Không phải tự nhiên mà Tạp chí Cộng sản, Cơ quan lý luận và Chính trị của Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam chỉ trong một số báo (số 4 (220) năm 2011) đã đăng năm Bài viết cáo buộc Hoa Kỳ đứng sau lưng các biến cố chính trị đang tiếp diễn ở Trung Đông và Bắc Phi, đồng thời lên án Bà Hillary Clinton, Ngọai trưởng Hoa Kỳ đã công khai yểm trợ kế họach dùng các phương tiện thông tin của Internet để thúc đẩy các dân tộc nổi lên chống chính phủ của họ. Trong số các bài này, đáng chú ý nhất là Bài viết "Vì sao người ta đòi Việt Nam không được "hạn chế Internet" ? của Tác giả Bắc Hà. Ngòai ra còn phải kể đến Bài "Tự do báo chí vì lợi ích quốc gia, dân tộc" của Hưng Hà đăng trong Báo Quân đội Nhân dân ngày 27/2/1011. Cả hai Bài báo đếu tập trung lên án những người bị vu cáo là "các phần tử phản động, chống đối ở trong và ngoài nước" và những cá nhân và tổ chức quốc tế lên án chính sách kìm kẹp tự do ngôn luận và tự do sự dụng Internet tại Việt Nam. Bắc Hà phản ảnh sự lo ngại của đảng CSVN trong bài viết của mình : "Ở Việt Nam, ngay sau khi xảy ra sự kiện bạo loạn, khủng hoảng chính trị ở Bắc Phi, Trung Đông, các phần tử phản động, chống đối ở trong và ngoài nước như vớ được vàng, họ xem đây là cơ hội để kích động các lực lượng chống đối đẩy mạnh hoạt động chống phá Nhà nước theo kịch bản mà người ta đã thực hiện thành công ở Ai Cập, Tuy-ni-di. Chúng tung lên mạng nhiều bài phân tích, bình luận, gợi ý vận dụng những kinh nghiệm thắng lợi ở Bắc phi, Trung Đông vào Việt Nam. Người ta cho rằng "tình hình Việt Nam và Ai cập khác nhau – sự độc tài ở Việt Nam là "đảng phiệt", do đó, chống độc tài ở đây là chống lại vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản"; hoặc cộng sản sẽ không bao giờ nhượng bộ, "ra đi" như ở Ai Cập, Tuy-ni- di, cho nên phải dùng sức mạnh áp đảo của đông đảo nhân dân; Tranh thủ sự ủng hộ của quân đội là việc người ta đã nghĩ đến, họ nói: "nếu quân đội chọn thái độ đứng về phía nhân dân và bảo vệ đất nước, đồng bào, thay vì bảo vệ Đảng Cộng sản thì tình hình chính trị sẽ có cơ hội ổn định sớm hơn".Không phải như vậy sao ? Sở dĩ đảng CSVN còn đứng vững được cho đến hôm nay không phải vì đã được "nhân dân đồng tình ủng hộ", hay "đảng đã có quan hệ máu thịt với nhân dân" như đảng tuyên truyền mà hòan tòan do Quân đội và lực lượng cảnh sát công an ăn lương của dân để bào vệ chế độ, làm chỗ tựa lưng cho đảng tồn tại. Bằng chứng đảng không thật lòng khi viết rằng : " Đảng Cộng sản Việt Nam là đội tiên phong của giai cấp công nhân, đồng thời là đội tiên phong của nhân dân lao động và của dân tộc Việt Nam; đại biểu trung thành lợi ích của giai cấp công nhân, của nhân dân lao động và của dân tộc." (Điều lệ Đảng mới bổ sung, sửa chữa tại Đại hội đảng XI ngày 19/1/2011) Tại sao ? Bởi vì hai giai cấp "công nhân" và "lao động" lại là những thành phần bị đảng bóc lột và phải chịu nhiều thiệt thòi nhất trong xã hội ngày nay. Những người cầm đầu đảng cứ thử đốt đuốc đi tìm xem trong số 200 Ủy viện Trung ương đảng khoá XI có người nào là đại biểu của giới công nhân và lao động khố rách áo ôm được ngồi mát ăn bát vàng không hay tòan là người của phe cánh ăn trên ngồi trốc đã tự cho mình có quyền ngồi trên đầu dân lãnh đạo. Đến khi hết nhiệm kỳ hay nghỉ hưu , hoặc có địa vị cao trong đảng, trong chính quyền đã gài con cháu mình vào Trung ương để tiếp tục ăn theo theo chế độ cha truyền con nối ? Bằng chứng Nông Quốc Tuấn, con cựu Tổng Bí thư Nông Đức Mạnh; Nguyễn Thanh Nghị,con Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, Thủ tướng; Nguyễn Xuân Anh,con Nguyễn Văn Chi, cựu Trưởng ban Kiểm tra Trung ương đảng và Nguyễn Chí Vịnh, con tướng Nguyễn Chí Thanh, người đã bị ngăn lại nhiều lần vì kém tiêu chuẩn đạo đức đã được vào Ban Chấp hành Trung ương đảng Khoá XI là một tỷ dụ. Các mục tiêu cơ bản còn lại, kể từ năm 1946 cho đến bây giờ (2011), vẫn còn nguyên trên giấy với nhửng tấm bánh vẻ khổng long đã tả tơi hay tan theo mây gió. Vì vậy, cho dù tất cả những nguyên nhân như độc tài, gia đình trị, tham nhũng, bất công xã hội và không có tự do đã khơi ngòi cho Cuộc cách mạng tự phát của nhân dân các nước Bắc Phi và Trung Đông đã hội dủ trong xã hội Việt Nam cho điều kiện một cuộc nổi dậy của nhân dân bị trị. Vấn đề còn lại là thời gian mà thôi. Do đó, nếu đảng CSVN vẫn đứng nguyên để đi theo Chủ nghĩa phá sản Mác-Lênin và tư tưởng Cộng sản Hồ Chí Minh , hòan tòan không do dân yêu đảng, muốn trao quyền lãnh đạo cho đảng như đảng đã tuyên truyền mà đảng phải trông cậy vào lượng công an, cảnh sát và trên một triệu quân đội được đảng nuôi ăn để đổi lấy sự trung thành tuyệt đối. Nhưng bài học ở Tunisia và Ai Cập vẫn còn nóng hổi. Một quân đội dưới quyền lãnh đạo trên 20 năm của Tổng thống Ben Ali của Tunisia và 30 năm dưới quyền cai trị độc tài của Tổng thống Hosni Mubara ở Ai Cập đã quay lung đứng về phía nhân dân tự phát vùng lên đòi dân chủ, tự do và cải tạo xã hội. Bắc Hà phê bình tiếp rằng, khi có người hy vọng Quân đội Nhân Dân sẽ có lúc sẽ xoay chiều khi nhận ra đâu là chân lý để đưa đất nước tiến lên ngang tầm với các dân tộc láng giềng và để được sống trong một quốc gia có dân chủ và quyền bình đẳng được tôn trọng thì những người " ở nước ngoài sẽ tưởng rằng chế độ cộng sản ở Việt Nam chỉ có thể tồn tại được tính từng ngày! Còn những người đang sống ở trong nước thì ngỡ rằng những kẻ viết những bình luận phân tích trên đang nằm mơ hoặc mắc chứng hoang tưởng."Đúng hay sai chỉ có tương lai mới trả lời được, nhưng nếu Bắc Hà và đảng CSVN can đảm thì thử tổ chức một Cuộc trưng cầu ý kiến nhân dân, có Quốc tế và các tổ chức nhân dân bên ngòai Việt Nam kiểm soát , xem đảng CSVCN có còn được người dân tín nhiệm nữa hay không ? Vì vậy, chừng nào đảng CSVN chưa dám lấy vàng thử lửa thì hãy khoan nói những điều chủ quan. Tác gỉa Bắc Hà viết tiếp để biện bạch cho hành động đàn áp tự do ngôn luận, một điều đã được Hiến pháp 1992 công nhận: " Trở lại câu chuyện ở Việt Nam, phụ họa cho ý kiến của Ngoại trưởng Mỹ, người ta đã post lên mạng nhiều bài chỉ trích Việt Nam bắt bớ, cầm tù một số blogger như trường hợp cogaidolong – Lê Nguyễn Hương Trà hoặc "Điếu cày"- Nguyễn Văn Hải và cả Cù Huy Hà Vũ đã tung lên mạng những bài viết và trả lời phỏng vấn… rằng họ là những người yêu nước, họ có quyền tự do ngôn luận, báo chí theo các công ước quốc tế về quyền con người mà Việt Nam đã gia nhập, ký kết… Ai cũng biết vấn đề ở đây không phải là sử dụng phương tiện thông tin gì mà là ở nội dung thông tin đó ra sao. Việc những blogger nói trên bị bắt là do họ đã vi phạm pháp luật Việt Nam. Có nhiều nội dung, trong đó cả việc xâm phạm bí mật riêng tư của cá nhân, nhất là việc tuyên truyền chống nhà nước Cộng hòa XHCN Việt Nam bằng những hình thức khác nhau."Lý do bắt giữ những tiếng nói đòi dân chủ, tự do và chỉ trích những việc làm sai trái của nhà nước như trường hợp Tiến sỹ Cù Huy Hà Vũ được ngụy tạo như "vi phạm pháp luật Việt Nam", hay "tuyên truyền chống nhà nước Cộng hòa XHCN Việt Nam" hòan tòan không đứng vững. Nếu những người bị Nhà nước quy kết tội danh được xét xử tại các Tòa án không phải của Nhà nước CSVN thì họ hòan tòan vô tội, bởi vì Tòa án của Việt Nam là thứ Tòa án, trong các vụ án chính trị, đều là "vừa đá bóng, vừa thổi còi" xét xử theo lệnh đảng chứ không theo luật. INTERNET LÀ CỦA AI ? Vì vậy, khi tranh luận về quyền tự do thông tin trên làn sóng điện tử Internet thì Bắc Hà cũng phân bua : " Lại nói về khái niệm "tự do Internet"- chưa có cá nhân, tổ chức nào định nghĩa về khái niệm này. Song, nếu đọc qua những bài nói về chủ đề này của các nhà dân chủ, nhân quyền phương Tây thì người ta thấy ngay đây là một thủ thuật chơi chữ của các chính trị gia. Khía cạnh mập mờ ở đây chính là ở chỗ Internet là một thành quả của nền văn minh nhân loại, khi một quốc nào bị vu cho tội vi phạm "tự do Internet" thì có nghĩa chính phủ đó đang đi ngược lại nền văn minh nhân loại, là chế độ độc tài, là lạc hậu, bảo thủ, quân phiệt…, làm như vậy người ta dễ tranh thủ được sự ủng hộ của nhân dân, nhất là giới trẻ." Lối cãi lý của Bắc Hà chỉ lọt tai những ai muốn cãi chầy cãi cối thế nào là quyền tự do của nhân loại khi sử dụng Internete để liên lạc hay thông tin cho nhau. Bằng chứng khi Nhà nước CSVN bắt những người sử dụng Internet để truyền tài tư tưởng của họ mà không có có hành động bạo lực hay cổ võ bạo lực gây bất ổn định xã hội hay lật đổ chính quyền thì không phải là độc tài, đàn áp tự do ngôn luận và dân chủ thì là cái gì ? Việt Nam cũng xây hết bức tường lửa này đến bức tường lửa khác để ngăn chận thong tin từ nước ngòai vào Việt Nam, ngọai trừ những kênh riêng được dành riêng cho các cơ quan đảng và nhà nước thì việc làm này có phản dân chủ và chống quyền được thông tin của người dân không ? Do đó khi Bắc Hà khoe rằng : "Những ai quan tâm đến tình phát triển Inernet ở Việt Nam thì đều nhận thấy rằng: Việt Nam đang là quốc gia dẫn đầu trong khu vực trên lĩnh vực này. Hiện nay có tới gần 27 triệu người sử dụng Internet, chiếm 31% dân số. Một chuyên gia nước ngoài nhận định rằng Internet không chỉ phát triển rộng rãi ở Việt Nam mà "công nghệ 3G đang phổ cập tại đây, loại công nghệ mà không phải nước nào cũng có", thì không khác gì bảo rằng : "Ở Việt Nam hàng gì cũng có, nhưng bạn chỉ được mua hàng của chúng tôi làm ra hay phải có phép của chúng tôi bạn mới được mua hàng khác." Nhưng những mạng nhà nước cho phép không phải là những kênh bị liệt vào loại "nhậy cảm" có nội dung làm chói tai đảng. Hay còn biện bạch như người Phát ngôn của Bộ Ngọai giao Việt Nan Nguyễn Phương Nga trong cuộc họp báp chiếu 17/2 (2011) thì : "Việt Nam coi trọng quyền tự do thông tin, tự do ngôn luận. Điều này đã được ghi nhận trong Hiến Pháp và thực tế. Ở Việt Nam, Internet được tạo điều kiện thuận lợi và phát triển mạnh mẽ. Cũng như các quốc gia khác, mọi thông tin trên Internet đều phải tuân thủ các quy định của pháp luật để không ảnh hưởng đến thuần phong mỹ tục, đạo đức xã hội, trật tự công cộng và an ninh quốc gia. Nếu vi phạm, mọi đối tượng đều bị xử lý theo pháp luật." Bà Nga còn nói thêm rằng : "Trong các quan hệ quốc tế, mọi khác biệt cần được trao đổi trên cơ sở xây dựng, tôn trọng hiểu biết lẫn nhau và không can thiệp vào công việc nội bộ của nhau."Các Bài viết trong Tạp chí Cộng sản và một số báo điện tử của đảng CSVN còn lên án kế họach viện trợ tài chính 25 triệu Mỹ kim của Hoa Kỳ dành cho các tổ chức muốn bành trướng tự do thông tin và quyền sử dụng Internet của các dân tộc trên thế giới như là hành động của Hoa Kỳ muốn xúi bẩy các dân tộc nổi lên chống chính quyền của họ theo ý muốn của Mỹ. Đến lượt Hưng Hà của Báo Quân đội Nhân Dân thì Tác gỉa này đã quay mũi sung vào các lực lượng tưởng tượng để bênh vực cho điều được giọi là "tự do báo chí" của Việt Nam. Trong bài viết ngày 27/02 (2011) Hưng Hà nói : " Trong chiến lược "Diễn biến hòa bình" chống phá cách mạng Việt Nam, bên cạnh các vấn đề về "dân chủ", "nhân quyền", "dân tộc", "tự do tôn giáo"… các thế lực thù địch thường sử dụng chiêu bài "tự do ngôn luận", "tự do báo chí", vu cáo Đảng và Nhà nước Việt Nam vi phạm quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí. Mục tiêu là làm cho báo chí tách rời sự lãnh đạo của Đảng, làm cho các nhà báo mất phương hướng chính trị, mất sức chiến đấu trong hoạt động báo chí, tiến tới gây mất ổn định và rối loạn về tư tưởng xã hội. Mới đây, có tổ chức báo chí và quan chức ngoại giao nước ngoài lại đưa ra những nhận định, đánh giá sai lệch về tình hình tự do báo chí, tự do internet ở Việt Nam. Họ xuyên tạc rằng Việt Nam "có nhiều hoạt động chống lại giới bloggers khi họ phổ biến các thông tin về các dự án bauxite ở Tây Nguyên"; rằng Việt Nam đang "siết chặt kiểm soát internet, từ các quán cà phê internet tới trang mạng Facebook"; rằng Việt Nam là nước trong số các quốc gia "hạn chế ngôn luận trên internet", và đòi thúc đẩy "tự do báo chí", "tự do internet"!.Tác gỉa của những lời chỉ trích không ai khác hơn là Tổ chức Freedom House và Bà Ngọai trưởng Clinton, người đã đánh trúng "tim đen" của đảng CSVN trong Bài diễn văn ngày 15-2 (2011). Nhưng khi khoe có tự do báo chí hay tự do Internet phải trong vòng kỷ cương của luật pháp không được phát biểu trái chiều với hệ thống thông tin một chiều của nhà nước thì tự do ngôn luận này chỉ còn là thứ tự do trong rọ mõm lợn (heo), như Công an đã để lại tấm ảnh lịch sử bịt miệng Linh mục Nguyễn Văn Lý trước tòa án cách nay ít năm. Ngoài ra khi bênh vực chính sách tự do báo chí và Internet của đảng thì Hưng Hà cũng quên không giải thích tại sao khi đã có tự do mà lại chỉ có báo nhà nước, không cho ra báo tư nhân ? Và tại sao đảng lại sợ đa nguyên, đa đảng đến hơn sợ Cọp ? Như vậy có phải đội ngũ tuyên truyền của đảng đã sợ đến phát run trước các phong trào quần chúng nổi lên ở Trung Đông hay Lãnh đạo đảng đang điên lên vì các yếu tố cho một cuộc cách mạng hoa Nhài ở Việt Nam cũng đã chín mùi ? -/- (03/011) |
THÔNG BÁO !
TM Ban Điều Hành Blog
11 March 2011
Nhà cầm quyền Việt Nam điên lên vì sức mạnh internet
Trung tá công an đánh chết người, dân Hà Nội phẫn nộ
10/03/11 4:43 PM Sáng 10/3/2011, hàng ngàn người dân Hà Nội đã tụ tập trước cửa nhà số 252 phố Trần Khát Chân, quận Hai Bà Trưng, Hà Nội để chia sẻ và bày tỏ nỗi phẫn uất về việc trung tá công an Nguyễn Văn Ninh, công an phường Thịnh Liệt, quận Hoàng Mai vô cớ đánh chết ông Trịnh Xuân Tùng, trú tại phường Giáp Bát, 54 tuổi, thường trú tại số nhà nói trên. Trả lời đài RFA, ngày 9/3/2011, con gái ông Trịnh Xuân Tùng cho biết nguyên nhân cha cô bị đánh chết oan uổng khởi đi từ một lý do hết sức đơn giản: Sáng ngày 28/2/2011, ông Tùng đi xe ôm từ nhà xuống bến xe Giáp Bát bắt xe lên đường vào Nam. Khi gần tới bến xe, ông đề nghị người lái xe ôm dừng lại để gọi điện cho một người bạn. Ông vừa kịp tháo chiếc mũ bảo hiểm thì công an Nguyễn Văn Ninh trung tá công an phường Thịnh Liệt chờ tới bắt xe, đưa về phường Thịnh Liệt và hẹn chiều tới giải quyết. Buổi chiều, ông cùng người lái xe ôm trở lại nộp phạt như đã hẹn. Vì nhận thấy mình không có lỗi gì, nên người lái xe ôm đã kiên quyết từ chối nộp phạt và đôi bên đã có những lời tranh luận. Thay vì giải quyết sự việc theo những qui định của pháp luật, trung tá công an Nguyễn Văn Ninh đã xông vào bóp cổ người lái xe ôm. Bức xúc về việc công an nhân dân đánh người vô cớ, ông Trịnh Xuân Tùng đã can thiệp bằng cách gỡ tay viên công an bất nhân ra khỏi cổ người lái xe ôm và nói: "Ông là công an mà lại bắt dân, đánh người như thế à?" Sau đó, ông Tùng cũng đồng ý nộp 100 ngàn đồng tiền phạt, thay vì 150 ngàn như viên trung tá công an yêu cầu. Vì không thống nhất được, nên hai bên đã xảy ra cãi vã. Bất ngờ viên trung tá công an đã vung gậy đánh vào đầu và cổ nạn nhân và hô hoán kêu một số dân phòng cùng tham gia đánh hội đồng nạn nhân, xích ông Tùng vào gốc cây và gọi xe đưa về phường. Khoảng 5 giờ chiều, sau khi biết tin, gia đình nạn nhân đã tới công an phường Thịnh Liệt nhiều lần đề nghị cho nạn nhân đi khám bệnh vì nhận thấy tình trạng nạn nhân đã khá nguy kịch. Tuy nhiên, bất chấp những lời đề nghị hết sức chính đáng của gia đình nạn nhân, công an phường Thịnh Liệt đã từ chối với lý do: "Bây giờ phường đang có rất nhiều việc để giải quyết, không có thời gian để giải quyết vụ việc này", và tiếp tục còng ông Trịnh Xuân Tùng trong tình trạng ông đã liệt nửa người, cho tới 9 giờ 30 tối mới cho đi khám bệnh. Sau khi tới khám bệnh tại bệnh viện Bạch Mai trong tình trạng vẫn bị còng, được bác sĩ cho biết tình trạng của nạn nhân đã tới hồi nguy kịch, nên gia đình đã chuyển nạn nhân tới bệnh viện Việt Đức. Tại đây, dù đã được các bác sĩ tận tình cứu chữa, nhưng nạn nhân đã qua đời ngày 8/3/2011, hưởng dương 54 tuổi. Cái chết oan ức của ông Trịnh Xuân Tùng trong tình trạng phải làm "ma đói" như người con gái của ông đau đớn cho biết, quả là điều đáng suy ngẫm? Dưới chế độ độc tài đảng trị, việc công an nhân dân – chỉ biết còn đảng còn mình, vô cớ đánh chết người không còn là chuyện lạ. Tuy nhiên, trong vụ việc này, sự tàn độc, lưu manh và vô cảm của công an Việt Nam đã đi mức tột cùng. Họ đã nhẫn tâm để nạn nhân chịu cảnh đau đớn trong nhiều tiếng đồng hồ mà không có bất cứ một biện pháp cứu chữa nào, trái lại, khi gia đình nạn nhân xin cho người thân đi khám bệnh, họ lại còn thách thức cách trắng trợn, côn đồ. Tiếng khóc nghèn ngẹn không thể nên lời của bà mẹ già hơn 90 tuổi – mẹ của nạn nhân, khóc thương con mình, ai oán, là lời tố cáo đanh thép những việc làm vô lương của những cán bộ đầy tớ nhân dân, được nhân dân nuôi dưỡng nay quay lại ức hiếp nhân dân. Đây là hậu quả tất yếu của chế độ công an trị tại Việt Nam. Một chế độ dùng tiền thuế còm cõi của nhân dân để nuôi dưỡng đội ngũ đông đảo một bộ máy công an đồ sộ với chỉ một mục đích duy nhất là trấn áp người dân, nhằm bảo vệ quyền lợi cho một nhóm người của đảng cộng sản. Người ta cũng không thấy lạ khi gần đây, ngay trên các phương tiện truyền thông của đảng, rất nhiều vụ người dân vì bức xúc đã tấn công lại lực lượng cảnh sát, điển hình như vụ việc tại Bắc Giang, chỉ vì thói côn đồ của một trung úy công an đã cướp đi mạng sống của một chàng thanh niên trẻ, niềm hy vọng của cả một gia đình nông dân mà cả thành phố Bắc Giang đã xuống đường, buộc nhà cầm quyền phải đưa tên công an sát nhân ra xét xử. Nhưng, cuối cùng kẻ sát nhân cũng chỉ phải chịu một bản án lấy lệ. Trong vụ án này, cực chẳng đã, ngày 9/3/2011, sau khi thấy nạn nhân đã chết, công an Hà Nội đã khởi tố vụ án. Nhưng, theo nguồn tin nhận được cho tới giờ này, công an thành phố Hà Nội vẫn chưa có quyết định khởi tố bị can. Điều ấy cho thấy đã có những dấu hiệu của sự bao che. Cái chết của ông Trịnh Xuân Tùng chỉ là một trong vô vàn cái chết oan khuất bởi lực lượng công an của đảng – một lực lượng được định nghĩa "từ nhân dân mà ra, vì nhân dân mà chiến đấu, được nhân dân nuôi dưỡng", giờ đây đã trở thành một lực lượng tàn sát nhân dân, nhằm bảo vệ chế độ độc tài đảng trị càng ngày càng lộ rõ bộ mặt phản động "hèn với giặc, hung hãn với dân". Một số hình ảnh chiều ngày 10/3/2011 trước nhà nạn nhân: 10/3/2011 Nữ Vương Công Lý |
Công an cộng sản thằng trung tá Việt cộng chết tiệt
Thêm những đứa con mất Cha , người vợ mất chồng . Thêm một món nợ máu cộng sản vay của Dân lành vô tội do người đại diện của pháp luật cộng sản gây ra . Đây không phải là lần đầu mà công an cộng sản đánh chết người và sẽ còn tiếp diễn nếu người dân không có thái độ đúng mức với loại người còn thua cả loài cầm thú này . Cần bao nhiêu máu của Dân lành để đủ tắm cho đảng cộng sản . Cần bao nhiêu mạng người ngã gục mới có thể đánh động lương tri con người cộng sản hôm nay . Nếu bình tâm nhìn cho kỷ sẽ thấy đảng cộng sản tạo nên một xã hội không có tính người bởi nền giáo dục lừa đảo làm băng hoại nền tảng đạo đức truyền thống của người Việt Nam mà tên hồ chí minh là kẻ khởi xướng để di hoạ đến tận ngày nay . Trong khi anh chị em lao công đang phải vật lộn với đồng lương chết đói , thậm chí phải đình công biểu tình vì chủ hãng quỵt nợ thì Hà nội và báo chí trong nước lại xôn sao chỉ vì một con rùa sống lâu năm được gán cho bao điều mê tín không thực rồi hoá thành huyền thoại như Hồ chí Minh được 'đảng ta' nâng lên hàng 'Cha già dân tộc' để rồi sau cùng bị lật tẩy thành 'Thằng già gian tặc' . Chỉ có loài rùa hay con vật nào sống lâu cũng đều lên chức 'Cụ', nếu vậy Việt Nam còn có nhiều 'Cụ' lắm chứ đâu chỉ mỗi 'Cụ rùa' . Suy cho cùng thì 'Các cụ' dù là rùa hay thứ gì khác đều vô hại nếu đem so với 14 'cụ' trong bộ chính trị csVN . Phải gọi 14 cụ này là 'Cụ đỉa' vì hút máu dân không biết tanh , khốn nạn hơn nữa là chúng lại muốn sống dai như…Đỉa theo kiểu cha truyền con nối để hút máu dân lành cho đến khi khô kiệt mới thôi . 14 'Cụ đỉa' này cả nước mới nên thật sự quan tâm để trừ hậu hoạn và thảm cảnh 'Thày chùa ăn bắt thày pháp chịu' vì bọn chúng đang tẩu tán tài sản ra nước ngoài kể cả chôn dấu tại Việt Nam phòng khi toàn dân hỏi tội . Và nếu biến động xảy ra chúng sẽ để đàn em lãnh đủ khi toàn dân nổi trận lôi đình . Lịch sử chứng minh cộng sản không có bạn mà chỉ có thù kể cả những người từng cưu mang che chở cho chúng mà chúng còn trở mặt giết chết như hồ chí minh giết Bà Nguyễn thị Năm tự Cát Thành Long thời CCRĐ. Bản chất cộng sản là độc ác và lừa đảo được chính miệng của những người từng là nhân vật cấp cao cộng sản tuyên bố , vậy mà có kẻ vẫn tin ( hoặc vờ tin vì danh lợi ) mới biết nọc độc cộng sản còn độc hơn cả Hổ mang chúa . Nó giết chết bất cứ kẻ nào trên đường nó bắt gặp . Một mạng người không đáng kể so với cả Dân Tộc nhưng cộng sản giết Dân lành vô tội vì bản chất độc ác lại là nỗi đau của người Việt Nam cả trong lẫn ngoài nước . Không cần tên vô lại mang hàm trung tá cộng sản đền mạng bởi nạn nhân cũng chẳng sống lại được . Có thể hắn được bao che để nhẹ tội nhưng chắc chắn không ai có thể thoát khỏi Toà án Lương tâm của phận người . 14 'Cụ đỉa' cũng không ngoại lệ . Có sống dai mấy rồi 'Các cụ' cũng phải đoàn tụ với ông bà gian ác của chúng . Tài sản chúng ăn cướp ăn cắp của Dân hay bán nước rồi cũng phải trả về cho đất nước Việt Nam đó là định luật . Bài học mà 'Các cụ' không muốn ai nhắc tới và cũng chẳng bao giờ chịu học vì 'Các cụ' thui chột tâm hồn tự lâu rồi . TIẾNG ÁC đó là thứ tài sản duy nhất các 'Cụ đỉa' để lại cho con cháu . Mỗi ngày chúng sẽ bưng chén cơm chan máu – mồ hôi nước mắt của người Việt nam mà ăn , Chúng sẽ ngủ trên những tấm nệm làm bằng xác người Việt nam , giấc mộng của chúng là những oan hồn cộng sản mỗi khi đêm về để tiếp tục đền tội thay cho các 'Cụ đỉa' đã hút máu không thương xót tầng lớp dân đen cùng khổ hơn 3/4 thế kỷ . Địa ngục đang chờ 'Các cụ' Những oan hồn CCRĐ đang vẫy gọi… Hàng vạn xác chết oan đang bật dậy từ Huế để đòi mạng . Tiếng than khóc kêu gào đòi 'các cụ' đền mạng từ Quốc lộ 13 nỗi kinh hoàng cũng chính 'Các cụ' dù còn tại thế hay đã Tạ thế gây ra . Tội ác không bao giờ cũ nên người Việt Nam sẽ không bao giờ quên . Vì tội ác cộng sản và của 'Các cụ' quá lớn nên một phần sẽ phải đem theo xuống mồ , phần còn lại để cho con cháu các cụ tiếp tục trả quả do cha ông chúng gây nên . ÁC LAI ÁC BÁO Không vui sướng nào có thể tồn tại trên nỗi thống khổ của toàn dân . 'Các cụ' hãy mau sám hối . Vâng ! Sám hối ngay để may ra đời con cháu 'Các cụ' đỡ khát nước . Để chúng đở tủi thân khi đi đến đâu trên Thế giới này chúng cũng bị nguyền rủa là con cháu của bầy ác thú hút máu đồng bào . Và không chừng chúng sẽ tự sát vì không nơi chốn thật sự an thân trong Xã hội loài người . nguoithathoc1959 |
Có vui không khi thấy các em mừng?
Sầm Đức Xương 9 năm tù giam. Thôi thì đừng nhắc chuyện thầy Xương nữa. Nguyễn Thúy Hằng và Nguyễn Thị Thanh Thúy 36 tháng tù treo. Tù treo, dù có án nhưng hai em được thả ngay sau phiên tòa. Chủ tọa vừa dứt lời, Hằng và Thúy bật khóc vì vui mừng. Còn chúng ta, có vui không khi thấy các em mừng? Tôi đã mường tượng ra kết cuộc này khi nghe tòa tuyên sẽ xử kín, khi thấy công an đặt barie vây chặn kín đường, khi nghe luật sư bị chặn không cho vào vì Thúy – Hằng "không đồng ý mời luật sư bào chữa cho mình", khi cựu Chủ tịch tỉnh Hà Giang Nguyễn Trường Tô và hơn 10 quan chức địa phương có tên trong bản danh sách mua dâm qua lời khai của hai bị cáo Thúy – Hằng đã không bị triệu đến tòa để đối chất, khi tất cả các nơi chốn đáng ra cần phải lên tiếng bảo vệ Thúy – Hằng là ngành giáo dục và hội phụ nữ đã chọn cách im lặng. Đến giờ có lẽ mọi người đã hiểu vì sao Thúy – Hằng lắc đầu nói không với luật sư. Một phiên tòa kết thúc quá nhanh gọn sau nhiều dồn ép căng thẳng từ dư luận. Và có lẽ, người "gỡ nút" cho phiên tòa hôm qua rất có thể lại chính là hai nữ bị cáo đáng thương kia. Rất có thể nhờ những ngày tháng trong tù, qua các cuộc khảo cung, các em đã "khôn" ra khi "thật thà, thành khẩn khai báo" và "không đồng ý mời luật sư bào chữa" cho mình. Có thể vị luật sư "Vì Dân" kia còn uất ức, nhưng rồi cũng sẽ nguôi ngoai khi nhận ra nhiều khi chính sự "vắng mặt" của ông lại cứu được hai bị cáo. Nếu ông có mặt, nếu vẫn cứ nhân danh "Vì Dân" lớn tiếng đòi lôi ông Tô Chủ tịch và hơn 10 quan chức kia ra tòa thì chưa chắc Thúy – Hằng đã được thả. Tôi tin luật sư ngộ ra điều này, bởi trước đó không lâu, trong một vụ án khác ông đã từng ngao ngán thừa nhận "không thành công một điểm nào cả. Về mặt lý trí, pháp luật, về mặt Tổ quốc, đảng và nhà nước, thì tôi thắng 100%. Nhưng trong bối cảnh hiện nay thì tôi thua tất cả". Ừ thì mừng cho Thúy – Hằng. Hai em được thả, nhưng là cái thả có án. Nhưng đất trời Hà Giang đêm qua có vui? Nhà ông Tô Chủ tịch và hơn 10 quan chức nọ có vui? Mấy con người vừa ngồi "nhân danh nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam" tối qua về nhà, bên mâm cơm gia đình với vợ chồng con cháu trong gia đình liệu họ có vui? Vui là mừng cho hai em thoát khỏi nhà tù. Nhưng buồn cho một phiên tòa với kết cuộc quá nhiều mỉa mai. Một kết cuộc khá nhẹ nhàng cho một vụ án hết sức phức tạp và nặng nề. Áp lực từ dư luận lên tòa quá lớn. Nhưng đã không có một bất ngờ nào trong phiên xử kín hôm qua. Thầy Xương không được phép tụt quần để chứng minh mình "bất lực" nhưng vẫn bị kết tội mua dâm. Bởi chẳng lẽ thầy Xương cũng vô tội thì hai bị cáo kia bán dâm cho ai? Ông Tô và các quan chức nọ thì… không thể, bởi chẳng có "bao cao su đã qua sử dụng" nào làm bằng chứng. Năm ngoái, khi vụ án còn đang nóng, tôi lên Hà Giang. Trong bữa nhậu bên cầu Thanh Niên, cách nhà ông Tô Chủ tịch không xa, tôi đã vô tình nhắc đến cái tên Nguyễn Trường Tô khiến cả bàn sựng lại mất vui. Chiều qua, khi phiên tòa vừa kết thúc, một người bạn từ Hà Giang điện "buồn quá anh Nhất ơi". Bản án của tòa đã giải cứu được hai bị cáo đáng thương khỏi nhà tù, nhưng không tháo gỡ được những nỗi buồn và uẩn ức trĩu nặng trong dân chúng. Rồi cũng chẳng ai muốn xới lại. Rồi báo chí cũng sẽ chẳng nhắc nữa, nhường trang nhất cho những bản tin… mua dâm, hiếp dâm, thủ dâm khác và chuyện chữa ghẻ cho con rùa già Hồ Gươm. Rồi Thúy – Hằng người ta cũng chóng quên. Nhưng những cái tên như Sầm Đức Xương, Nguyễn Trường Tô thì cho dù nhiều năm sau cũng khó ai quên được, nhất là với những người dân Hà Giang. Một phiên tòa với kết cuộc có hậu. Nhưng vui ít mà buồn ức thì nhiều! __________ Xem thêm: - Hãy thả ngay hai cháu Thúy – Hằng 4 0 Rate This |