THÔNG BÁO !

Trang blog diễn đàn đã được dời sang địa chỉ mới http://ptlambao.blogspot.com/ . Vui lòng vào đây để theo dõi tin tức mới và tiện việc ủng hộ. Trang này sẽ lưu giữ những thông tin cũ . Xin cả ơn sự ủng hộ của mọi người

TM Ban Điều Hành Blog

10 May 2012

Tường trình của phóng viên Nguyễn Ngọc Năm về việc bị công an đánh tại Văn Giang

Dân Làm Báo vừa nhận được một bức thư gửi về hộp thư lienlacdanlambao@gmail.com. Nội dung là bản tường trình lại sự việc đã xảy ra tại Văn Giang sáng ngày 24/04/2012 của phóng viên Nguyễn Ngọc Năm - người đã bị lực lượng công an dùng gậy, dùi cui đánh vào người, đấm đá vào mặt, vào ngực và còng tay trong vụ cưỡng chế đất đai của nông dân tại xã Xuân Quan, huyện Văn Giang, tỉnh Hưng Yên.

Dân Làm Báo chưa có đủ điều kiện để kiểm chứng nguồn thông tin trên. Tuy nhiên, trong tinh thần dân báo phục vụ bà con trong thôn, Dân Làm Báo xin công bố nội dung bản tường trình này cùng mọi người để rộng đường dư luận hơn.

*

CỘNG HÒA XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM
Độc lập - Tự do - Hạnh phúc

----------------

BẢN TƯỜNG TRÌNH VÀ ĐỀ NGHỊ

(Vụ việc đánh phóng viên VOV tại Văn Giang, Hưng Yên ngày 24-04-2012)


Kính gửi: HỘI NHÀ BÁO VIỆT NAM

Chúng tôi là: Nguyễn Ngọc Năm, (sinh năm 1970 - Trưởng phòng) và Hán Phi Long (sinh năm 1979), Phóng viên phòng Phóng viên Thời sự Chính trị - Kinh tế - Trung tâm Tin, Đài Tiếng nói Việt Nam - là Hội viên Hội nhà báo Việt Nam xin trình bày sự việc bị lực lượng cưỡng chế đánh vào sáng 24/4/2012 tại xã Xuân Quan, huyện Văn Giang, tỉnh Hưng Yên như sau:

Tôi được giao nhiệm vụ theo dõi, đưa tin, nắm tình hình để báo cáo vụ việc cưỡng chế ở huyện Văn Giang.

Ngày 23/4/2012, tôi tham gia buổi họp báo do Văn phòng UBND tỉnh Hưng Yên tổ chức. Tại cuộc họp này, sau khi nghiên cứu thông cáo báo chí, tôi có một số câu hỏi trên tinh thần ủng hộ chủ trương của tỉnh, như: “Ngày nào tổ chức cưỡng chế? Công tác chuẩn bị như thế nào để đảm bảo an toàn tuyệt đối? Nhà báo đến tác nghiệp, đưa tin có được không? Với những đối tượng cầm đầu, lôi kéo, kích động thì phân loại, xử lý như thế nào?”. 

Những câu hỏi của tôi đã được chủ trì họp báo trả lời và lãnh đạo các ban, ngành cùng nhiều đồng nghiệp dự họp báo đồng tình.

Ngày 24/4/2012, là ngày tiến hành việc cưỡng chế tại xã Xuân Quan, huyện Văn Giang, tôi tiếp tục được cử đến hiện trường nắm bắt thông tin, báo cáo tình hình để có tuyên truyền đúng định hướng.

Tôi chấp hành chỉ đạo của cấp trên, đồng thời cử phóng viên Hán Phi Long đi cùng bằng xe máy, đến Xuân Quan lúc khoảng 9h00.

Chúng tôi vào hành lang Nhà văn hóa thôn 1, xã Xuân Quan (nơi đang tụ tập đông người). Nhà văn hóa thôn (đang ở giai đoạn hoàn thiện) liền kề Nghĩa trang liệt sĩ là nơi giáp ranh giữa khu dân cư với cánh đồng đang bị cưỡng chế. Chúng tôi đứng quan sát một bên là hàng rào cảnh sát (đứng chắn ở gần cổng nghĩa trang liệt sĩ); một bên là vài trăm người dân (đứng ngoài đường trước cửa nhà văn hóa thôn 1). Hàng rào cảnh sát ngăn cản không cho mọi người ra đồng. Một nhóm người ném gạch đá vào hàng rào cảnh sát liên tục. Nhưng lực lượng cảnh sát chỉ giơ khiên đỡ mà chưa có hành động chống trả nào.

Tôi thấy tình hình khá phức tạp nên dùng điện thoại di động quay cảnh những người quá khích hò hét, ném gạch với thời lượng 33 giây rồi cất máy vào túi. Chúng tôi tiếp tục đứng tại hành lang nhà văn hóa thôn cách đám đông tụ tập ở đường làng chừng hơn 20 mét.

Sau thời gian tấn công lực lượng cưỡng chế bằng gạch đá chưa đạt kết quả, nhóm người này lại ném “bom xăng”. Lực lượng cưỡng chế buộc phải nổ pháo. Đám đông tán loạn, còn lực lượng cưỡng chế từ phía cổng nghĩa trang liệt sĩ bắt đầu tiến lên.

Tôi vẫn đội mũ bảo hiểm màu trắng mang tên “Bảo Minh” đứng tại hành lang nhà văn hóa thôn 1, thì thấy một nhóm cảnh sát và người mặc thường phục đeo băng đỏ đi vào nghĩa trang liệt sĩ và nhảy qua hàng rào nghĩa trang để sang khu vực nhà văn hóa thôn. Lúc đó tôi nhìn thấy phóng viên Hán Phi Long vẫn đội mũ bảo hiểm đang đứng trên bờ móng nhà văn hóa thôn, tay cầm một máy ảnh du lịch. 

Đi đầu nhóm cưỡng chế là hai công an đến bên Phi Long hỏi gì đó, rồi ngay lập tức xốc nách Long về sát chân tường nghĩa trang liệt sĩ. Liền đó, một người đeo băng đỏ giật máy ảnh của Long; khoảng gần chục người dùng dùi cui, gậy vụt vào người; liên tiếp đấm đá anh Long rất mạnh. Thấy vậy, tôi đứng trong hành lang nhà văn hóa thôn, dùng điện thoại để quay hình ảnh này. Nhưng chỉ quay được khoảng 10 giây, tôi thấy Long ôm bụng gục xuống. Theo phản xạ tự nhiên, tôi dừng quay, chạy lại phía lực lượng cưỡng chế và hét lên nhiều lần: “Chúng tôi là nhà báo, sao các anh lại đánh chúng tôi? Chúng tôi là nhà báo, không được đánh …”. 

Khi chạy tới nơi lực lượng cưỡng chế, tôi lại nói nhiều lần “Chúng tôi là nhà báo làm nhiệm vụ, các anh đừng đánh…”. Họ không những không nghe mà còn vặn hai tay tôi về phía sau, dùng gậy, dùi cui đánh vào người, đấm đá vào mặt, vào ngực tôi. Lúc đó tôi lại tiếp tục hét lên nhiều lần “Tôi là nhà báo, sao lại đánh tôi?”. Nhưng có người trong nhóm người cưỡng chế còn chửi “Đ. M mày! Nhà báo cũng đánh cho chết mẹ mày đi”. Tôi bị mấy người vặn tay về phía sau, dẫn giải về trước cửa nghĩa trang liệt sĩ và tiếp tục đánh hội đồng. Một công an nói lớn “Đừng đánh vào mặt nó”… rồi tôi bị còng tay số 8, mũ bảo hiểm rơi mất lúc nào không biết. 

Còng tay tôi xong, một trung úy (cao, béo) và một thiếu úy (thấp, gầy) áp giải tôi đi theo hướng cánh đồng đang bị cưỡng chế, đến một con đường hai bên trồng tre để chờ xe thùng tới chở đi. Trên đường đi, tôi gặp một số sĩ quan đeo lon thượng tá, trung tá liền nói “tôi là nhà báo” nhưng họ lặng thinh. Một chiếc camera của lực lượng cưỡng chế đã ghi lại hình ảnh tôi bị còng tay số 8 và hai sĩ quan công an áp giải.

Đợi khoảng hơn 10 phút, tôi bị đưa lên xe thùng cùng với một phụ nữ khoảng ngoài 40 tuổi và một thanh niên 20 tuổi. Cả ba chúng tôi bị còng. Khi lên xe, vị Trung úy áp giải tôi định thu điện thoại của tôi. Nhưng tôi nói “Nếu thu điện thoại của tôi anh phải lập biên bản, vì tôi không biết anh là ai, tên là gì. Điện thoại tôi mất thì ai phải đền? Tôi lại đang bị còng thế này”. Thế là vị Trung úy nọ phải trả lại điện thoại vào túi áo ngực cho tôi. 

Ngay khi tôi ở trên xe, nhận được điện thoại của anh Phi Long (trước đó đã gọi mấy cuộc nhưng tôi không được nghe máy). Sau này tôi được biết, Phi Long bị đánh đau, được mấy người can và khi tôi xuất hiện thì họ bỏ Long lại để tấn công tôi, nên Phi Long chạy thoát vào một nhà vệ sinh gần đấy với nhiều vết sưng tím trên mặt và vệt máu loang cả ra quần áo. Tôi nhờ chị phụ nữ lấy điện thoại ra và nói cho Long biết: “Anh bị bắt về Công an huyện Văn Giang. Em về Công an huyện đi”.

Trên xe, chị phụ nữ cho tôi biết “thấy chúng tôi bị đánh đập vô cớ, chị chạy theo thì bị bắt”. Còn thanh niên kia nói rằng, chị gái anh ta muốn đi lấy chồng nhưng do gia đình không chịu nhận tiền đền bù nên không được đăng ký kết hôn. Cả hai đều nói là họ không có hành động gì, bị bắt oan.

Tôi được đưa đến trụ sở Viện kiểm sát nhân dân huyện Văn Giang. Ngay khi biết tôi là nhà báo, cảnh sát đã tháo còng số 8, lập biên bản tạm thu điện thoại và giấy tờ của tôi (gồm Thẻ Nhà báo; Thẻ Đảng viên; Chứng minh nhân dân; Thẻ hội viên hội luật gia Việt Nam).

Lấy lời khai của tôi là một Thượng tá (không đeo biển hiệu công an) tự xưng tên là Tần. Với thái độ hết sức kiềm chế, bình tĩnh, tôi đã khai đúng như những gì tường trình ở trên. Nói rõ mục đích đến Xuân Quan là để nắm tình hình cho định hướng tuyên truyền và khẳng định “Tôi là một nhà báo được cử đi làm nhiệm vụ, tôi không có gì sai. Mặt khác, với việc cưỡng chế diễn ra công khai, thì nhà báo đến chứng kiến không có gì sai?”.

Ngoài “Biên bản ghi lời khai”, tôi còn phải làm một BẢN TƯỜNG TRÌNH. Tôi vẫn tường trình đúng sự việc như vừa nêu. Trong đó có yêu cầu phía công an: “Tìm ra những người đã trấn áp, đánh đập chúng tôi; Cùm tay và áp giải tôi như tội phạm hình sự nguy hiểm; Có trách nhiệm bồi thường tính mạng, sức khỏe chúng tôi nếu có gì xảy ra…”. Tôi còn nhớ trong bản tường trình viết rất rõ: “Bây giờ là 13 giờ ngày 24/4/2012, tôi không đủ bình tĩnh và thoải mái hoàn toàn như lúc bình thường, nên những gì trình bày mới chỉ là ban đầu. Có chi tiết nào chưa nhớ ra, tôi xin bổ sung sau”. Tiếp đó tôi xin phép gọi điện thoại cho Phi Long, bảo Long sang trụ sở Viện kiểm sát để trình bày sự việc.

Khi tôi trình bày xong, cũng là lúc phóng viên Phi Long tới trụ sở Viện kiểm sát nhân dân huyện Văn Giang, gặp Công an để tường trình toàn bộ sự việc với một điều tra viên khác.

Chúng tôi được gặp nhau sau khi việc lấy lời khai kết thúc. Sau đó, có hai bác sĩ được cử đến để khám tình trạng thân thể của chúng tôi (có biên bản do công an giữ). Tôi thấy mặt, miệng Phi Long sưng vù; máu vẫn rỉ ra khóe miệng; quần và áo đều dính nhiều vết máu. Sau đó, chúng tôi được “mời” đi bộ sang trụ sở Công an huyện Văn Giang.

Khoảng hơn 13 giờ, chúng tôi được “mời” ăn cơm hộp với công an. Phi Long đau miệng không ăn được cơm nên công an mua sữa để uống.

Đầu giờ chiều, tôi lại được một Thiếu tá (không đeo biển hiệu) lấy lời khai lần thứ hai. Anh tự xưng tên là Tiến (đội trưởng đội trọng án). Trước khi lấy lời khai, anh Tiến “xin được tâm sự” khá dài… với tôi.

Trong lần lấy lời khai này, tôi được anh Tiến hỏi “Anh có thấy chúng tôi cắm biển cấm quay phim, chụp ảnh không?” Tôi trả lời “Không thấy! Và nếu có thì việc làm đó là không đúng luật, vì không ai cấm quay phim, chụp ảnh ở khu dân cư cả? Mặt khác, khi tôi đến thôn 1, phía sau những người tụ tập, thì mọi sinh hoạt vẫn diễn ra bình thường”.

Hỏi “Tỉnh Hưng Yên đã cấm báo chí, anh thấy như thế nào?”. Trả lời “Tôi không bình luận gì về việc cấm đó của tỉnh Hưng Yên là đúng hay sai”

Hỏi “Sao anh đã đi họp báo, biết là cấm mà anh vẫn đến?”. Tôi trả lời “Tôi được tiếp nhận thông tin tại họp báo là, để đảm bảo an toàn, các nhà báo không nên đến khu vực cưỡng chế. Mặt khác, tôi không đến khu vực cưỡng chế ngoài cánh đồng, mà đến khu dân cư. Và, tôi không thấy bất cứ một văn bản nào của cơ quan nhà nước có thẩm quyền cấm nhà báo hoạt động khu vực này. Tại cuộc họp báo, đã có 2 nhà báo cho rằng, không để nhà báo đến đưa tin là vi phạm luật báo chí, nhưng phía chủ trì họp báo không đưa ra kết luận nào cả”.

Hỏi “Sao đã cấm, anh còn quay phim?”. Tôi trả lời “Tôi quay phim bằng điện thoại di động là theo yêu cầu nghề nghiệp để báo cáo tình hình. Thời lượng quay chỉ từ 20 đến 30 giây, trong khi máy điện thoại của tôi có thể quay hàng giờ đồng hồ. Như vậy mục đích quay phim của tôi đã rõ ”. 

Hết phần lấy lời khai, theo đề nghị của tôi, anh Tiến đồng ý đưa giấy cho tôi viết “ĐƠN ĐỀ NGHỊ” gửi ông Giám đốc Công an tỉnh Hưng Yên. Trong đơn tôi trình bày sơ qua sự việc và có ba yêu cầu:

Thứ nhất: Lãnh đạo Công an tỉnh Hưng Yên cần có buổi làm việc với lãnh đạo của chúng tôi để làm rõ sự việc. Ai có lỗi phải chân thành nhận lỗi, rút kinh nghiệm. (Tìm ra ai là người đánh chúng tôi, ai là người ra lệnh?).

Thứ hai: Có trách nhiệm (bồi thường) sức khỏe, danh dự của chúng tôi, nhất là với phóng viên Hán Phi Long.

Thứ ba: Kiểm điểm, rút kinh nghiệm, xử lý trách nhiệm nghiêm khắc đối với lực lượng cưỡng chế đã đánh chúng tôi. Nếu không, những vụ cưỡng chế tương tự sẽ trấn áp tràn lan, gây hậu quả xấu.

“ĐƠN ĐỀ NGHỊ” của tôi đưa cho anh Tiến sau buổi làm việc.

Sau đó, tôi đề nghị Công an đưa Phi Long đi chiếu chụp tại Trung tâm y tế Văn Giang. Yêu cầu này được chấp thuận vào cuối giờ chiều hôm đó. Chúng tôi được nhận lại tài sản như điện thoại, máy ảnh, các giấy tờ tùy thân. Họ yêu cầu tôi xóa 2 đoạn clip trong máy điện thoại (33 giây quay lúc 9h23 phút và đoạn 10 giây quay lúc 9h28 phút).

Sau đó, tôi báo cáo toàn bộ sự việc với lãnh đạo cơ quan. 

Sau khi anh Phi Long đi chiếu chụp về, anh Tiến (Thiếu tá, đội trưởng đội trọng án); Anh Hồng (thượng tá, Trưởng phòng Cảnh sát hình sự) đã xin lỗi chúng tôi về sự việc diễn ra buổi sáng. Chúng tôi về đến cơ quan lúc 19 giờ ngày 24-04-2012. Tôi đi mua cho Long một chiếc áo sơ-mi để thay chiếc áo có nhiều vết máu trước khi về nhà. Tôi đã chụp một số bức ảnh của anh Phi Long ngay khi được trao trả tài sản và khi về tới cơ quan.

Những ngày sau, phóng viên Phi Long phải nghỉ ở nhà điều trị vết thương và để bớt căng thẳng về tinh thần. Tôi vẫn đi làm bình thường, tuy có đau một chút ở phần mềm. Chúng tôi rất bình tĩnh, cố gắng không để sự việc xấu thêm. Tuy nhiên, ngày hôm sau (25/4/2012), trên rất nhiều trang mạng đã truyền nhau đoạn Clip công an đánh chúng tôi. Một số phóng viên báo khác đã biết, hai người bị đánh trong Clip là phóng viên VOV.

Ngày 26-04-2012, tôi có gọi điện cho một số vị lãnh đạo ở Hưng Yên. Trong đó, Giám đốc Công an, ông Trần Huy Ngạn nói rằng chưa nhận được đơn của tôi; Ông Chánh văn phòng UBND tỉnh Bùi Huy Thanh và Chánh văn phòng Tỉnh ủy Nguyễn Văn Doanh hứa sẽ báo cáo lãnh đạo tỉnh về sự việc này. Sau đó, tôi có gọi điện cho Bí thư tỉnh ủy Nguyễn Văn Cường và Chủ tịch UBND tỉnh Nguyễn Văn Thông, nhưng cả hai vị không nghe máy.

Ngày 02/5/2012, tôi lại gọi điện một lần nữa cho anh Hòe, Chánh văn phòng cơ quan điều tra, Công an Hưng Yên. Anh Hòe nói rằng, không thụ lý, rồi hướng dẫn tôi đi hỏi anh Hồng (Phòng Cảnh sát hình sự). Do đó, tôi viết một ĐƠN ĐỀ NGHỊ lần thứ hai, gửi ông Giám đốc Công an tỉnh Hưng Yên (xin gửi kèm bản tường trình này).

Ngày 03/5/2012, Trung tâm Tin đã gửi một công văn tới Giám đốc Công an tỉnh Hưng Yên “về việc phối hợp làm rõ thông tin hai phóng viên VOV bị đánh khi làm nhiệm vụ tại Văn Giang”.

****************

Kính thưa các đồng chí!

Sự việc diễn ra đã hơn 10 ngày nhưng vẫn chưa có hồi âm. Với tinh thần bình tĩnh, thận trọng chúng tôi đề nghị Hội Nhà báo Việt Nam lên tiếng bảo vệ quyền lợi của hội viên; đồng thời tỏ rõ thái độ kiên quyết đối với sự việc chúng tôi bị hành hung. Cần làm rõ: Những ai đã hành hung các nhà báo VOV? Ai là người ra lệnh? Trách nhiệm của những người vi phạm cần được xem xét như thế nào? Cần rút kinh và xử lý vấn đề này ra sao? 

Nội dung làm việc trên tinh thần xây dựng, với mục đích bảo vệ các nhà báo trên cả nước khi hoạt động nghiệp vụ, đồng thời nâng cao và bảo vệ uy tín của Hội nhà báo Việt Nam; tránh tình trạng bị những thông tin lợi dụng, xuyên tạc.

Kính mong các đồng chí xem xét.

Xin chân thành cảm ơn!


Hà Nội, ngày 04 tháng 5 năm 2012


NGƯỜI VIẾT TƯỜNG TRÌNH

Nguyễn Ngọc Năm

____________________________

Hơn 300 người hỗn chiến để cướp gỗ sưa !

1 người bị giết, ít nhất 4 người bị thương

QUẢNG BÌNH (NV) - Vụ đốn hạ và “xẻ thịt” ba cây gỗ sưa trị giá cả tỉ đồng Việt Nam chưa đi đến đâu, mới đây đã xảy ra cuộc xung đột giữa khoảng 300 người địa phương để giành nhau “chút phần nhỏ lẻ” của số “chiến lợi phẩm” khổng lồ.
Những thước gỗ đắt tiền hiếm hoi tịch thu được. (Hình: Báo Tiền Phong)
Theo báo Tuổi Trẻ, cuộc hỗn chiến giữa hàng trăm người trang bị gậy gộc, dao, mác, mã tấu và cả bình xịt hơi cay... xảy ra vào đêm 5 tháng 5 tại Khe Gát thuộc huyện Bố Trạch, tỉnh Quảng Bình.
Một trong những nhân chứng dính phần hỗn chiến giành giật gỗ sưa vào đêm nói trên là thợ rừng Nguyễn Văn Quỳnh cho biết có một người thiệt mạng và nhiều người khác bị thương nặng, nhẹ trong cuộc xung đột. Người bị giết, theo ông Quỳnh, không phải dân địa phương.
Ông Quỳnh cho hay, người dân Khe Gát không dám tuôn vào rừng mà nằm, ngồi ở cửa rừng phục kích những người vận chuyển gỗ ra ngoài để cướp. Theo ông, xem ra thì trận chiến còn hứa hẹn nhiều pha ác liệt hơn nhiều.
Từ cuối tháng 4 vừa qua, vụ khám phá ba cây gỗ sưa, còn gọi là gỗ huê, bị đốn hạ tại vườn quốc gia Phong Nha, Kẻ Bàng thuộc tỉnh Quảng Bình đã gây chấn động dư luận.
Ngày 2 tháng 5, cách nay một tuần lễ, giám đốc Vườn Quốc Gia Phong Nha nói đã cho người canh gác cẩn mật các ngả đường ra vào để ngăn chặn hoạt động tẩu tán gỗ sưa.
Theo cuộc điều tra ban đầu, một nhóm người lạ mặt được cho là dân địa phương đã bí mật đốn hạ ba cây gỗ sưa tại khu vực hiểm hóc nằm giữa hai vách núi dựng đứng cao trên 730 thước. Người ta ước tính số cây rừng bị đào bới, đốn hạ nằm trên diện tích khoảng 560 thước vuông. Nhóm người này sau đó đã chuyển số gỗ sưa đốn được đến một nơi khác để giấu, bỏ lại một cân bàn loại 1 tạ, cưa xích dài 1.2m... và không buồn mang đi số cây rừng đã bị chặt đốn.
Còn theo các cán bộ chủ chốt rừng Phong Nha thì sau khi ba cây gỗ sưa khổng lồ bị đốn hạ, chuyển đến nơi cất giấu bí mật, mỗi ngày có đến hàng trăm người dân dùng gùi lén lút chuyển gỗ ra ngoài bằng nhiều ngả đường rừng hiểm hóc.
Cuộc truy bắt của lực lượng kiểm lâm tỉnh Quảng Bình xem ra đã bị vô hiệu vì dân gùi gỗ lậu thì đông, mà cán bộ canh gác thì ít.
Cho đến đêm 7 tháng 5, Chi Cục Kiểm Lâm Quảng Bình “may mắn” khám phá và chận bắt được một nhóm người đang chuyển khoảng 366kg gỗ gồm 5 khúc gỗ, trị giá ước lượng khoảng 10 tỉ đồng, tương đương nửa triệu đô la.
Trước đó, chừng 5 giờ sáng ngày 6 tháng 5, một cuộc hỗn chiến đẫm máu diễn ra tại khu vực Trạ, nghe nói là nơi cất giấu khoảng 10 gùi gỗ trị giá 50 tỉ đồng, tương đương 2 triệu rưỡi đôla của một đầu nậu buôn lậu gỗ.
Theo báo Dân Trí, ít nhất 300 người dân địa phương mang theo cuốc, xẻng, mã tấu... bao vây cả khu vực Trạ để tranh cướp 10 gùi gỗ sưa. Báo Dân Trí nói rằng hầu như toàn thể dân làng Khe Gát của tỉnh Quảng Bình gia nhập vào đội quân cướp cạn “tự phát” nói trên. Dân làng Khe Gát, trong đó có vài chục phụ nữ, đã đối đầu với một nhóm khoảng 30 người được đầu nậu buôn lậu gỗ tên H. thuê tẩu tán gỗ bằng gùi.
Tin của báo Dân Trí tường thuật còn nói cuộc hỗn chiến giành giật 10 gùi gỗ sưa trị giá 2 triệu rưỡi đô diễn ra suốt 5 tiếng đồng hồ, có sự tham dự của các băng nhóm “đầu gấu” đến từ Ðồng Hới, Sài Gòn, Hải Phòng, Nghệ An... Nghe đâu, có 3 người Trung Quốc được sự “bảo kê” của nhóm “đầu gấu” Hải Phòng cũng nhúng tay vào cuộc xung đột đẫm máu kinh hoàng này.
Cuộc hỗn chiến sắp bắt đầu. (Hình: Báo Dân Trí)
Một số nhân chứng cho hay có một chiếc xe hơi hiệu Ford Everest, 3 chiếc xe gắn máy bị phá hủy tan tành. Sau cuộc hỗn chiến, chiến trường kéo dài vài trăm thước đầy những gậy, gộc, đất đá bỏ lại trên mặt đất điêu tàn...
Dân làng còn nói rằng rừng Phong Nha hiện nay đầy dẫy những băng nhóm “thảo khấu” từ nơi khác đến “đóng đô.” Vì quá sợ hãi, dân làng đã từ chối việc gùi gỗ lậu còn cất giấu trong rừng dù giá thuê được đẩy lên gấp nhiều lần hơn.
Theo dư luận, chính quyền hầu như không chịu can thiệp kể cả khi nghe tin cuộc hỗn chiến đẫm máu diễn ra trong rừng sâu. Dư luận còn khẳng định rằng vụ đốn hạ và vận chuyển gỗ sưa được thực hiện một cách dễ dàng tại rừng Phong Nha bởi “lâm tặc” buôn gỗ được sự tiếp tay của cán bộ kiểm lâm rừng Phong Nha.
Mặt khác, theo chính quyền xã Phúc Trạch, nơi rừng Phong Nha tọa lạc, thì họ không đủ sức giữ rừng. (PL)

Kinh hoàng 20 bệnh nhân phong Hà Nội bị bỏ đói và "ép" ăn thịt sống?

(GDVN) - Hơn 20 bệnh nhân phong tại bệnh viện Da liễu Hà Đông bị các hộ lý ở đây bỏ đói và “ép” những bệnh nhân này ăn thịt sống?

Bỏ bệnh nhân ăn thịt sống?

Một số y tá hiện đang trực tiếp làm việc tại Khoa Điều Trị Nội Trú – Trung tâm Da Liễu Hà Đông (trụ sở tại xã Đông Yên, huyện Quốc Oai, TP Hà Nội) phản ánh về tình trạng 21 bệnh nhân bệnh nhân mắc bệnh phong, bị tàn phế nặng đã bị các hộ lý của Khoa ngược đãi một cách thậm tệ?.

Khoa điều trị nội trú - Trung tâm Da liễu Hà Đông

Trao đổi với phóng viên, chị T. T. B, y tá Khoa điều trị nội trú cho biết: “Khoảng 9h40 phút ngày 4/5/2012 khi tôi đi thăm khám cho 20 bệnh nhân mắc bệnh phong, thuộc loại tàn phế nặng của khoa, số bệnh nhân này thuộc diện chăm sóc hoàn toàn thì phát hiện thấy bệnh nhân kêu khóc vì không có cơm ăn. 

Tìm hiểu sự việc, tôi mới phát hiện số bệnh nhân này sáng 4/5 được các hộ lý của khoa phát cho mỗi người: Một suất gạo đủ dùng trong hai bữa trưa và tối, 4 đến 5 miếng thịt sống, một ít rau để bệnh nhân tự xoay sở với lý do hết chất đốt, họ không thể đun nấu được. 

Trước tình trạng đó, tôi đã báo cáo sự việc với ông Vũ Văn Trình, PGĐ trung tâm Da Liễu Hà Đông, người trực tiếp quản lý Khoa điều trị nội trú thì ông Trình trả lời rằng: “Tôi không cần biết, cô đi mà báo cáo với những người ở trên... Ngày mai cũng có thể sẽ như thế này nữa…?”. 

Sự việc này cũng được Y sĩ P. T. T, hiện đang công tác tại Khoa điều trị nội trú – Trung tâm Da Liễu Hà Đông xác nhận. 

Theo điều tra của phóng viên báo điện tử Giáo dục Việt Nam: Trụ sở của Khoa điều trị nội trú – Trung tâm Da Liễu Hà Đông có tổng cộng 90 bệnh nhân phong đang được điều trị. Trong đó, 70 bệnh nhân phong còn khả năng tự sinh hoạt được phân sang một khu; 20 bệnh nhân không còn khả năng tự sinh hoạt, thuộc diện được chăm sóc hoàn toàn phân sang một khu riêng để tiện cho quá trình chăm sóc và điều trị. 

Trao đổi với PV, cụ Vũ Thị Bớt (89 tuổi, xã Dũng Tiến, huyện Thường Tín, TP Hà Nội) nghẹn ngào: “Khổ lắm các chú à! nhiều lúc nghĩ sao thấy số phận của mình bất hạnh quá. Tôi bị mắc căn bệnh phong quái ác này từ những năm 1960, đến năm 1969, khi bệnh tình có dấu hiệu nặng tôi được chuyển về Khoa điều trị nội trú – Trung tâm Da Liễu Hà Đông để điều trị theo tiêu chuẩn của nhà nước cho đến nay. 

Cũng vì mắc phải căn bệnh quái ác này, nên cái ước muốn được cưới chồng rồi sinh con đẻ cái đã trở thành một điều gì đó quá xa vời, nhiều lúc nghĩ thấy tủi thân, ứa nước mắt. Nhất là những lúc ốm đau, không có ai bên cạnh, một mình vật lộn với cơn đau, không biết kêu ai đành phải cắn răng chịu đựng. Những lúc đó, tôi chỉ ước ao dù chỉ có một người thân ở bên cạnh, chăm sóc, an ủi thôi!”.

Cụ Bớt chia sẻ với phóng viên

Về sự việc sáng ngày 4/5, cụ Bớt chua xót nói: “Sáng 4/5, tôi được các hộ lý mang đến phòng cho một phần gạo đủ nấu hai bữa sáng, chiều, một vài miếng thịt sống cùng một ít rau. Thấy lạ, vì bình thường đến giờ ăn trưa các cô ấy thường mang đồ ăn đã nấu sẵn đến cho chúng tôi, nhưng hôm nay lại toàn là đồ sống, nên tôi hỏi thì các cô ấy trả lời hết ga rồi không nấu được, nên phát đồ sống cho chúng tôi, làm thế nào thì tùy. 

Các chú thấy đó, tay chân tôi bị “ăn” hết thế này thì có còn đủ khả năng tự sinh hoạt đâu, vậy mà các cô ấy lại có hành động như vậy. Do không biết làm thế nào, sáng nay tôi đành nhờ người pha cho gói mì tôm ăn tạm và nhịn đói đên tối...”.

Bón cơm bằng cách dùng thìa chọc vào miệng?

Còn cụ Nguyễn Văn Rộng (SN 1935, ở Phú Xuyên, TP Hà Nội) thều thào: “Từ khi biết mình mắc phải căn bệnh này, tôi đã không còn nghĩ đến chuyện tìm cho mình một mái ấm nữa, bởi vì như vậy không chỉ có tôi bất hạnh mà người tôi yêu sẽ còn đau đớn hơn. Tôi vào điều trị tại Khoa điều trị nội trú – Trung tâm Da Liễu Hà Đông này từ năm 1999 đến nay cũng đã mười mấy năm nhưng chưa bao giờ bị đối xử như những gì mà các hộ lý tại đây đã làm vào ngày 4/5 khi phát cho bệnh nhân chúng tôi gạo, thịt sống và rau trong khi họ thừa biết tôi cũng như 19 bệnh nhân trong diện được chăm sóc hoàn toàn không có khả năng tự sinh hoạt”.

Thậm chí khi tôi bị ốm được những bệnh nhân khác đưa lên bệnh xá của khoa để điều trị thì các hộ lý trực cũng bỏ mặc chẳng ngó ngàng gì. Trong suốt 20 ngày nằm điều trị tại bệnh xá nằm trong khuôn viên Khoa điều trị nội trú –Trung tâm Da Liễu Hà Đông, các hộ lý không hề nấu ăn cho tôi, không tắm rửa, thay quần áo cho tôi dù chỉ một lần. 

Tôi đành phải thuê hai bệnh nhân khỏe mạnh khác trong khoa nấu ăn và tắm rửa cho tôi. Thậm chí bệnh tình tôi như thế, thuốc men cũng không được phát, thấy lạ tôi hỏi thì một hộ lý bảo thuốc để trong tủ không có chìa khóa nên không mở được. Cho đến khi một số y tá trong khoa phát hiện ra nhắc nhở hộ lý họ mới nấu ăn cho tôi, tuy vậy về cung cách phục vụ của họ tôi không thể nào chấp nhận được. Thức ăn họ nấu cho tôi nhiều khi còn sống, không thể ăn được, khi bón cơm cho tôi, một số hộ lý dùng thìa thọc thẳng vào mồm tôi…”.

Theo ghi nhận trực tiếp của PV tại phòng của 21 bệnh nhân này, phần gạo cùng những thực phẩm sống như thịt và rau do các hộ lý phát sáng ngày 4/5 cho đến ngày 5/5 vẫn còn nguyên, để ở một góc do bệnh nhân không biết làm cách nào để nấu nướng. Rất nhiều người trong số 21 bệnh nhân này đã phải nhịn đói, kêu khóc, cầu cứu tới một vài người còn có trách nhiệm tại đây như Y tá Trần Thị Bắc, Y sĩ Phạm Thị Thủy.

Trao đổi với phóng viên Báo điện tử Giáo dục Việt Nam, một lãnh đạo trung tâm Da liễu Hà Đông khi đó đã xác nhận thông tin bệnh nhân phong bị bỏ đói và "ép" ăn thịt sống là đúng sự thật. 

Liên quan đến sự việc này, theo dự kiến đúng 14h hôm nay (9/5) phóng viên sẽ có buổi làm việc với ông Nguyễn Việt Cường, Chánh thanh tra Sở Y tế Hà Nội để có thông tin chính xác trong vụ việc này để cung cấp thông tin đến bạn đọc.

Báo điện tử Giáo dục Việt Nam sẽ tiếp tục thông tin về vụ việc này….

Cứu hỏa bó tay trước hỏa hoạn ở tòa nhà cao nhất Việt Nam


HÀ NỘI (NV) Một đám cháy xảy ra lúc 11 giờ tối ngày 7 tháng 5 (giờ Việt Nam) tại tòa nhà cao nhất Việt Nam là cao ốc Keangnam Landmark Tower, cao 70 tầng, trên đường Phạm Hùng, thành phố Hà Nội. Ðiều đáng nói là lực lượng cứu hỏa đã hoàn toàn bất lực đứng nhìn vì đám cháy xảy ra ở tầng 65 mà thang cứu hỏa không thể với tới.

Cột khói bốc lên từ tầng 65 của tòa tháp 70 tầng. (Hình: VNE)
Tin của Vnexpress cho biết, khoảng 15 phút sau khi người ta nhìn thấy hỏa hoạn, “3 xe cứu hỏa cùng với xe thang được điều đến hiện trường. Tuy nhiên, xe thang không thể tiếp cận tầng 65 nên đã quay về. Bảo vệ tòa nhà không cho báo chí tiếp cận khu vực xảy ra khói. Nhiều người dân, lái xe taxi tập trung dưới đường bàn tán.”
Vnexpress cho hay, đến 12 giờ đêm, “khói vẫn bốc lên tuy nhiên đã giảm cường độ. Nguyên nhân vụ việc chưa được công bố.”
Vẫn theo báo này, cao ốc Hanoi Landmark Tower do công ty TNHH một thành viên Keangnam Vina làm chủ đầu tư. Hanoi Landmark gồm 3 tòa tháp được khởi công đầu năm 2007 với tổng vốn đầu tư hơn một tỷ USD. Công trình gồm hai tháp căn hộ (48 tầng) và tòa tháp thương mại 70 tầng, lắp đặt thiết bị sân bay trực thăng trên mái. Tòa tháp 70 tầng này đứng thứ 17 trên thế giới về chiều cao và đứng thứ 5 trên thế giới về diện tích.”

Xe cứu hỏa cùng xe thang được điều động đến, tuy nhiên nhanh chóng rời khỏi vì với không tới nơi hỏa hoạn. (Hình: VNE)
Trước đây, trong thời gian xây dựng, công trường Keangnam đã xảy ra một số vụ hỏa hoạn và nhiều vụ tai nạn lao động làm ít nhất 6 người chết.”
Vụ hỏa hoạn lần trước tại tòa cao ốc này xảy ra vào chiều ngày 27 tháng 8, 2011 tại tầng 7 khiến hàng trăm công nhân hoảng hốt, giao thông xung quanh cao ốc tắc nghẽn nghiêm trọng. (KN)

Gần 400 tiểu thương chợ Bỉm Sơn kéo lên UBND tỉnh Thanh Hóa đòi đất

Ngọc Vũ/Thanh Hóa (thép.bvb) - Hôm nay, 9/5/2012, gần 400 chị em tiểu thương chợ Bỉm Sơn (Thanh Hoá) kéo về UBND tỉnh từ 6 giờ sáng đến bây giờ là 17 giờ 50 phút xin được gặp Chủ tịch UBND tỉnh để khiếu nại về việc UBND thị xã Bỉm Sơn bán chợ Bỉm Sơn cho Công ty Đông Bắc thời hạn 50 năm, không được sự đồng ý và thoả thuận của hơn 850 hộ dân buôn bán lâu năm tại đây.

Nhưng không được UBND tỉnh trả lời...Theo chị Mười là chủ hộ kinh doanh ở chợ (Người tham gia đi khiếu nại) nói: “Nếu chưa được UBND tỉnh trả lời và giải quyết thoả đáng nguyện vọng chính đáng của bà con, thì họ vẫn kiên trì theo đuổi vụ khiếu kiện đến khi nào được giải quyết thoả đáng…”

Nguyện vọng của các hộ kinh doanh là muốn được UBND thị xã Bỉm Sơn trả lời rõ ràng chính sách và giải quyết việc làm cho bà con sau khi bán chợ...

Tin, ảnh: Ngọc Vũ (Thanh Hóa)

Tác giả gửi trực tiếp đến thép.bvb 

Sau đây là một số hình ảnh chụp lúc 16 h cùng ngày gửi đính kèm:




Tin, ảnh: Ngọc Vũ (Thanh Hóa)