THÔNG BÁO !

Trang blog diễn đàn đã được dời sang địa chỉ mới http://ptlambao.blogspot.com/ . Vui lòng vào đây để theo dõi tin tức mới và tiện việc ủng hộ. Trang này sẽ lưu giữ những thông tin cũ . Xin cả ơn sự ủng hộ của mọi người

TM Ban Điều Hành Blog

25 January 2012

Không có Tết cho nhóm Bảo Vệ Sự Sống


2012-01-24

Tết đã và đang đến với mọi người Việt trong và ngoài nước. Khắp nơi dù nghèo hay giàu cũng cố chuẩn bị một cái Tết rôm rả để đón chào năm mới.

Photo by Nhóm Bảo Vệ Sự Sống

Nhóm Bảo Vệ Sự Sống

Thế nhưng, ở những góc khuất của 3 miền đất nước, vẫn có những người không biết Tết là gì. Một trong những con người không hưởng được  hương vị Xuân của năm mới là các anh em sinh viên Công giáo của nhóm Bảo Vệ Sự Sống thuộc địa phận Vinh (Nghệ An). 

Công việc thầm lặng

Trong khi pháo hoa đang tưng bừng nổ khắp mọi nơi thì các em sinh viên đang làm việc cật lực để đóng cho đủ số hòm cho các thai nhi trong những ngày nghỉ Tết. Thông tín viên Tường An phỏng vấn ông J.B Nguyễn Hữu Chắc, trưởng nhóm Bảo Vệ Sự Sống.

Với đôi bao tay, một túi nilon và chiếc xe đạp. Hàng ngày, một nhóm sinh viên Công giáo thay nhau tìm đến các bệnh viện, phòng khám sản nhặt những bào thai không có cơ hội được sinh ra làm người để mang đi chôn cất. Một việc làm thầm lặng ít ai biết đến…

Đó là những sinh viên đang theo học các trường Cao đẳng, Đại học tại Thành Phố Vinh (Nghệ An). Họ tham gia nhóm Bảo Vệ Sự Sống với ý nguyện chuyển đến thông điệp hãy bảo vệ sự sống, bảo vệ môi trường và hướng con người đến với nhân bản.

Nhóm được thành lập ngày 8 tháng 12 năm 2007 tại giáo xứ Giáo Hòa với 8 gia đình, 5 người độc thân và ra mắt chính thức ngày 31 tháng 12 năm 2007 tại giáo họ Trung Mỹ, giáo xứ Cầu Rầm với trên 60 sinh viên. Ý tưởng hình thành nhóm được bắt đầu từ một chứng kiến rất ngẫu nhiên tại một bãi rác của thành phố Vinh. Trưởng nhóm J.B Nguyễn Hữu Chắc kể lại sự tình cờ của một buổi chiều tháng 6 năm 2007 như sau :

"Tháng 6 năm 2007 chúng tôi về Vinh để chơi cùng với 1 số anh em bạn, trong đó có anh Frăng-xi –cô Phạm Xuân Diệu mà hiện giờ đang bị cầm tù. Trong lúc anh em đi chơi, thì đi ngang qua một bãi rác của thành phố Vinh, tôi thấy có mấy con chó nó lằng nhằng, lằng nhằng nó tha…. 

Nhìn từ xa thì mình thấy nó giống hình một đứa trẻ thì anh em chúng tôi chạy tới, dừng lại. Thì quả đúng đó là một đứa trẻ sơ sinh mà người ta đẻ hay người ta phá thai gì đó mà người ta vất ở bãi rác. Thật sự trong lòng chúng tôi chết lặng đi là bởi vì chúng tôi là những người công giáo, cái giáo huấn về nhân vị con người phải được tôn trọng từ lúc tạo sinh cho đến lúc chết một cách tự nhiên. Và thân xác con người cũng không phải là cọng rác để vất đi mà nó sẽ sống lại vào ngày mai, cho nên phải rất là tôn trọng.

Thế thì khi thấy thảm cảnh đó thì anh em chúng tôi tìm cách chôn đứa bé đó và sau đó chúng tôi đi hỏi thăm thì biết được đó là vấn đề phá thai. Và anh em chúng tôi bàn với nhau là phải làm một cái gì đó….."

Khó khăn trăm bề

Và « cái gì đó » đã đánh dấu một bước ngoặt trong cuộc đời JB Nguyễn Hữu Chắc, mà theo ông đó là sứ mệnh, là ơn gọi của Chúa. Ông Chắc kể tiếp :

bvss-250.jpg
Sinh viên Hoàng Phong và đứa trẻ anh cưu mang. Photo by Nhóm Bảo Vệ Sự Sống
"Ngày hôm sau thì chúng tôi đi đến một số bệnh viện để xem tình hình như thế nào? Thì…chúng tôi kinh hoàng hơn ; Đó là trong các bệnh viện, phá thai rất là nhiều và được một số bác sĩ thật là tâm giao, quen biết người ta cho biết là : Nhưng bào thai chưa thành hình người, tức là phá thai bằng cách nạo, hút thì đổ vào toa-lét và nhấn nút là xong. Còn những phá thai kêu bằng àm cô-vắc, tức là cho sinh non thì vất vào chung với rác y tế. Đó là những bác sĩ thật là tâm huyết họ mới cho chúng tôi biết như vậy. Còn những bác sĩ bình thường thì họ nói rất là ngon, tức là họ xử lý rác y tế bằng cách là mang thuê chôn, hỏa thiêu, hậu sự rất là tươm tất. Nhưng cái đó thức tế là không có. 

Mấy buổi tối liền, chúng tôi cứ 2 giờ sáng chúng tôi đi theo dõi thì đúng là bỏ chúng vào rác y tế rồi mang đi đổ chung như vậy thôi. Và chúng tôi thấy rất là đau đớn. Người ta đã cướp đi cái quyền sinh của các cháu, người ta lại cướp đi luôn cái quyền được chết đi như một con người của các cháu. Thế cho nên chúng tôi nẩy ra ý định thành lập nhóm bảo vệ sự sống từ đó."

Tưởng rằng những công việc đầy tính nhân bản ấy sẽ được ủng hộ, cổ vũ. Nào ngờ, nhóm đã gặp rất nhiều khó khăn, trở ngại từ thầy cô của các em sinh viên cho đến chính quyền địa phương :

"Chúng tôi là những người lội ngược dòng nước thì chúng tôi gặp vô vàn những điều khó khăn, khó khăn đủ mọi tứ bề : từ Giáo quyền thì cũng chưa tin tưởng lắm. Nhưng cái kinh hoàng nhất là chúng tôi gặp áp lực lớn từ chính quyền : Có một cái nghĩa trang thì khi mà chúng tôi chôn cất, các ban ngành, đoàn thể thì họ mới nói là : Cái mà mang xác ở đâu về đây chôn là bất hợp pháp. Tôi mới nói đùa « Các-Mác nói chỉ có con vật mới ngoảnh mặt trước nỗi đau của đồng loại để trau chuốt bộ lông của mình. Tại sao có thể so bì, tị nạnh là xác chết ở đâu hay xác chết ở đây mới được chôn ở đây. Họ đều là người Việt Nam cả ! 

Kể cả ông Hiệu trưởng trường Cao đẳng Sư phạm Nghệ an Phạm Bá Thắng tụ tập toàn trường lại rồi tuyên truyền rằng cái việc ấy là phản động …

Bác sĩ mà nhìn thấy chúng tôi thì nói « báo công an để bắt mầy đó » Thế rồi thì các em mà đi làm việc với tôi thì bị các lớp trưởng, các bí thư lớp hết hù dọa, đe dọa, lại dụ dỗ để gây áp lực cho các em. Đặc biệt mấy thầy cô dạy chính trị họ nhục mạ các em đó trước mặt cả trường chứ không phải trước lớp thôi đâu. 

Họ cứ cho rằng chúng tôi đi làm là phải có tiền của thế lực thù địch nào đó . Khó khăn thì vô cùng bởi vì tôi trong Sài Gòn vào đây chỉ có hai vợ chồng với hai bàn tay không, anh em thì toàn là giáo dân cả, dân thường thôi, cho nên là chẳng có kinh tế, cơ sở để hoạt động gì cả. Nhiều cái khó khăn lắm !"

Chúng tôi là những người lội ngược dòng nước thì chúng tôi gặp vô vàn những điều khó khăn. Nhưng cái kinh hoàng nhất là chúng tôi gặp áp lực lớn từ chính quyền.

Ông J.B Nguyễn Hữu Chắc

Không nhận được tài trợ từ bất cứ một cơ quan nào để có thể thực hiện được lý tưởng của mình, ông và các em đã chấp nhận những thử thách từ cuộc sống, tìm niềm vui trong việc cứu rỗi :

"Ở trong khu vực xã này mà có những đám cưới, đám tang, đám giỗ …. những thức ăn khách ăn chưa hết thì anh em gia đình họ dồn lại cho chúng tôi. Có khi chúng tôi xin về ăn được cả một tuần. Có một bà Mẹ, năm nay 80 tuổi rồi, cứ hàng ngày bà khoác cái túi ra chợ xin, người thì cho bó rau, ai cho cái gì bà mang về cái đó. Các em sinh viên vẫn về nhà lấy gạo, mỗi em mỗi tháng đóng góp một ít. 

Rồi như Tết bây giờ thì ngày đêm thầy trò đi bán hương Tết. Bán hương Tết cũng là cơ hội để tạo ra nguồn kinh phí để lo cho các chị em."

Cần những đóng góp thực tế

Những ngày Xuân với nhóm Bảo Vệ Sự Sống cũng chỉ là những ngày bình thường như các ngày khác trong năm, vì đơn giản : đối với họ không có Tết.

nhom-250.jpg
Các trẻ được nhóm cứu sống và nuôi dưỡng. Photo by Nhóm Bảo Vệ Sự Sống
"Chúng tôi chỉ được nghỉ ngày mùng một Tết bởi vì có những năm tối 30 chúng tôi vẫn phải đi chôn các cháu và sáng mồng hai chúng tôi đã phải khóc chôn các cháu rồi ! Ví dụ cách đây 2 năm, sáng sớm có 1 thai phụ không có 600 ngàn đồng nộp viện phí, thế là chúng tôi phải ra cổng nhà thờ đứng, chặn mấy người quen lại rỏ vào tai nói thôi bây giờ phải chạy về nhà lấy tiền để đưa bà đẻ đi đẻ. Anh em quen cùng trong nhóm người ta thông cảm người ta chạy về nhà lấy tiền chứ cũng không dám tới nhà mượn. Nói như vậy để chị thấy rằng chúng tôi không có Tết đâu."

Từ 1 nhóm nhỏ ở Vinh với trên dưới 60 người, sau 4 năm hoạt động nhóm đã phát triển thành 7 nhóm với trên dưới 400 thành viên hoạt động ở vùng Nghệ An, Hà Tĩnh và Quảng Bình. Từ những run sợ ban đầu khi nhìn những bào thai còn nhầy nhụa máu, họ đã trở thành những chuyên viên làm việc bất vụ lợi ngày đêm. Có những bào thai vẫn còn thoi thóp sống nhiều giờ sau khi đưa về, được họ rửa ráy, khâm liệm rồi mới chôn cất. Nhiều anh em sinh viên đã trở thành những Cha Mẹ bất đắc dĩ của hàng chục đứa bé vô thừa nhận. Ông Chắc kêu gọi sự đồng cảm và xắn tay áo của mọi người :

"Khi mà Hội đồng Giám mục mở những lớp tập huấn ở Sài Gòn, chúng tôi cũng có gặp những giáo sư, bác sĩ ở bên nhà nước, ở bên bệnh viện Từ Dũ, bệnh viện Hùng Vương tới hướng dẫn giúp chúng tôi và họ cũng nói như thế này : Phá thai hôm nay ở Việt Nam là một bài toán hóc búa cho toàn xã hội cho nên cần đến toàn xã hội phải hành động. Và họ kêu gọi rất là thiết tha họ nói cám ơn quý vị công giáo vì quý vị là những người đi tiên phong, những người đi đầu. 

Nhưng, nói thế mà không phải thế ! Ở Việt Nam của chúng ta, con đường dài nhất là con đường từ miệng đến tay. Miệng nói một đằng những tay làm một nẻo. Thí dụ như họ kêu gọi chúng tôi đó, nhưng khi chúng tôi đi làm thì lại có những khó khăn ngăn trở như vậy đó. Rất nhiều tổ chức hô hào, nhưng tôi nói rằng, cái công việc Bảo vệ Sự sống ngày hôm nay nó rất cấp bách, nó không cần đến những lời hô hào mà cái quan trọng hơn, nó cần đến sự xắn tay. 

Thế cho nên chúng ta hãy xắn tay lên để đóng góp một việc gì đó cho dân tộc này, cho quê hương này, cho đất nước này. Qua đây chúng tôi cũng mong các bậc chính quyền là chúng tôi làm cái việc này không phải thế lực thù địch nào nó thuê đâu. Chúng tôi làm những việc là tốt cho quê hương, tốt cho đất nước theo giáo huấn của công giáo để trở thành người công giáo tốt, người công dân tốt thôi cho nên là cố gắng đối thoại với nhau để đừng có hiểu nhầm và đừng có gây nên cái rạn nứt giữa chúng tôi và quý vị đó."

Rất nhiều tổ chức hô hào, nhưng tôi nói rằng, cái công việc Bảo vệ Sự sống ngày hôm nay nó rất cấp bách, nó không cần đến những lời hô hào mà cái quan trọng hơn, nó cần đến sự xắn tay. 

Ông J.B Nguyễn Hữu Chắc

Trong niềm kính phục và ngưỡng mộ những hành động âm thầm nhưng cao quý của các anh em trong nhóm Bảo Vệ Sự Sống. Chúng tôi xin được gửi đến quý vị lời chúc mừng năm mới của trưởng nhóm Nguyễn Hữu Chắc như một kết thúc của bài tường trình này : 

"Năm mới bước đến, chúng tôi cũng xin kính chúc mọi người được mạnh khỏe, được dồi dào sức khỏe, công việc làm ăn phát đạt. Và cái quan trọng hơn nữa là năm mới rồi thì cái não trạng nó cũng suy nghĩ mới hơn một chút xíu là đừng lấy cái chuyện giết chóc làm vinh quang và tự hào bởi vì tôi thì không sinh ra trong thời đó nhưng tôi nghe kể lại là đã có một thời là con cái tự hào, hãnh diện vì giết được Cha Mẹ, gọi Cha Mẹ bằng thằng, bằng con, rồi đem ra đấu tố rồi giết. 

Rồi bây giờ cha mẹ mang con cái ra giết, tự hào hãnh diện vì chuyện mình làm. Nó nguy hiểm quá, nó ghê gớm quá. Tôi chỉ gửi đến bà con cái tâm huyết thật sự từ đáy lòng tôi như vậy." 

Theo dòng thời sự:

Vui xuân, không quên gia đình của các người tù chính trị


2012-01-24

Theo phong tục của người Việt đi thăm thân nhân, bạn bè trong ba ngày tết, nhân ngày mồng hai tết Gia Minh liên lạc một vài gia đình có người thân đang bị giam cầm và một cựu tù nhân chính trị mới mãn hạn trước tết.

AFP

Nhộn nhịp chợ Tết.


Tết là dịp đoàn tụ gia đình của người Việt Nam. Thế nhưng do hoàn cảnh, nhiều người Việt phải ăn tết trong cảnh thiếu vắng người thân yêu của họ. Một trong những hoàn cảnh đó là những gia đình có người đang bị giam cầm, đặc biệt vì chính kiến của họ không giống quan điểm của nhà cầm quyền.

Những cái Tết buồn


Chính bởi thiếu vắng người thân nên trong lúc nhiều  người khác vui đón xuân, thì những gia đình của tù nhân chính trị đều có những nổi buồn giống nhau.

Bà Dương thị Tân, vợ của ông Nguyễn Văn Hải, tức blooger Điếu Cày, chia xẻ về chuyện ăn tết của gia đình và thông tin về tình hình ông Hải, người vẫn còn biệt vô âm tín cho đến lúc này:

Gia đình chúng tôi cũng như mọi người thôi, Tết đến xuân về cũng phải đón xuân, mặc dù đón xuân trong sự lo âu. Cho đến lúc này gia đình chúng tôi vẫn không có tin tức gì về ông Hải cả. Các con tôi cũng lo như tôi.
 
Hôm ngày 20 tức 27 tết, An ninh điều tra nói họ hết trách nhiệm, còn Viện Kiểm sát nói họ không làm việc khi chưa có giấy tờ gì. Chúng tôi chạy từ ngày 17 đến ngày 20 tháng giêng thì họ cứ đổ qua đổ lại như thế. 
Chị Dương Thị Tân và chồng Điếu Cày Nguyễn Văn Hải chụp năm 2007. RFA file
Chị Dương Thị Tân và chồng Điếu Cày Nguyễn Văn Hải chụp năm 2007. RFA file 
Cuối cùng người chỗ Viện Kiểm sát nói sau Tết sẽ giải quyết.
Hôm ngày 20 tức 27 tết, An ninh điều tra nói họ hết trách nhiệm, còn Viện Kiểm sát nói họ không làm việc khi chưa có giấy tờ gì. Chúng tôi chạy từ ngày 17 đến ngày 20 tháng giêng thì họ cứ đổ qua đổ lại như thế. Cuối cùng người chỗ Viện Kiểm sát nói sau Tết sẽ giải quyết.
Bà Dương thị Tân


Ngoài người thân là ông Nguyễn Văn Hải, bà Dương thị Tân cũng có người bạn quen là bà Tạ Phong Tần, từng ở tại nhà của bà Tân, nhưng bị công an bắt đi hồi năm ngoái đến nay cũng chưa được gặp mặt thân nhân. Bà Dương thị Tân cho biết thông tin về người bạn Tạ Phong Tần:

Hôm ngày 14, 15 gì đó tôi không nhớ rõ, tôi cùng một số các linh mục Nhà thờ ( Dòng Chúa Cứu Thế) có xuống Bạc Liêu thăm gia đình cô Tần. Người em cô Tần là Tạ minh Tú. Cô này có đi gửi đồ nuôi nhưng họ không cho gặp. Họ nói cho gửi thêm một lần trước tết nhưng cô này nói xa xôi quá không đi được.

Vợ của một tù nhân lương tâm khác là nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa,  bà Trần Thị Nga, cho biết về việc ăn tết và thông tin lý do ông này bị biệt giam thêm ba tháng trong trại tù Nam Hà:

Nhà báo Tạ Phong Tần
Nhà báo Tạ Phong Tần
Tết cổ truyền thì nhà nào cũng như nhà nào, tôi cũng chuẩn bị một cái tết chu đáo; nhưng vắng người thân thì không thể như nhà người khác được. Mẹ con ở nhà ăn những thức ăn ngày Tết lại chạnh lòng nhớ đến chồng, nhớ đến cha; nhất là biết đợt này bố cháu bị biệt giam thêm ba tháng nữa.

Lý do tôi được chị Trang vợ anh Trội cho biết là hôm xem TV về Quốc hội họp, anh Nghĩa có nói lại gì đó với họ; ngoài ra họ giữ cuốn sách học tiếng Anh của anh Nghĩa quá lâu anh đòi lại và nói nếu không trả anh sẽ tuyệt thực. Thế là họ biệt giam anh Nghĩa và chuyễn sang trại khác.

Tết cổ truyền thì nhà nào cũng như nhà nào, tôi cũng chuẩn bị một cái tết chu đáo; nhưng vắng người thân thì không thể như nhà người khác được. Mẹ con ở nhà ăn những thức ăn ngày Tết lại chạnh lòng nhớ đến chồng, nhớ đến cha; nhất là biết đợt này bố cháu bị biệt giam thêm ba tháng nữa.
bà Trần Thị Nga


Trong ngày mồng hai tết, chúng tôi cũng gọi điện thoại đến chúc tết một cựu tù nhân chính trị mới mãn hạn 5 năm tù về tội tuyên truyền chống nhà nước CHXH chủ nghĩa VN và tội phá rối an ninh theo hai điều 88 và 89 Bộ Luật hình sự Việt Nam, hồi ngày 12 tháng giêng vừa qua, ông Trần Quốc Hiền. Ông cho biết tình hình ăn tết của gia đình như sau:

Nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa. RFA file
Nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa. RFA file
Thật sự đây là cái Tết đầu tiên sau khi ra khỏi tù nên gia đình có sự đầm ấm hơn trước đây khi vắng tôi. Nói chung như bao nhiêu gia đình khác ở Vn chúng tôi cũng lo một cái tết không đến nỗi nào. Tôi cũng biết có nhiều gia đình ở nơi khác cũng chật vật lắm, họ khó khăn khi tết đến. Đó là điều đáng buồn cho những gia đình không may mắn đó.


Chính quyền Việt Nam mỗi khi bị chất vấn về tình hình giam cầm những người bất đồng chính kiến đều một mực cho rằng tại Việt Nam không hề có tù nhân lương tâm- những người bị giam cầm vì chính kiến của họ. Tuy nhiên trong thực tế những người can đảm công khai những ý kiến của họ về tình hình đất nước như tiến sĩ luật Cù Huy Hà Vũ, bà Bùi thị Minh Hằng… đều bị nhà cầm quyền tìm mọi cách để giam tù họ, không cho phép họ tiếp tục bày tỏ chính kiến một cách công khai đến với nhiều người khác.

Cho đến nay vẫn chưa có thống kê chính thức về số tù nhân chính trị tại Việt Nam. Có người cho là hằng trăm người đang bị giam giữ và chịu đối xử khắc nghiệt trong nhà tù vì lý do chính trị và niềm tin tôn giáo. 

Theo dòng thời sự:

Cho ai còn chưa sáng mắtHỒI KÝ CỦA MỘT NGƯỜI HÀ NỘI


 
-"Toàn miền Bắc" biết được điều "cơ bản" về Xã hội chủ nghĩa là ... nói dối!  Mọi người, mọi nhà "thi đua nói dối", nói những gì Đảng nói.  Nói dối để sống còn, tránh "đàn áp", lâu rồi thành "nếp sống", cả một thế hệ hoặc lặng câm, hoặc nói dối, vì được "rèn luyện" trong xã hội ngục tù, lấy "công an" làm "nòng cốt" chế độ. -Người già Hànội chết dần, thế hệ thứ hai, "xung phong", "tình nguyện" hoặc bị "tập trung" xa rời Hànội. Bộ công an "quyết tâm quét sạch tàn dư đế quốc, phản động", nên chỉ còn người Hànội từ "kháng chiến" về, "nhất trí tán thành" những gì Đảng ... nói dối!
HỒI KÝ CỦA MỘT NGƯỜI HÀ NỘI
 
(Với bút hiệu tự do (chữ thường, viết liền) ông Nguyễn Văn Luận là tác giả bài "Người tìm tự do và tượng thần tự do" đã được bình chọn trúng giải chính thức trong giải sơ kết. Tác giả sinh năm 1937, hiện cư ngụ tại Worcester, Massachusetts. Công việc: Technician hãng điện tử ở Mass. Sau đây là bài viết mới nhất của ông.)

Ông Hòa là cựu sĩ quan Việt Nam Cộng Hòa, bị Cộng sản bắt đi tù năm 1975, sang Mỹ theo diện HO. Tôi gặp ông tại một tiệc cưới, trở thành bạn, thường gặp nhau bởi cùng sở thích, nói chuyện văn chương, thời thế, dù trong quá khứ ông sống tại miền Nam, tôi ở xứ Bắc.
Một lần tới thăm, cháu Thu Lan, con ông Hòa, hỏi tôi :
"Bác ở Hànội mà cũng đi tị nạn à...?"
Nghe hỏi tự nhiên nên tôi chỉ cười:
"Cái cột đèn mà biết đi, nó cũng đi, ... nữa là bác!"
Thực ra tôi đã không trốn thoát được từ lần đầu "vượt tuyến" vào miền Nam. Rồi thêm nhiều lần nữa và 2 lần "vượt biển", vẫn không thoát. Chịu đủ các "nạn" của chế độ cộng sản trong 27 năm ở lại miền Bắc, tôi không "tị nạn", mà đi tìm Tự Do, trở thành "thuyền nhân", đến nước Mỹ năm 1982.
Sinh trưởng tại Hànội, những năm đầu sống ở Mỹ, tôi đã gặp nhiều câu hỏi như cháu Thu Lan, có người vì tò mò, có người giễu cợt . Thời gian rồi cũng hiểu nhau
Tôi hằng suy nghĩ và muốn viết những giòng hồi tưởng, vẽ lại bức tranh Hànội xưa, tặng thế hệ trẻ, và riêng cho những người Hànội di cư. 
Người dân sống ở miền Nam trù phú, kể cả hàng triệu người di cư từ miền Bắc, đã không biết được những gì xảy ra tại Hànội, thời người Cộng sản chưa vận com-lê, đeo cà-vạt, phụ nữ không mặc áo dài.
Hiệp định Geneve chia đôi nước Việt. Cộng sản, chưa lộ mặt là Cộng sản, tràn vào miền Bắc tháng 10 năm 1954. Người Hànội đã "di cư" vào miền Nam, bỏ lại Hànội hoang vắng, tiêu điều, với chính quyền mới là Việt Minh, đọc tắt lại thành Vẹm. Vì chưa trưởng thành, tôi đã không hiểu thế nào là ...Vẹm!
Khi họ "tiếp quản" Hànội, tôi đang ở Hải phòng. Dân đông nghịt thành phố, chờ "tầu há mồm" để di cư. Trước Nhà Hát Lớn, vali, hòm gỗ, bao gói xếp la liệt. Lang thang chợ trời, tôi chờ cha tôi quyết định đi Nam hay ở lại. Hiệp định Geneve ghi nước Việt Nam chỉ tạm thời chia cắt, hai năm sau sẽ "Tổng tuyển cử" thống nhất. Ai ngờ Cộng sản miền Bắc "tổng tấn công" miền Nam!
Gia đình lớn của tôi, không ai làm cho Pháp, cũng không ai theo Việt Minh. Cha tôi làm chủ một hãng thầu, nghĩ đơn giản là dân thường nên ở lại. Tôi phải về Hànội học.
Chuyến xe lửa Hànội "tăng bo" tại ga Phạm Xá, nghĩa là hai chính quyền, hai chế độ, ngăn cách bởi một đoạn đường vài trăm mét, phải đi bộ hoặc xe ngựa. Người xuống Hải phòng ùn ùn với hành lý để đi Nam,người đi Hànội là con buôn, mang "xăng" về bán. Những toa tầu chật cứng người và chất cháy, từ chai lọ đến can chứa nhà binh, leo lên nóc tầu, bíu vào thành toa, liều lĩnh, hỗn loạn ... 
Tới cầu Long Biên tức là vào Hànội. Tầu lắc lư, người va chạm người. Thằng bé ù chạc 15 tuổi, quắc mắt nhìn tôi:
"Đề nghị đồng chí xác định lại thái độ, lập trường tư tưởng..!". 
Tôi bàng hoàng vì thứ ngoại ngữ Trung quốc, phiên âm thành tiếng Việt, nghe lần đầu không hiểu, để rồi phải "học tập" suốt 20 năm, "ngoại ngữ cộng sản": đấu tranh, cảnh giác, căm thù và ... tiêu diệt giai cấp! (Thứ ngôn ngữ này ghi trong ngoặc kép).
Hànội im lìm trong tiết đông lạnh giá, người Hànội e dè nghe ngóng từng "chính sách "mới ban hành.  "Cán bộ" và "bộ đội" chỉ khác nhau có ngôi sao trên mũ bằng nan tre, phủ lớp vải mầu cỏ úa, gọi là "mũ bộ đội", sau này có tên là "nón cối".  Hànội "xuất hiện" đôi dép "Bình Trị Thiên", người Bắc gọi là "dép lốp", ghi vào lịch sử thành "dép râu".  Chiếc áo dài duyên dáng, thướt tha của thiếu nữ Hànội được coi là "biểu hiện" của "tư sản, phong kiến", biến mất trong mười mấy năm sau, vì "triệt để cách mạng".  Lần đầu tiên, "toàn thể chị em phụ nữ" đều mặc giống nhau: áo "sơ mi", quần đen.  Hãn hữu, như đám cưới mới mặc sơ mi trắng vì "cả nước" không có xà phòng. 
Chơi vơi trong Hànội, tôi đi tìm thầy xưa, bạn cũ, hầu hết đã đi NamTôi phải học năm cuối cùng, Tú tài 2, cùng một số "lớp Chín hậu phương", năm sau sẽ sát nhập thành "hệ mười năm". Số học sinh "lớp Chín" này vào lớp không phải để học, mà là "tổ chức Hiệu đoàn", nhận "chỉ thị của Thành đoàn" rồi "phát động phong trào chống văn hóa nô dịch!". Họ truy lung ... đốt sách! Tôi đã phải nhồi nhét đầy ba bao tải, Hiệu đoàn "kiểm tra", lục lọi, từ quyển vở chép thơ, nhạc, đến tiểu thuyết và sách quý, mang "tập trung" tại Thư viện phố Tràng Thi, để đốt.  Lửa cháy bập bùng mấy ngày, trong niềm "phấn khởi", lời hô khẩu hiệu "quyết tâm", và "phát biểu của bí thư Thành đoàn": tiểu thuyết của Tự Lực Văn Đoàn là ... "cực kỳ phản động!"Vào lớp học với những "phê bình, kiểm thảo ... cảnh giác, lập trường", tôi đành bỏ học.  Chiếc radio Philip, "tự nguyện" mang ra "đồn công an", thế là hết, gia tài của tôi!
Mất đời học sinh, tôi bắt đầu cuộc sống đọa đày vì "thành phần giai cấp", "sổ hộ khẩu", "tem, phiếu thực phẩm", "lao động nghĩa vụ hàng tháng". Đây là chính sách dồn ép thanh niên Hànội đi "lao động công trường", miền rừng núi xa xôi.  Tôi chỉ bám Hànôi được 2 năm là bị "cắt hộ khẩu", ... đi tù!
Tết đầu tiên sau "tiếp quản", còn được gọi là" sau hòa bình lập lại", Hànội mơ hồ. Những bộ mặt vàng võ, áo quần nhầu nát, xám xịt, thái độ "ít cởi mở", từ "nông thôn" kéo về chiếm nhà người Hànội di cư. Người Hànội ở lại bắt đầu hoang mang vì những tin dồn và "chỉ thị": ăn Tết "đơn giản, tiết kiệm".  Hàng hóa hiếm dần, "hàng nội" thay cho "hàng ngoại".
Âm thầm, tôi dạo bước bên bờ Hồ Gươm, tối 30 Tết. Tháp Rùa, Cầu Thê Húc nhạt nhòa, ảm đạm, đền Ngọc Sơn vắng lặng. Chỉ có Nhà Thủy Tạ, đêm nay có ca nhạc, lần cuối cùng của nghệ sĩ Hànội.  Đoàn Chuẩn nhớ thương hát "Gửi người em gái miền Nam", để rồi bị đấu tố là tư sản, rạp xinê Đại Đồng phố Hàng Cót bị "tịch thu".  Hoàng Giác ca bài "Bóng ngày qua", thành "tề ngụy", hiệu đàn nhỏ phố Cầu Gỗ phải dẹp, vào tổ đan mũ nan, làn mây, sống "tiêu cực" hết đời trong đói nghèo, khốn khổ.  Danh ca Minh Đỗ,  Ngọc Bảo, nhạc sĩ Tạ Tấn, sau này làm gì, sống ra sao, "phân tán", chẳng ai còn gặp nhau, sợ thành "phản động tụ tập".
"Chỉ thị Đảng và Ủy ban Thành" "phổ biến rộng rãi trong quần chúng" là diệt chó. "Toàn dân diệt chó", từ thành thị đến "nông thôn". Gậy gộc, giây thừng, đòn gánh, nện chết hoặc bắt trói, rồi đầu làng, góc phố "liên hoan tập thể". Lý do giết chó, nói là trừ bệnh chó dại, nhưng đó là "chủ trương", chuẩn bị cho đấu tố "cải tạo tư sản" và "cải cách ruộng đất". Du kích, công an rình mò, "theo dõi", "nắm vững tình hình" không bị lộ bởi chó sủa. Mọi nơi im phăng phắc ban đêm, mọi người nín thở đợi chờ thảm họa.
Hànội đói và rách, khoai sắn chiếm 2 phần tem gạo, 3 mét vải "cung cấp" một năm theo "từng người trong hộ".  Mẹ may thêm chiếc quần "đi lao động" thì con nít cởi truồng.  Người thành thị, làm cật lực, xây dựng cơ ngơi, có ai ngờ bị quy là "tư sản bóc lột"? nhẹ hơn là "tiểu tư sản", vẫn là "đối tượng của cách mạng".
Nông dân có dăm sào ruộng đất gia truyền vẫn bị quy là "địa chủ cường hào"! Giáo sư Trương văn Minh, hiệu trưởng trường Tây Sơn, ngày đầu "học tập", đã nhẩy lầu, tự tử.
"Tư sản Hànội" di cư hết, chẳng còn bao nhiêu, nên "công tác cải tạo được làm "gọn nhẹ" và "thành công vượt mức", nghĩa là mang bắn một, hai người "điển hình", coi là "bọn đầu xỏ"  "đầu cơ tích trữ", còn thì "kiểm kê", đánh "thuế hàng hóa", "truy thu", rồi "tịch thu" vì "ngoan cố, chống lại cách mạng!". 
Báo, đài hàng ngày tường thuật chuyện đấu tố, kể tội ác địa chủ, theo bài bản của "đội cải cách" về làng, "bắt rễ" "bần cố nông", "chuẩn bị thật tốt", nghĩa là bắt học thuộc lòng "từng điểm": tội ác địa chủ thì phải có hiếp dâm, đánh đập, bắt con ở đợ, "điển hình" thì mang thai nhi cho vào cối giã, nấu cho lợn ăn, đánh chết tá điền, hiếp vợ sặc máu ...! Một vài vụ, do "Đảng lãnh đạo", "vận động tốt", con gái, con dâu địa chủ, "thoát ly giai cấp", "tích cực" "tố cáo tội ác" của cha mẹ . Cảnh tượng này thật não nùng! Lời Bác dạy suốt mấy mươi năm: "Trung với Đảng, hiếu với dân ..." là vậy!
"Bần cố nông" cắm biển nhận ruộng được chia, chưa cấy xong hai vụ thì "vào hợp tác", "làm ăn tập thể", ruộng đất lại thu hồi về "cộng sản".
"Toàn miền Bắc" biết được điều "cơ bản" về Xã hội chủ nghĩa là ... nói dối!  Mọi người, mọi nhà "thi đua nói dối", nói những gì Đảng nói.  Nói dối để sống còn, tránh "đàn áp", lâu rồi thành "nếp sống", cả một thế hệ hoặc lặng câm, hoặc nói dối, vì được "rèn luyện" trong xã hội ngục tù, lấy "công an" làm "nòng cốt" chế độ.
Ở Mỹ, ai hỏi bạn: "How are you?", bạn trả lời: "I'm fine, thank you". Ở miền Bắc, thời đại Hồ chí Minh, "cán bộ" hỏi: "công tác" thế nào?, dù làm nghề bơm xe, vá lốp, người ta trả lời: "...rất phấn khởi, ra sức thi đua, lập thành tích chào mừng ... các nước anh em!"
Bị bắt bên bờ sông Bến Hải, giới tuyến chia hai miền Nam Bắc, năm 19 tuổi, tôi bị giong về Lệ Thủy bởi "bộ đội biên phòng", được "tự do" ở trong nhà chị "du kích" hai ngày, đợi đò về Đồng Hới. Trải 9 trại giam nữa thì về tới Hỏa Lò Hànội, vào xà lim. Cảnh tù tội chẳng có gì tươi đẹp,  xã hội cũng là một nhà tù, không như báo, đài hằng ngày kêu to "Chế độ ta tươi đẹp".
Cơ hàn thiết thân, bất cố liêm sỉ, người tù "biến chất", người tứ chiến kéo về, nhận là người Hànội, đói rét triền miên nên cũng "biến chất"!  Đối xử lọc lừa, gia đình, bè bạn, họ hàng, "tiếp xúc" với nhau phải "luôn luôn cảnh giác".  Hànội đã mất nền lễ giáo cổ xưa, Hànội suy xụp tinh thần vì danh từ "đồng chí"!   
Nằm trong xà lim, không có ngày đêm, giờ giấc, nghe tiếng động mà suy đoán "tình hình" Ánh diện tù mù chiếu ô cửa sổ nhỏ song sắt, cao quá đầu, tôi đứng trên xà lim, dùng ngón tay vẽ chữ lên tường, "liên lạc" được với Thụy An ở xà lim phía trước.
Thụy An là người Hànội ở lại, "tham gia hoạt động" Nhân Văn Giai Phẩm, đòi tự do cho văn nghệ sĩ, sau chuyển lên rừng, không có ngày về Hànội.  Bà đã dùng đũa tre chọc mù một mắt, nói câu khí phách truyền tụng: "Chế độ này chỉ đáng nhìn bằng nửa con mắt!"
Người du lịch Việt Nam , ít có ai lên vùng thượng du xứ Bắc, tỉnh Lào Cai, có trại tù Phong Quang hà khắc, có thung sâu heo hút, có tù chính trị chặt tre vầu theo "định mức chỉ tiêu". Rừng núi bao la, tiếng chim "bắt cô trói cột", nấc lên nức nở, tiếng gà gô, thức giấc, sương mù quanh năm. 
Phố Hàng Đào Hànội, vốn là "con đường tư sản", có người trai trẻ tên Kim, học sinh Albert Sarreaut. Học trường Tây thì phải chịu sự "căm thù đế quốc" của Đảng, "đế quốc Pháp" trước kia và "đế quốc Mỹ" sau này.  Tù chính trị nhốt lẫn với lưu manh, chưa đủ một năm, Kim Hàng Đào "bất mãn" trở thành Kim Cụt, bị chặt đứt cánh tay đến vai, không thuốc, không "nhà thương" mà vẫn không chết.
Phố Nguyễn công Trứ gần Nhà Rượu, phía Nam Hànội, người thanh niên đẹp trai, có biệt danh Phan Sữa, giỏi đàn guitar, mê nhạc Đoàn Chuẩn, đi tù Phong Quang vì "lãng mạn".  Không hành lý nhưng vẫn ôm theo cây đàn guitar. Chỉ vì "tiểu tư sản", không "tiến bộ", không có ngày về...! Ba tháng "kỷ luật", Phan Sữa hấp hối, khiêng ra khỏi Cổng Trời cao vút, gió núi mây ngàn, thì tiêu tan giấc mơ Tình nghệ sĩ !
Người già Hànội chết dần, thế hệ thứ hai, "xung phong", "tình nguyện" hoặc bị "tập trung" xa rời Hànội. Bộ công an "quyết tâm quét sạch tàn dư đế quốc, phản động", nên chỉ còn người Hànội từ "kháng chiến" về, "nhất trí tán thành" những gì Đảng ... nói dối!
Tôi may mắn sống sót, dù mang lý lịch "bôi đen chế độ", "âm mưu lật đổ chính quyền", trở thành người "Hànội di cư", 10 năm về Hànội đôi lần, khó khăn vì "trình báo hộ khẩu", "tạm trú tạm vắng". "Kinh nghiệm bản thân" , "phấn đấu vượt qua bao khó khăn, gian khổ", số lần tù đã quên trong trí nhớ, tôi sống tại Hải phòng, vùng biển. 
Hải phòng là cơ hội "ngàn năm một thuở" cho người Hànội "vượt biên" khi chính quyền Hànội chống Tầu,  xua đuổi "người Hoa" ra biển, khi nước Mỹ và thế giới đón nhận "thuyền nhân" tị nạn.
Năm 1980, tôi vào Sàigòn, thành phố đã mất tên sau "ngày giải phóng miền Nam". Vào Nam, tuy phải lén lút mà đi, nhưng vẫn còn dễ hơn "di chuyển" trong các tỉnh miền Bắc trước đây. Tôi bước trên đường Tự Do, hưởng chút dư hương của Sài gòn cũ, cảnh tượng rồi cũng đổi thay như Hànội đã đổi thay sau 1954  vì "cán ngố" cai trị.
Miền Nam "vượt biển" ào ạt, nghe nói dễ hơn nên tôi vào Sàigòn, tìm manh mối.  Gặp cha mẹ ca sĩ Thanh Lan tại nhà, đường Hồ Xuân Hương, gặp cựu sĩ quan Cộng Hòa, anh Minh, anh Ngọc, đường Trần quốc Toản, tù từ miền Bắc trở về.  Đường ra biển tính theo "cây", bảy, tám cây (vàng lá) mà dễ bị lừa. Chị Thanh Chi (mẹ Thanh Lan) nhìn "nón cối" "ngụy trang" của tôi, mỉm cười: "Trông anh như cán ngố, mà chẳng ngố chút nào!" "Hànội, trí thức thời Tây, chứ bộ...!. Cả nước Việt Nam, ai cũng sẽ trở thành diễn viên, kịch sĩ giỏi!"
Về lại Hảiphòng với "giấy giới thiệu" của "Sở giao thông" do "móc ngoặc" với "cán bộ miền Nam" ở Saigòn, tôi đã tìm ra "biện pháp tốt nhất" là những dân chài miền Bắc vùng ven biển. Đã đến lúc câu truyền tụng "Nếu cái cột điện mà biết đi....", dân Bắc "thấm nhuần" nên "nỗ lực" vượt biên
Năm bốn mươi tư tuổi, tôi tìm được Tự Do, định cư tại Mỹ, học tiếng Anh ngày càng khá, nhưng nói tiếng Việt với đồng hương, vẫn còn pha chút "ngoại ngữ " năm xưa.  Cuộc sống của tôi ở Việt Nam đã đến "mức độ" khốn cùng, nên tan nát, thương đau.  Khi đã lang thang "đầu đường xó chợ" thì mới đủ "tiêu chuẩn" "xuống thành phần",  lý lịch có thể ghi là "dân nghèo thành thị", nhưng vẫn không bao giờ được vào "công nhân biên chế nhà nước". Tôi mang nhẫn nhục, "kiên trì" sang Mỹ, làm lại cuộc đời, nên "đạt kết quả vô cùng tốt đẹp", "đạt được nguyện vọng" hằng ước mơ!
Có người "kêu ca" về "chế độ tư bản" Mỹ tạo nên cuộc sống lo âu, tất bật hàng ngày, thì xin "thông cảm" với tôi, ngợi ca nước Mỹ đã cho tôi nhân quyền, dân chủ, trở thành công dân Hoa kỳ gốc Việt, hưởng đầy đủ "phúc lợi xã hội", còn đẹp hơn tả trong sách Mác Lê về giấc mơ Cộng sản. 
Chủ nghĩa Cộng sản xụp đổ rồi. Cộng sản Việt Nam bây giờ "đổi mới". Tiếng "đổi" và "đổ" chỉ khác một chữ "i". Người Việt Nam sẽ cắt đứt chữ "i", dù phải từ từ, bằng "diễn biến hòa bình". Chế độ Việt cộng "nhất định phải đổ", đó là "quy luật tất yếu của lịch sử nhân loại".
 
Ôi!  "đỉnh cao trí tuệ",  một mớ danh từ ...!
 
 

24 January 2012

Dân xã Vinh Quang gởi đơn tố giác vì bị vu khống


2012-01-23

Gia đình ông Đoàn Văn Vươn và Đoàn Văn Quý cùng bà con xã Vinh Quang đang thu thập chữ ký để tố giác hành vi vu khống của giới chức Hải Phòng. Quỳnh Chi tường trình trong phần sau:

Source báo phapluat

Chị Phạm Thị Báu, tức chị Hiền vợ ông Đoàn và chị Nguyễn Thị Thương, vợ ông Đoàn Văn Vươn


Hôm thứ Tư, gia đình ông Đoàn Văn Vươn và Đoàn Văn Quý chính thức viết đơn và tiến hành thu thập chữ ký nhằm tố giác hai giới chức TP Hải Phòng là ông Đỗ Trung Thoại – phó Chủ tịch UBND TP Hải Phòng và ông Đỗ Hữu Ca, Giám đốc CA TP Hải Phòng. 

Vu khống và chiếm đoạt tài sản công dân có tổ chức


Lá đơn do bà Nguyễn Thị Thương, vợ ông Đoàn Văn Vươn đứng tên nhằm tố cáo hai nhân vật trên "phủ nhận hội đồng cưỡng chế huyện Tiên Lãng, chiếm đoạt, hủy hoại tài sản" và "đổ tội cho dân". Người phụ trách thu thập chữ ký, chị Phạm Thị Báu, tức chị Hiền vợ ông Đoàn Văn Quý cho biết mục đích chính của lá đơn:
 
"Cái đơn ấy nhằm tố giác việc ông Đỗ Trung Thoại và ông Đỗ Hữu Ca đã dung túng cho việc cưỡng chế trái pháp luật đối với gia đình tôi. Thứ hai là họ đổ tội cho dân. Chúng tôi nhấn mạnh hai điểm ấy trong đơn tố giác".
 
Theo như lá đơn, việc ông Đỗ Trung Thoại và ông Đỗ Hữu Ca trả lời truyền thông trong nước là việc hủy hoại tài sản gia đình ông Đoàn Văn Vươn là do người dân làm là việc "dung túng, bao che cho hội đồng cưỡng chế và thách thức công luận". Theo nguồn tin từ phía chị Hiền, hiện tại có rất nhiều người ký tên vào lá đơn tố giác đó. Hầu hết họ là người dân xã Vinh Quang, chứng kiến sự việc và bức xúc trước việc bị chính quyền Hải Phòng đổ tội khi không xác định được danh tính người phá nhà ông Vươn.

Cái đơn ấy nhằm tố giác việc ông Đỗ Trung Thoại và ông Đỗ Hữu Ca đã dung túng cho việc cưỡng chế trái pháp luật đối với gia đình tôi. Thứ hai là họ đổ tội cho dân. Chúng tôi nhấn mạnh hai điểm ấy trong đơn tố giác
chị Phạm Thị Báu

 

Nhà ông Đoàn Văn Vươn không nằm trong diện tích cưỡng chế nhưng đã bị phá ủi sập. Screen  capture/vietnamnet
Nhà ông Đoàn Văn Vươn không nằm trong diện tích cưỡng chế nhưng đã bị phá ủi sập. Screen capture/vietnamnet
Một người dân ở xã Vinh Quang cho biết gia đình của bà đã đại diện ký tên vào lá đơn và bà rất bất bình trước hành động "đổ oan của chính quyền Hải Phòng". Bà nói:
 
"Hôm đó thì toàn bộ bà con đều đứng trên đê, có ai xuống đâu. Hôm cưỡng chế xong thì người ta rút về hết, còn bảo vệ trông coi chỗ ấy nên có ai xuống đâu. Sáng hôm sau bà con lên đê thì thấy nhà đã bị cào ủi sập. Người dân nào phá được? Còn nếu các ông ấy xác định được người dân nào phá thì phải xác định người dân đó là ai? ở khu vực nào. Còn chúng tôi chỉ biết là mình không được tham gia, cũng không biết ai phá. Chúng tôi bức xúc ở chỗ người dân không trực tiếp phá mà vì sao lại nói người ta phá?"
 
Trong lá đơn tố cáo, bà Nguyễn Thị Thương yêu cầu hai việc. Thứ nhất là "Điều tra làm rõ việc làm của hai ông trên có phải hai ông là kẻ chủ mưu, là kẻ dung túng, bao che cho Hội đồng cưỡng chế UBND huyện Tiên Lãng để họ chiếm đoạt tài sản công dân có tổ chức". 
 
Thứ hai là "Xem xét, truy tố trước pháp luật về việc hai ông dung túng, bao che, tiếp tay cho người khác để họ phạm tội theo quy định của pháp luật. Đồng thời phải bồi thường cho gia đình tôi về việc làm trên của hai ông". 

Điều tra làm rõ việc làm của hai ông trên có phải hai ông là kẻ chủ mưu, là kẻ dung túng, bao che cho Hội đồng cưỡng chế UBND huyện Tiên Lãng để họ chiếm đoạt tài sản công dân có tổ chức
bà Nguyễn Thị Thương

 
Nói về lý do cho rằng ông Đỗ Trung Thoại và ông Đỗ Hữu Ca dung túng cho hành vi sai trái của huyện Tiên Lãng, chị Hiền cho biết:
 
"Chúng tôi xác định là không phải một chính quyền huyện Tiên Lãng mà dám làm việc ấy. Chúng tôi nghĩ là đằng sau huyện Tiên Lãng là một thế lực khác cao hơn. Và các ông ấy ngày càng thể hiện ra mình là người

Hai anh Đoàn Văn Vươn và Đoàn Văn Quý. RFA file/Source phapluat.vn
Hai anh Đoàn Văn Vươn và Đoàn Văn Quý. RFA file/Source phapluat.vn
dung túng cho những người cưỡng chế cho nên chúng tôi nghĩ rất có thể ông là người chủ mưu của cuộc cưỡng chế này". 

Liệu người dân có thể tin vào công lý?


Có thể thấy lá đơn được viết khá đơn giản thậm chí có phần chưa hoàn chỉnh vì thiếu tên cơ quan nhận đơn. Tuy nhiên, những người nông dân này chỉ muốn viết lên suy nghĩ của mình và hy vọng vào công lý. Chị Hiền cho biết:
 
"Tôi không sợ bởi vì gia đình chúng tôi hoàn toàn phản đối kịch liệt chính quyền huyện Tiên Lãng và chúng tôi không sợ bất cứ việc gì nữa."

"Chúng tôi tin là chúng tôi sẽ thắng. Chúng tôi tin vào lẽ phải. Chúng tôi tin là Đảng và Nhà nước sẽ lấy lại công bằng cho chúng tôi". 
 
Do bị chứng suy nhược thần kinh và trải qua những việc vừa rồi, chị Nguyễn Thị Thương ít khi trả lời báo chí. Tuy nhiên, khi được hỏi hy vọng của chị về lá thư này, chị Thương mạnh dạn cho biết chị tin tưởng mình sẽ tìm được công lý. Chị nói:

Tôi tin vào công lý chứ. Vì chúng tôi chỉ là những người lao động thôi, không có hàm ý gì cả. Chúng tôi nhờ mọi người soi xét. Nhờ Trời thôi. Ai làm thì người ấy chịu chứ lương tâm chúng tôi làm cho Đảng, cho Dân, cho Nhà nước chứng không phải riêng chúng tôi. Cho nên chúng tôi vẫn phải hy vọng
chị Nguyễn Thị Thương

 
"Tôi tin vào công lý chứ. Vì chúng tôi chỉ là những người lao động thôi, không có hàm ý gì cả. Chúng tôi nhờ mọi người soi xét. Nhờ Trời thôi. Ai làm thì người ấy chịu chứ lương tâm chúng tôi làm cho Đảng, cho Dân, cho Nhà nước chứng không phải riêng chúng tôi. Cho nên chúng tôi vẫn phải hy vọng".
 
Như vậy, một ngày sau khi ông Đỗ Trung Thoại lên tiếng với báo giới rằng "nhà của anh Đoàn Văn Vươn là do dân bức xúc nên phá" thì chính những người dân nơi đây đã lên tiếng.
 
Liên quan đến việc ngôi nhà ông Đoàn Văn Vươn bị phá mặc dù nằm ngoài khu vực cưỡng chế, sáng 17/1, lãnh đạo UBND TP Hải Phòng đã lên tiếng lần đầu tiên. Theo ông Đỗ Trung Thoại: " Các đồng chí báo cáo không ra lệnh san phẳng nhà, nhưng do... nhân dân bất bình nên vào phá. Chứ còn lực lượng cưỡng chế của huyện, lực lượng công an không san phẳng nhà này". 
 
Tuy nhiên, tại cuộc họp báo do UBND thành phố Hải Phòng tổ chức vào ngày 12 tháng 1, Chủ tịch UBND huyện Tiên Lãng Lê Văn Hiền lại nói rằng căn nhà của gia đình ông Đoàn Văn Vươn bị phá do "đây là vị trí kẻ gây án ẩn nấp".
 
Xin được nhắc lại, ngày 5/1, hơn 100 cảnh sát, bộ đội cưỡng chế, thu hồi khoảng 20 ha đất của gia đình ông Đoàn Văn Vươn. Một số người trong gia đình ông Vươn đã gài mìn tự chế trong vườn và chống lại bằng súng hoa cải. Hậu quả là bốn cảnh sát và hai cán bộ huyện đội bị thương. 

Ngày 10/1, 4 người gồm ông Đoàn Văn Quý, Đoàn Văn Vươn, Đoàn Văn Sịnh, và Đoàn Văn Vệ bị khởi tố, bắt tạm giam về tội giết người. Riêng vợ ông Vươn và vợ ông quý bị khởi tố về tội chống người thi hành công vụ, nhưng được toại ngoại và cấm đi khỏi nơi cư trú.
 
Theo phân tích của nhiều luật sư cũng như nguyên thứ trưởng bộ Tài nguyên Môi trường Đặng Hùng Võ, việc cưỡng chế này không đúng pháp luật. 

Theo dòng thời sự: