THÔNG BÁO !

Trang blog diễn đàn đã được dời sang địa chỉ mới http://ptlambao.blogspot.com/ . Vui lòng vào đây để theo dõi tin tức mới và tiện việc ủng hộ. Trang này sẽ lưu giữ những thông tin cũ . Xin cả ơn sự ủng hộ của mọi người

TM Ban Điều Hành Blog
Showing posts with label XaHoi - HonNhan. Show all posts
Showing posts with label XaHoi - HonNhan. Show all posts

03 December 2013

Không còn nhiều đám cưới rình rang !


KTĐT - Từ khi có Chỉ thị số 11-CT/TU ngày 3/10/2012 của Thành ủy Hà Nội về "Tiếp tục thực hiện nếp sống văn hóa trong việc cưới, việc tang trên địa bàn TP Hà Nội", các đám cưới tại Mỹ Đức được tổ chức trang trọng, lành mạnh, tiết kiệm; đám tang văn minh, nghĩa tình, phù hợp thực tiễn cuộc sống và thuần phong mỹ tục đã và đang lan rộng các gia đình
 
"Từ khi có Chỉ thị số 11-CT/TU ngày 3/10/2012 của Thành ủy Hà Nội về "Tiếp tục thực hiện nếp sống văn hóa trong việc cưới, việc tang trên địa bàn TP Hà Nội", các đám cưới  tại Mỹ Đức được tổ chức trang trọng, lành mạnh, tiết kiệm; đám tang văn minh, nghĩa tình, phù hợp thực tiễn cuộc sống và thuần phong mỹ tục đã và đang lan rộng các gia đình" - Trưởng phòng VH&TT huyện Mỹ Đức Hoàng Mạnh Tấn cho biết.
  Trước đây, xu hướng chung ở huyện là tổ chức đám cưới linh đình cỗ bàn từ 100 đến 150 mâm. Nay đã khác, vì huyện quy định cụ thể việc tổ chức đám cưới tiết kiệm, phù hợp với điều kiện kinh tế, số lượng cỗ không quá 50 mâm. Nếu cán bộ, đảng viên cố tình vi phạm sẽ bị xử lý kỷ luật nên việc tổ chức ăn cỗ cưới gần như chỉ còn trong phạm vi nội tộc gia đình và bạn bè thân hữu, gói gọn trong một ngày. Ông Tấn phấn khởi cho biết, từ đầu năm đến nay, toàn huyện có 1.036 đám cưới, hầu hết đều tổ chức theo nếp sống văn minh, mừng nhất là không có cán bộ, đảng viên nào vi phạm. Chẳng nói đâu xa, ông Tấn dẫn chứng, đám cưới con trai Phó Chủ tịch UBND huyện Nguyễn Văn Hậu năm ngoái chỉ làm khoảng 30 mâm cỗ mời họ hàng và bạn bè thân hữu; hay đám cưới nhà Phó Bí thư Huyện ủy cũng chỉ khoảng 40 mâm.

Phải nói rằng đây là một nỗ lực để thay đổi cách nghĩ, tập quán của người ở thôn làng. Tuy nhiên, ở Mỹ Đức không phải đã hết những đám cưới mời quá mức quy định. Vì thế, người làm văn hóa huyện đang ra sức tuyên truyền, vận động để đưa Chỉ thị 11 vào cuộc sống một cách hiệu quả. Riêng Phòng VH&TT đang nghiên cứu mô hình tổ chức đám cưới tập thể ở Nhà văn hóa huyện hồi những năm 2000 và hình thức tổ chức đám cưới tập thể của quận Hà Đông để tham mưu cho UBND huyện áp dụng trong thời gian tới.

Đối với việc tang, Mỹ Đức cũng đã tích cực vận động cán bộ, nhân dân thực hiện nếp sống văn minh, tổ chức lễ tang tiết kiệm, bỏ các hủ tục lạc hậu, vận động người dân thực hiện hình thức hỏa táng. Tình trạng tổ chức tang lễ rườm rà, kéo dài nhiều ngày, ăn uống tràn lan được khắc phục nhiều, các hủ tục trong tang lễ hầu như không còn. Để thực hiện tốt Chỉ thị 11, huyện đã đưa nội dung thực hiện nếp sống văn minh trong việc cưới, việc tang vào tiêu chuẩn bình xét các danh hiệu Gia đình văn hóa, Làng văn hóa, đơn vị văn hóa... Vì thế, ngày càng có nhiều gia đình hỏa táng khi có người nhà mất, tiêu biểu là các xã Đồng Tâm, Phúc Lâm, Hương Sơn, Đại Hưng... Chị Bùi Thị Mai, xã Hương Sơn cho rằng: "Văn minh trong tang lễ vừa có lợi cho gia đình tang chủ, vừa tốt cho môi trường, tiết kiệm chi phí nên các gia đình trong xã đều có xu hướng hỏa táng".

Những chuyển biến tích cực trong việc cưới, việc tang ở Mỹ Đức sẽ góp phần đẩy nhanh việc thực hiện Chương trình 04 - CTr/TU của Thành ủy Hà Nội về "Phát triển văn hóa - xã hội, nâng cao chất lượng nguồn nhân lực Thủ đô, xây dựng người Hà Nội thanh lịch, văn minh giai đoạn 2011 - 2015".
Hồng Hạnh

12 August 2013

VIDEO - Chinese men importing Vietnamese wives



BON TV, TRUNG QUỐC: "ĐÀN ÔNG TRUNG QUỐC NHẬP KHẨU VỢ VIỆT"

Trong mục "GÓC NGƯỜI TIÊU DÙNG" hôm 9 tháng 8, đài BON TV của Trung Quốc, phát bằng tiếng Anh, đã đưa ra tựa đề: "Đàn ông Trung Quốc nhập khẩu vợ Việt - Quan sát giá cả Trung Quốc" - "Chinese Men Importing Vietnamese Wives - China Price Watch."

Xin tóm dịch vài đoạn:

Đàn ông Trung Quốc tìm người kết hôn đã nhìn thấy một số thuận lợi và chuyển sang Việt Nam. Một là ở Việt Nam cứ mỗi 5 phụ nữ chỉ có 3 người đàn ông. Lý do khác là một sự khác biệt rất lớn về giá cả. Chi phí cho việc hôn nhân ở Trung Quốc có thể lên tới 300.000 Mỹ kim. Cái giá rẻ nhất cho việc kết hôn một cô gái Việt Nam thông qua dịch vụ là 30.000 Nhân Dân tệ, chưa tới 5.000 USD.

Một số người sử dụng internet còn đem chuyện giá cả thấp ra làm trò cười: "Với giá của vài cái iPhone, người ta có thể mua được một cô dâu Việt Nam. Các cơ quan dịch vụ thậm chí còn cung cấp cả dịch vụ sau khi mua bán mà người vợ bỏ trốn. Đây có vẻ như một món lợi lớn".

Một người sử dụng internet khác nói thêm: "Sau khi có con, con của họ có thể học thêm một ngoại ngữ miễn phí. Thậm chí một lớp học ngoại ngữ còn tốn kém hơn [là mua một cô dâu Việt Nam]".

Một người sử dụng internet cho biết: "Tôi nghe nhiều gia đình Việt Nam chỉ đòi của hồi môn có 100 đô la. Tuy nhiên, 100 đô la đã là một số tiền rất lớn đối với họ ... "

"Điều này thực ra cũng tương tự như hôn nhân ở Trung Quốc, nơi mà hầu hết các cô gái đòi nhà cửa và xe hơi làm của hồi môn. Sự khác biệt duy nhất là điều kiện sinh sống thấp hơn ở Việt Nam".

----

Phần tiếng Anh trích từ video:

Chinese men looking to marry see several advantages and turn to Vietnam. One is that Vietnam has 5 women for every 3 men. Another is a huge price difference. The cost of getting marriage in China can reach over 300,000 US dollars. The cheapest price for getting marriage in to a Vietnamese girl through an agency is 30,000 Renminbi, that is less than 5,000 USD.

Some net users make fun of the low price, "At the price of several iPhones, one can buy a Vietnamese bride. Those agencies even provide an after sale service for when the wife runs away. That seems to be a big bargain."

Another net user added, "After having a baby, their child could learn a foreign language for free. It could cost even more for a foreign language class."

One net user pointed out, "I have heard many Vietnamese families only ask for a dowry of 100 dollars. However, 100 dollars is already a huge amount of money for them..."

"This is actually similar to marriage in China, where most girls ask for houses and cars as dowry. The only difference is the lower living conditions in Vietnam."

Vào mục "Góc người tiêu dùng" ở website BON TV thì thấy chương trình ngày 9/8 không còn: http://www.bon.tv/search/q-CONSUMER%20CORNER.php

Thông tin về đài BON TV (Blue Ocean Network): Đây là đài của Trung Quốc, phát thanh 24 giờ/ ngày, 7 ngày/ tuần, qua vệ tinh, tới các nước Bắc Mỹ, châu Âu và châu Á - Thái Bình Dương. Địa chỉ của đài:

Địa chỉ: The BON Building
CN16, Legend Town
No.1 East Balizhuang
Chaoyang District
Beijing,100025,China

Phone: +86(10)5227 0888
Fax: +86(10)5227 0999
E-mail: BON@bon.tv

06 August 2013

Bên trong lớp học ‘làm vợ xứ Hàn’ tại Việt Nam

Trong một buổi học "làm vợ xứ Hàn” tại TP HCM, giáo viên đề cập đến đến nhiều khía cạnh của cuộc sống tại Hàn Quốc, từ món kim chi đến đến số điện thoại khẩn cấp, để trang bị kiến thức ban đầu cho những phụ nữ sắp làm dâu xứ người.


Cô giáo Pham Que Nguyen đang hướng dẫn cho các học viên lớp "làm vợ xứ Hàn" về văn hóa của Hàn Quốc tại thành phố Hồ Chí Minh.
Giáo viên đứng lớp là cô Pham Que Nguyen. Với phương pháp sư phạm nhẹ nhàng, gần gũi, cô khuyến khích 20 học viên trong lớp học.
Cô giáo giải quyết những thắc mắc rất cơ bản của học viên như thủ tục visa, chứng minh nhân dân hay đơn thuần chỉ là cách gọi bố mẹ chồng bằng tiếng Hàn. Mỗi học viên mang về một cuốn Guide to Korean Life (Hướng dẫn về cuộc sống ở Hàn Quốc) để họ tìm hiểu thêm. Cuốn sách chứa đầy hình minh họa, từ trang phục truyền thống đến sự khác nhau về cách nuôi dạy trẻ giữa Hàn Quốc và Việt Nam, cách ứng xử với bên nhà chồng…
Khóa học chỉ diễn ra trong một ngày, 8 giờ đồng hồ nhưng hữu ích vì giáo viên cung cấp những kiến thức ban đầu để các cô dâu xứ Hàn khỏi bỡ ngỡ.
Lớp học làm dâu xứ Hàn do chính phủ Hàn Quốc tài trợ trong bối cảnh tỉ lệ ly hôn giữa đàn ông Hàn Quốc và vợ nước ngoài tăng cao, bạo lực gia đình gây nhiều áp lực cho xã hội.
Theo con số từ phía Hàn Quốc, số trường hợp kết hôn với người nước ngoài của công dân Hàn năm 2011 tăng lên 29.762 - gấp  nhiều lần so với con số 4.710 vào năm 1990. Chính phủ quan ngại vì kết hôn kiểu này có thể gây ra nhiều vấn đề xã hội. Chính vì thế, họ tổ chức các lớp học định hướng để tăng tỉ lệ hôn nhân thành công.
Số con gái Việt lấy chồng Hàn tăng vọt
Theo con số thống kê từ phía Hàn Quốc, số lượng các cô gái Việt Nam trở thành dâu Hàn bùng nổ trong những năm gần đây, từ 77 trường hợp năm 2000, lên 7.636 năm 2011. Tạp chí Current Sociology từng giải mã sự tăng nhanh trên là mối quan hệ hợp tác thương mại hàng thập kỷ giữa 2 quốc gia, tỉ lệ nữ độc thân ở Việt Nam cao và áp lực phải có vợ bằng mọi giá của đàn ông Hàn Quốc.
Minjeong Kim, phó giáo sư thuộc Đại học Virginia Tech (Mỹ), cho rằng những người môi giới hôn nhân khiến việc các cô gái Việt kết hôn với trai Hàn tăng nhanh. Tuy nhiên, xu hướng hiện nay đang có thay đổi, nhiều cô gặp hôn phu Hàn Quốc thông qua các mối quan hệ họ hàng. Điều đó đồng nghĩa với việc, các cuộc hôn nhân trở nên lành mạnh hơn.
Tran Thanh Ha là một ví dụ. Cô gặp người chồng Hàn Quốc 38 tuổi qua các mối quan hệ họ hàng. Sắp tới, cô sẽ đoàn tụ cùng chồng nếu được cấp visa. Hà đến từ Vĩnh Long, nơi rất nhiều cô gái cưới chồng Hàn. Cô chia sẻ, cô yêu chồng và rất hào hứng với việc sang sống cùng chồng.
“Tất nhiên tôi sợ nhưng cô tôi sống ở đó nên tôi thấy yên tâm hơn”, Ha tâm sự sau khi cô nhận chứng chỉ của khóa học.
Với nguồn tài trợ từ chính phủ, buổi học đào tạo cô dâu Hàn Quốc đã thu hút khoảng 2.000 học viên kể từ khi nó bắt đầu hoạt động hồi tháng 1/2012. Hàn Quốc cũng tài trợ khóa học tương tự tại Hà Nội và tổ chức khóa học 3 ngày tại Cần Thơ.
Bạo lực gia đình
Theo con số từ phía Hàn Quốc, tỉ lệ ly hôn của các cuộc hôn nhân với người nước ngoài của dân Hàn Quốc tăng mạnh trong những năm gần đây. Năm 2001, nhà chức trách chỉ ghi nhận 1.694 trường hợp, song đến năm 2011, con số đã tăng lên 11.495.
Theo một số đánh giá, nhiều cuộc hôn nhân của trai Hàn với gái Việt diễn ra chỉ vì tiền. Thêm vào đó, theo một thống kê gần đây, nguyên nhân nữa là chênh lệch tuổi tác giữa vợ và chồng quá cao (17 năm).
Dù nhà chức trách chưa có con số thống kê cụ thể về các vụ bạo lực gia đình nhưng giới truyền thông vẫn đưa tin các ông chồng Hàn Quốc đánh và giết vợ người nước ngoài, và các vụ cô dâu Hàn Quốc tự tử.
Võ Thị Minh Phượng (27 tuổi) từng xin ly hôn với  người chồng Hàn, hơn chị 20 tuổi, sau 7 năm chung sống. Phượng chia sẻ rằng, chồng cô thường xuyên đánh đập cô. Hồi tháng 11/2012, Phương ôm hai con, một trai một gái, nhảy từ tầng 18 để tự sát. Phượng không phải là cô dâu xứ Hàn người Việt đầu tiên tự tử. Trước đó, nhiều cô dâu nước ngoài lấy chồng Hàn đã tự tìm tới cái chết.
Lớp học tại thành phố Hồ Chí Minh không thể giúp các cô gái Việt Nam hiểu được hết về một đất nước 50 triệu dân. Nhưng với những người tổ chức lớp, dẫu sao đó là cách để họ cung cấp những kiến thức căn bản, giúp những phụ nữ đã quyết định sang làm dâu xứ người tự bảo vệ bản thân.
đỗ quyên
Theo Infonet

11 January 2013

Nỗi đau câm nín của các cô gái lấy chồng Đài Loan



2013-01-10
Tâm sự của một cô gái trẻ lấy chồng người Đài Loan, phải chăng là một bài học cho những người mẹ và những cô gái còn tuổi thơ ngây.
Hình minh họa
Đám cưới tập thể lấy chồng Đài loan - hình minh họa
 
 Tải xuống - download Lời cảnh báo của người trong cuộc
Ba em nuôi vịt nhiều nên mắc nợ, mẹ em đi bán mà đâu có nuôi nỗi ba đứa em đâu, đi bán ở chỗ người ta thì bị  người ta đuổi, rồi nhà cửa thì không ổn định, nhiều chuyện rất là buồn. Ba mẹ mắc nợ ngày nào người ta cũng lại đòi tiền nên em suy nghĩ em thấy người ta đi lấy chồng qua đây rồi về cũng có tiền cho cha mẹ. Em nghĩ nếu mà em qua đây được em có thể đi làm giúp gia đình phần nào đỡ phần đó.
Và người con gái hai mươi mốt tuổi đó,  chưa bao giờ ra khỏi Châu Thành, Tây Ninh, năm 2005 lần đầu tiên lên Sài Gòn để cùng ông chồng Đài Loan bốn mươi bốn tuổi đi về Đài Trung.
Bảy năm dài nhẫn nhịn, ê chề, sợ hãi và chịu đựng, đóng vai một người vợ hạnh phúc trong hai lần đưa con về thăm cha mẹ, cô quyết định nói lên sự thật đời mình:
Với lại về trong người em không có được hạnh phúc cũng không có được hãnh diện không có được cái gì hơn người ta nên em cũng không dám ra ngoài đường.
Mục đích của em là muốn đừng có người nào thiếu suy nghĩ và dại dột giống như em, với lại đừng có quá tin những người làm mai làm mối qua bên đây. Một mình em khổ thôi, em không muốn người khác khổ giống như em nữa.
Cô đã bị gạt khi nghe lời bà Dung, một người bà con bên nội, móc nối với Thanh, một cô dâu Việt Nam ở Đài Trung về thăm nhà. Bà Dung và cô Thanh làm mai người đàn ông bốn mươi bốn tuổi, bạn của chồng Thanh ở Đài Trung, mà không bao giờ nói cho cô biết đó là một gã đàn ông bê tha, rượu
Một tờ rao vặt dán trên tường quảng cáo môi giới cô dâu Việt Nam tại Đài Loan. (ảnh minh hoạ)
Một tờ rao vặt dán trên tường quảng cáo môi giới cô dâu Việt Nam tại Đài Loan. (ảnh minh hoạ)
chè, cờ bạc, thậm chí đã có lúc ngồi tù vì say sưa và làm điều xằng bậy với phụ nữ.
Mục đích của em là muốn đừng có người nào thiếu suy nghĩ và dại dột giống như em, với lại đừng có quá tin những người làm mai làm mối qua bên đây. Một mình em khổ thôi, em không muốn người khác khổ giống như em nữa
Chị đó ở bên Đài Loan, lấy chồng Đài Loan ở gần bên nhà chồng em. Chồng chị đó ngày nào cũng uống rượu  giống như chồng em vậy, không có đi làm. Rồi chị làm mai cho em, chị nói qua đây nó làm sao kệ nó, mình có tiền được rồi. Em hỏi chị tại sao chồng em lớn tuổi mà chưa có vợ, chị nói chồng em có hiếu lắm, lo cho cha cho mẹ không có thời gian quen với bạn bè nên không có vợ.
Kết quả là chỉ trong vòng hai tháng, người đàn ông gấp đôi tuổi ấy theo cô Thanh sang Việt Nam làm đám cưới với cô:
Em chưa có lên thành phố lần nào, lần đầu tiên em đi ra mắt chồng em là em lấy luôn.
Ngoài sính lễ vòng vàng để lại cho cha mẹ, số tiền mặt năm triệu đồng của chồng đưa thì cô trao hết cho bà Dung gọi là trả ơn công khó làm mai.
Tại vì bà mai nói với em là chồng em nó chịu người khác. Em mới nói nếu mà suông sẻ chồng em cưới em thì số tiền năm triệu đó em sẽ cho bà mai.
Mãi sau, về Đài Trung, cô mới khám phá người chồng Đài Loan của cô cũng đã chi một số tiền trả ơn cho cô Thanh.
Sự thật đau lòng
Lúc chồng em về Việt Nam cưới em nó không uống rượu, nó uống sửa tươi không hà. Em nghe người ta kể đi kiếm chồng Đài Loan rất khó, nếu mà coi được thì chịu chứ để lỡ cơ hội. Thì em thấy ổng cũng được, em suy nghĩ là giúp cho cha mẹ mình là điều quan trọng nhất, còn già không sao, nhiều khi em nhỏ tuổi thì nó thương em hơn. Ổng biết cách làm bề ngoài lắm cho nên nhìn cũng không ra
Tin tức lo ngại về các cô gái đi lấy chồng Đài Loan vẫn xuất hiện trên báo chí.Báo Phụ Nữ
Tin tức lo ngại về các cô gái đi lấy chồng Đài Loan vẫn xuất hiện trên báo chí.Báo Phụ Nữ
được.
Qua bên đây em có bầu bốn tháng em mới biết chồng em uống rượu như vậy, rồi em mới nghe mấy chị ở gần đây kể là chị Thanh đó biết chồng em mới ra tù, hình như uống rượu đánh lộn với người ta rồi có đụng chạm tới một người con gái thành người ta đi thưa.
Cũng từ đó, cô vừa bụng mang dạ chửa vừa phải đối mặt hàng ngày với ông chồng vũ phu, nghiên ngập bê tha của mình:
Đi làm nghề thợ hồ, bao nhiều tiền lương thì đi đánh bài uống rượu rồi về quậy rồi chửi. Về là bắt đầu kiếm chuyện chửi em rồi nắm đầu em, em sợ em chạy. Lúc đó ông già chồng em đi mổ rồi bà má chồng đi theo nuôi, nhà chỉ có em với hai người em chồng và một người em dâu. Em sợ quá em phải vô ngủ chung với em dâu em.
Qua bên đây em có bầu bốn tháng em mới biết chồng em uống rượu như vậy,...biết chồng em mới ra tù, hình như uống rượu đánh lộn với người ta rồi có đụng chạm tới một người con gái thành người ta đi thưa
Ngày nào em dâu với em chồng em không có nhà thì em chui xuống gầm giường em ngủ, không dám mở đèn. Có bầu mà chui xuống gầm giường ngủ ở dưới, chồng đi kiếm chửi mà kiếm không thấy thì thôi. Em sợ em có bầu mà vợ chồng cự qua cự lại trúng cái bầu nên em trốn.
Em có bầu mà em phải đi làm, ban ngày đi làm, tối về chui xuống gầm giường bà má chồng ngủ dưới đó, còn nó dắt bạn bè về uống rượu rồi chửi bới tùm lum hết. Nói chuyện với em là bắt đầu có câu chửi thề trước mặt, chửi em dịch ra tiếng Việt Nam nghe kỳ lắm. Hai vợ chồng nhiều khi gây lộn hay gì đi nữa thì má chồng toàn binh chồng em không hà. Đi khám thai về em nói với chồng là con trai thì cảm giác của nó là đặng cũng không mừng mà mất cũng không lo nữa.
Tự nhủ dù sao cũng có con với người ta, cô gái trẻ cắn răng chịu đựng tánh khí thô lỗ thất thường của ông chồng rượu chè, cố gắng đi làm để dành tiền chờ ngày sinh nở, lại phải lo gởi về giúp cha mẹ trả hết nợ:
Lúc mới qua tiếng chưa rành em đi làm ở tiệm dép gần đó. Làm một tháng không bao nhiêu hết, đủ xài với gởi về cho ba mẹ phần nào đó. Bữa đó em lãnh lương được bảy ngàn tiền Đài Loan, em nghĩ chồng em không biết lo sợ nữa đẻ con không có ai lo cho em nên em để dành tiền. Em để bảy ngàn ở dưới sàn giường chồng em ở nhà rảnh không có chuyện gì làm mới lục tung đồ của em ra lấy đi uống bia ôm hết ráo .
Em có bầu mà em phải đi làm, ban ngày đi làm, tối về chui xuống gầm giường bà má chồng ngủ dưới đó, còn nó dắt bạn bè về uống rượu rồi chửi bới tùm lum hết
Cắn răng chịu đựng vì sĩ diện
Nhưng tại sao biết mình bị gạt từ nhiều phía, bị gạt từ quê nhà cho tới quê chồng, cô vẫn cắn răng chịu đựng mà không tìm cho mình một lối thoát. Tất cả, cô nói, chỉ vì vấn đề sĩ diện:
Em nghĩ bỏ con về Việt Nam cũng tội nghiệp rồi sợ mang tai mang tiếng ở bên Việt Nam, thôi ráng nhịn đắng nuốt cay để cho làng xóm người ta đừng có cười mình. Nhiều khi buồn quá em sợ em nghĩ quẩn em cũng có tâm sự chút chút cho ba mẹ nghe. Ba mẹ cũng kêu đi về nhưng em nghĩ lấy chồng không giúp ích gì được cho cha mẹ mà bây giờ mang con về em sợ khổ ba khổ mẹ rồi làng xóm người ta cười chê nên em không về.
Em làm mà không dám ăn xài, để dành gởi về cho ba mẹ trả nợ từ  từ, chỉ trả bớt nợ chứ không có giúp được gì tại bên nay em còn nuôi con em đi học nữa. Em ăn xài tiết kiệm mới có gởi về Việt Nam chứ đâu phải lấy tiền nhà nó, nhiều khi em phải nuôi ngược lại nó. Uống rượu hoài nhiều khi thiếu nợ quán bia, đi bao gái thiếu nợ rồi người ta lại nhà người ta đòi.
Bảy năm câm lặng với đứa con trai nay lên bảy tuổi và đã vào Lớp Một. Cô nghĩ mình đã hy sinh quá đủ để có thể được gần con, nhưng nỗi đau và câu hỏi tại sao phải sống trong ê chề khi lòng không muốn vẫn ám ảnh không nguôi. Nếu không có những lời yêu thương từ con trẻ thì chắc cô không vượt qua được với ông chồng lớn tuổi mà chừng như có vấn đề tâm thần:
Có một lần uống rượu xong rồi ông đánh thằng cháu, em binh thì ông nắm đầu em ổng đập vô vách tường. Ổng còn cái tật là uống rượu xong thì chửi  lộn đánh lộn với người ta rồi kêu xe cấp cứu một đêm kêu ba bốn lần, kêu công an lại nữa, liên tục vậy đó. Đi lại đẳng cái ông mướn xe tắc xi ông về, hồi uống rượu cái kêu nữa, cứ như vậy làm hoài. Nhiều khi má chồng em nói nó bị ma nhập, bả đi cúng này kia cũng không hết, em không biết nó bị cái gì.
Em nghĩ bỏ con về Việt Nam cũng tội nghiệp rồi sợ mang tai mang tiếng ở bên Việt Nam, thôi ráng nhịn đắng nuốt cay để cho làng xóm người ta đừng có cười mình
Đẻ con được ba tháng thì em đi theo người ta đi làm, gần như làm hồ vậy đó,  em mua sữa cho con, rồi con em cũng từ từ lớn. Ba chồng em trước khi mất ổng có nói là ông mất thì em khổ dữ lắm. Má chồng em hồi dọn nhà đi là em năn nỉ em khóc em kêu đừng có đi nhưng má chồng em không ở tại chồng em uống rượu về quậy hoài.
Chỉ còn đứa con trai là nguồn an ủi duy nhất của người đàn bà trẻ bất hạnh và trơ trọi này. Đã có đôi lần cô định liều dẫn con đi trốn thì mẹ chồng dọa sẽ bắt con cô và đuổi cô ra khỏi nhà vĩnh viễn:
Con em ngoan lắm, nó thương em lắm lận. Nhưng mà thấy em khổ quá, nhiều khi chồng em uống rượu rồi về chửi em ngủ không được em khóc thì nó kêu em mẹ đừng có khóc, mẹ khóc là mắt con cũng muốn khóc theo mẹ, nếu mẹ sống với ba không nỗi mẹ đi ra ngoài mẹ kiếm người khác thương mẹ như vậy là con vui được rồi.
Sáng sớm trước khi đi làm thì em chở con đi học, chiều về nó lại nhà bạn em ăn uống ở đó, về nhà đâu có ai đâu. Nhiều khi nó tủi thân nó hỏi tại sao để nó đi lại nhà người ta ăn cơm chực, ăn ngon cũng không dám đòi ăn thêm. Nó nói chuyện tội nghiệp lắm.
Phải chờ đến bảy năm cô mới quyết định liên lạc với Thanh Trúc để trình bày hoàn cảnh đáng thương của mình. Với cô, gái Việt đi lấy chồng Đài thì số người  hạnh phúc chỉ trên đầu ngón tay, còn kém may mắn và bị lạm dụng bị bạo hành thì vô số, ngay cả cô Thanh là người mai mối cho cô cũng nằm trong trường hợp đó.
Vấn đề ở đây, theo cô, là người trong cuộc không bao giờ chịu nói sự thật với gia đình với bà con hàng xóm bên nhà. Bạn bè có hỏi tới thì các cô bảo lấy chồng Đài Loan cũng ấm thân mà còn giúp cha mẹ cải thiện cuộc sống nghèo khó:
Về Việt Nam sống thời đại này là phải có tiền để làm lại từ đầu thì không có bằng bên nay. Mà em sợ về Việt Nam con em thua thiệt người ta, cũng đồng thời em đi lấy chồng bên nay mà giờ em đi về bển sợ làng xóm láng giềng người ta nói.
Bây giờ cô đi làm công trong một công ty sắt mà đồng lương cũng rất eo hẹp, lại phải nuôi báo cô một ông chồng nát  rượu:
Em cũng muốn thoát khỏi cảnh này mà em nghĩ hai mẹ con ra đường em sợ đồng lương không đủ nuôi con. Má chồng em có nói nếu mà ly dị thì bả bắt con em. Em có đi hỏi luật sư nếu em ly dị chồng em thì em có bắt được con hay không. Luật sư nói được tại vì chồng em uống rượu như vậy thì không có tư cách nuôi con em. Nhưng mà luật sư nói nếu má chồng muốn bắt con em là có thể được tại vì bà có ruộng, có đất có nhà, nếu ra tòa bà đòi bắt con em là được, ra tòa là em thua.
Đó là tâm sự, là tiếng than não nuột của của một cô dâu trong nhiều cô dâu Việt chân chất, quê mùa và cô đơn ở Đài Trung:
Bởi vậy chị em trước khi đi lấy chồng phải suy nghĩ cho thật là kỹ, đừng dại dột như em nhắm mắt đi qua đây rồi hối hận.
Câu chuyện không mới, chỉ là câu chuyện đau lòng, về một cuộc sống bị đánh mất bởi con đường nhắm mắt đưa chân đi lấy chồng nước ngoài qua môi giới chứ không qua tình yêu. Mong các bậc cha mẹ gả bán con đi xa hiểu cho nỗi khổ và sự hy sinh mà con phải chịu đựng, để thấy có khi nhà cao cửa rộng và những tiện nghi vật chất mà còn gởi về không chắc là những đồng tiền hạnh phúc và bình an của con mình.
Thanh Trúc sẽ trở lại cùng quí vị tối thư Năm tuần tới.

Theo dòng thời sự:

02 December 2012

Những tâm thư đẫm nước mắt cô dâu Việt xứ người



02/12/2012 18:11:35

(Kienthuc.net.vn)
 - Cảnh đời éo le, khổ cực của những cô dâu Việt lấy chồng xứ người qua những bức tâm thư xót xa đến xé lòng.
Tâm thư cuối cuộc đời của ba mẹ con
“Chồng tôi quá hiểu lầm, cho nên 3 mẹ con từ bỏ cuộc đời và làm lại cuộc đời mới. Chỉ có cách chết, 3 mẹ con mới sống bên nhau mãi mãi. Nếu 3 mẹ con tôi có qua đời. Xin mọi người chôn cất một hàng và đưa về Việt Nam an táng. Xin đừng chia cách 3 mẹ con chúng tôi…”. Đó là lời tâm sự, kêu cứu của chị Võ Thị Minh Phương viết trước lúc 3 mẹ con chị nhảy lầu 18 tự tử từ phòng riêng tại khu chung cư tại thành phố Busan, Hàn Quốc. Bức thư tuyệt mệnh 3 trang giấy của chị Phương khiến người đọc thấy thắt lòng, xót xa.
Ảnh cưới và lá thư tuyệt mệnh của chị Phương. (Nguồn: TTO)
Ảnh cưới và lá thư tuyệt mệnh của chị Phương. (Nguồn: TTO)
Chị nói về lý do mình phải từ giã cõi đời: “Trước hết con xin lỗi ba mẹ, con không làm tròn bổn phận người con hiếu thảo, con chết bỏ ba mẹ lại trần gian. Con đã suy nghĩ nhiều lắm mà không vượt qua được khỏi cái chết. Con thú còn muốn sống huống chi là con người. Tại vì bên đường chồng ép con vào đường cùng, cho nên phải hy sinh cả 3 mẹ con.
Sống mà không có các con bên cạnh thì sống để làm gì? Mạng 9 tháng 10 ngày sao họ chia cách tình mẹ con chúng con?”.
Chị Phương kể, chồng chị quá tàn nhẫn, đã nhiều lần đánh đập, đay nghiến chị. Chồng chị cố tình dựng chuyện chị có chồng và con ở Việt Nam, rồi sống lạnh nhạt, nhiều lần đuổi chị khỏi nhà. Dù chị Phương đã yêu cầu ly dị, không cần tài sản mà chỉ cần được nuôi một trong 2 đứa con, vậy mà chồng chị không đồng ý. Chị Phương tâm sự đầy thương cảm: “Muốn mẹ con xa cách nhau anh mới vui, vậy thì 3 mẹ con tôi cùng chết. Chết rồi mọi người cố sống đừng có hiểu lầm nhau”.
Cô dâu Việt xứ Hàn với thân phận... “cỗ máy đẻ”
Trước chị Phương, độc giả cũng đã từng được nghe những tâm sự, trải lòng của một cô dâu Việt quê gốc ở Thủy Nguyên, Hải Phòng, lấy chồng Hàn Quốc. Cô gái chua xót tâm sự: “Thời gian đầu mới sang bên này, tôi chỉ như osin của gia đình họ và chỉ là “cỗ máy đẻ”. Hai đứa con của tôi lần lượt ra đời. Nhiều khi bị bố mẹ chồng mắng vô cớ, tôi nói với chồng thì lại nhận thêm về mình sự sỉ báng của chồng. Nhiều đêm nằm ngủ, tôi nhìn sang bên chồng rồi giật mình với những suy nghĩ miên man về người chồng già. Lại quay sang hai đứa con, chúng nó còn quá nhỏ”.
Sợ khi thấy cảnh những người chị họ lấy chồng Việt Nam nhưng không được hạnh phúc, cưới nhau một thời gian mới biết chồng nghiện ngập ma túy, đánh vợ, chửi con…; sợ cảnh mẹ chồng - nàng dâu đầy cay nghiệt, cô gái đó đã “dứt áo ra đi”, xây dựng gia đình với một người chồng Hàn Quốc.
Những chia sẻ về hoàn cảnh éo le trên trang blog cá nhân của chủ nhân bức thư.
Những chia sẻ về hoàn cảnh éo le trên trang blog cá nhân của chủ nhân bức thư.
Hy vọng được tới thành phố xa hoa, mĩ lệ, được làm vợ một chủ một trang trại, nhưng khi sang Hàn Quốc cô mới biết thực chất, người hơn cô 30 tuổi mà cô lấy làm chồng đó chỉ là một người đi chăn bò. Có chồng mà cô đơn tột cùng, không ai chăm sóc lúc ốm đau, cũng chẳng có người để dốc bầu tâm sự, cô gái cho biết mình như một người lạc bước trên sa mạc.
Để khiến những người thân yêu an tâm, cô dâu Việt xứ Hàn không dám kể thật về cuộc sống của mình sau hôn nhân. Cô gửi con, đi làm thêm để có tiền gửi biếu bố mẹ đẻ. Cô kể, mình làm việc như con thiêu thân. Vì danh dự gia đình, vì con cái nên vẫn an phận với cuộc sống “cầm tù” suốt nhiều năm. Cô bảo, cuộc sống của những cô dâu Hàn mà cô gặp “giống như chiếc thuyền lênh đênh trong gió bão, chẳng biết xuôi về đâu và có thể chìm lúc nào không ai rõ”.
Không dám nói là tư vấn, cô gái có hoàn cảnh éo le ấy chỉ dám đưa ra lời khuyên cho các bạn gái trẻ đang ấp ủ ước mơ lấy chồng nước ngoài, rằng: “Đất nước Việt Nam mình đẹp, con người Việt Nam mình cũng rất đỗi thân thiện, đó là nơi nuôi dưỡng chúng ta khôn lớn. Hãy gắn bó với nó trọn đời”.

Thư kể nỗi đau tê tái của dân “ba không”
Bên cạnh những cô dâu thường xuyên gánh chịu những đau đớn thể xác vì bị chồng và gia đình chồng hành hạ, nhiều cô dâu Việt tại Trung Quốc còn phải trải qua nỗi đau tê tái khi những đứa con họ sinh ra thuộc dân “ba không”.
Những cô gái Việt Nam sang Trung Quốc theo đường không chính thức vào những năm 90 đã sinh con nhưng khi đến tuổi đi học, con cái họ đều thuộc diện không quốc tịch, không phải công dân, và không có hộ khẩu. Họ sống ở huyện thị các khu vực Quảng Tây, Quảng Đông của Trung Quốc. Những chuyện như xin học, xin việc, đều là những nỗi lo khôn xiết của những cô dâu Việt.
Những đứa trẻ nơi đây dù học giỏi, đỗ đại học cũng không được học vì là dân “ba không”.
Những đứa trẻ nơi đây dù học giỏi, đỗ đại học cũng không được học vì là dân “ba không”.
Cuối năm 2009, một bức thư nặc danh với ngôn từ khẩn thiết được gửi đến Nam phương nông thôn báo, kể lại tình cảnh này: “Chúng là những đứa trẻ đang hoặc sắp đến tuổi đi học, giờ đang hoặc sắp đến trường cùng bạn bè đồng trang lứa. Nhưng cha mẹ chúng thì vô cùng lo lắng, khổ tâm vì tương lai của chúng bởi lẽ đây là những đứa trẻ “bất hợp pháp” không được đăng kí hộ khẩu. Không có giấy tờ hợp pháp chứng minh thân phận, không biết sau này khi chuyển cấp, xin việc phải làm thế nào…”.
Những người phụ nữ Việt Nam lấy chồng Trung Quốc sớm đã được những tổ chức cơ sở ở thôn trấn mặc nhiên thừa nhận, nhưng để được hưởng chính sách hỗ trợ chính thức của chính phủ Trung Quốc lại gặp rất nhiều khó khăn. Nỗi lo lớn nhất của họ là vấn đề hộ khẩu của con cái và những vấn đề phát sinh theo đó: đi lại, chuyển cấp, xin việc… hầu như không có cách nào giải quyết.
Tiểu Phong (tổng hợp)
 

Thắt lòng bức tâm thư của cô dâu Việt tự tử cùng hai con

(Dân trí) - Trước khi ôm hai con cùng nhảy lầu tự tử, cô dâu Việt vắn số Võ Thị Minh Phương đã để lại một bức tâm thư. Trong thư, chị Phương cầu xin đừng chia cách 3 mẹ con chị...
 >>  Tro cốt cô dâu Việt tự tử cùng hai con đã về quê nhà
 >>  Mẹ cô dâu Việt xấu số chứng kiến con gái bị đối xử tàn nhẫn
Cùng với tro cốt được người nhà đưa về Việt Nam, một bức tâm thư dài hơn 2 trang giấy của cô dâu Việt vắn số Võ Thị Minh Phương viết trước khi ôm hai con tự tử cũng được người thân nhận bên Hàn Quốc và mang về quê nhà.
Gia đình chị Phương đã đưa bức tâm thư cho người thân cùng đọc những lời tâm sự của chị trước khi quyết định tự tử. Trong bức tâm thư, chị Phương đã cầu mong một điều, đó là xin mọi người đừng chia cách ba mẹ con chị. Một lời khẩn xin khiến mọi người ai cũng thắt lòng, xót xa cho người phụ nữ trẻ xấu số này.
Thắt lòng bức tâm thư của cô dâu Việt tự tử cùng hai con
Thắt lòng bức tâm thư của cô dâu Việt tự tử cùng hai con
Hai trong ba trang thư cuối cùng của cô dâu Việt vắn số Võ Thị Minh Phương viết để lại trước khi cùng hai con tự tử tại Hàn Quốc.
Trong bức tâm thư, đầu tiên chị Phương xin lỗi ba mẹ ruột khi chị không làm tròn bổn phận của một người con hiếu thảo. Chị Phương cũng trách cứ chồng đã đối xử không tốt với chị trong thời gian chung sống. “Người chồng của tôi quá tàn nhẫn đã đánh đập tôi nhiều lần, còn nói tôi lấy trai... Tôi quá buồn tủi không có lời nào giải thích cả. Tôi thật sự là một cô gái hiền lành, mọi người tôi quen còn khen tặng. Chỉ có bên chồng tôi không hiểu, còn nói tôi sống vì tiền. Chồng tôi quá hiểu lầm cho nên 3 mẹ con từ bỏ cuộc đời làm lại cuộc đời mới. Chỉ có cách chết 3 mẹ con mới sống bên nhau mãi mãi”- bức thư có đoạn viết.
Dù cuộc sống không như ý muốn nhưng trong thư, chị Phương cũng nói lời xin lỗi chồng của chị. “Tôi rất xin lỗi người chồng thương yêu, dù tốt hay xấu cũng là người chồng trong 7 năm, em có làm gì sai trái hãy tha lỗi và bỏ qua cho em". Và chị Phương cũng mong chồng cố sống tốt để lo cho ba mẹ ruột của chồng và có thể tìm một người con gái nào đó tốt hơn, đi bước nữa tìm hạnh phúc mới.
Chị Phương cũng viết trong thư rằng, thật sự chị không muốn ly dị nhưng tại chồng sống quá lạnh nhạt lại còn nhiều lần đuổi chị ra khỏi nhà. Cũng vì hai con mà chị sống tới hôm nay. Do không chịu nổi cảnh sống như thế bên chồng nên chị yêu cầu ly dị và muốn mang theo một đứa con, chỉ cần mẹ con sống bên nhau, không cần tài sản, nhưng chồng chị không đồng ý. “...Vậy thì 3 mẹ con cùng chết, tôi chết rồi, mọi người cố sống đừng có hiểu lầm cho nhau”, những lời trong thư đau xé lòng của chị Phương.
Nếu 3 mẹ con tôi có qua đời, xin mọi người cho nằm chung một hàng và đưa về Việt Nam an táng, chôn cất, đừng có chia cách 3 mẹ con tôi. Một lần nữa xin đừng chia cách 3 mẹ con, hãy làm theo lời tôi đã ước mơ. Chúng tôi đã chết rồi, đừng có chia cách, 1.000 lần tôi van xin đừng có chia cách”, điều mong muốn lặp lại nhiều lần của chị Phương trong bức thư làm thắt lòng người ở lại.

Di ảnh cô dâu Việt vắn số Võ Thị Minh Phương ra đi khi mới 27 tuổi...
Di ảnh cô dâu Việt vắn số Võ Thị Minh Phương ra đi khi mới 27 tuổi...
Con gái 7 tuổi...
Con gái 7 tuổi...
... và con trai 3 tuổi của chị Phương.
... và con trai 3 tuổi của chị Phương.
Tối ngày 30/11, tro cốt của chị Phương và hai con đã được đưa về với gia đình ở quê nhà xã Hòa An, huyện Phụng Hiệp, tỉnh Hậu Giang. Phần tro cốt của 3 mẹ con chị Phương được gia đình đưa vào thờ cúng trong một ngôi chùa gần nhà. Theo như người thân của chị Phương nói, lời khẩn xin của chị Phương phần nào đã được toại nguyện.



Tro cốt cô dâu Việt tự tử cùng hai con đã về quê nhà

(Dân trí) - 18h30 tối qua (30/11), tro cốt của cô dâu Việt vắn số Võ Thị Minh Phương cùng hai con đã được đưa về quê nhà ở tỉnh Hậu Giang. Đông đảo người dân địa phương đã đến chia buồn cùng gia đình.
 >> Mẹ cô dâu Việt xấu số chứng kiến con gái bị đối xử tàn nhẫn
 >> Cuộc hôn nhân chớp nhoáng của cô dâu Việt tự tử cùng hai con

Đưa tro cốt con gái và cháu ngoại về đến nhà, bà Võ Thị Ảnh (mẹ chị Phương) không cầm được nước mắt vì quá xúc động, bà Ảnh ngất xỉu hồi lâu mới tỉnh lại. Bà suy sụp tinh thần, luôn phải có người dìu đỡ.
Bà Ảnh,mẹ chị Phương suy sụp tinh thần khi nhận tro cốt của con gái và cháu ngoại.
Bà Ảnh,mẹ chị Phương suy sụp tinh thần khi nhận tro cốt của con gái và cháu ngoại.
Nhận được tin, chính quyền địa phương và đông đảo người dân cùng đến chia buồn với gia đình bà Ảnh. Một bàn thờ tạm được gia đình bày trước sân để bà con thắp những nén nhang cho 3 mẹ con xấu số, là chị Võ Thị Minh Phương, con gái Kim Xi Chin (7 tuổi) và con trai Kim Cha Xanh (3 tuổi).
Người nhà chị Phương cho biết, tro cốt của chị được đưa từ Hàn Quốc về đến sân bay Tân Sơn Nhất vào khoảng 13h30 ngày 30/11, sau đó đưa về quê nhà ở xã Hòa An, huyện Phụng Hiệp, tỉnh Hậu Giang vào khoảng 18h30. Ba mẹ con chị Phương được hỏa táng bên Hàn Quốc, sau đó tro cốt được chia làm 6 phần, 3 phần gửi lại thờ tại nhà chồng, 3 phần gửi về quê nhà Việt Nam, được gia đình gửi vào thờ cúng tại một ngôi chùa gần nhà.
Người thân đưa tro cốt của 3 mẹ con chị Phương vào thờ trong một ngôi chùa gần nhà.
Người thân đưa tro cốt của 3 mẹ con chị Phương vào thờ trong một ngôi chùa gần nhà. 
Năm 2004, trong một cuộc quen biết chớp nhoáng, chị Võ Thị Minh Phương (27 tuổi) đồng ý kết hôn cùng chú rể người Hàn Quốc là Kim Yoeng Hwa, lớn hơn chị 20 tuổi. Sau nhiều năm chung sống tại Hàn Quốc, chị Phương sinh được hai con: một gái, một trai.
Tuy nhiên, cuộc sống vợ chồng của chị Phương sau đó xảy ra nhiều mâu thuẫn, chị Phương thường xuyên bị chồng hành hạ. Trong một khoảnh khắc quẫn trí vì không chịu nổi sự bạo hành của chồng, chị Phương đã ôm hai con nhảy từ tầng lầu 18 xuống đất tự tử.
                                                                                    
                                                                                    Huỳnh Hải