THÔNG BÁO !

Trang blog diễn đàn đã được dời sang địa chỉ mới http://ptlambao.blogspot.com/ . Vui lòng vào đây để theo dõi tin tức mới và tiện việc ủng hộ. Trang này sẽ lưu giữ những thông tin cũ . Xin cả ơn sự ủng hộ của mọi người

TM Ban Điều Hành Blog

02 February 2012

Trang blog mang tên Đoàn Văn Vươn


2012-02-01

Vụ thu hồi đất tại xã Vinh Quang, huyện Tiên Lãng, thành phố Hải Phòng tiếp tục nóng tại Việt Nam.

RFA screen capture

Trang blog mang tên Đoàn Văn Vươn

Song song việc các cơ quan chức năng vào cuộc, báo chí Nhà Nước và các trang mạng xã hội cập nhật mọi thông tin từng ngày, hiều người - nhất là những người bị thu hồi đất đai bất công, đã tích cực góp phần đòi hỏi công lý.

Dư luận trong nước tiếp tục sôi nổi suốt gần tháng qua kể từ ngày 5 tháng giêng khi mà chính quyền huyện Tiên Lãng điều động một lực lượng gồm công an, cảnh sát cơ động, bộ đội, dân quân đông cả trăm người, được trang bị đầy đủ phương tiện xuống cưỡng chế và phá hủy ngôi nhà của gia đình hai ông Đoàn Văn Vươn, Đoàn Văn Quý tại khu Cống Rộc, Xã Vinh Quang, huyện Tiên Lãng, Hải Phòng.

Dù cơ quan chức năng cho khởi tố bắt tạm giam bốn người trong gia đình họ Đoàn về tội giết người, nhiều người dân đều không lên án việc sử dụng súng hoa cải và mìn để chống lại đoàn cưỡng chế; trái lại họ tỏ ra

Hình ảnh nhà đất ông Nguyễn Xuân Ngữ trước khi bị chính quyền phá ủi, san bằng
Hình ảnh nhà đất ông Nguyễn Xuân Ngữ trước khi bị chính quyền phá ủi, san bằng. blog doanvanvuon
thông cảm, và cho đó là hành động can đảm mà bản thân họ không dám thực hiện.

Tiếng nói của dân oan


Một người hiện cũng bị mất đất và tài sản tại khu ven sông thuộc quận 9, Sài Gòn đã cho ra đời một trang blog trên wordpress lấy tên Đoàn Văn Vươn. Chủ nhân trang blog, ông Nguyễn Xuân Ngữ, người bị cưỡng chế đất đai tại quận 9 thành phố Hồ Chí Minh, trong thư ngỏ cho biết xin được lấy tên Đoàn văn Vươn đặt cho blog mới của bản thân.

Đó là nơi sẽ tập hợp những bài viết về tình hình bất công trong lĩnh vực đất đai của chính những nạn nhân, cũng như của giới nghiên cứu, các luật sư, nhà báo... Một mong muốn khác nữa của ông Nguyễn Xuân Ngữ là các vị lãnh đạo, quan chức chính quyền đọc để từ có những biện pháp cụ thể loại trừ bất công

Đó là nơi sẽ tập hợp những bài viết về tình hình bất công trong lĩnh vực đất đai của chính những nạn nhân, cũng như của giới nghiên cứu, các luật sư, nhà báo... Một mong muốn khác nữa của ông Nguyễn Xuân Ngữ là các vị lãnh đạo, quan chức chính quyền đọc để từ có những biện pháp cụ thể loại trừ bất công.

Ông Nguyễn Xuân Ngữ cho biết:

Tôi nghĩ dân chỉ có cách đoàn kết, 'đoàn kết, đại đoàn kết' như lời Bác Hồ dạy, mới làm được chức còn lẻ tẻ thì không được. Đành rằng vụ anh Đoàn Văn Vươn được Mặt trận Tổ quốc cũng quan tâm lắm, cơ quan dân chủ pháp luật cũng đến tận nơi, và các bộ cũng tham gia mà chưa biết đến đâu. Dù sao cũng làm cho dân có quyết tâm, cố gắng hơn để đòi lại quyền lợi chính đáng của họ chứ không có gì với chính phủ cả.

Kỳ vọng của một người dân bị tước đoạt tài sản, đất đai một cách phi pháp như của ông Nguyễn Xuân Ngữ, là vụ việc của ông Đoàn Văn Vươn sẽ là một phát súng cảnh báo cho chính quyền về tình trạng bất công lâu nay khiến nhiều người bị dồn vào bước đường cùng. Và ông này cho rằng lâu nay nhiều người không dám

Cả một khu đất ao hồ nhà cửa nay bị ủi sập. blog doanvanvuon
Cả một khu đất ao hồ nhà cửa nay bị ủi sập. blog doanvanvuon
hành động như ông Vươn, tuy nhiên qua lần này họ có thể can đảm hơn:

Ông Vươn làm được và tạo được tiếng vang, còn vụ tôi vì hèn quá tôi không làm.

Ý kiến của ông Nguyễn Xuân Ngữ cũng được luật sư Trần Đình Triển chia xẻ, vì bản thân người đứng đầu Văn phòng Luật sư Vì Dân này ở Hà Nội, từng tham gia bào chữa cho nhiều vụ việc tương tự.

Hãy làm theo đúng qui định pháp luật, cấp này không được thì đến cấp khác, chứ đừng có những hành động bức xúc gây rối trật tự, cố ý gây thương tích khiến tạo nên bất ổn xã hội.
LS.Trần Đình Triển



Không phải chỉ ở Tiên Lãng mà ở tỉnh nào cũng có. Theo tôi đây  là vấn đề mang tính xã hội, thời sự, phổ biến.

Ông Nguyễn Xuân Ngữ cho biết vụ việc của gia đình ông từng được truyền thông, rồi các luật sư lên tiếng, thế nhưng gia đình ông vẫn bị tước đoạt hết mọi tài sản:


Vụ việc của chúng tôi từ năm 2003, họ lấy quyết định từ quận khác đến cưỡng chế. Đoàn đại biểu quốc hội có ý kiến, rồi 8, chín báo rồi Đài truyền hình Trung ương có nói, nhưng 'phép vua thua lệ làng', chính quyền ở

Căn nhà hiện tại của ông Nguyễn Xuân Ngữ : hai tấm tôn và vài mảnh vải bạt. blog doanvanvuon
Căn nhà hiện tại của ông Nguyễn Xuân Ngữ : hai tấm tôn và vài mảnh vải bạt. blog doanvanvuon
đây họ thấy 'siêu lợi nhuận' là họ lấy.

Liên quan đầm nay không chỉ có tài sản của gia đình mà còn có tài sản vay. Của cải làm ra không phải chỉ cho riêng gia đình mà còn xã hội nữa. Người ta chống lại vì trong tình thế cấp thiết buộc phải hành xử, nên theo tôi việc khởi tố một số người theo tội giết người là chưa chuẩn xác.
LS.Trần Đình Triển


Tuy nhiên, luật sư Trần Đình Triển cho rằng sẽ bất lợi cho người dân nếu hành xử như gia đình ông Vươn vừa qua:

Hãy làm theo đúng qui định pháp luật, cấp này không được thì đến cấp khác, chứ đừng có những hành động bức xúc gây rối trật tự, cố ý gây thương tích khiến tạo nên bất ổn xã hội.

Dù vậy, luật sư Trần Đình Triển cũng cho biết qua kinh nghiệm tham gia bào chữa của ông, thì vụ khởi tố những người trong gia đình ông Vươn về tội giết người có thể giảm nhẹ:

Liên quan đầm nay không chỉ có tài sản của gia đình mà còn có tài sản vay. Của cải làm ra không phải chỉ cho riêng gia đình mà còn xã hội nữa. Người ta chống lại vì trong tình thế cấp thiết buộc phải hành xử, nên theo tôi việc khởi tố một số người theo tội giết người là chưa chuẩn xác.

Ông Nguyễn Xuân Ngữ, người bị cưỡng chế đất tại quận 9 thành TP HCM
Ông Nguyễn Xuân Ngữ, người bị cưỡng chế đất tại quận 9 thành TP HCM
Theo luật sư Trần Đình Triển thì phải khởi tố những viên chức chính quyền các cấp tại Hải Phòng có liên quan đến vụ thu hồi, cưỡng chế đất một cách phi pháp tại xã Vinh Quang:

Theo hiến pháp nước CHXHCN VN, mọi công dân đều bình đẳng trươc pháp luật. Đường lối của Đảng và pháp luật Nhà nước Việt Nam cũng qui định người có chức có quyền mà làm sai phải xử nghiêm khắc hơn đối với dân.

Theo hiến pháp nước CHXHCN VN, mọi công dân đều bình đẳng trươc pháp luật. Đường lối của Đảng và pháp luật Nhà nước Việt Nam cũng qui định người có chức có quyền mà làm sai phải xử nghiêm khắc hơn đối với dân.
LS.Trần Đình Triển

Vừa qua việc này đang bị bỏ ngỏ chưa tiến hành kịp thời. Thứ nhất việc phá nhà ông Vươn không nằm trong diện giải tỏa bị phá, đây phạm tội phá hoại tài sản mà chưa khởi tố. Phải khởi tố và bắt ngay ai làm điều đó, ngay cả chủ tịch huyện.

Theo Luật Đất đai, có đủ căn cứ khởi tố vi phạm nghiêm trọng luật đất đai nhưng đến nay vẫn chưa khởi tố. Sự chậm trễ đó làm cho người dân càng bức xúc.

Qua vụ ông Đoàn Văn Vươn, luật sư Trần Đình Triển cũng đề xuất chính quyền không nên sử dụng lực lượng quân đội, công an vào công tác cưỡng chế. Song song đó luật đất đai cần phải sửa đổi cấp thời cho phù hợp để bảo đảm quyền sở hữu của người dân trên mảnh đất làm ăn, sinh sống của họ. 'An dân' là nhiệm vụ của người làm công tác chính quyền.

Theo dòng thời sự:

Dân cử Canada gốc Việt lên tiếng cho nhân quyền VN


2012-02-01

Một nữ dân cử Canada gốc Việt, bà Anne Minh Thư Quách chào đời tại đất khách, thường xuyên quan tâm và lên tiếng về những gì đang xảy ra tại quê mẹ, nơi thiếu những quyền tự do căn bản nhất.

Đòi hỏi nhân quyền cho VN 

QuachAnneMinhThu_NDP-200.jpg
Dân cử Canada gốc Việt Anne Minh-Thư Quách. Photo courtesy of parl.gc.ca
Đỗ Hiếu: Mở đầu câu chuyện đầu năm Nhâm Thìn hôm nay, xin chúc bà dân biểu nhiều may mắn, thành công trong nhiệm vụ được cử tri Canada tín nhiệm, cám ơn bà đã dành thời gian cho cuộc mạn đàm này, bà có thể giới thiệu qua vài nét về cá nhân mình?

Anne Minh-Thư Quách:Rất hân hạnh được lên tiếng với quý đài, chúng tôi là Anne Minh-Thư Quách, đại biểu của đơn vị Beauharnois-Salaberry, thuộc quốc hội Canada, trước hết chúng tôi xin được nói vài tiếng Việt "Chúc Mừng Năm Mới" đối với mọi người, mọi nhà, trong năm Con Rồng 2012. Trước khi trở thành đại biểu quốc hội Canada, tôi làm giáo viên trung học trong 8 năm, hiện giờ tôi được 29 tuổi. Tôi luôn quan tâm đến các lãnh vực công bằng xã hội, bảo vệ môi trường, phát triển kinh tế bền vững tại quê hương thứ hai này và đó là những nguyên do chính,  thúc đẩy tôi ra dấn thân hoạt động chính trị.

Đỗ Hiếu: Bà có thể trình bày thêm về hoạt động của Nhóm Hữu Nghị Canada-Viet Nam, mà bà là đồng Chủ tịch?

Anne Minh-Thư Quách: Đây là một nhóm dân biểu và thượng nghị sĩ Canada cùng ngồi lại với nhau trong tinh thần thân hữu, hợp tác để thành lập một ủy ban với nhiệm vụ chính là mở ra một diễn đàn theo đúng quy định của hiến pháp Canada, tạo điều kiện trao đổi thông tin, quan điểm, đồng thời củng cố quan hệ ngoại giao giữa Canada với các quốc gia khác. Về phần tôi, những lãnh vực được đặc biệt chú trọng đó là bảo vệ quyền làm người, quyền tự do ngôn luận và triệt để tôn trọng những nguyên tắc tự do, dân chủ.

Là đại biểu quốc hội, chúng tôi thấy mình cần gặp gỡ, tiếp xúc, thảo luận, lắng nghe ý kiến, sự đóng góp của mọi tổ chức, tầng lớp, mọi giới, mọi khuynh hướng, hầu tìm cách đẩy mạnh tiến trình dân chủ hóa tại Việt Nam.

Anne Minh-Thư Quách

Mặt khác, trong vai trò và trách nhiệm của mình, tôi đã có dịp gặp các đại diện của chánh phủ Việt Nam, cũng như đại diện cộng đồng người Việt tại Canada, một lần là vào dịp Tết Trung Thu, và kỳ sau là cuộc tiếp xúc với tập thể người Việt tại Montréal và Toronto để cùng thảo luận về tình trạng nhân quyền ở Việt Nam, đồng thanh yêu cầu Hà Nội trả tự do cho những nhà dân chủ còn ngồi tù, vì họ đã công khai bày tỏ nguyện vọng của mình một cách ôn hòa, nhưng xét thấy bất lợi cho chánh quyền. 

Ngoài ra tôi cũng vận động một số vị dân cử khác trong ủy ban hữu nghị Canada-Viet Nam để xin ý kiến về việc tôi dự tính tổ chức tiệc mừng Xuân tại Ottawa, đây là một cơ hội để các dân biểu và thượng nghị sĩ lưỡng viện quốc hội Canada gặp gỡ với người Việt, ghi nhận ý kiến của họ. Dịp này, các dân cử Canada cũng trình bày với đại diện cộng đồng người Việt về nội dung các cuộc tiếp xúc với đại sứ Việt Nam tại Canada cùng các quan chức Hà Nội đang công tác tại đây. 
Là đại biểu quốc hội, chúng tôi thấy mình cần gặp gỡ, tiếp xúc, thảo luận, lắng nghe ý kiến, sự đóng góp của mọi tổ chức, tầng lớp, mọi giới, mọi khuynh hướng, hầu tìm cách đẩy mạnh tiến trình dân chủ hóa tại Việt Nam.

Không quên nguồn cội

Đỗ Hiếu: Bà thường quan tâm đến xứ sở Việt Nam, mong muốn đất nước này cải tiến dân chủ, được như các quốc gia tiến bộ khác, vậy bà tự cho mình là công dân Canada, là người Việt Nam hoặc cả hai?

Anne Minh-Thư Quách: Tôi xem mình là cả hai, người Canada và người Việt, cha mẹ tôi đều là người Việt Nam nên gia đình vẫn theo nề nếp, văn hóa Việt, cùng quây quần bên nhau vào những dịp lễ hội truyền thống, tôi rất thích khung cảnh đầm ấm, thân thương này. Em trai tôi đang làm quen với chiếc đàn bầu, sử dụng thành thạo và như bao giới trẻ khác, họ thích tìm hiểu, học hỏi những nét độc đáo của văn hóa Việt Nam, từ chuyện ăn uống đến âm nhạc, nghệ thuật. Riêng tôi, trưởng thành ngay tại Québec, giữa một cộng đồng sử dụng ngôn ngữ chính là tiếng Pháp, nên đã chọn làm nghề giảng dạy Pháp văn, tôi cũng thích nghiên cứu thêm về truyền thống Việt Nam, thích học và nói tiếng Việt. Trong tôi có cả hai nền văn hóa Đông Tây, tiếp thu từ đất nước Canada và quê hương Việt Nam.

Đỗ Hiếu: Thưa bà, theo dư luận, báo chí, tài liệu mà chúng tôi nhận được thì bà là một dân cử luôn tích cực vận động cho tự do, dân chủ, nhân quyền tại Việt Nam, lý do nào thôi thúc bà làm như vậy?

Anne Minh-Thư Quách: Từng là một người tích cực vận động cho công bằng xã hội, từ đó tôi chuyển sang tham gia hoạt động chính trị, để có thể làm được những công việc mà mình theo đuổi. Tôi đã gởi một văn thư đến thủ tướng Việt Nam và ngoại trưởng Canada, yêu cầu Hà Nội tôn trọng nhân quyền và ngưng đàn áp, bỏ tù những tiếng nói dân chủ, các nhân vật bất đồng chính kiến. 

Tôi còn gia đình ở Việt Nam, nên luôn mong muốn được trở về thăm lại quê hương mình, cha mẹ tôi rời Việt Nam sau khi chiến tranh kết thúc vào năm 1975. Ngày nay, được sinh ra, lớn lên tại Canada, được hưởng một cuộc sống trong tự do, dân chủ thật sự, quyền làm người được triệt để tôn trọng, tôi mong muốn 90 triệu đồng hương ở Việt Nam cũng cần phải được hưởng những quyền căn bản đó.

Đỗ Hiếu: Theo bà thì với áp lực của công luận thế giới, khuyến cáo từ các chánh phủ dân chủ, các tổ chức quốc tế, rồi đây Việt Nam sẽ đi theo con đường dân chủ hóa như  Miến Điện đã làm, hay Hà Nội vẫn cứ áp dụng chính sách đàn áp, sử dụng bạo lực, tù đày như lâu nay?

Tôi xem mình là người Canada và người Việt, cha mẹ tôi đều là người Việt Nam nên gia đình vẫn theo nề nếp, văn hóa Việt, cùng quây quần bên nhau vào những dịp lễ hội truyền thống, tôi rất thích khung cảnh đầm ấm, thân thương này. 

Anne Minh-Thư Quách

Anne Minh-Thư Quách:Chúng tôi hy vọng rằng với áp lực của giới truyền thông quốc tế, cùng với những cuộc thảo luận, tiếp xúc, trao đổi với các nhà lãnh đạo của Việt Nam, thì Hà Nội sẽ nới lỏng lề lối quản lý đất nước hiện giờ, có nghiã là quyền làm người, công bằng và lẻ phải cần được tôn trọng.  

Đỗ Hiếu: Trước khi tạm biệt, bà có điều gì chia sẽ thêm với quý thính giả đang nghe đài Á Châu Tự Do?

Anne Minh-Thư Quách: Chúng tôi xin chúc RFA một năm mới 2012 đạt nhiều thành quả tốt đẹp, ngoài ra tôi cũng cầu chúc tất cả các bạn nghe đài, những đồng hương người Việt trong và ngoài nước. Chúc mừng năm mới, lần tới tới khi có dịp lên tiếng qua RFA, tôi sẽ cố gắng nói tiếng Việt nhiều hơn.  

Đỗ Hiếu: Xin cám ơn bà Anne Minh-Thư Quách, đại biểu của đơn vị Beauharnois-Salaberry, Québec, thuộc quốc hội Canada đã dành cho RFA cuộc mạn đàm hôm nay.

Anne Minh-Thư Quách: Chúc mừng năm mới, merci beaucoup.

Theo dòng thời sự:


Hà Nội bối rối ngày đầu đổi giờ


2012-02-01

Bắt đầu ngày thứ tư, mồng một tháng 2, năm 2012, Hà Nội điều chỉnh giờ học, giờ làm, giờ kinh doanh đối với các cơ quan, trường học trong phạm vi 10 quận nội thành và hai huyện Từ Liêm, Thanh Trì.

AFP

Đường phố giờ cao điểm

Báo chí nói quyết định này khiến cuộc sống của cả triệu người bị đảo lộn. Cha mẹ phải tìm cách thích nghi với nếp sống mới, vì chuyện không được đưa đón con đến trường sẽ ảnh hưởng đến công ăn, việc làm của họ. Mời quý vị nghe Đỗ Hiếu tổng hợp các thông tin liên quan.

Lệnh mới quy định, các trường đại học, cao đẳng, trung học phổ thông, trung học dạy nghề tại Hà Nội bắt đầu học từ 7 giờ sáng, kết thúc lúc 7 giờ chiều. Các trường tiểu học, mầm non, trung học cơ sở học từ 8 giờ sáng, kết thúc lúc 5 giờ chiều. 

Dân Hà thành dở khóc dở cười


Theo báo chí thì việc thay đổi giờ làm, giờ học là một bài tóan không đáp số, khiến cha mẹ học sinh "loay hoay ứng phó" và "bộn bề lo lắng", các cơ quan nhà nước thì giải thích đây là mong muốn nhằm cải thiện nạn ùn tắc giao thông.

Ông Nguyễn Hiệp Thống, phó Giám đốc Sở Giáo dục, Đào tạo Hà Nội cho biết, nhóm học sinh bị tác động nhiều nhất,  kéo theo trên một triệu gia đình tức vài triệu người cũng ảnh hưởng theo, nhất là những nhà có con nhỏ.

Một người dân Hà Nội nêu ý kiến với báo chí và cho biết, chồng chị làm cảnh sát giao thông, bắt đầu làm việc từ 6 giờ sáng, chị là giáo viên cấp 3, 7 giờ sáng bắt đầu dạy, 2 con nhỏ theo học bậc tiểu học và mầm 
Hà Nội giờ cao điểm
Hà Nội giờ cao điểm. Source dantri
non đều bắt đầu học từ 8 giờ sáng. Cả hai cha mẹ đều rời khỏi nhà trước 6 giờ sáng thì không ai đưa đón 2 đứa con.
chồng chị làm cảnh sát giao thông, bắt đầu làm việc từ 6 giờ sáng, chị là giáo viên cấp 3, 7 giờ sáng bắt đầu dạy, 2 con nhỏ theo học bậc tiểu học và mầm non đều bắt đầu học từ 8 giờ sáng. Cả hai cha mẹ đều rời khỏi nhà trước 6 giờ sáng thì không ai đưa đón 2 đứa con.

Rất nhiều sinh viên cũng lo lắng khi phải đến trường lúc 6 giờ 30 sáng, lâu nay để tiết kiệm chi phí, sinh viên thường thuê nhà trọ xa trường, rồi dùng xe buýt đi học, nay họ phải lên đường trước 5 giờ rưỡi mới kịp.

Nói lên suy nghỉ của mình trong ngày đầu tiên Hà Nội đổi giờ học, giờ làm, ông Nguyễn Linh, công chức ngành giao thông, vận tải cho biết:

"Nhà nước Việt Nam có ý định đổi giờ áp dụng tại những thành phố lớn như Hà Nội, thành phố Hồ Chí Minh, với mục tiêu làm giảm lưu lượng giao thông, vào giờ cao điểm, tránh ách tắc giao thông, tuy nhiên với những đối tượng liên hệ đến việc đổi giờ, thì rất căng. Ví dụ như đối với công chức thì không áp dụng, tức là vẫn đi làm lúc 8 giờ sáng, không thay đổi gì. 

Còn đối với những đối tượng học sinh thì phải đi sớm, giáo viên cũng phải đi sớm và nhiều đối tượng khác cũng phải thay đổi giờ. Mục tiêu nhắm tới là đến giờ cao điểm, số người ra đường không đông đến mức độ ấy, ra đường hôm nay, ngày đầu tiên áp dụng, mọi người có cảm giác, vào giờ cao điểm, xe cộ vắng hơn, thấy có hiệu quả, nhưng chính sách nào rồi cũng cần có thời gian để chứng minh."

Nhà nước Việt Nam có ý định đổi giờ áp dụng tại những thành phố lớn như Hà Nội, thành phố Hồ Chí Minh, với mục tiêu làm giảm lưu lượng giao thông, vào giờ cao điểm, tránh ách tắc giao thông, tuy nhiên với những đối tượng liên hệ đến việc đổi giờ, thì rất căng
ông Nguyễn Linh

Đổi giờ: bài toán không đáp số


Giáo sư Văn Như Cương, Hiệu trưởng trung học dân lập Lương Thế Vinh, Hà Nội,  không tin rằng biện pháp 
Giờ cao điểm ở TPHCM
Giờ cao điểm ở TPHCM. AFP
đổi giờ có thể sớm mang lại kết quả như mong muốn:

"Đổi giờ học, giờ làm nhằm mục đích làm bớt ách tắc giao thông, mục tiêu đề ra như thế rất rõ, nhưng với kế hoạch hiện nay, không biết điều đó có thực hiện được không? Ý thứ nhất của tôi là phải kiểm định, trong một vài tuần hay một vài tháng, để xem việc này có thể giải quyết được vấn đề ách tắc giao thông đến mức độ nào, ví dụ nhưn giảm được 10% hay 20%..." 

Ông  Nguyễn Linh, hiện phục vụ ngành giao thông vận tải cũng đồng ý với bao triệu gia đình ở Hà Nội đang gánh lấy khó khăn,  một khi lệnh đổi giờ được áp dụng:

"Ai cũng nghỉ rằng, thôi đổi giờ làm gì, ra đường bao giờ chả thế, mỗi người đều có lý do riêng, như nhà mình có con mọn thì thấy rất khó khăn. Có người trước đi làm 8 giờ, nay làm từ 7 giờ thì khó khăn quá, tuy nhiên, mọi người nên vì lợi ích chung đặt lên trên lợi ích riêng của mình, tuy nhiên không ai biết là đã thành công hay chưa, tuy nhiên cũng có người khen, khi đến cơ quan, sao thấy trên đường vắng quá. Khi đến cơ quan mới nhận công văn nói bắt đầu từ hôm nay đổi giờ làm, nên mong rằng rồi đây sẽ thấy được sự biến chuyển."
Ai cũng nghỉ rằng, thôi đổi giờ làm gì, ra đường bao giờ chả thế, mỗi người đều có lý do riêng, như nhà mình có con mọn thì thấy rất khó khăn. Có người trước đi làm 8 giờ, nay làm từ 7 giờ thì khó khăn quá, tuy nhiên, mọi người nên vì lợi ích chung đặt lên trên lợi ích riêng của mình
Ông  Nguyễn Linh

Nổi khó khăn đó cũng được một nhà giáo lâu năm trong nghề, Giáo sư Văn Như Cương bày tỏ:

"Hiện nay, cái việc đổi giờ ấy nó gây nhiều khó khăn cho mỗi cá nhân, mỗi gia đình, chúng ta cũng cần có thời gian để thẩm định, xem khó khăn đến mức độ nào và chúng ta có thể vượt qua hay không? Tôi đang điều hành trường này, và thấy hiện có một số khó khăn nhất định. 

Có khó khăn có thể giải quyết được, có khó khăn cần thời gian mới giải quyết được, nhưng tôi hy vọng rằng chúng ta sẽ nghiên cứu thêm một thời gian để đi tới quyết định là nên hành xử như thế, bởi vì đối với một chủ trương đưa ra, có thể thành công rất lớn, cũng có thể thất bại rất lớn, có thể thành công mặt này, thất bại mặt khác, và chúng ta điều chỉnh cho đến khi có thành công tốt nhất."


Ông Nguyễn Linh cảm thông với nỗi khó khăn của hàng triệu người trong đó có cả gia đình ông, tuy nhiên xã hội cần phải thay đổi,  hầu mưu cầu sự tiến bộ chung:
chúng ta sẽ nghiên cứu thêm một thời gian để đi tới quyết định là nên hành xử như thế, bởi vì đối với một chủ trương đưa ra, có thể thành công rất lớn, cũng có thể thất bại rất lớn, có thể thành công mặt này, thất bại mặt khác, và chúng ta điều chỉnh cho đến khi có thành công tốt nhất
Giáo sư Văn Như Cương

"Không dám đưa ra nhận định là đổi giờ thành công hay không thành công, hay mọi người đang loay hoay để ứng phó, tuy nhiên mọi người cần điều chỉnh lại nếp sống của mình, vì rõ ràng lợi ích riêng của mình là bị ảnh hưởng rồi, nếu ai cũng vì cái riêng tư của mình thì sẽ không ra một xã hội." 

Người dân Hà Nội đặt hy vọng vào ông nhà nước, khi ban hành một quyết định quan trọng như thế, có ảnh hưởng đến cuộc sống của nhiều triệu người thì cũng sẽ có những biện pháp hỗ trợ như tổ chức hệ thống xe chuyên chở công cộng, xe đưa đón học sinh, hệ thống nhà trẻ để trông nom con trẻ, trước giờ và sau giờ cha mẹ các em đi làm việc.

Nhiều quốc gia Á Châu đã thực hiện được những dịch vụ xã hội hữu ích này, vì thế người dân Việt cũng ao ước đất nước mình cũng được như thế, thay vì tiền của chảy vào những ngỏ ngách khác được gọi là tham ô, lãng phí.


Copyright © 1998-2011 Radio Free Asia. All rights reserved.

Lãnh đạo VN có bao giờ vi hành?


2012-01-31

Trong lịch sử hàng ngàn năm của VN, có lẽ một trong những triều đại mang lại cường thịnh khá lâu dài cho cho đất nước phải kể đến Nhà Trần.

AFP photo

Các tấm biển tuyên truyền kỷ niệm lần thứ 82 ngày Thành lập Đảng Cộng sản (03/2/2012) khắp đường phố Hà Nội

Qua đó, vị vua thứ tư của nhà Trần là Trần Anh Tông - theo Đại Việt Sử Ký Toàn Thư - " khéo nối chí giữ nghiệp, cho nên đất nước được thái bình, chính trị tốt đẹp, văn vật, chế độ dần thịnh lên, cũng là bậc vua tốt của triều Trần", và " Lúc bấy giờ vua thì hiền, tôi trung, phép nước nghiêm minh, việc học hành mở mang, thật là một thời thịnh vượng". Đặc biệt trong 21 năm ở ngôi báu, Vua Trần Anh Tông một lòng vì dân vì nước nên thường hay vi hành để trực tiếp tìm hiểu đời sống của thần dân. 

Mong mỏi của người dân

Đại Việt Sử Ký Toàn Thư cho biết "Vua thích vi hành, cứ đêm đêm lại lên kiệu cùng với hơn chục thị vệ đi khắp trong kinh kỳ, gà gáy mới trở về cung. Có đêm ra đến quân phường bị bọn vô lại ném gạch trúng vào đầu vua. Người theo hầu thét lên: Kiệu vua đấy; bọn chúng biết nhà vua mới tan chạy cả".

Qua bài tựa đề "Vi hành", blogger Ngô Minh mở đầu tự hỏi rằng không hiểu sao vào những ngày đầu Xuân này tác giả "miên man nghĩ về chuyện vi hành của các ông vua thời xưa và các lãnh tụ nổi tiếng"; rồi nêu lên nghi vấn rằng không biết các vị lãnh đạo của ta hiện nay có "vi hành" không ?

Câu tự trả lời của tác giả là "không", vì theo tác giả, nếu họ vi hành để tìm hiểu tình cảnh thật sự của người dân thì "đã có những quyết sách khác, sát với thực tế dân nghèo". Blogger Ngô Minh ao ước:

"Bao giờ đất nước có những vị lãnh đạo vi hành để biết thực chất cuộc sống người dân ? Bởi vì nếu có những cuộc vi hành như vậy, chắc chắc những quyết sách liên quan đến sở hữu đất đai, đền bù giải tỏa, cưỡng chế …của Nhà nước đã không như thực tế hiện hành. Đã từ mấy chục năm nay, cả nước ta đã quen với bệnh thành tích, nên bị bệnh ung thư di căn "báo cáo láo". 

... các vị lãnh đạo đảng, nhà nước phải vi hành thật nhiều để hiểu thực chất cuộc sống nhân dân và hiểu chân tướng của bọn tham nhũng đang lộng hành, để có những quyết sách quyết liệt cứu đất nước, cứu dân tộc.

Blogger Ngô Minh

Báo cáo láo để lên chức, lên quyền. Báo cáo láo để kiếm nhiều dự án, từ đó mới làm giàu. Xã láo với huyện, huyện láo với tỉnh, tỉnh láo với Trung ương. Lâu ngày thành một "nếp sống", thành mẫu mực "đạo đức". Báo cáo láo kèm theo hối lộ, xu nịnh đã trở thành "tiêu chuẩn sống" của phần lớn cán bộ có chức có quyền. Thường nịnh trên thì trù dập dưới. Họ đã thẳng tay đàn áp dân nghèo để bảo vệ lợi ích của chúng. Chính họ đã gây hàng ngàn vụ khiếu kiện đất đai quyết liệt, kéo dài ở Đồng bằng Sông Hồng, Đồng bằng Sông Cửu Long…"

CHO-TRUYEN-THONG-250.jpg
Cảnh buôn bán của người nghèo ở Hà Nội. RFA photo
Vẫn theo blogger Ngô Minh thì phần lớn giới lãnh đạo trong nước hiện giờ là những phần tử suy thoái, tham nhũng, cấu kết nhau từ trung ương xuống địa phương, lợi dụng luật "đất đai là sở hữu nhà nước, sở hữu toàn dân" để, qua công an, bộ đội, cưỡng chiếm đất của dân mà trục lợi khiến dân oan bị đẩy vào bước đường cùng. Tác giả lưu ý rằng hành động như vậy của giới cầm quyền trong nhiều năm nay "đã tạo nên một làn sóng căm thù, phẫn uất trong nhân dân. Sự căm thù đó nếu có mồi lửa, chắc chắn sẽ trở thành bão lửa to lớn hơn Thái Bình 1996-1997!".

Blogger Ngô Minh bày tỏ trăn trở:

"Vì thế tôi cứ đêm đêm thao thức trằn trọc, mong mỏi các vị lãnh đạo đảng, nhà nước phải vi hành thật nhiều để hiểu thực chất cuộc sống nhân dân và hiểu chân tướng của bọn suy thoái, tham nhũng đang lộng hành, để có những quyết sách quyết liệt cứu đất nước, cứu dân tộc."

Trong mấy ngày qua, cư dân mạng, nhất là giới bloggers, xem chừng như xôn xao đáng kể về chuyện GS Ngô Bảo Châu đề cập tới người trí thức trong xã hội qua cuộc phỏng vấn của báo Tuổi Trẻ, khiến ông sau đó lên tiếng phân trần trên blog Quê Choa và không quên lưu ý tới tình trạng "cơn bão trong tách trà". 

Sau khi đưa ra định nghĩa về trí thức, đề cập tới vai trò của trí thức trong xã hội, chú trọng tới khả năng chuyên môn, thành quả lao động, giá trị sản phẩm do người trí thức làm ra mà không chú trọng tới vai trò phản biện xã hội của trí thức, GS Ngô Bảo Châu có gởi thư cho blogger Quê Choa Nguyễn Quang Lập, tức "Bọ Lập", giải thích:

"Giá trị xã hội của phản biện như thế nào, em đã viết rõ, không cần viết lại nữa. Còn cái định nghĩa trí thức em nêu, đúng là nó hơi cổ hủ, không được hiện đại như của anh Sartre, anh Chomsky. Thú thực với bọ là, đối với cái sọ của em, định nghĩa của mấy anh này rắc rối quá. Chả nhẽ anh công nhân, bác nông dân, các đồng chí doanh nhân thì không được phản biện. Phản biện xong mà bị phong hàm nông dân trí thức, công nhân trí thức … thì phiền phức lắm. 

Có người khác thích định nghĩa trí thức như của anh Sartre anh Chomsky thì cũng rất là tốt. Cá nhân em không có cái lo lắng đau đáu xem mình có phải là trí thức hay không đâu bọ ạ. Nếu có rủi ro mình bị loại khỏi hàng ngũ trí thức trong đầu ai đó thì cũng phải chịu thôi bọ ạ. Em nghĩ là bọ cũng như thế. Việc gì mà nhiều người phải nổi đóa lên như thế. Khi bọ cho rằng em ủng hộ mấy anh trùm chăn, không ủng hộ mấy anh không trùm chăn, thì bọ đang suy diễn đấy."

Vai trò của giới trí thức

000_Hkg3989379-250.jpg
Giáo sư Ngô Bảo Châu tại Hà Nội hôm 04/9/2010. AFP photo
Theo giải thích của nhà văn Nguyễn Quang Lập thì ông hiểu "sự phong hàm trí thứ" của GS Ngô Bảo Châu là dành cho "những ai thích phản biện nổi danh". Nhưng "Bọ Lập" nhấn mạnh rằng số này không đáng kể - mà giả sử có nhiều đi nữa thì "cũng vô nghĩa trước dân chúng và xã hội". "Bọ Lập" lưu ý:

"Điều đáng ngại là trong khi số người có tri thức và bản lĩnh dám đứng ra phản biện đã rất ít lại bị tấn công tứ bề. Nguy hiểm nhất vẫn là sự tấn công từ phía các "trí thức trùm chăn". Cái lý của số này rất đơn giản nhưng dễ "ru ngủ" chính quyền và công chúng, đấy là: bọn phản biện chỉ là đám háo danh, một lũ già đã hết thời cố vớt vát tên tuổi của mình bằng cái sự nói ngược. Nói chung, đám phản biện tư cách không ra gì, chúng nó không phải là trí thức hoặc là trí thức lỗi thời, không nên nghe chúng nó và nên dọn sạch chúng đi."

Blogger Song Chi, nhân dịp này, có đề cập tới tâm trạng " trọng thị, ưu ái hết mức của nhà nước Việt Nam đối với Ngô Bảo Châu", kể cả việc cho thành lập Viện toán học cao cấp với kinh phí rất lớn dưới sự điều hành của GS Bảo Châu trong điều kiện dễ dãi. Theo blogger Song Chi:

"Thực tế, một sự ưu đãi đặc biệt dành cho cá nhân Ngô Bảo Châu không thể xóa đi cái "thành tích" luôn coi rẻ trí thức, không hề lắng nghe những lời phân tích, phản biện có tình có lý trước mọi vấn đề xã hội của giới trí thức, thậm chí sẵn sàng chà đạp nếu họ trở thành cái gai trong mắt nhà cầm quyền, từ xưa đến nay. Sâu xa bên trong là cái mặc cảm của nhà cầm quyền biết rõ dưới chế độ "ưu việt" của nước cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam, giáo dục của Việt Nam tệ hại như thế nào, nhưng lại cứ vơ vào như thể nền giáo dục này, chế độ này đã tạo ra Ngô Bảo Châu. Nhà nước làm rùm beng đã đành, dưới sự tác động của báo chí truyền thông, cả xã hội cũng như ngây ngất, lên đồng theo."

Về Viện Toán Cao cấp VN, qua blog Hiệu Minh, TS Vũ Duy Mẫn trước hết nhìn nhận rằng giải thưởng cao quý Fields mà GS Ngô Bảo Châu nhận được hồi năm 2010 quả "làm nức lòng nhiều người VN, nhất là giới sinh viên và những người làm toán". Nhưng tác giả lưu ý rằng trong khi giới hữu trách VN nhân sự kiện này mà khuyến khích việc học, nghiên cứu khoa học thì đó là điều tốt, thiết thực, nhưng nếu "lấy đó làm xuất phát điểm để đầu tư cho 1 Viện Toán cao cấp thì lại là một sự việc cần xem xét". Và tác giả nêu lên câu hỏi:

"Liệu toán học có phải là ngành cần đầu tư phát triển nhất ở Việt Nam? Rất có thể khoa học xã hội, nông nghiệp hay môi trường xứng đáng được ưu tiên phát triển hơn và mang lại nhiều lợi ích trực tiếp hơn cho đất nước. Viêt Nam là nước đang phát triển, còn rất nghèo, có nền toán học chưa tiên tiến. Vậy tại sao lại "hào phóng" đầu tư nghiên cứu toán cao cấp để có thể người được hưởng lợi nhiều chưa chắc đã là Việt Nam? Mục tiêu phấn đấu "đến năm 2020 toán học Việt Nam có thứ hạng thứ 40 trên thế giới" thực chất chẳng có ý nghĩa gì nhiều và hoàn toàn không đáng để hấp dẫn. 

024_119672-200.jpg
Các em học sinh trung học ngoại ô TPHCM trên đường đến trường. AFP photo
Đoạn: "Được biết, kinh phí hoạt động của Viện toán được Chính phủ dành tới 650 tỷ đồng để hoạt động, Phó Thủ tướng cũng cho biết, Chính phủ không yêu cầu Viện phải nghiên cứu cái gì, việc sử dụng số kinh phí trên như thế nào là quyền của GS Ngô Bảo Châu, Hội đồng khoa học…" làm người đọc bức xúc về sự "dễ dãi" trong điều hành của Chính phủ. Khi trao kinh phí cho một đơn vị, Chính phủ cần đưa ra những nhiệm vụ cụ thể và đòi hỏi trách nhiệm giải trình của đơn vị đó."

Qua bài "Giá như Ngô Bảo Châu…", blogger Trương Duy Nhất đưa ra một loạt từ " giá như…" để thắc mắc về cách ứng xử cao xa bí hiểm như bài toán "Bổ Đề" của ông.

"Giá như Ngô Bảo Châu từ chối căn hộ hơn 10 tỷ chính phủ làm quà cho… bố mẹ mình. Bởi với một tài năng và vị thế như anh, không đến nỗi gì lại không thể tự lo cho bố mẹ một chỗ ở đàng hoàng. Tôi không tin Ngô Bảo Châu túng đến vậy. 

Giá như Ngô Bảo Châu không nhận khu biệt thự mấy triệu đô từ "chúa đảo" Tuần Châu Đào Hồng Tuyển tặng Viện toán. Bởi tôi không tin Ngô Bảo Châu không biết gì về Đào Hồng Tuyển...

Giá như Ngô Bảo Châu không ngửa tay nhận 650 tỷ từ nguồn ngân sách chính phủ để… làm gì tùy thích mà "không bị yêu cầu phải nghiên cứu cái gì". Nếu muốn làm gì thì làm, "không bị yêu cầu phải nghiên cứu cái gì" thì lập ra cái Viện nghiên cứu toán kia để làm gì? Vả lại, số tiền đó nếu có, với tình hình hiện tại, nên dồn cho việc khác...

... chỉ vì những "góp ý kiến" chân thành mà vô số người đã "da ngựa bọc thây" – những tên tuổi Trần Đức Thảo, Nguyễn Mạnh Tường, Trần Dần, Phùng Quán, Nguyễn Hữu Đang … cả một danh sách dài những số phận tuẫn đạo…
GS Phạm Toàn


Giá như Ngô Bảo Châu không trả lời Tuổi Trẻ bằng một câu… phũ phàng đến thế... Tôi không tin là Ngô Bảo Châu lại không hiểu, không nhìn ra vị thế của trí thức và vai trò phản biện, đặc biệt trong bối cảnh này."

Nhưng, qua blog Bauxit VN, GS Phạm Toàn nhận xét rằng tại sao một thông điệp mà ông cho là "hết sức sáng sủa, mạch lạc" của GS Ngô Bảo Châu lại bị rất nhiều người hiểu lầm; Và ông nêu câu hỏi tiếp rằng tại sao lại có cái tâm lý trong xã hội muốn lôi cuốn mọi nhà trí thức, nhất là những người như Ngô Bảo Châu, vào những công việc "phản biện" khó khăn, rắc rối, phức tạp? Và GS Phạm Toàn giải thích:

"Đó là tâm lý sinh ra từ nỗi sợ đã được tạo ra và nuôi dưỡng bởi một thứ quyền lực không cho phép ai được cãi. Thật vậy, bài học vẫn còn sờ sờ từ năm chục năm trước, chỉ vì những "góp ý kiến" chân thành mà vô số người đã "da ngựa bọc thây" – những tên tuổi Trần Đức Thảo, Nguyễn Mạnh Tường, Trần Dần, Phùng Quán, Nguyễn Hữu Đang … cả một danh sách dài những số phận tuẫn đạo…"

GS Phạm Toàn nhân tiện lưu ý rằng "người ta không lắng nghe kỹ lưỡng thông điệp của Ngô Bảo Châu gửi đi tới đâu thì đã quá rõ: không có phản biện, xã hội đã chết lâm sàng", và "Thật khó hiểu, tại sao nhiều bạn đọc không thấy Ngô Bảo Châu nói với cả hai ba bốn năm phe rằng chúng ta không phe nào được phép độc quyền chân lý". Và GS Phạm Toàn kết luận:

"Xin hãy khiêm nhường và hãy ngừng công kích Ngô Bảo Châu. Hãy để anh ấy làm việc theo cung cách với niềm tin rằng ít nhất anh ấy cũng biết cách không làm liều. Nên nhớ là tất cả mọi người vẫn đang sống trong một thế giới toàn trị vừa đầy sức mạnh vừa đầy mánh khóe. Và cái Lực của mỗi người, dù là người trí thức đấy, thì cũng mong manh như cây sậy mà thôi."



Tháp điện gió Việt Nam xuất qua Mỹ bị vạ lây vì dính đến Trung Quốc



 
Bộ Thương mại Mỹ tố cáo Việt Nam và Trung Quốc bán phá giá các tháp điện gió
Bộ Thương mại Mỹ tố cáo Việt Nam và Trung Quốc bán phá giá các tháp điện gió
REUTERS

Thứ năm 19/01/2012, sau khi xem xét khiếu nại của các nhà sản xuất Mỹ, bộ Thương mạiHoa Kỳ đã loan báo quyết định mở điều tra về các loại tháp điện gió nhập khẩu từ Trung Quốc và Việt Nam, bị tố cáo là đã bán phá giá vào Mỹ. Theo một số nhà quan sát, cuộc điều tra chủ yếu nhắm vào Trung Quốc, nhưng doanh nghiêp Việt Nam bị họa lây vì bị nghi ngờ làm bình phong cho Trung Quốc tuồn hàng vào thị trường Hoa Kỳ.

Vụ việc khởi sự từ cuối năm ngoái, 2011, khi 4 công ty lớn của Mỹ chuyên chế tạo các tháp điện gió (Trinity Structural Towers, DMI Industries, Katana Summit and Broadwind Energy), vào ngày 29/12, đã nộp đơn khiếu nại lên chính quyền, đòi phải áp thuế chống bán phá giá lên các sản phẩm nhập từ Trung Quốc và Việt Nam, mà khối lượng đã tăng lên gấp đôi trong năm 2011, tranh giành thị phần của các công ty Mỹ. Họ cáo buộc các công ty Trung Quốc và Việt Nam là nhờ được Nhà nước trợ cấp nên đã bán hàng hóa vào Mỹ với giá rẻ.

Một ví dụ được lãnh đạo công ty Trinity Structural Towers, một trong bốn hãng nộp đơn kiện, nêu bật là vụ công trình xây dựng khu sản xuất điện gió Shepherds Flat Wind Farm, đang xây dựng ở miền đông tiểu bang Oregon. Khi hoàn thành vào năm 2012, Shepherds Flat được coi là khu sản xuất điện gió trên đất liền lớn nhất thế giới.

Điều oái ăm là thay vì đặt mua thiết bị chế tạo tại Hoa Kỳ, những người chịu trách nhiệm công trình lại nhập hàng từ Trung Quốc, giá rẻ hơn !

Trong vụ kiện bán phá giá bắt đầu khai diễn, việc các công ty Trung Quốc bị Mỹ tấn công không khiến ai ngạc nhiên, nhưng sự có mặt của doanh nghiệp Việt Nam trong số bị điều tra khá bất ngờ, vì cho đến nay, Việt Nam được biết đến nhiều hơn trong tính cách là nước nhập hơn là nước xuất thiết bị điện gió.

Để tìm hiểu rõ hơn về vụ kiện bán phá giá khá lạ thường này, RFI đã đặt câu hỏi cho kinh tế gia Nguyễn Xuân Nghĩa, một người thường xuyên theo dõi các vấn đề thương mại Mỹ - Việt.

RFI: Xin kính chào anh Nghĩa và xin được hỏi anh về hồ sơ kiện tụng xuất phát từ bộ Thương Mại Hoa Kỳ liên quan đến các cột điện gió xuất khẩu từ Trung Quốc và Việt Nam vào thị trường Mỹ. Bối cảnh của vấn đề này là gì ?

Nguyễn Xuân Nghĩa: - Quen tính nghịch ngợm, tôi xin được gọi đây là một chuyện... phải gió và sẽ cố trình bày ngắn gọn về bối cảnh để giải thích tại sao.

- Công cuộc kỹ nghệ hóa của nhân loại cần năng lượng và vài chục năm một lần, người ta lại lên cơn lo rằng các nguồn năng lượng cho yêu cầu đó vốn dĩ bị hạn chế sẽ cạn dần so với dân số và đà phát triển của thế giới. Vì vậy, lâu lâu thiên hạ hốt hoảng nói đến việc tìm nguồn năng lượng có khả năng tái tạo, thay vì bị tiêu hủy sau khi sử dụng như than đá hay dầu khí. Song song, người ta cũng lo khí thải của công nghiệp sẽ ô nhiễm môi sinh và gây ra hiện tượng nhiệt hoá địa cầu hoặc hiệu ứng "lồng kính".

- Loại năng lượng có khả năng tái tạo và không gây ô nhiễm vì vậy trở thành chuyện ăn khách và ra tiền. Trong loại này có năng lượng hay điện năng từ nước, gọi là thủy điện, từ gió thì gọi là phong năng, hay từ ánh mặt trời là quang năng. Các nguồn năng lượng tái tạo ấy được rất nhiều quốc gia chiếu cố và phát triển, trong thế cạnh tranh tất nhiên gay gắt. Đã vậy, kinh tế thế giới đang ở vào chu kỳ đình trệ khiến xứ nào cũng cố xuất khẩu tối đa và nhập khẩu tối thiểu để thoát khỏi khó khăn ở bên trong. Vì thế, quan hệ giữa các nước bị chi phối nặng bởi chuyện buôn bán giao dịch với nhau.

- Năm nay, Hoa Kỳ có tổng tuyển cử nên chính quyền phải chứng tỏ là mình bảo vệ quyền lợi người dân, cụ thể là tạo ra công ăn việc làm. Khi doanh nghiệp Mỹ mà mất mối và than phiền thì chính quyền phải mở cuộc điều tra xem là doanh nghiệp có bị cạnh tranh bất chính hay không. Trong bài diễn văn về Tình hình Liên bang Hoa Kỳ, vào tối Thứ Ba 24 vừa rồi, là bài diễn văn quan trọng nhất trong năm, tổng thống Barack Obama trực tiếp nói đến việc phải ngăn ngừa nạn cạnh tranh bất chính đó. Đấy là về bối cảnh chung.

RFI: Từ đó, ta bước vào các lò phát điện bằng sức gió do Trung Quốc và Việt Nam bán cho Mỹ. Họ bán có nhiều không và gây sức ép về cạnh tranh như thế nào mà bộ Thương Mại Mỹ phải điều tra?

Nguyễn Xuân Nghĩa: - Thật ra, từ nhiều năm nay, Hoa Kỳ nhập khẩu ngày càng ít hơn loại sản phẩm này, vốn là các tháp rất cao dựng lên để đón gió và dùng sức gió làm xoay turbine để biến thành điện. Qua vụ kiện cáo, ta biết là năm 2010, Mỹ mua tháp gió của Trung Quốc trị giá hơn 103 triệu đô la và của Việt Nam gần 52 triệu đồng, nghĩa là cũng không nhiều gì.

- Thế rồi, tháng 12 vừa qua, một hiệp hội gồm bốn doanh nghiệp Mỹ bị mất thầu cung cấp tháp gió tại Mỹ đã khiếu nại với bộ Thương Mại và với một cơ quan độc lập của Hoa Kỳ là Hội đồng Mậu dịch Quốc tế ITC, rằng doanh nghiệp Trung Quốc và Việt Nam được trợ giá nên bán tháp với giá quá thấp, tức là cạnh tranh bất chính. Vì vậy, hôm 18 tháng Giêng, bộ Thương Mại công bố quyết định điều tra hai chuyện. Thứ nhất là doanh nghiệp Trung Quốc và Việt Nam có bán phá giá không và thứ hai có nên đặt ra chế độ áp giá để trả đũa doanh nghiệp Trung Quốc không.

- Đáng chú ý trong vụ này là hiệp hội đó đòi nâng giá nhập khẩu sản phẩm của Trung Quốc thêm 64% và của Việt Nam thêm 59% cho công bằng. Quan điểm của bộ Thương Mại Mỹ lại gắt gao hơn vì cho rằng sản phẩm Trung Quốc bán vào Mỹ với giá thấp hơn sản phẩm Mỹ tới 213,5%, là rẻ bằng một phần ba, và doanh nghiệp Việt Nam thì rẻ hơn 140%, là rẻ hơn nửa giá của Mỹ.

- Song song, Hội đồng Mậu dịch Quốc tế ITC của Mỹ cũng mở cuộc điều tra và sẽ cho biết quan điểm vào trung tuần tháng Hai này. Khi họ điều tra như vậy là mọi doanh nghiệp liên hệ của Mỹ có quyền trình bày sự thể theo hướng này hay hướng khác để ảnh hưởng tới quyết định.

RFI: Khi anh trình bày là các doanh nghiệp liên hệ của Mỹ có thể tác động "theo hướng này hay hướng khác" thì điều ấy có nghĩa là gì?

Nguyễn Xuân Nghĩa: - Hãy tưởng tượng là ta có công ty sản xuất tháp gió và doanh nghiệp cung cấp điện năng, có khi là điện từ tháp gió nhập khẩu. Nhà sản xuất máy thì bị cạnh tranh với máy nhập và nhà sản xuất điện chẳng hạn lại muốn mua máy rẻ, dù là máy ở nước ngoài và không muốn có biện pháp áp giá để trả đũa.

- Hai loại doanh nghiệp ấy cùng tác động theo hướng đối nghịch với dàn luật sư và chuyên viên kinh tế hay mậu dịch của họ để so sánh giá cả của Mỹ, của Trung Quốc, Việt Nam, hay các xứ khác như Ấn Độ chẳng hạn, nhằm phân giải xem là có nạn trợ giá, cạnh tranh bất chính và có gây thiệt hại cho doanh nghiệp Mỹ hay chăng. Thành thử, trong trận đánh này không chỉ có doanh nghiệp Trung Quốc và Việt Nam đối đầu với doanh nghiệp Mỹ trước sự tài phán của các cơ quan công quyền mà còn có nhiều tác nhân cùng can thiệp vì quyền lợi của họ.

RFI: Thính giả của chúng ta có thể không mấy ngạc nhiên khi là một trận đánh về mậu dịch giữa Hoa Kỳ và Trung Quốc, nhưng vì sao Việt Nam cũng có mặt trong trận này?

Nguyễn Xuân Nghĩa: - Vì vậy tôi mới gọi đó là "chuyện phải gió"!

- Việt Nam không là đại gia về công nghiệp phong năng hay điện gió mà cũng chả có sản lượng đáng kể - và trong 10 nhà sản xuất lớn nhất thế giới thì có bốn doanh nghiệp Trung Quốc. Theo như tôi biết thì Việt Nam chỉ có hai nhà sản xuất. Một ở Bà Rịa – Vũng Tầu thì kết hợp với doanh nghiệp Nam Hàn. Doanh nghiệp kia ở huyện Kim Thành tỉnh Hải Dương với số vốn kinh doanh chỉ có 50 triệu đô la thì do thông tin từ phía Trung Quốc mà mình được biết là mua thiết bị của Trung Quốc. Đấy chính là doanh nghiệp bị phía Mỹ khiếu nại là bán phá giá!

- Tôi e là Việt Nam bị vạ lây vì mua đồ rẻ của Trung Quốc rối dán nhãn Việt Nam mà bán qua Mỹ và khi phía Hoa Kỳ muốn xử trí với Trung Quốc vì những lý do bên trong nước Mỹ thì Việt Nam ở giữa bị trúng gió... Chuyện này thật ra không lạ vì Hoa Kỳ và cả Âu châu biết rằng Việt Nam cũng là hành lang tuồn hàng Trung Quốc vào các thị trường Âu-Mỹ.

- Nhìn từ Hoa Kỳ thì tôi thiển nghĩ rằng nước Mỹ có thiện cảm và thật ra muốn nâng đỡ kinh tế Việt Nam, trong khi vẫn phải canh chừng Trung Quốc về nhiều mặt. Nhưng khi doanh nghiệp và cả nhà nước Việt Nam lại muốn giúp Trung Quốc lọt cửa ải của Mỹ để chinh phục thị trường Hoa Kỳ thì ở đây người ta phải xét lại. Ta có gọi đó là chuyện mắc dịch chắc là không sai !

RFI: Trở lại phần bối cảnh như anh trình bày, thì trong hoàn cảnh kinh tế khó khăn mà lại vào một năm tranh cử tại Hoa Kỳ, mâu thuẫn về mậu dịch tất nhiên sẽ chỉ tăng chứ không giảm nên vụ điều tra và kiện cáo này chắc là sẽ tiếp tục trong những ngày tháng tới ?

Nguyễn Xuân Nghĩa: - Ngay sau khi nhậm chức, tổng thống Barack Obama đã lập kế hoạch gia tăng xuất khẩu gấp đôi trong vòng năm năm để tạo thêm hai triệu việc làm cho dân Mỹ. Đấy là một quốc sách đầy tham vọng và cho thấy nước Mỹ không dễ dàng mở cửa đón nhận hàng hóa của thiên hạ như trong sáu bảy chục năm liền, nhất là khi đã bị bội chi và mắc nợ tới mức kỷ lục.

- Trong bài diễn văn về Tình hình Liên bang vào tuần trước, ông Obama còn đếm từng trận tranh chấp với Trung Quốc như một thành tích biểu kiến của mình. Ở giữa hai chuyện này là kế hoạch của ông nhằm phát huy công nghệ sạch và nâng đỡ các doanh nghiệp Mỹ sản xuất quang năng hay phong năng đều bề tắc. Mà một doanh nghiệp được chính quyền trợ giúp rất nhiều là Solyndra tại California lại phá sản vì không cạnh tranh nổi với các loại pin mặt trời quá rẻ của Trung Quốc. Vì vậy tôi nghĩ rằng tranh chấp về ngoại thương sẽ còn gia tăng.

- Sau cùng, riêng với Việt Nam, ta không quên là cùng với chuyện tháp gió, ngày 18 vừa qua bộ Thương Mại Mỹ cũng mở cuộc điều tra về việc doanh nghiệp Đài Loan và Việt Nam bán mắc áo bằng sắt vào Mỹ với giá quá rẻ và gây thiệt hại cho các nhà sản xuất Mỹ. Tức là sau mắc áo Trung Quốc đến lượt mắc áo Đài Loan và Việt Nam cũng đang bị Mỹ chiếu cố!

- Năm 2010, Việt Nam bán có 29 triệu đô la mắc áo bằng sắt vào Mỹ và so với số xuất siêu đã đạt với Hoa Kỳ là cả chục tỷ đô la một năm thì không nhiều nhặn gì. Nhưng vì người khôn của khó nên ba doanh nghiệp Mỹ bị thiệt hại đã đầu đơn khiếu nại và Bộ Thương Mại mới phải điều tra xem có nên áp dụng biện pháp trả đũa bằng hàng rào quan thuế hay chăng. Hội đồng Mậu dịch Quốc tế Mỹ cũng đang nghiên cứu vụ này và sẽ có phán quyết vào ngày 13 tháng tới.

RFI: Thưa anh, sau chuyện cá da trơn có phải là "catfish" hay không để vượt qua cửa ải của kỹ nghệ nuôi cá của Mỹ ở bốn tiểu bang miền Nam thì nay lại có chuyện tháp gió và mắc áo. Anh có thấy rằng buôn bán với Hoa Kỳ là chuyện khó khăn cho doanh nghiệp Việt Nam không?

Nguyễn Xuân Nghĩa: - Tôi cho là việc gì và ở đâu mà chẳng có những khó khăn riêng.

- Nhưng từ khi Việt Nam bang giao và mở rộng buôn bán với Hoa Kỳ thì xuất khẩu tăng 300 lần, từ 50 triệu đô la vào năm 1994 tăng vọt lên gần 15 tỷ vào năm 2010, mà nhập khẩu chỉ tăng 20 lần, nên được xuất siêu 11 tỷ trong khi lại bị nhập siêu một ngạch số tương tự với Trung Quốc.

- Chi tiết ấy cho thấy mối lợi của Việt Nam nằm tại Mỹ. Mà thật ra cả chính quyền lẫn nhiều doanh nghiệp Hoa Kỳ đều muốn cải thiện và gia tăng quan hệ mậu dịch với Việt Nam. Nếu biết được luật chơi của Mỹ, trong đó có cả một rừng luật lệ, thì Việt Nam vẫn có lợi, miễn là đừng dại dột moi tiền của Mỹ cho doanh nghiệp Trung Quốc thì sẽ rơi vào cảnh "thằng còng làm cho thằng ngay ăn" mà lãnh cái nạn "quít làm cam chịu".

- Câu kết luận ở đây là Việt Nam đừng chơi dại, chưa nói gì đến việc giới dân cử Hoa Kỳ vứa mới phàn nàn với Đặc sứ Thương mại Hoa Kỳ là Việt Nam càng đạt thắng lợi về mậu dịch lại càng thoái trào về nhân quyền. Giới dân cử này mà tác động vào hồ sơ mậu dịch đang thương thảo là người dân Việt Nam lại thêm một tầng khó khăn khác - và họ phải biết là từ đâu mà ra.

RFI: Xin cảm ơn chuyên gia kinh tế Nguyễn Xuân Nghĩa tại Hoa Kỳ.

 

Bỉm Sơn, Thanh Hóa: Biểu tình phản đối chính quyền cướp chợ


Các hộ kinh doanh tập trung tại cổng chợ Bỉm Sơn phản đối việc UBND thị xã bán chợ (Ảnh : Báo Dân Trí)


Bắt đầu từ sáng mùng một tết Nguyên đán, 23/01/2012, hàng ngàn người dân đã kéo đến khu vực chợ Bỉm Sơn (Thanh Hóa) biểu tình phản đối những hành vi mờ ám của chính quyền trong việc lấy đất chợ giao cho tư nhân (thực chất là những thế lực sân sau của các quan chức địa phương).

Cuộc biểu tình liên tục diễn ra trong nhiều ngày, kể cả ban đêm nhằm ngăn chặn âm mưu của các quan chức UBND Bỉm Sơn muốn lợi dụng lúc bà con nghỉ tết để phá chợ.

 Được biết, những người tham gia biểu tình gồm có hơn 800 tiểu thương đang buôn bán tại khu vực chợ Bỉm Sơn, cùng với những người thân trong gia đình.

Theo báo Dân Trí, chợ Bỉm Sơn có từ lâu đời, do người dân cùng đóng góp xây dựng nên. Tuy nhiên, dưới danh nghĩa "chuyển đổi mô hình kinh doanh", những quan chức địa phương đã tìm cách thu hồi chợ để bán cho công ty Đông Bắc.

Trước những thủ đoạn mờ ám hòng cướp đoạt tài sản của nhân dân, đông đảo tiểu thương tại chợ Bỉm Sơn đã nhiều lần lên tiếng phản đối hành vi mờ ám này.

Ngày 28/12/2011, khoảng 800 tiểu thương đồng loạt đóng cửa hàng, kéo đến UBND Phường Bỉm Sơn để tham dự cuộc họp với phía chính quyền. Tại cuộc họp, UBND thị xã Bỉm Sơn tuyên bố đã bán chợ cho cty Đông Bắc mà không thông qua ý kiến của tiểu thương, việc làm này đã khiến cho bà con nhân dân vô cùng phẫn nộ.
 

Ngày 09/01/2012, phía chính quyền tiếp tục thông báo các hộ kinh doanh phải gia hạn hợp đồng trong thời hạn 7 ngày, nếu không sẽ tổ chức cưỡng chế, phá dỡ các quầy hàng. Hành động này đã gây một làn sóng bất bình, dẫn đến cuộc biểu tình của hàng ngàn người dân tại khu vực chợ vào sáng mùng 1 tết (23/01/2012).

Dù là những ngày tết, nhưng cuộc biểu tình của bà con nhân dân vẫn diễn ra liên tục trong nhiều ngày, bất kể ngày cũng như đêm. Nhiều hộ dân mang theo cả chăn chiếu ra canh giữ không cho chính quyền tổ chức phá chợ.

Trước áp lực của đông đảo người dân, đến ngày 29/01/2012, đại diện phía chính quyền buộc phải tổ chức một cuộc họp đối thoại với các hộ kinh doanh. Trong lúc hai bên đối thoại, phía chính quyền đã tỏ ra quanh co, tránh né, vì thế cuộc họp không đi đến kêt quả.

Hiện nay, việc buôn bán tại chợ Bỉm Sơn vẫn chưa trở lại hoạt động bình thường.

Có thể thấy, việc các quan chức UBND Thị xã Bỉm Sơn đi đêm với doanh nghiệp trong việc bán chợ, không thông qua ý kiến người dân chính là hành vi mờ ám, tước đoạt trắng trợn mồ hôi công sức của người dân. Trong thời buổi kinh tế ngày càng khó khăn, ngoài nỗi lo cơm áo gạo tiền, người dân vẫn phải sống chung nỗi lo sợ bị cướp đoạt bởi những thế lực cường hào ác bá mới.

Nhân dân đã không đồng ý, nhưng chính quyền UBND Thị Xã Bỉm Sơn vẫn cố làm. Phải chăng đằng sau kế hoạch chuyển giao chợ cho tư nhân còn có những bản hợp đồng mờ ám khác?  
Nguồn: Danlambao