THÔNG BÁO !

Trang blog diễn đàn đã được dời sang địa chỉ mới http://ptlambao.blogspot.com/ . Vui lòng vào đây để theo dõi tin tức mới và tiện việc ủng hộ. Trang này sẽ lưu giữ những thông tin cũ . Xin cả ơn sự ủng hộ của mọi người

TM Ban Điều Hành Blog

17 November 2013

Chậm đóng tiền, bé gái lớp 2 “bị đuổi” khỏi trường?



(Kienthuc.net.vn) - Chỉ vì không kịp đóng tiền do cha mẹ xảy ra lục đục, một học sinh lớp 2 phải ra đứng bơ vơ trước cổng trường khi các bạn đến giờ ăn trưa.

Liên tục “bị đuổi” ra khỏi trường?
Dù sự việc đã trãi qua hơn tháng nhưng đến tận hôm nay bà Tô Thị Lan vẫn còn nguyên vẻ bức xúc khi nhắc lại vụ việc.
“Thật tình tôi cũng muốn quên đi không nhắc lại. Tuy nhiên lo sợ sự việc tương tự sẽ xảy ra với những nơi khác nên tôi muốn lên tiếng để sự việc không còn tái diễn”, mở đầu buổi trò chuyện bà Lan chia sẻ.
 Bà Tô Thị Lan mong rằng những vụ việc đang tiếc như trường Hùng Vương sẽ không xảy ra ở bất cứ nơi nào khác vì sẽ là mối nguy hiểm cho học sinh, nhất là các cháu độ tuổi tiểu học
Theo bà Lan thì khoảng hơn 10h ngày 14/10, bà được chồng chở đi công việc ngang qua trường tiểu học Hùng Vương trên đường Phạm Văn Chí, quận 6 thì tá hỏa khi nhìn thấy cháu nội là Lã Thị Th. V (học lớp 2 tại trường Hùng Vương) đứng bơ vơ trước cổng trường đóng kín cửa.
Cả 2 ông bà dừng xe hỏi cớ sự thì cháu V. nói con không được ăn cơm nên trường cho về. Qua tìm hiểu, bà Lan biết do ba mẹ của cháu V. chưa đóng tiền nên xảy ra vụ việc.
“Dù đau lòng nhưng nghĩ lỗi do dâu con không quan tâm việc học hành của cháu nên vợ chồng tôi chở bé về nhà ăn cơm, sau đó chiều chở đi học lại bình thường”, bà Lan nhìn nhận.
Trường tiểu học Hùng Vương 
Do ba mẹ cháu V. đang trong thời gian ly thân nên giao V. cho nội nuôi dưỡng. Vì vậy sáng ngày 14/11, bà Lan đưa cháu đến trường rồi vào phòng tài vụ hẹn trưa sẽ đến đóng tiền ăn cho cháu và đã được đại diện phòng tài vụ đồng ý.
Vậy mà trưa hôm đó khi đến trường đóng tiền, bà Lan một lần nữa lại thấy cháu nội của mình đứng dưới cái nắng chan chan trước cổng trường đang đóng kín…
Hiệu trưởng thành thật xin lỗi…
Quá bức xúc, bà Lan đã dẫn cháu vào phòng tài vụ để yêu cầu nhân viên phòng tài vụ làm rõ vì sao bà đã cam kết đóng tiền nhưng cháu nội của bà vẫn bị đuổi ra khỏi trường vào giờ ăn?
Sau đó lãnh đạo nhà trường đã có buổi làm việc với bà Lan để giải thích vụ việc là do có sự sơ suất cũng như trách nhiệm của bảo vệ nhà trường chứ hoàn toàn không có chuyện chỉ vì không đóng tiền mà cháu V. bị đuổi về như phản ánh của gia đình.
Tuy nhiên bà Lan không đồng tình với cách giải thích này và tỏ ra vô cùng bất an vì nếu bà không phát hiện vụ việc thì cháu nội của mình sẽ gặp nguy hiểm, bị kẻ xấu dụ bắt đi khi bơ vơ một mình trước cổng trường thì ai chịu trách nhiệm?
Chiều ngày 14/11, PV Kiến thức đã có buổi làm việc với BGH trường tiểu học Hùng Vương.
Cô Nguyễn Ngọc Phiếm, hiệu trưởng trường tiểu học Hùng Vương bày tỏ sự đau lòng trước vụ việc và đứng ra nhận trách nhiệm
Cô Nguyễn Ngọc Phiếm, hiệu trưởng trường tiểu học Hùng Vương bày tỏ sự đau lòng trước vụ việc này. Cô Phiếm một lần nữa khẳng định: Nếu chỉ xét về tình người, nhất là với những người làm công tác giáo dục, không ai lại hành xử với một đứa trẻ như vậy.
Tuy nhiên dù bất cứ lý do nào, việc để một đứa trẻ lớp 2 đang trong sự quản lý của nhà trường “thoát” ra ngoài là điều không thể chấp nhận và với cương vị là người đứng đầu đơn vị, cô Phiếm xin nhận trách nhiệm này.
Theo cô Phiếm giải thích thì nhà trường có 2 dạng học gồm hệ bán trú và hệ học 2 buổi. Theo đó những học sinh bán trú thì ở lại ăn trưa, còn học sinh 2 buổi thì gia đình đón về và đầu giờ chiều vào học tiếp.
Cô Vân, giáo viên chủ nhiệm lớp bé V. tường trình vụ việc: Cháu V. học lớp bán trú và phải đóng tiền ăn từ 1 đến 5 tây hàng tháng. Tuy nhiên đến hơn 10 tây gia đình vẫn chưa phản hồi nên giáo viên chủ nhiệm đã điện thông báo cắt suất ăn thì được phụ huynh đồng ý và báo sẽ cho người thân đón về.
Đến trưa 11/10 (thứ sáu), một người chú của cháu V. đã đến đón cháu về nhà ăn cơm và đầu buổi chiều cháu vẫn đến lớp học bình thường.
Sau 2 ngày nghỉ cuối tuần, đến giờ trưa thứ 2 ngày 14/10, V. ra về như những bạn học 2 buổi và đứng trước cổng chờ chú thì ông bà nội chạy ngang nhìn thấy đón bé về.
Qua ngày hôm sau, bà nội cháu V. có vào phòng tài vụ hẹn trưa sẽ đóng tiền. Tuy nhiên đến giờ cơm, bé V. tưởng chú đến rước như mọi bữa nên ra cổng trường đứng đợi dù lúc này các cô bảo mẫu đang đi tìm. Ngay lúc đó bà nội V. lại thấy cháu mình đứng trước cổng nên đã bức xúc cho rằng cháu của mình bị đuổi.
Cô hiệu trưởng nghẹn ngào xin lỗi gia đình cháu V. chỉ vì sự việc không được giải quyết khéo léo của cán bộ, nhân viên nhà trường mà gây nên sự lo lắng, bức xúc cho phụ huynh. 
Trước vụ việc trên, cô Phiếm nghẹn ngào thành thật xin lỗi gia đình cháu V.vì sự non kinh nghiệm của giáo viên, nhân viên nhà trường khiến gia đình và các phụ huynh khác lo lắng, bức xúc.
Cô Phiếm khẳng định đã yêu cầu bảo vệ nghiêm khắc kiểm điểm vì việc để cháu V. ra khỏi cổng trường, không bảo đảm an toàn cho học sinh. Đồng thời BGH đã họp với toàn thể giáo viên, nhân viên nhà trường để rút kinh nghiệm tránh không để xảy ra vụ việc tương tự.
Vũ Sơn

PICS : Cận cảnh thủy điện sông Tranh xả tràn, gây lũ khắp miền Trung



Thứ Bảy, 16/11/2013 - 21:24
Ngày 15/11, lượng nước đổ về hồ chứa Thủy điện Sông Tranh 2 rất nhanh, chảy tự do qua đập tràn của thủy điện này, xả xuống nhà dân gây lũ lớn.



 Mưa lũ lớn còn đã làm chia cắt, gây ách tắc giao cục bộ tại hầu hết các tuyến đường nội thị tại trung tâm huyện Bắc Trà My và về xã Trà Nú... 



Tại Quảng Ngãi, đang đi đến trường học, em Vương Thị Thu Thủy (học sinh lớp 5C của Trường Tểu học Nghĩa Hành), rơi xuống vực cầu Dài bị nước lũ cuốn chết đuối.



Mưa lớn, lũ lên nhanh khiến các địa phương ở Bình Định ngập trong biển nước và người dân không kịp trở tay. Toàn huyện Hoài Ân có đến 2.313 nhà dân bị ngập nước. Mưa lũ cũng làm sạt lở và ngập đường tránh trên tuyến tỉnh lộ ĐT 638 khiến giao thông bị ách tắc, hơn 2.000 hộ dân bị nước lũ chia cắt. 



Tại Gia Lai, mưa lớn từ đêm qua làm nước ở các sông suối dâng cao. 2 cô giáo đang trên đường đi dạy khi đi đến ngầm tràn qua suối Tà Nang ở thôn 10, xã Đông, huyện Kbang đã bị nước cuốn trôi. Hiện thi thể một người đã được tìm thấy




Nước lũ cũng làm Quốc lộ 19 từ huyện Tây Sơn đi TP Quy Nhơn và các huyện bị chia cắt nhiều đoạn.





Tại thủy điện Sông Tranh 2, lượng nước đổ về hồ chứa tăng đột biến. Hồ chứa đập chính thủy điện này đã vượt ngưỡng xả tràn và tự chảy qua 6 cửa xả đã được mở sẵn




Tại Phú Yên, hàng nghìn người dân cũng đang chạy đua với nước lũ do mưa lớn, nước sông lên nhanh gây ngập nhiều nơi. Tại huyện Đồng Xuân, nước sông Kỳ Lộ dâng cao làm ngập cầu La Hai trên 1m, hàng trăm người qua lại phải đi trên đường sắt. Xe buýt, xe tải nằm kẹt hai bên đầu cầu.

Vào Hội đồng Nhân quyền: Một thách thức lớn với Việt Nam



Một phiên họp của Hội đồng Nhân quyền Liên hiệp Quốc tại Genève. Ảnh: Liên Hiệp Quốc

Trọng Thành (RFI) - Hôm qua, 14/11/2013, Mạng Lưới Blogger Việt Nam ra Thông báo về việc Việt Nam trở thành thành viên Hội đồng Nhân quyền, tiếp theo sự kiện lịch sử Việt Nam trúng cử vào Hội đồng quan trọng này. Tên của Mạng Lưới Blogger Việt Nam, một tập hợp các công dân mạng Việt Nam, gắn liền với bản Tuyên bố 258 - "Việt Nam phải sửa đổi pháp luật để chứng minh cam kết tranh cử vào Hội đồng Nhân quyền Liên Hiệp Quốc".

Blogger Nguyễn Ngọc Như Quỳnh tại Nha Trang
(13:06) 

Bản Tuyên bố được công bố hồi trung tuần tháng 7 vừa qua, trước thời điểm lịch sử Việt Nam có khả năng lần đầu tiên trở thành thành viên Hội đồng Nhân quyền. RFI tiếng Việt có cuộc phỏng vấn bà Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, tức blogger Mẹ Nấm, một thành viên sáng lập của mạng lưới, để chuyển tới quý vị một góc nhìn về vấn đề này.

RFI: Thông báo của Mạng Lưới Blogger Việt Nam được đưa ra trong bối cảnh Việt Nam vừa trúng cử vào Hội đồng Nhân quyền, xin chị cho biết một số suy nghĩ của chị về sự kiện này.

Nguyễn Ngọc Như Quỳnh: Tôi nghĩ rằng việc Việt Nam trở thành thành viên Hội đồng Nhân quyền Liên Hiệp Quốc là một thách thức lớn với Việt Nam. Và không như nhiều người nghĩ, một số bài báo trên các tờ Nhân dân, rồi An ninh Thủ đô, cho rằng các thành viên Mạng Lưới Blogger Việt Nam không ủng hộ Việt Nam vào Hội đồng Nhân quyền Liên Hiệp Quốc. Mà họ nói chúng tôi "đi ngược lại quyền lợi của dân tộc" là sai. Vì ngay trong câu đầu tiên của bản Tuyên bố đầu tiên của Mạng Lưới Blogger, chúng tôi đã nói rất rõ là Việt Nam phải sửa đổi pháp luật để chứng minh cam kết tranh cử của mình. Tức là khi anh gia nhập vào một sân chơi quốc tế, thì anh phải có những nguyên tắc mà anh phải tuân thủ. Trong các văn bản ngoại giao, mà chúng ta thường nghe các nhà lãnh đạo Việt Nam nói, là Việt Nam không có trường hợp nào vi phạm nhân quyền, cũng như Việt Nam không có người bất đồng chính kiến. Đó là các tuyên bố công khai mà cả thế giới đều thấy. Các thành viên của Mạng Lưới Blogger Việt Nam là những cá nhân có thể chứng minh rằng mình bị xâm phạm quyền lợi.

Việc Việt Nam vào Hội đồng Nhân quyền là một thách thức lớn với Việt Nam, buộc chính quyền Việt Nam phải thay đổi, phải tôn trọng những người có ý kiến trái chiều với truyền thông Nhà nước. (...)

RFI: Xin chị cho biết thêm suy nghĩ của chị về tình trạng nhân quyền ở Việt Nam hiện nay.

Nguyễn Ngọc Như Quỳnh: Tình hình nhân quyền tại Việt Nam, thì mỗi người sẽ có một đánh giá riêng, tùy cái vị trí và cái góc nhìn của mình. Đương nhiên là sẽ có một số người nói là tôi bị tước một số quyền, có người nói là Việt Nam có nhân quyền.

Tôi chỉ có thể nói ở vị trí và những gì tôi đã trải qua đến bây giờ. Ngay cái hồi Mạng Lưới Blogger Việt Nam thành lập, tôi có thử làm một buổi phát bong bóng, về trên bong bóng đó có gắn một logo về nhân quyền (hình bàn tay) và bên kia là dòng chữ ‘‘Quyền con người cần được tôn trọng’’. Chúng tôi phát cái bong bóng đó cho trẻ em, cùng bản Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền cho cha mẹ các bé, và những người lớn nếu quan tâm, ở trên bãi biển ở đường Trần Phú, Nha Trang. Sau đó, tôi và hai người bạn bị giữ ở đồn công an rất là lâu. Tôi thì được về vì có con nhỏ, sau 7 tiếng làm việc, còn hai người bạn thì bị câu lưu qua đêm. Tiếp sau đó, hai trong ba người chúng tôi bị phạt, nhưng không liên quan gì đến việc phát bong bóng hay chuyện ‘‘Tuyên ngôn quốc tế Nhân quyền’’, mà buổi làm việc sau đó (với công an) liên quan đến trang blog của chúng tôi. Rất nhiều biên bản, từ các comments từ facebook và blog, cho rằng chúng tôi lợi dụng quyền tự do dân chủ, lợi ích Nhà nước, tổ chức. Thì theo những gì đã xẩy ra, thì tôi có thể khẳng định rằng tôi không được quyền nói điều mình nghĩ. Vì khi anh nói một cách ôn hòa, không kêu gọi lật đổ, mà kết quả anh bị hạn chế như vậy, bị phạt như vậy thì tôi nghĩ rằng tôi có đủ quyền để nói rằng: Mình không có quyền để nói lên điều mình muốn. Và đó là một hành động vi phạm quyền con người của cá nhân tôi rất cụ thể.

Như mọi người biết, chính quyền Việt Nam luôn rất khéo léo, rất tinh vi trong việc che giấu những sai phạm của mình trước quốc tế, bằng nhiều hình thức khác nhau. Và họ sử dụng những điều trong Bộ Luật Hình sự, như điều 258, điều 88 và điều 79, thì còn có rất nhiều thông tư, nghị định khác hạn chế các quyền tự do ngôn luận của con người, giống như là nghị định 72 mới vừa ra, rồi cái nghị định 73, mà theo đó tôi bị phạt. Đương nhiên họ sẽ trả lời với thế giới là họ không có vi phạm quyền con người, vì những người đó (những người bày tỏ quan điểm riêng - ndr) vi phạm luật pháp Việt Nam. Nhưng mà rõ ràng, theo chuẩn chung của thế giới, thì luật pháp Việt Nam vi phạm quyền con người. Cho nên tôi nghĩ, tình trạng vi phạm nhân quyền ở Việt Nam càng ngày càng diễn ra một cách công khai, nhưng lại khéo léo đối với thế giới.

RFI: Tuy nhiên, ở Việt Nam, theo chị, có thể ghi nhận những tiến triển về nhân quyền không?

Nguyễn Ngọc Như Quỳnh: Một trong những dấu hiệu mà thế giới thấy Việt Nam cải thiện về mặt nhân quyền là họ công nhận hôn nhân đồng tính (bỏ việc cấm hôn nhân đồng tính – ndr) và cho những hoạt động cổ súy hôn nhân đồng tính trở thành một trào lưu chung của xã hội. Đó là một bước tiến có thể thấy rõ nhất về cải thiện nhân quyền mà Việt Nam muốn chứng tỏ với thế giới. Tôi nghĩ rằng, không phải đơn giản là việc công nhận hôn nhân đồng giới đó diễn ra trước khi Việt Nam vào Hội đồng Nhân quyền Liên Hiệp Quốc. Diễn ra sát với thời điểm này như vậy, việc này cũng nằm trong các cam kết cải thiện nhân quyền của Việt Nam.

Bên cạnh đó, tôi cũng muốn lưu ý rằng, quyền con người không chỉ là quyền tự do ngôn luận, quyền tự do biểu đạt, mà nó còn có quyền phải được bảo vệ mạng sống, phải được bảo vệ danh dự trước những cơ quan do Nhà nước thành lập như công an và báo chí. Một trong những hình thức vi phạm nhân quyền mà không phải ai cũng nhận ra là người dân không có quyền tự vệ trước hệ thống công quyền như công an. Cái hình thức ép cung, rồi dọa, rồi bị đánh đập này nọ, tình trạng người bị chết trong đồn công an. Việc xâm phạm như vậy, đánh đập như vậy cũng là một trong những tình trạng vi phạm nhân quyền không phải ai cũng thấy, không phải cơ quan truyền thông nào cũng để ý đến chuyện này.

Tôi theo dõi các truyền thông quốc tế thấy họ ít nói đến việc người dân Việt Nam chết ở trong đồn công an, hoặc bị bức cung.

RFI: Gần đây, chị có biết trường hợp ông Nguyễn Thanh Chấn ở Bắc Giang bị tù oan, hiện nay đã được xét xử lại và được trả tự do. Một vụ như thế được đưa ra công khai như vậy và các đại diện của chính quyền cũng thừa nhận thực tế đó, thì phải chăng có thể ghi nhận đó như là một bước tiến hướng về việc thừa nhận nhân quyền, đứng từ phía chính quyền?

Nguyễn Ngọc Như Quỳnh: Tôi cho rằng việc này không phải là một bước tiến. Bởi vì ông Chấn không phải là người dân duy nhất bị oan. Và vụ ông Chấn được đưa ra ở thời điểm này là nằm trong lộ trình cải cách hệ thống tư pháp của Việt Nam trong 10 năm. Nếu theo dõi toàn bộ các thông tin, thì mọi người có thể thấy một hành động của chính quyền Việt Nam là : Ông này oan nên phải tha. Nhưng những người đã gây ra cái sự oan sai đó, nằm trong hệ thống đó, thì không bị xử lý theo pháp luật.

Đến giờ, thì chưa có hình thức kỷ luật nào. Và theo một số luồng thông tin đưa ra, thì nếu cơ quan công an đủ mạnh để lật lại, thì ông Chấn có thể bị vi phạm vào điều 258, tức là vu khống các điều tra viên. Cho nên tôi nghĩ rằng, ông Chấn may mắn có một người vợ kiên trì và đủ lòng tin vào sự vô tội của chồng đến giờ phút này. Và cái câu mà ông ấy nói "Cám ơn Đảng và chính phủ, đã sinh ông ra lần nữa" cũng đúng, vì nhờ có bố ông ấy là liệt sĩ, mà ông ấy không bị tử hình. Nếu ông ấy bị tử hình cách đây 10 năm, thì làm gì có vụ xét xử lật lại. Cho nên, tôi thấy rằng vụ ông Chấn không cho người ta thấy một bước cải thiện về nhân quyền, mà nó nằm trong lộ trình cải cách hệ thống tư pháp sắp tới. Và người ta lại sẽ chỉ đưa ra các ví dụ cho thấy là hệ thống này có sửa sai, nhưng hình thức cụ thể của sửa sai cho đến giờ chưa thấy, nên tôi không nghĩ rằng đó là cải thiện.

RFI: Đó là về phía Nhà nước, còn về phía nhận thức về nhân quyền của người dân, người công dân Việt Nam bình thường, thì thế nào ?

Nguyễn Ngọc Như Quỳnh: Nhận thức về nhân quyền của người dân Việt Nam hiện nay, tôi nghĩ là mọi người khá hơn dần. Mọi người biết được quyền của mình và biết cách phản kháng ở những trường hợp cụ thể nơi công quyền. Ngày xưa thì cái tâm lý sợ công an và những người ở các cơ quan Nhà nước có vẻ lấn át nhiều hơn bây giờ. Qua các thông tin, rồi qua những trường hợp phản ứng cụ thể, thì tôi thấy người ta đã biết cách nói lại, người ta đã biết cách phản ứng. Nói chính xác hơn, người ta biết mình có quyền gì để phản ứng. Dù mức độ cũng khác nhau, tùy thuộc vào vị trí và tình huống của mỗi người, nhưng nhìn chung tôi nghĩ nhận thức về nhân quyền của người dân ngày càng cải thiện.

RFI xin chân thành cảm ơn Blogger Nguyễn Ngọc Như Quỳnh đã dành thời gian cho cuộc phỏng vấn.