THÔNG BÁO !

Trang blog diễn đàn đã được dời sang địa chỉ mới http://ptlambao.blogspot.com/ . Vui lòng vào đây để theo dõi tin tức mới và tiện việc ủng hộ. Trang này sẽ lưu giữ những thông tin cũ . Xin cả ơn sự ủng hộ của mọi người

TM Ban Điều Hành Blog

05 June 2012

Thực trạng đau lòng của hệ thống bệnh viện tại Việt Nam



Chất lượng phục vụ của hệ thống y tế tại Việt Nam là một đề tài đang gây nhức nhối trong công luận và là một bài toán đau đầu cho giới hữu trách. Đó cũng là chủ đề của loạt thảo luận trên Tạp chí Thanh Niên bắt đầu từ tuần này. Trong cuộc trao đổi hôm nay bàn về tình trạng đáng báo động của các cơ sở y tế và bệnh viện công trong nước có sự tham gia của hai bạn trẻ trong nước và hai bác sĩ trẻ đang tu nghiệp tại hai nước tiên tiến ở Châu Á và Châu Âu là Nhật và Hà Lan.
Một bệnh nhi tại bệnh viện Nhi đồng Đồng Nai
CỠ CHỮ 
Thành Nguyễn: Tôi là Thành hiện đang ở Sài Gòn.
Kim Thu: Tôi là Kim Thu ở Đồng Nai.
Bác sĩ Hiệu: Tôi là Hiệu đang nghiên cứu về não ở Hà Lan.
Bác sĩ Phụng: Tôi là Phụng, đang là bác sĩ lâm sàng, tức bác sĩ điều trị ở bệnh viện Shizuka, Nhật Bản, khoa tim mạch nhi. Trước đây, mình công tác ở Bệnh viện nhi đồng TPHCM khoảng 5 năm. Mình nhận học bổng của Nhật và qua đây được 7 tháng rồi.
Trà Mi: Cảm nhận của các bạn về hiện trạng các cơ sở y tế chăm sóc sức khỏe trong nước thế nào?
Thành Nguyễn: Đa số các bệnh viện ở Việt Nam hiện nay đều quá tải, chất lượng khám chữa bệnh rất thấp. Có hai dạng: khám bệnh theo dịch vụ và khám bệnh thường. Nghĩa là ai có tiền thì khám trước, không có tiền phải ngồi chờ, khiến những người bệnh nhẹ vào bệnh viện trở nên nặng hơn.
Trà Mi: Ghi nhận của Thành về hệ thống bệnh viện trong nước thứ nhất là quá tải, thứ hai là chất lượng kém, và thứ ba là bệnh ít vô bệnh viện bệnh nhiều hơn. Ý kiến Thu thế nào?
Kim Thu: Tôi đã đi nhiều bệnh viện, nhận thấy tình trạng giống như Thành nói. Tháng 2 vừa qua tôi có đi nuôi mẹ ở bệnh viện Thống Nhất trước là bệnh viện Thánh Tâm, quốc lộ 1. Vô đó thấy rất bức xúc. Thái độ của y bác sĩ tại đây rất thờ ơ trước sinh mạng của con người. Họ không có lương tâm. Khi đưa người cần cấp cứu vì tai nạn giao thông vào, mặt mày bệnh nhân máu me mà những người trong phòng trực cấp cứu vẫn ngồi ngoài bàn thờ ơ như không có chuyện gì, vì họ chờ tiền. Không có tiền đóng là họ không cấp cứu, nằm đó chờ chết thôi. Người ta bị tai nạn đáng lý không chết, nhưng vô bệnh viện gặp bác sĩ không có lương tâm thì phải chết thôi. Không ai hướng dẫn cho mình biết phải đem nạn nhân đang cần cấp cứu đó vào phòng nào. Hôm 1/4 vừa rồi Thu tới bệnh viện nhi ung bướu Sài Gòn, thấy rất tội nghiệp. Bệnh nhân nằm dưới gầm giường rất nhiều vì phía trên đã đầy. Không nằm dưới gầm giường thì đâu có chỗ đâu mà nằm. Qúa tải đến mức như vậy. Những đứa trẻ vô thuốc mà cứ co ro nằm dưới gầm giường. Người thân cũng nằm dưới đó. Bệnh ít thành bệnh nhiều vì trong đó mất vệ sinh, rất ô nhiễm. Bụi rớt xuống cục nào cục nấy to như ngón tay, không thể nào tưởng tượng nỗi. Bệnh viện phải là nơi sạch sẽ nhất, thoáng mát cho người bệnh hít không khí trong lành. Nhưng mà ở đây, các bệnh nhi hít toàn những bụi bặm, sao mà khỏe được. Vô đó bức xúc lắm, không thấy một y bác sĩ nào hết, từ đầu dãy tới cuối dãy.
Trà Mi: Đây là trung tâm điều trị lâu dài, như một nơi lưu trú, nên không có y bác sĩ túc trực đông đảo thường xuyên như những nơi khác chăng? Mình có thông cảm được điều đó chăng?
Kim Thu: Không phải. Nguyên tắc bệnh viện là phải có người trực và phải trực theo ca. Tới thăm cả buổi cũng chẳng thấy ai hết. Dọc hành lang đường đi bệnh nhân nằm hết. Họ che ngoài hiên hành lang bệnh viện để ở tạm, hết cả dãy nhà như vậy. Rất thương tâm và đau lòng trước những cảnh như vậy.
Trà MiChị Thu ghi nhận cảnh các bệnh nhi phải nằm dưới gầm giường vì bệnh viện quá tải, không đủ giường bệnh. Ở đây có một vị bác sĩ nhi khoa từ trong nước mới ra nước ngoài tu nghiệp thêm, bác sĩ Phụng. Bác sĩ có chia sẻ điều này không hay chăng đây chỉ là một hình ảnh thôi chứ không phải là hình ảnh tiêu biểu cho các bệnh viện trong nước?
Kim Thu: Cũng vậy à. Như bệnh viện nhi ở Đồng Nai, tháng 2 năm nay, Thu có vào thăm một em bé bị gãy tay, cũng đông giống vậy. Hai trẻ nằm một giường. Mình phải đăng ký phòng đặc biệt thì mới có 2 giường cho 2 trẻ thoải mái, 400 ngàn/ngày, tức là có tiền thì sẽ có phòng chứ không có gì hết.
Bác sĩ Phụng: Rất chia sẻ tâm sự của Thành và Thu. Mình đã đi nhiều bệnh viện trong thành phố. Vấn đề quá tải diễn ra ở hầu hết các bệnh viện trung ương vì sự tập trung không đồng đều. Tất cả người dân đều tập trung hết lên các bệnh viện tuyến thành phố trong khi bệnh viện ở tuyến tỉnh và huyện lại rất trống. Ai từng đến các bệnh viện ở Việt Nam đều thấy chuyện bệnh nhân nằm ở hành lang chật đến nỗi bác sĩ không có đường đi. Nếu họ không nằm hành lang phải chấp nhận nằm 2, 3 bệnh nhân một giường thì bệnh có thể truyền nhiễm từ người này sang người kia. Có những trường hợp lây nhiễm chéo đã xảy ra.
Trà Mi: Bệnh nhân bị các căn bệnh nan y như ung bướu cần phải nằm điều trị lâu dài mà tình trạng bệnh viện như thế chắc tình trạng của họ chỉ có kém đi…
Bác sĩ Phụng: Tôi không nghĩ vậy. Nếu vậy thì bệnh viện tuyến trung ương đã không bị quá tải.
Trà Mi: Ý kiến của bác sĩ Phụng, các bạn có chia sẻ không? 
Thành Nguyễn: Mình đi rất nhiều bệnh viện và thấy đa số các bệnh viện nội việc khám bệnh thôi là rất đông. Vào một môi trường ai cũng bệnh, đôi khi bệnh mình ít, nhưng nhìn thấy bệnh nhân đông, cộng thêm cảm giác mệt mỏi làm cho bệnh của mình càng nặng thêm nữa.
Trà Mi: Các bệnh viện trung tâm tuyến trung ương bệnh nhân đông như vậy làm bệnh nhân bực mình trước các bất cập, khiến bệnh có thể tệ đi, tại sao mọi người lại cứ đổ tới các bệnh viện đó?
Thành Nguyễn: Tại vì mình không có lựa chọn nào khác tốt hơn thì mình phải chấp nhận thôi. Bệnh viện ở tuyến nhỏ không có bác sĩ nhiều để khám, không đủ nhân lực, không đủ thiết bị y tế, buộc lòng người ta phải chấp nhận vào các bệnh viện trung ương, nơi có trang thiết bị đầy đủ hơn và nguồn nhân lực tốt hơn.
Trà Mi: Vấn đề nan giải ở chỗ các bệnh viện lớn ở trung tâm có thiết bị tốt, đội ngũ y tế thạo nghề, nhưng quá tải dẫn tới tình trạng thiếu vệ sinh, chen chúc đông đúc. Còn những bệnh viện tỉnh rộng rãi thoáng mát nhưng lại thiếu phương tiện nên người ta không tìm tới. Bệnh nhân trong nước lựa chọn giữa một bệnh viện có chất lượng để cải thiện sức khỏe với một bệnh viện thoải mái, tốt nhưng không biết có đủ thầy thuốc giỏi hay không. Đó là một sự lựa chọn bất đắc dĩ.
Bác sĩ Phụng: Một bác sĩ mà một buổi sáng phải khám 100 bệnh nhân như hiện tại chúng tôi đang làm thì không thể nào đảm bảo được chất lượng về giao tiếp cũng như tâm lý tiếp xúc. Mỗi bệnh nhân chỉ được khám từ 2 tới 5 phút thôi. Trong điều kiện như vậy rất khó để thỏa mãn tâm lý tiếp xúc với người bệnh. Thật ra chúng tôi hiểu một người bệnh cần ít nhất nửa tiếng để thể hiện hết các nỗi lo của mình. Với thực tế tại Việt Nam hiện nay, chắc chắn ai cũng có bức xúc. Chính sự bức xúc tạo ra những sự mâu thuẫn, nhưng bác sĩ không có cách nào làm khác hơn. Tâm lý tiếp xúc không được thoải mái sẽ ảnh hưởng tới bệnh. Tôi cũng vậy, tôi đau mà phải bị ngồi chờ sẽ cảm thấy mệt mỏi, gây ra bệnh nặng hơn. Thật sự nói ‘bệnh nặng hơn’đôi khi vì yếu tố tâm lý, chứ tới bệnh viện mà để bệnh nặng hơn thì tôi nghĩ các bệnh viện trung ương không thể tồn tại tới bây giờ.
Trà Mi: Tới để bệnh nặng hơn dĩ nhiên không ai muốn tới, nhưng đó là điều như Thành nói là bất đặng đừng, bệnh nhân không còn lựa chọn nào khác. Tới bệnh viện để nằm ngoài hành lang trong điều kiện tồi tệ như vậy, bệnh nhân bệnh ít nhưng phải lây lất ngoài hành lang như vậy ai có thể khỏe nổi, phải không ạ?
Bác sĩ Phụng: Dạ đúng. Một bệnh viện tới gần một ngàn giường là một bệnh viện rất lớn nhưng vẫn bị quá tải. Vậy rõ ràng bị quá tải do những bệnh nhẹ chứ không phải những bệnh thực sự cần điều trị ở tuyến trung ương.
Trà Mi: Bác sĩ Phụng cho rằng tình trạng bệnh viện quá tải nhập nhằng hiện nay là do tâm lý bệnh nhân thích đổ về các bệnh viện tuyến trung ương, tạo nên sự bất cân đối.
Bác sĩ Phụng: Đó là yếu tố quan trọng nhất.
Trà Mi: Các bạn khác có đồng ý không? Theo các bạn nguyên nhân khiến các bệnh viện trong nước quá tải, chất lượng kém, tiêu chuẩn thấp là do đâu?
Thành Nguyễn: Một nguyên nhân khác mình thấy là do mỗi bệnh viện phải tự chủ chính sách tài chính. Cho nên tình trạng quá tải thật sự là do người ta muốn thế. Quá tải đồng nghĩa với việc đem lại doanh thu nhiều hơn. Nếu quản lý tốt thì mọi việc sẽ rõ ràng, chứ giờ bệnh nhân vào bao nhiêu cũng nhận thì họ cứ đổ tới bệnh viện lớn thôi.
Trà Mi: Thu có ghi nhận được những nguyên nhân nào khác ngoài từ phía bệnh nhân, từ phía người quản lý, nữa không?
Kim Thu: Bệnh nhân buộc phải dồn về các bệnh viện trung ương vì tay nghề bác sĩ (ở địa phương) kém. Một ví dụ chứng minh là một bệnh nhi ở bệnh viện nhi đồng 2, Đồng Nai. Bệnh nhi này bị gãy tay, ở đó cả tuần lễ băng bột. Đến ngày xuất viện khám lại mới biết bé bị bắt ốc lệch. Nguyên nhân do ai? Phải do bác sĩ không? Như vậy người ta phải nóng ruột, phải đi lên tuyến trung ương. Khi lên tuyến trung ương đông quá, phải chi tiền dịch vụ.
Trà Mi: Tóm lại nguyên nhân từ tâm lý bệnh nhân, từ cách quản lý, từ chính đội ngũ y bác sĩ trong cách tiếp xúc với bệnh nhân và trình độ tay nghề. Các nguyên nhân này cộng hưởng lại tạo nên tình trạng nan giải hiện nay. Mình nói tới thực trạng và phân tích nguyên nhân, bây giờ thử cùng nhau bàn về giải pháp xem sao. Các bạn có đề nghị những giải pháp nào khả dĩ có thể góp phần giải quyết tình trạng bệnh viện quá tải, chất lượng kém ở Việt Nam hiện nay hay chăng?
Bác sĩ Phụng: Mình đã đi nước ngoài, cũng không có đâu mình cảm giác được sự căng thẳng trong mối quan hệ giữa y bác sĩ với bệnh nhân như ở Việt Nam. Mình cũng xót xa vì mình cũng là một người cung cấp dịch vụ y tế. Rất khó, thật sự là rất khó giải quyết.
Bác sĩ Hiệu: Mình thấy Việt Nam thiếu sự ‘đọc bệnh’ nghĩa là thăm bệnh từ tuyến trước để đẩy ra tuyến sau. Ở Hà Lan, mình thấy rất tiện dụng. Khu mình ở có các bác sĩ gia đình ở đó. Thường, trước khi người ta vào bệnh viện, họ phải đi bác sĩ gia đình ngay địa phương. Bác sĩ sẽ chuyển đi các bệnh viện sau. Ở Việt Nam có nhiều chỗ không có phòng mạch bác sĩ, còn có chỗ lại quá nhiều phòng mạch xung quanh. Ngay trong các cơ sở y tế địa phương cũng không có sự phân bệnh rõ.
Bác sĩ Phụng: Hệ thống y tế của mình không đủ tài chính để tạo thành một hệ điều hành khá hoàn hảo như ở Nhật hiện tại mà tôi thấy. Ở đây có sự luân phiên bác sĩ. Hầu như cứ 2 năm bác sĩ phải đi một chỗ khác. Chính nhờ sự luân phiên này, mặt bằng về trình độ y tế, kiến thức y khoa được dàn trải đồng đều, không có sự chênh lệch giữa bệnh viện tuyến tỉnh và tuyến trung ương. Để làm điều này, điều kiện tài chính của Việt Nam không thể đảm bảo. Ngay như lương của bác sĩ đã không cao, chỉ 3-5 triệu/tháng, thì không cách gì kêu họ luân phiên, chuyển chỗ ở, mướn nhà. Ở Nhật làm được việc này vì lương bác sĩ ở đây gấp cả trăm lần ở Việt Nam. Đây là điều mình nên làm nhưng làm không được. Nói về phía bác sĩ, bệnh nhân cần được an ủi, chăm sóc, nhưng đồng lương của bác sĩ…Thật sự tôi rất ngại phải nói điều này, nhưng đó là một vấn đề rất nhức nhối.
Trà Mi: Về vấn đề thiếu tài chính nên không điều hành dàn trải được, trong trường hợp có tiền, có thể giải quyết được các vấn đề hiện nay ở Việt Nam hay không?
Bác sĩ Hiệu: Tiền rất quan trọng trong vấn đề này. Ở tất cả các nước phát triển, hệ thống y tế của họ rất tốn kém. Nên nếu được mình nên có một hệ thống bảo hiểm toàn dân để chia sẻ nguồn lực, tạo mặt bằng điều trị mà mọi người dân đều có thể tiếp cận được các chăm sóc y tế cơ bản. Cả hai phía phải có nhận thức chung thì mới có thể chia sẻ nguồn lực cho tất cả mọi người. Mình thấy nhiều bệnh nhân bị thương, mình muốn điều trị cho họ, nhưng điều trị xong mà họ không có tiền thì…Là một bác sĩ, mình rất đau lòng chứ không phải thờ ơ đâu, nhưng nó ngoài tầm với của mình. Nó thuộc hệ thống ở phía trên.
Trà Mi: Chuyện tài chính quan trọng, nhưng tiền thôi có đủ giúp cải thiện tất cả mọi thứ bất cập hiện nay ở Việt Nam hay không?
Thành Nguyễn: Trước khi đòi hỏi tiền phải có được bộ phận quản lý tốt cái đã. Cần cải cách hệ thống quản lý bệnh viện.
Trà Mi: Làm thế nào có được hệ thống quản lý tốt?
Bác sĩ Hiệu: Trước khi muốn hành động, thay đổi, mình phải có nhận thức, phải nhìn chung quanh. Trước đây làm ở bệnh viện Việt Nam, mình thấy mọi thứ là bình thường, nhưng khi đi ra nước ngoài mới thấy được cái hay. Bây giờ muốn quản lý tốt phải nhìn ra xung quanh, phải học hỏi xung quanh để thay đổi.
Trà Mi: Y bác sĩ và những người quản lý cần mở mang, trao đổi, học hỏi với những nước xung quanh. Đó là ý kiến của bác sĩ Hiệu. Còn về phía bệnh nhân, người dân Việt Nam, cần học hỏi hay chăng? Và học hỏi bằng cách nào?
Thành Nguyễn: Khâu tuyên truyền cho người dân bảo vệ sức khỏe ít được lan truyền rộng rãi, nên khi người ta gặp bệnh không biết phải ứng xử thế nào. Cần phải soạn và phối hợp với truyền thông phổ biến rộng rãi việc này.
Kim Thu: Đội ngũ quản lý trong bệnh viện phải là mục tiêu hàng đầu. Khâu quản lý quá kém, nhân lực quản lý không có thì có tiền cũng vậy thôi, không làm được gì hết. Về lương bác sĩ, mình chia sẻ với ý kiến bác sĩ Phụng đúng là lương bác sĩ rất thấp. Cho nên vào bệnh viện thấy họ nói chuyện chua chát, khó nghe lắm, không chịu được đâu. Đó cũng là một áp lực nữa.
Trà Mi: Các bạn vừa nói tới yếu tố tài chính, yếu tố quản lý. Còn về những người trực tiếp tham gia vận hành và sử dụng các cơ sở y tế tại Việt Nam, bác sĩ và bệnh nhân? Có người cho rằng bác sĩ hơi coi thường bệnh nhân vì nghĩ rằng bệnh nhân cần họ, chứ họ không đặt vào vị trí họ là người phục vụ, bệnh nhân là khách hàng. Các bạn có ý kiến về mảng này không?
Thành Nguyễn: Nói về ý thức thì bó tay. Cũng do cơ chế quản lý thôi, chứ một người Việt Nam mà đi qua Singapore thì ý thức khác hẳn liền.
Bác sĩ Hiệu: Ý thức cần có thời gian mới có thể thay đổi.
Trà Mi: Có yếu tố nào giúp thúc đẩy việc thay đổi nhận thức xảy ra nhanh hơn không?
Bác sĩ Phụng: Tất cả đều phải có chế tài, phải phạt và phạt rất nặng mới đảm bảo được đạo đức trong xã hội. Nếu Việt Nam phạt xả rác giống như Singapore thì chắc mọi người đã không xả rác quá mức như hiện nay. Về thái độ của bác sĩ, lập những đường dây nóng để chế tài họ. Hễ chỗ nào đồng lương tương xứng với công sức họ bỏ ra thì chuyện đó sẽ...Đó là một tác động rất lớn. Xe không có xăng không thể chạy được. Đó là chuyện chắc chắn, là như vậy.
Thành Nguyễn: Vấn đề là nếu mình không chấp nhận điều gì mà mình tỏ thái độ thì từ từ người ta sẽ thay đổi hành vi.
Trà Mi: Vừa rồi là ý kiến của 4 khách mời trong chương trình góp ý về hiện trạng của hệ thống cơ sở chăm sóc y tế trong nước. Các bạn nghe đài từng một lần tới bệnh viện hay đang công tác trong ngành y tế Việt Nam có ý kiến như thế nào? Xin mời chia sẻ với chương trình trong mục Ý Kiến ngay bên dưới bài đăng trên trang voatiengviet.com. Tạp chí Thanh Niên nằm trong phần Chuyên mục-Tường trình đặc biệt, ngay trang chính. 
Tạp chí Thanh Niên sẽ trở lại cùng quý vị với phần thảo luận kỳ 2 nói về chất lượng phục vụ của đội ngũ nhân lực trong ngành y tế Việt Nam. Mời các bạn đón theo dõi trên làn sóng phát thanh của đài VOA trong chương trình 10 giờ tối thứ sáu và chủ nhật tuần tới.

Chính quyền Việt Nam thẳng tay trấn áp blogger Nguyễn Xuân Diện



Tiến sĩ Nguyễn Xuân Diện (giữa, cầm máy ảnh) trong một cuộc biểu tình chống Trung Quốc gây hấn tại Biển Đông.
Tiến sĩ Nguyễn Xuân Diện (giữa, cầm máy ảnh) trong một cuộc biểu tình chống Trung Quốc gây hấn tại Biển Đông.
DR

Thụy My

Từ ba ngày nay, blog xuandienhannom.blogspot.com đã hoàn toàn bị đóng cửa, không truy cập được.

Tiến sĩ Nguyễn Xuân Diện, chủ trang blog nổi tiếng thường đưa tin về các vụ biểu tình chống các hành động gây hấn của Trung Quốc tại Biển Đông trước đây, cũng như các vụ cưỡng chế đất đai, đã được Sở Thông tin và Truyền thông Hà Nội mời đến làm việc ngày 01/06/2012.

Cùng ngày blog của ông đã bị đóng cửa. Hai người đi cùng ông là luật sư Hà Huy Sơn, và bà Lê Hiền Đức, người thường giúp nhiều người dân khiếu kiện, đã bị mời ra ngoài một cách thô bạo.

Trả lời RFI Việt ngữ, luật sư Hà Huy Sơn cho biết từ hôm đó đến nay vẫn chưa liên lạc lại với tiến sĩ Nguyễn Xuân Diện và bà Lê Hiền Đức. Ông đã thuật lại sơ qua sự việc :


Luật sư Hà Huy Sơn - Hà Nội
03/06/2012
by Thụy My
Hôm đó mà tôi trực tiếp tham gia thì như thế này. Lúc một giờ rưỡi thì tôi đến trước, ở sảnh tầng trệt - gọi là tầng một, ông Diện và bà Lê Hiền Đức đi cùng và đến sau. Chúng tôi cùng hỏi qua chỗ bảo vệ của tầng một, họ dẫn chúng tôi lên tầng bốn, phòng của chánh thanh tra.

Phía bên họ có bốn người. Sau đó trao đổi một lúc thì người ta cũng tự nhận là có hai, ba vị là nhân viên an ninh của Công an thành phố Hà Nội. Phía tôi thì tôi nói lý do tôi đi để thực hiện chức năng trợ giúp pháp lý cho tiến sĩ Diện. Bà Hiền Đức cũng nói là bà muốn tham gia buổi làm việc với tư cách là người chứng kiến, thực hiện quyền giám sát của công dân đối với các cơ quan nhà nước thôi.

Các vị như ông Minh là chánh thanh tra, bà Hương là phó thanh tra, bảo có những quy định, những luật riêng của ngành thanh tra, thì tôi không đồng ý. Tôi bảo ở Việt Nam thì không có cái luật nào là luật riêng cả, chỉ có luật của toàn dân thôi. Nếu bà có cái luật nào mà không cho luật sư đi hỗ trợ pháp lý cho công dân thì bà cứ cho chúng tôi biết, bà cũng không trình bày được. 

Bà đưa luật thanh tra ra, nhưng tôi xem thì không thấy có nội dung nào ngăn cản công dân được hỗ trợ pháp lý cả.
Tôi cũng có hỏi là buổi làm việc hôm nay có gì liên quan đến bí mật quốc gia hay không. Đại diện của thanh tra nói rằng hôm nay không có cái gì bí mật quốc gia. Thế thì về mặt nguyên tắc tôi là luật sư, tôi có quyền ở lại để làm chức năng hỗ trợ cho ông Diện.

Họ có hỏi – như tôi cũng đã trả lời rồi – về cái giấy yêu cầu luật sư, tức là giấy mời của phía ông Diện. Tôi nói tôi đi cùng với ông Diện đây, ông ấy cũng nói bằng miệng là ông mời tôi đây, các vị cần làm giấy thì chúng tôi sẽ làm giấy.

Nhưng sau đó cũng còn một thủ tục là giấy giới thiệu của văn phòng luật sư nơi tôi làm việc. Thì đúng là hôm ông Diện mời, tôi cũng vội quá, không chuẩn bị cái giấy giới thiệu đó, cho nên họ căn cứ vào cái cớ ấy để họ buộc tôi phải ra ngoài, tức là ra khỏi phòng làm việc.

RFI : Thưa luật sư, một cơ quan hành chánh chứ không phải là công an hay tòa án có quyền triệu tập một công dân lên như vậy hay không ?
Họ có quyền mời, nhưng còn việc lên hay không thì đó là quyền của công dân. Do sơ suất của tôi nên họ buộc tôi ra. Tôi chưa chuẩn bị ra thì đã thấy họ gọi bảo vệ. Nếu tôi mà không ra thì họ cũng đã sẵn sàng cưỡng chế, cưỡng bức tôi phải ra. Trước đó bà Đức có nói là, phía bên Sở có đến năm người làm việc, mà bên này chỉ có một mình ông Diện thì mất cân đối, vô lý. 

Sở như có sắp đặt sẵn trước, có một nhân viên nữ vác caméra ra, mở cửa chĩa thẳng vào mặt chúng tôi để quay. Sau đó mấy phút thì tôi ra khỏi Sở. Đến 8 giờ tối, khi mà có hai công an phường Cát Linh lên trên tầng bốn, thì tôi đề nghị đi cùng để xem bà Lê Hiền Đức có yêu cầu gì về vấn đề sức khỏe hay gì khác không. Bà Lê Hiền Đức cho biết sau khi tôi ra thì bà bị bốn bảo vệ cầm hai chân hai tay, vất bà ra ngoài hành lang đập đầu xuống đất, thì bà cũng có choáng ở đầu.

Khi ngồi tiếp tôi với hai vị cảnh sát của phường Cát Linh, bà cũng nói xin lỗi các vị vì chân tôi bị người ta vất nên bị trẹo và sưng ở đầu gối, nên buộc phải gác chân lên bàn – cũng không được lịch sự lắm, nhưng cũng xin thông cảm. Và bà có yêu cầu là phải lập biên bản, để phản ánh đúng sự thực cái buổi hôm đó.

Bà yêu cầu có đại diện của Sở Thông tin Truyền thông tham gia cùng lập biên bản với công an khu vực, công an phường Cát Linh, nếu không bà sợ rằng sau này bên Sở sẽ vu khống là bà đập phá thế này thế khác. Nhưng mà sau thì hai vị công an phường cũng rút lui và họ gọi tôi ra. Tôi tưởng là họ muốn trao đổi gì với tôi, nhưng mà họ rút và yêu cầu tôi cũng ra khỏi cơ quan. Tôi chỉ được tiếp cận trực tiếp đến như thế thôi.

Tiến sĩ Diện thì lúc 5 giờ ra khỏi Sở Thông tin Truyền thông rồi. Buổi tối tôi gọi điện cho bà Hiền Đức, lúc được lúc không. Lúc tôi gọi cho bà khoảng 10 giờ tối hay là hơn gì đó, thì bà có nói với tôi là bà bây giờ bị chảy máu, mất máu nhiều lắm rồi, cần cho người vào để đưa bà ra. Chúng tôi có ra trình bày với bảo vệ ở tầng một, nói là bà Đức gọi điện như thế, nhưng mà họ không nghe. Họ không trả lời và cũng không cho chúng tôi vào. Tình hình tôi chứng kiến là như thế.

RFI : RFI Việt ngữ xin chân thành cảm ơn luật sư Hà Huy Sơn. Trước đây như chúng tôi đã đưa tin, vào ngày 18/5, một nhóm người lạ mặt tự xưng là « thương binh » đã xông vào nơi làm việc của tiến sĩ Nguyễn Xuân Diện là Viện Nghiên cứu Hán Nôm ở Hà Nội. Họ hăm dọa tiến sĩ Diện, đòi ông phải gỡ bỏ các bài trên blog.

Còn sau buổi được Sở Thông tin Truyền thông Hà Nội mời lên làm việc ngày 1/6 nói trên, Đài truyền hình Hà Nội đã và một vài tờ báo Việt Nam đã đưa thông tin là bà Lê Hiền Đức đã « gây rối » tại Sở này, « đập vỡ cửa kính và tự gây thương tích ở chân ». Cũng theo các cơ quan báo chí này, thì « lẽ ra công an phải bắt giữ bà theo quy định của pháp luật », nhưng do bà đang nằm bệnh viện nên sẽ « xử lý nghiêm » sau đó.
http://www.viet.rfi.fr/viet-nam/20120603-chinh-quyen-viet-nam-thang-tay-tran-ap-blogger-nguyen-xuan-dien

Cụ Bà Lê Hiền Đức đăng ảnh do bác sỹ chụp và gửi đến.




Ảnh do bác sỹ chụp và gửi đến.

Một số ảnh do bác sỹ chụp và gửi đến trang tin :





 Theo các công an và thanh tra của 4 T nói với báo chí thì như thế này được gọi là xây xước nhẹ. Họ còn nói với báo chí rằng : cứ để sau khi bà Lê Hiền Đức ra viện sẽ điều tra, xử lý !
 Việc sở 4 T giam giữ một bà già 82 tuổi trong phòng kín từ sau 2 giờ chiều đến 3 giờ sáng hôm sau liệu có đúng luật pháp ? Không cho người nhà, con cháu tiếp cận, đưa về, công an phường Cát Linh, cảnh sát 113  được gọi nhiều lần từ 4 giờ chiều đến lập biên bản sự việc nhưng đã không đến, 12 giờ đêm một nhóm 4 người gồm 2 cảnh sát giao thông, hai cảnh sát 113 đến nhưng lại về luôn sau khi " hội ý" với mấy người mặc đồng phục dưới cổng sau - vậy họ sẽ phải trả lời công luận ra sao ?
 Những chứng cứ về việc vi phạm pháp luật của lãnh đạo và nhân viên sở 4 T, sự vô trách nhiệm của công an phường Cát Linh, cảnh sát 113 đã được các nhân chứng tập hợp để sắp tới sẽ đưa lên công luận, giúp độc giả nắm được chi tiết về vụ việc xảy ra tại sở 4 T vừa rồi.

http://lhdtt.blogspot.com/2012/06/anh-do-bac-sy-chup-va-gui-en.html

Hình ảnh bà con nông dân xã Liên Hiệp, huyện Phúc Thọ, Hà Nội tập trung tại UBND, tổ chức nấu cháo để ăn tại chỗ và nổi trống phản đối cưỡng chế đất



Điện Thoại của Trụ Sở Đảng Ủy - H.Đ.N.D Ủy Ban Nhân Dân Xã Liên Hiệp : (04) 33.648.861

Hôm nay lúc 8h tại trụ sở UBND xã Liên Hiệp(Phúc Thọ, Hà Nội), bà con lại nổi trống nấu cháo...
Bà con nấu cháo để bám trụ và phản đối giống như hôm 26/4/2012 (Xem) ...



Khắp xã bà con đang ùn ùn kéo về...




Nguồn : Nguyễn Lân Thắng, Anh Chí & Anhbasam
https://www.facebook.com/media/set/?set=a.10150927378493808.437612.693948807&type=1

04 June 2012

Hai phụ nữ dùng gạch hành hung CSGT

Hai phụ nữ dùng gạch hành hung CSGT

Thứ Hai, 04/06/2012, 04:03 (GMT+7)

TT - Ngày 3-6, thượng tá Trương Binh - trưởng Công an huyện Đức Phổ (Quảng Ngãi) - xác nhận đã ra quyết định tạm giữ hình sự đối với bà Nguyễn Thị Hồng (39 tuổi, trú xã Ân Phong, huyện Hoài Ân, tỉnh Bình Định) về tội chống người thi hành công vụ.
Ngày 31-5, tại km7 quốc lộ 24, huyện Đức Phổ, tổ CSGT phát hiện ông Phạm Văn Trung, hành nghề xe ôm, chở theo hai phụ nữ không đội nón bảo hiểm. CSGT yêu cầu ông Trung dừng xe để kiểm tra giấy tờ, thông báo lỗi và tạm giữ xe máy thì bà Hồng đi trên xe nhảy xuống dùng gạch bên vệ đường đập vào đầu trung sĩ Lý Hồng Quang.

Đại úy Đặng Hữu Thắng - tổ trưởng tổ CSGT - yêu cầu tạm giữ bà Hồng thì bà Trương Thị Mỹ Lệ (cùng đi với bà Hồng) dùng gạch tấn công đại úy Thắng.

(HÀ XUYÊN - PH.LONG)

Vụ “tranh chấp 1.000 tỉ đồng”: Tài sản ký gửi két sắt đi đâu?

Vụ “tranh chấp 1.000 tỉ đồng”: Tài sản ký gửi két sắt đi đâu?

Xem tin gốc
Lao Động - 12 giờ trước - 04/06/20121620 lượt xem 15 tin đăng lại


Ngày 3.6, theo gia đình là anh em ruột của bà Thạch Kim Phát (thường gọi là Cô Năm, chết đột ngột để lại khối tài sản 1.000 tỉ đồng) cho biết, gia đình đang bức xúc việc ngân hàng (NH) đơn phương giao tài sản ký gửi cho con nuôi bà Phát - trong khi gia đình chưa đồng ý.

Khối tài sản được lập vi bằng tại Văn phòng thừa phát lại quận Bình Thạnh và được ông P (em ruột bà Phát) đại diện gia đình 8 anh em ở VN và nước ngoài cùng con nuôi của bà Phát tên là Nhi mang đến ký gửi vào két sắt NH TMCP Sài Gòn Thương Tín - Sacombank. Tuy nhiên, ngày 30.5, NH đã mời ông P và chị Nhi đến để giải quyết tài sản đang ký gửi, vì đã hết hạn.

Lúc đó ông P cho rằng đang chờ 2 người em ở Đức về nước để cùng giải quyết tranh chấp, vì gia đình cho rằng có sự đầu tư, hùn hạp vốn từ những anh em ông P với bà Phát. Do vậy, ông P yêu cầu tiếp tục làm hợp đồng, hoặc gia hạn ký gửi số tài sản của bà Phát tại két sắt NH. Còn đối với Nhi - con nuôi bà Phát - lại không đồng ý tiếp tục ký gửi số tài sản này vào két sắt NH nữa.

Trong khi đó, ông P cũng cho rằng, ông đã chuyển khoản vào tài khoản NH số tiền để thuê ký gửi tài sản trong két sắt thêm một năm nữa, nhằm chờ giải quyết tranh chấp thừa kế. Thế nhưng, phía NH thông báo không chấp nhận tiếp tục nhận ký gửi, vì con nuôi bà Phát là Nhi không đồng ý. Do vậy, NH đã giao số tài sản này cho Nhi. Về phía NH cho biết, họ đã làm đúng theo các quy định về ký gửi tài sản, đã gửi bản thanh lý hợp đồng ký gửi tài sản cho ông P, nhưng không lý giải vì sao khi ký gửi vào có cả hai bên ký gửi là ông P và Nhi, nhưng khi trả thì giao cho Nhi (!?).

Gia đình anh em bà Phát cho rằng, vụ tranh chấp này sẽ khởi kiện ra tòa để giải quyết. Về thông tin Nhi sẽ tặng toàn bộ tài sản của bà Phát để lại cho từ thiện, gia đình bà Phát cũng chấp nhận, tuy nhiên đến nay thì gia đình cho rằng đó là điều khó có thể xảy ra, vì Nhi đã “đơn phương” lấy khối tài sản ký gửi từ NH về và mang đi đâu không ai biết.