Tường An, thông tín viên RFA2011-07-21Đồng hành với người dân trong nước, khắp nơi trên thế giới, các Cộng đồng người Việt cũng tổ chức những cuộc biểu tình để phản đối Trung Quốc, đồng thời bày tỏ sự ủng hộ các cuộc biểu tình ở quốc nội. Người dân Hà Nội biểu tình ôn hòa chống TQ hôm 03/7/2011 Tường An gửi đến quý vị tâm tư của một số người trẻ ở hải ngoại về những cuộc xuống đường biểu tình của người dân trong nước. Nhận thức của người dânĐã 7 tuần qua, kể từ cuộc biểu tình lần thứ nhất ngày chúa nhật 5 tháng 6 tại Việt Nam, người Việt hải ngoại, đặc biệt là giới trẻ từ Mỹ, Úc, Âu Châu đã không ngừng theo dõi sát những cuộc biểu tình xuống đường phản đối hành vi xâm lược của Trung quốc. Họ đã không ngăn được những xúc động nghẹn ngào, nhiều người đã không ngăn được những dòng nước mắt khi nhìn thấy hàng đoàn người lũ lượt xuống đường trong tiếng la vang dậy. Họ cũng không khỏi xót xa khi nhìn thấy cảnh người xuống đường bị lực lượng công an ngăn cản, bắt bớ, đánh đập. Hơn bao giờ hết, già trẻ, gái, trai, công nhân, sinh viên, trí thức đã cùng đoàn kết để thể hiện lòng yêu nước của mình. Nam, một kỹ sư tin học trẻ đang sống tại Paris, Pháp quốc cho biết cảm nghĩ của anh khi theo dõi những cuộc biểu tình qua youtube, qua những hình ảnh được phát tán trên internet : «Cảm giác rất là xúc động tại vì với những người ở Việt Nam, chuyện biểu tình thì rất là khó khăn. Họ luôn bị những trở ngại từ phía công an, thậm chí mình thấy những hình ảnh mà họ bị kéo lê như một con súc vật vậy. Mình cảm thấy rất là buồn!» Bên cạnh nỗi xúc động còn là một niềm vui, anh Dũng, một người trẻ ở Berlin, Cộng hòa Liên bang Đức nói lên tâm tư của anh : «Hơn cả xúc động nữa và tôi rất là vui là tại vì hồi xưa đến giờ người Việt Nam mình chưa bao giờ dám đứng lên biểu tình như vậy cho dù chuyện biểu tình này là chống Trung quốc chứ không phải chống chính quyền Việt Nam, nhưng mà dân Việt Nam mình bắt đầu nhận ra được cái sức mạnh của mình và cái quyền lợi của mình».
Cũng chia sẻ niềm vui đó, từ tiểu bang Adelaide, Úc châu, chị Trâm nói lên sự cảm phục của chị, đặc biệt đối với giới trẻ tại Việt Nam : «Cái cảm giác đầu tiên là em rất là vui tại vì người dân Việt Nam mình, nhất là giới trẻ đã biết thực thi được quyền dân chủ của mình đó là xuống đường bày tỏ sự bất bình của mình trước Trung Quốc khi mà họ có hành vi xâm lấn chủ quyền của Việt Nam. Cái vui thứ hai của em là khi mà thấy được người dân ở trong nước đã bớt sợ hãi công an, dù rằng là có 1 số người đã bị cảnh cáo và có người còn bị công an đóng chốt ở cửa không cho xuống đường biểu tình. Một cảm giác mà em cảm nhận được nữa đó là sự cảm phục tinh thần yêu nước của giới trẻ cũng như mọi thành phần xã hội ở Việt Nam khi mà họ dám xuống đường biểu tình bày tỏ lòng yêu nước của mình». Đàn áp vì sợ hãiTheo dõi những cuộc biểu tình, niềm xúc động ban đầu đã trở thành nỗi ngạc nhiên, chị Lữ thị Thu Duyên cư ngụ tại Boston, Hoa Kỳ phân tích tại sao công an lại đàn áp những người dân biểu tình chống Trung quốc để bảo vệ biển đảo của quê hương : Khắp nơi trên thế giới, từ Đức, Bỉ, Hà lan, Pháp ở Âu Châu để Houston, Hoa Thịnh Đốn, Cali ở Hoa Kỳ sang Sydney, Melbourn, Adelaide ở Úc Châu người Việt hải ngoại đều có những cuộc biểu tình chống bá quyền Trung quốc. Những cuộc biểu tình dù lớn hay nhỏ đều diễn ra trong bầu không khí ôn hòa với sự đồng ý của chính quyền địa phương, khác với những cuộc xuống đường trong nước vì trong nước, người dân biểu tình trong nỗi lo âu, sợ hãi. Công an cũng xuống đường nhưng bằng dùi cui, bằng bạo lực ngăn chặn những tiếng nói yêu nước." Tướng Nguyễn Trọng Vĩnh đã phải than thở trên blog của Tiến sĩ Nguyễn Xuân Diện : «Người dân trong tay không có gì, chỉ biết tỏ lòng yêu nước bằng biểu tình hòa bình trong trật tự để phản đối sự xâm phạm chủ quyền và lợi ích của Tổ Quốc sao lại bị bắt?! Chẳng lẽ những người bắt họ không có lòng yêu nước, không có lương tâm?» Theo chị Trâm, đàn áp những người biểu tình ôn hòa là một sự vi phạm nhân quyền : «Chuyện mình biểu tình bên đây là 1 chuyện rất bình thường, bởi vì đó là quyền căn bản của người dân sống trong 1 xã hội có pháp luật, cho nên là người Việt Nam ở trong nước xuống đường biểu tình mà bị công an bắt bớ thì em thấy chuyện đó rất là vô lý, nó rõ ràng là một hành động vi phạm nhân quyền một cách trắng trợn.» Anh Thành, một kỹ sư trẻ ở Houston, Hoa kỳ nói lên nguyên nhân của sự khác biệt này : «Cái sự khác biệt ở đây thì người dân ở hải ngoại có quyền xuống đường biểu tình ôn hòa để nói lên sự bất đồng đối với nhà nước cầm quyền đang làm những chuyện sai trái, nhưng mà ở Việt Nam thì khác với hải ngoại ở điểm là một đảng thì họ không muốn người dân có quyền lên tiếng những sai trái đó và họ tiếp tục đàn áp để mà tiếp tục cai trị người dân trong nước» . Biểu tình là một trong những phương tiện hợp pháp để nói lên nguyện vọng của người dân trong những nước tự do. Chị Thu Duyên cũng nhìn thấy sự khác biệt lớn giữa các cuộc biểu tình ở Việt Nam và hải ngoại : «Phải nói là khác biệt rất là lớn : Một nơi là độc đảng, độc tài, còn một nơi là đất nước tự do. Bây giờ người dân đã vượt qua được nỗi sợ hãi đó, thì để có được tự do như ở bên Mỹ hoặc các nước khác thì chỉ có là xuống đường biểu tình, thứ nhất là đòi Hoàng Sa, Trường Sa, đòi bảo toàn lãnh hãi và lãnh thổ. Thứ hai là đòi lại những quyền căn bản mà mình đã bị tước đoạt mấy chục năm nay. Đó là cái khác biệt lớn nhất mà chỉ có đa đảng mới giải quyết được » Hơn 1 năm trước đây, chị Lữ thị Thu Duyên cũng đã từng có mặt trong đoàn người biểu tình ở Việt Nam, chị được mọi người biết đến qua các cuộc đấu tranh kiên trì đòi lại đất của dân oan. Chị chia sẻ kinh nghiệm biểu tình của chị như sau : «Cái cảm giác của em khi đi biểu tình trong nước thì trước khi đi thì em dặn dò thân nhân gia đình, những người còn ở nhà nếu tới giờ chiều mà không thấy về thì cứ coi như là đã bị bắt rồi và chuẩn bị thông báo cho tất cả các anh chị em ở bên ngoài biết là những người đó đã bị bắt. Khi mà đã ra đường thì ở Việt Nam không có gì là an toàn hết, cho dù chị có xin phép biểu tình thì họ cũng không cho. Vì họ không cho phép cho nên vì cái quyền căn bản của mình bị tước đoạt cho nên mình đi vậy thôi và rất là nguy hiểm.
Nói chung là mình phải hết sức là bình tĩnh, kiên nhẫn để mà đối phó với công an, rồi là an ninh kể cả những người chìm, nổi mặc sắc phục hoặc không mặc sắc phục. Nói chung là họ có thể tìm đủ mọi lý do để mà bắt mình hoặc là đánh mình hoặc vu cho mình những tội này, tội nọ để mà ngăn cản hoặc là dẹp tan cái đoàn biểu tình đó, cho nên là ở Việt Nam biểu tình thì phải nói là em rất khâm phục». Không riêng chị Thu Duyên từ Hoa kỳ, tỏ lòng khâm phục đối với lòng can đảm của người dân trong nước, anh Nam từ Pháp cũng cảm phục những người đã bất chấp mọi đàn áp để nói lên tiếng nói của mình: «Cái điều mà em có thể gửi gấm đến họ là sự cảm phục của em đối với những người xuống đường. Những người xuống đường là những người chịu nhiều áp lực, thí dụ như họ có thể bị đuổi học, có thể công an đến sở làm hoặc trường học, bị kỷ luật v.v… mà họ vẫn chịu được cái sức ép đó để mà họ nói lên tấm lòng yêu nước của họ, thì đó là sự cảm phục và mong rằng họ sẽ tiếp tục ý chí mạnh mẽ như vậy ». Từ Úc châu, chị Trâm nói lên sự ngưỡng mộ đối với những người trẻ tuổi đã biết sử dụng quyền lợi công dân để thể hiện lòng yêu nước : «Em muốn chia sẻ với các bạn trong nước rằng là việc biểu tình phản đối Trung quốc, bày tỏ lòng yêu nước của các bạn, đó là một việc làm rất là đúng, rất là chính nghĩa, nó đúng với bổn phận, trách nhiệm của một con người yêu nước, yêu dân tộc, em hy vọng là các bạn sẽ tiếp tục việc làm của các bạn, chắc chắn là sẽ được sự hỗ trợ, quan tâm của rất là nhiều người trong nước cũng như đồng bào ở hải ngoại mà mình nghĩ là sự hỗ trợ đó không chỉ là vấn đề tinh thần mà kể cả vấn đề vật chất nữa nếu mà khi cần tới». Hãy đoàn kết lại «Hải ngoại cám ơn và không quên các anh chị em trong nước» đó là thông điệp của anh Thành từ Hoa kỳ gửi về quốc nội : Chị Thu Duyên nhắn nhủ với các bạn trẻ : «Các anh chị em đừng chần chờ nữa mà hãy đoàn kết lại» «Em cũng muốn nhắn với mọi người là tất cả những đồng bào Việt Nam ở hải ngoại luôn hướng về trong nước, luôn mong muốn và yểm trợ bằng mọi mặt và nhiều cách cho nhưng người ở trong nước và mong rằng các bạn trẻ hãy mạnh dạn đứng lên không nên chần chờ và cũng không nên suy nghĩ nhiều nữa, bởi vì thời gian không còn nữa. Nếu mà chúng ta không đoàn kết lại, cùng nhau xuống đường thì một thời gian không lâu nữa chúng ta cũng chẳng còn gì nữa để mà đòi vì lúc đó là người Tàu chiếm đất nước chúng ta rồi, chúng ta lại tiếp tục bị đô hộ nữa, đó là điều em muốn nhắn gửi đến tất cả mọi người ở trong nước».
Kể từ cuộc biểu tình lần thứ nhất ngày 5 tháng 6 cho đến cuộc biểu tình mới đây ngày 17 tháng 7, sự trấn áp người biểu tình của công an ngày càng tăng dần. Ngày chúa nhật lần thứ 8, tức ngày 24 tháng 7 tới đây, các cuộc biểu tình có còn được tiếp tục nữa hay không ? Sẽ có những người tiếp tục xuống đường, nhưng cũng sẽ có những người âm thầm ngồi nghe tiếng hô vang của bạn bè mình biểu tình ngoài đường phố, lặng lẽ nuốt trôi đi nỗi uất nghẹn của mình khi bên ngoài là công an đang đóng chốt. Dù xuống đường, hay ở nhà, họ cũng là những hình ảnh đáng khâm phục và ngưỡng mộ của các đồng hương của họ bên kia bờ đại dương |
THÔNG BÁO !
TM Ban Điều Hành Blog
22 July 2011
Tuổi trẻ hải ngoại hướng về quốc nội
Cuối cùng họ đã lên tiếng
Quỳnh Chi, phóng viên RFA2011-07-21Những căng thẳng trên biển Đông đã tạo nên một làn sóng phản đối Trung Quốc của người Việt Nam nhằm cất tiếng nói phản kháng và bảo vệ tổ quốc. AFP photo Giới trẻ Hà Nội biểu tình phản đối TQ hôm 12/6/2011 Nét đẹp của lòng yêu nước Điều đặc biệt là trong số những tiếng nói được cất lên ấy, nhiều tiếng đến từ trái tim của những người không hoạt động chính trị thậm chí chưa bao giờ quan tâm đến xã hội. Sau một loạt hành động gây hấn trên biển Đông của Trung Quốc đối với Việt Nam bắt đầu từ cuối tháng 5, tại Việt Nam đã xảy ra nhiều cuộc biểu tình phản ứng lại hành động của nước láng giềng. Đặc biệt trong 7 tuần liên tiếp, tại Hà Nội đều xảy ra các cuộc biểu tình gần đại sứ quán Trung Quốc. Bảy tuần, là bảy lần người ta thấy hàng trăm người Việt Nam đội nắng gào thét để góp chút tiếng nói bảo vệ lãnh hải. Hình ảnh những cụ già, những em bé lẫn trong đoàn tuần hành đã trở nên đẹp đẽ một cách lạ kỳ. Đặc biệt hơn, trong đoàn tuần hành đó, người ta nghe được những tiếng nói yêu nước của những người chưa bao giờ quan tâm đến tình hình đất nước. Từ khi cuộc biểu tình lần thứ 2 xảy ra tại Hà Nội, người ta thấy có thêm cô sinh viên vừa tròn 22 tuổi Trịnh Kim Tiến, con gái ông Trịnh Xuân Tùng, người bị một công an đánh chết chỉ vì không đội mũ bảo hiểm. "Thật ra từ trước đến giờ em chưa bao giờ tham gia các các vấn đề chính trị, xã hội. Sau sự việc của bố thì em bắt đầu đọc tin tức thời sự và để ý đến các vấn đề xã hội. Thật sự trước đây thì em cũng có biết vấn đề về Hoàng Sa, Trường Sa. Tuy nhiên lúc đó em nghĩ rằng hai nơi này lại quá xa chỗ ở của em và cho dù có xảy ra việc gì thì cũng sẽ không ảnh hưởng đến chỗ ở của em. Chính vì thế em chỉ tập trung học tập và làm những việc riêng của mình. Tuy nhiên, sau sự việc của bố thì khi thấy ngư dân bị ức hiếp, bị giết hại, em cảm thấy đau xót như chính người thân mình gặp nạn và cảm thấy là mình cần bảo vệ họ vì họ là đồng bào của mình". Một cô gái 22 tuổi, chỉ vừa hòan thành chương trình 3 năm cao đẳng với chút ít vốn kiến thức về chính trị, xã hội, đã hòa mình vào đám đông tuần hành một cách lặng lẽ đã làm nhiều người cảm phục. Thế nhưng ngạc nhiên hơn là được nghe giọng ca sĩ Khánh Linh cất cao không phải để hát mà để hô to khẩu hiệu "Nói một đằng làm một nẻo" để phản đối Trung Quốc không thống nhất giữa hành động và lời nói. "Trước một tình hình căng thẳng đang diễn ra thì mỗi một người dân với lòng yêu nước thì không ai có thể ngồi yên được cả. Có nhiều cách khác nhau để thể hiện lòng yêu nước và đó chỉ là một trong những cách. Yêu nước bằng cách dùng hàng Việt, hát những bài hát Việt hoặc yêu nước bằng cách sống một cách tử tế nhất trên đất nước của mình. Việc tham gia vào đoàn tuần hành cũng không phải là một việc gì đó quá kinh khủng".
Ngày 12 tháng 6, người ta thấy ca sĩ Khánh Linh đơn giản trong áo đen, quần Jeans bước theo dòng người không phân biệt danh phận. Đối với nhiều người, trong lúc này điều duy nhất làm người này khác biệt với người kia không phải ở nghề nghiệp mà chính là ở trái tim biết yêu nước. Có lẽ chính vì thế mà mặc dù có thể không gây sức ảnh hưởng như Victo Jara ở Chile đầu thập niên 70 hay Makarevich, Shevchuk ở Nga những năm cuối thập niên 80 khi cổ vũ cho phong trào dân chủ, nhưng rất nhiều người đồng tình rằng hình ảnh Khánh Linh với chiếc áo thun đen giản dị ngày 12 tháng 6 là đẹp nhất bởi nét đẹp ấy xuất phát từ tâm hồn. Người Việt yêu nước Việt Tuy nhiên, không phải lúc nào nét đẹp ấy cũng được nhìn thấy. Sau khi cuộc biểu ôn hòa liên tiếp diễn ra, nhiều ý kiến xuất hiện cho rằng nhiều người tham gia biểu tình vì bị kích động. Thậm chí nhiều người không muốn tin rằng trên thế gian này còn có cái gọi là "lòng yêu nước, thương dân" trong lòng những ai đội nắng góp tiếng bảo vệ tổ quốc. Là một trong những người bị nghi ngờ động cơ biểu tình, bạn Nhật Quang, một sinh viên vừa tốt nghiệp một trường đại học tại Sài Gòn được hơn một năm cho biết: Biểu tình chống Trung Quốc ở Hà Nội sáng 17/7/2011. AFP photo Có lẽ hơn ai hết, chính những người đổ những giọt mồ hôi yêu nước trong mùa hè rực lửa này hiểu được ý của Nhật Quang. Bởi đối với họ, cái khẩu hiệu mang theo trong cuộc biểu tình không phải để che nắng, mà chính là thể hiện ý chí và niềm tin của họ. Chia sẻ với đài RFA, Kim Tiến cho biết: "Việc em đi tuần hành phản đối TQ là do lòng nhiệt huyết của tuổi trẻ, hoàn toàn không liên quan đến việc của ba em. Em biết là tiếng nói của mình rất nhỏ nhưng mình chỉ muốn góp một tiếng nói, dù là nhỏ, để bảo vệ ngư dân Việt Nam. Em nghĩ nếu ba em ở dưới Suối vàng biết em đi tuần hành ôn hòa thì ông cũng sẽ ủng hộ em vì khi ba em cần tiếng nói công lý thì mọi người đã ủng hộ. Nhiều người nói em là phản động nhưng em không biết phản động là gì. Em chỉ biết rằng em sinh ra trên đất nước này, em muốn sống trên đất nước này và đất nước này rất quan trọng". Kim Tiến cho biết, từng mất đi người thân, cô thấu hiểu được nỗi buồn của những gia đình ngư dân khi bị tàu nước ngoài chặn bắt. Chính vì thế, 4 lần tham gia biểu tình, là 4 lần cô giơ cao khẩu hiệu "Bảo vệ lãnh thổ, bảo vệ nhân dân", "Giặc đến nhà đàn bà cũng đánh", "Hoàng Sa – Trường Sa là của Việt Nam". "Yêu nước" – đối với nhiều người, chỉ đơn giản là yêu từng con người, từng cành cây ngọn cỏ trên đất nước và họ ý thức được phải bảo vệ những điều đó mà không ngại khó khăn. Nhật Quang cho biết, nếu không phải xuất phát từ niềm tin và trái tim của mình, chắc có lẽ anh cũng đứng lại bên đường nhìn đoàn tuần hành đi qua. Nhưng anh đã chọn cách bước đi cùng đoàn biểu tình và ý thức được việc mình làm. Anh nói: "Mình chả ngại rắc rối gì cả vì đây là một biểu hiện hết sức bình thường của một công dân yêu nước, mình không làm gì sai trái cả nên chẳng có gì phải ngại".
Chọn cách bước đi cùng đoàn tuần hành là đã chọn con đường cất tiếng cho đất nước, hẳn khó khăn không là vấn đề bởi họ đã được ý chí của họ được nuôi dưỡng bởi thứ tình cảm chân thành dành cho đất nước. Cái mà họ cần chính là sự đồng hành. Kim Tiến nói: "Em đã hỏi các chú công an là tại sao các chú lại làm như thế ? Các chú có biết đồng bào ta đang bị bắt bớ ở ngoài kia không. Khi em nói như thế thì các chú cúi mặt và im lặng. Lúc đó em hiểu là trừ một số không có trái tim, tất cả đều có lòng yêu nước và những chú công an ấy đều hiểu những việc chúng em làm. Điều em không hiểu là tại sao họ lại không đứng về phía chúng em?" Họ - những người không hoạt động chính trị, thậm chí không quan tâm đến chính trị - xã hội. Họ cất tiếng nói chỉ đơn giản là để bảo vệ cái thuộc về mình. Tiếng nói của họ còn là tiếng nói của trái tim biết yêu thương dân tộc luôn mong được sự đồng cảm. Chắc chắn đó là mong muốn của không hẳn riêng Kim Tiến mà là của rất nhiều người. Theo dòng thời sự:
Copyright © 1998-2011 Radio Free Asia. All rights reserved. |
THÔNG BÁO KHẨN CẤP
"Tuyệt đối không ăn Táo, Cam, Quýt, Lê, Nho,... các loại Hoa Quả từ Trung công. Bên đó, lên Ti vi lệnh Cấm Dân ăn, vì có chất gây Phá Hủy Nội Tạng. Trung công lập tức đẩy Hàng sang Việt Nam bán. Tin chính xác từ Đại sứ quán Việt Nam, ở Trung công báo về, mọi người tuyệt đối cảnh giác với Hoa Quả Trung công. Thực tế thì khách du lịch Trung công sang Việt Nam cũng không dám ăn Hoa Quả của chính nước mình sản xuất. (Hãy loan tin vì Dân tôc Việt Nam) .Gửi Tin Nhắn Này Tới Tất Cả Bạn Bè Của Bạn* |
21 July 2011
S.O.S. anh Điếu Cày đã bị mất tay. Ai đã làm chuyện này với một người yêu nước? (Updated)
Sau hơn 39 tháng giam giữ trong đó có 9 tháng "mất tích" không ai biết. Cuối cùng ông Trung Tá Đặng Hồng Điệp thông báo với chị Dương Thị Tân rằng anh Điếu Cày đã bị mất tay......???
Đơn khiếu nại ngày 17/7/2011 của bà Dương Thị Tân (đại diện đương nhiên hợp pháp của gia đình ông Nguyễn Văn Hải) gởi đến Cơ quan An ninh điều tra CA thành phố HCM có chi tiết mới đặc biệt: Ngày 05/7/2011, “Trung tá Đặng Hồng Điệp sau khi nghe yêu cầu từ phía tôi (tức bà Tân) đã nói rằng “ông Hải bị mất tay”. Bà Tân đặt câu hỏi: “Vậy thì ông Hải mất tay ở đâu và trong trường hợp nào gia đình tôi phải được thông báo cụ thể bằng văn bản”. Đơn này đồng thời cũng được gởi cho Viện kiểm sát TP HCM, Bộ Công an, Viện kiểm sát tối cao. Dưới đây là nguyên văn nội dung đơn khiếu nại: Giấy báo VKS TP HCM đã nhận đơn khiếu nại ![]() | |||||||
| by Uyên Vũ Trang 2 Đơn khiếu nại, chú ý phần trong ô vuông đỏ CỘNG HÒA XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM Độc Lập – Tự Do – Hạnh Phúc Tp.HCM, ngày 17 tháng 07 năm 2011 ĐƠN KHIẾU NẠI Kính gửi : – CƠ QUAN AN NINH ĐIỀU TRA – CÔNG AN TP.HCM. - BỘ CÔNG AN. Tôi tên là: Dương Thị Tân Sinh năm: 1958 CMND số : 0 2 3 4 1 3 2 5 2 Cấp tại : CATP.HCM Địa chỉ : 57/31 Phạm Ngọc Thạch Phường 6, Quận 3. Là người đại diện đương nhiên hợp pháp của các con tôi, cũng là con của ông Nguyễn Văn Hải. Diễn biến sự việc : - Theo thông báo số : 927/TB/ANĐT ngày 21/10/2010 của ANĐT – CÔNG AN TP.HCM thì ông Nguyễn Văn Hải tiếp tục bị bắt tạm giam sau khi ông Hải đã chấp hành xong hình phạt tù với thời gian 30 tháng tù giam với tội danh mặc định “Trốn thuế”. Kể từ ngày bị bắt giam 19 tháng 4 năm 2008. - Theo quy định về thời hạn để tạm giam để điều tra tại điều 120-BLTTHS đối với tội phạm ít nghiêm trọng, nghiêm trọng, rất nghiêm trọng, kể cả tội phạm về an ninh quốc gia mà ông Hải đang bị “quy chụp” thì thời gian tối thiểu đến tối đa của mỗi lần gia hạn tạm giam lần lượt là hai tháng, ba tháng và bốn tháng. Tuy nhiên cho đến nay ông Hải đã bị tạm giam chín tháng. - Như vậy, xét về thời gian tạm giam lần đầu và cả thời gian gia hạn tạm giam lần thứ nhất ở mức cao nhất cũng đã hết mà gia đình chúng tôi vẫn hoàn toàn không biết tình trạng pháp lý và sức khỏe của ông Hải là như thế nào. Sự “biệt tăm,biệt tích” của ông Hải đã làm cho gia đình tôi lo lắng, bất an về an toàn tính mạng, sức khỏe ông. - Trước thực trạng “mơ hồ” như thế, buộc gia đình tôi phải đặt ra những nghi vấn có thể xảy ra:
Căn cứ trong BLTTHS: bảo đảm quyền khiếu nại, tố cáo tố tụng hình sự theo điều 31; căn cứ theo khoản d, khoản e diều 34 về nhiệm vụ, quyền hạn và trách nhiệm của Thủ trưởng, Phó Thủ trưởng CQĐT. Tôi chính thức khiếu nại và yêu cầu Thủ trưởng, Phó Thủ trưởng Cơ Quan ANĐT phải có văn bản trả lời cho tôi những vấn đề sau:
Cho phép, hay không cho phép hoặc hạn chế sự thăm gặp, tiếp tế lương thực, nhu yếu phẩm cần thiết bình thường và bình đẳng như những phạm nhân khác theo quy định của Bộ Công an và Chính phủ Việt Nam.
Trả lại cho tôi tài sản thu giữ trái phép trên người tôi và tại nhà tôi ngày 20 tháng 10 năm 2010 cụ thể là: tiền và điện thoại Motorola V9 (lấy tại Công An P.6-Q.3). Máy tính để bàn và máy tính xách tay cùng một số vật dụng phương tiện học tập của các con tôi. Tất cả đều không được lập biên bản.
Rất mong nhận được sự quan tâm, xem xét dựa trên tinh thần và sự tôn trọng pháp luật của quý cơ quan. Trân trọng và cám ơn. NGƯỜI KHIẾU NẠI Dương Thị Tân
|
![]() |
| Anh Điếu Cày trong một lần biểu tình chống TQ đòi chủ quyền HSTS trước khi anh bị bắt. |
Thư gửi của tổ chức CJFE đến đại sứ Việt Nam tại Canada về tình trạng của blogger Điếu Cày
Blogger Điếu Cày bặt vô âm tín
THƯ TỪ CHỊ DƯƠNG THỊ TÂN VỀ TÌNH TRẠNG “KHÔNG RÕ SỐNG CHẾT” CỦA ÔNG NGUYỄN VĂN HẢI
TÌNH TRẠNG BLOGGER ÐIẾU CÀY VÀ ANH BA SAIGON VẪN KHÔNG ÐƯỢC CHO THÂN NHÂN THĂM VIẾNG
TẾT VÀ NGƯỜI TÙ NỔI TIẾNG ĐIẾU CÀY
Sources
- http://chhv.wordpress.com/
- Facebook.
Free counters
14 tháng 9 Năm 1958 – Ngày Đảng CSVN ký công hàm bán nước
Tài liệu không nói rõ Thủ tướng Việt Nam Phạm Văn Đồng đã phản bác lại những lập luận của Trung Quốc thế nào để bênh vực chủ quyền của Việt Nam đối với quần đảo Trường Sa và Hoàng Sa. Tuy nhiên, dư luận có thể hiểu là đảng Cộng sản Việt Nam và đích thân Thủ tướng Phạm Văn Đồng đã không thể chống đỡ nổi luận điệu này vì bị rơi vào thế "há miệng mắc quai". Theo Bộ ngoại giao Trung Quốc thì chủ quyền của họ đối với Trường Sa và Hoàng Sa là không thể tranh cãi (Beijing Review, Feb 18, 1980). Vì chính Hà Nội, trong các cuộc đàm phán trước kia đã chính thức công nhận chủ quyền của Trung Quốc đối với hai quần đảo này rồi, vì vậy nếu Hà Nội thay đổi thái độ của họ thì không có cơ sở. Trung Quốc đã đưa ra hai sự kiện cụ thể để làm bằng chứng Đảng Cộng sản Việt Nam đã từng đồng ý với Trung Quốc về chủ quyền của hai quần đảo đang tranh chấp này. Sự kiện thứ nhất là vào tháng 6 năm 1956, Phó thủ tướng Việt Nam, ông Ung Văn Khiêm, thay mặt Bắc Việt Nam xác nhận với phiá Trung Quốc như sau "Theo các tài liệu lịch sử từ phía chúng tôi (Việt Nam), đảo Xisha (Hoàng Sa) và Nansha (Trường Sa) thuộc về vùng đất lịch sử của quý quốc (Trung Quốc)". Sự kiện thứ hai là ngày 14 tháng 9 năm 1958, tức 2 năm sau đó, Thủ tướng Bắc Việt Nam đã gửi công hàm đến Thủ tướng Chu Ân Lai xác nhận chủ quyền Trung quốc đối với quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa, sau khi Trung Quốc chính thức công bố chủ quyền lãnh hải của họ là 12 hải lý, bao gồm luôn các quần đảo Hoàng Sa (Xisha) và Trường Sa (Nansha) của Việt Nam. (1) Nội dung bức công hàm Thủ tướng Bắc Việt Nam Phạm Văn Đồng viết như sau "Chính phủ nước Việt Nam Dân chủ Cộng Hoà ghi nhận và tán thành bản tuyên bố ngày 4 tháng 9 năm 1958". Năm 1979, 21 năm sau, khi chiến tranh biên giới Việt-Trung bùng nổ, Thủ tướng Phạm Văn Đồng đã tìm cách phủ nhận công hàm trên khi trả lời cuộc phỏng vấn của tờ báo Viễn Đông Kinh Tế. Ông Đồng cho rằng vì lúc đó đất nước có chiến tranh nên Đảng và Nhà nước đã phải ứng xử như vậy. Nói cách khác, vì quyền lợi của đảng CSVN và vì những mưu cầu chính trị, đảng CSVN sẳn sàng nhượng bộ về nhiều mặt, kể cả việc bán đứng chủ quyền của đất nước. Hiện nay vấn đề tranh giành chủ quyền Trường Sa và Hoàng Sa đã càng lúc càng trở nên gay gắt, có nguy cơ đối đầu bằng chiến tranh để giải quyết những mâu thuẫn. Sự kiện Thủ tướng Phạm Văn Đồng thay mặt đảng CSVN xác nhận chủ quyền của Trung Quốc đối với hai quần đảo này đặt cho Hà Nội ở vị thế khó xử, cho dù chủ quyền của Việt Nam đã có những chứng liệu lịch sử xác nhận. Việt Nam hiện ra sức giải thích với dư luận trong và ngoài nước về lỗi lầm họ đã mắc phải, biện minh rằng "Trong giai đoạn chiến tranh chống Mỹ nên Việt Nam phải nhượng bộ trước áp lực của Trung Quốc, mặc dù công hàm viết như vậy nhưng không ảnh hưởng đến chủ quyền của Việt Nam đối với hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa". Điều nghịch lý là trong bối cảnh lịch sử lúc đó, năm 1958, chủ quyền của Hoàng Sa và Trường Sa thuộc về phiá Chính phủ Miền Nam Việt Nam. Trong khi phiá Miền Nam đã tìm đủ mọi cách để khẳng định chủ quyền thì đảng CSVN lại trơ trẽn ra công hàm phủ nhận chủ quyền của họ, phản bội quyền lợi đất nước và dân tộc, cam tâm "bán đứng" hai quần đảo này cho phiá Trung Quốc. Năm 1951 tại Hội nghị ở San Francisso, khi Nhật ký Hiệp định hoà bình, Hiệp định này đã không đề cập rõ ràng chủ quyền của nước nào đối với Trường Sa và Hoàng Sa. Chính phủ Việt Nam, Thủ tuớng Trần Văn Hữu có mặt trong Hội nghị đã tuyên bố công khai Hoàng Sa và Trường Sa thuộc chủ quyền của Việt Nam. Thủ tướng Trần Văn Hữu, khẳng định tại Hội nghị trong ngày 7 tháng 7 năm 1951 như sau: "Trong khi chúng ta cùng khai dụng mọi cơ hội để làm giảm đi những căng thẳng, phiá Việt Nam chúng tôi xin khẳng định chủ quyền đối với hai quần đảo Trường Sa và Hoàng Sa vì những quần đảo này luôn thuộc về Việt Nam". (2, 3) Trong số 51 quốc gia tham dự, đại biểu phía Liên Bang Xô Viết sau đó đề nghị nên thêm một phần trong bản Hiệp định, đề cập rằng Nhật đặt hai quần đảo này dưới chủ quyền của Trung Quốc. Đề nghị đó đã bị Hội nghị biểu quyết không chấp thuận với tổng số 46 phiếu thuận. Nói cách khác, Hội nghị với đại biểu của 46 trong tổng số 51 quốc gia tham dự lúc đó đã công nhận chủ quyền của Việt Nam đối với hai quần đảo Trường Sa và Hoàng Sa. Chủ quyền của Việt Nam đối với hai quần đảo Trường Sa và Hoàng Sa là không thể phủ nhận. Sự kiện Trung Quốc đã không phản bác tuyên bố của phiá Việt Nam trước công luận thế giới sau Hội nghị 1951 tại San Francisco đã xác nhận điều này. Tuy nhiên, đến khi Đảng CSVN, đại diện là Thủ tướng Phạm Văn Đồng, vì quyền lợi của Đảng đã ký công hàm "bán nước" vào ngày 14 tháng 9 năm 1958 thì phiá Trung Quốc có cơ sở để chính thức phản bác và ngang ngược đòi chủ quyền của họ trên hai quần đảo Trường Sa và Hoàng Sa. Nước chảy đá mòn nhưng "Ngàn năm bia miệng vẫn còn trơ trơ". Vết nhơ về lỗi lầm ngoại giao trước dư luận thế giới có thể che đậy, nhưng vết nhơ về tội lỗi mang tính lịch sử thì không thể xoá nhoà. Ngày 14 tháng 9 năm 1958 chính là ngày lịch sử ghi nhận; Đảng CSVN vì quyền lợi của Đảng đã ký công hàm bán nước. —————— The People's Republic of China hereby announces: 2- On July 7, 1951, Tran Van Huu, head of the Bao Dai Government's delegation to the San Francisco Conference on the peace treaty with Japan declared that the archipelagoes of Hoang Sa and Truong Sa were part of Vietnamese territory. This declaration met with no challenge from the 51 representatives at the conference.http://en.wikipedia.org/wiki/Transportation_in_the_Spratly_Islands 3 – On 7 July 1951 the head of the Vietnamese delegation, Tran Van Huu, addressed the conference on the issue of Truong Sa: As we must frankly profit from all the opportunities offered to us to stifle the germs of discord, we affirm our rights to the Spratly and Paracel islands, which have always belonged to Vietnam. (Ministry of foreign affairs socialist republic of Vietnam 1981) 16 0 Rate This |






