THÔNG BÁO !

Trang blog diễn đàn đã được dời sang địa chỉ mới http://ptlambao.blogspot.com/ . Vui lòng vào đây để theo dõi tin tức mới và tiện việc ủng hộ. Trang này sẽ lưu giữ những thông tin cũ . Xin cả ơn sự ủng hộ của mọi người

TM Ban Điều Hành Blog

16 February 2013

Cuộc chiến biên giới Việt - Trung (2/1979): Một cuộc chiến cố tình bị lãng quên hay là sự phản bội của đảng cộng sản VN



Thủy Giang (Danlambao) - Hơn 1/3 thế kỷ trước đây, vào sáng sớm ngày 17 tháng 2, 1979Trung Cộng bất ngờ mở cuộc tấn công xâm lược trên toàn tuyến biên giới đất liền với Việt Nam thuộc địa phận 6 tỉnh từ Móng Cái (Quảng Ninh) đến Phong Thổ (Lai Châu). Và sau một tháng Trung Cộng rút lui khi cả hai bên đều thiệt hại nặng nề về người, phía Việt Nam còn bị tổn thất nặng về tài sản do bị phá hoại tại những tỉnh, làng mạc, khu vực mà lính Trung Cộng đã chiếm đóng hoặc trên đường lui quân. Một cuộc chiến ngắn ngủi nhưng thảm khốc.

Suốt bao nhiêu năm nay, cuộc chiến tranh với Trung Cộng năm 1979 và sau đó, năm 1984, đã trở thành một chủ đề nhạy cảm mà đảng và nhà nước Cộng sản Việt Nam hoàn toàn không muốn người dân nhắc đến.

Tất cả các báo, đài phát thanh, đài truyền hình do nhà nước cộng sản Việt Nam nắm giữ đều lặng thinh – Đó là sự quên lãng hay phản bội của đảng Cộng Sản Việt Nam?!

Cuộc chiến tranh chống Trung Cộng xâm lược chỉ được nhắc đến qua báo chí nước ngoài, báo chí của người Việt ở hải ngoại, các diễn đàn độc lập, các trang blog cá nhân trong nước. Nhiều tin tức, tư liệu về cuộc chiến được công bố.

Cuộc chiến biên giới Việt – Trung 2/1979 đôi điều nhớ lại

Bản đồ chi tiết về trục tiến quân của địch quân Trung Cộng xuống đánh nước ta vào tháng 2/1979

Về phía Trung Cộng lực lượng được huy động cho chiến dịch là 28 sư đoàn bộ binh, 2 sư đoàn và 39 trung đoàn pháo binh, 7 trung đoàn và 1 tiểu đoàn xe tăng, 2 sư đoàn phòng không, ngoài ra còn có nhiều trung đoàn, tiểu đoàn bộ binh địa phương, biên phòng, các đơn vị binh chủng (công binh, thông tin, vận tải...), lực lượng dân binh tham gia trực tiếp chiến đấu và hỗ trợ chiến đấu. Một số sư đoàn không quân và hải quân của hạm đội Nam Hải cũng được lệnh sẵn sàng phía sau.

Các lực lượng trên chủ yếu được lấy từ 2 quân khu Quảng Châu và Côn Minh, nhưng cũng có các đơn vị của các quân khu khác như Thành Đô, Thẩm Dương... tham gia tăng cường.

Lực lượng tham chiến của Việt Nam là các đơn vị thuộc Quân khu 1 và Quân khu 2 gồm các đơn vị bộ đội chủ lực, bộ đội địa phương, công an vũ trang (bộ đội biên phòng), dân quân tự vệ và nhân dân 6 tỉnh biên giới Lai Châu, Hoàng Liên Sơn (Lào Cai Yên Bái), Hà Tuyên (Hà Giang – Tuyên Quang), Cao Bằng, Lạng Sơn, Quảng Ninh.

Cuộc chiến kéo dài 16 ngày, chia thành 2 giai đoạn:

Giai đoạn 1:

5 giờ sáng ngày 17 tháng năm 1979 lực lượng Trung Cộng khoảng 120.000 quân bắt đầu tiến vào Việt Nam trên toàn tuyến biên giới, mở đầu là pháo, tiếp theo là xe tăng và bộ binh. Tổng cộng quân Trung Cộng xâm nhập Việt Nam trên 26 điểm, Các khu vực dân cư Việt Nam chịu thiệt hại nặng nhất từ đợt tấn công đầu tiên này là Lào Cai, Mường Khương, Cao Bằng, Lạng Sơn và Móng Cái.

Mặt trận Lào Cai (2/1979)979)

Không quân và hải quân không được sử dụng trong toàn bộ cuộc chiến. Tất cả các hướng tấn công đều có xe tăng, pháo binh hỗ trợ. Quân Trung Quốc vừa chiếm ưu thế về lực lượng, vừa chủ động về thời gian tiến công, lại còn có "lực lượng thứ năm" gồm những người Việt gốc Hoa cài cắm từ lâu trên đất Việt Nam. Từ đêm 16 tháng 2, các tổ thám báo Trung Quốc đã mang theo bộc phá luồn sâu vào nội địa Việt Nam móc nối với "lực lượng thứ năm" này lập thành các toán vũ trang phục sẵn các ngã ba đường, bờ suối, các cây cầu để ngăn chặn quân tiếp viện của Việt Nam từ phía sau lên. Trước giờ nổ súng, các lực lượng này cũng bí mật cắt các đường dây điện thoại để cô lập chỉ huy sư đoàn với các chốt, trận địa pháo.

Tiến nhanh lúc khởi đầu, nhưng quân Trung Cộng nhanh chóng phải giảm tốc độ do gặp nhiều trở ngại về địa hình và hệ thống hậu cần Hệ thống phòng thủ của Việt Nam dọc theo biên giới rất mạnh, với các hầm hào hang động tại các điểm cao dọc biên giới do lực lượng quân sự có trang bị và huấn luyện tốt trấn giữ. Kết quả là Trung Cộng phải chịu thương vong lớn. Chiến sự ác liệt nhất diễn ra tại các vùng Bát Xát, Mường Khương, Đồng Đăng, Ở Đông Bắc. quân Trung Cộng cũng đã vượt sông Hồng và đánh mạnh về phía Lào Cai.

Trong hai ngày 18 và 19 tháng 2, chiến sự lan rộng hơn. Quân Việt Nam kháng cự rất mạnh và với tinh thần chiến đấu cao. Quân Trung Cộng hầu như không thể sử dụng lực lượng ở mức sư đoàn mà phải dùng đội hình nhỏ và thay đổi chiến thuật tiến chậm chạp, giành giật từng đường hầm, từng điểm cao, và cuối cùng cũng chiếm được Mường Khương, Trùng Khánh, và Đồng Đăng. Tại Móng Cái, hai bên giành giật dai dẳng. Cả hai bên đều phải chịu thương vong cao, có ít nhất 4.000 lính Trung Cộng chết trong hai ngày đầu này.

Mặt trận Cao Bằng (2/1979)

Trận chiến tại Đồng Đăng bắt đầu ngay từ ngày 17 và là trận ác liệt nhất. Đây là trận địa phòng thủ của Trung đoàn 12 Tây Sơn, Sư đoàn Sao Vàng, Quân đội Nhân dân Việt Nam. Tấn công vào Đồng Đăng là 2 sư đoàn bộ binh, 1 trung đoàn xe tăng, và chi viện của 6 trung đoàn pháo binh Trung Quốc. Cụm điểm tựa Thâm Mô, Pháo Đài, 339 tạo thế chân kiềng bảo vệ phía Tây Nam thị xã Đồng Đăng, do lực lượng của 2 tiểu đoàn 4, 6, Trung đoàn 12 trấn giữ, bị Trung Quốc bao vây và tấn công dồn dập ngay từ đầu với lực lượng cấp sư đoàn. Lực lượng phòng thủ không được chi viện nhưng đã chiến đấu đến những người cuối cùng, trụ được cho đến ngày 22. Ngày cuối cùng tại Pháo Đài, nơi có hệ thống phòng thủ kiên cố nhất, không gọi được đối phương đầu hàng, quân Trung Cộng chở bộc phá tới đánh sập cửa chính, dùng súng phun lửa, thả lựu đạn, bắn đạn hóa chất độc vào các lỗ thông hơi làm thiệt mạng cả thương binh cũng như dân quanh vùng đến đây lánh nạn.

Ngày 19 tháng 2, Đặng Tiểu Bình tuyên bố đây là cuộc chiến tranh hạn chế và Trung Quốc sẽ rút quân ngay sau khi đạt được mục tiêu giới hạn,

Trong giai đoạn đầu đến ngày 28/2/1979 quân Trung Cộng chiếm được các thị xã Lào Cai, Cao Bằng, và một số thị trấn. Các cơ sở vật chất, kinh tế ở những nơi này bị phá hủy triệt để. Tuy nhiên, do vấp phải sự phòng ngự có hiệu quả của Vicệt Nam nên quân Trung Cộng tiến rất chậm và bị thiệt hại nặng. Việt Nam còn phản kích đánh cả vào hai thị trấn biên giới của Trung Quốc.

Giai đoạn 2:
Mặt trận Lạng Sơn (2/1/1979)979)

Giai đoạn 2 bắt đầu từ ngày 27/2. Chiến sự tập trung tại Lạng Sơn tuy giao tranh tại Lào Cai, Cao Bằng, và Móng Cái vẫn tiếp diễn. Suốt ngày 27, ở hướng Cao Lộc, sư đoàn 129 Trung Quốc không phá nổi trận địa phòng thủ của trung đoàn 141; ở hướng đường 1B, sư đoàn 161 bị trung đoàn 12 ghìm chân; ở hướng đường 1A, trung đoàn 2 vừa chặn đánh sư đoàn 160 từ phía Bắc vừa chống lại cánh quân vu hồi của sư đoàn 161 từ hướng Tây Bắc thọc sang. Trong suốt các ngày từ 28 tháng 2 đến 2 tháng 3, quân Trung Cộng vẫn không vượt qua được đoạn đường 4 km để vào thị xã Lạng Sơn, tuy đã dùng cho hướng tiến công này gần 5 sư đoàn bộ binh. Nhiều trận đánh đẫm máu giành giật các điểm cao quanh Lạng Sơn, mà có trận quân phòng thủ Việt Nam đánh đến viên đạn cuối cùng.

Đến đây, phía Việt Nam đã điều các sư đoàn chủ lực có xe tăng, pháo binh, không quân hỗ trợ áp sát mặt trận, chuẩn bị phản công giải phóng các khu vực bị chiếm đóng. Quân đoàn 14 với các sư đoàn 337, 327, 338 hầu như còn nguyên vẹn đang bố trí quân quanh thị xã Lạng Sơn. Quân đoàn 2, chủ lực của Quân đội Nhân dân Việt Nam, đã tập kết sau lưng Quân đoàn 14.

Rút quân:

Ngày 5 tháng 3 năm 1979, Bắc Kinh tuyên bố đã "hoàn thành mục tiêu chiến tranh và bắt đầu rút quân.

Tù binh Tàu Cộng

Mặc dù Trung Cộng tuyên bố rút quân, chiến sự vẫn tiếp diễn ở một số nơi. Dân thường Việt Nam vẫn tiếp tục bị giết, chẳng hạn như vụ thảm sát ngày 8/3 tại thôn Đổng Chúc, xã Hưng Đạo, huyện Hòa An, tỉnh Cao Bằng khi quân Trung Cộng đã dùng búa và dao giết 43 người, gồm 21 phụ nữ và 20 trẻ em, trong đó có 7 phụ nữ đang mang thai, rồi ném xác xuống giếng hoặc chặt ra nhiều khúc rồi vứt hai bên bờ suối. Trong thời gian chuẩn bị rút quân, Trung Cộng còn phá hủy một cách có hệ thống toàn bộ các công trình xây dựng, từ nhà dân hay cột điện, tại các thị xã thị trấn Sapa, Đồng Đăng, Lạng Sơn,...

Ngày 18 tháng 3 năm 1979, Trung Cộng hoàn tất việc rút quân khỏi Việt Nam.

Trở lại câu hỏi - đây là: Một cuộc chiến cố tình bị lãng quên hay là sự phản bội của đảng Cộng sản Việt Nam?

Ba mươi tư năm về trước, lúc 5g25’ sáng ngày 17/2/1979, tiếng đại pháo của quân Trung cộng đồng loạt khai hỏa trên toàn tuyến biên giới phía Bắc, từ Phong Thổ, Lai Châu đến địa đầu Móng Cái, mở đầu một cuộc chiến, mà đối với giới lãnh đạo Bắc Kinh là “dạy cho quân côn đồ Việt Nam một bài học” (Đặng Tiểu Bình); đối với giới lãnh đạo Việt Nam là “trận đánh xâm lược của bọn bá quyền Trung Quốc” (Lê Duẩn). Còn đối với quốc tế thì đó là cuộc chiến tranh Đông Dương lần thứ ba.

Các mũi tiến quân chính của Trung Cộng vào Việt nam 

Trận địa gồm các tỉnh: Lai Châu, Lào Cai, Hà Giang, Cao Bằng, Lạng Sơn và Mông Cái

Dù gọi dưới danh xưng gì đi nữa thì cuộc chiến này vẫn là một trong những trận chiến thảm khốc nhất Việt Nam dưới gốc độ hủy diệt và dã man trong một khoảng thời gian rất ngắn.

Không có bất cứ số liệu nào chính thức và đáng tín cậy về con số thương vong của quân dân hai bên tham chiến, tuy nhiên con số mà người ta ước lượng là trên 100 ngàn người cho cả hai phía sau gần 30 ngày giao tranh đẫm máu sau khi Trung Quốc chính thức rút quân vào ngày 16/3/1979.

Trên đường tấn công, quân Trung Cộng nã súng không thương tiếc đối với bất kỳ ai, bất kỳ vật gì mà họ gặp ctrên đường tiến quân. Sư đoàn 163 (Trung Quốc) nhận được lệnh từ cấp trên là “sát cách vô luận” (giết người không bi buộc tội) do vậy lính Trung Cộng vô tư, “rộng rãi” sử dụng đại bác, hỏa tiển, súng phun lửa, mìn và kể cả xăng để tiêu diệt từ làng này sang làng khác, hết chục người này đến trăm, ngàn người khác.

Nếu như, ở Bát Xát (Lào Cai), hàng trăm phụ nữ bị hãm hiếp, bị giết một cách dã man ngay trong ngày đầu tiên quân Trung Quốc tiến sang, thì tại thôn Tổng Chúp, xã Hưng Đạo, huyện Hòa An, Cao Bằng, trong ngày 9/3/1979, trước khi rút lui, quân Trung Quốcc đã giết 43 người gồm 23 phụ nữ, 20 trẻ em, troncg đó có 7 phụ nữ đang mang thai. Tất cả đều bị giết bằng dao như Pol Pốt. 10 ngưcời bị ném xuống giếng, hơn 30 người khác, xác bị chặt ra nhiều khúc, vứt hai bên bờ suối.”

Kết quả đó đã được Đặng Tiểu Bình hả hê xác nhận chủ tâm dã man này trong một bài nói chuyện đúng vào ngày rút quân của Trung Quốc: “Mười một ngày này trên đường trở về đã quét dọn một số hang, có một số vật tư giấu ở hang này hang nọ, một số thôn trang, cũng quét dọn mấy ngàn người, trên vạn người.”

17/2/1979 

Ngày này, ba mươi ba năm sau, dường như không còn chút vết tích gì về cuộc chiến đó trên quê hương Việt Nam. Đối với mỗi người Việt Nam yêu nước câu hỏi lớn và đau đớn nhất trong ngày này - đây là một sự lãng quên vô tình hay phản bội? Bởi toàn bộ hệ thống truyền thông, báo chí chính thống của nhà nước không hề nêu lên một chữ dù chỉ để nhắc nhớ như đã từng nhắc nhớ về những cuộc chiến tranh chống Pháp, chống Mỹ?

Trong hàng loạt những hoạt động tưởng nhớ, đền ơn những người có công với đất nước người ta không hề nghe đến những người đã hy sinh cho Tổ quốc trong trận chiến với “quân Trung Quốc xâm lược”. vào tháng 2 năm 1979. Trên các tỉnh phía Bắc, nơi xảy ra cuộc chiến, những tấm bia nào có ghi dòng chữ “quân Trung Quốc xâm lược” đều bị xóa sạch.

4 chữ "TRUNG QUỐC XÂM LƯỢC" đã bị dục bỏ đục 

Cũng có những nghĩa trang chôn cất những người đã hy sinh trong trận chiến nhưng lại đìu hiu đến ngậm ngùi. Nghĩa trang Duyên Hải, Lào Cai là một điển hình chua xót. Cũng từ chủ nghĩa ấy các anh đã cầm súng và hy sinh, và sự hy sinh của các anh ngày hôm nay đã biến vào hư không, âm thầm như nhũng cái chết vô danh. Những nấm mộ này vẫn đang nằm trong lãng quên của nhiều người, ngoại trừ nỗi buồn đau của người thân các anh.

Đáng lẽ ngày này phải có lễ kỷ niệm, bởi vì đó là ngày Trung Quốc xâm lược Việt Nam tàn phá biên giới giết hại nhân dân Việt Nam. Đó là một dấu mốc mà nhân dân Việt Nam đời đời khắc cốt, ghi xương. Đáng ra phải có lễ kỷ niệm, nhưng vì sao vậy? Đó là do sức ép của nhà cầm quyền Trung Cộng đối với nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam, Trung Quốc vừa ăn cướp vừa bịt miệng nạn nhân với những mỹ từ nào là “16 chữ vàng” nào là “4 tốt”

Liệu pháp “16 chữ vàng” nào là “4 tốt” xuất hiện trong bối cảnh nào mà đã xóa sạch mọi vết tích của trận chiến ngày 17/2/1979. Thậm chí nó còn muốn hủy diệt sức đề kháng trước ngoại xâm của dân tộc Việt Nam?

Những con buôn chính trị, Đặng Tiểu Bình (Tàu Cộng - bên trái trái), 
TT Jimmy Carter (Hoa Kỳ - bên phải)

Vì sao hình ảnh “16 chữ vàng” nào là “4 tốt” đã thay chỗ cho những khuôn mặt đau thương, những thân hình tàn phế cùng những hy sinh không đếm được của hàng chục vạn chiến sĩ, đồng bào trong cuộc chiến 17 tháng 2 năm 1979 – Nguyên do là vì nhóm cầm đầu đảng Cộng sản Việt Nam đã cam tâm cúi đầu làm tay sai tập đoàn bành trướng, bà quyền Đại Hán.

Hàng ngàn năm sống bên cạnh Trung Quốc đã cho người Việt Nam quá nhiều kinh nghiệm và bài học. Chỉ có đảng Cộng sản Việt Nam từ trước đến nay vì luôn luôn đặt quyền lợi của đảng lên trên quyền lợi của dân tộc nên mới nhận kẻ thù truyền kiếp của dân tộc làm bạn, rồi bây giờ cũng vì quyền lợi riêng, nên cúi đầu cam tâm thần phục Bắc Kinh. Và ép buộc nhân dân phải đớn hèn theo họ!

Cuộc chiến biên giới tháng 2/1979 chống quân Trung Quốc xâm lược là 
một cuộc chiến cố tình bị lãng quên hay là sự phản bội của đảng Cộng sản Việt Nam! 


TP.HCM: Cấm đỗ xe theo ngày chẵn, lẻ



Để lập lại trật tự giao thông, UBND TP.HCM vừa ban hành danh mục 178 tuyến đường cấm đậu xe ở quận 1, quận 3 và 42 tuyến cho phép đậu xe dưới lòng đường có thu phí.

Ngoài 111 tuyến đường ở khu vực trung tâm bị cấm đỗ xe 24/24 như Nguyễn Huệ, Lê Lai, Lê Lợi, Lê Duẩn, Alexandre De Rhodes, Hàm Nghi, Mạc Đĩnh Chi, Công xã Paris, Sương Nguyệt Anh... còn có 30 tuyến bị cấm đỗ xe theo ngày chẵn, lẻ như Nguyễn Đình Chiểu, Tôn Thất Tùng, Võ Văn Tần.... và 37 tuyến đường khác cấm đỗ xe theo khung giờ trong ngày như Cống Quỳnh, Trương Định, Nguyễn Bỉnh Khiêm...

 Đường Nguyễn Huệ (quận 1) đoạn từ Lê Lợi tới Lê Thánh Tôn bị cấm dừng và đậu xe 24/24h trong ngày. 
UBND TP cũng ban hành danh mục 117 tuyến đường cho phép sử dụng tạm thời một phần vỉa hè làm bãi giữ xe công cộng có thu phí gồm Chu Mạnh Trinh, Bùi Thị Xuân, Hàm Nghi... 13 tuyến đường được sử dụng tạm thời một phần vỉa hè phục vụ kinh doanh, buôn bán hàng hóa ở quận 5 và 6, và 42 tuyến đường khác cho phép đậu xe dưới lòng đường có thu phí như Lê Lai, Nguyễn Huệ, Nguyễn Văn Cừ...

Trước đó, trong văn bản báo cáo UBND thành phố, Sở Giao thông Vận tải thừa nhận, "việc cho phép đỗ xe thu phí trên một số tuyến đường không còn phù hợp với tình hình giao thông thực tế, không đảm bảo trật tự an toàn cũng như mỹ quan đô thị". Sở kiến nghị thành phố bãi bỏ việc giữ xe thu phí trên nhiều tuyến đường

Theo VNE

Bốn cô gái Việt đang gặp nguy hiểm ở Nga



2013-02-15
Bốn thiếu nữ Việt Nam bị gạt bán vào một ổ mãi dâm ở Moscow. Họ tìm cách trốn nhưng bị bắt lại và bị chủ chứa khống chế khiến người nhà ở Việt Nam phải lên công an rút đơn tố cáo.
AFP photo
Gái mại dâm ở Nga đang bị cảnh sát kiểm tra giấy tờ. Ảnh mang tính minh họa.

Bị buộc làm gái mãi dâm

Đây là bốn trong số mười lăm thiếu nữ ở vùng quê Việt Nam, bặt tin từ lúc sang Nga hồi tháng Tư 2012, đến tháng Giêng 2013 thì báo cho gia đình biết họ vừa trốn thoát khỏi nơi mà họ bị buộc làm gái mãi dâm do một phụ nữ Việt ở Moscow điều hành.
Bà Nguyễn Thúy An, còn gọi là An Ọt, là tên của người phụ nữ đã mua và buộc các cô hành nghề mãi dâm ở Moscow, cũng như vừa rồi bắt các nạn nhân trở lại để khống chế nhằm ém nhẹm sự việc.
Ngay khi được CAMSA, Liên Minh Bài Trừ Nạn Nô Lệ Mới Ở Á Châu, cung cấp những thông tin này, đường dây liên lạc được nối về nhà bà Lệ Thủy ở Gò Quao, Kiên Giang, Rạch Giá. Bà Lệ Thủy xác nhận về trường hợp con gái tên Huỳnh Thị Bé Hương như sau:
Ban đầu người ta nói là kêu nó đi lao động nước ngoài ba tháng về, giống như qua bển làm nhà hàng. Đi một năm mấy không có tin tức gì về hết trơn, giờ nó trốn được thì nó nói bị người ta bán cho mãi dâm mà nó không làm là người ta đánh, trốn ra được bốn đứa rồi bây giờ tụi nó bị bắt lại rồi.
Hôm trước trốn ra được thì nó kêu tui đi báo công an, tui đi rồi, bên công an liên lạc với bên Nga  rồi liên lạc với đại sứ quán mà bây giờ tự nhiên người ta biết địa chỉ tụi nó trốn mà người ta bắt lại rồi. Ở bển giờ nó bị người ta khống chế người ta biểu nó rút đơn lại. Nó kêu tui lên công an rút đơn lại đó.
Được hỏi người nào ở Việt Nam đã rủ rê Bé Hương và những cô khác đi Nga làm việc mà rốt cuộc lại đưa các cô vào đường mãi dâm, bà Lệ Thủy nói đó là một người tên Nữ:
Đi một năm mấy không có tin tức gì về hết trơn, giờ nó trốn được thì nó nói bị người ta bán cho mãi dâm mà nó không làm là người ta đánh, trốn ra được bốn đứa rồi bây giờ tụi nó bị bắt lại rồi.
Bà Lệ Thủy
Tên Nữ là vợ của Sơn Chùa ở Rạch Giá mà giờ nó trốn mất tiêu rồi. Nghe công an nói người ta biết rành vợ chồng đó, cũng có tiền án dữ lắm.
Vào lúc cùng với ba cô gái kia trốn ra được, ngoài việc kêu về Việt Nam nhờ mẹ đi báo công an, đồng thời gọi cho một nhân viên Tòa Đại Sứ Việt Nam ở Nga để xin được giúp đỡ, Huỳnh Thị Bé Hương còn gọi điện cho người chị của cô ở Hoa Kỳ và kể hết mọi việc. Từ Houston, tiểu bang Texas, chị của Bé Hương tên là Danh Hui, thuật lại:
Sau cuộc gọi của nó với cái ông làm ở bên Lãnh Sự Quán Việt Nam ở Nga đó thì cuối cùng lại nghe tin là nó bị bắt lại. Bà chủ của nó bắt lại là bà Thúy An, bà An Ọt đó, ở tại thủ đô Moscow. Dân làm ăn ở đó bất cứ ai có máu mặt mà hỏi An Ọt ai cũng biết. Hiện tại nó bị uy hiếp, nó gọi điện thoại về Việt Nam báo với mẹ là rút đơn không được thưa kiện nữa.
Vì lo sợ cho sự an toàn của con gái, mẹ của Huỳnh Thị Bé Hương cho hay đã lên công an rút đơn thưa kiện về.
Cũng từ Gò Quao, Kiên Giang, Rạch Giá, mẹ của nạn nhân thứ hai, bà Ngọc, cũng xác nhận tuần trước, khoảng 24, 25 Tết, con gái bà là Lê Thị Thu Linh đã điện về  báo vừa trốn thoát khỏi nhà chứa của bà Thúy An bên Nga. Thế nhưng:
Nó mới gọi hồi nãy nè, nói nó bị bắt lại rồi, giờ nó bị không chế ở bên nước Nga, mình nạp hồ sơ hết rồi giờ nó kêu rút hồ sơ lại hết, rút hết giấy tờ mình thưa đó.
Bà Ngọc cũng cho biết thứ Hai tuần tới bà sẽ lên đồn công an rút hết hồ sơ thưa kiện.

Số phận các cô sẽ ra sao

Qua tìm hiểu vụ việc, liên lạc với ông Nguyễn Công Triều, người ở Đại Sứ Quán Việt Nam bên Nga, để hỏi về bốn thiếu nữ trốn thoát gọi đến cầu cứu nhưng chưa được giúp thì đã bị bắt lại:
Tôi là Triều đây. Tôi xin hỏi này, bà ở Thái Lan thật hay bà đang ở Nga?
Thanh Trúc: Tôi đang ở Thái Lan.
Ông Triều: Số này là số của Nga chứ không phải số của Thái Lan, cho nên tôi chỉ hỏi là bà quan hệ thế nào với những người đó và bây giờ bà nói tình trạng những người đó như thế, nói thẳng thông tin đi, những cô nào chạy ra, cứ nói đi?
Thanh Trúc: Thưa ông, tôi là nhà báo ..
Ông Triều: Nhà báo thì tôi không nói chuyện với bà…
Lần theo những thông tin mà  thân nhân các cô gái biết được hoặc đã báo tin, đường dây là được nối về bà Nga của Interpol Viêt Nam ở Hà Nội, người biết rõ vụ việc:
Bà Nga: Tôi đang ở Hà Nội, tôi là ở bên Interpol Viet Nam. Việc các cô bị bắt lại thì bên chúng tôi cũng biết hết rồi, bây giờ chúng tôi đang xử lý thông tin theo nhiều kênh để tìm cách giải cứu các cô ra và bắt đối tượng, còn cụ thể như thế nào thì chúng tôi cũng không thể nói cho các chị biết tại vì từ khi chúng tôi nhận được tin thì cũng đã có rất nhiều thông tin nó lộ lọt dẫn đến tình trạng nạn nhân bị bắt lại. Chúng tôi đang cố gắng hết sức để tìm mọi cách đưa các cô ấy trở về Việt Nam. Chỉ nói được như thế thôi.
Thanh Trúc: Theo như lời trình bày của thân nhân, nếu họ thấy công an không giải quyết cấp thời rồi con của họ bên Nga bị khống chế như vậy thì..
Bà Nga: Một mặt là như thế nhưng một mặt là theo đơn của gia đình thì chúng tôi vẫn tiếp tục giải cứu các cháu. Hôm qua thì mẹ của Hương vẫn liên lạc lại cho chúng tôi và đề nghị như vậy mà.
Thanh Trúc: Thưa cứu người là chuyện cấp bách, Thanh Trúc cũng có gọi điện thoại qua bên Đại Sứ Quán ở Moscow, trước đó các nạn nhân có gọi điện cầu cứu với ông Nguyễn Công Triều, nhưng khi Thanh Trúc xưng là nhà báo thì ông Nguyễn Công Triều cúp máy. Thái độ này có vẻ khó hiểu thưa chị?
Chúng tôi chỉ cung cấp cho các chị biết bây giờ các cơ quan điều tra đang vào cuộc, kể cả Đại Sứ Quán của Việt Nam ở bên Nga đang cố gắng hết sức giải cứu các cô.
Bà Nga, Interpol Viêt Nam
Bà Nga: Chị thông cảm là vì chúng tôi đang trong giai đoạn điều tra và đang rất khẩn trương. Chẳng hạn nếu mà thông tin lộ lọt ra ngoài thì cũng rất nguy hiểm đến tính mạng của các cô ấy. Chúng tôi chỉ cung cấp cho các chị biết bây giờ các cơ quan điều tra đang vào cuộc, kể cả Đại Sứ Quán của Việt Nam ở bên Nga đang cố gắng hết sức giải cứu các cô. Interpol của Việt Nam cũng đã phối hợp với Interpol của bạn để mà có những biện pháp cần thiết. Mọi người cứ yên tâm là như thế, bây giờ chúng tôi cũng không thể lộ lọt được thông tin gì.
Cái việc các cô sang bên đấý hoàn toàn là  tự nguyện,  còn bây giờ các cô chẳng may bị như thế và các cô đã có đơn thì các cơ quan chức năng Việt Nam đang khẩn trương giải quyết.
Thanh Trúc: Xin cảm ơn những lời giải thích của chị.
Bà Nga: Nếu có thông tin gì mới nhất liên quan đến các cô thì chúng tôi sẵn  sàng chia sẻ thôi.
Thanh Trúc, từ Thái Lan, sẽ  tiếp tuc theo dõi câu chuyện để tường trình đến quí vị
Copyright © 1998-2011 Radio Free Asia. All rights reserved.

15 February 2013

234 người chết do TNGT trong 6 ngày

Theo thống kê của Ủy ban An toàn giao thông quốc gia, từ ngày 29 tháng chạp đến mùng 5 tháng giêng, cả nước có 234 người chết, 301 người bị thương vì TNGT.
Đáng chú ý, năm nay trên các tuyến quốc lộ không xảy ra tai nạn ô tô nghiêm trọng như mọi năm mà chủ yếu là tai nạn giữa các xe máy. 85% vụ tai nạn xảy ra ở đường liên thôn - xã - huyện. Thiếu tướng Nguyễn Văn Tuyên, Cục trưởng Cục CSGT đường bộ - đường sắt (Bộ Công an) lưu ý, trong các ngày tới người dân về lại các thành phố nên lưu lượng phương tiện giao thông sẽ tăng đột biến, tiềm ẩn nhiều nguy cơ về an toàn giao thông.
* Theo số liệu của Ban An toàn giao thông tỉnh Cà Mau, từ ngày 9 đến 13.2, trên địa bàn tỉnh chỉ xảy ra 11 vụ TNGT, làm bị thương 18 người. Tuy nhiên, theo số liệu của Sở Y tế Cà Mau, trong 5 ngày trên, bệnh viện các tuyến trong tỉnh đã tiếp nhận cấp cứu, điều trị 811 ca do TNGT; riêng đêm giao thừa có đến 134 ca cấp cứu.
* Từ 8 - 13.2, Khoa Cấp cứu của Bệnh viện đa khoa Tiền Giang đã tiếp nhận 155 ca chấn thương vì TNGT, trong đó có 2 ca tử vong; riêng ngày 12.2, có 50 ca nhập viện.
* Tin từ Sở Y tế Gia Lai ngày 14.2 cho biết từ 29 tháng chạp đến mùng 5 tháng giêng có 627 ca chấn thương do tai nạn giao thông nhập viện, tăng 54 người so năm trước và hiện đã có 5 trường hợp tử vong. Số bệnh nhân giao thông nhập viện liên tục khiến nhiều cơ sở y tế quá tải, thiếu máu cấp cứu.
* Theo báo cáo nhanh của Ban An toàn giao thông tỉnh Bình Định, từ 9 - 14.2, trên địa bàn tỉnh có 11 vụ TNGT làm chết 7 người và bị thương 16 người.
Thanh Niên