.

Chị Nguyễn Thanh M. - vợ anh cho biết, đầu tháng 4, anh ấy đi nhậu với mấy người bạn, cùng ăn thịt heo, nhưng chẳng ai bị làm sao, mỗi mình anh ấy gặp họa. 

Ngày 9/4, sau khi bị sốt, run, đau đầu thì gia đình đưa anh ra Bệnh viện Đồng Phú nằm được hai ngày thì chân răng anh N. bị chảy máu, chân xuất huyết màu đen, trên cánh tay thì xuất huyết từng mảng to nên bác sĩ cho chuyển lên Bệnh viện đa khoa tỉnh Bình Phước, lên đây thì họ chẩn đoán là xuất huyết nặng nên cho chuyển xuống Bệnh viện Bệnh nhiệt đới TPHCM và bệnh anh N. ngày càng nặng.
Ngày 9/5, BSCK I Huỳnh Thị Thúy Hoa, Phó trưởng khoa Nhiễm B, Bệnh viện Bệnh nhiệt đới TPHCM cho biết, theo hồ sơ bệnh án, mới đầu nhập viện, anh Hữu N. chưa phát hiện ra bị nhiễm liên cầu lợn vì xét nghiệm máu thấy tiểu cầu giảm, sốt cao, đau đầu nên anh N. được nhập Khoa Nội A, vì biểu hiện bệnh giống bệnh sốt xuất huyết. 

Sau đó, bệnh anh N. có thêm những biểu hiện của viêm não như cổ gượng, cứng gáy nên hội chẩn và chuyển bệnh nhân xuống Khoa Nhiễm Việt - Anh điều trị theo chuyên khoa sâu ngày 14/4, tại đây, bệnh nhân được chọc dò tủy sống và cấy máu và xác nhận bệnh nhân bị nhiễm liên cầu lợn. 

Bệnh nhân N. điều trị tích cực suốt 24 ngày liên tục và mới chuyển lên Khoa nhiễm B ngày 8/5. Hiện tại, anh N. khỏi bệnh liên cầu lợn nhưng còn sốt nhẹ, một tai bị điếc, mắt bị viêm kết mạc nên mờ. 

BSCK I Huỳnh Thị Thúy Hoa, Phó trưởng khoa Nhiễm B, Bệnh viện 
Bệnh Nhiệt đới TPHCM đang khám cho bệnh nhân Phan Hữu N. 
TS.BS Hồ Đặng Trung Nghĩa, Khoa Nhiễm Việt - Anh cho biết, bệnh liên cầu khuẩn lợn là bệnh nhiễm trùng do vi trùng Streptococcus suis lây lan từ động vật sang người. Chúng là tác nhân gây viêm màng não mủ người lớn thường gặp ở Việt Nam, với tần suất mới mắc ở người trưởng thành là 0,57/100.000 người/năm.

Khi nhiễm liên cầu lợn, người bệnh có triệu chứng sốt cao trên 39oC, đau đầu dữ dội, buồn nôn, nôn, ù tai, chân tay lạnh, rét run, cứng gáy, rối loạn tri giác, xuất huyết ban hoạt tử trên da. Trường hợp nặng, người bệnh bị viêm màng não, sốc nhiễm độc, trụy mạch, tụt huyết áp, nhiễm khuẩn huyết cấp tính, suy hô hấp, suy đa phủ tạng, hôn mê và tử vong. Những bệnh nhân hồi phục sau viêm màng não mủ thì mất chức năng nghe là biến chứng phổ biến nhất.


Đứt tay cũng bị mắc bệnh
Bệnh viện Quốc tế Vũ Anh vừa điều trị thành công một ca nhiễm liên cầu lợn là anh Voòng A L. (45 tuổi, quận Gò Vấp, TPHCM), làm nghề bán thịt heo. Anh A L. bị xương lợn cắt đứt tay 2 lần nhưng không vệ sinh mà tiếp tục bán hàng nên đã bị nhiễm bệnh, sốt cao kèm rét run, tiêu chảy 4 lần và nôn 3 lần.
TS.BS Hồ Đặng Trung Nghĩa cho biết thêm, nếu công việc có liên quan đến heo, thịt heo, khi da bị trầy xước, ăn thịt heo chưa nấu chín nhất là tiết canh, nội tạng chín tái nguy cơ mắc bệnh cao. Để tránh lây bệnh, phải mang bao tay, ủng khi tiếp xúc, không mổ, chế biến, ăn thịt lợn bệnh. Đặc biệt, những người đã bị cắt lách không nên làm công việc có liên quan đến heo và thịt heo vì nguy cơ mắc bệnh và tử vong cao. Ở các tỉnh thành phía Nam, bệnh xảy ra quanh năm, không theo mùa như phía Bắc.
 
Bệnh thường xảy ra ở bệnh nhân nam (gấp 4 lần nữ), tuổi trung niên (47 - 55 tuổi) với 2 bệnh cảnh chính là viêm màng não mủ và choáng nhiễm trùng. Một số biểu hiện khác hiếm gặp hơn là viêm nội tâm mạc nhiễm trùng, viêm khớp, viêm đốt sống đĩa đệm và viêm mủ nội nhãn...

Bùi Hương


17 May 2013

TIỀN TƯƠI CHỮ HÉO!



Chạy đua vào 'TRƯỜNG ĐIỂM'
              * MINH DIỆN
                Ông Nhuận có đứa cháu gái bảy tuổi, học lớp hai, một trường trong quận nội thành thành. Trường điểm, lớp chọn đàng hoàng. Để vào được trường  ấy, bố mẹ cháu đã phải chạy đôn đáo cửa dưới, cửa trên, của sau, cửa hông, tốn khá nhiều rượu ngoại, phong bao.
Cả nhà ông Nhuận vui mừng, nghĩ con cháu mình đã được học một trương tử tế, không ngờ ngay trong ngày khai giảng ông đã thất vọng vì bị moi tiền. Cô giáo gợi ý tặng phong bao thay hoa, và độ dày của phong bao quyết định sự quan tâm của cô giáo tới học trò.
                - Chạy trường, chạy lớp rồi, lại phải chạy chỗ ngồi !
                Ông Nhuận  nói với tôi như vậy, và  nhích mép cười mỉa mai.
             Vốn dè xẻn ăn nói, nhưng ông Nhuận bảo không thể nín được, vì cái cảnh “Tiền tươi chữ héo” trong ngành giáo dục hiện nay. Bên ấm trà đậm chát, ông  nói tiếp :
               - Tôi bảo không tặng phong bì, nuông thói hư. Con dâu tôi nói: “ Làm thế  thì con con  sẽ phải ngồi  ở hàng cuối, cô giáo không thèm ngó tới ạ! Đã cho con vào trường điểm, lớp chọn mà tiếc vài trăm ngàn để nó bị phân biệt đối xử hay sao?”. Thế là nó bỏ phong bao 500 ngàn. Kết quả con bé được ngồi bàn thứ 3. Như vậy là có người còn tặng cô nhiều tiền hơn...   
               Cháu ông Nhuận học lớp bán trú, mỗi tháng phải đóng hơn một triệu đồng, thời gian học từ bảy giờ sáng đến bốn giờ chiều, trưa ăn uống tại trường.   Ông nghĩ, với kiến thức lớp hai và với sức lực của một đứa bé bảy tuổi, học như vậy là quá tải và quá sức . Nhưng  hôm nào cũng vậy, đúng bốn giờ chiều, vừa  tan lớp, cháu lại phải  học thêm. Nơi học thêm chỉ cách  lớp cháu vừa học không đầy hai trăm mét. Và thật  trớ trêu, người dạy thêm không phài ai xa lạ, mà chính  là cô giáo chủ nhiệm của cháu. Vừa dạy bên kia xong, chạy qua bên này dạy tiếp, cũng trò ấy , cũng bài học ấy.  Từ cô chủ nhiệm  lớp điểm trường công đạo mạo, thoắt  biến thành  gia sư chạy sô.  Vẫn bộ áo dài mềm mại , vẫn  chiếc thẻ đeo trên ngực, chỗ  trái tim cao quý  “người giáo viên nhân dân”. Những đứa trẻ bảy tuổi, đang ham chơi, sức lực mỏng manh  bị nhồi nhét  những bài học  cũ, mệt mỏi, chán ngán, nhìn cô giáo bằng đôi mắt rất thiếu thiện cảm. Cô giào có nhận ra không?  Vì tiền cô không nhận ra điều đó,  nói đúng hơn, cô bất cần quan tâm đến diều đó, đạp phăng lên  cả nhân cách của  mình.
              Quan hệ giữa cô giáo với phụ huynh nhẽ ra phải rất thiêng liêng, nhưng khi đã chạy sô dạy kèm như cô giáo lớp hai kia, thì chả khác gì hai người bình thường mua bán với nhau. Hãy nghe  một cuộc  đối thoại  giữa phụ huynh và cô giáo, lúc  thanh toán tiền dạy thêm.
               Cô  giáo  nói với phụ huynh, ngay trước mặt học sinh của mình:
              - Tháng này tiền học thêm  cùa bé  năm trăm  sáu chục ngàn!
              Phụ huynh nhẩm tính  và nói:
              - Trong tháng có ba ngày lễ , cô nghỉ dạy, sao không trừ?
              - Trừ đi bốn chục  rồi ?
               Mẹ  đang ngần ngừ, bé gái học trò  nhanh nhẩu lên tiếng:
              - Mỗi buổi học thêm ba chục ngàn, ba buổi chín chục ngàn ạ!
              Cô giáo nói với phụ huynh:
              - Thế thì  còn  năm trăm mốt!
              Phụ huynh  đưa xấp tiền cho cô giáo, nói:
              - Đây là năm trăm năm chục ngàn, cô thối lại  bốn chục!
              Cô giáo đếm lại tiền , bỏ vào túi xách, làm bộ lục túi , rồi cười:
              - Không có tiền lẻ,  thiếu  lại bốn chục nghe!
              Phụ huynh  chưa kịp nói, thì học sinh  phản ứng:
              - Tháng trước cô còn thiếu  hai chục chưa trả!
              Cô giáo bậm môi, móc túi lấy sáu chục trả lại phụ huynh. Học sinh nhận ra cô giáo nói dối, vì  trong  túi  có  tiền lẻ!  
               Tôi không nêu tên trường, tên lớp, tên  cô giáo ông Nhuận kể ,bởi đâu  phải cá biệt, mà là  là phổ biến . Nói không ngoa,  đó  là sản phẩm  đúc ra từ  một  cái lò  giáo dục nước nhà. Có lẽ  không ở đâu   có thứ sản phẩm kém chất lượng đến thế!
               Những sản phẩm bị méo mó, vênh váo, ngay từ trong cái khuôn méo mó!  Có ở đâu trên thế giới này, từ khi đứa trẻ hai tuổi, cha mẹ đã  phải chạy trường lớp.  Cái gọi là  trường mẫu giáo với các lớp mang tên: Mầm Non, Chồi Xanh, Lá Biếc, nghe vừa dịu dàng vừa gợi mở tương lai, xem ra lại qúa hào nhoáng, màu mè.  Nhưng ngay cái cánh cửa đầu tiên bước vào đời ấy đã có sự phân biệt sang hèn, giàu nghèo. Quả là một thứ 'dịch vụ’ hợp pháp của ngành giáo dục. Cái kiểu cứ như thế này thì mầm, chối, lá bị héo hết mất thôi! Người ta bày ra trường điểm, trường thường, trường công, trường tư. Phương tiện thông tin không tiếc lời quảng cáo, kích thích  đua chen. Gọi trẻ như mầm non, và không ngớt lời ca tụng lòng yêu trẻ, nhưng những mầm nón ấy không được ươm trên cùng một mảnh đất! Con cháu quan chức, người giàu   ươm nơi  đất tốt, là những  trường điểm . Quan càng to, đại gia càng nhiều tiền, trường càng đẹp, đầy  đu tiện nghi, thầy cô giáo giỏi. Con cháu công chức bình thường  phải vào những trường loại thấp . Con  cháu  công nhân,  những người lao động tự do, và  dân nghèo đừng mơ tới những mái trường khang trang. Các nhà giáo dục có bao giờ nhìn vào những đôi mắt trẻ thơ và biết xấu hổ không? Nếu còn biết xấu hổ thì xin đừng  rêu rao câu “Vì sự nghiệp trăm năm trồng người!”.
               Mẫu giáo đã vậy, lên  lớp một cuộc chen lấn càng quyết liệt hơn. Những tuyến nọ, tuyến kia,  chuẩn này,  chuẩn nọ, với các chỉ tiêu úp  mở. Vì những khái niệm đó mà cha mẹ học sinh phải chạy vạy, dẫm đạp lên nhau. Cổng trường chả khác cổng chợ,  buôn bán tiền tươi để rồi đưa ra những mớ ra chữ héo!  Một luật bất thành văn, là thày này, cô nọ, sếp kia, được mấy suất  học sinh trái tuyến, hoặc lớp điểm, trường chuyên, với cái giá có khi lên tới chục triệu một suất.
              Tiểu học, trung học cơ sở, trung học phổ thông,rồi đại học! Quãng thời gian dài dằng dặc như gánh nặng đè lên đôi vai học sinh, sinh viên và cha mẹ các em .  Không thể kể  hết những tiêu cực . Tiền học phí chỉ chiếm một tỷ lệ rất nhỏ trong  các khoản tiền cha mẹ học sinh phải đóng góp. Khoản thu nào cũng được coi là chính đáng  nhân danh quyền lợi của học sinh, nhưng thực tế vào túi thầy cô và các quan chức ngành giáo dục .
              Các nước tư bản như Mỹ, Pháp, Anh, Đức học phổ thông không mất tiền, thậm chí còn được cấp học bổng. Việt Nam, dưới chế độ xã hội chủ nghĩa ưu việt,  các khoản tiền chi phí cho một  học sinh từ tiểu học đến đại học,  là gánh nặng nhiều người  không kham nổi. Bình quân mỗi học sinh một năm  hơn năm triệu đồng. Những trường điểm mỗi tháng hai, ba triệu. Những trường Tây dỏm  năm, sáu trăm đô...
              Cái cảnh tiền thật chữ giả, tiền tươi chữ héo ấy phơi bày lộ liễu không dấu giếm.Trên nhiều trang Blog, đăng công khai học thuê 50 ngàn một buổi, thi thuê mỗi môn 7 điểm 700 ngàn, 9 điểm 900 ngàn,  bán  luận án thạc sỹ, tiến sỹ với giá thỏa thuận. Nạn học già bằng thật tràn lan. Đạo đức thầy cô và học tró xuống cấp kinh khủng.
              Người ta nói “Nhà văn, nhà báo, nhà giáo nhà nghèo”, nhưng thực tế không phải như vậy. Thời buổi này, nhiều nhà văn, nhà báo giàu sụ nhờ bẻ cong ngòi bút bợ đỡ quan tham, nhiều nhà giáo phất lên nhờ bán chữ. Thầy Th, ở khu phố tôi, mua xe hơi, xây nhà lầu bằng tiền luyện thi đại học. Ông ta vừa xây một ngôi nhà ba tầng, mở ba lớp luyện thi, mỗi tháng thu gần 100 triệu. Ông hiệu trưởng Trường đại học công nghiệp thành phố Hồ Chí Minh, anh hùng thời đổi mới Tạ Xuân Tề, bị chính con  mình tố lên trang mạng, là “Bố chỉ cần ngồi ghế hiệu trưởng thêm hai năm là có thêm 100 tỷ”. Thử hỏi có nghề nào kiềm tiền dễ như vậy không.
              Mớ kiến thức học sinh, sinh viên Viêt Nam phải mua giá đắt, bằng đồng tiền mồ hôi nước mắt và cả xương máu của cha mẹ giá trị tới đâu? Ông  bộ trưởng  giáo dục Phạm Vũ Luận  thừa nhận, đó là “Kiến thức và víu, thiếu thực tế, trình độ ngoại ngữ, tin học kém cỏi”.   Theo ông Phạm Vũ Luận, nguyên nhân là : “ Thiếu thầy cô tốt”.
             Ông Trần Trọng Nghĩa, đại biểu Quốc hội thành phố Hồ Chí Minh, nói mỗi năm nhà nước đầu tư hàng trăm tỷ biên tập sách giáo khoa, nhưng thật mỉa mai, khi học sinh Việt Nam lại phải học tô lá cờ Trung Quốc trong sách giáo khoa, và đến năm học 2013, vẫn chưa cập nhật chủ quyền hai quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa vào môn lịch sử. 
             Cách đây vài năm, tia hy vọng lóe lên khi ông Nguyễn Thiện Nhân làm Bộ trưởng Giáo dục - Đào tạo, vội vàng tung ra con bài 'Hai không', rồi lại hùng hồn tuyên bố '4 không', dấn lên 'chiến lược' 5 không: “Không tiêu cực trong thi cử, không bệnh thành tích, không vi phạm đạo đức nhà giáo, không ngồi nhầm lớp, không đào tạo không theo nhu cầu”. Kết quả, chằng khác gì ném hòn đá xuống ao bèo, chút sóng lặng nhanh, bèo lại khép kín. Ông Nguyễn Thiện Nhân lên Phó Thủ tướng, được phong danh hiệu Nhà giáo ưu tú, vào Bộ chính trị, bỏ lại ngành giáo dục phìa sau vẫn như xưa! Ông hăng hái đầy chủ quan và nhằng thêm cái đuôi quan liêu, mở cuộc gọi là 'cải cách', 'đổi mới' giáo dục, như thẻ Bộ này đất để ông được dịp trỗ tài dụng võ. Nhưng khác nào như cuộc thi rầm rộ chạy một vòng quanh sân vận động, mệt tốn kém, rối tung rối mù lên, rồi cuối cùng lại trở về vị trí cũ!
              Ngày  22-3-2013, Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng chất vấn Bộ trưởng giáo dục Phạm Vũ Luận: “Hết nhiệm kỳ này chất lượng giáo dục có khởi sắc không?”.
              Bộ trưởng Phạm Vũ Luân trả lời: “Xin hứa với Chủ tịch và các đại biểu Quốc hội, sẽ đem hết trí tuệ, quyết tâm để cùng toàn ngành giáo dục, toàn dân, triển khai các hoạt động cụ thể nhằm thực hiện đổi mới căn bản  toàn diện nền giáo dục. Hy vọng chất lượng giáo dục nước nhà từng bước thay đổi, có sự nâng cao chất lượng!”...
             Lời hứa cùa ông Bộ trưởng giáo dục trước ngưỡng cửa các phòng thi sắp mở để đón 1.700.000 thí sinh đại học. Liệu họ có được thi cử nghiêm túc, học hành tử tế, khi ra trường có việc làm, hay vẫn chịu cái cảnh “Tiền tươi chữ héo?” thưa ngài Bộ trưởng!
             Và chúng ta có nên tin và hy vọng không nhỉ? Câu trả lời giành cho các bạn.
M.D