THÔNG BÁO !

Trang blog diễn đàn đã được dời sang địa chỉ mới http://ptlambao.blogspot.com/ . Vui lòng vào đây để theo dõi tin tức mới và tiện việc ủng hộ. Trang này sẽ lưu giữ những thông tin cũ . Xin cả ơn sự ủng hộ của mọi người

TM Ban Điều Hành Blog

12 April 2013

Giờ hành động đã điểm



Bằng Phong Đặng Văn Âu (Danlambao) - Phát súng lệnh của Đoàn văn Vươn bắn vào bọn cướp ngày đã khai hỏa, toàn dân hãy chuẩn bị đồng loạt nổ súng để tiêu diệt quân cướp hay là nằm chờ chết dần chết mòn. 

Do trăn trở trước nguy cơ dân tộc mình một phen nữa rơi vào vòng nô lệ giặc Tầu, nhiều lần người viết nhận thấy mình phải có bổn phận cảnh báo nhà cầm quyền bằng tất cả tấm lòng tha thiết, thành khẩn, bởi vì tin tưởng rằng dù gì đi nữa thì con người vẫn còn nhất điểm lương tâm. Khi hay tin ba ông họ Nguyễn: Minh Triết, Phú Trọng, Tấn Dũng lên nắm giữ ba cơ quan quyền lực cao nhất nước, tôi viết bài “Cơ Hội Bằng Vàng” để khuyên các ông ấy hiệp sức nhau làm lịch sử. Một là lưu danh thiên cổ, hai là lưu xú vạn niên, các ông nên lựa chọn một trong hai để đời sau dòng họ Nguyễn được thơm danh hoặc bị nguyền rủa. Làm lịch sử của ba ông chẳng có gì khó khăn ghê gớm, chỉ cần trả lại quyền tự quyết cho nhân dân: Tổ chức bầu cử tự do để nhân dân tự quyết định số phận của họ. 

Tiếc thay! Cả ba tên ấy đã không làm! Chỉ gục đầu ăn bẩn và càng ngày càng hành xử dã man hơn quân cướp. Nếu đem so sánh chúng với thú vật như chó, bò, heo, ngựa... vì không hiểu được tiếng loài người để chọn lựa điều hay lẽ phải, thì có lẽ chúng ta xúc phạm “danh dự” của thú vật. Bởi vì người ta có thể dạy thú vật làm xiếc được! Phải ví bọn cầm quyền cộng sản Việt Nam hiện nay là một thứ dòi lúc nhúc trong đống phân thì mới đúng. Xin lỗi độc giả. Người viết không còn một chút hy vọng nào vào sự hồi tâm hướng thiện của cái lũ ăn bẩn đó. Hết thuốc chữa rồi! Nhà văn Dương Thu Hương đòi “…” vào mặt bọn lãnh đạo Cộng sản Việt Nam là chính xác! Trương Tấn Sang cũng xác nhận một “bộ phận không nhỏ” của chúng là bầy sâu làm rầu nồi canh. 

Câu hỏi đặt ra: “Ai là người đã sản sinh ra loài dòi bọ đó để ngày nay Đất Nước lâm vào nông nổi này?”. Chẳng cần phải suy nghĩ lâu, chúng ta ai nấy đều lập tức có câu trả lời: “Đó là Hồ Chí Minh và các vị mang danh lão thành cách mạng đã tiếp tay cho Hồ Chí Minh cùng với bọn gây rối loạn ở Miền Nam”. 

Cho nên, bài viết này không dành cho dòi bọ, mà dành cho các vị mệnh danh “lão thành cách mạng”. Còn bọn gây rối ở Miền Nam được ăn hạt gạo Miền Nam và được hưởng các quyền tự do của Miền Nam mà chạy theo cộng sản là một lũ đáng khinh, không cần đếm xỉa đến. 

Không ai có thể phủ nhận bầu nhiệt huyết và lòng yêu nước của thanh niên nam nữ vào thời kỳ năm 1945 dấn thân vào công cuộc giải phóng dân tộc nhằm thoát ra khỏi ách đô hộ của Thực dân Pháp. Khát vọng “độc lập – tự do – hạnh phúc” đã khiến cho họ nghĩ rằng đánh bật kẻ thù ra khỏi đất nước là ưu tiên, rồi tương lại xứ sở ra sao thì sẽ tính sau. Giống như lời kỹ sư Hồ Đắc Liên, từ Paris trở về đứng trong hàng ngũ kháng chiến, đã giận dữ thốt lên: “Dẹp xong giặc Pháp, tao sẽ xử tội bọn cộng sản chúng mày?”. 

Thời bấy giờ rất ít người biết trước tai họa cộng sản. Ngay như Thủ tướng Trần Trọng Kim, một nhà sử học, cũng tưởng rằng anh em trong nhà có thể giải quyết vấn đề nội bộ với nhau, nên mới khước từ lời đề nghị của viên Đại sứ Nhật bản giúp tiêu diệt Hồ Chí Minh và bè đảng. Bởi vậy không thể chê trách sự ngây thơ của người yêu nước. Nhưng mải miết đắm chìm phục vụ cái ác, cái lưu manh mà không tỉnh ngộ là không thể chấp nhận được. 

Thành tích đánh đuổi được giặc Pháp là do công lao của toàn dân Việt Nam, mà đáng kể nhất là giai cấp tiểu tư sản, vì nhờ có trình độ học vấn do Pháp đào tạo, nên mới có kiến thức và khả năng chỉ huy các đơn vị cấp Tiểu đoàn, Trung đoàn, Sư đoàn... Năm 1953, khi thắng lợi chưa ngã ngũ, Việt Minh đã đề ra chủ trương “trí, phú, địa, hào phải đào tận gốc, trốc tận rễ”. Vậy xin hỏi thành phần tiểu tư sản được đánh giá là trí thức đang chiến đấu trong hàng ngũ cộng sản, có bao giờ dành ra một vài phút để tự vấn: “Liệu bản thân sẽ có ngày cũng bị đào tận gốc, trốc tận rễ không?” Đối với tội ác “cải cách ruộng đất”, “nhân văn giai phẩm”, có bao giờ những người tận lực đóng góp cho cái gọi là “cách mạng xã hội” băn khoăn về tiền đồ dân tộc? Hoặc trong cái chiêu bài gọi là “giải phóng dân tộc, thống nhất đất nước” mà lãnh tụ đảng đi xin vũ khí ngoại bang để gây nên cảnh “nồi da xáo thịt” thì rồi đây sẽ bị ngoại bang đô hộ, giống như Nguyễn Phúc Ánh cầu viện nước Pháp giúp đánh đổ nhà Tây sơn để cuối cùng bị Thực dân Pháp đô hộ? Pascal từng dạy: “Con người là cây sậy, nhưng là cây sậy có tư tưởng” cơ mà! Tại sao kẻ có ăn có học không dành ít phút để ưu tư, lo lắng, suy nghĩ, chiêm nghiệm cái tương lai số phận của mình và của dân tộc? 

Một đảng viên cộng sản trẻ tuổi, nhà văn Dương Thu Hương, mới đặt chân vào Miền Nam, đi vào nhà sách nhìn thấy những cuốn Tuyên Ngôn Cộng Sản, Tư Bản Luận thì nhận ra ngay là Miền Nam có tự do và mình bị bọn Bắc Bộ Phủ đánh lừa. Một Nguyễn Hộ, công nhân xưởng đóng tàu Ba-Son, trình độ học vấn có lẽ không cao, nhưng đã dám yêu cầu đảng từ bỏ chủ nghĩa cộng sản và phải bắt tay với Mỹ. Tại sao những người như Tạ Quang Bửu, những tướng lãnh xuất thân từ trường Thanh Niên Tiền Tuyến cứ tung hô “Bác Hồ” và đảng Cộng sản quang vinh? Nếu bảo rằng vì chậm trí khôn, tại sao khi nhà trí thức Hà Sĩ Phu viết các bài tham luận “Dắt Tay Nhau Đi Dưới Tấm Biển Đường của Trí Tuệ”, “Chia Tay Ý Thức Hệ” chỉ ra cho thấy ngõ cụt của Tổ Quốc, mà sao chẳng có “cách mạng lão thành” nào công khai lên tiếng phụ họa với ông Hà Sĩ Phu để cứu nguy dân tộc? 

Miền Nam từng tố giác Hồ Chí Minh là một loại Trần Ích Tắc, Lê Chiêu Thống vì biết trước nếu để cho Miền Bắc chiến thắng thì Đất Nước sẽ rơi vào vòng nô lệ Tầu. Thế mà bọn trí thức nửa mùa phè phỡn, bọn lưu manh đóng vai tu sĩ trà trộn vào các đoàn thể tôn giáo hung hăng đòi đuổi “đế quốc Mỹ” có nhận thấy rằng chính họ là bọn người đưa đến tình trạng muôn dân thống khổ ngày hôm nay không? 

Ngày xưa, quý vị “lão thành” lên đường chống ngoại xâm, một lòng “quyết tử để thế hệ sau quyết sinh”. Thật là dũng cảm! Thật là anh hùng! Thế nhưng khi luật sư Cù Huy Hà Vũ bị đem ra xử ở tòa, tôi viết bài “Đòi trả tự do cho Cù Huy Hà Vũ là bước đầu cuộc cách mạng giải phóng dân tộc” để đề nghị các cụ “lão thành cách mạng” lũ lượt kéo nhau đến Tòa án Nhân dân Thành Phố Hà Nội tại địa chỉ 43 Hai Bà Trưng, quận Hoàn Kiếm, nằm dài ra đó, cương quyết yêu cầu đảng trả tự do cho Cù Huy Hà Vũ, mà không có cụ nào dám làm. Tình đồng chí “áo anh rách vai, quần tôi có hai miếng vá” của thời kháng chiến đã tiêu tan rồi sao? Các cụ (gồm 29 vị) chỉ dám ký tên phụ họa vào bản kiến nghị của Tướng Đồng Sĩ Nguyên xin Quốc Hội sửa đổi luật Nhà Đất đã tự coi là làm tròn nghĩa vụ rồi ư? 

Tướng Trần Độ, một công thần của đảng, khi nằm xuống, bọn cầm quyền cấm Võ Nguyên Giáp dùng danh xưng “Tướng” của Trần Độ ghi trên vòng hoa phân ưu, mà không có lấy một người đồng chí từng vào sinh ra tử với nhau trong kháng chiến lên tiếng phản đối. Sợ đảng đến nỗi không dám tỏ tình đồng chí thì có đáng hổ thẹn không? 

Nguyễn Văn An, Chủ tịch Quốc Hội đợi đến khi thôi chức mới dám nói đến cái lỗi hệ thống. Trách nhiệm của người đứng đầu cơ quan quyền lực cao nhất nước để đâu? Hồ Chí Minh lập đảng cộng sản đề ra tiêu chí “Tập thể lãnh đạo, cá nhân phụ trách” mới nghe qua thì có vẻ dân chủ lắm, nhưng nhìn vào thực tế ta thấy rằng đó là một tập đoàn vô trách nhiệm. Cho nên khi Võ Nguyên Giáp yêu cầu chấm dứt dự án Boxit thì Nguyễn Tấn Dũng trả lời: “đảng đã quyết định rồi!” để lẩn tránh trách nhiệm cá nhân. Nếu hỏi đảng là thằng nào thì sẽ không ai biết đảng là đứa nào hết! Tại sao Nguyễn Tấn Dũng dám hỗn xược trả lời cha đẻ Quân Đội Nhân Dân một câu như thế? Bởi vì đảng từng dạy con tố cha, vợ tố chồng, em tố anh nên ngày nay hàng con cháu như Nguyễn Tấn Dũng, Nguyễn Phú Trọng, Trương Tấn Sang không coi các lão thành cách mạng ra cái đinh gì cả là vậy! 

Khi bị TBT Nguyễn Phú Trọng, tuổi vào hàng con cháu, hỗn xược mắng cho là suy thoái, bại hoại về đạo đức và lối sống, thì chẳng thấy cụ nào dám có phản ứng, cứ im thin thít. Đợi cho đến lúc người anh hùng tuổi trẻ Nguyễn Đắc Kiên dõng dạc hài tội Nguyễn Phú Trọng, chúng ta mới đọc thấy bức thư của hai bố con Tướng Nguyễn Trọng Vĩnh “than thở” đôi lời với Nguyễn Phú Trọng mà trong đó có câu đầy vẻ tiếc nuối: “Đâu còn thời kỳ huy hoàng, quang vinh như thời kỳ cách mạng tháng 8 và 2 cuộc kháng chiến vì độc lập thống nhất thắng lợi, nhân dân tự nguyện theo sự lãnh đạo của đảng”. Tôi cảm thấy thương tội cho cụ già 95 tuổi xiết bao! Chẳng hiểu cụ Vĩnh nói đến thời kỳ huy hoàng, quang vinh cộng sản có phải là thời kỳ “cải cách ruộng đất” giết chết hàng vạn dân oan mà không ai dám kêu ca; là thời kỳ nhà thơ Phùng Quán chỉ làm bài thơ “Chống tham ô lãng phí” là đủ để cả cuộc đời tàn mạt, tan nát? 

Với cái não trạng hoài cổ tào lao như vậy, các cụ cứ tin vào sự dối trá “nhân dân tự nguyện theo sự lãnh đạo của đảng”, chứ không bao giờ nghĩ tới chuyện mình bị đảng bịt mắt lừa dối và dí súng đàng sau lưng mà phải làm con thiêu thân xông vào lửa đạn. Bà Nguyễn Nguyên Bình, con gái cụ Vĩnh, từng viết thư cho Nguyễn Phú Trọng trước đây, nhưng không được hắn hồi đáp; lần này cũng tiếp tay cho bố bằng một bức thư, mà bà gọi là bức thư cuối cùng! 

Tội ác của Hồ Chí Minh đã được lịch sử chứng minh rành rành ra đó. Có phải cụ Vĩnh còn đề cao Hồ Chí Minh là để bào chữa cho sự vô tội của mình đã tiếp tay cho một tội đồ? Đứng vào ngũ một đảng cướp, đừng bao giờ mở miệng nói mình là một tên ăn cướp chân chính! Trẻ con sẽ cười vào mặt cho đấy! 

Phát súng lệnh của Đoàn văn Vươn đã khai hỏa, ai đã từng vỗ ngực khoe mình quyết tử để dân tộc quyết sinh thì hãy cấp kỳ đứng lên hành động để lớp trẻ noi gương xông pha. Đừng ngồi nhà viết kiến nghị hay thư ngỏ cho loài dòi bọ trong Bộ Chính trị hoặc trong Ban Chấp hành Trung Ương, vì chúng không là loài có tai để nghe và có mắt để đọc. 

Thông cảm quý cụ nay đã già yếu, không thể hành động vũ bão như xua, tôi đề nghị quý cụ chọn ngày sinh nhật Hồ Chí Minh 19 tháng 5 năm 2013 này cùng kéo nhau ra lăng ông Hồ ở Quảng trường Ba Đình để xé thẻ đảng và nói với vong linh ông Hồ rằng: “Bác xảo quyệt đánh lừa chúng tôi theo Bác làm cách mạng để cho Tổ quốc lâm nguy và đồng bào điêu đứng, khốn khổ khốn nạn như ngày hôm. Chúng tôi vô cùng ân hận và đồng lòng phủ nhận chủ nghĩa cộng sản như thế giới đã ném nó vào thùng rác và kêu gọi đồng bào đứng lên tiêu diệt bạo quyền”. 

Bãi rác trên quê hương là do các cụ xả ra, nay chính quý cụ phải có bổn phận và nghĩa vụ dọn dẹp nó đi, chứ không thể đẩy cho tuổi trẻ. Hãy nhìn vào các nhà lao chứa đầy các người trẻ yêu nước bị đánh đập, hành hạ, bỏ đói là biết ngay thành quả cách mạng của quý cụ. Ngồi nhà viết kiến nghị, thư ngỏ thì chỉ thành “Ông Bình Vôi”; chứ không thể rửa sạch cái tội đã tiếp tay dựng lên cái cỗ máy tàn bạo, dã man này. 

Hành động, hành động, chỉ có hành động mới xoay chuyển được tình thế! Tôi đoan chắc với quý cụ rằng nếu quý cụ nghe lời đề nghị của tôi thì toàn thể nhân dân sẽ đồng loạt đứng lên tiếp tay với quý cụ. Giống như ngày 14 tháng 7 dân chúng Pháp phá ngục Bastille để làm cuộc cách mạng. Hết giờ rồi! Xin quý cụ đừng chần chờ nữa. Trước khi về cõi, xin quý cụ hãy Quyết Tử để Dân Tộc Quyết Sinh”. Lần này mới là lần thực sự cứu nước, cứu dân.


______________________________________

Ghi chú của tác giả: Mời quý“ lão thành cách mạng” và độc giả mở cái link dưới đây bằng cách đưa cursor vào link, rồi ấn nút “Ctrl” thì thấy bàn tay hiện ra, rồi double click, để nghe cuộc nói chuyện của nhà văn Dương Thu Hương về Đất Nước.

Vì sao độc tài không thích trò cười



Srdja Popovic, Mladen Joksic (Foreign Policy) Ngọc Hoà chuyển ngữ- Các nhà hoạt động ủng hộ dân chủ trên khắp thế giới phát hiện ra rằng sự hài hước là một trong những vũ khí mạnh nhất trong cuộc chiến chống lại chủ nghĩa toàn trị.

Srdja Popovic là giám đốc điều hành của Trung tâm Áp dụng Chiến lược và Cách Hành xử Bất Bạo Động (CANVAS) và là người đồng sáng lập nhóm ủng hộ dân chủ Otpor của Serbia. Ông cũng là Lãnh đạo trẻ toàn cầu của Diễn đàn Kinh tế Thế giới khóa 2013.

Mladen Joksic làm việc cho Hội đồng Nhân đạo Carnegie trên các vấn đề quốc tế và là một nhà hoạt động của nhóm Otpor.

*

Mười lăm năm trước đây, khi phong trào ủng hộ dân chủ bất bạo động có tên là Otpor của Serbia chỉ là một nhóm nhỏ gồm 20 sinh viên và $50, chúng tôi quyết định giở một trò đùa. Chúng tôi lấy một thùng dầu, dán một hình ảnh của nhà độc tài Slobodan Milosevic của Serbia lên trên và đặt nó ở ngay giữa trung tâm khu phố mua sắm lớn nhất của Belgrade. Chúng tôi đặt một cây gậy bóng chày ở bên cạnh đó. Rồi chúng tôi đi uống cà phê, ngồi xuống để theo dõi trò đùa mở màn. Không bao lâu sau, hàng chục người đi mua sắm xếp hàng dài trên phố, từng người một chờ đợi một cơ hội để có thể dùng gậy đánh “Milosevic” - kẻ bị rất nhiều người khinh miệt, mà hầu hết không ai dám chỉ trích vì quá sợ hãi. Khoảng 30 phút sau, cảnh sát đến. Khi đó chúng tôi nín thở chờ đợi xem điều gì sẽ xảy ra tiếp theo. Cảnh sát của Milosevic sẽ làm gì? Họ có thể bắt giữ những người mua sắm, nhưng vì cớ gì? Họ cũng không thể bắt giữ thủ phạm vì chẳng thấy chúng tôi ở đâu cả. Cảnh sát của Milosevic rốt cuộc đã làm gì? Điều duy nhất mà họ có thể làm là: bắt giữ cái thùng. Hình ảnh hai viên cảnh sát nhét cái thùng vào trong xe cảnh sát là bức ảnh ấn tượng nhất ở Serbia trong nhiều tháng. Milosevic và bè đảng của ông ta trở thành trò cười của dân tộc, còn Otpor trở thành thương hiệu của mọi nhà.

Trò đùa nổi tiếng của Otpor: “Cái thùng Slobodan Milošević” (Ảnh: Internet)

Cách mạng là một hoạt động nghiêm túc. Chỉ cần nhớ lại những khuôn mặt cộc cằn của các nhà cách mạng thế kỷ 20 như Lenin, Mao, Fidel và Che. Họ hiếm khi có thể nở một nụ cười. Nhưng tiến nhanh về phía các cuộc biểu tình của thế kỷ 21, bạn sẽ thấy một hình thức mới của chủ nghĩa hành động đang phát huy tác dụng. Sự cáu kỉnh đáng sợ của các cuộc cách mạng trong quá khứ được thay thế bằng sự hài hước và châm biếm. Các nhà hoạt động bất bạo động ngày nay đang khuyến khích một sự thay đổi chiến thuật biểu tình từ sự giận dữ, oán giận, và thịnh nộ sang một hình thái mới sắc bén hơn, bắt nguồn từ trò đùa, còn gọi là: “Chủ nghĩa đấu tranh bằng tiếng cười” (laughtivism).

Chỉ cần lấy ví dụ Trung Đông và Bắc Phi, nơi những người biểu tình bất bạo động đang sử dụng tiếng cười và sự hài hước để thúc đẩy những lời kêu gọi dân chủ của họ. Tại Tunisia, vào tháng Giêng năm 2011, vào lúc cao điểm của các cuộc biểu tình chống lại Ben Ali, một người đàn ông duy nhất - sau này trở thành bất hủ như một siêu anh hùng, còn gọi là Thủ lĩnh Bánh mì (Captain Khobza) - chống trả lại những kẻ trung thành với Ben Ali bằng tài hóm hỉnh sắc bén và bánh mì baguette của Pháp. Tại Ai Cập, một video kỳ dị mô tả Tổng thống Ai Cập Mohammed Morsy như nhân vật Super Mario của trò chơi điện tử đang phát tán trên YouTube trong tháng ba này. Ở Sudan, các sinh viên chế giễu nhà độc tài Omar al-Bashir của Sudan bằng các cuộc biểu tình “liếm khuỷu tay” - một thuật ngữ liên quan đến lời xúc phạm mà ông này sử dụng để bôi nhọ phe đối lập dân chủ. Ngay cả tại Syria - nơi cuộc nội chiến đã cướp đi 70.000 tính mạng - các hình vẽ graffiti trào phúng và khẩu hiệu chua cay chống lại Assad đã gây kích thích các cuộc biểu tình đường phố.

Trong trường hợp cần nhắc lại để ai cũng biết, sự dính líu đến chính trị của các diễn viên hài ở Trung Đông gần đây gây chú ý qua việc chính quyền Ai Cập quyết định đưa ra cáo buộc hình sự đối với chủ nhiệm của các buổi nói chuyện truyền hình, ông Bassem Youssef (người đàn ông thường được mô tả như là “gã Jon Stewart của Ai Cập”). Hành động của chính phủ Mohamed Morsy xác nhận rằng sự hài hước có khả năng khiến cho các thế lực cầm quyền bối rối. (Vào thời điểm này, ông Youssef vẫn được tại ngoại.)

Nhưng cách áp dụng chiến lược hài hước không chỉ giới hạn riêng ở Trung Đông và Bắc Phi. Tại Hoa Kỳ, các biểu tình viên “Chiếm Phố Wall” thường xuyên sử dụng sự hài hước để chế giễu các công ty Mỹ. Ai có thể quên những người biểu tình gây tức cười bằng cách cải trang thành các chú hề đấu bò tót đang thuần hóa tượng bò tót huyền thoại của phố Wall? Ngay cả ở Tây Ban Nha, nơi người biểu tình bị gọi là “những kẻ tức tối” (Indignados), tiếng cười là một vũ khí hiệu nghiệm. Các cuộc biểu diễn sân khấu trào phúng, cuộc huy động đám đông chớp nhoáng (flash mob), và sự bùng nổ dường như tự phát của ca hát và nhảy múa trở thành điểm nổi bật của phong trào chống chủ nghĩa tư bản ở Tây Ban Nha, giúp giảm căng thẳng và duy trì lòng nhiệt tình trong hai năm và hơn nữa. Người Nga cũng đã truyền tiếng cười vào các cuộc biểu tình của họ - bằng cách sử dụng tất cả mọi thứ từ bao cao su, con trăn, đồ dùng bệnh viện tâm thần, thậm chí cả đồ chơi Lego để chọc cười Putin.

Có một lý do tại sao sự hài hước được truyền vào kho vũ khí của người biểu tình ở thế kỷ 21: Nó hiệu nghiệm. Đối với mọi người, sự hài hước phá vỡ nỗi sợ hãi và xây dựng lòng tin. Nó cũng bổ sung thêm một yếu tố giảm nhiệt cần thiết, giúp các phong trào thu hút thành viên mới. Sau cùng, sự hài hước có thể kích động những phản ứng vụng về từ phía những kẻ chống lại phong trào. Các hành vi tuyệt vời nhất của trò cười buộc các đối tượng của nó rơi vào kịch bản cùng mất, xói mòn độ tin cậy của một chế độ bất kể nó phản ứng ra sao. Những hành động này không chỉ vượt qua ranh giới của trò đùa, chúng ăn mòn chất vữa giúp các nhà độc tài tồn tại: nỗi sợ hãi.

Hãy trở lại với Ai Cập thêm một lần nữa. Trong nhiều thập kỷ, Ai Cập của ông Mubarak là một quốc gia mà ở nơi đó đối lập chính trị bị dập tắt bởi bàn tay lạm dụng quyền xử phạt, bắt giữ và giết người bằng công cụ nhà nước. Mubarak sống trên nỗi sợ hãi đó, và ông ta có mọi lý do để hy vọng rằng có thể sử dụng nó để đè bẹp các cuộc biểu tình nổi lên từ gót chân của cuộc cách mạng Tunisia vào đầu năm 2011. Đó là lý do tại sao ông ta tố cáo người biểu tình phục vụ “các kế hoạch nước ngoài.” Nhưng thay vì mắc mưu chế độ, các nhà hoạt động thành công trong việc sử dụng văn hóa sợ hãi của Mubarak để chống lại ông ta. Trong những ngày đầu của cuộc biểu tình chống Mubarak, các nhà hoạt động đã mang đến Quảng trường Tahrir các máy tính xách tay thông thường với lời khiếu nại khéo léo: Họ đã để các kế hoạch nước ngoài của họ ở nhà. Sự thách thức của họ lan rộng nhanh chóng ra khỏi Quảng trường Tahrir, thường được thúc đẩy bởi các phương tiện truyền thông mới. Một thông điệp máy tính mô tả dòng chữ “Cài đặt Tự do” trên màn hình, hiển thị các tập tin được sao chép và dán từ một thư mục có tên là “Tunisia”. Bức ảnh này đi kèm với một thông báo lỗi ghi là “Không thể cài đặt Tự do: Hãy xóa ‘Mubarak’ rồi thử lại.”

Hài hước nhanh chóng trở thành một phần quan trọng trong chiến lược truyền thông chống lại ông Mubarak để phục vụ cho hai mục đích chính. Một mặt, lối chơi chữ dí dỏm, các biếm họa chua cay, và những màn trình diễn chế giễu làm cho ai cũng cảm thấy “thoải mái” khi đến quảng trường Tahrir và được nhìn nhận là tham gia hoạt động chính trị. Mỗi ngày, những đám đông lớn hơn cùng các gương mặt mới tham gia vào các cuộc biểu tình tại quảng trường - không phải chỉ vì họ muốn hất cẳng ông Mubarak, nhưng cũng bởi vì họ muốn trở thành một phần của “sự bùng nổ khôi hài” đang diễn ra trên toàn quốc.

Những người biểu tình ngày nay hiểu rằng sự hài hước tạo ra một cổng vào giá rẻ cho người công dân bình thường, những người không tự coi mình là đặc biệt quan tâm đến chính trị, nhưng bị chán nản và mệt mỏi với chế độ độc tài. Hãy mang lại tiếng cười cho cuộc biểu tình, người ta sẽ không muốn bỏ lỡ dịp hành động.

Mặt khác, các hoạt động hài hước và mưu mẹo nhắc nhở với thế giới bên ngoài rằng người biểu tình Ai Cập không phải là “những gã đàn ông trẻ tuổi bất bình” hoặc những kẻ cực đoan cuồng tín mà chế độ khiến cho họ tin tưởng như vậy. Một cách hiệu quả, sự hài hước truyền đạt một hình ảnh tích cực về cuộc nổi dậy của người Ai Cập và giành được thiện cảm của cộng đồng quốc tế.

Đó là một thông điệp mà giới trẻ của mùa xuân Ả Rập đã không quên. Sự đón nhận bản nhạc video “Shake Harlem” của thanh thiếu niên tại Ai Cập và Tunisia gần đây đã biến hoạt động chia sẻ nội dung trên mạng (Internet meme) thành một cuộc biểu tình châm biếm sôi nổi, nhấn mạnh đến những khát vọng sáng tạo dân chủ của rất nhiều người trẻ trên toàn khu vực. Một lần nữa, cộng đồng quốc tế buộc phải thừa nhận rằng giới trẻ trong khu vực không chỉ là những kẻ hooligans của bóng đá trên đài truyền hình - họ là những thanh thiếu niên trẻ tuổi háo hức nắm lấy thời cơ dân chủ. Họ chỉ muốn có thể làm việc đó một cách vui vẻ.

Hàng triệu người khác trên thế giới cũng làm như vậy. Bằng cách sử dụng hài hước, các nhà hoạt động đẩy những kẻ chuyên quyền rơi vào một tình thế tiến thoái lưỡng nan: chính phủ có thể trấn áp những người chế giễu mình (và khiến cho chính mình thậm chí còn trở nên lố bịch hơn trong hành động) hoặc phớt lờ các hành vi châm biếm nhằm chống lại mình (và gây nguy cơ mở đường cho cơn lũ bất đồng chính kiến tràn vào). Thật vậy, khi phải đối mặt với một hành động nhạo báng trắng trợn, các chế độ đàn áp không có những lựa chọn tốt. Cho dù làm bất cứ việc gì, họ đều bị thua thiệt.

Nhưng có lẽ ví dụ tốt nhất đến từ Liên bang Nga của Putin. Tại đây xảy ra một cuộc biểu tình phản đối Putin ở Siberia bằng gấu bông, con chữ Lego, và các bức tượng South Park nhỏ. Đó chỉ là đồ chơi - không con người nào được phép tham gia. Rồi điều gì đã xảy ra? Các nhà chức trách Nga có tìm thấy thủ phạm không? Họ có bắt giữ các đồ chơi không? Bạn đánh cược rằng họ đã làm vậy. Sau khi tịch thu các bức tượng Lego nhỏ, các nhà chức trách Siberia áp đặt một lệnh cấm chính thức đối với tất cả các cuộc biểu tình bằng đồ chơi trong tương lai. Trên cơ sở nào? Lý do là đồ chơi được sản xuất tại Trung Quốc.

Trong những tháng sau đó, trò cười của các quan chức gặp rắc rối ở Siberia đã lan tỏa nhanh chóng. Trong quá trình này, chúng nhắc nhở các nhà độc tài trên toàn thế giới biết rằng một khi tiếng cười và sức mạnh nhân dân vùng thoát khỏi sự giam cầm, không có gì có thể ngăn chúng lại.

Hài hước chính trị thuộc dạng cổ xưa như bản thân chính trị. Châm biếm và giễu cợt đã được sử dụng trong nhiều thế kỷ để nói lên sự thật trước cường quyền. Chúng truyền vào các cuộc biểu tình chống lại Liên Xô trong những năm 1980, các cuộc biểu tình hòa bình trong những năm 1960, và truyền cảm hứng cho các phong trào kháng chiến ở các vùng lãnh thổ bị Đức Quốc xã chiếm đóng trong những năm 1940. Tuy nhiên, các nhà hoạt động bất bạo động ngày nay đã nâng sự hài hước lên cấp độ khác. Tiếng cười và niềm vui không còn thuộc về bên lề trong chiến lược của một phong trào; giờ đây chúng phục vụ như là một phần trọng yếu trong kho vũ khí của các nhà hoạt động, đem lại cho phe đối lập một bầu không khí thoải mái, giúp phá vỡ nền văn hóa bị thấm nhuần bởi sợ hãi trước chế độ, và kích động chế độ gây ra những phản ứng làm xói mòn tính hợp pháp của nó.

Tất nhiên, chỉ bởi vì tiếng cười bây giờ là phổ biến trong cuộc đấu tranh bất bạo động, việc sử dụng tiếng cười không có nghĩa là dễ dàng. Ngược lại, cuộc đấu tranh bằng tiếng cười đòi hỏi một nguồn sáng tạo liên tục để duy trì sự hiện diện trên các trang tin tức, các trang nhất của báo chí và trên mạng tweet, cũng như việc duy trì đà phát triển của phong trào. Nếu thiếu tính sáng tạo và sự nhanh trí, cuộc đấu tranh bằng tiếng cười có thể bị suy yếu trước khi phong trào đạt được tham vọng. Nếu thiếu tính kỷ luật và phán đoán đúng đắn, sự nhạo báng có thể nhanh chóng rơi vào tình trạng hỗn loạn và bạo lực.

Nhưng một khi hiệu nghiệm, thì nó thực sự hiệu nghiệm. Trong trường hợp cái thùng bị bắt ở Serbia, ban đầu có vẻ như đó chỉ là những hành vi hài hước riêng lẻ, nhưng chúng sớm chứng tỏ khả năng truyền nhiễm, tạo cảm hứng cho các nhà hoạt động trên khắp đất nước. Chẳng bao lâu sau, Otpor từ một nhóm sinh viên nhỏ chuyển biến thành một phong trào quốc gia gồm 70.000 thành viên. Một khi rào cản của nỗi sợ hãi bị phá vỡ, Milosevic không thể ngăn chặn được nữa.


Ngọc Hoà chuyển ngữ

Nguồn: Dịch từ tiếng Anh: Srdja Popovic & Mladen Joksic, Why Dictators Don’t Like Jokes, Foreign Policy, ngày 05 Tháng Tư 2013.

Bản Tiếng Việt © 2013 The Pacific Chronicle

Đồng chí này thuộc loại nhậu dở!



Dân Làm Báo - Dạ thưa bà con, đó là đồng chí Lê Tôn ThanhPhó giám đốc Sở Văn hóa Thể Thao và Du lịch thành phố mang tên Trần Dân Tiên. Đồng chí này giờ có tên mới: Đồng chí Nhấp môi. Sau khi say xỉn giờ ăn trưa, đồng chí ta điên cuồng ủi vào 2 taxi, 1 ôtô 7 chỗ ngồi, nhào qua làn đường xe hai bánh, cán 2 xe tay ga, leo lên vỉa hè cào bằng hai trụ biển báo và mần thịt thêm một chiếc Camry. Hỏi sao vậy... cha nội? Đồng chí ta thỏn thẻn: vì có nhấp môi trong bữa cơm trưa tiếp khách tại ủy ban. Đúng là dân nhậu dỏm, mới nhấp môi mà đã ra cớ sự này!

Ảnh: A.N - VnExpress

Điều thật hay, thật đúng với phong thái của “đảng ta” là khi trao đổi với phóng viên VnExpress, đồng chí Nhấp Môi nói rằng: “xe bất ngờ nổ lốp sau bên phải nên chao đảo khiến mất lái, gây tai nạn liên hoàn. Còn lý do lái xe khi trong người có hơi men là vì có nhấp môi trong bữa cơm trưa tiếp khách tại ủy ban." (1).

Nhưng mà thì là mà... sau đó, nhảy qua Tienphong Online thì đồng chí đảng ta lại “khẳng định, không uống rượu bia khi điều khiển xe; trước khi gây tai nạn có thể xe bị nổ lốp sau, 2 bánh trước cũng xẹp hơi.” (2). 

Thiệt là... Dạ em không phải là đồng chí “nhấp môi”, em là đồng chí “nổ lốp”. Nghe sao mà dễ thương!

Phóng viên Tiền Phong Online làm khó hỏi tiếp: “Vì sao ông không uống rượu bia nhưng kết quả đo nồng độ cồn của CSGT lại cho kết quả là 0,2mg/lít khí thở”. 

Đồng chí Phó giám đốc của đảng ta tỉnh queo: “Cái đó chờ kết luận của phía CSGT, khi đó tôi sẽ chấp hành”. 

Tức là chấp hành say xỉn hay không là do các đồng chí CSGT của đảng ta kết luận. Còn em đây... “khẳng định, không uống rượu bia khi điểu khiển xe...” 

Bà con trong thôn làm ơn đừng ném đá đồng chí ta nói láo. Đồng chí mình nhất định không uống rượu bia KHI ĐIỀU KHIỂN XE. Chỉ nhấp chút chút trong giờ trưa trước đo TẠI ỦY BAN thôi mà. 

Vậy thì hỏi thiệt nghe - nguyên do nào dẫn đến tình trạng ủi vào hông 2 taxi, tông vào 1 ôtô 7 chỗ ngồi, nhào qua làn đường xe hai bánh, cán 2 xe tay ga, leo lên vỉa hè ủi hai trụ biển báo và mần thịt thêm một chiếc Camry? 

Ảnh: Tuổi trẻ
Ảnh Tuổi Trẻ
Ảnh Tiền Phong Online

Ngài Phó Giám đốc ngất ngư trả lời: “CÓ VẺ như lúc đó bánh xe sau của tôi bị bể, rồi 2 bánh trước hình như cũng bị xẹp hơi. Bất ngờ trước tình huống đó, tôi không xử lý kịp nên gây tai nạn. Nhưng sau đó tôi đã giảm tốc độ rồi dừng hẳn xe lại”. 

Tai nạn “nhấp môi” này xảy ra vào ngày 30/3. Một giờ sau tai nạn đồng chí Phó giám đốc Sở Văn hóa Thể Thao và Du lịch thành phố mang tên Trần Dân Tiên mới lò mò đến trình diện với nồng độ cồn 0,2 mg/lí. Có trời mới biết nồng độ “nhấp môi” của quan Phó lúc húc càn bà con ta là bao nhiêu. 

Hỏi sao đến trễ vậy, đồng chí ta tha thiết: phải đến bệnh viện thăm 2 nạn nhân bị đồng chí ủi bị thương. 

Thật tế là đồng chí Phó giám đốc Sở Văn hóa Thể Thao và Du lịch đã học tập chỉnh chu theo gương đạo đức của bác, đã bỏ... xe chạy lấy người, rời hiện trường sau khi gây tai nạn, ai sống chết mặc ai.
Đồng chí "Nhấp môi" Lê Tôn Thanh

Đến bây giờ vẫn chưa biết các cơ quan chức năng của đảng ta xử lý đồng chí mình ra sao. Nhưng e rằng tội say xỉn khó mà xử nhau. Xử rồi thì làm sao ăn nói, làm sao xử tiếp hàng hàng lớp cán bộ ăn nhậu tại cơ quan vào buổi trưa trong giờ làm việc. Đảm bảo cũng sẽ không xử tội nói láo. Xử vậy thì chết... cha cả đảng ta từ Bộ chính trị, qua Trung ương đảng xuống tới địa phương. Còn tội tông xe làm thương tích người? Qua phà luôn! Cùng lắm là phạt hành chánh. Phó giám đốc đảng ta chẳng hẳn phải giàu không còn như xưa thời vô sản.
Và đảm bảo đồng chí nhấp môi sẽ tiếp tục ngồi ghế Phó giám đốc Sở Văn hóa Thể Thao và Du lịch và  tiếp tục nhấp môi tiếp khách buổi trưa tại ủy ban do nhân dân ta đóng thuế. 



____________________________________

Chú thích: