THÔNG BÁO !

Trang blog diễn đàn đã được dời sang địa chỉ mới http://ptlambao.blogspot.com/ . Vui lòng vào đây để theo dõi tin tức mới và tiện việc ủng hộ. Trang này sẽ lưu giữ những thông tin cũ . Xin cả ơn sự ủng hộ của mọi người

TM Ban Điều Hành Blog

21 October 2013

600 người Rục bị nước lũ cô lập gần 2 tháng!

TP - Ngày 20/10, PV Tiền Phong vượt nước lũ vào 3 bản đồng bào người Rục là Yên Hợp, Ón và Mò o Ồ ồ (Thượng Hóa, Minh Hóa, Quảng Bình) - nơi có hơn 600 dân bị nước lũ cô lập gần 2 tháng nay.
Bữa cơm của nhiều gia đình đồng bào Rục chỉ còn sắn và ngô
            Ảnh: H.N
Bữa cơm của nhiều gia đình đồng bào Rục chỉ còn sắn và ngô Ảnh: H.N.
Theo ông Trần Xuân Tư, Trưởng bản Ón, nước lũ cô lập đồng bào Rục từ cơn bão số 8. Đường nối từ đường Hồ Chí Minh vào các bản người Rục, đoạn Hung Trâu, bị ngập sâu, có nơi hơn 5m.
Trước lũ lụt, bộ đội biên phòng phát nhu yếu phẩm cho dân, nhưng vì nước lũ cô lập quá lâu nên nhiều nhà đã hết gạo. Lương thực của người dân nơi đây chủ yếu là ngô và sắn, còn thực phẩm thì gần như không có. Thỉnh thoảng ai bắt được con cá, con chuột thì bữa ăn được cải thiện.
Xã Thượng Hóa đã điều vào Hung Trâu một chiếc thuyền máy để phục vụ miễn phí việc đi lại của bà con. Nhưng theo ông Tư, người dân không ra ngoài vì không có tiền để mua sắm. Dự báo, nước lũ còn cô lập đồng bào Rục vài ba tháng nữa. Ông Tư kêu gọi các nhà hảo tâm cứu trợ đồng bào Rục, vì họ đang rất thèm cơm.
Hoàng Nam

Cử tri kiến nghị xử nghiêm 10 ‘đại án’ tham nhũng!

VNE - 21/10/2013

Tổng hợp ý kiến cử tri trước kỳ họp cho thấy người dân tiếp tục mong muốn Quốc hội, Chính phủ đẩy mạnh việc thanh tra, kiểm tra, điều tra truy tố, xét xử và xử lý nghiêm, dứt điểm các vụ án tham nhũng lớn.

Trước kỳ họp thứ 6 khai mạc ngày 21/10, Quốc hội khóa XIII, Trung ương Mặt trận Tổ quốc Việt Nam phối hợp với Ủy ban thường vụ Quốc hội đã tổng hợp hơn 1.100 ý kiến, kiến nghị của cử tri và nhân dân cả nước gửi tới Quốc hội bày tỏ ý kiến về nhiều vấn đề, lĩnh vực cũng như đưa ra các kiến nghị.
Về việc sửa đổi, bổ sung Hiến pháp năm 1992 và Luật đất đai, cử tri và nhân dân bày tỏ mong muốn Quốc hội chân thành lắng nghe ý kiến của nhân dân, tiếp thu tối đa những ý kiến hợp lý; những quy định của Hiến pháp năm 1992 và các bản Hiến pháp trước đây còn phù hợp cần được kế thừa.
Với Dự án Luật đất đai (sửa đổi), nội dung được đông đảo cử tri quan tâm và kiến nghị là vấn đề thu hồi đất. Theo đó, quy định về thu hồi đất với trường hợp vì mục đích quốc phòng, an ninh và lợi ích quốc gia, công cộng nhận được sự tán thành cao. Tuy nhiên đối với mục đích phát triển kinh tế - xã hội thì còn nhiều ý kiến băn khoăn và chưa thật sự đồng tình. Kiến nghị được đưa ra là Quốc hội, Chính phủ cần có quy định chặt chẽ bảo đảm hài hòa lợi ích Nhà nước, nhân dân và nhà đầu tư khi thu hồi đất.
vinashin-5857-1379691546-2295-1382282996
Một trong những vụ án tham nhũng thuộc diện lớn nhất nước đã bị phát hiện tại tập đoàn Vinashin.
Cử tri bày tỏ sự hoan nghênh với việc Ban Chỉ đạo Trung ương về phòng, chống tham nhũng thành lập 7 Đoàn công tác kiểm tra, giám sát việc thanh tra, khởi tố, điều tra, giám sát, xét xử các vụ việc, vụ án tham nhũng nghiêm trọng phức tạp vừa qua. Ý kiến người dân bày tỏ hy vọng trong thời gian tới công tác này sẽ có những chuyển biến rõ rệt, đáp ứng yêu cầu của Nghị quyết Hội nghị lần thứ 4 Ban Chấp hành Trung ương Đảng (khoá XI), đáp ứng niềm tin của nhân dân vào quyết tâm phòng, chống tham nhũng của Đảng và Nhà nước.
Kiến nghị cụ thể ở lĩnh vực này được đưa ra là đẩy mạnh việc thanh tra, kiểm tra, điều tra truy tố, xét xử và xử lý nghiêm, dứt điểm các vụ án tham nhũng lớn đã được phát hiện, đặc biệt là với 10 vụ án tham nhũng nghiêm trọng, phức tạp, gồm vụ án tại Tổng công ty Hàng hải Việt Nam, Vinalines; Công ty Cho thuê tài chính 2 (thuộc Ngân hàng Nông nghiệp và phát triển nông thôn); Ngân hàng ACB liên quan đến “bầu” Kiên...
Tình hình kinh tế - xã hội 9 tháng qua được cử tri nhìn nhận có những chuyển biến song kinh tế vĩ mô chưa thực sự vững chắc. Một số chỉ tiêu không đạt kế hoạch đề ra như GDP, giải quyết việc làm, tổng đầu tư toàn xã hội; đời sống của nhiều nông dân gặp nhiều khó khăn, do thu nhập rất thấp, đặc biệt là đồng bào các dân tộc thiểu số miền núi, vùng sâu, vùng xa; một số nơi có hiện tượng nông dân bỏ ruộng...
Cử tri kiến nghị Quốc hội, Chính phủ cần có các cơ chế, chính sách hỗ trợ trực tiếp hơn, hiệu quả hơn cho nông dân. Năm 2014, các cơ quan chức năng cần tập trung kiểm tra và xử lý nghiêm các hành vi sản xuất và buôn bán phân bón, thuốc thú y, thuốc trừ sâu, thức ăn gia súc giả; hỗ trợ đào tạo nghề hiệu quả hơn cho nông dân
Trong thời gian qua, đời sống người dân một số địa phương gặp khó khăn, mất mát do thiên tai, nhất các tỉnh miền Trung và một số nơi như Cà Mau, Lào Cai. Đặc biệt, các cơn bão số 10, số 11 đổ bộ vào khu vực miền Trung vừa qua đã gây thiệt hại rất nghiêm trọng đòi hỏi sự giúp đỡ kịp thời, thiết thực của Chính phủ, các bộ ngành và toàn xã hội để giúp nhân dân và chính quyền các địa phương sớm khắc phục hậu quả sau bão.
Người dân kiến nghị cần quản lý chặt chẽ và quy định rõ trách nhiệm của các bộ, ngành có liên quan trong việc đảm bảo chất lượng công trình và an toàn các hồ chứa nước, đập thủy điện, nhất là ở khu vực miền Trung, tránh tình trạng người dân vừa phải chịu bão, lũ vừa phải chịu ảnh hưởng do xả lũ gây úng ngập.
Về lĩnh vực y tế, ý kiến cử tri phản ánh việc thời gian qua xảy ra nhiều vụ việc gây bức xúc xuất phát từ sự thiếu trách nhiệm của lãnh đạo một số bệnh viện và sự quản lý chưa chặt chẽ của cơ quan chức năng ngành y tế dẫn đến một số vi phạm nghiêm trọng, điển hình như vụ “nhân bản” xét nghiệm máu tại Bệnh viện Đa khoa Hoài Đức, thành phố Hà Nội; việc sử dụng Vaccine viêm gan B dẫn đến chết người tại Quảng Trị và một số địa phương; việc quản lý và sử dụng không đúng vật tư y tế, tài chính của một số cơ sở y tế.
Cử tri kiến nghị Chính phủ chỉ đạo Bộ Y tế và chính quyền các địa phương làm rõ trách nhiệm và xử lý nghiêm những vi phạm của từng cơ quan, cá nhân trong từng cấp quản lý đồng thời yêu cầu ngành y tế triển khai quyết liệt hơn các giải pháp giảm quá tải ở các bệnh viện.
Bên cạnh đó, vấn đề mất vệ sinh an toàn thực phẩm đang trở thành nỗi lo thường trực của người dân trước tình trạng sử dụng hóa chất độc hại, không rõ nguồn gốc trong bảo quản thực phẩm; phun quá liều lượng thuốc bảo vệ thực vật  hoặc chất không được phép sử dụng lên rau xanh; dùng chất độc huỳnh quang trong sản xuất bún
Tình trạng ô nhiễm môi trường ở nhiều nơi diễn ra ngày càng trầm trọng, điển hình như vụ chôn lấp hóa chất bị cấm và thuốc bảo vệ thực vật hết hạn của Công ty cổ phần Nicotex Thanh Thái trên địa bàn tỉnh Thanh Hóa; vụ vận chuyển, xử lý phân, rác thải từ máy bay ở sân bay Nội Bài và nhiều vụ việc khác mà báo chí đã nêu và công luận đang rất bức xúc hiện nay.
Cử tri và nhân dân kiến nghị cần làm rõ trách nhiệm của các cơ quan có thẩm quyền trong việc buông lỏng quản lý về môi trường; tăng mức xử phạt và xử lý nghiêm các cá nhân là lãnh đạo các doanh nghiệp có hành vi vi phạm gây hậu quả nghiêm trọng về môi trường.
Nguyễn Hưng

Huỳnh Thị Huyền Như chiếm đoạt 4.000 tỷ như thế nào!

VNE - 20/10/2013

Nguyên quyền Trưởng phòng Giao dịch Điện Biên Phủ, Vietinbank chi nhánh TP HCM Huỳnh Thị Huyền Như bị cáo buộc đã sử dụng 8 con dấu giả để lập chứng từ, hợp đồng chiếm đoạt số tiền cực lớn của 9 công ty, 4 ngân hàng và 3 cá nhân.

Trong quý IV, vụ án sẽ được đưa ra xét xử tại TAND TP HCM.
Ngày 18/10, VKSND Tối cao ra cáo trạng truy tố bị can Huỳnh Thị Huyền Như, nguyên quyền Trưởng phòng Giao dịch Điện Biên Phủ, Ngân hàng thương mại cổ phần Công thương Việt Nam (Vietinbank) chi nhánh TP HCM về hai tội Lừa đảo chiếm đoạt tài sản và Làm giả con dấu, tài liệu của cơ quan, tổ chức; Võ Anh Tuấn, nguyên cán bộ văn phòng Vietinbank TP HCM, về tội Lừa đảo chiếm đoạt tài sản. 
Liên quan vụ án, 21 bị can khác bị truy tố theo các tội Lừa đảo chiếm đoạt tài sản; Cho vay lãi nặng; Vi phạm quy định về cho vay trong hoạt động của các tổ chức tín dụng; Lợi dụng chức vụ, quyền hạn trong khi thi hành công vụ; Thiếu trách nhiệm gây hậu quả nghiêm trọng và làm giả con dấu, tài liệu của cơ quan, tổ chức xảy ra tại TP HCM và TP Hà Nội. Trong số này có hơn 13 nguyên là trưởng, phó phòng, cán bộ phòng Giao dịch Điện Biên Phủ, phòng Giao dịch Đinh Tiên Hoàng cùng thuộc Vietinbank và phòng Giao dịch Võ Văn Tần, Vietinbank chi nhánh Nhà Bè, TP HCM.
5-doi3006-450-5960-1382240820.jpg
Như (đánh dấu X) và các đồng phạm trong vụ án. 
Theo cáo trạng, từ tháng 3/2010 đến tháng 9/2011, Huỳnh Thị Huyền Như đã thuê làm giả 8 con dấu để tạo lập các giấy tờ chứng từ, hợp đồng và trả lãi suất cao huy động tiền của các tổ chức, cá nhân, chiếm đoạt tổng số tiền gần 4.000 tỷ đồng.
Võ Anh Tuấn bị cáo buộc giúp sức tích cực cho Như trong việc huy động tiền của các ngân hàng gửi thông qua một số công ty trách nhiệm hữu hạn. Biết Như giả mạo danh nghĩa Vietinbank huy động tiền, Tuấn đã tạo điều kiện cho Như chiếm đoạt gần 1.600 tỷ đồng của 4 công ty. Trong quá trình huy động tiền của các đơn vị, cá nhân; Tuấn được Như chuyển cho 10 tỷ đồng qua Công ty Xuất nhập khẩu Hoàng Khải để Tuấn đầu tư xây dựng nhà máy lau bóng gạo tại An Giang. Số tiền này theo Như khai là số tiền thu lợi từ việc Tuấn đưa cho Như 500 triệu đồng để kinh doanh chứng khoán, bất động sản từ năm 2007. Tuy nhiên, cơ quan điều tra cho rằng thực chất đây là tiền Như lừa đảo chiếm đoạt được và chia cho Tuấn.
Ngoài ra, theo cơ quan chức năng, bị can Huỳnh Hữu Danh, nguyên nhân viên Ngân hàng Thương mại cổ phần quốc tế (VIB) Chi nhánh TP HCM đã làm thủ tục hồ sơ cho 12 cá nhân do Như giới thiệu đến Ngân hàng VIB vay hơn 480 tỷ đồng. Danh bị cáo buộc không làm đúng trách nhiệm kiểm tra, thẩm định tài sản đảm bảo; tin tưởng các xác nhận phong toả tài sản đảm bảo do Như chuyển cho dẫn đến việc Như lừa đảo, chiếm đoạt 180 tỷ đồng.
Liên quan vụ án, cơ quan Cảnh sát điều tra Bộ Công an cũng đã khởi tố 6 bị can nguyên là lãnh đạo Ngân hàng Thương mại cổ phần Á Châu (ACB) về tội Cố ý làm trái quy định của Nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng, được tách ra trong vụ án Nguyễn Đức Kiên (tức bầu Kiên).
Về vật chứng và tài sản thu giữ trong vụ án, cơ quan Cảnh sát điều tra Bộ Công an đã thu 8 con dấu giả; kê biên, thu giữ tài sản các loại trị giá hơn 624 tỷ đồng; gần 157.000 euro, trên 217 tỷ đồng; 7 sổ tiết kiệm trị giá 30 tỷ; 4 ôtô trị giá 5 tỷ đồng; kê biên 20 bất động sản trị giá 361 tỷ đồng…
Theo Công an nhân dân

Khốn đốn vì nhà băng tranh nhau đòi nợ!

DÂN TRÍ - 21/10/2013


Doanh nghiệp vỡ nợ, các ngân hàng tranh nhau đào thoát khoản cho vay, làm cho tình hình càng thêm bi đát thay vì tìm cách vực doanh nghiệp hoạt động trở lại.

Trâu chậm uống nước đục!

Ngày 18/10, Công ty Cổ phần Chế biến thực phẩm Phương Nam tổ chức họp báo công bố kết quả bước đầu trong quá trình tái cơ cấu. Ông Nguyễn Minh Trí, Chủ tịch kiêm Tổng giám đốc Phương Nam nói, sau gần 4 tháng tiến hành tái cấu trúc, hoạt động của công ty từng bước khôi phục trở lại.

Theo đó, kim ngạch xuất khẩu tháng 7/2013 đạt 1,1 triệu USD, lợi nhuận chưa tính khấu hao gần 48,5 tỷ đồng; tháng 8/2013 đạt 3,1 triệu USD, lợi nhuận chưa khấu hao ước 6,6 tỷ đồng; tháng 9/2013 đạt 3,3 triệu USD, lợi nhuận chưa tính khấu hao khoảng 4,9 tỷ đồng. Và, lũy kế kim ngạch đến 30/9 đạt 10,1 triệu USD, tổng kim ngạch xuất khẩu cả năm ước 18 triệu USD, tăng gần 100% so với 2012. Nhiều khách hàng truyền thống từ Mỹ, Nhật, EU đã quay lại với công ty, đơn hàng vượt công suất.

Do đặc thù của công ty là sử dụng một lực lượng lao động lớn người dân tộc Khơ Me nên việc hồi phục công ty còn có ý nghĩa về mặt xã hội. Hiện công ty đã nâng thêm 20% lương cho tất cả lao động, tương đương thu nhập của các nhà máy trên địa bàn; tổng số lao động trước cơ cấu là 509 người, đến nay tăng lên 1.070 người, dự kiến tuyển thêm 200 người vào cuối năm.
 
Tạm gác lại câu chuyện hồi phục của Phương

Tạm gác lại câu chuyện hồi phục của Phương Nam, khi tiếp xúc với một số điểm chính của vụ việc, đã cho thấy, một số ngân hàng đã đào thoát một cách ngoạn mục, trong khi phần lớn các đơn vị bị kẹt, không kịp rút ra.

Theo số liệu mà ông Trí cung cấp, số nợ ngắn hạn mà các ngân hàng cho Phương Nam vay như sau, Vietcombank: 126,381 tỷ đồng, Agribank: 497,6 tỷ đồng; VDB: 341,48 tỷ; LienVietPostbank: 255,531 tỷ; Sacombank: 147 tỷ; ABBank: 79 tỷ, Vietinbank: 7,3 tỷ...

Trong số các ngân hàng trên, Vietcombank là đơn vị nhanh chân nhất khi dư nợ của ngân hàng này tại thời điểm xảy ra rủi ro còn khoảng 70 tỷ đồng, họ đã rút ngay 50 tỷ đồng, còn lại 20 tỷ, sau đó bán luôn số tài sản bảo đảm được 13 tỷ và hiện chỉ còn kẹt lại 7 tỷ đồng.

Hoặc Eximbank cũng là ngân hàng cho vay vào đây tương đối kha khá nhưng vì có “cơ sở mật” bên trong công ty báo tin nên đã nhanh chân đào thoát toàn bộ khoản nợ đã cho vay Phương Nam vay.

May mắn hơn một chút là ABBank cho vay 79 tỷ đồng nhưng sau đó đã bán cho ông Trần Văn Trí (chồng bà Diệu Hiền, Tổng giám đốc Công ty Thủy sản Bình An bị vỡ nợ và phải tái cấu trúc năm ngoái).

Hoặc, khoản nợ của LienVietPostbank cũng được xử lý một cách khéo léo là bán lại cho Công ty Cổ phần Dịch vụ Đất Việt và đề cử ông Nguyễn Minh Trí (nguyên Phó tổng giám đốc LienVietPostbank) đại diện phần vốn này và đảm nhiệm luôn chức vụ Chủ tịch Hội đồng Quản trị kiêm Tổng giám đốc.

Như vậy, chỉ có Vietcombank và Eximbank là thoát được nợ một cách ngoạn mục, tiếp đó là ABBank và LienVietPostbank dù không được tiết lộ chi tiết giá bán thì phần còn lại đều bị kẹt tại công ty cho đến nay.

Bài học cho các ngân hàng

Qua vụ việc trên, nổi lên vấn đề đầu tiên là các ngân hàng khi cho vay đã không xác định được hệ số đòn bẩy tài chính của Phương Nam như thế nào.

Tại thời điểm tháng 7/2013 (Phương Nam chính thức vỡ nợ và phải tái cấu trúc), các khoản nợ ngắn hạn ở các ngân hàng tại công ty này lên tới 1.513 tỷ đồng, cộng với các khoản vay trung dài hạn ước 84 tỷ đồng thì tổng số nợ là 1.597 tỷ đồng.

Trong khi đó, vốn tự có của công ty theo ông Trí cung cấp chỉ có 295 tỷ đồng, đòn bẩy tài chính tương đương gần 5,4 lần.

“Có một đồng, vay một đồng thì còn tạm an toàn. Đằng này, có một đồng mà vay tới 5,4 đồng thì sớm muộn gì cũng phá sản”, ông Nguyễn Đức Hưởng, Phó chủ tịch LienVietPostbank nói.

Điều đáng lưu ý là không riêng gì Phương Nam mà ở đồng bằng sông Cửu Long, hệ số đòn bẩy tài chính của phần lớn các công ty thủy sản đều tương tự, thậm chí hơn.

Một câu hỏi đặt ra là tại sao các ngân hàng không biết hệ số đòn bẩy tài chính quá cao của Phương Nam? Câu trả lời ở đây chính là công ty này đã biến mình thành mồi câu  để nhử ngân hàng và cùng với đó là lập nhiều báo cáo khác nhau để gửi cho các ngân hàng. Bằng thủ thuật kê khống giá trị hàng tồn kho, lập hệ thống mã thẻ kho với số liệu cao hơn nhiều lần so với số liệu kế toán, đồng thời, dùng số liệu giả để cung cấp cho từng ngân hàng, khiến cho ngân hàng nào cũng tưởng “mình là nhất”.

Tỏ ra tiếc nuối, ông Trí nói: “Giá mà các ngân hàng ngồi lại với nhau, cùng chia sẻ thông tin và so sánh số liệu với báo cáo thuế một cách sớm hơn thì không đến nỗi như thế này”.

Điểm thứ hai, cũng chính vì sử dụng đòn bẩy tài chính quá lớn, tiềm ẩn nguy cơ vỡ nợ cao, trong khi lại vay nhiều ngân hàng, đến khi vỡ nợ thực sự, phản ứng đồng loạt từ các ngân hàng là ngưng ngay các khoản tài trợ dù đã cam kết hạn mức.

Tiếp đó là ráo riết đòi nợ bằng tiền mặt, nếu đã đòi đủ thì thôi, nếu chưa, ngân hàng lập tức phong tỏa kho hàng, khiến cho công ty không còn lối thoát.

Trên thực tế, sau khi Vietcombank và Eximbank rút được nợ về, Agribank đã cho vay gần 500 tỷ đã rút được trên 50% nhưng sau đó sợ phá sản thì mất luôn cả gốc, nên Agribank đã ngưng rút và bơm tiếp cho đủ về hạn mức cam kết.

Việc doanh nghiệp vỡ nợ, ngân hàng ráo riết xiết nợ, phong tỏa tài sản làm ngưng trệ sản xuất không chỉ ở Phương Nam mà xảy ra ở rất nhiều nơi trên cả nước từ đầu năm đến nay. Rất nhiều trường hợp chỉ một kho hàng nhưng nhưng có đến 5 - 6 đội vệ sĩ, dán niêm phong của 5 - 6 ngân hàng khác nhau, ngày đêm canh gác.

Trước đây ít lâu, ông Trương Văn Ba, Chủ tịch Công ty Điều Phú Yên than vãn: “Do các khoản nợ ngân hàng bị quá hạn, hàng hóa tiêu thụ chậm và dưới giá thành nên chủ nợ ráo riết thu hồi nợ, quản chặt kho hàng thế chấp, làm cho công ty sản xuất cầm chừng, nhiều thời điểm nhà máy phải ngưng hoạt động”.

Điều này có lẽ cũng giống như chiếc thuyền gặp sóng lớn, nếu tất cả nháo nhào về một hướng mà không biết phân bổ trọng lực cho đều các góc, thuyền sẽ nhanh chóng lật úp và bị sóng cuốn trôi! 

Theo Nguyễn Hoài
VnEconomy

Chỉ vì cái tường rào, cựu công an Nam Định đoạt mạng ông lão hàng xóm!

DÂN TRÍ - 20/10/2013


Những ngày qua đông đảo người dân khu phố phường Cửa Bắc, TP.Nam Định đã đến nhà ông Nguyễn Duy Huy (65 tuổi, trú tại số nhà 2B, đường Đặng Việt Châu) để chia buồn cùng gia đình.

Đồng thời họ cũng tỏ rõ sự phẫn nộ đối với đối tượng Bùi Xuân Tiến (61 tuổi) vốn là cựu công an TP.Nam Định, người dùng gạch đập vào đầu ông Huy gây chấn thương sọ não dẫn đến tử vong vào sáng 7.10.
Mất mạng vì cái tường rào
Theo thông tin từ người dân thì vào khoảng 6 giờ sáng 7.10, hai anh em Bùi Xuân Tiến và Bùi Xuân Hồng (57 tuổi) - hiện đang công tác tại Cục Thuế tỉnh Nam Định - đã sang nhà ông Nguyễn Duy Huy là hàng xóm để hành hung trong lúc các con đều ở xa, chỉ có hai vợ chồng già ở nhà. “Lúc đó, chúng tôi nghe thấy tiếng cãi nhau bên nhà ông Huy.
Ban đầu mọi người không để ý nhiều bởi trước đó hai bên đã xảy ra mâu thuẫn và ông Huy từng bị hai anh em Tiến đuổi đánh. Chỉ đến khi nghe vợ ông Huy là bà Nguyễn Thị Thanh (60 tuổi) kêu cứu mọi người chạy sang thì phát hiện ông Huy đã nằm gục trong sân”, anh Nguyễn Ngọc Dũng, 35 tuổi, một người hàng xóm thuật lại.
Khi mọi người kéo đến phía trước nhà ông Huy thì 2 anh em Tiến, Hồng vẫn còn đang lớn tiếng chửi mắng. Thấy mọi người kéo đến mỗi lúc một đông, Tiến có ý định ra xe máy của em trai Bùi Xuân Hồng đã nổ máy chờ sẵn để tẩu thoát, nhưng bị người dân bao vây không thoát được.
Thấy thế, Tiến quay trở vào nhà ông Huy nắm lấy bà Thanh đấm đá túi bụi để dằn mặt. Khi đó, mọi người đã gọi điện báo lực lượng chức năng xuống giải quyết. Thế nhưng, điều lạ là khi đại diện cảnh sát 113 đến nơi lại chẳng hề có hành động gì trước sự việc, thậm chí còn nói “Cháu chào chú Tiến” rồi lên xe quay đi.
Người dân và gia đình đã đưa ông Huy đến Bệnh viện Đa khoa tỉnh Nam Định cấp cứu, đồng thời bắt giữ kẻ gây án giải lên cơ quan chức năng.
Vì vết thương khá nặng nên Bệnh viện Đa khoa tỉnh Nam Định đã làm thủ tục chuyển nạn nhân lên Bệnh viện Việt Đức (Hà Nội). Tại đây, dù dùng mọi biện pháp can thiệp nhưng ông Huy đã trút hơi thở cuối cùng vào 22 giờ đêm 10.10. Theo kết luận của Bệnh viện Việt Đức, ông Huy bị tụ máu não, vỡ hộp sọ, chấn thương sọ não dẫn đến tử vong.
Nguyên nhân nào dẫn đến sự việc trên? Những người hàng xóm của gia đình ông Huy cho biết: “Ngôi nhà ông Huy, số 2B Đặng Việt Châu được mua trước cả ngôi nhà của Bùi Xuân Hồng, số 95A, đường Điện Biên Phủ.
Mặt còn lại giáp với gia đình ông Huy trên đường Đặng Việt Châu. Tuy nhiên, thời gian gần đây Hồng xây ngôi nhà 3 tầng và muốn thôn tính cả ngôi nhà của vợ chồng ông Huy nhưng ông Huy không đồng ý nên đã dùng mọi thủ đoạn để buộc hai vợ chồng ông Huy phải chuyển đi nơi khác.
Từ đó, giữa Hồng và ông Huy liên tục xảy ra mâu thuẫn. Một trong những thủ đoạn của Hồng là hàng đêm lúc không ai để ý, Hồng đứng ở trên tầng của nhà mình “tè bậy” xuống nhà ông Huy ở bên dưới”, ông Nguyễn Xuân Kiên, 65 tuổi kể lại.
Hai vợ chồng ông Huy sau nhiều lần phát hiện mùi xú uế đã rình và soi thẳng đèn pin lúc Hồng đang đứng tè sang nhà mình. Để tránh mùi xú uế vợ chồng ông Huy bàn với nhau mua gạch về xây tường bao bên phần đất phía trước trước nhà với ý định lợp mái bên trên để Hồng không thể “tè bậy” được nữa. Khi hai vợ chồng ông Huy vừa mua gạch về và thuê người đào móng để xây tường rào thì án mạng xảy ra.
Cần sự công bằng và nghiêm minh của pháp luật
Trước cái chết oan khuất của ông Huy, người dân địa phương vô cùng phẫn nộ đòi hỏi vụ án phải được phân xử công bằng và nghiêm minh trước pháp luật, bởi đây không phải là việc vô ý gây chết người trong lúc xô xát của anh em Tiến, Hồng.
“Chúng tôi là người dân nhưng hành động của 2 anh em Tiến, Hồng đối với hai vợ chồng ông Huy như vậy là điều không thể chấp nhận được. Chỉ là người dân bình thường mà để xảy ra sự việc như thế cũng là điều đáng phải lên án. Trong khi đó họ lại là những cán bộ. Tiến còn là cựu công an thì phải hiểu pháp luật sẽ không dung thứ cho việc tước đoạt tính mạng người khác như vậy”, một người dân bức xúc nói.
Qua tìm hiểu, được biết gia đình ông Huy thuộc gia đình chính sách, có công với cách mạng. Mẹ ông Huy đã mất, đã được Nhà nước phong tặng “Bà mẹ Việt Nam Anh hùng”.
Thiếu tá Trần Quyết Toán - Phó Thủ trưởng Cơ quan CSĐT Công an TP.Nam Định cho biết: “Hiện tại cơ quan chức năng đã bắt và tạm giữ hình sự với Bùi Xuân Tiến và Bùi Xuân Hồng để điều tra làm rõ vụ án. Trước đây 2 năm Bùi Xuân Tiến từng là cán bộ thuộc Công an TP.Nam Định nhưng đã có quyết định nghỉ hưu. Cơ quan chức năng khẳng định sẽ làm rõ sự việc để thể hiện tính công bằng, nghiêm minh của mọi công dân trước pháp luật”.
Theo Đại Chính
Lao Động

Góc tăm tối của “phồn hoa thứ nhất Hà thành”!

DÂN TRÍ - 20/10/2013


Những tháng của nửa cuối năm 2013 này, sau những đêm thức trắng với vỉa hè góc phố Hà thành, tôi đã buốt lòng gặp phải những cảnh đời tăm tối, khổ ải dưới mức có thể hình dung cho một kiếp người.

Bà Nguyễn Thị Loan ở bốt Hàng Đậu.
Bà Nguyễn Thị Loan ở bốt Hàng Đậu.
 
Họ, có người hai ba chục năm ngủ đầu đường xó chợ, gầm cầu bến xe, chịu gió sương vùi dập, rồi nỗi đời đen bạc ức hiếp nhục nhằn vùi dập thêm thêm nữa - họ đã buộc tôi phải cảm nhận khác về một Hà Nội lầm than còn nhiều day dứt lắm…

Bà cụ ngồi trên vỉa hè, phóng uế vào túi nylon

Có đêm, ngồi bên những ông cụ râu bạc nằm vếch lên trên vỉa hè con phố ướt mưa lạnh, có ngày, ngồi ở vườn hoa Hàng Đậu bần thần với bà cụ xếp quả xoài lên cái đĩa nhựa, xiên xiên cắm que nhang ẩm vào kẽ bêtông của bốt Hàng Đậu để… tưởng nhớ chồng, tôi thấy râm ran xấu hổ.

Tôi giúp gì được cho họ không, chúng ta hào nhoáng xa hoa ở đẩu ở đâu, để rồi những cảnh này vẫn âm thầm diễn ra mỗi ngày, mỗi “đêm dài lắm mộng” của bà con mình?

Bà cụ thờ chồng ở vỉa hè xó phố ấy là Nguyễn Thị Loan, tuổi khoảng 80. Ông Chí Thành - chồng bà - là một cựu binh đánh trận Điện Biên Phủ năm xưa. Rồi hai vợ chồng người con trai và mấy đứa cháu chết cùng lúc do lũ quét ở Tây Bắc. Còn lại anh con trai cả thì cướp đất, phụ công dưỡng dục của ông bà. Tức quá, ông bảo: một là bà ở với nó, hai là bà ở với tôi, bà chọn đi. Tôi sẽ bỏ căn nhà này (xã Minh Đức, tỉnh Hải Dương), lên Hà Nội, tôi ở xó đường góc phố còn đỡ nhục hơn ở với thằng mất dạy. Bà Loan bảo, tôi chọn ông.

Thế là đeo vòng nhà Phật, cầm cuốn Kinh Phật, xách hai cái làn nhựa, ông bà cất bước ra đi. Gần 10 năm lang thang ở khu chợ Đồng Xuân, khu Quán Thánh, rồi dạt về Hàng Đậu, ông bà cứ lịch sự ăn vận tử tế, sống bằng của bố thí của người đời. Cách đây hơn 1 năm, ông Thành chết, bà đưa ông về quê an nghỉ. Qua tuần tứ cửu (49 ngày), đặt cái ảnh thờ ông trong làn nhựa, bà lại lên Hà Nội.

Nghe chuyện bà Loan kể cứ như chuyện bịa, như chuyện do cái lẫn của tuổi già sinh ra. Chúng tôi phải về xác minh tại Công an xã Minh Đức, thì ôi thôi, cảnh đời ông bà còn éo le hơn cả những gì đã kể ở trên. Có lần, tôi buột miệng: “Bà ơi, bà bằng tuổi bà cháu, cháu hỏi thật mà không ngại ngùng nhé: bà ngủ vỉa hè, thế còn nấu nướng, tắm rửa, đại tiểu tiện thì tính sao?”.

Bà Loan vừa lục cái làn nhựa, vừa lẩm bẩm: Đi bộ lóc cóc, dỡ ảnh ông ấy ra để thắp nhang cho đỡ nhớ, thế là vỡ béng mất cái khung kính rồi. Tiền cháu cho hôm nay, bà sẽ mua kính về lắp lại “gương mặt” cho ông Thành. Còn đáy làn này là 3 cái nồi bé, bà lấy cành cây, lấy giấy báo nấu cơm, rán tóp mỡ, kho thịt ngay ở vườn hoa này. Nấu một bữa ăn ba bữa cho tiện. Trời mưa thì mặc áo mưa mà ngủ, mặc thế bí hơi, nhưng tiện lắm: vừa tránh được mưa lại vừa tránh rét.
Bà Loan và ảnh thờ cụ ông để trong chiếc làn nhựa.
Bà Loan và ảnh thờ cụ ông để trong chiếc làn nhựa.
 
Còn đi tiểu đại tiện thì đã có… túi nylon. Bà trùm chăn, “đi” vào túi bóng, vứt ra thùng rác là xong. Cũng có khi thuận tiện hơn thì ngay bên đường kia có cái cô bán nước chè và cháo gà suốt đêm. Cô ấy hay cho ông bà vào khu ấy tắm nhờ, “đi” nhờ. Hôm ông Thành ốm quá, cô ấy còn tử tế lắm nấu cho ông nồi cháo gà.

Tốt bụng nhất vẫn là vợ chồng nhà bác bán mũ bảo hiểm bên kia đường. Bao năm nay, bà và ông Thành nằm nhờ, rồi ông chết, một mình bà vẫn cứ nằm đó, họ thương hai người lắm. Họ còn quét hiên nhà cho chúng tôi nằm. Chỉ khổ nỗi, mũ bảo hiểm dạo này tự dưng bán chạy, có khi 12 giờ đêm họ mới dọn hàng đóng cửa, lúc đó ông bà từ bên bóng tối góc này mới dám lò dò sang. Trải nylon trên nền gạch rồi, nhưng cũng đã ngủ được ngay đâu? Hà Nội ầm ào lắm, xe cộ chạy nhức cả óc, phải đến khuya tĩnh lặng hơn rồi mới ngủ được chứ…

Còn bà Trần Thị Sâm gần 80 tuổi, quê ở Bình Lục, Hà Nam thì bị lẫn, ngày nào cũng đi quanh quanh ba sáu phố phường, rồi hỏi thăm tìm mãi mới về được khu gần chợ Đồng Xuân hoặc phố Hàng Chiếu mà mình tá túc, ai cũng lo bà chết ở góc phố nào đó mà không được an táng ở quê nhà. Cuộc sống đầu đường xó chợ theo đúng nghĩa đen của những người già như bà Loan có vẻ lành lẽ hơn những người phụ nữ còn trong tuổi sinh nở, những người đàn bà lang thang ở tuổi ấy còn bị không ít gã đàn ông thèm muốn, khổ thế!

Bốn lần “chuột chạy vào bụng” sinh ra 4 đứa con “không có bố”

Khi chúng tôi vào Trung tâm Bảo trợ xã hội 4 (thuộc Sở LĐTBXH Hà Nội) đóng trên địa bàn Ba Vì, Hà Nội, ông Bằng (Giám đốc) và bà Ngọc (Phó Giám đốc) đều chua xót kể về chuyện của người lang thang tên là Trần Thị Mơ (SN 1964, người dân tộc thiểu số ở huyện Sơn Động, tỉnh Bắc Giang). Bao năm làm công tác bảo trợ xã hội, chứng kiến bao cảnh khổ sở “trần đời có một” rồi, nhưng chuyện chị Mơ vẫn làm họ choáng.
Bà Loan và ảnh thờ cụ ông để trong chiếc làn nhựa.
Chị Trần Thị Mơ sau thời gian lang thang vỉa hè quán chợ đã bị “vô tình” sinh ra tới 4 đứa con. Nay 5 mẹ con chị ở tại Trung tâm bảo trợ xã hội Ba Vì, Hà Nội.
 
Bị “thu gom” về trung tâm cách đây vài năm, chị Mơ (còn có tên là Duyên) dắt theo 4 đứa con. Chị bảo, mỗi đứa là con của một gã khác nhau. Gã nào cũng “hú hí” với chị lúc chị nửa tỉnh nửa mê, lúc lê la đầu đường xó chợ. Đứa lớn thì kể về bố của đứa bé với những ký ức rời rạc, ý rằng hình như cháu có gặp họ một lần. Còn bản thân mỗi đứa chưa bao giờ biết mặt bố, bởi có “ông” thậm chí không biết mặt chị Mơ và chị Mơ cũng không biết mặt “ông” ta. Nó là thứ tình dục bẩn thỉu, có thể là hãm hiếp hoặc trộm tình, trộm dâm trong đêm vắng “quán trọ lều quê”, hoặc có thể là sự đồng thuận bản năng - điều đó cũng chẳng thể loại trừ.

Khi nghe cán bộ trung tâm kể lại chuyện đời mình với nhà báo như vậy, chị Mơ ngơ ngẩn cười cười bảo: “Nó cũng như nửa đêm có con chuột chạy vào bụng mình, ít lâu sau là mình đẻ thôi mà. Có “ông” thì “gặp” ở chỗ cái cột đèn gần ngã tư công cộng, trung tâm thành phố Bắc Giang, ông thì gặp ở gầm cầu Hà Nội. Họ đến rồi đi trong bóng tối…”.

Chị Mơ nhận mình là người dân tộc Sán Dìu, cũng có lúc chị nhận mình là người Kinh. Cán bộ đi xác minh thì được tin là huyện Sơn Động không có cái xã nào như chị Mơ khai. Hành trình của chị Mơ được hồ sơ ghi rõ: “lang thang ăn xin”. Và theo thói thường thì người từ Sơn Động sẽ dạt lên huyện, lên nơi đô hội ở tỉnh, rồi dạt tiếp về nơi đô hội của quốc gia, ấy là Hà Nội. Nên việc đứa con đầu tiên của chị sinh ra bắt đầu từ đêm tối nằm vỉa hè gần cái cột đèn thành phố Bắc Giang (như chị kể) cũng là… không có gì đáng ngạc nhiên.

Bốn đứa con chị Mơ, có đứa học không thể vào đầu được một chữ nào, có đứa đưa ra trường Tây Đằng (nơi trung tâm bảo trợ tọa lạc) học, thì toàn tiên tiến với giỏi. Giám đốc Bằng chua chát bảo: những “ông” sau ăn nằm với chị Mơ, có vẻ giỏi giang hơn cái ông đụng chạm sinh con” hồi ở huyện ở tỉnh.

Dẫu sao số phận chị Mơ còn có mẹ có con, có trung tâm của Nhà nước nuôi dưỡng phần đời còn lại. Còn cuộc đời chị Nguyễn Thị Mai (Ý Yên, Nam Định), mỗi lần xem lại… các bức ảnh, nghe lại các băng ghi âm chị rủ rỉ tâm sự trong đêm trường phố cổ Hà Nội đều làm tôi ứa nước mắt. Chị cứ tông tốc kể hết phận đời của chị. Chị bị bệnh xã hội hiểm nghèo, người quắt như con cá mắm, cũng chả còn gì để mất nữa.

Quê ở Nam Định, 14 tuổi đi bế em thuê cho nhà người ta, điện cao thế bị đứt, có người bị giật, cô bé Mai xông vào cứu. Điện giật “bắn” ra tít góc vườn. Sợ quá, cô bé bỏ xứ lên Hà Nội lang thang cùng mẹ đẻ. Mẹ Mai trốn nhà đi ăn xin, vì hận ông chồng bạc nghĩa. Mai đi rửa bát thuê cho nhà hàng cơm trong phố cổ. Thân hình cô phổng phao lúc nào không biết. Mai nói dối nhà chủ là thuê trọ ở xa, thật ra cô bé vẫn cuộn chăn nằm ở chỗ chợ Đồng Xuân tá túc qua ngày. Một hôm, đứa em họ nhà bán hàng cơm theo dấu của Mai, tìm ra cái ổ Mai hay nằm.

Hôm đó, chị bị sốt cao - Mai kể - nó đến, cầm theo một con dao và một gói xôi. Nó lật cái chăn ra xem có đúng là cái mặt chị không, rồi nó dí con dao vào cổ và… Bên cạnh chỗ chị nằm có hai đứa vô gia cư khác đang cuốn nhau trong một cái chăn chiên, chúng nó nhìn thấy, nghe thấy tiếng chị kêu mà không mảy may đả động gì. Còn thằng kia, trước khi bỏ đi nó còn để lại cho chị gói xôi, chị oán giận ông trời, oán giận thằng khốn nạn ấy, nó thỏa sức hiếp chị, coi chị chỉ đáng một nắm xôi thôi ư? Còn lũ chó đực chó cái nằm bên, nó mặc kệ, cả cái thú tính trong hành động và thú tính trong lòng người đã ném đời chị vào vũng bùn từ hôm ấy…”.

Dạo này, tôi hay đi với anh Bờm (tức Tiêu, người Mê Linh, Hà Nội) – “chồng” hiện tại của chị Mai. Họ hay cãi nhau, vì cả hai đều bị bệnh xã hội, coi thường nhau, chửi đánh nhau, nhưng rồi vẫn dạt vào nhau để cùng đi nhặt rác bán lấy tiền cho “qua ngày đoạn tháng”.
Anh Tiêu trong đêm Hà Nội. Anh sống ở vỉa hè bến xe, gầm cầu góc chợ đã mấy chục năm.
Anh Tiêu trong đêm Hà Nội. Anh sống ở vỉa hè bến xe, gầm cầu góc chợ đã mấy chục năm.
 
Có hôm tôi mang chút quà đến, thấy cửa chợ Cầu Đông, cạnh các loại bảng hiệu nội quy có mấy đùm cơm, canh, cà pháo đựng trong túi nylon treo trên những chiếc đinh dọc bờ tường. Anh Bờm ngọt ngào: “Mai nó xin đâu được, treo đấy đợi tôi đi vác bao bì cáctông này về thì ăn. Nhưng tôi chả muốn ăn. Tập kết “hàng” ở đây, mai đi “cân” (bán) sớm”.

Chị Mai bảo, bị hãm hiếp rồi cuộc sống vùi dập đủ kiểu chị không muốn kể làm gì, chỉ biết kết quả là chị bị giang mai nặng, giờ nó biến chứng lên tận cổ, đau đớn, hạch nổi. Rồi… các bệnh khác nữa. Suốt ngày sốt, đau. Uống thuốc chống giang mai bằng kháng sinh liều cao cũng không thể khỏi, uống nhiều vào thì người nó cứ say say như người đang phê thuốc phiện ấy.

Ông tổ trưởng dân phố ở nơi chị Mai tá túc suốt gần ba chục năm qua cho biết: Ông Bờm này dễ đến là chồng thứ… 10 của Mai rồi. “Người lang thang không bao giờ làm nghề mại dâm, Mai cũng thế, nhưng ai có nhu cầu và vẫy tay rủ thì Mai vẫn “đi khách” kiếm thêm. Việc “gom” Mai vào trung tâm bảo trợ xã hội rồi lại thả ra, cứ như bắt cóc bỏ đĩa bao năm nay.

Ngủ truồng và tắm truồng giữa “ba quân tướng sĩ”

Người ta bảo, chị Mai như người trên trời rơi xuống, có sức chịu đựng và khả năng… trơ lỳ kinh khủng. Sau thời xuân sắc bị vùi dập hoặc tự vùi dập sau khi đã tha hóa, giờ chị Mai có thể nằm ở gầm cầu khai mù nước tiểu, có thể chống lại những tháng ngày Hà Nội nóng nực nhất bằng cách cởi bỏ hết áo quần, trần truồng ngủ ở trụ điện, vỉa hè, ghế đá… chỉ với tờ báo áp trên bụng.
Anh Tiêu trong đêm Hà Nội. Anh sống ở vỉa hè bến xe, gầm cầu góc chợ đã mấy chục năm.
Anh Tiêu tại chợ Cầu Đông, nơi anh “đóng đô” đã nhiều năm. Trên bờ tường là các túi cơm, canh mà chị Mai xin về cho chồng ăn.
 
Chị Mai bộc tuệch: “Chị ngủ trần truồng, áp tờ báo lên… ngực để che một tí gọi là có thôi. Chứ nằm giữa giời mà mặc quần áo thì nóng lắm. Lúc ngủ ở gầm cầu thì chị cứ phải đi xin nước rửa bát rồi xách nước sông Hồng lên cọ các trụ bêtông, bởi lũ khốn nạn đái bậy nó “phóng” ra khai lắm. Lúc tắm, thì chị cứ tắm truồng.

Mùa hè thì dễ, mùa đông lạnh cắt da cắt thịt, mình bị lậu, giang mai, phải tự chăm sóc, bận bịu như có con mọn ấy, không tắm rửa ngâm tẩm kỹ là nó đau nó ngứa. Mà tắm trong khi trời dưới 10 độ thì chết cảm có ngày! Chị bèn ra chỗ chợ Long Biên, ở đó có những kho đông lạnh, nước thải của nó rất ấm. Chị cứ trần truồng hứng nước ở đó mà tắm. Người ta lúc đầu còn cười chê, dòm ngó, giờ quen rồi. Đời dạy chị phải biết trơ để sống sót em ạ!”.

Đêm đen kịt, đèn đường cũng hết vàng vọt, phố xá im lìm. Phố Hàng Chiếu còn sót lại vài mụ sồn sồn bán thuốc kích dục hoặc dụng cụ “trác táng” nọ kia. Chị Mai, anh Tiêu (Bờm) thụt đầu vào chăn chiên ngủ. Họ tráo đầu đuôi, cả hai đều đổ cho nhau có bệnh xã hội nặng, giờ họ không “chồng vợ” nữa, nhưng vẫn nằm cạnh nhau. Cụ Sâm, cụ Loan cũng ngủ vùi sau một ngày hít bụi vỉa hè và lang bạt kỳ hồ kiếm ăn.
Những thảm cảnh vô gia cư, “màn trời chiếu đất” ở Hà Nội. Ảnh: Hoàng Long
Những thảm cảnh vô gia cư, “màn trời chiếu đất” ở Hà Nội. Ảnh: Hoàng Long
 
Cái góc Hà Nội lầm than ấy chỉ còn Tươi là thắc thỏm, cô mới ngoài ba mươi tuổi. Đứa con đen trũi, bé như quả bí ngô tên là “Tý nhỏ” (phân biệt với chị nó là “Tý lớn”) đang ngồi trong lòng cô, cô sợ bé gái ấy bị bắt cóc, bị… kẻ xấu tấn công. Bố “vơ với” của một trong hai đứa con hoang của Tươi phạm tội giết người đã lĩnh án. Tươi bị những người vô gia cư cùng cảnh ngủ ven đường tố cáo là “giang hồ”, nữ quái “bẻ khóa” có hạng. Kệ người ta đồn, như bản năng trời phú cho các con cái khác, Tươi thương con đứt ruột. Trong đêm, cô lăm lăm thủ thế bảo vệ con.

Chúng tôi chỉ dám phỏng đoán, còn thực tế Tươi kiếm ăn bằng cách nào thì chỉ cô mới biết rõ. Nhưng khi nhìn thấy hình ảnh này của mẹ con Tươi thì thật khó lòng diễn tả nổi xúc cảm: Tươi đặt con trong cái thùng xốp, buộc thùng lên gác ba ga xe đạp dắt đi bát phố, trên xe, bé gái nhỏ xíu thò đầu ra ngơ ngác, bìa thùng xốp Tươi viết chữ rất to: “Cẩn thận! Xe có trẻ nhỏ, xin tránh đường, xin cảm ơn!”…

Các bé gái con của Tươi với các ông bố “đầu đường xó chợ” kia, rồi chúng sẽ ra sao? Chúng ta sẽ làm gì cho đời của những bà cụ vất vưởng lẫn cẫn gầm cầu bến xe kia bớt lầm bụi nhục nhằn? Chúng ta nên làm gì vì mỗi mảnh đời tận khổ nhiều hơn, thay vì thỉnh thoảng “dọn sạch phố phường” bằng cách đưa người đi “thu gom” họ lại, nhốt vào trung tâm bảo trợ hay cái gì đó tương tự ít ngày rồi thả ra theo kiểu “bắt cóc bỏ đĩa”? Nếu ta làm thật sự, làm tốt công việc này, chắc chắn chị Mai và nhiều người vô gia cư khác sẽ không có một “nẻo về” đau đớn như tôi đang thấy hôm nay.

Theo Đỗ Doãn Hoàng
Lao Động

Philippines kiện Trung Quốc: Hai bên sẽ tuân thủ phán quyết!

ĐẤT VIỆT - 20/10/2013
(Quan hệ quốc tế) - "Trong hơn 95% các vụ kiện trước các tòa án quốc tế, các nước đều tuân thủ phán quyết dù không hài lòng. Có ít nhất hai lý do để các nước phải tuân thủ. Thứ nhất là uy tín và ảnh hưởng kèm theo. Thứ hai là các nước hiểu rằng tồn tại trong một hệ thống dựa trên các quy tắc sẽ có lợi cho họ".



Luật sư Paul Reichler thuộc công ty Luật Foley Hoag (Mỹ) đã trả lời báo chí liên quan đến vấn đề Philippines kiện đường chín đoạn (đường lưỡi bò) của Trung Quốc (TQ) ra tòa án trọng tài quốc tế tại Hà Lan. Ông là trưởng đoàn luật sư bảo vệ quyền lợi cho Philippines trong vụ kiện này.

Paul Reichler cho biết, theo Công ước LHQ về Luật biển (UNCLOS) 1982, phân xử trọng tài tính từ lúc mở đầu đến khi kết thúc thường mất 3-5 năm. Thường có hai bên đấu lý trong các vụ phân xử trọng tài quốc tế. Tiến trình phân xử lần này sẽ nhanh hơn nhiều nếu TQ không tham gia vụ kiện.

“Vì tòa án vẫn chưa quyết định quy trình tố tụng cho đến khi Philippines nộp biên bản biện hộ, rất khó dự đoán thời gian để hoàn tất phân xử trọng tài tính từ ngày 30/4/2014”, ông Paul Reichler nói.
Paul Reichler cũng cho rằng tiến trình phân xử để hoàn tất vụ kiện sau khi Philippines nộp biên bản biện hộ có thể mất 6-12 tháng.

Hiện tòa đã thông qua các quy tắc tố tụng. Tòa đã yêu cầu Philippines nộp biên bản biện hộ vào ngày 30/4/2014. Thông thường, nước phản hồi (TQ) sẽ được tòa cho thời gian tương đương (tám tháng) để nộp biên bản kháng biện. Lúc đó, theo tiến trình bình thường, hai bên sẽ tiếp tục nộp biên bản biện hộ vòng hai. Philippines sẽ có 4-5 tháng để nộp biên bản kháng biện và TQ sẽ có chừng đó thời gian để nộp biên bản phản kháng.

“Dù vậy, vì TQ thông báo không tham gia vụ kiện nên tòa chỉ ấn định ngày để Philippines nộp biên bản biện hộ”, ông Paul Reichler cho biết.

Các lập luận cốt lõi của Philippines trong vụ kiện

Theo luật sư Paul Reichler, hiện Philippines cho rằng: Đường chín đoạn trái với luật pháp quốc tế như trong UNCLOS và không thể hiện các đặc quyền biển của TQ giới hạn trong lãnh hải 12 hải lý và vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa 200 hải lý tính từ đường cơ sở.


Ngày 29/1, tờ Inquirer Philippines đưa tin, một bản đồ mới chính thức đổi tên khu vực hàng hải phía Tây của quần đảo trên Biển Tây Philippines (tức Biển Đông - PV) và miêu tả cụ thể phạm vi vùng kinh tế đặc quyền (EEZ) mà Philippines khẳng định họ được hưởng theo quy chế Công ước Liên Hợp Quốc về luật biển đang chờ được Tổng thống Aquino chính thức thông qua.
Ngày 29/1, tờ Inquirer Philippines đưa tin, một bản đồ mới chính thức đổi tên khu vực hàng hải phía Tây của quần đảo trên Biển Tây Philippines và miêu tả cụ thể phạm vi vùng kinh tế đặc quyền (EEZ) mà Philippines khẳng định họ được hưởng theo quy chế Công ước Liên Hợp Quốc về luật biển đang chờ được Tổng thống Aquino chính thức thông qua.
Philippines cũng như TQ và các quốc gia ven biển khác ở biển Đông có các đặc quyền ở vùng lãnh hải 12 hải lý, vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa 200 hải lý.

Bãi cạn Scarborough chỉ là đá. Như định nghĩa trong mục 121 của UNCLOS, thực thể địa lý ở biển là đá chỉ được hưởng đặc quyền về lãnh hải chứ không được hưởng đặc quyền về vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa. Vì vậy vùng nước ngoài 12 hải lý tính từ bãi cạn (trong phạm vi 200 hải lý tính từ bờ biển đảo Luzon của Philippines) đều thuộc đặc quyền của Philippines chứ không phải của TQ.

Trong tám thực thể địa lý ở biển Đông TQ đang chiếm giữ có năm thực thể địa lý là bãi đá ngầm hoặc chỉ là phần nổi khi thủy triều xuống không được hưởng đặc quyền biển nào. Ba thực thể còn lại là đá chỉ được hưởng quyền lãnh hải 12 hải lý.

Tóm lại, các đặc quyền về biển của TQ ngoài 200 hải lý tính từ bờ biển của nước này ở biển Đông rất hạn chế.

Trước những lập luận này nhiều ý kiến lo ngại Trung Quốc phớt lờ phán quyết bất lợi cho họ, luật sư Paul Reichler cho rằng trong hơn 95% các vụ kiện trước các tòa án quốc tế, các nước đều tuân thủ phán quyết dù không hài lòng. Có ít nhất hai lý do để các nước phải tuân thủ. Thứ nhất là uy tín và ảnh hưởng kèm theo. Thứ hai là các nước hiểu rằng tồn tại trong một hệ thống dựa trên các quy tắc sẽ có lợi cho họ.

“Trong trường hợp TQ, chúng tôi nhận thấy đây là một cường quốc đang mong muốn mở rộng ảnh hưởng ra quốc tế… Hãy nghĩ đến lợi ích kinh tế mang lại cho các nước giàu và quyền lực trong khu vực nếu tranh chấp này được giải quyết và việc đầu tư khai khác tài nguyên ở biển Đông được tiến hành”.

Phương Nguyên (lược theo WSJ/PLTPHCM)

Thầu Trung Quốc bắt đầu cùng xây cầu 3000 tỷ ở VN

ĐẤT VIỆT - 21/10/2013
(Tài chính) - Sáng 19/10, tại xã Tịnh Thới, TP Cao Lãnh, tỉnh Đồng Tháp, phó Thủ tướng Chính phủ Vũ Văn Ninh chính thức phát lệnh khởi công Dự án xây dựng cầu Cao Lãnh.

Với sự tham dự của ngài Thượng nghị Sĩ Brett Mason - Quốc Vụ Khanh phụ trách ngoại giao của Chính phủ Úc và đại diện ADB tại Đông Nam Á.
 
Khởi công dự án cầu Cao Lãnh có nguồn vốn 3.000 tỉ đồng.
Khởi công dự án cầu Cao Lãnh có nguồn vốn 3.000 tỉ đồng.

Cầu Cao Lãnh nối hai bờ sông Tiền tại TP Cao Lãnh và huyện Lấp Vò tỉnh Đồng Tháp, được khởi công với tổng giá trị xây dựng lên đến 145 triệu USD (tương đương 3.037 tỉ đồng) từ nguồn vốn viện trợ không hoàn lại của Chính phủ Úc, vốn vay của Ngân hàng Phát triển Châu Á (ADB) và vốn đối ứng của Việt Nam.
 
Dự án này do Tổng công ty Đầu tư phát triển và quản lý dự án hạ tầng giao thông Cửu Long (Cuu Long CIPM - Bộ GTVT) làm chủ đầu tư. Đơn vị thi công là liên danh nhà thầu xây dựng thuộc Tổng Công ty Cầu đường Trung Quốc (CRBC) và Công ty Vinaconex E&C Việt Nam. 
 
Đây là cây cầu lớn và hiện đại thứ hai sau cầu Vàm Cống và cũng là 1 trong 3 cầu vượt sông thuộc Dự án kết nối khu vực trung tâm đồng bằng Mê Kông.
 
Theo thiết kế, cầu Cao Lãnh có tổng chiều dài hơn 2 km (trong đó phần chính vượt sông dạng dây văng dài 650 m, phần cầu dẫn bằng bê tông cốt thép dự ứng lực nằm ở đôi bờ sông Tiền thuộc TP Cao Lãnh và huyện Lấp Vò với có tổng chiều dài 1.434 m). Mặt cầu rộng 24,5 m với 4 làn xe cơ giới và 2 làn xe thô sơ. Vận tốc thiết kế tương đương 80 km/giờ.
 
Theo Bộ GTVT, để phát huy hiệu quả của dự án và đồng bộ hạ tầng vùng ĐBSCL, đặc biệt là đối với các cây cầu Cần Thơ, Vàm Cống và Cao Lãnh thì cần nâng cấp tuyến quốc lộ  91 nối từ Cần Thơ, An Giang và đường tránh thành phố Long Xuyên, tỉnh An Giang.
 
Dự kiến, cầu hoàn thành vào năm 2017 và phục vụ 170.000 lượt hành khách qua lại mỗi ngày.
 
Theo SGTT

Công an chạy mô-tô phân khối lớn tông chết người!

ĐẤT VIỆT - 19/10/2013

(Tin tức pháp luật) - Vụ việc xảy ra vào khoảng 10h20 ngày 18/10, khiến nạn nhân Nguyễn Văn Tài (76 tuổi, huyện Châu Thành, Tiền Giang) tử vong.


Theo người dân có mặt tại hiện trường vụ tai nạn cho biết, vào thời điểm trên, 2 người đàn ông (khoảng 40 tuổi) điều khiển mô-tô hiệu loại 1000 cm3, BKS 59A3-02393 lưu thông với tốc độ lớn hướng đến ngã ba Trung Lương, đã đâm trực diện vào ông Tài đang dẫn xe đạp băng qua điểm mở dải phân cách (điểm mở ngắn).

Sau đó, mô-tô kéo xe đạp chạy thêm khoảng 150 mét làm chiếc xe đạp gãy đôi, rồi lao thêm khoảng 30 mét nữa và cắm đầu xuống kinh Trạm Bơm.


Chiếc xe mô-tô của công an gây tai nạn chết người.
Chiếc xe mô-tô của công an gây tai nạn chết người.

Ngay sau đó, ông Tài được người dân đưa vào Bệnh viện huyện Châu Thành cấp cứu nhưng đã tử vong. Riêng 2 người đi trên mô tô chỉ bị xây xát.

Công an huyện Châu Thành cho biết, người điều khiển chiếc xe mô-tô phân khối lớn gây tai nạn là ông Phạm Công Viên (27 tuổi) - cán bộ Công an Q.12, TP.HCM.

Bước đầu xác định môtô của ông Viên chạy không đúng làn đường, không giảm tốc độ khi lưu thông vào khu vực có biển báo người đi bộ băng qua đường.

Hiện vụ việc đang được cơ quan chức năng tiến hành điều tra làm rõ.

Quế Phong (Tổng hợp TTO, báo Ấp Bắc)

75% công văn báo chí gửi cơ quan NN không trở lại!

ĐẤT VIỆT - 20/10/2013

(Tin tức thời sự) - Có đến 70 - 75% số công văn hoặc phiếu chuyển đơn thư khiếu nại của báo chí gửi cho các cơ quan Nhà nước một đi không trở lại. Số được phản hồi cũng mang tính chung chung, tránh né.




Nhận định này được chính các cơ quan báo chí xác nhận tại hội thảo “Mức độ phản hồi của cơ quan nhà nước đối với kiến nghị, phê bình của công dân trên báo chí” do Trung tâm Truyền thông Giáo dục cộng đồng (MEC - thuộc Liên hiệp Các hội Khoa học và Kỹ thuật VN) và Đại sứ quán Anh vừa tổ chức.

Không có chế tài

Có tới 268 nhà báo từ cấp tỉnh thành đến báo cấp Bộ ngành, hoạt động tác nghiệp trên tất cả các lĩnh vực khắp cả nước cơ quan báo chí xác nhận sở dĩ điều này trở nên phổ biến vì Luật không có quy định chế tài đơn vị vi phạm nhưng không phản hồi cho báo chí.

Tình trạng chung hiện nay khi cần xử lý vấn đề các cơ quan Nhà nước đều yêu cầu báo chí gửi công văn và sẽ phản hồi bằng văn bản.
Thế nhưng, đó chỉ là một cách để đẩy lùi sự việc và lâu dần cơ quan báo chí cũng phải nản.

Với chiêu bài yêu cầu báo chí gửi công văn nhưng không mấy khi cơ quan nhà nước có phản hồi đầy đủ
Với chiêu bài yêu cầu báo chí gửi công văn nhưng không mấy khi cơ quan nhà nước có phản hồi đầy đủ
Nhà báo Mai Phan Lợi, Phó Tổng thư ký tòa soạn Báo Pháp Luật TP.HCM, nêu một trường hợp có thật đó là tại Báo Dân Trí đã nhiều lần làm công văn, phiếu chuyển, thúc đẩy, và viết đến 30 bài báo về một vụ việc, nhưng cơ quan Nhà nước được nói đến vẫn im lặng, không thèm trả lời.
“Mãi đến bài viết thứ 31, bí quá họ mới trả lời, nhưng nội dung cũng chung chung kiểu ‘chúng tôi đang xem xét, hiện chưa có kết luận cuối cùng; khi nào có kết luận cuối cùng sẽ xử lý và phản hồi đến báo chí”. Trả lời kiểu đó thì cũng bó tay!”, ông Lợi nói.

Theo ông Nam Đồng, nguyên Tổng biên tập báo Pháp luật TP.HCM, cách làm khi cơ quan không trả lời cứ đăng thông tin lên báo cũng không phải là hiệu quả nếu nội dung trả lời chung chung như thế này. “Một chữ trên báo phải tính bằng tiền, nếu cứ đăng mãi chuyện này thì vừa nhàm chán, vừa kém hiệu quả lẫn hiệu ứng bạn đọc”, nhà báo lão thành này nói.

Theo kết quả khảo sát của Trung tâm Truyền thông Giáo dục cộng đồng trên 268 nhà báo hoạt động tại 19 tỉnh thành trên cả nước và tác nghiệp trên tất cả các lĩnh vực, chỉ có 26% CQNN phản hồi theo đúng luật định (trong thời hạn 30 ngày). Trong đó, đến 78% phản hồi chỉ nói chung chung không đi đến đâu. Những tờ báo có lượng bạn đọc ít hoặc các trang báo mạng thì tỷ lệ phản hồi càng ít ỏi.

Tình trạng này khiến cho việc giải quyết các vụ việc báo chí nêu trên mặt báo hoặc chuyển đơn thư, công văn trở nên kém hiệu quả.

Cần có chế tài

Tiễn sĩ,  luật sư Phan Đăng Thanh chia sẻ: “Trong đời làm luật sư của mình, tôi chưa từng thấy bộ luật nào như Luật Báo chí, bị người ta ngang nhiên vi phạm và vi phạm nhiều, liên tục đến như vậy!”.

Do vậy nhiều ý kiến cho rằng Luật cần có quy định chế tài, xử phạt các cơ quan tổ chức không tuân thủ đúng quy định của Luật báo chí, cụ thể không phản hồi cho báo chí khi đã nhận công văn hoặc phiếu chuyển.
“Cần nhanh chóng sửa đổi luật Báo chí theo hướng đưa vào những quy định về biện pháp chế tài để xử lý các CQNN không trả lời hoặc chậm trả lời cơ quan báo chí đối với những kiến nghị, phê bình, khiếu nại của người dân”, tiến sĩ – luật sư Phan Đăng Thanh đề nghị.

Tuy nhiên luật sư Dương Phi Anh (Đoàn Luật sư TP.HCM) đưa ra câu hỏi khiến nhiều người cũng băn khoăn: “Vậy ai sẽ xử cơ quan không phản hồi cho báo chí?”.

Theo nhà báo Nguyễn Bá, trước mắt các cơ quan có thẩm quyền cần phải rà soát Luật, “dọn dẹp” tất cả những quy định sai thẩm quyền, giao thống nhất một đầu mối là Bộ Thông tin và Truyền thông.
Kế đến, ông đề nghị chính các cơ quan báo chí, các nhà báo phải lên tiếng đấu tranh mạnh mẽ hơn nữa, trên mặt báo và trên nhiều phương tiện khác, để buộc phải hủy bỏ các quy định sai thẩm quyền của các Bộ ngành, và buộc các cơ quan phải phản hồi.

Hiện tại, Trung tâm Truyền thông Giáo dục cộng đồng đang đệ trình lên Chính phủ, Bộ Thông tin và Truyền Thông, Bộ Tư pháp và Thanh tra Chính phủ kiến nghị bổ sung vào dự thảo Nghị định sửa đổi Nghị định 02/2011 về “Quy định xử phạt vi phạm hành chính trong hoạt động báo chí – xuất bản”. Đó là đề nghị “bổ sung chế tài cho việc không/chậm trả lời báo chí theo điều 8 Luật báo chí”.

“Hiến pháp quy định công dân có quyền kiến nghị, phê bình, khiếu nại, tố cáo, và báo chí là một kênh để người dân thực hiện quyền hiến định này. Vừa qua, bằng việc ban hành Nghị định 90/2013/NĐ-CP về “Trách nhiệm giải trình, Chính phủ đã phàn nào làm rõ hơn trách nhiệm,  nghĩa vụ của cơ quan Nhà nước trước ý kiến của tổ chức, công dân. Vì vậy, để các quy định mang tính trách nhiệm, nghĩa vụ ấy phải phát huy hiệu quả trên thực tế, việc bổ sung các quy định mang tính chất chế tài Nhà nước trong đó có quy phạm chế tài mà Trung tâm Truyền thông Giáo dục cộng đồng kiến nghị, là cần thiết”.

Phương Nguyên (Tổng hợp)

Hiệp định TPP có thể thúc đẩy cải cách ở Việt Nam

RFI 

Ngoại trưởng Mỹ John Kerry trao đổi với Thủ tướng Việt Nam Nguyễn Tấn Dũng tại Thượng đỉnh Đông Á -Brunei, ngày 10/10/2013.
Ngoại trưởng Mỹ John Kerry trao đổi với Thủ tướng Việt Nam Nguyễn Tấn Dũng tại Thượng đỉnh Đông Á -Brunei, ngày 10/10/2013.
REUTERS/Ahim Rani

Thanh Phương
Nhịp độ cải tổ kinh tế ở Việt Nam phụ thuộc một phần vào Hiệp định đối tác xuyên Thái Bình Dương TPP, một hiệp định tự do mậu dịch do Hoa Kỳ chủ xướng, bởi vì hiệp định này đòi hỏi các nước thành viên phải giảm bớt tỷ trọng của các doanh nghiệp Nhà nước. Đó là nhận định của tuần báo The Economist số đề ngày hôm nay, 19/10/2013.

Tờ báo nhắc lại là tăng trưởng kinh tế của Việt Nam vào năm ngoái chỉ đạt khoảng 5%, mức thấp nhất kể từ năm 1999. Tình trạng tăng trưởng chậm lại phần lớn là do đảng Cộng sản Việt Nam đã thất bại trong việc tái cơ cấu các doanh nghiệp Nhà nước và giải quyết vấn đề nợ xấu ngân hàng. Cũng như ở nước Trung Quốc láng giềng, các nhân vật có thế lực trong đảng và vây cánh của họ cố giữ nguyên trạng để phục vụ cho quyền lợi của họ.

Tuy nhiên, theo The Economist, tính chính đáng của chính quyền tùy thuộc vào khả năng của họ cải thiện đời sống của 90 triệu dân Việt Nam. Trong những tháng gần đây, các giới chức chính quyền đã bắt đầu đề ra những cải cách kinh tế sâu rộng. Trong số những dấu hiệu đáng lạc quan, có nghị quyết mà Bộ Chính trị thông qua vào tháng 4, đưa vấn đề hội nhập kinh tế lên ưu tiên hàng đầu. Các đại biểu Quốc hội gần đây cũng đã thảo luận về kế hoạch « cổ phần hóa », tức là tư nhân hóa một phần, các doanh nghiệp Nhà nước.

Tháng 9 vừa qua, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã hứa sẽ đối xử với 1.300 doanh nghiệp Nhà nước như là những công ty tư nhân và sẽ nâng tỷ lệ vốn của các nhà đầu tư ngoại quốc trong các ngân hàng Việt Nam từ 30% lên thành 49%.

The Economist trích lời kinh tế gia Việt Nam Phùng Đức Tùng nhận định rằng việc hiệp định TPP chú trọng đến các doanh nghiệp Nhà nước tạo ra một vỏ bọc chính trị cho các nhà lập pháp Việt Nam có đầu óc cải cách tiếp tục thúc đẩy cải tổ. Chưa biết là họ sẽ đạt kết quả đến đâu, nhưng ông Phùng Đức Tùng nghĩ rằng tư nhân hóa phần lớn các doanh nghiệp Nhà nước sẽ thúc đẩy kinh tế và thiết lập nền tảng cho một hệ thống thuế doanh nghiệp lành mạnh hơn.

Tờ báo nhắc lại rằng các doanh nghiệp Nhà nước, hiện chiếm 40% tổng sản phẩm nội địa, vẫn liên kết chặt chẽ một cách nguy hiểm với các ngân hàng Nhà nước, tức là những ngân hàng đã cấp vốn để các doanh nghiệp Nhà nước mở rộng hoạt động sang lĩnh vực địa ốc vào thời gian mà thị trường này đang bùng nổ cùng với việc Việt Nam gia nhập Tổ chức Thương mại Thế giới năm 2007.

Tuy báo chí chính thức khẳng định là các doanh nghiệp Nhà nước đang được tích cực « tái cơ cấu », nhưng các công ty này vẫn làm ăn thiếu hiệu quả, một số công ty nợ nần chồng chất đến mức không có tiền để trả lương cho nhân viên.

Theo tờ The Economist, nhờ hiệp định TPP, những ngành công nghiệp sử dụng nhiều nhân công của Việt Nam như dệt may, da giày, sẽ xâm nhập dễ dàng hơn vào thị trường Mỹ. Nhưng đại sứ Mỹ tại Hà Nội, David Shear đã nói rằng Việt Nam cần phải có « những tiến bộ rõ rệt » về nhân quyền để có thể nhận được sự ủng hộ của công luận Mỹ đối với hiệp định TPP.

Việc kết án tù luật sư và nhà hoạt động nhân quyền Lê Quốc Quân trong tháng này với tội danh« trốn thuế » đã không giúp cải thiện hình ảnh của Việt Nam. Tuy vậy, theo The Economist, rất có thể Việt Nam và Hoa Kỳ sẽ ký hiệp định TPP vào một thời điểm nào đó trong năm tới.

Công an Hà Nội bắt dân khai báo cả đời tư !

HÀ NỘI (NV) .- Bộ Tư pháp vừa đề nghị Bộ Công an CSVN cùng xem xét chuyện Công an thành phố Hà Nội buộc dân chúng khai báo những thông tin cá nhân mà ngành này không có quyền thu thập.


Tờ khai mà Công an thành phố Hà Nội buộc dân phải khai nhiều thông tin liên quan đến đời tư. Hình: Người Lao Động)


Nhân danh nhà cầm quyền thành phố Hà Nội, Công an của thành phố này đã phát cho mỗi gia đình một tờ khai, trong đó yêu cầu chủ gia đình phải cung cấp nhiều dữ liệu cá nhân như số điện thoại riêng, địa chỉ email, địa chỉ nơi làm việc, số điện thoại nơi làm việc, địa chỉ email nơi làm việc. Các quan hệ cá nhân: có bao nhiêu anh, chị, em ruột, đã làm những gì, ở những đâu từ 14 tuổi tới nay…

Trong khi Công an thành phố Hà Nội giải thích, việc phát tờ khai và buộc cung cấp các thông tin hoàn toàn riêng tư như vừa kể, nằm trong tiến trình thu thập dữ liệu về dân cư để chuẩn bị cấp mã số định danh cá nhân, giảm các thủ tục hành chính, dân chúng và báo giới vẫn phản ứng dữ dội, bởi họ cho rằng, cách làm này xâm phạm đời tư của họ.

Nhà cầm quyền CSVN từng ban hành một nghị định về xây dựng cơ sở dữ liệu dân cư quốc gia, nghị định này quen được gọi tắt là Nghị định 90 và Công an được giao trách nhiệm thu thập thông tin để xây dựng cơ sở dữ liệu đó. Nhưng ông Nguyễn Văn Hậu, luật sư, Phó Chủ tịch Hội Luật gia Sài Gòn, vẫn cả quyết, những thông tin mà Công an thành phố Hà Nội muốn thu thập đã vượt giới hạn cho phép của Nghị định 90. Nghị định 90 chỉ yêu cầu cung cấp 22 loại dữ kiện, còn tờ khai mà Công an thành phố Hà Nội phát ra đòi dân chúng phải khai báo 32 loại dữ kiện.

Ông Hậu nói thêm rằng, yêu cầu cung cấp thông tin của Công an thành phố Hà Nội còn trái với Luật Dân sự về việc bảo vệ thông tin cá nhân. Do đó, dân chúng có quyền không cung cấp một số thông tin mà Công an thành phố Hà Nội yêu cầu.

Với tư cách một chuyên viên tin học, ông Nguyễn Ngọc Kỷ, từng làm việc tại Cục Tin học nghiệp vụ, thuộc Tổng cục Hậu cần - Kỹ thuật của Bộ Công an Việt Nam, nhận định, Công an thành phố Hà Nội tổ chức thu thập thông tin theo kiểu thủ công như thế là thiếu khoa học, vừa không đạt hiệu quả quản lý do khó kiểm chứng, vừa tốn kém tiền bạc. Cũng vì vậy, chắc chắn “cơ sở dữ liệu dân cư” do Công an thành phố Hà Nội thực hiện, sẽ không thể kết nối với cơ sở dữ liệu dân cư quốc gia.

Ông Kỷ nhấn mạnh, thông tin về dân cư có đặc điểm riêng và đòi hỏi phải chính xác để phục vụ cho công việc quản lý. Thông tin chính xác nhất về dân cư đang nằm rải rác ở các cơ quan quản lý về những lĩnh vực khác nhau như: giáo dục - đào tạo, tài nguyên – môi trường, ngân hàng, thuế… Cách làm khoa học và giúp bảo mật thông tin cá nhân của công dân là phải xây dựng hệ thống công nghệ thông tin đủ mạnh để kết nối thông tin giữa các ngành này với nhau nhằm có cơ sở dữ liệu thông tin dân cư chính xác nhất.

Trước phản ứng của công chúng và báo giới, ông Trần Tiến Dũng, Chánh Văn phòng kiêm người phát ngôn của Bộ Tư pháp, cho biết, bộ của ông ta đã giao cho Cục Kiểm soát thủ tục hành chính xem xét yêu cầu của Công an thành phố Hà Nội có phù hợp pháp luật hay không.

Viên Cục trưởng Cục Kiểm soát thủ tục hành chính của Bộ Tư pháp, xác nhận, gia đình ông ta cũng đã nhận được tờ khai do cảnh sát khu vực mang tới. Cá nhân ông ta cũng thấy lấn cấn. Với tư cách là một viên chức của Bộ Tư pháp, ông ta đã gửi văn bản cho Bộ Công an, đề nghị xem xét lại cách Công an Hà Nội thu thập dữ liệu cá nhân. Ông ta nói thêm, sau khi Bộ Công an trả lời, Bộ Tư pháp mới có ý kiến.
Tuy Bộ Công an Việt Nam chưa có ý kiến chính thức về chuyện Công an thành phố Hà Nội phát tờ khai, buộc dân chúng cung cấp nhiều dữ liệu liên quan đến đời tư, song một số viên chức của chính bộ này cũng tỏ ra không đồng tình với chuyện Công an thành phố Hà Nội đang làm.

Theo báo chí Việt Nam, một viên đại tá, Cục trưởng Cục Cảnh sát Đăng ký quản lý cư trú và Dữ liệu quốc gia về dân cư, của Tổng cục Cảnh sát Quản lý hành chính về trật tự an toàn xã hội, thuộc Bộ Công an Việt Nam, cho rằng, đề án cấp mã số định danh công dân, xây dựng cơ sở dữ liệu dân cư quốc gia đang được thực hiện song Công an thành phố Hà Nội lại tự làm, không trao đổi với Bộ Công an là “rất khó hiểu”. Điều này có thể sẽ gây khó khăn khi ráp nối thông tin về cơ sở dữ liệu dân cư quốc gia.
Đây là lần thứ hai Công an Việt Nam nói chung và Công an thành phố Hà Nội bị công chúng chỉ trích là “khi dân”.

Năm ngoái, Công an Việt Nam chọn Hà Nội làm nơi thí điểm để cấp chứng minh nhân dân theo mẫu mới. Mẫu này bị chỉ trích kịch liệt vì có tên cha, mẹ người được cấp chứng minh nhân dân. Việc ghi tên cha, mẹ bị xem là vô nhân đạo bởi không phải ai cũng có cha và xâm phạm quyền trẻ em vì Công ước của Liên Hiệp Quốc về Quyền trẻ em quy định: “Không trẻ em nào phải chịu sự can thiệp tuỳ tiện hay bất hợp pháp vào việc riêng tư, gia đình, nhà cửa hoặc thư tín của các em cũng như những công kích bất hợp pháp vào danh dự và thanh danh của các em. Trẻ em có quyền được luật pháp bảo vệ chống lại sự can thiệp hay công kích như vậy”.


Trước phản ứng dữ dội từ phía dân chúng và nhiều viên chức các cấp, đến hạ tuần tháng 8 năm ngoái, Bộ Công an Việt Nam ra lệnh dừng việc cấp mẫu chứng minh nhân dân có ghi tên cha mẹ.(G.Đ)