THÔNG BÁO !

Trang blog diễn đàn đã được dời sang địa chỉ mới http://ptlambao.blogspot.com/ . Vui lòng vào đây để theo dõi tin tức mới và tiện việc ủng hộ. Trang này sẽ lưu giữ những thông tin cũ . Xin cả ơn sự ủng hộ của mọi người

TM Ban Điều Hành Blog

22 December 2011

SAU 36 NĂM XÃ HỘI CỘNG SẢN..NGÀY NAY ...

SAU 36 nam, thay ro  CS DA NGU HOA NHAN DAN, Day la thanh qua cua
cach mang XHCN, Khong the tuong tuong noi!!!

 
Cười là liều thuốc bổ...
 
 
 
 

 
HÔN NHAU HAI ĐỨA… CÙNG ĐAU
 
 
BƠM VÁ… ĐIỆN THOẠI
 
 
HẠT DẺ HAY HẠT… RẺ?
 
 
CẤM PHƠI GÌ ĐÂY???
PHẢI CHĂNG LÀ SỰ KẾT HỢP HOÀN HẢO?
"OK! MÌNH CHIA TAY"
CAFÉ GÌ ĐÂY?
BẠN HIỂU THẾ NÀO KHI "HIỆU TRƯỞNG MUA DÂM
NỮ SINH LĨNH ÁN"?
 
HẾT HÔN… ĐẾN XƠI
LỘP… ĐƠN
 
VĂN MINH LÀ THẾ NÀY ĐÂY Ư?
CÁNH… BƯỜM
 
BẢNG CHỈ DẪN VÀO BỆNH VIỆN TỪ DŨ
 
 
 
NGÔN NGỮ MỚI – MOEDL
 
CẤM SỜ… PHÍA TRÊN CÓ CON CHIM
 
 
 
TRÌNH ĐỘ VĂN HOÁ CAO
 
 THƯ ĐÒI TIỀN
 
ÔI! CƠ QUAN NGÔN LUẬN
MỘT KHOÁ LUẬN ĐỈNH CAO CỦA XÃ HỘI
LÀ THẾ NÀO NHỈ?
MENU
 
HÌNH THỨC ĐÒI NỢ TIỀN QUẢNG CÁO
  
HÃY YÊU THƯƠNG… CÁ SẤU
MIỄN BÀN…
PHIẾU GIỮ XE THẾ NÀY THÌ MẤT XE CHỬ CHẢ CHƠI
BANG CẤM GÌ ĐÂY?
RẤT RÕ RÀNG…
PHONG CÁCH PHIÊN ÂM THƯỜNG THẤY Ở… BÁO NHÂN DÂN
VÀO NHÀ NÀY ĐỂ LÀM GÌ? NGHỈ HAY NGHĨ?
 
 
SỰ THẬT THÀ NGÂY NGÔ
DỊCH VỤ NÀY ĐÃ VƯƠN MÌNH RA KHỎI INTERNET

Giáng Sinh Năm Ấy!


Giuse Thẩm Nguyễn

Sau 30 tháng 4 năm 1975 khi Miền Nam Việt Nam bị rơi vào tay Cộng Sản thì tôi và những anh chị em Sĩ Quan phục vụ trong Quân Đội Việt Nam Cộng Hòa phải đi tù cải tạo. Tôi bị nhốt ở Hốc Môn, một căn cứ Công Binh của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa trong khu ngoại ô Sài Gòn. 

Chúng tôi bị lừa bởi chính sách cà-lăm của chính quyền Cộng Sản Việt Nam khi họ kêu gọi mang thức ăn đủ cho mười, mười, mười…. ngày. Chúng tôi phải ngồi nghe những anh cán bộ chính trị lên lớp mỗi ngày. Những anh cán bộ này có cùng một giọng điệu ngớ ngẩn giống nhau, như những cái loa tuyên truyền. Họ học thuộc lòng như con vẹt: nào là chính sách nhà nước, nào là chủ nghĩa xã hội, nào là Kác-Mác, nào là Lê-nin… Nếu đặt câu hỏi là họ bị bí liền, và khi bí thì họ chụp ngay cho người hỏi một cái mũ phản động. Sau ở lâu, chúng tôi còn khám phá ra một điều là nữa là anh cán bộ nào khi vào lớp cũng có một cái cặp đeo ngang vai, mà trong cặp thì chẳng có gì. Đúng là cái cặp Xã Hội Chủ Nghĩa. Thêm nữa mỗi anh lại phải sắm cho mình một cây viết, gài lên túi áo để chứng tỏ là mình cũng biết chữ.

Từ ngày bị nhốt vào đây, sau bao nhiêu cái "mười ngày" qua đi, tôi không còn hy vọng gì được thả về nữa rồi.Trong cái tâm trạng vô vọng, rối bời như thế thì Giáng Sinh lại về .

Tôi và các bạn tù đã đón mừng Chúa Giáng Sinh dưới gầm những chiếc xe nhà binh cũ ở trại Hốc Môn. Mùa Giáng Sinh năm ấy thời tiết thay đổi bất thường. Sài Gòn trở lên lạnh hơn mọi năm. Lạnh ở ngoài trời và lạnh cả trong lòng. Cái lạnh đêm đông lại buốt gía hơn khi phải xa nhà trong cảnh tù tội, đói rách, nằm ngủ dưới đất không chăn chiếu.

Nỗi nhớ nhà làm cho lòng người chùn xuống. Những người Công Giáo lặng lẽ nhìn lên trời cao, ước ao được đi xưng tội để chuẩn bị tâm hồn đón Chúa, được đến nhà thờ bái lạy Chúa. Những người khác thì gục đầu nhớ về những cuộc vui Giáng Sinh năm xưa. Tất cả những ước mơ, kỷ niệm đó bây giờ đang bị chôn vùi dưới gầm những chiếc xe nhà binh cũ này.

Nghĩ lại và thấy hối hận vô cùng vì bao năm được sống trong tự do tôi đã không chuẩn bị đón Chúa một cách có ý thức và chu đáo. Đã có những năm tôi bỏ xưng tội rước lễ, tôi bỏ lễ Giáng Sinh để dành hết thời gian cho những cuộc vui, những cuộc truy hoan, những đam mê tuổi trẻ. Tôi hối hận vì đã không dùng thời gian và hoàn cảnh Chúa ban cho mình để thờ phụng Chúa. Tôi hối hận vì đã đánh mất bao nhiêu mùa Giáng Sinh, hối hận vì đã đánh mất tuổi trẻ vào những cuộc vui vô bổ.

Mọi người, kẻ ngồi buồn so ôm đầu, kẻ nằm co co run rẩy vì lạnh gía chờ đợi những giây phút linh thiêng của đêm Mừng Chúa Giáng Sinh. Không gian u tịch, tăm tối vì thiếu ánh điện, vì lòng người hoang mang trống vắng. Thế rồi tiếng chuông nhà thờ quanh vùng Sài Gòn vang lên. Ôi! Tiếng chuông thân quen kỳ diệu, tiếng chuông bay vút lên cao, tiếng chuông ngân nga thánh thót. Không gian bao la mà tiếng chuông như bị ngăn cách bởi hàng rào kẽm gai, tiếng chuông đã trở thành nhửng lưỡi gươm đâm thâu những tâm hồn tù nhân giữa đêm khuya. Tiếng chuông làm tắc nghẹn tiếng nấc ai oán của bác tù gìa, với chòm râu rung rung đang ôm cái bánh xe máy cày trong đêm sương rơi lạnh buốt. 

Tiếng chuông đã dứt từ lâu mà những người tù vẫn còn thao thức. Một anh bạn tù, là một nhạc sĩ có tài, đã gõ nhẹ vào những cái đinh ốc được treo dưới gầm xe tạo nên âm thanh của bản nhạc Đêm Thánh Vô Cùng. Silent night, Holy Night. All is calm, All is bright…. Âm thanh ấy như xoáy vào tâm hồn chúng tôi, rồi vài người lại sụt sùi, nức nở khóc.

Chính giây phút cô đơn và lạnh lẽo này tôi lại nghĩ đến Chúa. Tôi cảm được cái lạnh của Chúa trong hang Belem vào đêm Giáng Sinh năm xưa. Tôi nghĩ đến cảnh Thánh Giuse và Mẹ Maria bị từ chối, bị hất hủi nơi các quán trọ. Tôi nghĩ đến cuộc hành trình vô định của Gia Đình Thánh vào đêm đông ấy. Tôi nghĩ đến những bước chân lầm lũi trong gió đông giá buốt mà không biết là đi đâu và cuối cùng thì đành tạt vào hang đá lạnh dành cho thú vật ngoài đồng. Ôi! Chúa Hài Đồng đã sinh ra trong thế gian như thế sao? Tôi thấy thương Chúa quá. Chính đêm ấy tôi đã đón Chúa vào lòng tôi và Chúa đã chia xẻ với tôi thân phận của một người tù. Chúa đem cho tôi niềm tin trong lúc tuyệt vọng. Chúa đã đồng hành với mọi người, nhất là những người khốn khổ như chúng tôi.

Chúa đến thế gian để làm người, không phải là người giàu có cao sang, không ở trong cung đình gác ngọc vì thế nếu tôi tìm Chúa ở những nơi đó tôi sẽ không gặp Người. Chúa đến để đem bình an xuống những tâm hồn ngay thẳng đơn sơ, những người nhỏ bé, những em bé ngây thơ, những người cô đơn nghèo khó, những cụ gìa bị con cái hất hủi, những kẻ không nhà, những người bị tù đày và những người tội lỗi đang ăn năn hối cải. 

Đêm Giáng Sinh năm 1975 ấy, mặc dù tôi không được đến nhà thờ, không được hát Thánh Ca Giáng Sinh, không được ăn tối chung với gia đình nhưng tôi lại cảm nhận Chúa đã đến với tôi, Chúa đã thực sự an ủi tôi. Tôi đã khóc với Chúa và lúc đó chỉ có một mình Chúa chia sẻ nỗi buồn của tôi mà thôi. Tôi tìm ra một điều là không có gì có thể ngăn cản được Chúa đến với tôi nếu tôi thực sự mở tâm hồn ra và ao ước đón Chúa. Trong đời sống, tôi cần có những giây phút yên tĩnh, giữ cho tâm hồn lắng đọng để cảm nghiệm về sự hiện diện của Chúa. 

Từ Giáng Sinh năm ấy tôi bắt đầu nhận ra Chúa trong cuộc sống của tôi. Chúa đã an ủi và cùng đi với tôi trong bao năm dài trong trại tù cải tạo. Tôi đã biết lần hạt Mân Côi, biết đọc Kinh Thánh, biết nhìn lên trời để tôn vinh, cảm tạ những hồng ân Chúa đã và đang ban cho tôi.

Biết bao anh em tù đã tự tử vì thất vọng. Biết bao nhiêu người đã chết dần chết mòn, đã trở nên điên khùng vì mất niềm tin. Đi tù cải tạo, gia đình tan nát và ngày về lại vô định thì tìm cái chết là cách giải quyết mà họ nghĩ là tốt nhất. Nhưng may mắn cho tôi, tôi thì không thất vọng vì niềm tin của tôi là Chúa. Tôi đã có Chúa trong lúc khó khăn ấy và Chúa chính là niềm hy vọng duy nhất của tôi. Chúa đã thực sự nâng đỡ tôi qua bàn tay quyền năng của Ngài. 

Chính Chúa đã thêm sức cho tôi để tôi vượt qua những năm tháng tù đày. Chúa lại thương gìn giữ gia đình tôi, vợ tôi và các con của tôi, để khi tôi được ra khỏi tù, Chúa lại cho chúng tôi đoàn tụ trong một đất nước tự do. Chúa ban cho chúng tôi dư đầy. Ôi, Lạy Chúa, con biết lấy gì để cảm tạ Chúa về bao hồng ân Ngài đã ban cho chúng con đây!

Bây giờ mỗi lần lễ Giáng Sinh về tôi lại được dịp nhớ lại đêm Giáng Sinh kỳ diệu ấy. Đêm Giáng Sinh mà tôi thực sự đã có Chúa. Tôi muốn dành cho Chúa một món quà sinh nhật thật tuyệt vời. Quà sinh nhật tôi dâng lên Chúa là một tâm hồn trong sạch, đơn sơ, thánh thiện và một cuộc sống dấn thân làm chứng nhân tình yêu của Chúa nơi anh em mình. Không thể đón Chúa mà lại làm ngơ trước những khổ đau của anh em vì Chúa đang sống và chia se nỗi đau của những người cùng khổ.

Lạy Chúa, con vui mừng và chúc tụng Chúa trong ngày kỷ niệm Giáng Sinh của Chúa. Xin Chúa luôn ở cùng con và hướng dẫn con tiến bước theo lối bước của Ngài .

Chúa ơi, con yêu mến Chúa.

Giuse Thẩm Nguyễn

Linh mục martino Nguyễn Bá Thông tiến sĩ Nguyễn Đình Thắng và cái tát vào mặt người cộng sản

Sau khi xem một loạt các Video của chương trình haet to haet của đài truyền hình SBTN và the asia show phỏng vấn linh mục Nguyễn bá Thông , tôi thật sự bàng hoàng về tệ nạn nô lệ tình dục trẻ em Việt Nam Tại lào, campuchia, thái lan và biên giới Việt-Trung . Những con số biết nói những số liệu thống kê như lưỡi dao đâm vào tim gan người nghe , theo số liệu thống kê của bộ ngoại giao Hoa Kỳ thì năm 2003 con số trẻ em Việt Nam làm nô lệ tình dục là 32 nghìn em trên khắp các nước đông nam á ...! Viết đến đây lòng tôi quặn thắt lại , trời ơi...!!! các em 7,8,11,12 tuổi có tội tình gì ??!! các em nhỏ phải sống trong địa ngục trần gian mỗi ngày các em phải tiếp từ 13 đến 15 người đàn ông 1 ngày (Ai hiểu được nỗi đau này?!) bộ ngoại giao Mỹ bỏ ra 6 triệu đôla chỉ cứu 6 em với đầy đủ hỗ trợ của cảnh sát quốc tế . Tổ chức của cha Nguyễn bá Thông trực tiếp cứu và nuôi dưỡng được hơn 250 em , có lẽ tôi cũng phải nói thêm rằng cha Thông đã bị vào tù tới 14 lần vì cứu các em nhỏ . Một con người như linh mục Nguyễn bá Thông với một tấm cao cả, một con người như tiến sĩ Nguyễn đình Thắng những việc mà hai người này làm đã như những cái tát vào bộ mặt trơ trẽn của nhà cầm quyền cộng sản và nghị quyết 36 .Trong khi nhà cầm quyền cộng sản làm ngơ hay đồng lõa với tệ nạn buôn người thì hai người Việt ở hải ngoại lại giúp đỡ cho những người kém may mắn này , không biết ghép bộ mặt nào cho người cộng sản .?! Có một nỗi nhục quốc thể vô cùng khi tôi nghĩ đến những trẻ em bị mang ra làm trò tiêu khiển đầy thú tính cho khách quốc tế ,cho những ông tây tôi không đủ mạnh mẽ để nghĩ về điều đó . Sức mạnh nào giúp Linh mục Nguyễn Bá Thông ?!lòng nhân đạo vô bờ bến nào giúp tiến sĩ Nguyễn Đình Thắng?! đó là tình yêu giữa con người với con người , đó là niềm tin vào thiên chúa và đó cũng là lòng yêu nước mãnh liệt của một người con đất mẹ Việt Nam.  Những thứ đó không tồn tại được trong xã hội cộng sản ,tính nhân bản không tồn tại được trong con người cộng sản. Thật là đau lòng cho một thế hệ trẻ Việt Nam trong chế độ XHCN ,tôi có post những video này trên facebook nhưng không nhận được sự chia sẻ của các bạn trẻ dường như sự vô cảm đã lên đến mức con người trong xã hội cộng sản trơ như đá trước những nỗi đau ...?! Trong lòng tôi quặn đau khi nghe nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam phản đối chính quyền Đài Loan tặng thưởng cho tổ chức BPSOS của tiến sĩ Nguyễn Đình Thắng, CSVN lập luận rằng quyết định của chính quyền Đài Loan làm ảnh hưởng tới chính sách "Xuất khẩu lao động" của Việt Nam ???! . Xin hỏi người cộng sản liêm sỉ ở đâu khi nói ra câu đó ,tổ chức onebodyvillage (một thân hình) và BPSOS là những tổ chức vô vị lợi cứu giúp những trẻ em và những phụ nữ kém may mắn được "xuất khẩu lao động" sang Đài Loan, Malaysia, Campuchia, Lào, Thái Lan để Cộng sản thu về ngoại tệ . Xong! hết trách nhiệm kiểu "đem con bỏ chợ" . Mà chính xác là buôn dân ,tôi một tuổi trẻ Việt Nam xin nghiêng mình ngưỡng phục,kính trọng  hai con người đầy lòng dũng cảm và đức hi sinh Linh mục Nguyễn Bá Thông - tiến sĩ Nguyễn Đình Thắng và lời cảm ơn chân thành tự đáy lòng mình...Việc làm của quý vị đã giúp cho một phần nào đó trong thế hệ trẻ quốc nội quan tâm đến hiện tình đất nước nhận ra được bộ mặt của người cộng sản...!