Trang blog diễn đàn đã được dời sang địa chỉ mới http://ptlambao.blogspot.com/ . Vui lòng vào đây để theo dõi tin tức mới và tiện việc ủng hộ. Trang này sẽ lưu giữ những thông tin cũ . Xin cả ơn sự ủng hộ của mọi người
(Kienthuc.net.vn) - Con bị não úng thủy, vợ bị bệnh ung thư vú, tiền trang trải cuộc sống và điều trị bệnh cho vợ con của anh Nguyễn Văn Cường (tổ dân phố Chi Ly 1, phường Trần Phú, thành phố Bắc Giang, tỉnh Bắc Giang) chủ yếu dựa vào nguồn thu nhập từ chiếc xích lô chở hàng thuê.
Bệnh chồng bệnh
Ngôi nhà của vợ chồng anh Cường, chị Hòa chưa đầy 10m2. Trong phòng chẳng có thứ gì đáng giá ngoài chiếc quạt.
Năm 2003 bé gái Nguyễn Thị Thu Hương ra đời trong sự chờ mong, vui mừng anh chị Cường, Hoà và họ hàng nội ngoại. Khi mới sinh, Hương ít khóc, ai cũng khen cháu ngoan, ăn no lại ngủ.
1 tuổi cũng chẳng thấy con mình tập lẫy, tập bò… chỉ nằm ngửa, chân tay ngày càng teo tóp, èo uột, cơ thể không phát triển mà đầu to ra, mắt trắng đục, anh chị đưa con vào bệnh viện đa khoa Bắc Giang khám. Các bác sĩ kết luận Hương bị bệnh não úng thủy.
Năm nay Hương đã 10 tuổi mà cả ngày chỉ nằm một chỗ, không nói không rằng, lâu lâu lại kêu ú ớ, nước bọt trong miệng chảy ra, mọi sinh hoạt hàng ngày đều phụ thuộc vào bố hoặc mẹ. Mỗi tháng em phải đi viện 4 - 5 lần.
Bé Hương bị não úng thuỷ, chị Hoà bị ung thư vú
Năm ngoái chị Hòa bị đau ở ngực, đi khám bác sĩ kết luận bị ung thư vú phải mổ. Vậy là anh Cường lại chạy vạy nội ngoại vay tiền để đưa vợ đi mổ.
“Tôi đang trong giai đoạn truyền hóa chất và chuẩn bị đi trị xạ, mỗi lần như vậy chi phí lên đến hơn 4 triệu đồng. Vừa rồi gia đình được xếp vào diện hộ nghèo nên được giảm xuống còn 1,5 triệu. Chẳng biết có đủ tiền để theo nữa không nhưng tôi vẫn muốn được sống để chăm sóc con” - chị Hòa nói trong nước mắt.
Bé Hương 10 tuổi cả ngày chỉ nằm một chỗ, không nói không rằng, mọi sinh hoạt hàng ngày đều phụ thuộc vào bố hoặc mẹ.
Đạp xích lô 50 km/ngày kiếm được 50.000 đồng
Hiện anh Cường đạp xích lô chở thuê hàng nhưng không phải lúc nào cũng có việc. Anh tâm sự: “Buổi sáng tôi tranh thủ dậy từ 5h, đẩy xe ra đầu cầu Bắc Giang xem có ai thuê chở hàng đi chợ thì tôi chở.
Phập phù lắm, ngày có khách, ngày không nên mỗi ngày kiếm được vài chục nghìn nhưng cũng có ngày không được đồng nào. Nhiều khi biết là người ta trả rẻ nhưng tôi vẫn làm để kiếm lấy mấy chục mua gạo nấu cháo cho vợ con, không lại nhịn.
Có khi người ta bảo chở hàng từ Bắc Giang về Bắc Ninh giữa trưa nắng chang chang, bụng đói cảm giác không đạp được nữa, trong túi cũng chẳng có nghìn nào nên đành uống nước lọc chống đói.
Xe hàng nặng đi trên con đường bụi mù mịt, không có giày, chẳng có khẩu trang, có khi đạp trượt tóe cả máu chân. Mấy người làm cùng bảo sao không mua lấy đôi giày vải đi cho chắc? Thú thực là tôi cũng muốn mua lắm nhưng nghĩ có ngày mình chẳng kiếm được đồng nào, tiêu như vậy lại phung phí nên không mua”.
Anh Cường nhẩm tính bình quân mỗi ngày đạp xích lô hơn 50 km kiếm được khoảng 50.000 đồng. Trong khi con một tuần vào viện 3 - 4 lần, vợ chuẩn bị đi xạ trị ở Hà Nội. “Sắp tới phải chuẩn bị 15 triệu cho vợ con chữa trị mà chưa biết lấy đâu ra” - anh Cường nói như sắp khóc.
- Để hạn chế tình trạng vi phạm giao thông, tăng cường kỷ cương đối với người tham gia giao thông, Công an TPHCM vừa đề xuất biện pháp xử phạt những người có hành vi đưa hối lộ cho CSGT khi vi phạm. Đây là đề xuất được dư luận ủng hộ tuy nhiên phải bàn đến tính khả thi?
Phạt là chính đáng
Ông Nguyễn Hùng, số 135/15/6 Phạm Hữu Lầu, quận 7, TPHCM cho rằng: Cách xử phạt người đưa hối lộ khi vi phạm là hay và cần được thực hiện để trở thành thói quen tốt. Lắm lúc người thi hành công vụ không nhận nhưng chính những người vi phạm giấm giúi và năn nỉ họ lấy cho được việc.
Thật ra khi làm việc này là đã tiếp tay cho hối lộ, mà chỗ nào cũng hối lộ thì còn gì là văn minh và công bằng. Không chỉ trong giao thông mà ngành nào cũng vậy, mỗi người dân phải ý thức được việc làm đúng để không có hành vi đi ngõ sau, đút lót, đưa hối lộ.
Thiết nghĩ, bên cạnh việc xử phạt phải có chính sách, chế độ tốt để người làm nhiệm vụ luôn được an tâm và làm việc theo lương tâm.
Ảnh minh họa.
Bố trí lực lượng thanh tra bí mật
Theo ông Nguyễn Ngọc Tường, Phó trưởng Ban chuyên trách, Ban An toàn Giao thông TPHCM: Ngay từ đầu năm, Chính phủ, Ủy ban An toàn Giao thông Quốc gia, Thành ủy, HĐND và UBND TPHCM đã có chỉ đạo sâu sát công tác trật tự an toàn giao thông. Trong đó, đóng vai trò chủ lực là Ban An toàn giao thông thành phố, Công an thành phố, Sở Giao thông Vận tải, Ủy ban Mặt trận Tổ quốc thực hiện tăng cường chấn chỉnh lực lượng, rà soát, tăng cường giáo dục đạo đức, trách nhiệm của người công an làm nhiệm vụ, đặc biệt trong lực lượng thanh tra của Sở Giao thông Vận tải, Công an thành phố là những đơn vị chủ lực ra hiện trường.
Ông Nguyễn Ngọc Tường cho hay: Chúng tôi hướng vào việc tuyên truyền vận động người dân không đưa hối lộ khi vi phạm an toàn giao thông. Không đưa hối lộ thì sẽ không có người nhận hối lộ.
Để giám sát việc này, cũng đã có phương án trang bị các loại phương tiện nghiệp vụ gồm: Camera, máy đo tốc độ, máy đo nồng độ cồn theo dõi tại các giao lộ, ngã tư vừa phục vụ an toàn giao thông, vừa theo dõi xử phạt vi phạm giao thông, đồng thời giám sát các đồng chí đang thực thi nhiệm vụ trên đường và trường hợp người dân đưa hối lộ khi vi phạm luật giao thông, tuy nhiên cũng hạn chế bởi theo dõi chỉ được địa điểm cố định.
Do đó, Công an thành phố chủ trương nếu người vi phạm đưa hối lộ thì CSGT có nhiệm vụ lập biên bản người đưa hối lộ, bên cạnh đó sẽ bố trí lực lượng thanh tra bí mật mặc thường phục để theo dõi, giám sát công việc này.
Ví dụ, trường hợp người vi phạm giao thông đưa hối lộ 500.000đ thì công an lập biên bản yêu cầu người đưa hối lộ ký nhận, sau đó chuyển về cơ quan công an thì chiến sĩ công an làm nhiệm vụ đó sẽ nhận được 1.000.000 đồng, tức là được thưởng gấp đôi.
Trong trường hợp người đưa hối lộ không chịu ký vào biên bản thì cảnh sát giao thông nhờ người dân đi trên đường chứng kiến ký làm chứng. Đây là hình thức giảm đi tình trạng nhận hối lộ và mãi lộ trên đường, là cách công khai danh chính đàng hoàng cảnh sát làm nhiệm vụ không nhận hối lộ. Đồng thời, cũng là biện pháp chấn chỉnh tư tưởng của người dân khi vi phạm luật là hối lộ tiền để giảm nhẹ tội.
"So với cùng kỳ năm trước, tình hình tai nạn, ùn tắc giao thông ở TPHCM đã chuyển biến rõ rệt, giảm về số vụ (gần 40%), số người chết (giảm gần 40%) và số người bị thương (giảm gần 57%). Trong ba tháng đầu năm chỉ xảy ra một vụ ùn tắc kéo dài trên 30 phút, giảm 13 vụ so với cùng kỳ năm trước". Đại tá Ngô Minh Châu (Phó Giám đốc Công an TPHCM)
Người Rục, một nhóm dân tộc ít người còn sót lại hiếm hoi trên thế giới, luôn còn những điều bí ẩn. Hiện tại, người Rục ở nước ta chỉ còn khoảng vài trăm hộ và đang sinh sống tại xã Thượng Hóa, huyện Minh Hóa tỉnh Quảng Bình.
Photo courtesy of danlambao
Một gia đình người Rục ở xã Thượng Hóa, huyện Minh Hóa tỉnh Quảng Bình, ảnh chụp năm 2011.
Đời sống săn bắn hái lượm
Có những đồn đoán cho rằng họ thường xuyên ăn cả lá cây và chuột để sống. Mời quý vị theo dõi cuộc trò chuyện giữa Quỳnh Chi và anh Trần Nam Trung, một người thuộc một tổ chức thiện nguyện vừa đến thăm người Rục tại xã Thượng Hóa. Câu chuyện được chia sẻ với quý vị sau khi Quỳnh Chi đã tìm hiểu tính hư thực qua trao đổi với vị phó chủ tịch xã cùng ba vị trưởng bản Ón, Yên Hợp và Mò O Ồ Ồ - là nơi mà người Rục đang sinh sống.
Sắn, ngô cũng giống như thức ăn chính của họ. Còn cơm thì cũng giống như xôi của người Kinh vậy. Nhưng mà tôi vào nhà nào cũng không thấy một hạt gạo nào cả.
Ô. Trần Nam Trung
Trần Nam Trung: "Họ nghèo quá. Tôi có phỏng vấn một vài người Rục, trong đó có một bác tên Hồ Kiếu. Ông cho biết về đời sống ở đó. Chủ yếu họ trồng sắn, ngô. Họ cũng trồng lúa nhưng diện tích trồng lúa ít quá nên họ không đủ gạo để ăn. Họ chỉ có thể ăn sắn và ngô. Mùa mưa thì có thể đi đặt bẫy để có thêm thức ăn nhưng tôi đi quanh các bản thì tôi thấy nhà nào cũng ăn sắn với ngô thôi."
Quỳnh Chi: Qua một số bài báo tôi tìm hiểu thì người Rục rất thèm cơm bởi vì họ không có cơm ăn. Anh đã quan sát thì thấy như thế nào?
Trần Nam Trung: "Nhu cầu con người là ăn ngon mặc đẹp. Họ cũng có ăn cơm nhưng vì cá nghèo đã làm họ làm cho họ quen với sắn, ngô. Sắn, ngô cũng giống như thức ăn chính của họ. Còn cơm thì cũng giống như xôi của người Kinh vậy. Nhưng mà tôi vào nhà nào cũng không thấy một hạt gạo nào cả."
Quỳnh Chi:Một số người đã đến với người Rục và cho biết là một số thứ của người Kinh rất xa lạ đối với họ. Chẳng hạn như nhiều người Rục rất hiếm nếu không muốn nói là không biết đến sữa bò. Anh thấy như thế nào?
Trần Nam Trung: "Trẻ con không được uống sữa là một điều thôi thúc làm tôi phải vào thăm người Rục. Tôi muốn xem họ lạc hậu đến cỡ nào. Khi tôi vào thì nói chuyện với người Rục, mới thấy là họ không đến nỗi lạc hậu lắm. Họ nói là 'Sữa thì rất ngon, nhưng không có để uống'."
Quỳnh Chi: Vấn đề nước sạch tại đây ra sao?
Trần Nam Trung: "Bản Mò O Ồ Ồ là bản sâu nhất tính từ ủy ba xã. Đó là bản duy nhất có nguồn nước tương đối sạch để dùng. Bởi vì bản này gần với đồn công an biên phòng tại biên giới cho nên họ có một dự án hỗ trợ dẫn nước từ trên núi về.
Một gia đình người Rục ở xã Thượng Hóa, huyện Minh Hóa tỉnh Quảng Bình. Photo courtesy of danlambao.
Hai bản người Rục còn lại là Ón và Yên Hợp thì không có nước để dùng. Họ chỉ ra khe lấy nước. Họ phải đi rất xa, khoảng mấy cây số. Mùa nắng thì khe cũng cạn nước và một số công trình xây dựng cũng làm cho nguồn nước bẩn nên không sử dụng được. Tôi đã nói chuyện trực tiếp qua điện thoại với thầy hiệu trưởng trường tiểu học Yên Hợp và được cho biết là nguồn nước là cái cần thiết nhất ở đây. Mùa nắng thì không có nước để xài, kể cả giáo viên tại đó cũng không có nước sử dụng."
Quỳnh Chi: Đường đi vào bản có khó khăn hay không?
Trần Nam Trung: "Đường vào với người Rục rất khó khăn. Xe tải vào không được. Dốc thì đứng, cao mà đường thì nhỏ và xấu, chỉ loại xa chạy địa hình thì mới có thể vào được."
Quỳnh Chi: Tôi đã trao đổi với ba vị trưởng bản Ón, Yên Hợp và Mò O Ồ Ồ thì được cho biết là đời sống y tế người Rục rất kém. Thậm chí có thể nói rằng nhiều người Rục cả đời không biết đến viên thuốc. Anh thấy thế nào?
Trần Nam Trung: "Chắn chắn thuốc men là điều họ không bao giờ được biết đến. Nếu có bệnh thì họ chữa theo kiểu dân gian. Chẳng hạn như bệnh thì họ uống nước lá, đắp lá cây. Họ còn rất nhiều hủ tục. Ví dụ người phụ nữ đến ngày sinh nở thì phải tự vào trong rừng sinh. Ba ngày sau khi sinh mới được về nhà. Người phụ nữ đó phải tự sinh con, tự cắt rốn cho con, sau đó mới trở về làng. Họ đã quen sống như thế."
Quỳnh Chi:Tập quán của người Rục là săn bắn hái lượm hay chủ yếu lao động sản xuất?
Ánh mắt của họ cho thấy họ cần một điều gì đó cho thấy họ lúc nào họ cũng thiếu, lúc nào cũng đói. Nhìn ánh mắt họ thê thảm lắm.
Ô. Trần Nam Trung
Trần Nam Trung: "Họ săn bắn hái lượm là chủ yếu. Nói về trồng trọt thì họ không có đủ công cụ để sản xuất, họ cũng không có đất đai để làm."
Quỳnh Chi: Người Rục có bỏ chạy khi thấy người Kinh?
Trần Nam Trung: "Một vài năm trước, nếu thấy người Kinh là người Rục từ người lớn đến trẻ con đều bỏ chạy. Vừa rồi lên Rục thì tôi có gặp một người Hà Tĩnh đi buôn trong khắp các làng của người dân tộc. Người này nói rằng cách đây mấy năm, nếu thấy người Kinh là người Rục chạy như thú hoang. Sau này thì đỡ hơn nhưng họ còn nghèo lắm."
Lúc nào cũng thiếu, cũng đói
Quỳnh Chi: Một số bài báo tìm hiểu về đời sống người Rục cho biết là người Rục phải ăn lá cây, ăn chuột để sống. Anh đã tìm hiểu, anh thấy việc này thực hư thế nào?
Trần Nam Trung: "Đó là việc bình thường. Đó là một vùng trũng trong một vùng núi. Nếu mùa lũ về thì đó là một trong những vùng bị cô lập. Chuyện ăn lá cây, ăn cả gỗ là chuyện bình thường của người Rục."
Quỳnh Chi: Trong năm thì mùa nào người Rục đói nhiều nhất?
Trần Nam Trung: "Vào mưa mưa, mùa lũ thì họ rất khó kiếm thức ăn, cho nên rất đói. Mùa giáp hạt cũng vậy. Họ đói vì không trồng trọt được nhiều."
Quỳnh Chi: Tập quán của người Rục là kiếm ăn trong ngày và không dự trữ. Vậy họ tồn tại như thế nào trong mùa lũ và mùa giáp hạt?
Trần Nam Trung: "Họ phải đi đào củ sắn, củ mài, hái lượm, bắt tất cả con gì họ có thể ăn được.
Người Rục ở xã Thượng Hóa, huyện Minh Hóa tỉnh Quảng Bình, ảnh chụp năm 2011. Courtesy Danlambao.
Tôi nhìn cảnh của họ là tôi biết đương nhiên họ kiếm ăn rất vất vả. Người Rục không có bất cứ một thứ gì trong nhà. Họ chỉ có một cái chăn, màn và giường thôi. Nhưng người dân tộc có điều là họ nhận thức thấp, dân trí thấp quá.
Nên nếu mà cho họ 10 kg gạo thì chưa chắn là họ để ăn mà có thể họ nấu rượu uống. Họ chỉ có thể làm những điều họ thấy trước mắt thôi, họ không nghĩ xa hơn được."
Quỳnh Chi: Qua chuyến đi thực tế này, anh có thể chia sẻ cảm xúc của mình sau khi tiếp xúc và tìm hiểu người Rục?
Trần Nam Trung: "Cái ánh mắt của người dân tộc luôn làm tôi thấy xót xa và luôn làm cho tôi muốn trở lại với người dân tộc. Ánh mắt của họ cho thấy họ cần một điều gì đó cho thấy họ lúc nào họ cũng thiếu, lúc nào cũng đói. Nhìn ánh mắt họ thê thảm lắm.
Ánh mắt trẻ con của người dân tộc khác ánh mắt trẻ con thành thị. Trẻ con thành thị luôn có vẻ trong sáng, thơ ngây. Nhưng ánh mắt của trẻ em dân tộc là một ánh mắt rất bản năng. Khi tôi chụp ảnh, hai đứa trẻ người Rục trần truồng chạy băng qua rào. Lúc đó tôi nghĩ là nếu trẻ con thành phố thì nó không thể làm như thế. Người Rục sống rất bản năng. Người Rục quá già, họ có thể nhìn già gấp đôi số tuổi họ đang có vì họ khổ quá. Có những thứ rác rưỡi, cũ kỹ. Có những thứ mà tôi không thể nghĩ là có thể mặc nhưng họ lại mặc trên người."
Quỳnh Chi:Anh và nhóm của mình đã đến với nhiều đồng bào dân tộc và nhiều vùng trên cả nước. Anh có nghĩ người Rục là một trong những đồng bào khổ nhất?
Trần Nam Trung: "Cái khổ thì nó muôn màu muôn vẻ. Ở Việt Nam thì không có cái khổ nhất. Bởi vì tất cả đều khổ nhất. Những người khổ là khổ giống nhau, chỉ sướng là sướng không giống nhau mà thôi."
Người Rục không nằm trong 54 dân tộc của Việt Nam. Nhóm người này chỉ là một nhóm thuộc dân tộc Chút. Trong nhóm này thì người Rục và người A Rem là hai nhóm ít người nhất và cũng lạc hậu, nghèo khổ nhất. Tập quán của người Rục là sống theo bản năng, sống trong hang núi và rừng sâu cách ly với thế giới. Đã có lúc người ta cho rằng người Rục có nguy cơ bị tuyệt chủng. Hiện tại, tại Việt Nam người Rục chỉ được tìm thấy ở Quảng Bình. Người Rục được phát hiện đầu tiên tại Việt Nam năm 1960 nhưng còn rất nhút nhát. Cuộc sống của họ cho đến bây giờ vẫn còn đói khổ, thiếu thốn và lạc hậu. Và có lẽ cho đến bây giờ câu chuyện về nhóm người này vẫn chưa hết bí ẩn. Nhưng có một điều chắc chắn rằng, họ cũng là những con người cần được sống đầy đủ.
Giới lãnh đạo ngành y tế Việt Nam vẫn đang cố gắng tìm nguyên nhân căn bệnh viêm da lạ tại Huyện Ba Tơ, tỉnh Quảng Ngãi, thì người dân xã Ba Điền của huyện này cũng hoang mang lo lắng vì căn bệnh đã diễn ra một một thời gian dài mà chưa có dấu hiệu chấm dứt.
quangngai.gov.vn photo
Bộ trưởng Y tế Nguyễn Thị Kim Tiến chẩn bệnh một người dân xã Ba Điền không chịu đi bệnh viện
Bộ y tế, bộ quốc phòng đều đã đến
Kể từ khi căn bệnh viêm da lạ xuất hiện lần đầu tiên vào tháng 4 năm 2011 đến nay, xã Ba Điền, huyện Ba Tơ, tỉnh Quảng Ngãi đã trở thành địa phương tâm điểm của căn bệnh với 86 hộ gia đình, 166 trường hợp nhiễm bệnh và 19 người tử vong.
Trả lời điện thoại chúng tôi vào ngày 30 tháng 4, ông Phạm Văn Đếch, Chánh văn phòng Ủy ban Nhân dân xã Ba Điền cho biết:
Ô. Phạm Văn Đếch: nói chung bệnh tật đã lên đài báo rồi, người dân nói chung cũng rất hoang mang lo sợ. Dân rất muốn bỏ làng xóm. Nói chung địa phương mình cũng phải ngăn chặn lại. Mình lập các ban tuyên truyền để vận động người dân để họ an tâm lao động sản xuất. Có một số dân muốn bỏ đi làng khác thì mình phải động viên họ, vì bộ Y tế và bộ Quốc phòng cũng đã đến kiểm tra xác định bệnh nên cũng mong bà con yên tâm.
Chuyên viên bộ y tế khám bệnh da ở Ba Tơ- ảnh web quangngai.gov.vn
Bỏ làng trốn bệnh
Ông cho biết mặc dù lo sợ nhưng cho đến nay vẫn chưa có bà con nào bỏ làng xóm ra đi vì bệnh tật.
Tuy nhiên báo Dân trí online ngày 29 tháng 4 trích thống kê của huyện Ba Tơ cho biết đã có 9 hộ gia đình của xã Ba Điền phải bỏ làng đi nơi khác, 89/165 học sinh phải bỏ học. Đó là chưa kể các trường hợp có hộ gia đình cả nhà bị bệnh và phải nhập viện tòan bộ, bỏ nhà trống.
Cũng theo ông Chánh văn phòng xã Ba Điền thì người dân địa phương đang càng ngày càng lo lắng do vẫn chưa tìm được các biện pháp điều trị hữu hiệu căn bệnh:
Ô. Phạm Văn Đếch: bây giờ nói chung phần khó khăn cho mình, một là bệnh tật kéo dài cho người dân. Có một số gia đình bị cả nhà thì không có ai lao động giúp đỡ. Thứ hai là mình tìm cách trấn an tư tưởng người dân, cũng đưa đị bệnh viện điều trị, cũng có một số nguời chết nên người dân còn ít tin tưởng vào mình vì họ chưa thấy có biện pháp điều trị nào hữu hiệu cho người dân.
Tình trạng người dân phải bỏ nhà đi điều trị hay bỏ làng sang sinh sống tại làng khác cũng làm chính quyền địa phương lo lắng cho họat động sản xuất của xã. Ông chánh văn phòng xã cho chúng tôi biết:
Ô. Phạm Văn Đếch: bây giờ cũng khó, bây giờ ruộng đất lúa để vậy, không có ai giúp, không có ai sản xuất, sau này sẽ rất khó khăn cho người dân. Tạm thời thì họ đi bệnh viện thì họ có cơm ăn ở bệnh viện.
Chẩn bệnh như xem voi?
Từ khi căn bệnh lạ bùng phát mạnh vào khoảng hơn 1 tháng qua tại một số xã của huyện Ba Tơ, Bộ Y tế và Bộ Quốc phòng đã cử các đoàn chuyên gia về địa phương để kiểm tra tình hình thực tế nhằm xác định nguyên nhân gây bệnh. Tuy nhiên cho đến lúc này, các chuyên gia y tế Việt nam vẫn chưa thể đưa ra được một kết luận chính xác nào về bệnh.
Sau chuyến về Quảng Ngãi kiểm tra tình hình vào ngày 28 tháng 4 vừa qua, bộ trưởng Y tế Nguyễn Thị Kim Tiến cho biết Bộ vẫn chưa xác định rõ căn nguyên gây mầm bệnh. Theo suy đoán ban đầu, Bộ nghi do nhiễm độc từ môi trường, gạo ăn, bọ chét, côn trùng đốt độc hại nên phải chờ kết quả xét nghiệm trong thời gian tới.
Báo Dân Trí trích lời của tiến sĩ Phan Trọng Lân, Phó Cục trưởng Cục Y tế dự phòng TW cho rằng việc người dân ăn gạo ủ, mốc theo tập tục địa phương có thể là nguyên nhân gây nhiễm độc. Trong khi đó một chuyên gia y tế khác được báo Dân Trí trích lời thì lại đưa ra một giả thuyết về một loại quả sả rừng mà nguời dân vẫn thường ăn hàng ngày kết hợp với gạo mốc và chất độc từ môi trường.
bây giờ mình cứ thêm qua lách qua lách lại kiểu giống như xem voi thì tôi cũng chịu chết.
Ông GĐ Sở Y tế tỉnh Quảng Ngãi
Ông Phạm Văn Đếch tỏ ra không đồng ý với giả thuyết về nhiễm độc từ thức ăn.
Ô. Phạm Văn Đếch: theo mình thấy thế này, chỗ ăn uống chắc chắn là không phải rồi. Có một số gia đình có 3 nguời thì 2 người bị, một người không bị. Nếu mà về ăn uống thì bị phải cả gia đình đó.
Đoàn y tế kiểm soát nguồn nước- ảnh web quangngai.gov.vn
Còn ông Phạm Hồng Phương, giám đốc sở y tế tỉnh Quảng Ngãi cho rằng nên theo ý kiến của bộ trưởng Y tế và chờ xác định chính xác:
Ô. Phạm Hồng Phương: bây giờ Bộ trưởng đã nói như thế nào thì mình cứ nói y hệt như thế chứ bây giờ mình cứ thêm qua lách qua lách lại kiểu giống như xem voi thì tôi cũng chịu chết.
Trong khi chờ kết quả xác định của các chuyên gia y tế, xã Ba Điền vẫn thực hiện phương pháp phun thuốc khử trùng và kêu gọi dọn dẹp vệ sinh làng xóm. Lãnh đạo địa phương cũng mong muốn trung ương sớm tìm ra được câu trả lời cho căn bệnh lạ để người dân có thể ổn định cuộc sống và chăm lo sản xuất.
Một câu hỏi đơn giản, vói một câu trả lời thật DânChủ
V
Vừa nhận được một e-mail đề cập đến câu hỏi : "trong trường hợp Việt Nam Cộng Hoà thắng quân cộng sản Việt Nam , thì liệu tình hìnhcó khác hơn chút nào chăng ? " Tôilà lính , nên câu trả lời rất nhanh và rất đơn giản , ngay bây giờ , và dễ nhận thấy .
1 - Trước hết , dù là giả thuyết , câu hỏi sai từ trong căn bản . Miền Nam không tấn công miền Bắc , nên không thể có chiến thắng. Sau khi ký hiệp định đình chiến 1954 , miền Nam lo xây dựng đất nước , ổn định đời sống toàn dân, chỉ muốn sống trong hoà bình . Ngay từ lúc đó , cộng sản VN đã gài người ở lại , nằm vùng , chuẩn bị sẵn cho cuộc xâm chiếm miền Nam , với sự viện trợ tối đa của cảNga , lẫn Tầu như đã thấy . Mầm mống chiến tranh , cội nguồn của bao tội ác , hi sinh hàng triệu sinh mạng đồng bào cả nam lẫn bắc , xướng máu chất chồng ,bom đạn khói lửa ngút trời . . . xuất phát từ kẻ chủ chiến , từ kẻ xâm lăng , không phải từphía chống đỡ ,phải tự vệ . Rõ như ban ngày ! Đặt câu hỏi theo kiểu này là một lối lập lờ đánh lận con đen , để lừa bịp , để đánh tráo , nhì nhằng giữa hai phe đánh nhau.
Vì vậy phải bác bỏ câu hỏi ấy ngay từ đầu , trước khi thử đi vào giả thuyết chỉ để cho rõ bản chất của hai chế độ .
2.- / Giả dụ rằng , trong trường hợp mà miền Nam thắng vào tháng Tư 1975 , thì tôi đoan chắc tình hình tốt hơn nhiều , nhiều lắm , và ai cũng có thể hiểu được , không chút gì nguỵ biện . Tôi nói theo kiểu lính nên rất dễ hiểu.
- Này nhé . Lúc ấyngười dân miền Nam giàu hơn người dân miền Bắc rất nhiều. Dân miền Nam không thể nào có ý nghĩ quái đản là ra Bắc để vơ vét , lấy về , mà trái lại sẽ rất vui vẻ mang quà ra bắc cho thân nhân , đồng bào mình ngoài đó . Sẽ không có cảnh đài , đồng , đạp như đã thấy . Hàng triệu dân miền Bắc di cư vào Nam năm 1954 chắc chắn sẽ hối hả mang đủ thứ về quê cho bà con mình . Cuộc tương phùng sẽ rất cảm động ,rấtthân tình ,rấtvui mừng , chứ không phải ngỡ ngàng như đã thấy .
- Chính quyền miền Nam là một đồng minh trong thế giới Tự Do , tôn trọng quyền tư hữu , nên cũng sẽ không có cảnh đánh tư sản , kiểm tra , cướp của , cướp nhànhư CS đã làm đối với dân miền Nam . Nếu chưa thể nâng mức thu nhập ởmiền Bắc lên ngang với đời sống ở miến Nam thì cũng không có cảnh chặt ngang cho tất cả nghèo như nhau . Cũng không có cảnh đuổi dânđi vùng kinh tế mới để chiếm nhà , cướp đoạt tài sản , như đã thấy .
- Các cơ sở nhà nước , các khu vực quân sự sẽ không bị ai chiếm đoạt vì luật pháp VNCH không thừa nhận quyền sở hữu cho bất cứ cá nhân hay đảng phái nào . Do đó sẽ không có cảnh con ông , cháu cha nào chiếm đoạt công thự , đất đai nhà nước làm của riêng, như đã thấy .
- Miền Nam đang được nhiều nướctân tiến , giàu có ủng hộ , nên họ sẵn sàng viện trợ để tái thiết sau chiến tranh. : Lúc ấy , nền kinh tế miền Nam tự nó đãkhông hề thua sút các nước tại Á Châu , lại có dịp vươn mình lên , phát triểnhơn , ngay tức khắc , không hề bỏ lỡ cơ hội hàng chục năm , để dân phải thiếu cả gạo để ăn , phải ăn bo bo , bột mì. . . như đã thấy .
- Điều quan trọng nhất là Tình Người trong thời kỳ chuyển tiếp . Sẽ không bao giờ có một tinh huống tàn nhẫn , vô nhân đạo như đã thấy. Điều này thuôc về bản chất của hai chế độ. Cộng sản là giết lầm hơn bỏ sót , đào tận gốc, trốc tận rễ , truy cứu lý lịch ba , bốn đời , dù chỉ là đứa bé mới cắp sách đi học, dù là thầytu , dù là giáo viên , là bác sĩ , y tá . . . Miền Nam thì khác hẵn , nên mới có nhiều Việt cộng nằm vùng trong mọi cơ quan , ngay cả trong thời gian chiến tranh.
Thế thì miền Nam sẽ giải quyết cách nào đối với các cán binh , cán bộ miền Bắc ?Đang khi còn chiến tranh mà miền Namcòn áp dụng chính sách Chiêu Hồi ,hểbuông súng , bỏ ngũ ,cam kết lương thiện làm ăn , thì tự do sinh sống như mọi người.Dĩ nhiên phải trình diện ,giao nộp toàn bộ vũ khí ,khai báo lý lịch để thiết lập hồ sơ cá nhân , xác định nơi cư trú và lần lượt trả về nguyến quán với gia đình , như thủ tục chiêu hồi vẫn làm trong nhiều năm , như đã thấy . Và dù có người nào bị tạm giữ trong một thời gian chắc cũng không phải đói mờ , đói mịt , khoai sắn cũng không đủ no như dưới thời công sản . Gia đình cũng sẽ không bị cấm đoán , hạn chế việc tiếp tế thăm nuôi như đã thấy . Và chắc chắn sẽ không có màn lừa bịp mười ngày thành ba naăm, rồi bảy , tám , mười , mười lăm năm , như đã thấy ! Và sẽ không có hàng ngàn nhà tù từ Nam tới Bắc như đã thấy !
Cần nhấn mạnh một điểm rất nhân bản của miền Nam là thủ tục bảo lãnh người thân. Gia đình nào có người thân bị bắt vì hoạt động cho cộng sản , nếu chịu đúng ra bảo lãnh trách nhiệm , thì phần lớn sẽ được cứu xét cho về với gia đình , ngay trong lúc chiến tranh.Hầu như gia đình nào cũng có thân nhân ở bên này hay bên kia . Sau chiến tranh , bà con miền Nam sẽ được khuyến khích đứng ra bảo lãnh cho thân nhân trong hàng ngũ cộng sản, trở về với gia đình . Chế độ cộng sản không khuyến khích thủ tục ấy , ngay cả cha-con , vợ-chồng , anh-em . Trái lại , họ khuyến khích, thúc đẩy thân nhânđi vào tù " học tập " cho tốt, "lao động"cho giỏi , để khỏi bị đảng nghi ngờ , như đã thấy ! Nhìn sự kết hợp hai miền đông-tây của Đức, người ta có thể hình dung ra phần nào cảnh kết hợp hai miền Nam-Bắc , dù không nhất thiết phải giống y như thế .
Phần quan trọng hơn nữa là Tổ Quốc Việt Nam đã không bị mất nhiều phần lãnh thổ vềtay Tầu cộng , vì không bị lệ thuộc vào "đồng chí vĩ đại" phương bắc , - kẻ thù truyền kiếp của dân tộc Việt . Sẽ không mất ải Nam Quan , không mất một phần thác Bản Giốc , không phải dấu diếm đồng bào mình , lén lút ký kết hiệp ước biên giới với rất thiệt thòi cho dân tộc mình , như đã thấy !
Tóm lại , theo cái nhìn của một người lính già , rất đơn giản nhưng rất thật , từ đời sống vât chất đến đời sống tinh thần , theo giả thuyết trên , thì nếu miền Nam thắng , thực tế tốt hơn rất nhiều . Tôi cố tình lập lại nhiều lần ba chữ " như đã thấy " để chứng minh đó là một thực tế rất dễ nhận thấy .
Và nếu ( vẫn nếu ) như thế, thì giờ này tớ đang nghỉ hưu ở Sài gòn !
Lê Phu Nhuận
2.- / Giả dụ rằng , trong trường hợp mà miền Nam thắng vào tháng Tư 1975 , thì tôi đoan chắc tình hình tốt hơn nhiều , nhiều lắm , và ai cũng có thể hiểu được , không chút gì nguỵ biện . Tôi nói theo kiểu lính nên rất dễ hiểu.
- Này nhé . Lúc ấyngười dân miền Nam giàu hơn người dân miền Bắc rất nhiều. Dân miền Nam không thể nào có ý nghĩ quái đản là ra Bắc để vơ vét , lấy về , mà trái lại sẽ rất vui vẻ mang quà ra bắc cho thân nhân , đồng bào mình ngoài đó . Sẽ không có cảnh đài , đồng , đạp như đã thấy . Hàng triệu dân miền Bắc di cư vào Nam năm 1954 chắc chắn sẽ hối hả mang đủ thứ về quê cho bà con mình . Cuộc tương phùng sẽ rất cảm động ,rấtthân tình ,rấtvui mừng , chứ không phải ngỡ ngàng như đã thấy .
- Chính quyền miền Nam là một đồng minh trong thế giới Tự Do , tôn trọng quyền tư hữu , nên cũng sẽ không có cảnh đánh tư sản , kiểm tra , cướp của , cướp nhànhư CS đã làm đối với dân miền Nam . Nếu chưa thể nâng mức thu nhập ởmiền Bắc lên ngang với đời sống ở miến Nam thì cũng không có cảnh chặt ngang cho tất cả nghèo như nhau . Cũng không có cảnh đuổi dânđi vùng kinh tế mới để chiếm nhà , cướp đoạt tài sản , như đã thấy .
- Các cơ sở nhà nước , các khu vực quân sự sẽ không bị ai chiếm đoạt vì luật pháp VNCH không thừa nhận quyền sở hữu cho bất cứ cá nhân hay đảng phái nào . Do đó sẽ không có cảnh con ông , cháu cha nào chiếm đoạt công thự , đất đai nhà nước làm của riêng, như đã thấy .
- Miền Nam đang được nhiều nướctân tiến , giàu có ủng hộ , nên họ sẵn sàng viện trợ để tái thiết sau chiến tranh. : Lúc ấy , nền kinh tế miền Nam tự nó đãkhông hề thua sút các nước tại Á Châu , lại có dịp vươn mình lên , phát triểnhơn , ngay tức khắc , không hề bỏ lỡ cơ hội hàng chục năm , để dân phải thiếu cả gạo để ăn , phải ăn bo bo , bột mì. . . như đã thấy .
- Điều quan trọng nhất là Tình Người trong thời kỳ chuyển tiếp . Sẽ không bao giờ có một tinh huống tàn nhẫn , vô nhân đạo như đã thấy. Điều này thuôc về bản chất của hai chế độ. Cộng sản là giết lầm hơn bỏ sót , đào tận gốc, trốc tận rễ , truy cứu lý lịch ba , bốn đời , dù chỉ là đứa bé mới cắp sách đi học, dù là thầytu , dù là giáo viên , là bác sĩ , y tá . . . Miền Nam thì khác hẵn , nên mới có nhiều Việt cộng nằm vùng trong mọi cơ quan , ngay cả trong thời gian chiến tranh.
Thế thì miền Nam sẽ giải quyết cách nào đối với các cán binh , cán bộ miền Bắc ?Đang khi còn chiến tranh mà miền Namcòn áp dụng chính sách Chiêu Hồi ,hểbuông súng , bỏ ngũ ,cam kết lương thiện làm ăn , thì tự do sinh sống như mọi người.Dĩ nhiên phải trình diện ,giao nộp toàn bộ vũ khí ,khai báo lý lịch để thiết lập hồ sơ cá nhân , xác định nơi cư trú và lần lượt trả về nguyến quán với gia đình , như thủ tục chiêu hồi vẫn làm trong nhiều năm , như đã thấy . Và dù có người nào bị tạm giữ trong một thời gian chắc cũng không phải đói mờ , đói mịt , khoai sắn cũng không đủ no như dưới thời công sản . Gia đình cũng sẽ không bị cấm đoán , hạn chế việc tiếp tế thăm nuôi như đã thấy . Và chắc chắn sẽ không có màn lừa bịp mười ngày thành ba naăm, rồi bảy , tám , mười , mười lăm năm , như đã thấy ! Và sẽ không có hàng ngàn nhà tù từ Nam tới Bắc như đã thấy !
Cần nhấn mạnh một điểm rất nhân bản của miền Nam là thủ tục bảo lãnh người thân. Gia đình nào có người thân bị bắt vì hoạt động cho cộng sản , nếu chịu đúng ra bảo lãnh trách nhiệm , thì phần lớn sẽ được cứu xét cho về với gia đình , ngay trong lúc chiến tranh.Hầu như gia đình nào cũng có thân nhân ở bên này hay bên kia . Sau chiến tranh , bà con miền Nam sẽ được khuyến khích đứng ra bảo lãnh cho thân nhân trong hàng ngũ cộng sản, trở về với gia đình . Chế độ cộng sản không khuyến khích thủ tục ấy , ngay cả cha-con , vợ-chồng , anh-em . Trái lại , họ khuyến khích, thúc đẩy thân nhânđi vào tù " học tập " cho tốt, "lao động"cho giỏi , để khỏi bị đảng nghi ngờ , như đã thấy ! Nhìn sự kết hợp hai miền đông-tây của Đức, người ta có thể hình dung ra phần nào cảnh kết hợp hai miền Nam-Bắc , dù không nhất thiết phải giống y như thế .
Phần quan trọng hơn nữa là Tổ Quốc Việt Nam đã không bị mất nhiều phần lãnh thổ vềtay Tầu cộng , vì không bị lệ thuộc vào "đồng chí vĩ đại" phương bắc , - kẻ thù truyền kiếp của dân tộc Việt . Sẽ không mất ải Nam Quan , không mất một phần thác Bản Giốc , không phải dấu diếm đồng bào mình , lén lút ký kết hiệp ước biên giới với rất thiệt thòi cho dân tộc mình , như đã thấy !
Tóm lại , theo cái nhìn của một người lính già , rất đơn giản nhưng rất thật , từ đời sống vât chất đến đời sống tinh thần , theo giả thuyết trên , thì nếu miền Nam thắng , thực tế tốt hơn rất nhiều . Tôi cố tình lập lại nhiều lần ba chữ " như đã thấy " để chứng minh đó là một thực tế rất dễ nhận thấy .
Và nếu ( vẫn nếu ) như thế, thì giờ này tớ đang nghỉ hưu ở Sài gòn !
Lê Phu Nhuận
ừa nhận được một e-mail đề cập đến câu hỏi : "trong trường hợp Việt Nam Cộng Hoà thắng quân cộng sản Việt Nam , thì liệu tình hìnhcó khác hơn chút nào chăng ? " Tôilà lính , nên câu trả lời rất nhanh và rất đơn giản , ngay bây giờ , và dễ nhận thấy .
1 - Trước hết , dù là giả thuyết , câu hỏi sai từ trong căn bản . Miền Nam không tấn công miền Bắc , nên không thể có chiến thắng. Sau khi ký hiệp định đình chiến 1954 , miền Nam lo xây dựng đất nước , ổn định đời sống toàn dân, chỉ muốn sống trong hoà bình . Ngay từ lúc đó , cộng sản VN đã gài người ở lại , nằm vùng , chuẩn bị sẵn cho cuộc xâm chiếm miền Nam , với sự viện trợ tối đa của cảNga , lẫn Tầu như đã thấy . Mầm mống chiến tranh , cội nguồn của bao tội ác , hi sinh hàng triệu sinh mạng đồng bào cả nam lẫn bắc , xướng máu chất chồng ,bom đạn khói lửa ngút trời . . . xuất phát từ kẻ chủ chiến , từ kẻ xâm lăng , không phải từphía chống đỡ ,phải tự vệ . Rõ như ban ngày ! Đặt câu hỏi theo kiểu này là một lối lập lờ đánh lận con đen , để lừa bịp , để đánh tráo , nhì nhằng giữa hai phe đánh nhau.
Vì vậy phải bác bỏ câu hỏi ấy ngay từ đầu , trước khi thử đi vào giả thuyết chỉ để cho rõ bản chất của hai chế độ .
2.- / Giả dụ rằng , trong trường hợp mà miền Nam thắng vào tháng Tư 1975 , thì tôi đoan chắc tình hình tốt hơn nhiều , nhiều lắm , và ai cũng có thể hiểu được , không chút gì nguỵ biện . Tôi nói theo kiểu lính nên rất dễ hiểu.
- Này nhé . Lúc ấyngười dân miền Nam giàu hơn người dân miền Bắc rất nhiều. Dân miền Nam không thể nào có ý nghĩ quái đản là ra Bắc để vơ vét , lấy về , mà trái lại sẽ rất vui vẻ mang quà ra bắc cho thân nhân , đồng bào mình ngoài đó . Sẽ không có cảnh đài , đồng , đạp như đã thấy . Hàng triệu dân miền Bắc di cư vào Nam năm 1954 chắc chắn sẽ hối hả mang đủ thứ về quê cho bà con mình . Cuộc tương phùng sẽ rất cảm động ,rấtthân tình ,rấtvui mừng , chứ không phải ngỡ ngàng như đã thấy .
- Chính quyền miền Nam là một đồng minh trong thế giới Tự Do , tôn trọng quyền tư hữu , nên cũng sẽ không có cảnh đánh tư sản , kiểm tra , cướp của , cướp nhànhư CS đã làm đối với dân miền Nam . Nếu chưa thể nâng mức thu nhập ởmiền Bắc lên ngang với đời sống ở miến Nam thì cũng không có cảnh chặt ngang cho tất cả nghèo như nhau . Cũng không có cảnh đuổi dânđi vùng kinh tế mới để chiếm nhà , cướp đoạt tài sản , như đã thấy .
- Các cơ sở nhà nước , các khu vực quân sự sẽ không bị ai chiếm đoạt vì luật pháp VNCH không thừa nhận quyền sở hữu cho bất cứ cá nhân hay đảng phái nào . Do đó sẽ không có cảnh con ông , cháu cha nào chiếm đoạt công thự , đất đai nhà nước làm của riêng, như đã thấy .
- Miền Nam đang được nhiều nướctân tiến , giàu có ủng hộ , nên họ sẵn sàng viện trợ để tái thiết sau chiến tranh. : Lúc ấy , nền kinh tế miền Nam tự nó đãkhông hề thua sút các nước tại Á Châu , lại có dịp vươn mình lên , phát triểnhơn , ngay tức khắc , không hề bỏ lỡ cơ hội hàng chục năm , để dân phải thiếu cả gạo để ăn , phải ăn bo bo , bột mì. . . như đã thấy .
- Điều quan trọng nhất là Tình Người trong thời kỳ chuyển tiếp . Sẽ không bao giờ có một tinh huống tàn nhẫn , vô nhân đạo như đã thấy. Điều này thuôc về bản chất của hai chế độ. Cộng sản là giết lầm hơn bỏ sót , đào tận gốc, trốc tận rễ , truy cứu lý lịch ba , bốn đời , dù chỉ là đứa bé mới cắp sách đi học, dù là thầytu , dù là giáo viên , là bác sĩ , y tá . . . Miền Nam thì khác hẵn , nên mới có nhiều Việt cộng nằm vùng trong mọi cơ quan , ngay cả trong thời gian chiến tranh.
Thế thì miền Nam sẽ giải quyết cách nào đối với các cán binh , cán bộ miền Bắc ?Đang khi còn chiến tranh mà miền Namcòn áp dụng chính sách Chiêu Hồi ,hểbuông súng , bỏ ngũ ,cam kết lương thiện làm ăn , thì tự do sinh sống như mọi người.Dĩ nhiên phải trình diện ,giao nộp toàn bộ vũ khí ,khai báo lý lịch để thiết lập hồ sơ cá nhân , xác định nơi cư trú và lần lượt trả về nguyến quán với gia đình , như thủ tục chiêu hồi vẫn làm trong nhiều năm , như đã thấy . Và dù có người nào bị tạm giữ trong một thời gian chắc cũng không phải đói mờ , đói mịt , khoai sắn cũng không đủ no như dưới thời công sản . Gia đình cũng sẽ không bị cấm đoán , hạn chế việc tiếp tế thăm nuôi như đã thấy . Và chắc chắn sẽ không có màn lừa bịp mười ngày thành ba naăm, rồi bảy , tám , mười , mười lăm năm , như đã thấy ! Và sẽ không có hàng ngàn nhà tù từ Nam tới Bắc như đã thấy !
Cần nhấn mạnh một điểm rất nhân bản của miền Nam là thủ tục bảo lãnh người thân. Gia đình nào có người thân bị bắt vì hoạt động cho cộng sản , nếu chịu đúng ra bảo lãnh trách nhiệm , thì phần lớn sẽ được cứu xét cho về với gia đình , ngay trong lúc chiến tranh.Hầu như gia đình nào cũng có thân nhân ở bên này hay bên kia . Sau chiến tranh , bà con miền Nam sẽ được khuyến khích đứng ra bảo lãnh cho thân nhân trong hàng ngũ cộng sản, trở về với gia đình . Chế độ cộng sản không khuyến khích thủ tục ấy , ngay cả cha-con , vợ-chồng , anh-em . Trái lại , họ khuyến khích, thúc đẩy thân nhânđi vào tù " học tập " cho tốt, "lao động"cho giỏi , để khỏi bị đảng nghi ngờ , như đã thấy ! Nhìn sự kết hợp hai miền đông-tây của Đức, người ta có thể hình dung ra phần nào cảnh kết hợp hai miền Nam-Bắc , dù không nhất thiết phải giống y như thế .
Phần quan trọng hơn nữa là Tổ Quốc Việt Nam đã không bị mất nhiều phần lãnh thổ vềtay Tầu cộng , vì không bị lệ thuộc vào "đồng chí vĩ đại" phương bắc , - kẻ thù truyền kiếp của dân tộc Việt . Sẽ không mất ải Nam Quan , không mất một phần thác Bản Giốc , không phải dấu diếm đồng bào mình , lén lút ký kết hiệp ước biên giới với rất thiệt thòi cho dân tộc mình , như đã thấy !
Tóm lại , theo cái nhìn của một người lính già , rất đơn giản nhưng rất thật , từ đời sống vât chất đến đời sống tinh thần , theo giả thuyết trên , thì nếu miền Nam thắng , thực tế tốt hơn rất nhiều . Tôi cố tình lập lại nhiều lần ba chữ " như đã thấy " để chứng minh đó là một thực tế rất dễ nhận thấy .
Và nếu ( vẫn nếu ) như thế, thì giờ này tớ đang nghỉ hưu ở Sài gòn !