Quỳnh Chi, phóng viên RFA2012-01-24Tết đã và đang đến với mọi người Việt trong và ngoài nước. Khắp nơi dù nghèo hay giàu cũng cố chuẩn bị một cái Tết rôm rả để đón chào năm mới. Nhóm Bảo Vệ Sự Sống Thế nhưng, ở những góc khuất của 3 miền đất nước, vẫn có những người không biết Tết là gì. Một trong những con người không hưởng được hương vị Xuân của năm mới là các anh em sinh viên Công giáo của nhóm Bảo Vệ Sự Sống thuộc địa phận Vinh (Nghệ An). Công việc thầm lặngTrong khi pháo hoa đang tưng bừng nổ khắp mọi nơi thì các em sinh viên đang làm việc cật lực để đóng cho đủ số hòm cho các thai nhi trong những ngày nghỉ Tết. Thông tín viên Tường An phỏng vấn ông J.B Nguyễn Hữu Chắc, trưởng nhóm Bảo Vệ Sự Sống. Với đôi bao tay, một túi nilon và chiếc xe đạp. Hàng ngày, một nhóm sinh viên Công giáo thay nhau tìm đến các bệnh viện, phòng khám sản nhặt những bào thai không có cơ hội được sinh ra làm người để mang đi chôn cất. Một việc làm thầm lặng ít ai biết đến… Đó là những sinh viên đang theo học các trường Cao đẳng, Đại học tại Thành Phố Vinh (Nghệ An). Họ tham gia nhóm Bảo Vệ Sự Sống với ý nguyện chuyển đến thông điệp hãy bảo vệ sự sống, bảo vệ môi trường và hướng con người đến với nhân bản. Nhóm được thành lập ngày 8 tháng 12 năm 2007 tại giáo xứ Giáo Hòa với 8 gia đình, 5 người độc thân và ra mắt chính thức ngày 31 tháng 12 năm 2007 tại giáo họ Trung Mỹ, giáo xứ Cầu Rầm với trên 60 sinh viên. Ý tưởng hình thành nhóm được bắt đầu từ một chứng kiến rất ngẫu nhiên tại một bãi rác của thành phố Vinh. Trưởng nhóm J.B Nguyễn Hữu Chắc kể lại sự tình cờ của một buổi chiều tháng 6 năm 2007 như sau : "Tháng 6 năm 2007 chúng tôi về Vinh để chơi cùng với 1 số anh em bạn, trong đó có anh Frăng-xi –cô Phạm Xuân Diệu mà hiện giờ đang bị cầm tù. Trong lúc anh em đi chơi, thì đi ngang qua một bãi rác của thành phố Vinh, tôi thấy có mấy con chó nó lằng nhằng, lằng nhằng nó tha…. Nhìn từ xa thì mình thấy nó giống hình một đứa trẻ thì anh em chúng tôi chạy tới, dừng lại. Thì quả đúng đó là một đứa trẻ sơ sinh mà người ta đẻ hay người ta phá thai gì đó mà người ta vất ở bãi rác. Thật sự trong lòng chúng tôi chết lặng đi là bởi vì chúng tôi là những người công giáo, cái giáo huấn về nhân vị con người phải được tôn trọng từ lúc tạo sinh cho đến lúc chết một cách tự nhiên. Và thân xác con người cũng không phải là cọng rác để vất đi mà nó sẽ sống lại vào ngày mai, cho nên phải rất là tôn trọng. Thế thì khi thấy thảm cảnh đó thì anh em chúng tôi tìm cách chôn đứa bé đó và sau đó chúng tôi đi hỏi thăm thì biết được đó là vấn đề phá thai. Và anh em chúng tôi bàn với nhau là phải làm một cái gì đó….." Khó khăn trăm bềVà « cái gì đó » đã đánh dấu một bước ngoặt trong cuộc đời JB Nguyễn Hữu Chắc, mà theo ông đó là sứ mệnh, là ơn gọi của Chúa. Ông Chắc kể tiếp : Mấy buổi tối liền, chúng tôi cứ 2 giờ sáng chúng tôi đi theo dõi thì đúng là bỏ chúng vào rác y tế rồi mang đi đổ chung như vậy thôi. Và chúng tôi thấy rất là đau đớn. Người ta đã cướp đi cái quyền sinh của các cháu, người ta lại cướp đi luôn cái quyền được chết đi như một con người của các cháu. Thế cho nên chúng tôi nẩy ra ý định thành lập nhóm bảo vệ sự sống từ đó." Tưởng rằng những công việc đầy tính nhân bản ấy sẽ được ủng hộ, cổ vũ. Nào ngờ, nhóm đã gặp rất nhiều khó khăn, trở ngại từ thầy cô của các em sinh viên cho đến chính quyền địa phương : "Chúng tôi là những người lội ngược dòng nước thì chúng tôi gặp vô vàn những điều khó khăn, khó khăn đủ mọi tứ bề : từ Giáo quyền thì cũng chưa tin tưởng lắm. Nhưng cái kinh hoàng nhất là chúng tôi gặp áp lực lớn từ chính quyền : Có một cái nghĩa trang thì khi mà chúng tôi chôn cất, các ban ngành, đoàn thể thì họ mới nói là : Cái mà mang xác ở đâu về đây chôn là bất hợp pháp. Tôi mới nói đùa « Các-Mác nói chỉ có con vật mới ngoảnh mặt trước nỗi đau của đồng loại để trau chuốt bộ lông của mình. Tại sao có thể so bì, tị nạnh là xác chết ở đâu hay xác chết ở đây mới được chôn ở đây. Họ đều là người Việt Nam cả ! Kể cả ông Hiệu trưởng trường Cao đẳng Sư phạm Nghệ an Phạm Bá Thắng tụ tập toàn trường lại rồi tuyên truyền rằng cái việc ấy là phản động … Bác sĩ mà nhìn thấy chúng tôi thì nói « báo công an để bắt mầy đó » Thế rồi thì các em mà đi làm việc với tôi thì bị các lớp trưởng, các bí thư lớp hết hù dọa, đe dọa, lại dụ dỗ để gây áp lực cho các em. Đặc biệt mấy thầy cô dạy chính trị họ nhục mạ các em đó trước mặt cả trường chứ không phải trước lớp thôi đâu. Họ cứ cho rằng chúng tôi đi làm là phải có tiền của thế lực thù địch nào đó . Khó khăn thì vô cùng bởi vì tôi trong Sài Gòn vào đây chỉ có hai vợ chồng với hai bàn tay không, anh em thì toàn là giáo dân cả, dân thường thôi, cho nên là chẳng có kinh tế, cơ sở để hoạt động gì cả. Nhiều cái khó khăn lắm !"
Không nhận được tài trợ từ bất cứ một cơ quan nào để có thể thực hiện được lý tưởng của mình, ông và các em đã chấp nhận những thử thách từ cuộc sống, tìm niềm vui trong việc cứu rỗi : "Ở trong khu vực xã này mà có những đám cưới, đám tang, đám giỗ …. những thức ăn khách ăn chưa hết thì anh em gia đình họ dồn lại cho chúng tôi. Có khi chúng tôi xin về ăn được cả một tuần. Có một bà Mẹ, năm nay 80 tuổi rồi, cứ hàng ngày bà khoác cái túi ra chợ xin, người thì cho bó rau, ai cho cái gì bà mang về cái đó. Các em sinh viên vẫn về nhà lấy gạo, mỗi em mỗi tháng đóng góp một ít. Rồi như Tết bây giờ thì ngày đêm thầy trò đi bán hương Tết. Bán hương Tết cũng là cơ hội để tạo ra nguồn kinh phí để lo cho các chị em." Cần những đóng góp thực tếNhững ngày Xuân với nhóm Bảo Vệ Sự Sống cũng chỉ là những ngày bình thường như các ngày khác trong năm, vì đơn giản : đối với họ không có Tết. Từ 1 nhóm nhỏ ở Vinh với trên dưới 60 người, sau 4 năm hoạt động nhóm đã phát triển thành 7 nhóm với trên dưới 400 thành viên hoạt động ở vùng Nghệ An, Hà Tĩnh và Quảng Bình. Từ những run sợ ban đầu khi nhìn những bào thai còn nhầy nhụa máu, họ đã trở thành những chuyên viên làm việc bất vụ lợi ngày đêm. Có những bào thai vẫn còn thoi thóp sống nhiều giờ sau khi đưa về, được họ rửa ráy, khâm liệm rồi mới chôn cất. Nhiều anh em sinh viên đã trở thành những Cha Mẹ bất đắc dĩ của hàng chục đứa bé vô thừa nhận. Ông Chắc kêu gọi sự đồng cảm và xắn tay áo của mọi người : "Khi mà Hội đồng Giám mục mở những lớp tập huấn ở Sài Gòn, chúng tôi cũng có gặp những giáo sư, bác sĩ ở bên nhà nước, ở bên bệnh viện Từ Dũ, bệnh viện Hùng Vương tới hướng dẫn giúp chúng tôi và họ cũng nói như thế này : Phá thai hôm nay ở Việt Nam là một bài toán hóc búa cho toàn xã hội cho nên cần đến toàn xã hội phải hành động. Và họ kêu gọi rất là thiết tha họ nói cám ơn quý vị công giáo vì quý vị là những người đi tiên phong, những người đi đầu. Nhưng, nói thế mà không phải thế ! Ở Việt Nam của chúng ta, con đường dài nhất là con đường từ miệng đến tay. Miệng nói một đằng những tay làm một nẻo. Thí dụ như họ kêu gọi chúng tôi đó, nhưng khi chúng tôi đi làm thì lại có những khó khăn ngăn trở như vậy đó. Rất nhiều tổ chức hô hào, nhưng tôi nói rằng, cái công việc Bảo vệ Sự sống ngày hôm nay nó rất cấp bách, nó không cần đến những lời hô hào mà cái quan trọng hơn, nó cần đến sự xắn tay. Thế cho nên chúng ta hãy xắn tay lên để đóng góp một việc gì đó cho dân tộc này, cho quê hương này, cho đất nước này. Qua đây chúng tôi cũng mong các bậc chính quyền là chúng tôi làm cái việc này không phải thế lực thù địch nào nó thuê đâu. Chúng tôi làm những việc là tốt cho quê hương, tốt cho đất nước theo giáo huấn của công giáo để trở thành người công giáo tốt, người công dân tốt thôi cho nên là cố gắng đối thoại với nhau để đừng có hiểu nhầm và đừng có gây nên cái rạn nứt giữa chúng tôi và quý vị đó."
Trong niềm kính phục và ngưỡng mộ những hành động âm thầm nhưng cao quý của các anh em trong nhóm Bảo Vệ Sự Sống. Chúng tôi xin được gửi đến quý vị lời chúc mừng năm mới của trưởng nhóm Nguyễn Hữu Chắc như một kết thúc của bài tường trình này : "Năm mới bước đến, chúng tôi cũng xin kính chúc mọi người được mạnh khỏe, được dồi dào sức khỏe, công việc làm ăn phát đạt. Và cái quan trọng hơn nữa là năm mới rồi thì cái não trạng nó cũng suy nghĩ mới hơn một chút xíu là đừng lấy cái chuyện giết chóc làm vinh quang và tự hào bởi vì tôi thì không sinh ra trong thời đó nhưng tôi nghe kể lại là đã có một thời là con cái tự hào, hãnh diện vì giết được Cha Mẹ, gọi Cha Mẹ bằng thằng, bằng con, rồi đem ra đấu tố rồi giết. Rồi bây giờ cha mẹ mang con cái ra giết, tự hào hãnh diện vì chuyện mình làm. Nó nguy hiểm quá, nó ghê gớm quá. Tôi chỉ gửi đến bà con cái tâm huyết thật sự từ đáy lòng tôi như vậy." Theo dòng thời sự: |
THÔNG BÁO !
TM Ban Điều Hành Blog
25 January 2012
Không có Tết cho nhóm Bảo Vệ Sự Sống
Vui xuân, không quên gia đình của các người tù chính trị
Gia Minh, biên tập viên2012-01-24Theo phong tục của người Việt đi thăm thân nhân, bạn bè trong ba ngày tết, nhân ngày mồng hai tết Gia Minh liên lạc một vài gia đình có người thân đang bị giam cầm và một cựu tù nhân chính trị mới mãn hạn trước tết. AFP Nhộn nhịp chợ Tết. Tết là dịp đoàn tụ gia đình của người Việt Nam. Thế nhưng do hoàn cảnh, nhiều người Việt phải ăn tết trong cảnh thiếu vắng người thân yêu của họ. Một trong những hoàn cảnh đó là những gia đình có người đang bị giam cầm, đặc biệt vì chính kiến của họ không giống quan điểm của nhà cầm quyền. Những cái Tết buồnChính bởi thiếu vắng người thân nên trong lúc nhiều người khác vui đón xuân, thì những gia đình của tù nhân chính trị đều có những nổi buồn giống nhau. Bà Dương thị Tân, vợ của ông Nguyễn Văn Hải, tức blooger Điếu Cày, chia xẻ về chuyện ăn tết của gia đình và thông tin về tình hình ông Hải, người vẫn còn biệt vô âm tín cho đến lúc này: Gia đình chúng tôi cũng như mọi người thôi, Tết đến xuân về cũng phải đón xuân, mặc dù đón xuân trong sự lo âu. Cho đến lúc này gia đình chúng tôi vẫn không có tin tức gì về ông Hải cả. Các con tôi cũng lo như tôi. Hôm ngày 20 tức 27 tết, An ninh điều tra nói họ hết trách nhiệm, còn Viện Kiểm sát nói họ không làm việc khi chưa có giấy tờ gì. Chúng tôi chạy từ ngày 17 đến ngày 20 tháng giêng thì họ cứ đổ qua đổ lại như thế. Chị Dương Thị Tân và chồng Điếu Cày Nguyễn Văn Hải chụp năm 2007. RFA file Hôm ngày 20 tức 27 tết, An ninh điều tra nói họ hết trách nhiệm, còn Viện Kiểm sát nói họ không làm việc khi chưa có giấy tờ gì. Chúng tôi chạy từ ngày 17 đến ngày 20 tháng giêng thì họ cứ đổ qua đổ lại như thế. Cuối cùng người chỗ Viện Kiểm sát nói sau Tết sẽ giải quyết. Ngoài người thân là ông Nguyễn Văn Hải, bà Dương thị Tân cũng có người bạn quen là bà Tạ Phong Tần, từng ở tại nhà của bà Tân, nhưng bị công an bắt đi hồi năm ngoái đến nay cũng chưa được gặp mặt thân nhân. Bà Dương thị Tân cho biết thông tin về người bạn Tạ Phong Tần: Hôm ngày 14, 15 gì đó tôi không nhớ rõ, tôi cùng một số các linh mục Nhà thờ ( Dòng Chúa Cứu Thế) có xuống Bạc Liêu thăm gia đình cô Tần. Người em cô Tần là Tạ minh Tú. Cô này có đi gửi đồ nuôi nhưng họ không cho gặp. Họ nói cho gửi thêm một lần trước tết nhưng cô này nói xa xôi quá không đi được. Vợ của một tù nhân lương tâm khác là nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa, bà Trần Thị Nga, cho biết về việc ăn tết và thông tin lý do ông này bị biệt giam thêm ba tháng trong trại tù Nam Hà: Nhà báo Tạ Phong Tần Lý do tôi được chị Trang vợ anh Trội cho biết là hôm xem TV về Quốc hội họp, anh Nghĩa có nói lại gì đó với họ; ngoài ra họ giữ cuốn sách học tiếng Anh của anh Nghĩa quá lâu anh đòi lại và nói nếu không trả anh sẽ tuyệt thực. Thế là họ biệt giam anh Nghĩa và chuyễn sang trại khác. Tết cổ truyền thì nhà nào cũng như nhà nào, tôi cũng chuẩn bị một cái tết chu đáo; nhưng vắng người thân thì không thể như nhà người khác được. Mẹ con ở nhà ăn những thức ăn ngày Tết lại chạnh lòng nhớ đến chồng, nhớ đến cha; nhất là biết đợt này bố cháu bị biệt giam thêm ba tháng nữa. Trong ngày mồng hai tết, chúng tôi cũng gọi điện thoại đến chúc tết một cựu tù nhân chính trị mới mãn hạn 5 năm tù về tội tuyên truyền chống nhà nước CHXH chủ nghĩa VN và tội phá rối an ninh theo hai điều 88 và 89 Bộ Luật hình sự Việt Nam, hồi ngày 12 tháng giêng vừa qua, ông Trần Quốc Hiền. Ông cho biết tình hình ăn tết của gia đình như sau: Nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa. RFA file Chính quyền Việt Nam mỗi khi bị chất vấn về tình hình giam cầm những người bất đồng chính kiến đều một mực cho rằng tại Việt Nam không hề có tù nhân lương tâm- những người bị giam cầm vì chính kiến của họ. Tuy nhiên trong thực tế những người can đảm công khai những ý kiến của họ về tình hình đất nước như tiến sĩ luật Cù Huy Hà Vũ, bà Bùi thị Minh Hằng… đều bị nhà cầm quyền tìm mọi cách để giam tù họ, không cho phép họ tiếp tục bày tỏ chính kiến một cách công khai đến với nhiều người khác. Cho đến nay vẫn chưa có thống kê chính thức về số tù nhân chính trị tại Việt Nam. Có người cho là hằng trăm người đang bị giam giữ và chịu đối xử khắc nghiệt trong nhà tù vì lý do chính trị và niềm tin tôn giáo. Theo dòng thời sự:
Copyright © 1998-2011 Radio Free Asia. All rights reserved. |
Cho ai còn chưa sáng mắtHỒI KÝ CỦA MỘT NGƯỜI HÀ NỘI
-"Toàn miền Bắc" biết được điều "cơ bản" về Xã hội chủ nghĩa là ... nói dối! Mọi người, mọi nhà "thi đua nói dối", nói những gì Đảng nói. Nói dối để sống còn, tránh "đàn áp", lâu rồi thành "nếp sống", cả một thế hệ hoặc lặng câm, hoặc nói dối, vì được "rèn luyện" trong xã hội ngục tù, lấy "công an" làm "nòng cốt" chế độ. -Người già Hànội chết dần, thế hệ thứ hai, "xung phong", "tình nguyện" hoặc bị "tập trung" xa rời Hànội. Bộ công an "quyết tâm quét sạch tàn dư đế quốc, phản động", nên chỉ còn người Hànội từ "kháng chiến" về, "nhất trí tán thành" những gì Đảng ... nói dối! HỒI KÝ CỦA MỘT NGƯỜI HÀ NỘI
|
24 January 2012
Dân xã Vinh Quang gởi đơn tố giác vì bị vu khống
Quỳnh Chi, phóng viên RFA, Bangkok2012-01-23Gia đình ông Đoàn Văn Vươn và Đoàn Văn Quý cùng bà con xã Vinh Quang đang thu thập chữ ký để tố giác hành vi vu khống của giới chức Hải Phòng. Quỳnh Chi tường trình trong phần sau: Source báo phapluat Chị Phạm Thị Báu, tức chị Hiền vợ ông Đoàn và chị Nguyễn Thị Thương, vợ ông Đoàn Văn Vươn Hôm thứ Tư, gia đình ông Đoàn Văn Vươn và Đoàn Văn Quý chính thức viết đơn và tiến hành thu thập chữ ký nhằm tố giác hai giới chức TP Hải Phòng là ông Đỗ Trung Thoại – phó Chủ tịch UBND TP Hải Phòng và ông Đỗ Hữu Ca, Giám đốc CA TP Hải Phòng. Vu khống và chiếm đoạt tài sản công dân có tổ chức
Cái đơn ấy nhằm tố giác việc ông Đỗ Trung Thoại và ông Đỗ Hữu Ca đã dung túng cho việc cưỡng chế trái pháp luật đối với gia đình tôi. Thứ hai là họ đổ tội cho dân. Chúng tôi nhấn mạnh hai điểm ấy trong đơn tố giác Nhà ông Đoàn Văn Vươn không nằm trong diện tích cưỡng chế nhưng đã bị phá ủi sập. Screen capture/vietnamnet "Hôm đó thì toàn bộ bà con đều đứng trên đê, có ai xuống đâu. Hôm cưỡng chế xong thì người ta rút về hết, còn bảo vệ trông coi chỗ ấy nên có ai xuống đâu. Sáng hôm sau bà con lên đê thì thấy nhà đã bị cào ủi sập. Người dân nào phá được? Còn nếu các ông ấy xác định được người dân nào phá thì phải xác định người dân đó là ai? ở khu vực nào. Còn chúng tôi chỉ biết là mình không được tham gia, cũng không biết ai phá. Chúng tôi bức xúc ở chỗ người dân không trực tiếp phá mà vì sao lại nói người ta phá?" Trong lá đơn tố cáo, bà Nguyễn Thị Thương yêu cầu hai việc. Thứ nhất là "Điều tra làm rõ việc làm của hai ông trên có phải hai ông là kẻ chủ mưu, là kẻ dung túng, bao che cho Hội đồng cưỡng chế UBND huyện Tiên Lãng để họ chiếm đoạt tài sản công dân có tổ chức". Thứ hai là "Xem xét, truy tố trước pháp luật về việc hai ông dung túng, bao che, tiếp tay cho người khác để họ phạm tội theo quy định của pháp luật. Đồng thời phải bồi thường cho gia đình tôi về việc làm trên của hai ông". Điều tra làm rõ việc làm của hai ông trên có phải hai ông là kẻ chủ mưu, là kẻ dung túng, bao che cho Hội đồng cưỡng chế UBND huyện Tiên Lãng để họ chiếm đoạt tài sản công dân có tổ chức Hai anh Đoàn Văn Vươn và Đoàn Văn Quý. RFA file/Source phapluat.vn Liệu người dân có thể tin vào công lý?
Tôi tin vào công lý chứ. Vì chúng tôi chỉ là những người lao động thôi, không có hàm ý gì cả. Chúng tôi nhờ mọi người soi xét. Nhờ Trời thôi. Ai làm thì người ấy chịu chứ lương tâm chúng tôi làm cho Đảng, cho Dân, cho Nhà nước chứng không phải riêng chúng tôi. Cho nên chúng tôi vẫn phải hy vọng Theo dòng thời sự:
Copyright © 1998-2011 Radio Free Asia. All rights reserved. |