![]() Những bản án "không thuyết phục" Quỳnh Chi (RFA) - Phiên tòa xét xử bà Hồ Thị Bích Khương và Mục sư Nguyễn Trung Tôn về tội danh "Tuyên truyền chống nhà nước CHXHCN Việt Nam" theo điều 88 BLHS Việt Nam vừa kết thúc vào sáng nay thứ Năm. Bào chữa cũng như không * Chị Hồ Thị Bích Khương (aó trắng) con trai Nguyễn Trung Đức và bà chị Hồ Thị Lan ảnh chụp năm 2009 sau đó chị bị bắt giam đến nay. Source Blog HungViet Phiên tòa diễn ra tại Tòa án Nhân dân tỉnh Nghệ An, Tp. Vinh, kéo dài trong 4 giờ đồng hồ. LS Hà Huy Sơn, người bào chữa cho bà Hồ Thị Bích Khương và Mục sư Nguyễn Trung Tôn, cho biết kết quả bản án mà theo ông là "không thuyết phục" ngay sau khi phiên tòa kết thúc: "Phiên tòa vừa kết thúc với kết quả là 5 năm tù giam và 3 năm quản chế cho chị Khương. Và 2 năm tù giam, 2 năm quản chế cho MS Tôn. Tôi không hài lòng về kết quả và không thấy thuyết phục từ phiên toà của hai thân chủ tôi". Theo LS Hà Huy Sơn, mặc dù phiên tòa diễn ra công khai nhưng có những điểm hạn chế. Cũng theo vị LS này, mặc dù ông được nói tất cả những gì muốn bào chữa, nhưng những điều đó không có ảnh hưởng gì đến quyết định của tòa, thậm chí có những điểm bất cập: Phiên tòa vừa kết thúc với kết quả là 5 năm tù giam và 3 năm quản chế cho chị Khương. Và 2 năm tù giam, 2 năm quản chế cho MS Tôn. Tôi không hài lòng về kết quả và không thấy thuyết phục từ phiên toà của hai thân chủ tôi LS Hà Huy Sơn "Đây là một phiên tòa công khai vì có người chứng kiến. Tuy nhiên, tôi thấy là người dân không được tự do tham dự. Ngay cả đối với người thân của bị cáo thì tôi cũng phải nói với Chủ tọa để bảo vệ cho họ vào. Tại tòa, tôi cũng dùng các qui định của pháp luật Việt Nam như bộ luật tố tụng hình sự để bảo vệ thân chủ của tôi. Tôi thấy là trong vụ án này, cơ quan tố tụng đã không thực hiện đúng những gì được qui định trong bộ luật. Tôi đã được trình bày những điểm ấy tại tòa nhưng nó không có ảnh hưởng nhiều". Về phần gia đình bị cáo, mặc dù hôm nay là ngày diễn ra phiên tòa, nhưng cả gia đình MS Tôn và bà Bích Khương đều không nhận được thông báo tham dự phiên tòa mà họ chỉ được thông báo từ luật sư Hà Huy Sơn với tư cách người bào chữa. Trái với những phiên tòa xét xử những nhà bất đồng chính kiến khác, mặc dù không có giấy báo nhưng thân nhân của hai nhân vật này được tham dự khi trình giấy chứng minh thư. Tổng cộng, gia đình bà Khương có hai người được tham dự là bà Hồ Thị Lan và bà Hồ Thị Bích Huệ. Bà Lan cho biết: * Mục sư Nguyễn Trung Tôn (trước lúc bị bắt vào cuối năm 2010). RFA file "Khi đến nơi, trình chứng minh thư thì họ cho người nhà vào. Gia đình tôi có hai người và gia đình MS Tôn cũng có 2 người. Còn lại, từ trong ra ngoài là công an cả". Gia đình MS Tôn có bà Nguyễn Thị Lành, vợ MS Tôn và con ông là Nguyễn Trung Trọng Nghĩa tham dự. Nghĩa còn cho biết, bên trong phòng tòa án có khoảng 170 công an mặc sắc phục và thường phục. "Trong phiên toà, ngoài thân nhân và LS Hà Huy Sơn thì có khoảng 170 công an. Tôi đếm thì thấy có khoản 100 công an mặc sắc phục, còn có khoảng 50¬- 60 công an mặc thường phục đi quản lý trong phiên tòa. Còn bên ngoài thì cũng có khoảng trên 200 công an nữa." Chống tham nhũng là chống phá nhà nước? Nói về tình trạng sức khỏe của MS Nguyễn Trung Tôn và bà Hồ Thị Bích Khương, anh Nghĩa, cho biết ba anh trông gầy đi và mặt thì đầy vết thương, còn bà Bích Khương thì trông già đi và tinh thần có vẻ không ổn định. Anh Nghĩa cho biết, tại phiên tòa, bà Bích Khương đã liên tục chỉ trích Đảng Cộng sản và những thành phần tham nhũng của đất nước. Ngoài ra, trước lúc tuyên án, bà đã hát vang bài hát "Khóc cho dân oan". "Trong lúc chờ tuyên án thì bác Khương hát nhiều bài hát trong đó có bài "Khóc cho dân oan" cho nên bác ấy bị mang ra ngoài ngồi chờ tuyên án". Cũng theo anh Nghĩa, tại phiên tòa, cả ba anh và bà Bích Khương nhất định không chịu nhận mình chống phá nhà nước. "Bác Bích Khương thì cương quyết không nhận tội, còn ba tôi thì nhận đã viết những bài viết trên mạng nhưng ông nói rằng những bài viết đó không hề chống nhà nước mà chỉ phê phán Đảng Cộng sản Việt Nam, phê phán những kẻ tham nhũng, cướp bóc của dân". * Giải thưởng Hellman Hammet năm 2011 đã được trao cho: Luật sư Lê Trần Luật, bà Hồ thị Bích Khương, blogger Tạ Phong Tần, nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa (từ trái và trên xuống)-RFA file Phiên tòa khép lúc 12 giờ trưa. Mục sư Nguyễn Trung Tôn và bà Hồ Thị Bích Khương bị kết tội theo điểm C, khoản 1 điều 88 BLHS Việt Nam. Hình phạt nặng nhất trong khung này là 12 năm. Xin được nhắc lại, cả MS Nguyễn Trung Tôn, 40 tuổi, và bà Hồ Thị Bích Khương, 44 tuổi, bị bắt ngày tại Nam Đàn, Nghệ An vào ngày 15 tháng 1 năm nay. Sau đó, ngày 17/01/2011, công an đến khám xét nhà MS Tôn ở Thanh Hóa mà không có lệnh xét và tịch thu máy vi tính, các tài liệu tôn giáo và 212 đĩa nói về Chúa Giêsu. Trong thời hạn tạm giam, hai nhân vật này được phép thăm nuôi. Mục sư Nguyễn Trung Tôn và bà Hồ Thị Bích Khương đều là thành viên hoặc từng là thành viên khối 8406, một tổ chức chính trị được thành lập và hoạt động tại Việt Nam. Theo nguồn tin từ gia đình, do gặp khó khăn từ phía chính quyền, MS Tôn đã nộp đơn xin rút khỏi khối 8406 vào năm ngoái. Riêng trường hợp của bà Hồ Thị Bích Khương, khởi thủy, bà là một dân oan và sau này tham gia lên tiếng cho dân oan. Đây là lần bị bắt thứ hai của bà. Tháng tư năm 2007, bà bị bắt tại một quán cà phê Internet ở Nghệ An và bị xử hai năm tù vì tội "lạm dụng tự do dân chủ xâm phạm lợi ích nhà nước" theo Điều 258 của bộ luật hình sự. Năm nay, bà Hồ Thị Bích Khương là một trong 48 cây bút trên thế giới được trao giải thưởng thường niên Hellman/Hammett, là một giải thưởng được trao cho các nhà văn trên khắp thế giới, những người mà Tổ chức Theo dõi Nhân quyền cho là nạn nhân của đàn áp chính trị hoặc lạm dụng về nhân quyền. Quỳnh Chi |
THÔNG BÁO !
TM Ban Điều Hành Blog
31 December 2011
Chị Hồ Thị Bích Khương & Mục sư Nguyễn Trung Tôn bị kết án 7 năm tù
Bà nội trợ ngày càng… khôn
30/12/2011 21:42:38 Mua rau, xin thêm hành, ớt Chị Trần Thị Nhung (phường Long Bình, quận 9) kể, vài tháng nay hầu như lần nào đi chợ, chị cũng đều không mất tiền mua các loại rau gia vị như hành, ớt, ngổ... "Bí quyết" của chị là "xin" thêm những thứ này mỗi khi đã mua những món hàng khác. "Mua bí đỏ nấu canh, tôi xin thêm ngò gai, rau ngổ; mua rau củ thì lấy thêm vài trái ớt… Nói chung, mua thức ăn gì thì xin thêm thứ rau gia vị phù hợp với nó", chị Nhung kể.
Tuy vậy, theo chị Nhung, đã "xin" thì không nên lấy nhiều quá, chẳng hạn, chỉ nên xin 1-2 trái ớt, cọng hành thôi… Nếu "mạnh tay", không khéo sẽ bị chủ hàng bắt … trả tiền. Chị Hải Huyền (đường Lê Quang Định, quận Bình Thạnh) cho hay, chị làm thủ quỹ ở một công ty xây dựng, khoảng nửa năm nay, thu nhập bị cắt giảm 1/3 khiến chị khá vất vả khi căn chỉnh lại mức ăn uống hàng ngày. Một trong những cách để giảm tiền đi chợ là cố gắng xin thêm các loại rau gia vị để không hề mất tiền mua. Theo chị Huyền, nhà chị vốn đông người, mỗi lần đi chợ thường mua rất nhiều thức ăn nên có xin thêm vài cọng hành, quả ớt, các bà bán hàng cũng ít khi khó chịu hơn. Hơn nữa do chị thường mua hàng quen nên việc "nhón tay" lấy thêm một ít rau gia vị cũng dễ dàng hơn. "Mỗi ngày chỉ tiết kiệm được 2- 3.000 đồng nhưng nếu cộng lại cả tháng thì sẽ khá nhiều", theo chị Hải Huyền. Đòi trả tiền như giá… tháng trước Trước sự quá "khôn" của nhiều bà nội trợ, nhiều chủ hàng cũng cố gắng tìm cách "uốn mình" để giữ khách. Chị Mai, bán trái cây ở chợ Đo Đạc, Q. 2 kể: do sắp hết mùa mưa nên giá cam mấy ngày nay "nhích" nhẹ so với tháng trước trước. Thế nhưng, nhiều khách hàng vẫn không… chấp nhận. "Tháng trước, tôi bán 9.000 đồng/kg, nay tăng lên 12.000 đồng/kg nhưng nhiều chị em vẫn đôi co đòi trả… giá tháng trước. Với những khách quen, mua 3 kg trở lên, tôi lấy giá 11.000 đồng, còn không đành mất khách chứ không thể bán giá cũ được", chị Mai tâm sự. Nhiều chị em khi không thể mặc cả được, đã đồng ý với giá người bán đưa ra nhưng khi trả tiền lại cố ý tính… nhầm. Cô My, bán tôm ở chợ Bình Khánh, Q. 2 kể: cô bán tôm với giá 16.000 đồng/lạng. Có chị mặc cả không được đã đồng ý mua 3 lạng với giá đó nhưng khi trả tiền lại tính ra… 42.000 đồng. "Chị ấy vừa rút tiền, miệng vừa lẩm bẩm tính. Lúc đó đang đông khách nên tôi không để ý, mãi mới sực tỉnh", cô Diễm My kể. Theo cô Diễm My, lạm phát tăng cao khiến nhiều chủ hàng đều phải đối mặt với sự khó chịu của khách hàng, nhất là vào các dịp lễ Tết, khi nhu cầu mua sắm cao, giá cả lại biến động. "Tùy từng trường hợp khách hàng, nhưng đa phần người bán đều "uốn mình" để cố gắng làm khách vừa lòng nhất nếu còn muốn buôn bán lâu dài", cô Diễm My nói. Phan Tú |
Hơn 100 ngàn ca tay chân miệng trong năm 2011
RFABộ Y tế Việt Nam hôm qua cho biết trong năm 2011 đã có 110,000 ca bệnh tay chân miệng, với 166 trường hợp tử vong, phần lớn là trẻ dưới 5 tuổi. Giới chức Bộ Y tế nói rằng tốc độ lây lan bệnh đã giảm kể từ đỉnh điểm hồi tháng 9 là 3,000 ca bệnh mới một tuần xuống còn 1,500 ca một tuần vào tháng 12. Virut tay chân miệng đã lây lan cho 15,000 trẻ ở Việt Nam trong một năm, và gây tử vong từ 20 đến 30 người. Phần lớn các bệnh nhân lành bệnh rất nhanh sau khi bị sốt và ngứa. Copyright © 1998-2011 Radio Free Asia. All rights reserved. |
Khủng hoảng nợ công Châu Âu
Vũ Hoàng, phóng viên RFA2011-12-30Một trong những vấn đề tài chính toàn cầu mà cả thế giới đang theo dõi sát sao là cuộc khủng hoảng nợ công tại Châu Âu. AFP photo Một biểu tượng khổng lồ của đồng tiền chung Châu Âu bên ngoài trụ sở của Ngân hàng Trung ương châu Âu (ECB) tại Frankfurt. Lý do nào dẫn đến cuộc khủng hoảng này, tác động của nó ra sao đến các nước thành viên trong khối EU và toàn thế giới. Để có một bức tranh tổng quát về sự kiện tài chính nổi bật này trong năm qua. Bức tranh chungNăm 2011 được xem là một năm khó khăn của cả nền kinh tế toàn cầu, khi những đầu tàu kinh tế chính của thế giới đều đang vấp phải những trở lực lớn. Nếu tại Nhật Bản là trận động đất và sóng thần kinh hoàng, Hoa Kỳ lâm vào cuộc khủng hoảng việc làm trầm trọng thì tại Châu Âu, những khoản nợ công khổng lồ đang có nguy cơ khiến khối Euro chung tan rã. Khủng hoảng nợ ở Châu Âu được hiểu là một số thành viên thuộc khối 17 nước đồng tiền chung Châu mắc nợ quá nhiều và không còn khả năng trả nợ, khiến các nhà đầu tư và ngân hàng cho vay tiền hoảng loạn. Từ đó, dẫn đến việc các ngân hàng cho vay có nguy cơ sụp đổ, còn các doanh nghiệp sẽ không vay được vốn kinh doanh và rồi thì cuộc suy thoái ở Châu Âu sẽ lan rộng ra phạm vi toàn cầu. Trong một nền kinh tế đan xen ràng buộc lẫn nhau, sự sụp đổ có thể có của khối đồng tiền chung Châu Âu sẽ dẫn đến cuộc khủng hoảng toàn diện khắp thế giới. Vì thế, nguy cơ ngăn chặn ngòi nổ từ các quốc gia đơn lẻ mắc nợ tại Châu Âu đang là ưu tiên hàng đầu mà các nhà lập chính sách tiền tệ phải lao tâm khổ tứ. Quay lại với bối cảnh của cuộc khủng hoảng nợ, trong số 17 quốc gia thuộc khối đồng tiền chung Châu Âu (eurozone), 5 quốc gia Hy Lạp, Italy, Tây Ban Nha, Bồ Đào Nha và Ireland là những quốc gia có tỷ lệ mắc nợ cao nhất. Trong đó, tiền vay của Hy Lạp lớn hơn gấp rưỡi (165%) tổng số tiền mà toàn bộ nền kinh tế Hy Lạp tự có, còn của Italy là hơn 120%, Ireland là gần 110%. Ngoài điểm chung có số tiền nợ rất lớn, các quốc gia này còn chịu sức ép của tỷ lệ thất nghiệp quá cao, như tại Tây Ban Nha lên đến hơn 20%, các khoản thu từ thuế không đủ bù đắp chi phí, năng suất của toàn bộ nền kinh tế thấp kém, nạn bong bóng bất động sản…thậm chí là cả những che đậy trong các con số báo cáo tài chính. Đến khi mọi tác nhân này cộng dồn lại cùng một lúc, thì các quốc gia không còn đủ sức để chống đỡ nổi. Nhìn vào bức tranh chung của cuộc khủng hoảng nợ, chắc hẳn người ta sẽ đổ lỗi lên đầu những "kẻ tội đồ" bắt nguồn là Hy Lạp, Italy hay Tây Ban Nha vì họ là những quốc gia "thiếu trách nhiệm" đi vay quá nhiều, rồi chi tiêu không kiểm soát, do được hưởng lãi suất ưu đãi với tư cách là thành viên của khối eurozone. Giới chuyên gia lập luận rằng, nếu gặp những trở ngại về lượng tiền giao dịch trong nền kinh tế, ngân hàng trung ương của một quốc gia cá nhân có thể đứng ra giải quyết bằng cách điều tiết lượng cung cầu tiền tệ, nhưng giờ đây khi 17 quốc gia khác biệt cùng gộp chung vào một đồng tiền, thì khả năng kiểm soát dòng tiền như vậy sẽ không còn là lựa chọn tối ưu nữa.
Hơn nữa, giới phân tích còn cho rằng, các nước trong khối eurozone có các chỉ số tín dụng cấp quốc gia khác nhau, thì Ngân hàng Châu Âu (ECB) không thể áp dụng cùng một mức lãi suất cho vay giống nhau đến cả 17 nước này. Vì khi những nước như Hy Lạp lại được hưởng lãi vay ngang bằng như Đức hay Pháp thì Hy Lạp có được tiền vay quá dễ dàng và họ chi dùng quá mức là điều hoàn toàn dễ hiểu. Vậy ngoài chính sách "cào bằng" một đồng tiền và chung một mức lãi suất vay ưu đãi như nhiều chuyên gia nhận định thì còn lý do nào khác dẫn đến cuộc khủng hoảng nợ tại châu Âu? Đặt câu hỏi này với GS-TS David Pickus, chuyên gia về lịch sử Châu Âu dạy tại trường Đại học bang Arizona, Hoa Kỳ đã từng có nhiều bài phân tích về khủng hoảng nợ Châu Âu và được báo chí Việt Nam dịch và đăng tải, chúng tôi được ông cho biết: "Vấn đề ở đây là cách thức mà các quốc gia hợp tác và chia sẻ thông tin cho nhau trong cùng khối Liên minh Châu Âu. Điều mà tôi muốn nói ở đây, thí dụ một nước mạnh như Đức hợp tác với một nước yếu như Hy Lạp, thì họ cần phải phối hợp và thông tin cho nhau một cách thật hiệu quả. Liên minh Châu Âu, từ lâu đã có hiện tượng giống như cặp vợ chồng lâu ngày không nói chuyện với nhau. Và Đức thực sự rất bực mình với khối nợ mà Hy Lạp đã vướng phải; trong khi đó, Hy Lạp thì cứ tiếp tục vay tiền chi tiêu nhằm thoả mãn nhu cầu của người dân nước này. Vấn đề trở nên nghiêm trọng là ở đó. Vấn đề cần phải được mang ra bàn bạc với nhau. Tôi nói một cách bóng gió là mọi chuyện đã không được làm rõ cho tới khi ngôi nhà chung của 2 người bốc cháy. Và giờ khi mọi chuyện vỡ lở, thì việc nhân nhượng của người vợ hay người chồng sẽ trở nên rất phức tạp và khó khăn." Giải pháp Ông David Pickus còn cho biết thêm rằng, mặc dù nhiều chuyên gia phản đối chuyện hợp tác giữa những nước có trình độ phát triển quá chênh lệch trong khối EU, nhưng ông thì ủng hộ vấn đề này, theo ông ở đây tất cả các nước đều có lợi nếu như họ không che dấu thông tin và phải minh bạch hoá các con số nợ nần. Ông Juergen Stark, thành viên HĐQT Ngân hàng Trung ương châu Âu trong một hội nghị bàn tròn kinh tế tại Athens hôm23/12/2011. AFP Gọi là 2 biện pháp nhưng thực chất là một, vì để được Ngân hàng Trung ương Châu Âu mua trái phiếu nợ thì các quốc gia phải thực hiện chính sách "thắt lưng buộc bụng." Các biện pháp khắc khổ này đang được áp dụng triệt để tại các quốc gia như Hy Lạp, Italy, Bồ Đào Nha, Tây Ban Nha và Ireland. Và hệ luỵ kéo theo là tốc độ tăng trưởng giảm sút, kéo theo cả khu vực rơi vào trì trệ. Theo cơ quan thống kê châu Âu, tăng trưởng GDP của eurozone chỉ đạt 0,2% trong quý 2, kém xa con số 0,8% quý 1. Thậm chí, tăng trưởng quí cuối cùng của cả khối eurozone chỉ còn là 0,1%. Giám đốc chương trình Châu Âu của Quỹ tiền tệ quốc tế, thậm chí còn cảnh báo nguy cơ xảy ra suy thoái kinh tế trong năm 2012 của các nước thành viên eurozone. Đứng trước nguy cơ tan vỡ, ngân hàng Trung ương Châu Âu đã phải đứng ra làm cứu cánh cuối cùng, mua vào những khoản trái phiếu của những nước thành viên mắc nợ. Đến giữa năm 2011, Ngân hàng này đã phải bỏ ra hơn 610 tỷ đô la và mới đây nhất, vào những ngày cuối năm, ngân hàng này lại bỏ ra thêm 660 tỷ đô nữa cho các chương trình cứu trợ, không chỉ để cứu giúp các chính phủ mà còn để cứu giúp hệ thống ngân hàng của những nước thành viên. Mới đây nhất, hôm 22/12, thủ tướng Italy, Mario Monti mới được quốc hội nước này đồng ý áp dụng biện pháp khắc khổ cho nền kinh tế trong một bối cảnh được xem là "cực kỳ khẩn cấp" nhưng Italy vẫn "ngẩng cao đầu." Theo dự kiến, quốc gia lớn thứ 3 này của Châu Âu có thể sẽ tiết kiệm được đến 60 tỷ euro vào năm 2013.
Khi hỏi TS David Pickus về tương lai của khối EU, ông tỏ ra khá lạc quan dù rằng cho biết, trước mắt còn rất nhiều thách thức, các biện pháp giải quyết phải được thực hiện từng bước: "Điều mà tôi muốn nhắn gửi ở đây là chúng ta không hoàn toàn tuyệt vọng, hay là chúng ta không còn biện pháp gì để giải quyết nữa cả. Cả các quốc gia nòng cốt cũng như các quốc gia đang mắc nợ cần phải hiểu cuộc khủng hoảng đã xảy ra như thế nào và chúng ta chắc chắn sẽ có được giải pháp. Lời khuyên của tôi là các quốc gia này phải tỉnh táo và nhận thức được những thách thức đang có. Nếu so sánh với 30 năm trước đây, về mặt kinh tế, chúng ta đã giàu có hơn nhiều. Tất nhiên, nạn đói nghèo vẫn còn xảy ra ở nhiều nơi trên thế giới, nhưng nhìn chung, so với 1 thế hệ trước, chúng ta đã sản xuất ra được nhiều của cải và giàu có hơn. Và tôi tin rằng, chúng ta đã tạo ra được nhiều sức mạnh cả về kinh tế lẫn xã hội và đó là điều mà chúng ta phải ghi nhận." Cùng với gói cứu trợ của Ngân hàng Trung ương Châu Âu thêm 660 tỷ đô la, cộng với sự hưởng ứng bằng các biện pháp cắt giảm chi tiêu của những nước mắc nợ, đây được xem như những dấu hiệu cho thấy quyết tâm của cộng đồng Châu Âu đang nỗ lực tự cứu mình ra khỏi bờ vực của sự tan vỡ. Đồng thời các biện pháp phối hợp giữa Ngân hàng trung ương Châu Âu và các nước nợ thành viên cũng là những chỉ dấu lạc quan báo hiệu một năm mới, có nhiều hi vọng tươi sáng hơn cho các nước eurozone. Theo dòng thời sự:Copyright © 1998-2011 Radio Free Asia. All rights reserved. |
Gia đình nào có khả năng cho con du học?
30/12/2011
Huy Phương
Theo: Người Việt
-
Du học sinh Việt tại Mỹ
Trong số 60,000 du học sinh Việt Nam hiện nay, ngoại trừ khoảng hơn 4,000 người học bằng ngân sách chính phủ theo đề án 322, vài ngàn người theo học bằng các học bổng chính phủ, số còn lại đi học bằng con đường tự túc. Số lượng sinh viên Việt Nam học tập tại các trường đại học và cao đẳng của Mỹ lên tới gần 15,000 người trong năm học hiện tại, đưa Việt Nam lên thứ 8 trong danh sách các nước có nhiều sinh viên học tại Mỹ. Trong năm học này, số sinh viên người Việt theo học tại các đại học và cao đẳng của Mỹ đã tăng 14%, từ 13,112 người lên thành 14,888 người. Với con số này, Việt Nam hiện xếp thứ 8 trong số những nước có nhiều sinh viên du học nhất ở Mỹ, cách đây 5 năm, số sinh viên du học Mỹ chỉ đứng hạng 20.
Những con số
Những con số thực tế sau đây do gia đình một du học sinh tại Mỹ (thuộc loại giàu có) cung cấp cho chúng tôi vào thời điểm 2011:
- Ðóng lệ phí xin visa: $140 cho lãnh sự quán tại VN (nếu phỏng vấn không đậu thì không hoàn trả)
- Dịch vụ làm hồ sơ (chọn trường, liên lạc với trường và hướng dẫn làm thủ tục phỏng vấn, hồ sơ chứng minh tài chính …) từ $1,500 – $2,000 (nếu mình tự làm thì không mất tiền).
- Chi phí cho du học: Nếu vào trường cộng đồng: Học phí từ $15,000 – Vào thẳng các đại học từ $30,000 đến $40,000/năm (tùy theo trường và tiểu bang).
- Ăn, ở, đi lại tự túc: Thuê nhà hoặc share phòng từ $350 đến $1,000 (rẻ như ở Dallas, đắt như San Francisco) một tháng. Một năm khoảng $4,000 – $12,000. Tiền ăn, tiền xe khoảng $150- $200/1 tháng. Một năm khoảng $1,800- $2,400.
- Ở ký túc xá: Ăn ở trong trường 1 năm từ $10,000 -$15.000.
Tiền di chuyển: ít đi lại khoảng $600-$1,000/ năm
- Bảo hiểm y tế: $1,000/năm
- Sách và tài liệu: $500 (tùy thuộc vào môn học).
- Chi phí về thăm nhà mỗi năm một: $1,500.
Tổng số chi phí cho 1 năm du học tại Mỹ từ: $45.000 – $60,000.
.
Một sinh viên từ Việt Nam muốn sang du học tại Mỹ thường phải lo từ các dịch vụ ở Mỹ, “bao trọn gói” khoảng $2,000. Dịch vụ sẽ tìm đại học ghi danh cho sinh viên cho đến khi họ được cấp mẫu I-20, nghĩa là chấp nhận cho sinh viên được ghi danh theo học tại một trường ở Mỹ, lúc đó Tòa Ðại Sứ Mỹ mới cho phép sinh viên được vào phỏng vấn. Cũng không phải ai được ghi danh tại một trường ở Mỹ đều giỏi Anh ngữ, bên cạnh nhân viên sứ quán Mỹ có thông dịch viên. Nhân viên phỏng vấn sẽ xem xét học bạ, giấy tờ công ăn việc làm, tài khoản ngân hàng, bất động sản của cha mẹ, ý hướng của du học sinh. Việc phỏng vấn du học sinh càng ngày càng gay go, nhưng cứ đóng lệ phí $200 là được vào phỏng vấn, nên có du học sinh kiên nhẫn đi phỏng vấn đến lần thứ 4 mới đậu, nhưng cũng có du học sinh cảm thấy khó khăn nên chuyển sang các nước khác.
Dư luận vẫn thường cho rằng sinh viên Việt Nam được du học sang Mỹ đều là “con ông cháu cha” hay “con cái cán bộ cao cấp,” nhưng theo kỹ sư Nguyễn Hoan, một công dân Mỹ ở Dallas Ft Worth có những khế ước làm việc tại Việt Nam và là người gần gũi với các du học sinh ở địa phương thì cho rằng cũng có 30% là thuộc gia cảnh trung bình đã tạo đầy đủ chứng từ nhà đất, tài khoản hay học bạ vì muốn sở hữu mọi thứ giấy tờ ở Việt Nam không phải là chuyện khó. Một viên chức chỉ có số lương $500 mỗi tháng, có thể làm những hợp đồng (ma) với những công ty quen biết, để có thể có đủ con số lợi tức cho con du học.
Du học ở đâu?
Một sinh viên tên Thảo ở Saigon, sau khi được cấp visa du học vào Mỹ đã cho biết cô đã phấn đấu để được du học Mỹ vì Mỹ có hệ thống giáo dục tân tiến, bằng cấp được cả thế giới công nhận, đại học Mỹ có các hoạt động văn hóa thể thao, và có những con người năng động giúp cho cô có kinh nghiệm sống, và giúp tìm hiểu nhiều nền văn hóa khác nhau của một quốc gia đa văn hóa như tại Mỹ. Nhiều gia đình cũng tính toán vào giá trị của đồng ngoại tệ, du học ở Anh Quốc, Thụy Sĩ thì tiền quá cao, rẻ thì chọn New Zealand, Phần Lan hay chọn “gần nhà” như Úc, Singapore. Cách đây hai năm, du học ở Úc rẻ như Mỹ nhưng bây giờ du học ở Úc lại tốn kém hơn, nên có sinh viên sau hai năm ở Úc lại đổi sang quốc gia khác.
Nhiều người cho rằng Mỹ cấp visa du học căn cứ vào khả năng tài chánh của gia đình ứng viên du học, nhưng sự thật có nhiều con em của các “đại gia” giàu có nổi tiếng ở Saigon khi vào phỏng vấn vẫn bị rớt. Năm ngoái một tờ báo ở Saigon đã nêu vấn đề thắc mắc về nguyên tắc để được cấp visa du học, đã được Lãnh Sự Quán Mỹ tại Saigon trả lời là vấn đề này do các viên chức phỏng vấn sứ quán có toàn quyền quyết định mà không cần giải thích hay cứu xét khiếu nại.
Về hay ở lại?
Ở Việt Nam hiện nay du học nằm trong cơn sốt xuất ngoại, cũng như việc lấy chồng ngoại quốc, hay xuất khẩu lao động. Lấy chồng Ðài Loan hay đi làm công nhân là đường ngắn, những gia đình có học vấn nghĩ con đường xa, đầu tư cho tương lai gia đình bằng cách tạo cơ hội cho con ra ngoại quốc du học, nên dù phải bán xới của cải, vay mượn để có tiền lo cho con. Trên lý thuyết cho con đi du học là để kiếm bằng cấp và tương lai cho con, nhưng sự thật thì cha mẹ nào cũng muốn cho con có cơ hội ở lại ngoại quốc (có việc làm hay kết hôn) dù là Mỹ, Canada hay Úc, để lập một “đầu cầu” sau này cho toàn bộ gia đình rời bỏ Việt Nam. Hầu như tất cả du học sinh đi làm trong các tiệm ăn ở Dallas Ft Worth mà tôi được gặp, cố đặt câu hỏi “về hay ở lại” với các em, đều được trả lời với một cái nhún vai hay một nụ cười rộng mở. Các em cho biết có du học sinh sang đây chưa đầy hai năm đã có cơ hội kết hôn rồi. Sinh viên Ðào Nhật, quê ở Hải Phòng, mới sang Mỹ chưa đầy năm, thì dè dặt hơn, cho biết một cách thành thật: “ngày ấy nếu không có ai níu kéo thì về,” và “nếu kiếm được việc làm ở Mỹ thì cũng tốt thôi!” Ðó là đối với các sinh viên không có cha mẹ là cán bộ cao cấp trong chính phủ, không có cơ sở làm ăn của gia đình hay không là “đại gia.” Trong mười năm, ít nhất là một vài lần, tôi được những người quen có con cháu du học, nửa đùa nửa thật nói rằng: “Cháu nó qua du học, bác có đám nào thì giới thiệu cho cháu đi!”
Nhiều sinh viên khá giả du học trở về để quản lý các dịch vụ hay tài sản của gia đình. Báo chí kể về cô Bùi Khánh Trang 23 tuổi, được gia đình cho du học Anh Quốc về ngành quản lý kinh tế, về nước năm 2010, hiện nay quản lý một nhà hàng ăn ở Saigon với số vốn lên đến 400,000 đô la, số nhân viên lên đến 80 người, doanh thu mỗi ngày lên đến 2,000 đô la. Hay như con trai ông Nguyễn Tấn Dũng, tiến sĩ công chánh, du học xong chắc chắn phải về nước, đã sẵn có thế lực để “củng cố đời con,” bây giờ đã có chức thứ trưởng. Những trường hợp như vậy thì đâu cần ở lại ngoại quốc.
(Kỳ sau: Buồn vui của một du học sinh Việt Nam trên đất Mỹ)



