THÔNG BÁO !

Trang blog diễn đàn đã được dời sang địa chỉ mới http://ptlambao.blogspot.com/ . Vui lòng vào đây để theo dõi tin tức mới và tiện việc ủng hộ. Trang này sẽ lưu giữ những thông tin cũ . Xin cả ơn sự ủng hộ của mọi người

TM Ban Điều Hành Blog

30 June 2012

Tổng bí thư: 'Phải thực hiện nhiều biện pháp để giữ chủ quyền'



Tại cuộc tiếp xúc cử tri sáng 29/6, Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng nhấn mạnh, Luật Biển đã khẳng định Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam, chúng ta cần thực hiện nhiều biện pháp giữ toàn vẹn lãnh thổ, chủ quyền.

Tình hình phức tạp tại Biển Đông và hành động vô lý gần đây của Trung Quốc là chủ đề nhiều cử tri quận Ba Đình (Hà Nội) đặc biệt quan tâm. "Trung Quốc đã thành lập thành phố Tam Sa bao gồm cả quần đảo Trường Sa, Hoàng Sa, đây là vấn đề mà người dân rất băn khoăn, bức xúc. Đảng, Chính phủ xử lý vấn đề này như thế nào, chúng ta càng nhân nhượng, Trung Quốc càng lấn tới", ông Vũ Đình Hiền, phường Điện Biên nói.
Cử tri này còn cho rằng, một số người Trung Quốc làm ăn tại Việt Nam đang có những hành động ảnh hưởng tới thị trường hàng hóa Việt Nam, như mua trái cây của bà con với giá cao bất thường rồi lại không mua nữa, khiến người nông dân phải chặt bỏ dừa, dưa...
Đồng quan điểm, cử tri Nguyễn Duy Thông, phường Đội Cấn, tỏ ý băn khoăn, lo lắng khi những hành động của Trung Quốc tại Biển Đông gây khó khăn cho nước ta, như việc khoan thăm dò dầu khí.
Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng và cử tri Hà Nội. Ảnh: Đoàn Loan.
Theo ông Vũ Đình Hiền, tình trạng lãng phí, tham ô ngày càng trầm trọng, một số tập đoàn kinh tế lớn đang làm thất thoát hàng nghìn tỷ động, khi phát hiện sai phạm thì người làm sai đã trốn thoát. Trong khi đời sống của người dân ngày càng khó khăn, giá cả sinh hoạt leo thang.
Cử tri Nguyễn Khách Thịnh, phường Giảng Võ cho rằng, sai phạm của Vinalines, Vinashin đem lại bài học cho công tác bổ nhiệm cán bộ. Quốc hội cần tăng cường giám sát các tập đoàn kinh tế vì có vốn đầu tư lớn, nên nguy cơ thất thoát tài sản lớn.
"Ai chịu trách nhiệm về những sai phạm của các tập đoàn này? Trước Quốc hội, các bộ trưởng Tài chính, Kế hoạch Đầu tư đều khẳng định họ không liên quan. Phó thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc không không nói về trách nhiệm đối với các tổng công ty này", ông Thịnh đặt vấn đề.
Cử tri Phan Hồng Vinh, phường Điện Biên, cũng cho rằng, nghị quyết của Đảng về chống tham nhũng tuy rằng muộn song vẫn rất cần thiết. Cán bộ cấp cao phải làm gương, nếu Quốc hội không làm đến nơi đến chốn thì mất lòng tin của người dân. "Nhiều người nói cán bộ không có ai nghèo vì cơ chế đã tạo điều kiện cho cán bộ kiếm tiền từ quà cáp, phong bì", ông Vinh nhận xét.
Phát biểu tại buổi tiếp xúc cử tri, Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng cho rằng, Quốc hội thông qua Luật biển đã khẳng định Hoàng Sa và Trường Sa là của Việt Nam.
Theo Tổng bí thư, trong quan hệ quốc tế, chúng ta phải thực hiện nhiều biện pháp để giữ toàn vẹn lãnh thổ, chủ quyền, giữ hòa bình ổn định của đất nước. Tuy nhiên, ông cũng nhấn mạnh, không thể mơ hồ: "Chúng ta phải tạo môi trường ổn định để xây dựng đất nước".
Cử tri Hà Nội phát biểu sáng 29/6. Ảnh: Đoàn Loan.
Tổng bí thư cho rằng, trong quan hệ quốc tế, với từng đất nước phải có biện pháp khác nhau "trong đối tượng có đối tác". "Chúng ta phải tranh thủ đối tác để phát triển, vì lợi ích tối ca. Với từng đối tượng phải có chiến lược riêng, vừa hợp tác vừa đấu tranh", Tổng bí thư phát biểu.
Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng cũng cho biết, việc phê bình và tự phê bình trong Đảng đang được thực hiện quyết liệt từ tháng 7, một số người trong diện kỷ luật đang được xử lý. Trên thực tế đã có nhiều biểu hiện tích cực như lãnh đạo xuống cơ sở không còn mang tính hình thức, không có khẩu hiệu nhiệt liệt chào mừng...
"Hiện tượng tham nhũng, hư hỏng, nhìn vào đâu cũng có, tôi hết sức sốt ruột. Tinh thần chống tham nhũng trong Đảng quyết tâm rất cao, song phải dựa vào nhân dân, vào đảng viên chứ nội bộ làm riêng là không được", Tổng bí thư nói.
Đoàn Loan

Thu hồi sữa Trung Quốc chứa chất tẩy rửa



Phòng Quản lý Kỹ thuật và chất lượng Thượng Hải vừa thu hồi một loạt sữa nhãn hiệu Ubest sau khi phát hiện loại sữa này có chứa chất tẩy.
Sữa Trung Quốc chứa thủy ngân
Trung Quốc điều tra nghi án táo dính thuốc trừ sâu

Sản phẩm sửa Ubest của công ty Bright Diary & Food, trụ sở ở Thượng Hải. Ảnh: Weibo
Người phát ngôn của văn phòng này, có trụ sở ở Thượng Hải, cho biết cuộc điều tra đã phát hiện thấy chất kiềm dùng để tẩy rửa đường ống đã bị rò rỉ và nhiễm vào một dây chuyền sản xuất ở một nhà máy của Công ty sữa Bright Dairy & Food hôm thứ hai vừa qua.
Nguyên nhân dẫn đến việc nhiễm bẩn là do xảy ra sự cố kỹ thuật trong quá trình bảo dưỡng định kỳ, China Daily trích lời người này cho biết.
Công ty sữa Bright trước đó khẳng định đã gỡ bỏ tất cả những hộp sữa được đóng trong túi 950 ml khỏi các giá bán ở các cửa hàng bán lẻ và cố gắng thu hồi lại tất cả những sản phẩm đã được bán cho khách hàng.
Văn phòng quản lý Kỹ thuật và chất lượng Thượng Hải sẽ phân tích và đánh giá các sản phẩm sữa Ubest được sản xuất hôm thứ hai để tìm ra những nguy hiểm có thể xảy ra đối với sức khỏe và an toàn của người sử dụng, phát ngôn viên này nói thêm.
Năm 2008, ngành sản xuất sữa Trung Quốc gặp phải khó khăn lớn sau khi một loại sữa của tập đoàn Sanlu Group bị phát hiện có chứa chất melamine đã khiến 6 trẻ nhỏ tử vong và hơn 290.000 trẻ khác bị tổn thương thận.
Phan Tâm

Giá điện tăng 5% từ ngày 1/7



Giá điện sinh hoạt, sản xuất và kinh doanh đồng loạt được điều chỉnh, với mức tăng bình quân 65 đồng, tương đương 5% lên bình quân 1.369 đồng mỗi kWh (chưa bao gồm VAT).
Biểu giá điện từ 1/7/2012
Muốn tăng giá điện phải chờ kiểm toán
Giá điện 2012 không đủ bù lỗ cho EVN

Giá điện tăng khi chỉ số giá tiêu dùng thấp kỷ lục, nhưng sức mua của người dân giảm mạnh khi kinh tế suy giảm. Ảnh: Hoàng Hà
Giá điện tăng khi chỉ số giá tiêu dùng thấp kỷ lục, nhưng sức mua của người dân giảm mạnh khi kinh tế suy giảm. Ảnh: Hoàng Hà
Thông báo trên do Tập đoàn Điện lực Việt Nam (EVN) phát đi tối ngày 29/6, sau khi Bộ Công Thương ban hành Thông tư số 17/2012/TT-BCT Quy định về giá bán điện và hướng dẫn thực hiện trong buổi chiều cùng ngày.
Tập đoàn Điện lực Việt Nam cho biết, sau khi tăng giá, doanh thu bán điện của EVN dự kiến tăng thêm 3.710 tỷ đồng, tương ứng với sản lượng điện thương phẩm từ 1/7 đến 31/12 là 56,8 tỷ kWh.
Giá cả 3 loại hình đều tăng theo quyết định mới, bao gồm cả điện dùng cho sản xuất, kinh doanh và sinh hoạt. Theo đó, giá bán lẻ điện sinh hoạt ở bậc cao nhất là 2.192 đồng, thay vì mức cũ là 2.060 đồng. Giá điện sản xuất cao nhất áp dụng từ 1/7 sẽ là 2.306 đồng, tăng 281 đồng. Còn giá điện kinh doanh ở hạng mục đắt nhất sẽ là 3.539 đồng/kWh, tăng 170 đồng.
Riêng giá bán điện sinh hoạt bậc thang từ 0 đến 50 kWh áp dụng cho hộ nghèo, hộ thu nhập thấp không giữ nguyên 993 đồng.
>> Chi tiết biểu giá điện từ 1/7/2012
EVN cho rằng, việc điều chỉnh giá bán điện ngày 1/7 có tác động với mức độ tác động không lớn đến hoạt động sản xuất kinh doanh và sinh hoạt của nhân dân.
Các hộ nghèo, hộ thu nhập thấp sử dụng điện sinh hoạt đến 50 kWh mỗi tháng không bị tác động do giữ nguyên giá bán điện. Các hộ sử dụng điện sinh hoạt bình thường 100 kWh mỗi tháng tăng chi 4.200 đồng mỗi tháng, sử dụng 150 kWh tăng chi 8.600 đồng, sử dụng 200 kWh tăng chi 14.050 đồng, sử dụng 300 kWh tăng chi 26.050 đồng, sử dụng 400 kWh tăng chi 38.950 đồng.
Quyết định tăng giá điện được đưa ra trong bối cảnh EVN thua lỗ và nợ đọng các đối tác hàng nghìn tỷ đồng. Đúng lúc này, chỉ số giá tiêu dùng cũng đang ở mức thấp kỷ lục suốt 38 năm qua. Một số ý kiến cho rằng có thể tận dụng bối cảnh này để điều chỉnh một cách hợp lý giá các mặt hàng thiết yếu đang phải kìm nén lâu nay. Tuy nhiên, nhiều chuyên gia cảnh báo CPI âm hiện nay chủ yếu dosức mua của người dân kiệt quệ vì kinh tế suy giảm, thu nhập của từng gia đình sa sút.
Sau khi tăng hơn 15% vào tháng 3/2011, giá điện tiếp tục tăng lần thứ hai trong năm vào ngày 20/12/2011, lên 1.304 đồng mỗi kWh, tăng 62 đồng, tương đương với 5%. Ngành điện cho biết, với mức tăng này, EVN thu thêm được khoảng 6.000 tỷ đồng và chỉ đủ bù lỗ cho chi phí môi trường rừng khoảng 700 tỷ đồng, chi phí nhiên liệu trong năm 2012. Còn khoản lỗ 10.000 tỷ đồng, EVN vẫn chưa thể giải quyết được.
Từ đầu năm đến nay, EVN nhiều lần nhấp nhổm xin tăng giá. Hồi tháng 3, “nhà đèn” khẳng định đang tính toán các thông số đầu vào cơ bản gồm biến động giá nhiên liệu, tỷ giá ngoại tệ và cơ cấu sản lượng điện phát. Tùy từng tháng, mỗi thông số đều có sự biến đổi nhất định, EVN sẽ căn cứ vào biến động này để cân nhắc thời điểm đề xuất tăng giá. Tuy nhiên, chỉ ngay sau đó vài ngày, Tập đoàn Điện lực đã ra thông báo khẳng định chưa đề xuất tăng giá điện. Lãnh đạo Bộ Công Thương cũng nhiều lần tránh câu hỏi về thời điểm tăng giá điện, chỉ trả lời “khi số liệu của EVN đã được kiểm toán và các cơ quan có thẩm quyền kiểm tra, giá điện mới được điều chỉnh”.
Cùng với việc tăng giá điện, các thông số đầu vào cơ bản được sử dụng cho tính giá điện áp dụng từ ngày 1/7 cũng thay đổi. Giá bán than cho điện tăng từ 10 đến 11,5% so với hiện hành. Giá khí trung bình cho nhà máy điện Cà Mau là 9,338 USD/triệu BTU được tính trên cơ sở giá dầu HFO là 720,96 USD/tấn. Giá dầu (sau thuế VAT): giá dầu DO là 20.897 đồng/lít, giá dầu FO là 18.116 đồng/lít. Tỷ giá hối đoái giữa đồng Việt Nam và đô la Mỹ: 20.927 đồng/USD.
Hoàng Lan

Việt Nam dự tập trận lớn nhất thế giới



2012-06-29
Việt Nam tham dự đợt tập trận Vành đai Thái Bình Dương, tức RIMPAC, do Hoa Kỳ tổ chức và chỉ huy, kéo dài từ ngày hôm qua 29 tháng 6 cho đến ngày 3 tháng 8 tới đây gần Hawaii.
Cục Đối ngoại, Bộ Quốc phòng Việt Nam loan tin là phía Việt Nam cử sáu sĩ quan tham dự từ ngày 16 tháng 7 đến ngày 20 tháng 7 để quan sát hoạt động diễn tập quân y.
Cuộc tập trận RIMPAC hai năm một lần được đánh giá là lớn nhất thế giới với nhiều quốc gia tham dự nhất.
Hoạt động này được Hoa Kỳ tiến hành lần đầu tiên năm 1971.
RIMPAC năm nay có hải quân 22 quốc gia tham dự.

Copyright © 1998-2011 Radio Free Asia. All rights reserved.

Đà tăng trưởng thấp nhất trong ba năm



2012-06-29
Tỉ lệ tăng trưởng kinh tế của Việt Nam trong nửa đầu năm nay ở mức 4,38%, thấp nhất trong ba năm nay.
Tổng cục Thống kê Việt Nam cho biết như vừa nêu hôm qua. Theo số liệu công bố, tăng trưởng công nghiệp ở mức 3,81%, và nông nghiệp là 2,81%.
Lý giải nguy cơ tăng trưởng chậm, Tổng cục Thống kê Việt Nam cho là vì những khó khăn của nhiều lĩnh vực sản xuất, đặc biệt là sản xuất công nghiệp.
Năm 2005, Việt Nam đạt mức tăng trưởng 8,4%. Tuy nhiên, sau đó tăng trưởng chậm lại vì các doanh nghiệp phải đối phó với lạm phát cao và đồng nội tệ yếu.
Các nhà kinh tế cho rằng lạm phát tại Việt Nam giảm mạnh nhờ vào chính sách tiền tệ thắt chặt và sức mua nội địa giảm.
Hôm qua Ngân hàng Nhà Nước Việt Nam lại cho giảm lãi suất tái cấp vốn và lãi suất chiết khấu mỗi loại xuống 1%.

Đoàn chủ tịch Trung ương MTTQVN đề nghị một đạo luật riêng về Đảng Cộng sản VN



Đoàn chủ tịch Trung ương Mặt trận Tổ quốc Việt Nam, hôm qua lên tiếng đề nghị phải có một đạo luật riêng về Đảng Cộng sản Việt Nam.
Lời kêu gọi vừa nói được đưa ra tại Hội nghị lần thứ 9 của Ủy ban Trung ương Mặt Trận Tổ quốc Việt Nam diễn ra ở Hà Nội.
Theo ông Vũ Trọng Kim, phó chủ tịch kiêm tổng thư ký Ủy ban Trung ương MTTQVN thì việc sửa đối hiến pháp năm 1992 sắp tới đây nếu không thay đổi Điều 4 về vai trò lãnh đạo duy nhất của Đảng Cộng sản Việt Nam đối với đất nước, thì phải soạn thảo một đạo luật riêng về Đảng và sự lãnh đạo của Đảng.
Ủy ban Trung ương MTTQVN còn đề nghị trong hiến pháp sửa đổi phải có qui định sao cho bảo đảm vai trò tham chính và phản biện của Mặt Trận Tổ quốc Việt Nam.
Lâu nay tổ chức này cũng chỉ là một đơn vị ngoại vi của Đảng chỉ động viên tinh thân yêu nước, nhiệt tình lao động của người dân mà thôi.

Copyright © 1998-2011 Radio Free Asia. All rights reserved.

TEPCO rút khỏi dự án xây nhà máy điện hạt nhân tại VN



Công ty Điện lực Tokyo, TEPCO, sẽ rút khỏi dự án xây dựng nhà máy điện hạt nhân tại Việt Nam để tập trung vào tình hình khủng hoảng hạt nhân tại nhà máy điện nguyên tử Fukushima 1.
Truyền thông Nhật Bản loan tin này hôm qua. Theo tờ Mainichi Shimbun thì quyết định vừa nói của TEPCO sẽ có ảnh hưởng đến chính sách khuyến khích xuất khẩu nhà máy điện hạt nhân của chính phủ Nhật Bản.
Cụ thể TEPCO rút khỏi dự án của Công ty Phát triển Năng lượng Hạt Nhân quốc tế của Nhật Bản, JINED, mà sẽ tham gia xây dựng nhà máy điện nguyên tử ở Việt Nam.
Công ty này được thành lập hồi tháng 10 năm 2010 theo sáng kiến của Bộ Kinh tế, Thương Mại và Công nghiệp của Nhật. Mục tiêu chính của công ty này là thắng thầu dự án xây dựng các tổ máy điện hạt nhân ở Việt Nam.
JINED thuộc sở hữu vốn của chín công ty điện lực, các tập đoàn sản xuất nhà máy nguyên tử Hitachi, Mitsuhishi và Innovation Network Co.
TEPCO có 20% cổ phần trong JINED và có kế hoạch tham gia vận hành các lò phản ứng điện hạt nhân tại Việt Nam.
Vừa qua, một số nhân sĩ, trí thức Việt Nam đã gửi thư đến thủ tướng Nhật đề nghị không nên tài trợ cho dự án xây dựng nhà máy điện hạt nhân tại Việt Nam. Lý do vì thực tế Việt Nam chưa thể đáp ứng cho loại nhà máy mà những người đứng đơn cho là xa xỉ và khó đảm bảo an toàn trong điều kiện vận hành tại Việt Nam.

Copyright © 1998-2011 Radio Free Asia. All rights reserved.

Tổng thanh tra đòi thu hồi 6 ngàn 500 tỉ



2012-06-29
Tổng thanh tra chính phủ Việt Nam kiến nghị một số hình thức xử lý sau đợt thanh tra trong nửa đầu năm nay.
Những biện pháp này cụ thể thu hồi 6.500 tỷ đồng, gần 1300 héc ta đất, chuyển cơ quan điều tra xử lý hình sự 27 vụ, 35 người.
Ngoài ra Thanh tra chính phủ cũng kiến nghị xử lý hành chính 425 tập thể, 697 cá  nhân có những sai phạm chưa đến mức phải xử lý hình sự.
Ông Lê Tiến Hào, phó Tổng thanh tra chính phủ, cho biết trong 6 tháng nay ngành thanh tra tiến hành hơn 6 ngàn cuộc thanh tra hành chính và kiểm tra chuyên ngành tại hơn 330 ngàn tổ chức và cá nhân trên cả nước.
Trong hội nghị sơ kết công tác sáu tháng  đầu năm của ngành thanh tra diễn ra hôm ngày 28 tháng 6 tại Hà Nội, phó thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc cũng lên tiếng kêu gọi phải đánh đúng, đánh kịp thời tham nhũng để có thể lấy lại niềm tin của người dân.

Copyright © 1998-2011 Radio Free Asia. All rights reserved.

Việt Nam trục xuất người giúp dân Bắc Hàn đào tị sang Việt Nam



2012-06-29
Việt Nam đã trục xuất nhà hoạt động Hàn Quốc giúp đỡ đưa những người đào tỵ Bắc hàn qua ngã Việt Nam để đi định cư tại Hàn Quốc.
Bộ Ngoại giao Việt Nam ra thông báo như vừa nêu hôm qua. Theo đó thì người đàn ông có tên Yoo đã bị trục xuất về đến Seoul vào ngày hôm qua. Và ông này bị cấm không được nhập cảnh lại vào Việt Nam.
Ông Yoo bị cơ quan tình báo Việt Nam bắt hồi ngày 20 tháng 6 vừa qua tại một khách sạn ở Sài Gòn. Ông trục xuất hồi năm 2004 cũng vì lý do tương tự là giúp cho người đào tỵ Bắc Hàn đến Việt Nam rồi đi định cư ở Hàn Quốc.
Thống kê cho thấy trong những năm gần đây có hằng chục ngàn người Bắc hàn tìm đường đào thoát khỏi xứ cộng sản khép kín đó để cuối cùng được định cư tại Hàn Quốc.
Chặng đường đầu tiên là Trung Quốc, và sau đó họ tìm cách đến các nước khác ở khu vực Đông Nam Á như Thái Lan, Lào, Việt Nam... để rồi xin đi Hàn Quốc
Copyright © 1998-2011 Radio Free Asia. All rights reserved.

Thêm một bản án gây phẫn uất cho dân oan



2012-06-29
Hôm thứ Năm ( 28 tháng Sáu, 2012), Toà Phúc Thẩm TP Cần Thơ xét xử và y án tù 2 năm 6 tháng dành cho bị cáo dân oan Nguyễn Văn Tư – cũng là tín đồ Phật Giáo hoà Hảo – về tội danh gọi là “lợi dụng quyền tự do dân chủ xâm phạm đến lợi ích Nhà nước”.
RFA
Chỉ do làm đơn tố cáo khiếu nại ông Nguyễn Văn Tư bị Toà Phúc Thẩm TP Cần Thơ xét xử và y án tù 2 năm 6 tháng (ảnh trước lúc bị bắt )
Ngay sau phiên toà phúc thẩm ngày 28 tháng Sáu này, người con trai tên Nguyễn Văn Tuấn của bị can dân oan Nguyễn Văn Tư không dằn được nỗi phẫn uất:
Nguyễn Văn Tuấn: Phiên toà hôm nay làm tôi buồn từ trưa tới giờ. Bây giờ tôi chỉ đòi lại sự công bằng cho ba tôi thôi (khóc). Tôi không biết nói gì hơn (khóc). Gia đình tôi quá nghèo khổ, quá bức xúc. Tôi chỉ muốn đòi lại quyền lợi cho ba tôi (khóc). Tại vì ở đây họ chỉ đè nén. Nếu ba tôi nhất cử nhất động gì thì họ họ ghán ghép tội này, tội kia để đè nén ba tôi.

Có luật sư bào chữa cũng như không


Trong phiên phúc thẩm ấy, cả gia đình ông Nguyễn Văn Tư, còn gọi là Tư Hồng, cùng nhiều nông dân ở Nông trường Sông hậu được dự, như Nguyễn Văn Tuấn cho biết:
Nguyễn Văn Tuấn: Nói chung là cả nhà tôi đi hết. Nhà có anh chị em – 3-4 người – thì đi. Rồi bà con ở trong nông trường hay, họ cũng xuống. Họ cũng vẫn cho vô toà ngồi nghe, nhưng mà không cho có ý kiến gì hết, có nghĩa là mình xin nói thì họ nói là phiên toà này xử ông Nguyễn Văn Tư chứ không phải xử bà con. Chỉ có bên thẩm phán và bên Viện Kiển sát hỏi rồi bên Luật sư tranh cãi với nhau thôi.
Nguyễn Văn Tuấn mô tả lại diễn tiến phiên toà như sau:
Nguyễn Văn Tuấn: Hôm nay LS Hà Huy Sơn biện hộ cho thấy không có bằng chứng gì để buộc tội ba tôi hết. Rồi hỏi bên Viện Kiểm sát, Viện Kiểm sát không trả lời được. Có nghĩa là muốn kết tội người ta thì phải có nhân chứng, vật chứng hay những gì liên quan. Viện Kiểm sát trả lời không được nhưng vẫn ghép tội. Ba tôi hỏi ba tôi làm gì nên tội.
LS Hà Huy Sơn bào chữa rất hay, tưởng chừng như ba tôi sẽ được trắng án. Nhưng sau khoảng 2 tiếng nghị án, toà tuyên án ba tôi 2 năm 6 tháng tù, và cho công an bắt ba tôi đưa ngay vô trại giam rồi
Nguyễn Văn Tuấn
Thí dụ như một cái đơn viết thưa chính quyền ở đây là thu dư số lúa nhưng không trả. Rồi những người dân khác thấy đơn như vậy, bảo đọc cho họ nghe, họ vừa ý, mượn đơn của ba tôi để sao ra. Họ không biết chữ, nhờ viết tên dùm họ rồi họ ký và khẳng định chịu trách nhiệm. 15 nông dân này đã ký tên và đều chấp nhận trách nhiệm hết. Nhưng giới cầm quyền gán tội cho ba tôi là “phản động” . LS biện hộ rằng như vậy là không phải, vì hiến pháp, luật pháp quy định người dân được quyền thưa kiện. Nói chung, LS Hà Huy Sơn bào chữa rất hay, tưởng chừng như ba tôi sẽ được trắng án. Nhưng sau khoảng 2 tiếng nghị án, toà tuyên án ba tôi 2 năm 6 tháng tù, và cho công an bắt ba tôi đưa ngay vô trại giam rồi.
Chúng tôi có liên lạc với LS Hà Huy Sơn, nhưng vì lý do tế nhị nên ông không tiện đi vào chi tiết vấn đề:
LS. Hà Huy Sơn: Tôi không muốn phổ biến vụ này vì còn liên quan đến các khách hàng, thân chủ khác của tôi. Anh có thể hỏi gia đình họ.
Anh Nguyễn Văn Tuấn bày tỏ bất bình trước một phiên xử chỉ mang lại thêm nỗi oan khiên cho tá điền vốn đã bị chủ điền – là Nông trường Sông Hậu – chèn ép qua hàng chục năm thu tô vượt quy định của Nhà nước.
Nguyễn Văn Tuấn: Tôi nhận xét phiên toà này quá vô lý, quá phi nghĩa. Tại vì người dân không có tội mà chính quyền đè ép người dân thôi. Mà thưa thì không ai xử, không ai giải quyết, chỉ có hứa với hẹn; mà hứa với hẹn thì ba tôi phải làm đơn gởi tiếp. Gởi xong thì họ cũng hứa rồi lại hẹn chứ đâu có giải quyết. Từ chỗ đó dân mới bức xúc. Sự thật là dân thưa để đòi lại những khoản lúa bị Nông trường Sông Hậu thu dư từ năm 1979 tới giờ - đã ba mươi mấy năm trời.
Nông dân oan ức kéo ra đông thì họ đổ thừa ba tôi sách động. Nhưng thực sự dân kéo ra đông là vì họ biết được quyền lợi của mình, nên kéo ra để đòi hỏi gặp giám đốc Nông trường Sông Hậu hay ai có trách nhiệm để có hướng giải quyết cho họ, hay hứa hẹn như thế nào đó...
Nguyễn Văn Tuấn
Nhưng họ đâu có trả. Không trả, không ra văn bản. Khi ra văn bản thì chung chung, bảo dân tìm giám đốc nông trường. Nhưng giám đốc nay đi họp, mai đi công tác, không được gặp. Nông dân oan ức kéo ra đông thì họ đổ thừa ba tôi sách động. Nhưng thực sự dân kéo ra đông là vì họ biết được quyền lợi của mình, nên kéo ra để đòi hỏi gặp giám đốc Nông trường Sông Hậu hay ai có trách nhiệm để có hướng giải quyết cho họ, hay hứa hẹn như thế nào đó cho họ vui lòng.

Khiếu nại bị 18 tháng tù, khiếu nại tiếp bị 2 năm 6 tháng tù…


Và người con trai của dân oan Nguyễn Văn Tư không khỏi lưu ý về tình cảnh “bị chiếu cố đặc biệt’ của cha mình:
Nguyễn Văn Tuấn: Hiện bây giờ ở Cần Thơ chỉ có một mình ba tôi bị họ đặc biệt ghìm nén. Dân ở đâu, như huyện Cở Đỏ, Trung Thạnh, Thốt Nốt gì thì tôi không biết. Còn xuống Uỷ ban Nhân dân TP Cần Thơ thì họ nói ba tôi dẫn đầu. Trong khi ba tôi ăn chay trường, luôn ở nhà cúng, lạy. Ba buồn nên không đi đâu. Mà “chệch” một chút họ cũng đổ thừa cho ba là cầm đầu. Nói chung là họ gán ghép nhiều chuyện không thể hiểu nỗi.
Dân ở đâu, như huyện Cở Đỏ, Trung Thạnh, Thốt Nốt gì thì tôi không biết. Còn xuống Uỷ ban Nhân dân TP Cần Thơ thì họ nói ba tôi dẫn đầu. Trong khi ba tôi ăn chay trường, luôn ở nhà cúng, lạy...
Nguyễn Văn Tuấn
Hồi  tháng 9 năm 2008, ông Nguyễn Văn Tư bị Toà án nhân dân huyện Cờ Đỏ, TP Cần Thơ, kết án 18 tháng tù về tội danh gọi là “lợi dụng quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích nhà nước” sau khi ông cùng một số tá điền Nông trường Sông Hậu khiếu nại lên Trung ương tại Hà Nội yêu cầu nông trường này trả lại mức thu tô vượt quy định nhà nước trong nhiều năm qua. Hà Nội đã cử đoàn thanh tra và có kết luận là việc thu tô vượt quy định của Nông trường Sông Hậu là sai trái. Và công an huyện Cờ Đỏ đã khởi tố ông Nguyễn Văn Tư vì cho rằng ông cầm đầu vụ khiếu nại này, mà hậu quả đến với dân oan Nguyễn Văn Tư – tức Tư Hồng, đó là bản án 18 tháng tù như vừa nói.
Sau khi rời nhà tù, vào tháng 7 năm 2010, ông tiếp tục làm đơn khiếu nại ra Hà Nội, tố cáo UBNDTP Cần Thơ không giải quyết đơn khiếu nai tố cáo, bao che sự thật, bao che những việc làm sai trái của Nông trường Sông Hậu, bỏ tù oan sai người khiếu nại. Cùng khiếu nại với ông còn có 15 tá điền khác, khiến công an cho rằng ông Nguyễn Văn Tư cầm đầu, xúi giục người khác, nên đã khởi tố ông với tội danh “Lợi dụng quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích nhà nước”.
Hôm 17 tháng Tư vừa rồi, ông bị Toà án huyện Cờ Đỏ kết án 2 năm 6 tháng tù qua phiên toà không luật sư biện hộ, không nhân chứng, nạn nhân không được tự biện hộ; chỉ có một thân nhân – là con trai Nguyễn Văn Tuấn – được phép dự phiên sở thẩm này mà thôi.
Và phiên phúc thẩm hôm thứ Năm, dân oan, tín đồ PGHH Nguyễn Văn Tư vẫn bị y án sơ thẩm này.

Biển Đông đầy biến động



2012-06-29
Nói biển Đông lại nổi sóng e không còn đúng nữa, vì trên thực tế đó đã là vùng biền động thường xuyên trên khía cạnh chính trị. Biến động mới nhất là Việt Nam phản đối Trung Quốc gọi thầu khai thác dầu khí trong vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam trên biển Đông.
Illustrated Wikipedia map
Vùng biển Thái Bình không yên bình

Không coi luật biển Việt Nam ra gì

Trung Quốc bác bỏ, nói sự phản đối đó vô hiệu. Trước lúc sự kiện này xảy tới, Trung Quốc đã phản đối Luật biển của Việt Nam vừa được quốc hội thông qua.  Tại sao Trung Quốc gọi thầu vào lúc này?
Đó là những lô dầu khí nằm hoàn toàn trong vùng đặc quyền kinh tế 200 hải lý từ bờ biển Việt Nam, trùng lên những lô từ 128 đến 132, và trùng từ lô 145 đến lô 156. Từ giới hạn đó vào Quảng Ngãi chỉ cách 76 hải lý, cách khu gần nhất ở Nha Trang là 60 hải lý.  Điểm gần nhất giữa Nha Trang và Phan Thiết có 57 hải lý và cách đảo Phú Quý 30 hải lý, theo như Tổng Giám Đốc PetroVietnam tuyên bố.overlapped-blocks
Việt Nam mạnh mẽ phản đối và kêu gọi các công ty ngoại quốc đừng tham gia đấu thầu, vì khu vực này đã được thăm dò và khai thác từ nhiều năm nay do PetroVietnam cùng các đối tác ngoại quốc là các Tập đoàn dầu khí gồm ONGC VIDESH của Ấn Độ, GAZPROM của Nga, và Exxon Mobil của Hoa Kỳ.
Trung Quốc gọi thầu có thể để trả đũa việc mà Trung Quốc đã phản đối là Luật Biển của Việt Nam được quốc hội thông qua hồi tuần trước. Trung Quốc muốn chứng tỏ Luật Biển của Việt Nam vô hiệu, Bắc Kinh không coi ra gì.

Tái khẳng định “Lưỡi Bò”

Có ý kiến khác hơn thế, cho rằng bằng cách gọi thầu như vậy, Trung Quốc vừa trả đũa vừa tái xác định chủ quyền lãnh hải theo đường Lưỡi Bò mà họ áp đặt.  CNOOC, tức Tập đoàn dầu khí hải dương quốc gia Trung Quốc, nói là 7 lô trong số 9 lô này nằm trong vùng trũng mà họ gọi Trung Kiến Nam và 2 lô nằm trong một phần của các vùng trũng Vạn An và Nam Vĩ Tây, cũng do Trung Quốc đặt tên.
Tuy nhiên đây cũng không phải là điều bất ngờ, mà Việt Nam có thể đã dự đoán trước sau gì Trung Quốc cũng làm như vậy, từ khi Bắc Kinh phản đối New Delhi về dự án hợp tác với Việt Nam ở hai lô 127, 128 mà sau cùng Ấn Độ đã bỏ.
Ấn Độ quả đã rời đi và phải trả cho PetroVietnam 15 triệu đô la đền lại hợp đồng, nhưng New Delhi tuyên bố rằng công ty Ấn Độ đã rời bỏ hoàn toàn vì lý do kỹ thuật.
Việc mời thầu của Trung Quốc ở 9 lô trùng lên hải phận đặc quyền kinh tế của Việt Nam sẽ có triền vọng ra sao?

Ai vội bỏ thầu!

Có hy vọng là các công ty ngoại quốc sẽ tiếp tục khai thác, thăm dò ở những nơi đã có  hợp đồng, nhưng sẽ phải do dự, chần chừ, để chờ xem diễn tiến cuộc tranh chấp lãnh hải ra sao ở những nơi chưa ký hợp đồng, và cũng chờ xem thái độ của Hoa Kỳ , Nhật Bản, Ấn Độ như thế nào.
Là những công ty quốc tế già đời, họ chưa vội lao ngay vào chỉ vì mối lợi dầu khí.
Thứ nhất, nhiều công ty quốc tế chủ trương không làm ăn ở những nơi có tranh chấp. Và thứ nhì là nguồn dầu khí để thăm dò và khai thác không hề thiếu đối với họ.
Thêm vào đó các công ty phương Tây làm ăn còn có đạo đức chính trị, một phần nữa cũng có sự tham vấn với chính phủ của họ, mà người ta tin rằng những chính phủ này không bênh vực Trung Quốc.
indian-oil-rigHoa Kỳ  và Nga từng tuyên bố họ có toàn quyền hợp tác kinh tế tại biển Đông, trong lãnh hải hợp pháp của các quốc gia liên quan. Các công ty đó sẽ quyết định hợp tác ở phần nào, với nước nào trong khu vực.
Ngoài ra, khu vực bị Trung Quốc gọi thầu đã có sẵn những phần diện tích mà các công ty Ấn Độ, Nga và Mỹ đã ký hợp đồng thăm dò - khai thác với Việt Nam. Total với BP chẳng lẽ tranh giành những lô dầu sát cạnh hay trùng hợp với GazProm, Exxon Mobil và ONGC?

Quyền tự do lưu thông

Trong những công ty quốc tế đó có Exxon Mobil của Mỹ. Hoa Kỳ không phê chuẩn Công ước Luật biển, Exxon Mobile có thể phán định phần nào thuộc về nước nào không?
Tuy không phê chuẩn Công Ước Luật biển nhưng Hoa Kỳ vẫn tôn trọng quan điểm của các quốc gia đối tác về lãnh hải và thềm lục địa. Song song với sự tôn trọng đó, Hoa Kỳ cũng giành quyền sử dụng hành lang đường biển dọc bờ biển mọi quốc gia trên khắp thế giới, trong những điều kiện không vi phạm luật biển quốc tế.
Ở biển Đông người ta thấy có lần Trung Quốc đã gây sự với máy bay thám sát của Hoa Kỳ hoạt động ở phía Nam đảo Hải Nam, chính vì Mỹ giành lấy quyền tự do lưu thông đó.
Biển Đông là hải lộ sinh tử của Trung Quốc cũng như của Nhật Bản và Hàn quốc ở Đông bắc Á.
Nhật, Hàn là hai đồng minh chí cốt,  hai cái chân đứng vững chắc của Hoa Kỳ ở Đông Á. Một phần lớn là vì yếu tố đó mà Mỹ thường nói hành lang thuỷ lộ biển Đông liên quan đến quyền lợi thiết yếu của họ .

Lưỡng đầu thọ địch?

Trong khi đó thì Philippines cùng Trung Quốc rút tàu ra khỏi Scarborough, và Manila lại khánh thành nhà trẻ trên đảo Thị Tứ mà họ đặt tên là Paga-sa. Phải chăng Việt Nam rơi vào thế “lưỡng đầu thọ địch”?
Thực ra Manila chẳng qua chỉ gỡ thể diện với người dân của họ trong lúc diễn ra cuộc đối đầu ở Scarborough, nơi mà hai bên bảo nhau kéo tàu ra khỏi vùng bãi cạn.
Thế “lưỡng đầu thọ địch”, có thể hình dung như uốn mình theo chữ S để tay với nắm Hoàng Sa, chân với giữ Trường Sa, thì Việt Nam đã phải gánh chịu từ khi Trung Quốc tấn công biên giới năm 1979 rồi công khai trở mặt áp bức trên biển Đông, chẳng phải chỉ vì mấy cái nhà trẻ của Philippines.
Đảo Thị Tứ là đảo lớn thứ nhì ở Trường Sa. Lớn nhất ở Trường Sa là đảo Ba Bình, cũng là tên của Việt Nam đặt, nhưng đã do Đài Loan chiếm đóng.  Đảo Thị Tứ trên bản đồ thế giới vẫn mang tên là Thitu Island, vì các nhà địa lý, hải hành quốc tế không biết viết dấu chữ Việt, chứng tỏ Việt Nam đã công bố chủ quyền nơi đó từ lâu.blue-ridge-flagship
Nhưng chủ quyền ở Trường Sa nói chung, thì trên thực tế Việt Nam chỉ giữ được những đảo, đá, bãi hiện đang chiếm giữ chứ không thể nào giữ được tất cả, vì nó quá xa Bà Rịa- Vũng Tàu,  trong khi Palawan của Philippines ở gần nó hơn.
Việt Nam ban hành Luật biển xác định chủ quyền trên Hoàng Sa và Trường Sa để rộng đường ăn nói trên trường quốc tế và đề cao tinh thần tuân thủ Công ước Luật biển của Liên Hiệp Quốc. Nhưng Trung Quốc cứ gọi đó là sự vi phạm Bản Tuyên bố về Ứng xử và vi phạm các hiệp ước song phương về lãnh thổ, lãnh hải.
Thực ra, về lãnh hải, hai bên chỉ ký Hiệp ước phân định vịnh Bắc bộ, theo đó Việt Nam vì nguyên tắc quốc tế về đường trung tuyến giữa hai lãnh hải, đã phải nhường cho Trung Quốc một số diện tích kha khá. Lãnh hải biển Đông nơi có các lô dầu khí không nằm trong hiệp ước này.
Bản tuyên bố về Ứng xử thì chính Trung Quốc đã vi phạm trước cả Philippines lẫn Việt Nam bằng những hành vi gây căng thẳng như diễu tàu Ngư Chính, đánh cá ở sát bờ Philippines, bắt giữ trấn lột tàu cá Việt Nam, gọi thầu ở vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam… nhưng vẫn lu loa lên án, vu ngược cho láng giềng “16 chữ vàng”!

Dù sao chăng nữa…

Việt Nam còn có lợi thế được phương Tây ủng hộ. Trong khi Hoa Kỳ kiên quyết đặt chân đứng ở châu Á, Bộ trưởng quốc phòng Leon Panetta chẳng phải ngẫu nhiên đến thăm tàu Mỹ và đặt nhẹ bàn chân lên bãi cát trắng Cam Ranh, thì Trung Quốc khó lòng lấn chiếm vào hải phận miền Trung bằng kinh tế cũng như bằng vũ lực.
Nhưng dù sao chăng nữa, nai lưng gánh vác lấy nhiệm vụ của chính mình, Việt Nam phải thật cương quyết chống lấn chiếm và xâm thực cả trên biển lẫn trên đất, cả chính trị lẫn kinh tế, thì mới mong giữ được nước.
Copyright © 1998-2011 Radio Free Asia. All rights reserved.

Những sự thật không thể chối bỏ (phần 7) - Trí thức cũng chẳng khá hơn



Đặng Chí Hùng (Danlambao) - Nói về Cải cách ruộng đất thì đó là một cuộc thảm sát với phú nông, địa chủ… trong đó có phần lớn là oan sai. Nhưng nhắc đến Nhân văn Giai phẩm lại là câu chuyện khác. Lần này đến trí thức cũng bị tiêu diệt. Lý do rất đơn giản cho sự tiêu diệt đó là họ dám viết, dám nghĩ đúng với những gì họ nhận thấy được từ xã hội thối nát của cộng sản. Họ cần nghệ thuật gắn liền với tư tưởng tự do, dân chủ nhưng… đó là cái gai trong mắt cộng sản.

Bài viết này chỉ nhắc lại cho chúng ta những gì thuộc về sự thật, những sự thật đau đớn của một chế độ muốn ngu dân để cai trị. Một chế độ phi nhân tính với những sự thật đáng hổ thẹn cho muôn đời.

Sơ lược về phong trào Nhân Văn Giai Phẩm

Phong trào Nhân Văn – Giai Phẩm là phong trào được cho là có xu hướng chính trị, đòi tự do dân chủ của một số văn nghệ sĩ và trí thức Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, khởi xướng đầu năm 1955 và bị chính thức dập tắt vào tháng 6 năm 1958.

Phong trào này có một tờ báo cho mình với tên gọi Nhân Văn, đây là một tờ báo chuyên về văn hóa, xã hội, có trụ sở tại 27 Hàng Khay, Hà Nội. Đứng đầu tờ báo là ông Phan Khôi làm chủ nhiệm và ông Trần Duy làm thư kí tòa soạn. Ngoài ra nó còn cùng với tạp chí Giai Phẩm, hình thành nên nhóm Nhân Văn–Giai Phẩm (NVGP).

Mục tiêu hoạt động của nhóm NVGP là giúp cho sự tự do suy nghĩ, tự do trong sáng tác của các văn nghệ sĩ. Họ muốn hướng tới một quan điểm nghệ thuật vị nghệ thuật thực sư. Nghệ thuật theo tiêu chí của nhóm này phải tách khỏi chủ trương tô hồng cách mạng giả dối của văn nô cộng sản. Xin nêu ra đây một số ví dụ nhỏ để thấy chủ trương hết sức hợp lý của nhóm NVGP trong vấn đề trung thực, dân chủ trong xã hội VNDCCH lúc đó.

Trong tạp chí Giai phẩm Mùa xuân được ấn hành tháng giêng năm 1956, do nhà thơ Hoàng Cầm và Lê Đạt chủ trương, về sau bị tịch thu, có bài “Nhất định thắng” của nhà thơ Trần Dần, miêu tả hoàn cảnh đời sống miền Bắc xã hội chủ nghĩa trong những ngày đầu đất nước chia cắt, tác giả bài thơ bị qui kết chống phá, "bôi đen" chế độ, với những câu thơ nổi tiếng:

Tôi bước đi 
không thấy phố 
không thấy nhà
Chỉ thấy mưa sa 
trên màu cờ đỏ

Nhân văn số 3 ra ngày 15 tháng 10 đăng bài của ông Trần Đức Thảo về mở rộng dân chủ, phát triển phê bình trong nhân dân. Trần Duy cũng góp tiếng nói đấu tranh cho tự do dân chủ trong Nhân văn số 4 ra ngày 5 tháng 11 năm 1956. Trong số cuối cùng, số 5 báo Nhân văn, ôngNguyễn Hữu Đang nhận xét về những điều bảo đảm tự do dân chủ trong Hiến pháp Việt Nam 1946 và so sánh với tình hình thực tế lúc bấy giờ.

Ngày 15 tháng 12 năm 1956, Ủy ban hành chính Hà Nội ra thông báo đóng cửa báo Nhân Văn. Số 6 không được in và phát hành. Tổng cộng Nhân Văn ra được 5 số báo và Giai Phẩm ra được 4 số báo (Tháng Ba, Tháng Tư, Tháng Mười và Tháng Chạp 1956) trước khi phải ngừng xuất bản.

Sau đó, hầu hết các văn nghệ sĩ tham gia phong trào Nhân Văn-Giai Phẩm bị đưa đi học tập cải tạo về tư tưởng xã hội chủ nghĩa. Một số bị treo bút một thời gian dài: Lê ĐạtTrần Dần, số khác không tiếp tục con đường sự nghiệp văn chương, thậm chí có người bị giam giữ trong một thời gian dài và tiếp tục bị giám sát trong nhiều năm sau khi mãn tù như trường hợp ông Nguyễn Hữu Đang. Dư luận chung thường gọi đây là "Vụ án Nhân Văn–Giai Phẩm"

Trong số này đa phần là những nghệ sĩ nổi tiếng, là tinh túy của nền văn học nghệ thuật nước nhà. Họ thực sự là những tri thức đáng kính với những tư tưởng tự do, dân chủ nhưng đã bị đảng cộng sản kìm kẹp và bức bách cả về tư tưởng lẫn thân thể. Ắt hẳn chúng ta không thể nào quên một Hữu Loan đằm thắm nhưng cương trực với “Màu tím hoa sim” bất hủ. Ấy vậy mà ông cũng như hàng chục văn nghệ sĩ ấy đã bị đảng cộng sản vu khống, chụp mũ cho tư tưởng chống đảng, phản động. Nhưng có thực sự họ có tội hay không? Tôi xin trình bày ở phần sau đây.

Họ không phải là phản động 

Nói là phản động thì đảng cộng sản là bậc thầy về chụp mũ và quy kết. Phải hiểu đúng từ phản động thế nào. Thực tế một xã hội muốn phát triển và tiến bộ thì phải không ngừng vận động. Phản động ở đây có nghĩa là đứng yên, không vận động, là chống lại sự tiến bộ đó. Phản động là một từ có nghĩa đen, không có nghĩa bóng, phản động mang một ý nghĩa tiêu cực. Tuy nhiên bản thân các văn nghệ sĩ ở đây hoàn toàn hoạt động nghệ thuật theo tư tưởng ôn hòa, dân chủ, tự do. Đó không thể coi là phản động được. Bản thân sự phản ánh trung thực của họ là một sự có lợi cho tiến bộ xã hội. Nhưng đảng cộng sản đã đánh đồng khái niệm chống lại ách độc tài của họ với việc chống lại sự phát triển của xã hội. Đó là một sự vu khống vô cùng bẩn thỉu của đảng cộng sản Việt Nam. 

1. Họ đã nói gì? 

Phong trào Nhân Văn Giai Phẩm quy tụ những người trí thức can đảm nhất ở miền Bắc Việt Nam trong thời đại của họ. Sau bài thuyết trình của Nguyễn Mạnh Tường, trong hai số báo Nhân Văn vào tháng 11 năm 1956, Nguyễn Hữu Đang đã hai lần nêu cao chủ trương phải thiết lập một chế độ pháp trị. Ông nêu ra những điều trong hiến pháp năm 1946 bảo đảm các công dân có quyền tự do ngôn luận, tự do xuất bản, tự do hội họp, tự do cư trú, tự do đi lại, vân vân. Điều 11 nói: “Tư pháp chưa quyết định thì không được bắt bớ giam cầm người công dân Việt Nam” nhưng ngay trong thời đó các nhà trí thức như Phan KhôiNguyễn Mạnh Tường,Đặng Đình Hưng cũng bị đi “cải tạo” không thời hạn; các văn nghệ sĩ như Trần DầnTử Phácvô cớ bị bắt giam. 

NVGP là một đợt bột phát trào lưu tư tưởng dân chủ ở miền Bắc Việt Nam có tiền đề ngay từ khi hình thành nhà nước VNDCCH lưỡng sinh giữa DCTS và toàn trị cộng sản tiến dần đến mô hình kiểu chủ nghĩa Mao, phát sinh trên nhiều lĩnh vực đời sống xã hội nhưng mạnh mẽ nhất là lĩnh vực ngôn luận mà lực lượng hăng hái nhất là trí thức khoa học xã hội và văn nghệ sỹ, tập trung xung quanh hai ấn phẩm là báo Nhân Văn và tập san Giai Phẩm.

Có lẽ cần phải cho mọi người nghe ý kiến của ông Nguyễn Hữu Đang trả lời Thụy Khuê ngày tháng 9- 1995 khi bà hỏi thực chất của phong trào Nhân Văn Giai Phẩm là gì: "Thực chất phong trào Nhân Văn Giai Phẩm, nếu đứng về mặt chính trị, thì đó là một cuộc đấu tranh của một số người trí thức, văn nghệ sĩ và một số đảng viên về chính trị nữa, là chống, không phải chống đảng cộng sản đâu, mà là chống cái chủ nghĩa Staline và chống chủ nghĩa Mao Trạch Đông. Sự thâm nhập của chủ nghĩa Staline và chủ nghĩa Mao trạch Đông đưa đến nhiều hiện tượng- nói là chuyên chính thì chưa đủ- phải nói là cực quyền toàn trị, nó gay gắt ghê lắm… Nó gay gắt ghê lắm!"

Trên báo Giai Phẩm Mùa ThuNguyễn Hữu Đang đã mở cuộc phỏng vấn để các nhà trí thức khác có dịp lên tiếng: Trần Đức Thảođòi phải có tự do ngôn luận, tự do nghiên cứu, tự do phê bình. ÔngĐặng Văn Ngữ viết: “Dưới một chế độ độc tài không ai dám chỉ trích chính phủ thì còn đâu mà thấy khuyết điểm về tự do dân chủ?”Đào Duy Anh kêu gọi giới trí thức phải “đấu tranh” cho tự do, quyết chống lại bệnh giáo điều và sùng bái cá nhân; Phan Khôi viết“bàn về lãnh đạo văn nghệ” để phê bình toàn thể việc lãnh đạo xã hội. Ông Phan Khôi dám phơi bày sự thật đó là một chế độ cộng sản độc tài như thể một biến thể của chế độ phong kiến kiểu mới. Ông nêu ví dụ đám cầm đầu văn nghệ lúc đó đả kích thơ Trần Dần viết hoa chữ “Người” là phạm tội, vì chữ “Người” viết hoa chỉ được dùng để nói đến Hồ Chí Minhthôi. Việc này không khác gì việc Phạm húy trong tư tưởng phong kiến.

Phong trào Nhân Văn Giai Phẩm chứng tỏ giới trí thức Việt Nam không bao giờ lãng quên trách nhiệm với lịch sử. Ngay từ đầu thời Pháp thuộc các Nho sĩ như Nguyễn Đình Chiểu, Phan Đình Phùng, Nguyễn Cao đã bảo vệ tiết tháo sáng ngời. Họ muốn dùng ngòi bút của mình để nhắc nhở cho nhân dân ta những yếu tố lịch sử trung thực của dân tộc. Họ xứng đáng tiếp nối truyền thống hào hùng của biết bao đời anh linh dân tộc.

Nhóm NVGP cũng cho thấy một điều những người trí thức Việt Nam không bao giờ quên nhiệm vụ của mình là tranh đấu cho tự do và cho sự thật. Trong báo Nhân VănTrần Đức Thảo viết “Người trí thức hoạt động văn hóa cần tự do như khí trời để thở.” Người trí thức phải đỏi hỏi các quyền tự do được phát triển vì đó là “nhiệm vụ số một của mình cũng như của toàn dân”. Ông Trần Dần đã viết: “Biểu hiệu cao nhất của trách nhiệm người viết là thái độ tôn trọng, trung thành với sự thực… Tôn trọng, trung thành với sự thực vừa là trách nhiệm, vừa là lập trường, vừa là phương pháp làm việc của người viết… Nếu như sự thực ngược lại chính sách, chỉ thị, thì phải viết sự thực chứ không phải là bóp gò sự thật vào (cho đúng) chính sách!”. Trần Dần đã viết những hàng trên trong bản dự thảo để trình bày trước một hội nghị giới văn nghệ trong quân đội năm 1955. Tất nhiên bản dự thảo đó không bao giờ được công bố, nhưng nó cho thấy Trần Dần đúng là một chiến sĩ. Lê Đạt đã dùng những câu thơ để lên án chế độ độc tài chuyên chế: “Đem bục công an máy móc đặt giữa tim người – Bắt tình cảm ngược xuôi theo đúng luật đi đường nhà nước!”.

Kết Luận 1: Qua phần kết luận đầu tiên ta có thể thấy xuyên suốt nhưng tác phẩm và tuyên bố của mình. Nhóm các tác giả trí thức trong NVGP đã cho thấy họ là nhưng người trung thực, can đảm và có tư tưởng dân chủ, tự do dựa trên lòng yêu nước nồng nàn, có trách nhiệm với dân tộc. Vậy họ không thể là những người phản động như các đảng cộng sản chụp mũ. 

2. Những bằng chứng khách quan: 

Để nhìn nhận các tác phẩm của các bên về sự thật nhóm NVGP có tội hay không chúng ta cần phải nhìn thẳng vào các bài báo, cuốn sách nói về NVGP một cách trung thực nhất từ nhiều phía.

Trước tiên là cuốn sách "Cent fleurs écloses dans la nuit du Vietnam" (Trăm hoa đua nở trong đêm Việt Nam) của Georges Boudarel. Georges Boudarel, nay đã qua đời, là nhà giáo, đảng viên cộng sản Pháp, 1947 sang Việt Nam với mục đích tranh đấu chống chính quyền thuộc địa. Sau hai năm dạy học tại Sài Gòn, Boudarel theo Việt Minh, đặc trách nhiệm vụ "cải tạo" tù nhân Pháp ở trại 113. Năm 1966, vì không còn đồng ý với chính quyền Hà Nội, ông trở về Pháp. Trong thời gian ở Việt Nam, ông đã gặp gỡ nhiều nhà văn nhà thơ, trong đó có những thành viên NVGP và Boudarel đã mang được về Pháp những tờ Nhân Văn, Giai Phẩm, và một số báo xuất bản ở Hà Nội trong thời kỳ này. 

Cuối 1987 đầu 1988, trong bối cảnh "cởi trói văn nghệ" của Tổng bí thư Nguyễn Văn Linh, Georges Boudarel đã viết loạt bài tựa đề Dissidences intellectuelles au Viêt-Nam L'affaire Nhan Van-Giai Pham (Trí thức phản kháng tại Việt Nam, vụ Nhân Văn Giai Phẩm), in trên hai tập san Sudestasie (số 50 tháng 1/1988) và Politique Aujourd'hui en Europe (phụ bản tháng giêng năm 1989), sau tập hợp và đào sâu thành cuốn "Cent fleurs écloses dans la nuit du Vietnam" (Trăm hoa đua nở trong đêm Việt Nam) do Jacques Bertoin in năm 1991 tại Paris.

Trong cuốn "Cent fleurs écloses dans la nuit du Vietnam" có đoạn tác giả đã viết về những người bị chính quyền cộng sản Việt Nam gán ghép cho tội danh chống đảng phản bội như sau:"Sự thật họ không phải là những kẻ hèn nhát. Họ đã dám nói thật những gì họ thấy và họ nghĩ. Họ xứng đáng là những trí thức can đảm". Đây là sự khẳng định cho sự trung thực và hết sức thẳng thắn của tác giả Pháp (đã từng theo cộng sản này) đối với sự thật về các nhân vật trong vụ án NVGP.

Để nói về sự tự do trong tư tưởng của nhóm này. Tác phẩm cũng có đoạn: "Họ là những nhà dân chủ về tư tưởng. Những ý thức đó dường như là quá xa xỉ với một chế độ độc đảng ở Việt Nam.". Điều này khẳng định nhóm NVGP không thể là phản động. Họ đơn thuần muốn có một sự tự do, dân chủ trong sáng tác nghệ thuật không theo khuôn mẫu của đảng cộng sản áp đặt.

Tiếp đến là cuốn sách của tác giả Hoàng Văn Chí, tức Mạc Định, soạn giả “Trăm hoa đua nở trên đất Bắc” (THĐNTĐB), do Mặt Trận Bảo Vệ Tự Do Văn Hóa xuất bản tại Sài Gòn, 1959. Trong tác phẩm của mình ông Hoàng Văn Chí cũng đã đánh giá về những trí thức từng là chỗ quen biết của mình hết sức sâu sắc. Ông khẳng đinh trong cuốn sách của mình về những trí thức như sau "Thật là bất công khi định tội họ phản bội tổ quốc, họ chỉ phản đối đảng mà thôi!" 

Tác phẩm của Hoàng Văn Chí, cho đến nay vẫn là tác phẩm hoàn chỉnh nhất về phong trào NVGP. Phần lớn những thành viên khác đều có mặt trong cuốn sách này, với một tiểu sử khá đầy đủ, với những chi tiết đáng quý và những bài viết tiêu biểu của họ trong thời kỳ Nhân Văn Giai Phẩm, đặc biệt tiểu sử Phan Khôi và Văn Cao, với những chi tiết mà hiện nay không tìm thấy ở đâu. Một phần vì Hoàng Văn Chí có liên hệ gia đình với Phan Khôi, nên một số dữ kiện chỉ ông biết, mà không tìm thấy ở những tư liệu khác. 

Ngay khi tôi đang hoàn thiện bổ sung cho bài viết này thì ngày 28/06/2012 có một cuộc hội thảo về nhà thơ Phùng Cung do Công ty Văn hóa & Truyền thông Nhã Nam phối hợp cùng Trung tâm Văn hóa Pháp L’Espace tổ chức buổi tọa đàm giới thiệu tuyển tập thơ Xem đêm của ông. Cuộc tọa đàm này có sự có mặt của Nhà nghiên cứu Phạm Toàn, Nhà phê bình văn họcPhạm Xuân Nguyên, Nhà văn Thái Kế Toại, Nhà thơ Nguyễn Thụy Kha. Các bạn có thể tham khảo tại links sau:(http://bookaholicclub.com/?p=17034). Trong đoạn có đánh giá của Hoàng Cầm về những tác phẩm của Phùng Cung: "Nhìn chung ở tập Xem đêm, mối quan hệ giữa những người miền quê nghèo được Phùng Cung diễn tả chân thực đến mức không thể bỏ hoặc thay một từ nào.". Điều này càng thêm minh chứng cho bản chất của các tác phẩm trong NVGP chỉ đem lại sự thật chứ không hề có ý chống đối lại dân tộc. Đó là điều đảng cộng sản không mong muốn.

Bản thân cuốn sách "Điều đọng lại" in năm 1992 tại nhà xuất bản Văn Hóa của đảng cộng sản Việt Nam cũng đã khẳng định việc kìm kẹp và kết tội vô lý với những cá nhân trong NVGP là một sai lầm. Cuốn sách này có lưu trữ tại thư viên quốc gia Việt Nam có đoạn ở trang 173 "Sai lầm ở việc nóng vội kết tội NVGP là phản động dẫn đến những động thái xấu cho nền văn học cận đại ở Việt Nam. Họ không phải là những người chống lại dân tộc. Nhận định sai lầm về họ cũng là điều đáng suy ngẫm." Cũng cuốn này còn trích dẫn lời của ông Nguyễn Văn Linh - cựu tổng bí thư đảng cộng sản Việt Nam trong việc đánh giá về sai lầm trong NVGP và cởi trói trong tư tưởng của nghệ sĩ trang 265 có viết “Hãy cởi trói cho văn nghệ sĩ để tránh những sự cố đáng tiếc lặp lại của Nhân văn giai phẩm”.

Kết luận 2: Qua các tác phẩm của các tác giả trung lập, lề dân hay lề đảng đều đánh giá sự thẳng ngay, trung thực của các tác giả, tác phẩm trong NVGP. Họ không có tội phản động như những gì đảng cộng sản đã ghép cho họ trong quá khứ.

Nhận xét: Từ kết luận một và hai có thể thấy từ tư tưởng, lời nói cho đến tác phẩm của các tác giả, tác phẩm trong NVGP là thực sự tiến bộ và can đảm. Họ đã được các tác phẩm nhiều phía đánh giá đúng về sự thật: NVGP Không phải phản động, không chống đảng. Họ chỉ nói lên sự thật của xã hội miền Bắc dưới ách độc tài của đảng cộng sản thông qua nghệ thuật chân chính, không chấp nhận làm văn nô.

Tội ác!

Tập tài liệu tựa đề “Bọn Nhân Văn Giai Phẩm trước tòa án dư luận”do Nxb Sự Thật (nay là Nxb Chính Trị Quốc Gia), in tháng 6, năm 1959, tại Hà Nội, là tài liệu đầu tiên, tập hợp những trích dẫn bài viết hoặc diễn văn tố cáo, lên án, buộc tội NVGP của đảng cộng sản Việt Nam. Trong phần cuối cuốn sách, có một chương nhỏ, trích "những lời thú tội" của các thành viên NVGP, còn hầu như toàn thể dành cho phía công tố "phát hiện tội", với những lời lẽ vô cùng khiếm nhã ngay từ miệng, hoặc từ ngòi bút của giới được gọi là "trí thức văn nghệ sĩ" đối với các đồng nghiệp và bạn hữu của mình đã tham gia NVGP.

Tập tư liệu dày 370 trang này - chứng tích một thời mà chữ nghĩa đã đạt tới đỉnh cao của sự bồi bút - còn hữu ích về mặt lịch sử và văn học sử, nó mở ra nhiều khía cạnh của vấn đề NVGP: về tầm vóc của phong trào, về không khí đàn áp thời đó, về mức độ khốc liệt của cuộc đấu tố. Đồng thời nó cũng gián tiếp trả lời những lập luận gần đây, cố tình hạ thấp hoặc thu gọn tầm vóc của phong trào NVGP thành một cuộc "đánh đấm nội bộ", tranh giành thế lực cá nhân, không liên hệ gì đến vấn đề tự do tư tưởng. 

Trong cuốn sách đó có viết: "Nhóm "Nhân Văn - Giai Phẩm" phản đối văn nghệ phục vụ chính trị, thực tế là phản đối văn nghệ phục vụ đường lối chính trị cách mạng của giai cấp công nhân. Chúng đòi "tự do, độc lập" của văn nghệ, rêu rao "sứ mạng chống đối" của văn nghệ, thực ra chúng muốn lái văn nghệ sang đường lối chính trị phản động.

Nhóm "Nhân Văn - Giai Phẩm" phản đối văn nghệ phục vụ công nông binh, nêu lên "con người" trừu tượng, thực ra chúng đòi văn nghệ trở về chủ nghĩa cá nhân tư sản đồi trụy.

Nhóm "Nhân Văn - Giai Phẩm" hằn học đả kích nền văn nghệ xã hội chủ nghĩa, nhất là văn nghệ Liên Xô, đả kích nền văn nghệ kháng chiến của ta. Thực ra, chúng phản đối chế độ xã hội chủ nghĩa, chúng đòi đi theo chế độ tư bản chủ nghĩa.

Nhóm "Nhân Văn - Giai Phẩm" phản đối sự lãnh đạo của Đảng đối với văn nghệ, chúng đòi "trả văn nghệ cho văn nghệ sĩ", thực ra chúng đòi đưa quyền lãnh đạo văn nghệ vào tay bọn phản cách mạng.”

Điều này cho thấy sự quy chụp táo tợn và trơ trẻn của đảng cộng sản với những văn nghệ sĩ thực thụ muốn dùng ngòi bút nghệ thuật vào đóng góp cho dân chủ. Hành động đánh phá và quy chụp này cho thấy đảng cộng sản độc tài chính là kẻ thù không đội trời chung của tự do, dân chủ.

Tố Hữu, khi ấy là Ủy viên Trung ương Đảng Lao Động Việt Nam, phụ trách về công tác văn hóa văn nghệ, tuyên truyền được coi là người dập tắt phong trào Nhân Văn–Giai Phẩm. Trong cuốn“Qua cuộc đấu tranh chống nhóm phá hoại "Nhân Văn - Giai Phẩm" trên mặt trận văn nghệ, nhà xuất bản Văn Hóa, 1958, mà ông là tác giả, Tố Hữu đã nhận định về phong trào này và những người bị coi là dính líu như sau: "Lật bộ áo "Nhân Văn - Giai Phẩm" thối tha, người ta thấy ra cả một ổ phản động toàn những gián điệp, mật thám, lưu manh, trốt-kít, địa chủ tư sản phản động, quần tụ trong những tổ quỷ với những gái điếm, bàn đèn, sách báo chống cộng, phim ảnh khiêu dâm;" (trg 9. Sđd).

Hay có đoạn: "Trong cái công ty phản động "Nhân Văn - Giai Phẩm" ấy thật sự đủ mặt các loại "biệt tính": từ bọn Phan Khôi, Trần Duy mật thám cũ của thực dân Pháp đến bọn gián điệp Thụy An, từ bọn trốt-kít Trương Tửu, Trần Đức Thảo đến bọn phản Đảng Nguyễn Hữu Đang, Trần Dần, Lê Đạt. Một đặc điểm chung là hầu hết bọn chúng đều là những phần tử thuộc giai cấp địa chủ và tư sản phản động, và đều ngoan cố giữ lập trường quyền lợi giai cấp cũ của mình, cố tình chống lại cách mạng và chế độ;"(trg 17. Sđd).

Báo cáo tổng kết vụ "Nhân Văn - Giai Phẩm" cũng do Tố Hữu viết có kết luận về tư tưởng chính trị và quan điểm văn nghệ của phong trào Nhân Văn–Giai Phẩm như sau:

“Những tư tưởng chính trị thù địch Kích thích chủ nghĩa cá nhân tư sản, bôi nhọ chủ nghĩa cộng sản. Xuyên tạc mâu thuẫn xã hội, khiêu khích nhân dân chống lại chế độ và Đảng lãnh đạo. Chống lại chuyên chính dân chủ nhân dân, chống lại cách mạng xã hội chủ nghĩa. Gieo rắc chủ nghĩa dân tộc tư sản, gãi vào đầu óc sô-vanh chống lại chủ nghĩa quốc tế vô sản.”

Đến đây ta có thể thấy đội ngũ văn nô của đảng cộng sản đã cố tình nhào nặn lên một hình tượng ngược lại hoàn toàn với những gì được coi là sự thật về NVGP. Đảng cộng sản đã cố tình quy chụp một cách vô lý những trí thức dám nói thẳng thật về những nghịch lý trong xã hội độc tài cộng sản.

Đối với văn nghệ do đảng cộng sản Việt Nam lãnh đạo, Trường Chinh là người đã đưa các quan điểm văn nghệ của Mao Trạch Đông vào hoạt động Văn hóa Cứu quốc từ năm 1943, kiên trì bảo vệ nó cho tới khi đổi mới, đã tạo ra rất nhiều vụ án văn nghệ khác nữa, là nhân tố chính làm cho nền văn nghệ Việt Nam hoàn thành nhiệm vụ tuyên truyền nhưng tụt hậu so với sự phát triển chung của văn nghệ nhân loại. Trường Chinh thì xuyên suốt các văn kiện từ khởi thủy cho đến sau này đều dựa trên các nguyên lý văn nghệ của Mao Trạch Đông: "bắt văn nghệ phục vụ chính trị, lấy mục tiêu sáng tạo văn nghệ là phục vụ công nông binh, phục vụ tuyên truyền như là một mệnh lệnh tuyệt đối cho văn nghệ sĩ". Chưa bao giờ thấy ông đưa ra các yếu tố tự do tư tưởng, tự do sáng tác, tự do ngôn luận làm điều kiện cho sự thành công của nền văn hóa xã hội chủ nghĩa. Ấy là chưa nói đến phương pháp lập luận của Trường Chinh đầy chất ngụy biện, giả dối, phản khoa học, thực dụng về chính trị. Rất nhiều mệnh đề của ông khi đưa vào vận hành quản lý văn nghệ đều đi ngược lại với tinh thần của nó. Và chính bản thân ông trong một số trường hợp cụ thể đối với một số tác phẩm đã thể hiện thái độ hẹp hòi, thiển cận, quy chụp, trù dập văn nghệ sĩ.

Ngược lại Nguyễn Hữu Đang và Nguyễn Đình Thi quan niệm: "…để thực hiện nền văn hóa mới, trước hết chúng ta phải củng cố nền độc lập hoàn toàn và làm thực hiện chính thể dân chủ cộng hòa triệt để... Ban bố triệt để quyền tự do tư tưởng và tự do ngôn luận, chính là cởi mở cho văn hóa trở nên sầm uất, và đem một luồng sinh khí mạnh mẽ thổi vào cái văn hóa bao lâu phải sống trong những phòng ngục chật hẹp, thiếu ánh sáng, thiếu hơi nóng của mặt trời. Sách vở và báo chí được xuất bản tự do, nền văn nghệ của ta mới có thể dồi dào phong phú”.

Chính vì có sự khác biệt quá lớn về tư tưởng và những yếu tố chính trị trong việc tồn vong của đảng cộng sản trước những bài viết phơi bày sự thật, đảng cộng sản đã trả thù hèn hạ với những người thuộc nhóm NVGP.

Ngày 10- 12- 1959 Tòa án nhân dân Hà Nội khai mạc phiên tòa xử Vụ án gián điệp hoạt động phá hoại hiện hành. Nội dung bản án kết tội như sau: "Chúng là những tên gián điệp phản cách mạng, phá hoại hiện hành, hoạt động có tổ chức, thực hiện âm mưu của địch, tiến hành những hoạt động chiến tranh tâm lý đê hèn nhất, những hoạt động phá hoại thâm độc nhất, để cuối cùng lật đổ chế độ chúng ta ở miền Bắc."

Kết quả tuyên án như sau:

Nguyễn Hữu Đang 15 năm tù giam, 5 năm quản chế sau khi ra tù.
Lưu Thị Yến tức Thụy An 15 năm tù giam, 5 năm quản chế sau khi ra tù,
Trần Thiếu Bảo tức Minh Đức 10 năm tù giam, 5 năm quản chế sau khi ra tù.
Phan Tại 6 năm tù giam, 3 năm quản chế.
Lê Nguyên Chí 5 năm tù giam, 3 năm quản chế......

Ngoài ra sau đó còn tiếp tục có những hoạt động là dư âm hậu quả của NVGP về sau này:

Năm 1960: Phùng Cung bị bắt. Lý do: Tiếp tục sáng tác các truyện ngắn có nội dung bất mãn, chống đối, phản động.

Năm 1968: Vụ án xét lại chống Đảng. Bắt giam Hoàng Minh Chính, Vũ Đình Huỳnh, Đặng Kim Giang, Trần Minh Việt, Trần Thư, Vũ Thư Hiên, Lê Trọng Nghĩa, Huy Vân… Nhiều văn nghệ sĩ nhất là những người đi học ở Liên Xô về hoặc có quan hệ với Liên Xô bị đưa vào diện phân biệt đối xử.

Năm 1982: Hoàng Cầm bị bắt cùng Hoàng Hưng vì việc định đưa tập thơ Về Kinh Bắc ra nước ngoài. Hoàng Cầm bị giam 18 tháng, Hoàng Hưng bị giam 39 tháng.

Về sau này, các nhà trí thức trong NVGP khi viết hồi ký hoặc phát biểu về quãng đời trong tăm tối của mình trong lao tù cũng như trong cuộc sống thường nhật đã miêu tả rất rõ về những cái ác mà đảng cộng sản gây ra cho họ.

Luật sư Nguyễn Mạnh Tường qua bài phát biểu rất quan trọng trước Mặt trận Tổ quốc Hà Nội ngày 30-10-1956 đã phân tích những sai lầm của chính quyền đi từ sai lầm CCRĐ ở nông thôn sang sai lầm trong chế độ mậu dịch ở thị thành, tất cả nằm trong bản chất thiếu dân chủ. Ông chỉ ra nguồn gốc các sai lầm đó và trình bày những nguyên tắc để sửa sang lại bộ máy pháp luật, chính trị của đất nước. Ông phê phán khẩu hiệu: "Thà chết 10 người oan còn hơn để sót một địch không những quá tả một cách vô lý mà còn phản lại cách mạng". Năm 1992 tại Paris nhà xuất bản Quê mẹ của Võ Văn Ái in cuốn hồi ký bằng tiếng Pháp của Luật sư Nguyễn Mạnh Tường Un Excommunie (Kẻ bị khai trừ) với tiểu tựa Hanoi 1954- 1991: Proces d ún intellectuel (Hà Nội 1954- 1991: Kết án một nhà trí thức). Cuốn sách nêu lên những sự thật khi bị o ép, theo dõi của đảng cộng sản với ông trong cuộc sống đói khổ, thiếu thốn. 

Những sự việc bỉ ổi của đảng cộng sản còn thể hiện qua việc đối xử bất công với nhà thơ ưu tú Hữu Loan. Hay như một người nữ nghệ sỹThụy An đã phải chịu cảnh mù lòa, tàn tạ trong nhà tù cộng sản được miêu tả qua cuốn sách “Thép đen” của Đặng Chí Bình

Ngoài ra Năm 2001 Nhà xuất bản Văn Nghệ California Hoa Kỳ xuất bản cuốn nhật kí của Trần Dần tên là “Trần Dần” ghi trích những ghi chép của Trần Dần trong hai thời kỳ CCRĐ và NVGP 1954- 1960. Đặc biệt đây là một cuốn sách thật nhất về NVGP, về cuộc sống thời kỳ này của dân tộc mà người ta không thể tìm thấy các hình ảnh rớm máu ấy trong các tác phẩm tuyên truyền công khai ở miền Bắc. Cùng với đó còn có một số cuốn khác đề cập đến NVGP như: “Hồi ký Đêm giữa ban ngày” của Vũ Thư Hiên do NXB Văn nghệ ở Hoa Kỳ….

Nhận xét: Với các nhà trí thức yêu nước hoạt động trong lĩnh vực nghệ thuật thì việc quy chụp họ phản động đã là một tội ác. Vì vũ khí chiến đấu cho công bằng dân chủ xã hội của họ chính là ngòi bút và tác phẩm. Kết luận vu khống của đảng cộng sản giành cho họ là một tội ác. Nhưng chưa dừng lại ở đó. Đảng cộng sản còn bắt họ vào tù, đày ải và hành hạ họ trong cuộc sống. Đó là một tội ác không thể chấp nhận được đối với trí thức.

Những kẻ chủ mưu:

Như đã nói ở trên, Trường Chinh và đảng cộng sản của ông ta chính là kẻ thù trực tiếp trong vụ án NVGP. Trường Chinh chủ trương áp đặt tu tưởng của đảng và của Mao cho các văn nghệ sĩ trí thức lúc đó. Đi cùng với Trường Chinh là đội ngũ văn nô như Tố HữuĐặng Thai Mai ra sức tuyên truyền và bôi nhọ nhóm NVGP như một "lũ phản động". Họ dùng đến cả tòa án của độc đảng để đẩy những con người vô tội vào tù.

Nhưng trên thực tế có một kẻ thủ ác giấu mặt hết sức nhan hiểm đó là ông Hồ Chí Minh. Như chúng ta đã biết tôi từng chứng minh về hệ thống chính trị trong đảng cộng sản Việt Nam trong các phần trước. Ông Hồ Chí Minh thực sự là kẻ chỉ đạo và viết ra chủ trương của các hành động của đảng cộng sản.

Trên thực tế, Hồ Chí Minh kiêm nhiệm hai chức Chủ Tịch Đảng và Tổng bí Thư từ (9/1956 đến 9/1960). Như vậy NVGP rõ ràng xảy ra trong thời kỳ ông Hồ phải là người có quyền lực chính trị cao nhất, lúc này Lê Duẩn cũng chưa có vai trò rõ rệt (Như đã chứng minh ở phần 2).Vậy ông Hồ không thể vô can trong sự việc này.

Trong hội nghị lần thứ 10 của Ban chấp hành Trung ương Đảng (họp từ ngày 25/8/56 đến 24/9/56), Trường Chinh bị "nghiêm khắc kiểm điểm sai lầm" trong công tác cải cách ruộng đất, phải tự kiểm thảo và xin từ chức. Hoàng Quốc Việt và Lê Văn Lương, bị loại ra khỏi Bộ Chính trị, Hồ Viết Thắng ra khỏi Ban Chấp Hành Trung ương Đảng. Hồ Chí Minh kiêm nhiệm hai chức Chủ Tịch Đảng và Tổng bí Thư từ (9/1956 đến 9/1960). Sau đó là thời kỳLê Duẩn làm Tổng Bí Thư (9/1960 đến 7/1986), xảy ra vụ Xét Lại Chống Đảng.

Vụ NVGP xảy ra dưới thời Hồ Chí Minh làm Chủ tịch Đảng kiêm Tổng bí thư

Tháng Giêng năm 1956, Giai Phẩm Mùa Xuân vừa ló dạng thể hiện tự do sáng tác, đã bị dập tắt ngay. Vậy có thể hiểu là Trường Chinh đã giao cho Tố Hữu, người có tư thù với Hoàng Cầm,Trần Dần và Lê Đạt trong việc phê bình tập thơ Việt Bắc, xử lý vụ Giai phẩm mùa xuân theo chỉ thị của Hồ Chí Minh

Ngày 9/12/1956 Hồ Chí Minh ký sắc lệnh báo chí. Đóng cửa Nhân Văn. Phong trào NVGP bị dập tắt lần thứ nhì, tháng12/56. Tháng 2/57 trong Đại hội văn nghệ toàn quốc lần thứ hai, họp từ 20 đến 28/2 tại Hà Nội, Trường Chinh kêu gọi đấu tranh "đập nát âm mưu phản động" của nhóm NVGP.

Như vậy ta có thể thấy Trong tháng 8 và 9 năm 1956, có hai sự kiện trùng hợp đáng kể:

Trường Chinh phải từ chức Tổng Bí thư. Phong trào NVGP phát triển trở lại. Quyết định cho phép Hội văn nghệ tổ chức lớp học tập dân chủ 18 ngày, theo đường lối Liên Xô, trong tháng 8/1956, rõ ràng không thể là của một Trường Chinh đã mất chức quyết định được. Người quyết định về việc này chỉ có thể là Hồ Chí Minh đứng đầu đảng và nhà nước chứ không thể là ai.

Cuối năm 57: Mao Trạch Đông hạ lệnh đánh phái hữu. Huy Cận và Hà Xuân Trường được cử đi học tập chính sách của Trung Quốc. Khi họ trở về, tháng 2/58 việc thanh trừng NVGP được tổ chức quy mô và toàn diện trong hai lớp đấu tranh Thái Hà.

Lần này nữa, trách nhiệm hẳn cũng đến từ từng cao nhất của cấp lãnh đạo của ông Hồ Chí Minh vì tôi đã từng chứng minh ở các phần trước, ông Hồ luôn coi tư tưởng của Mao là kim chỉ nam cho hành động “Tư tưởng của Mao không thể sai.”

Trả lời câu hỏi chủ tịch Hồ Chí Minh có trách nhiệm như thế nào về vụ NVGP, Nguyễn Hữu Đang tuyên bố: "Cái việc mà người ta cứ nói là việc nọ việc kia là người dưới làm chứ cụ Hồ không biết, cụ Hồ không thực tiễn làm, đó là một cách nói không đúng sự thật. Người ta thấy việc gì mà có dư luận kêu ca, thắc mắc thì không muốn để cái kêu ca thắc mắc đó hướng vào vị lãnh tụ mà người ta suy tôn tuyệt đối. Có thể nói là người ta thần thánh hóa cụ Hồ. Vì cái lý do nó là như thế. Thực chất thì cụ Hồ không phải là người bị vô hiệu hóa trong bộ máy lãnh đạo của đảng và của dân tộc. Cụ Hồ lúc nào cũng là người có đầy đủ quyền hành, lúc nào cụ cũng sáng suốt, linh lợi, lúc nào cụ cũng có uy tín với dân và cũng có quyền đối với các đồng chí trong đảng, đối với những người lãnh đạo."

Ngoài ra ông Hồ Chí Minh còn là người viết cuốn: truyện về chiến sĩ thi đua” nhằm đưa ra tư tưởng. Cuốn sách này đã tiến hành định hướng cho nền văn học nước nhà phải theo sự chỉ đạo của đảng, của ông Hồ trong viết thế nào và viết cái gì. Vậy ông ta chính là kẻ chủ trương cho trào lưu chống lại NVGP.

Trong cuốn “Điều đọng lại” in năm 1992 tại nhà xuất bản Văn Hóa của đảng cộng sản Việt Nam cũng có đoạn trang 121: Bác Hồ đã chỉ đạo việc cách mạng trong các loại hình nghệ thuật. Không thể để cho việc ca tụng thói hư tật xấu của chủ nghĩa tồn tại trong xã hội chúng ta. Những kẻ chống đối lại đường lối của đảng cần phải nghiêm khắc xem xét lại”. Việc này cho thấy ông Hồ hoàn toàn ủng hộ và còn chỉ đạo cấp dưới về chủ trương xét lại với những nhóm có tư tưởng dân chủ như NVGP là một ví dụ.

Kết Luận: Ông Hồ Chí Minh đã dùng ảnh hưởng của mình để tiến hành viết sách định hướng cho nền nghệ thuật nước nhà, ông ta có một vai trò quyết định trong vấn đề chính sách và chủ trương trong hệ thống chính trị. Ông ta cũng phải chịu trách nhiệm lớn lao trong vụ việc NVGP. Đó là sự thực không thể chối bỏ.

Kết luận chung:

Trong khuôn khổ bài này tôi đã chứng minh việc kết tội NVGP phản động là một tội ác chính trị mà đảng cộng sản gây ra cho giới trí thức. Sau cuộc cải cách ruộng đất đẫm máu thì hành động bức bách bỏ tù những nhà trí thức cũng là một hành động cho thấy chủ trương độc tài ngay từ trong tư tưởng của chế độ cộng sản tại Việt Nam.

Ông Hồ Chí Minh và đảng cộng sản Việt Nam hoàn toàn không thể vô can đổ lỗi cho sai lầm trong NVGP. Họ đã cố tình chụp mũ để đẩy những con người can đảm nhưng trung thực này vào vòng lao lý do họ đặt ra. Ông Hồ là kẻ thủ tiêu tư tưởng dân chủ tự do dân tộc. Và đây là một tội ác của ông Hồ!. Có thể thấy: Trí thức cũng chẳng khá hơn đại bộ phận nhân dân dưới chế độ độc tài đảng trị của ông Hồ và đảng cộng sản Việt Nam!

Ngày 28/06/2012