THÔNG BÁO !

Trang blog diễn đàn đã được dời sang địa chỉ mới http://ptlambao.blogspot.com/ . Vui lòng vào đây để theo dõi tin tức mới và tiện việc ủng hộ. Trang này sẽ lưu giữ những thông tin cũ . Xin cả ơn sự ủng hộ của mọi người

TM Ban Điều Hành Blog

08 October 2012

Nhóm Văn Lang lên tiếng kêu gọi trả tự do cho Điếu Cày, Tạ Phong Tần và Anh Ba Sài gòn

Nhóm Văn Lang lên tiếng kêu gọi trả tự do cho Điếu Cày, Tạ Phong Tần và Anh Ba Sài gòn

Thêm một nhóm hoạt động ngoài Việt Nam lên tiếng kêu gọi trả tự do cho ba blogger bất đồng chính kiến Nguyễn Văn Hải, Tạ Phong Tần và Phan Thanh Hải. Đó là nhóm Văn Lang tại Cộng hòa Tiệp.


Ba blogger Phan Thanh Hải, Nguyễn Văn Hải và Tạ Phong Tần. RFA files

Đồng thanh lên tiếng

Kiến nghị của Nhóm Văn Lang với một số chữ ký đợt đầu đã được gửi đến văn phòng Liên hiệp Châu Âu Praha hôm ngày 3 tháng 10 vừa qua.
Đây là tiếng nói gần nhất sau phiên tòa hôm ngày 24 tháng 9 vừa qua tại Việt Nam kêu gọi nhà cầm quyền Hà Nội phải trả tự do cho ba blogger Điếu Cày Nguyễn Văn Hải, Sự thật & Công Lý Tạ Phong Tần, và Anh ba Sài Gòn Phan Thanh Hải.
Thư kiến nghị trình bày vấn đề trực tiếp với Cao ủy trưởng Phụ trách đối ngoại của Liên hiệp Châu Âu là bà Catherine Ashton. Nội dung thư kiến nghị nhắc lại phiên xử mà Nhóm Văn Lang nhận định là mức độ cao nhất của chính sách đàn áp của chính quyền Hà Nội trong những năm qua, mà đặc biệt nhất là trong hai năm gần đây. Sự đàn áp đó bị cho là đi ngược lại qui định về quyền tự do ngôn luận trong Hiến Pháp Việt Nam, cũng như trái với các công ước về nhân quyền quốc tế.


Hãy trả tự do cho Điếu Cày, Tạ Phong Tần
và Anhbasaigon. bích chương minh hoạ


Nhóm Văn Lang nêu ra những trường hợp cụ thể để chứng minh là những giá trị căn bản mà thế giới và EU tôn trọng đang bị chà đạp hằng ngày tại Việt Nam.
Dựa trên những lập luận đó, Nhóm Văn Lang hoan nghênh biện pháp lên án của Liên hiệp Châu Âu đối với bản án bất công đã tuyên với ba bloogers chỉ vì lòng yêu nước, đấu tranh với những bất công hiện nay mà bị kết án tổng cộng 26 năm tù giam như vừa qua. Ngoài ra nhóm kiến nghị hai yêu cầu cụ thể đối với cao ủy đối ngoại Liên hiệp Châu Âu. Một là tiếp tục vận động và yêu cầu chính phủ Việt Nam trả tự do cho những người bị giam cầm chỉ vì họ thể hiện chính kiến của mình cũng như cải thiện tình hình nhân quyền ở Việt Nam. Và hai là đưa ông Vũ Phi Long, thẩm phán phiên tòa xét xử 3 nhà báo tự do ngày 24/9/2012, vào danh sách những người không được cấp visa nhập cảnh vào các nước thành viên EU.

Ý thức công dân


Blogger Tạ Phong Tần tại phiên xử ở Tòa án
Nhân dân TPHCM hôm 24 tháng 9 năm
2012. Photo by Nguyễn Lân Thắng.


Ông Phạm Hữu Uyển, người đại diện của Nhóm Văn Lang tại thủ đô Praha của Cộng hòa Tiệp cho biết nhóm không thể không lên tiếng trước tình hình bất công như qua ba bản án dành cho những người viết blog để đấu tranh cho những điều tốt đẹp tại Việt Nam:
“Điều được đồng ý khi bàn bạc là phải lên tiếng vì nếu không lên tiếng thì cảm thấy bị cắn rứt lương tâm. Thứ nhất vì hình phạt quá nặng mà theo cách nói của người miền Bắc là cách đánh dằn mặt những người đã bị cầm tù và đe dọa những người khác nữa.”

Khi ở một môi trường mà sức phản kháng của mọi người còn thấp thì chính quyền người ta có thể cho phép làm mọi thứ mà họ có thể làm. Nhưng tôi thấy trong thời gian này thì phong trào của người dân Việt Nam và thế hệ trẻ tương đối mạnh mẽ.
Ông Phạm Hữu Uyển


Ông Phạm Hữu Uyển đưa ra nhận định về biện pháp của chính quyền Hà Nội đối với những người bất đồng chính kiến và con đường mà xứ cộng sản Tiệp Khắc đã trải qua để có được nền dân chủ như hiện nay:
“Khi ở một môi trường mà sức phản kháng của mọi người còn thấp thì chính quyền người ta có thể cho phép làm mọi thứ mà họ có thể làm. Nhưng tôi thấy trong thời gian này thì phong trào của người dân Việt Nam và thế hệ trẻ tương đối mạnh mẽ. Có thể nói mạnh mẽ hơn trong thời gian trước và nói một cách thẳng thắn hơn.
Chúng tôi sống tại xã hội Tiệp Khắc này, ngày xưa cũng là xã hội cộng sản mà sau Cách Mạng Nhung người ta chuyển sang chế độ khác rồi. Cái thời mà những người trong Phong trào Hiến Chương 77, người ta cũng có hy vọng duy nhất bấy giờ ‘nếu không để chính quyền đàn áp, phải có tiếng nói từ bên ngoài, của báo chí, của các nước tự do lên tiếng bảo vệ ngay lập tức’ thì đó là hy vọng để bảo vệ người ta không bị chính quyền đàn áp quá đáng.”

Mục tiêu cụ thể


Blogger Điếu Cày tại phiên tòa sơ thẩm sáng
24/9/2012. Photo by Nguyễn Lân Thắng


Hai yêu cầu mà Nhóm Văn Lang đưa ra trong kiến nghị trình ngày hồi ngày 3 tháng 10 được nói là mục tiêu cụ thể trước hết. Ông Phạm Hữu Uyển nói đến tính khả thi khi đưa ra những yêu cầu cụ thể đó của nhóm:
“Có nhiều ý kiến đề nghị còn mạnh mẽ hơn nữa: không chỉ đưa ông thẩm phán vào danh sách mà thậm chí lên đến tầm chính phủ và cao hơn; chúng tôi chỉ dừng ở đó vì nếu đưa cả thủ tướng, bộ trưởng nội vụ, bộ trưởng tư pháp vào … thì thấy EU là tập hợp các nước khác nhau nên chuyện đó không khả thi.
Thứ hai thông điệp mà chúng tôi muốn nói là từng cá nhân trong xã hội phải có trách nhiệm chứ không thể nói là nhận trách nhiệm từ trên xuống, nên trong đề nghị chỉ có ông quan tòa mà thôi.”

Chúng tôi tiếp tục đề nghị các tổ chức nhân quyền ở các nước sở tại lên tiếng tiếp để cùng tham gia trong bản kiến nghị đó. Riêng trong giới chức Tiệp Khắc, chúng tôi gửi thư riêng cho ông Bộ trưởng Bộ Ngoại giao.
Ông Phạm Hữu Uyển


Ông Phạm Hữu Uyển giải thích tiếp khi đưa ra hai yêu cầu như trong kiến nghị:
“Chúng tôi đưa ra đích nhỏ, mà nếu thực hiện được điều gì đó trong đích ấy thì hay hơn là làm điều gì đó to tát mà kết thúc nhanh chóng.
Chúng tôi hy vọng rằng đề nghị của chúng tôi được đưa ra tại một cuộc họp nào đó. Không biết có được hay không; nhưng nếu được EU đưa vào chương trình hoạt động chính thức thì đó là một tín hiệu.
Chúng tôi tiếp tục đề nghị các tổ chức nhân quyền ở các nước sở tại lên tiếng tiếp để cùng tham gia trong bản kiến nghị đó. Riêng trong giới chức Tiệp Khắc, chúng tôi gửi thư riêng cho ông Bộ trưởng Bộ Ngoại giao. Ông này ngày xưa là một người của hiến chương, là chánh văn phòng của cố tổng thống Vaclav Havel. Ông này ở vị trí đó, và những suy nghĩ của ông có thể sẽ can thiệp bằng cách nào đó. Chúng tôi không có đề nghị gì cụ thể, chỉ báo cáo cho ông ta và nếu ông có ý kiến gì thì lên tiếng cùng.”
Xin được nhắc lại, Nhóm Văn Lang là nhóm công dân đăng ký hoạt động tại Tiệp cách đây chừng một năm như một nhóm phi chính phủ, phi lợi nhuận. Nhóm sinh hoạt trong lĩnh vực văn hóa, đời sống hằng ngày của cộng đồng người Việt tại Tiệp. Tuy nhiên, từ lâu nhóm đã tồn tại như một câu lạc bộ.


Gia Minh, biên tập viên RFA

Tào Chân và nền kinh tế Việt Nam



Thanh Hương (Danlambao) - Nền kinh tế đất nước đang suy sụp nhanh chóng. Chỉ vài ba năm trước báo chí nước ngoài còn hết lời ca ngợi các chính sách “sáng suốt” của chính phủ thì giờ đây chúng được thay thế bằng những phân tích ảm đạm và những chỉ trích “thiếu sáng suốt”. Nhưng ngành truyền thông trong nước đã không phản ảnh những lời phê bình này.

Trước đây mỗi khi có một lời khen tặng một thì báo chí trong nước tiếp tục khuếch đại lên hai ba. Còn những tiếng nói có trách nhiệm cảnh báo nguy cơ mà đến bây giờ đã là thảm trạng hiện nay của đất nước, thì không những không được hỗ trợ để phổ biến mà còn bị trù dập tù tội. 

Nhớ đến câu chuyện về Tào Chân và Tư Mã ý trong Tam quốc diễn nghĩa. Tư Mã Ý vì là người duy nhất dám khẳng định Gia Cát Lượng sẽ tấn công Kỳ Sơn trong khi vua Ngụy và nhiều quan lại khác không tin như vậy mà phải bị giam giữ và mất chức. Trong đám quan lại trên có một kẻ cơ hội bất tài là Tào Chân đã nhờ vậy mà nắm được chức Đại đô đốc. 

Gia Cát Lượng nghe tin Tào Chân nắm trọn binh quyền nước Nguỵ bèn lập kế bỏ Trần Thương, một điểm xung yếu chiến lược cho Tào Chân chiếm giữ. Thế là Tào Chân ngay lập tức lập được công to và tha hồ mà báo cáo ca ngợi thành tích của mình về triều đình, được vua ban thưởng hâụ hỷ. Nhưng có biết đâu là trúng kế. 

Gia Cát Lượng để họ Tào chôn chân ở Trần Thương say sưa với tài năng và công trạng của mình cho đến mùa mưa bão. Tên sẽ mục, gạo sẽ mốc, đường sá lầy lội. Trước đó chính Tào Sảng con trai Tào Chân đã cảnh bảo nguy cơ này và đề nghị rút quân lương rời bỏ Trần Thương để bảo toàn lực lượng. Nhưng Tào Chân trả lời: “Không được, nơi đây là thành tích của ta đã được Đại vương ban thưởng, làm sao có thể bỏ đi được”

Ngay sau đó Tào Chân lại nhận được chiếu chỉ ban thưởng tiếp theo của Ngụy vương vì đã giữ vững được Trần Thương. Thế là Tào Chân ra lệnh chép ra hàng trăm bản để đưa cho ba quan tướng sĩ đọc khích lệ tinh thần. 

Chẳng lâu sau Gia Cát Lượng đưa quân đến đánh. Giương cung gãy cung, chém giáo gãy giáo... Quân Tào chưa đánh đã rối loạn. Gia Cát lượng dễ dàng chiếm lại Trần thương và tiêu diệt hầu hết binh lực của quân Tào. Tào Chân thua chạy rồi bị Tư Mã Ý nói đểu mà chết vì nhục nhã. 

Chuyện xưa mà cứ như nay. Cái vụ chép chiếu chỉ để phát tán thành tích thì cũng chẳng khác gì chính phủ khuếch đại thành tựu kinh tế trong lúc nó đang bị bệnh nặng lắm rồi. Nếu mà Tào Chân thời nay biết nghe và không chạy theo thành tích và lợi ích thì kinh tế đất nước đâu đến nỗi bi đát như bây giờ. 

Nhưng dường như những người cầm lái vẫn chưa tỉnh ngộ. Những tiếng nói chỉ trích, cảnh báo hiện nay về một sự sụp đổ kinh tế lại tiếp tục bị chụp cho cái mũ thế lực thù địch, phản động. Lúc tối ông Thống đốc Nguyễn Văn Bình xuât hiện trên truyền hình để trấn an dân chúng về những bất ổn tài chính tiền tệ đang dâng cao. Thay vì chứng minh, công bố những con số, cách thức để người dân yên tâm thì ông ta cũng lại đổ cho các thế lực thù địch phá hoại gây hoang man trong dân chúng. 

Toàn là những Tào Chân đang nắm trong tay vận mệnh kinh tế của đất nước thì tránh làm sao được sự sụp đổ đang đến rất gần. Những tài năng hiếm hoi có thể đưa kinh tế đất nước thoát được khủng hoảng như Trần Đông Chấn thì lại đang bị nhốt trong tù. Một tương lai ảm đạm, đói khổ đang chờ đợi dân chúng phía trước. 

"Tẩy chay hàng hóa kém chất lượng Trung Quốc" - bằng cách nào?



Paulo Thành Nguyễn - Cách đây 3 tháng tôi đã tuyên bố sẽ phản đối Trung Quốc (TQ) bằng cách riêng của mình, đó là thực hiện kế hoạch thay thế các sản phẩm Trung Quốc hiện đang kinh doanh sang một nguồn hàng khác. Phương án này được nhiều bạn bè ủng hộ, nhưng cũng không ít người khuyên tôi không nên cực đoan vì kinh doanh là vấn về dân sự.

Sản phẩm TQ hiện chiếm lĩnh thị trường với hơn 90% các mặt hàng từ tiêu dùng đến công nghiệp, thậm chí là cái quần lót cũng “made in China”. Có thể không quá lời khi nói rằng hầu hết chúng ta đang là nô lệ! Chúng ta đang bị xiềng xích bằng những nhu cầu tiêu dùng, nhu cầu sinh sống và nhu cầu phát triển kinh tế…

Tình trạng nô lệ kinh tế, điển hình là sản phẩm Trung Quốc là một tiến trình lâu dài, có kế hoạch với mục tiêu là tràn ngập thị trường VN với sản phẩm TQ đáp ứng hầu hết các nhu cầu của người tiêu dùng VN từ bình dân đến cao cấp. Dựa vào tâm lý của người tiêu thụ Việt Nam và nguồn vốn khổng lồ cũng như nhân công rẽ mạt từ Trung Quốc, phương hướng xâm thực thị trường của TQ là muốn đẹp có đẹp, muốn rẻ có rẻ, muốn chất lượng cũng có luôn. Riêng mặt hàng tôi đang kinh doanh là gạch ốp tường, lát nền và những sản phẩm liên quan đến vật liệu xây dựng là minh chứng rõ nhất cho điều trên. Nhưng có thực sự chúng ta không thể thoát khỏi sự nô lệ với sản phẩm Trung Quốc không?

Không! Chúng ta có thể thoát khỏi điều đó nếu chúng ta nhìn nhận được thực tế vấn đề. Điểm mạnh không thể phủ nhận của hàng hóa TQ là tính đa dạng và mẫu mã bắt mắt nhưng một sản phẩm còn có những yếu tố rất quan trọng khác:

Về giá: Thực tế không rẻ hơn hàng VN và những hàng khác nếu theo đúng quy trình nhập khẩu với mức thuế 60%. Đa số hàng hóa rẻ từ TQ đều nhập chui theo đường tiểu ngạch hoặc khai báo Hải quan thấp hơn giá thực tế. Nếu không “đóng thuế” riêng cho Hải quan thì thực tế giá thành còn rẻ hơn nhiều!

Về chất lượng: Thấp hơn nhiều so với hàng VN cùng chủng loại nhưng đều này thường ít được quan tâm bởi khó phân biệt và sự che lấp cho qua vì lợi nhuận của người bán hàng cộng thêm sự dễ dãi của người tiêu dùng. Ví dụ như gạch bóng kính rẻ của TQ có giá thành 175K/m2 thì sản phẩm tương tự của Đồng Tâm có giá 235K/m2, nhưng thực tế chất lượng của hàng TQ chỉ bằng một nửa. Tôi có thể chứng minh tại chỗ điều này theo kinh nghiệm của mình và tôi nghĩ những người khác cũng thấy sự khác biệt đó trong ngành kinh doanh của họ. Nhưng tại sao tất cả đều im lặng? Và tại sao người tiêu dùng không đặt nghi vấn? Thưa vì tất cả chúng ta đều cam chịu để thỏa mãn cái nhu cầu trước mắt!

Tuy nhiên, cũng cần phải phân biệt rõ giữa sản phẩm nội địa TQ và sản phẩm gia công cho thương hiệu nước ngoài là khác nhau. Ngoài ra, các sản phẩm được sản xuất bởi những thương hiệu uy tín của TQ rất chất lượng nhưng vẫn có sự phân biệt lớn giữa hàng xuất cho “tiêu chuẩn quốc tế” và “tiêu chuẩn Việt Nam”. Nói rõ hơn, đối với TQ thì thị trường VN chỉ là khách hàng hạng 2 hay 3,4,5 gì đó, thậm chí là một “bãi rác thải” theo đánh giá ngầm hiểu của giới kinh doanh.

Sự yếu kém của chính phủ về tầm vĩ mô đã được xác nhận bằng việc mất kiểm soát chất lượng hàng hóa nhập từ TQ làm lủng đoạn kinh tế nội địa và tăng nguy cơ tàn phá nội tạng của người dân. Trong nổ lực nhỏ bé của mình thì về cơ bản công ty tôi đã thay thế được gần 40% sản phẩm TQ nhưng vẫn còn khó khăn lớn về vốn duy trì bởi hạn mức công nợ cho phép của các đối tác nhập khẩu. Sự lệ thuộc phần lớn vẫn còn đó nhưng tôi hy vọng trong 6 tháng tới công ty sẽ kiếm được nguồn vốn thay thế để “đoạn tuyệt” hoàn toàn với hàng hóa TQ.Chúng ta có thể ăn dở một chút, mặc đồ xấu một chút, ở bình thường một chút, sống khó khăn một chút nhưng còn tốt gấp bội lần khi chúng ta thỏa mãn những điều đó để rồi trở thành nô lệ. Tồi tệ hơn là nô lệ trong sự đau khổ vì bệnh tật. Không một thế lực hiện tại nào có thể giúp ta ngoài chính bản thân chúng ta phải nổ lực để “giải phóng” nó. Cố gắng vượt qua sự cám dỗ đẹp đẽ, rẻ rúng kia để nói “KHÔNG” với hàng hóa Trung Quốc!

Paulo Thành Nguyễn