THÔNG BÁO !

Trang blog diễn đàn đã được dời sang địa chỉ mới http://ptlambao.blogspot.com/ . Vui lòng vào đây để theo dõi tin tức mới và tiện việc ủng hộ. Trang này sẽ lưu giữ những thông tin cũ . Xin cả ơn sự ủng hộ của mọi người

TM Ban Điều Hành Blog

23 January 2013

Đồng chí X vẫn thể hiện bản lĩnh và quyết tâm... phá!



Xứng đáng là chiến sĩ thi đua "làm nghèo đất nước, làm khổ dân"

Như Hà (Danlambao) - Kể từ khi hội nghị TW 6 kết thúc cho đến nay, người ta thấy đồng chí X vẫn vênh vang cười tươi như hoa nở và nói năng trôi chảy, như không hề có chuyện gì xảy ra, cứ như thể đồng chí vẫn trong sách không hề mắc khuyết điểm gì - đấy là người ta nói ai chứ không phải đồng chí!

Thực vậy, thông qua những bức hình trên báo, trên tivi... chẳng thấy đồng chí X có biểu hiện gì gọi là ưu tư suy nghĩ, khiến cho ngoài những đồng chí "cùng cạ" với đồng chí X, thì... toàn dân đều căm ghét, phỉ nhổ đồng chí X. Ở khắp chợ cùng quê, từ vỉa hè, quán cóc, cho tới bên bàn cỗ đám cưới, đám ma... đâu đâu cũng thấy bàn dân thiên hạ ca thán, qui tội cho đồng chí X, vì đồng chí mà đời sống ngày một khó khăn và nhất trí bầu cho đồng chí X là "Chiến sĩ thi đua"vì có thành tích "làm nghèo đất nước, làm khổ dân" chứ không chỉ riêng nghệ sĩ Kim Chi bầu cho đồng chí X. Đúng vậy! Vì đồng chí X mà không một người nào, một gia đình nào cho đến hiện tại không gặp khó khăn. (Bản thân tôi cũng vậy, nên cũng thấy ghét cay ghét đắng, không muốn nhìn thấy mặt đồng chí X trên tivi, báo đài). Thế còn đồng chí X thì sao? Chúng ta hãy xem đồng chí tự phê bình và khắc phục khuyết điểm ra sao nhé!

Đồng chí X vẫn kiên định, thể hiện bản lĩnh vững vàng

Thật vậy! Bản lĩnh của đồng chí X được thể hiện qua phiên chất vấn thủ tướng hôm 14/11/2012. Sau khi trình bày các giải pháp có tính vĩ mô, nào là tái cơ cấu nền kinh tế, kiềm chế lạm phát, ổn định kinh tế vĩ mô v.v... và v.v... đồng chí X hùng biện cứ trôi như cháo chảy. Nhưng nếu ai để ý sẽ thấy lời đồng chí nói cứ như thày chùa quốc doanh tụng kinh theo bài thuộc lòng đã ghi sẵn, chứ thực tâm đồng chí X cũng chẳng hiểu cái con... tự do gì về kinh tế vi mô với lại vĩ mô.

Nhưng điều làm cho thiên hạ sửng sờ nhất khi trả lời ông nghị Dương Trung Quốc. Đồng chí X đã chơi nước cờ quá cao tay, làm cho đảng thất kinh, khi đồng chí lấy đảng ra làm bình phong che đỡ, làm cho đảng trở tay không kịp, buộc phải nhậm bồ hòn che chắn. Thậm chí đồng chí X còn lấy việc phục vụ đảng từ lúc đúng 12 tuổi (17/11/1949-17/11/1961) kể công để kiên định đi theo và làm theo sự phân công của đảng đến hơi thở cuối cùng. Ấy là bản lĩnh hành động thứ nhất.

Và mới đây, trong buổi làm việc với các "quả đấm thép"đồng chí X, vẫn một mực kiên định, nhìn nhận một cách "khách quan". Sau khi "... khẳng định vai trò nòng cốt của các anh cả đỏ trong nền kinh tế. Với hàng loạt thành tựu của năm qua như góp phần ổn định kinh tế vĩ mô, đảm bảo an sinh xã hội, thực hiện các công trình dự án trọng điểm quốc gia...", đồng chí X cho rằng các quả đấm thép "đóng góp lớn vào thành tựu chung". Đồng chí X còn mạnh mồm tuyên bố "Đây là thực tế không ai phủ nhận" và nhấn mạnh “Tôi đánh giá cao các thành tựu và mong các đồng chí tiếp tục phát huy, chúng ta kiên định theo định hướng của đảng. Kết luận mới đây của Hội nghị TƯ 6 cũng khẳng định vai trò của các DNNN".

Thật là hết thuốc chữa! Một người trong cuộc mà dám mở mồm nói là "đánh giá, nhìn nhận khách quan" thì quả là đồng chí X đã nhìn nhận quá rõ khuyết điểm bản thân, để phê bình và tự phê bình.

Mà giời ạ! Từ thuở cha sinh mẹ đẻ tới nay, tôi chưa thấy ông bà doanh nghiệp nào, một năm chăn nuôi, do không biết cách nuôi, lợn gà bị chết gần hết, thua lỗ trắng tay mà vẫn nói là ổn định kinh tế, vẫn nói cho vợ con ăn ngon mặc đẹp, vẫn nói làm được quả nhà 5 tầng to đùng vật vã. Có lẽ chỉ thấy có đồng chí X là người dám coi giời bằng vung mới nói vung như vây.

Không những vô tư khách quan như vậy đồng chí X còn nên dây cót cho các đồng chí quả đấm thép: "Chuyên gia, nhân dân góp ý phê phán thì ta lắng nghe". Nhưng "không thể để tác động này khác của dư luận làm chúng ta dao động". Qua hành vi được thể hiện như trên, chứng tỏ quyết tâm của đồng chí X được ghi trong bộ luật hình sự là cực kỳ ngoan cố.

Cuối cùng là quyết tâm đến mức ngoan cố của đồng chí X lại được khẳng định, bởi trước những thông tin do báo chí lề đảng, thi nhau đăng tải ầm ỉ việc dư luận trông chờ và hy vọng ông "Bao Công" Thanh, ra kinh đô nhậm chức, ngồi vào chiếc ghế nóng để tiêu diệt bầy sâu, cũng như việc ông tân trưởng ban nội chính, hơi bị nhiệt tình đã thẳng thừng tuyên bố, sẽ nhằm vào hệ thống ngân hàng kiểm tra, nếu phát hiện "vị nào sai phạm là hốt liền, không nói nhiều" đã khiến cho đồng chí X và bộ sậu của đồng chí X là những con cá mập ngân hàng, không thể nào không lo lắng, bởi ngân hàng là lãnh địa hốt bạc của đồng chí, nếu bị phanh phui ra hết thì...

Bởi vậy, sau khi có cuộc họp báo của thanh tra chính phủ, với chiêu lấp lửng đóng dấu "mật" nhằm "rung cây dọa khỉ", rồi sai đệ tử bắn tin cho ông tân trưởng ban, "Mày không động đến tao, thì tao không động đến mày", hy vọng có sự thỏa hiệp ngầm trước khi ông ra Hà Nội.
Chỉ chờ có vậy, như tiếng ếch sau cơn mưa rào, báo chí cách mạng đua nhau ộp oạp. Thật kỳ lạ và buồn thay cho báo chí nước nhà. Khi cái gậy chỉ huy vung lên thì đồng thanh tuân chỉ ca bài "Chúng tôi là Robot của đảng". Làm dư luận lại được phen giật đùng đùng, trước sự kiện đồng chí X đã cho cái công cụ "thanh kiu" (Thanh Kill) công bố trên báo "lề đảng" tài liệu "mật" về cái gọi là kết luận thanh tra TP Đà Nẵng, làm thất thoát cho "ngân sách" những 3.434 tỉ VND. Mở màn cho cuộc chiến với ông tân trưởng ban nội chính

Nhưng lạ thay! Chỉ sau có một ngày, khi cái gậy hạ xuống, thì lại thấy báo "đảng doanh" im re và nhanh chóng gỡ bỏ những bài được đã đăng hôm trước. Có lẽ vì thấy phe địch phản pháo dữ dội ngay tức thì, có nguy cơ cuộc chiến lan rộng, nên tạm thời giương cờ trắng. Tài thật, y chang như Robot bị gỡ bỏ cục pin, hết nguồn nhiên liệu.

Khi đọc nội dung cái bản kết luận thanh tra, người ta thấy cái công cụ "thanh kiu" kia quá cùn, chứ không phải sắc bén như đồng chí X tưởng tượng, những người am hiểu thấy, mặc dù cố tình tìm lông bới vết, những kẻ tận tụy, coi "thanh kiu nặng hơn thanh tra" hết lòng tìm cách phục vụ đồng chí X. Với chiêu bài "thu hồi tiền thất thóat cho ngân sách nhà nước", cũng chỉ đưa ra những con số quẩn quanh, vớ vẩn, dựa vào số liệu lấy từ ngân hàng, do các con nợ nâng khống giá trị đất để được vay nhiều và chủ yếu muốn thu hồi tiền từ túi dân mà UBND Đà Nẵng đã trót dại giảm giá 10% cho dân, để trả cho nhà nước là chính. Với ý đồ và số liệu mơ hồ như vậy, mà họ lại chê Đà Nẵng là không có căn cứ, là tùy tiện và chứng cứ thiếu thuyết phục.

Các ông bà UB các tỉnh khi nhìn vào bản kết luận như vậy, chắc hẳn đều có suy nghĩ đồng chí X qui tội cho ông Đà Nẵng như vậy là không oan. Ai đời làm lợi cho dân, cho doanh nghiệp nhiều quá, làm thất thoát ngân sách lớn như vậy thì tội không tha là đúng.

Vỏ quýt dày có móng tay nhọn, ông tân trưởng ban nội chính không phải là loại người sợ bóng vía đồng chí X, liền ngay sau đó, ông ta đã nã Rockét phản lại trúng mục tiêu, mở màn cho phần dạo đầu của cuộc chiến trên báo "lề đảng". Sau khi khẳng định TTCP đưa ra những kết luận không có căn cứ và việc giảm 10% tiền thuê và sử dụng đất, ông Văn Hữu Chiến chủ tịch UBND TP Đà Nẵng, còn cho là có sự bất thường bởi công tác thanh tra CP đối với Đà Nẵng từ năm 2011, nhưng kết luận TT chỉ mới có cách đây 2 tháng.

Người ta những tưởng qua đợt kiểm điểm phê bình, tự phê bình của đảng và lời cảnh tỉnh của ông TBT là "Không xử lý phê bình một đồng chí UVBCT vì đồng chí đã thành khẩn nhận khuyết điểm và hứa sẽ cố gắng sửa chữa khuyết điểm và khắc phục những thiếu sót để hoàn thành tốt nhiệm vụ của đảng giao". Nhưng như mọi người đã thấy, không những đồng chí X không tỏ ra thành khẩn nhận khuyết điểm để ăn năn hối lỗi mà đồng chí tỏ ra coi thường thiên hạ, coi thường dân đã đành, mà đồng chí còn coi đảng chẳng là cái đinh gì!

Với những hành động kiên quyết, có quyết tâm cao như trên, chứng tỏ đồng chí X có thừa bản lĩnh, trước sau như một, vẫn kiên định lập trường nhất quán là tuân theo con đường của chủ nghĩa Marx, lạc quan tin tưởng vào quyền & tiền. Cho dù nước có nghèo, dân có khổ nhưng vẫn giữ vững vai trò lãnh đạo và quyết tâm PHÁ. Thật là một tấm gương tuyệt vời, đáng để toàn đảng, toàn dân noi theo.

Kết luận: Qua những gì đồng chí X đã thể hiện, cho thấy đồng chí X là hiện thân như ông Boris Ensin đã nói "không thể cải tạo, mà phải phế bỏ" như chính cái đảng mà ông ta đang núp bóng.

Nhân vật tiêu biểu và ấn tượng nhất của năm

Hàng năm, để ăn theo với báo chí phương tây, báo chí nước nhà cũng bình bầu nhân vật ấn tượng nhất năm. Vậy mà năm nay thấy lờ tịt, im phăng phắc, không thấy có cuộc bình chọn rầm rộ nào diễn ra? Lý do gì chăng? Xin thưa chẳng có lý do gì, nếu bình bầu thì chắc chắn người sẽ được bàn dân thiên hạ bình chọn, nhân vật nổi bật nhất năm là đồng chí... Bởi những thành tích của đồng chí quá nổi bật, không một ứng viên nào nặng ký hơn đồng chí. Nên báo đảng có ba chục cái đầu, sáu mươi cái tay cũng không dám mó...


______________________________________

* Tái bút:

Câu hỏi và cũng là ý kiến của tôi, là tại sao báo lề dân lại không thay báo lề đảng để tổ chức bầu chọn nhân vật của năm nhỉ? Phải chăng báo lề dân cũng e ngại đồng chí X.... Không biết mọi người như thế nào chứ riêng tôi, tôi sẽ bầu cả hai tay cho đồng chí X là nhân vật tiêu biểu của... lịch sử, chứ không phải nhân vật của năm. Bởi những thành tích của đồng chí quá ấn tượng, chưa có một ông thủ tướng nào lại có thành tích dồi dào như vậy. Đồng chí X xứng đáng được đi vào sử xanh bia đá như một tên tội đồ dân tộc. NH

“Hãy tôn trọng lịch sử” nhưng lịch sử nào?


Trần Trung Đạo (Danlambao) - Tôi chưa đọc Bên Thắng Cuộc đầy đủ để viết về tác phẩm này. Sách do một người em gởi từ California vẫn chưa đến. Có thể khi đọc xong cả hai cuốn, sẽ nhận xét Bên Thắng Cuộc với tư cách một người miền Nam đã sống những năm khắc nghiệt ở Sài Gòn, “sinh viên chế độ cũ”, đi kinh tế mới, vượt biển và trăn trở cùng đất nước. Bài viết này chỉ bàn đến luận điểm mà các báo lề đảng dùng khi viết về tác phẩm Bên Thắng Cuộc

Hầu hết báo lề đảng đều đòi hỏi “Hãy tôn trọng lịch sử”, vâng, nhưng lịch sử nào?

Một trong những đề án lớn của các quốc gia thuộc khối CS Liên Xô cũ không chỉ phục hồi kinh tế, ổn định xã hội sau gần 80 năm sống trong chế độ toàn trị kinh hoàng nhưng là viết lại lịch sử. Các nhà sử học Nga dành nhiều năm để đánh giá các sự kiện diễn ra từ thời Vladimir Lenin đến Mikhail Gorbachev và cho đến nay vẫn còn đang đánh giá. Nhiều chi tiết như các điều khoản bí mật trong hiệp ước Molotov-Ribbentrop, việc chiếm đóng các quốc gia vùng Baltic, sự giúp đỡ của đồng minh trong thế chiến thứ hai v.v... đã bị xóa trong sử CS. Một số sự kiện có nhắc đến nhưng lại cố tình viết sai thủ phạm như vụ tàn sát 22 ngàn sĩ quan Ba Lan tại Katyn vào tháng 3 năm 1940 được viết là Đức Quốc Xã chứ không phải do mật vụ Sô Viết hành hình. Không chỉ sử Nga mà cả lịch sử thế giới, sự sụp đổ của đế quốc La Mã, các hình thái kinh tế cũng được giải thích theo quan điểm CS. 

Các nhà sử học Việt Nam trong tương lai cũng sẽ nhức đầu như thế. Lịch sử không có một dòng chảy chính thống và trong suốt qua các thời kỳ đất nước. Lịch sử Việt Nam từ năm 1954 ở miền Bắc và từ năm 1975 trên phạm vi cả nước là lịch sử của kẻ thắng trận, được giải thích theo quan điểm của kẻ thắng trận và để phục vụ cho mục đích của kẻ thắng trận. Lịch sử Việt Nam mà sinh viên học sinh đang học là lịch sử được phát ra từ cái loa, biểu tượng cho bộ máy tuyên truyền của chế độ, giống như cái loa mà Huy Đức có thể đã ám chỉ trong bìa sáchBên Thắng Cuộc

Rất nhiều tranh luận về lý do tồn tại của chế độ CS tại Việt Nam. Trong cái nhìn của riêng tôi, chế độ CS tại Việt Nam chưa sụp đổ, không phải nhờ đổi mới kinh tế, ổn định xã hội nhưng chính là nhờ tác dụng của cái “loa lịch sử” đó. Đảng CS ít nhiều đã thành công trong việc che giấu được tội ác và khoát cho mình chiếc áo chính danh, chính nghĩa hay ít nhất không một thành phần dân tộc nào chính danh, chính nghĩa hơn đảng CS. 

Đảng Cộng sản tại năm quốc gia sót lại từ phong trào CS quốc tế, đặc biệt Trung Quốc và Việt Nam đã pha chế chủ nghĩa Dân tộc vào chủ nghĩa Cộng sản thành một loại hợp chất gây mê man nhãn hiệu Dân tộc Xã hội chủ nghĩa. Đảng CS lý luận rằng họ ra đời để đáp ứng một nhu cầu lịch sử và, như một tác giả viết trong báo Pháp Luật, “những người cộng sản chỉ nối tiếp sứ mệnh mà lịch sử giao phó”. Lịch sử nào giao phó? 

Chủ trương nhuộm đỏ Việt Nam của đảng CS rõ như ban ngày khi đẩy hàng triệu thanh niên miền Bắc mang súng đạn Nga Tàu vào cưỡng chiếm miền Nam. Pháp rút sớm hay rút muộn, Mỹ đến hay không đến cũng chẳng ảnh hưởng gì đến mục tiêu thiết lập một nhà nước CS trên toàn lãnh thổ Việt Nam nhất quán từ ngày thành lập đảng CS vào năm 1930. “Độc lập dân tộc”, “Thống nhất đất nước” chỉ là những chiêu bài. Nếu không dùng khẩu hiệu “Chống Mỹ cứu nước” bộ máy tuyên truyền tinh vi của đảng cũng thừa khả năng để nặn ra hàng trăm chiêu bài, khẩu hiệu hấp dẫn khác để kích thích và vận dụng lòng yêu nước. Bộ máy tuyên truyền của đảng nhồi nhét vào nhận thức của các thế hệ Việt Nam, nhất là thế hệ sinh ra và lớn lên sau cuộc chiến, rằng cuộc chiến tranh gọi là “Chống Mỹ cứu nước” trước 1975 là cuộc chiến chính nghĩa, “đánh Mỹ” là bước kế tục của chiến tranh chống Thực Dân Pháp. Đó là lý luận của kẻ cướp. Đảng CS không chỉ cướp đất nước mà cướp cả niềm tin và khát vọng của những người đã chết. 

Như tôi đã viết trước đây, miền Nam có đàn áp chính trị nhưng cũng có đấu tranh chính trị, có ông quan tham nhũng nhưng cũng có nhiều phong trào chống tham nhũng hoạt động công khai, có ông tướng lạm quyền nhưng cũng có ông tướng trong sạch, có nghị gà nghị gật nhưng cũng có những chính khách, dân biểu, nghị sĩ đối lập chân chính. Xây dựng một xã hội dân chủ vừa bước ra khỏi phong kiến và thực dân là một tiến trình vinh quang nhưng cũng đầy trắc trở. Dân chủ ở miền Nam như một chiếc cây non lớn lên trong mưa chiều nắng sớm. Nhưng dù có khó khăn, tham nhũng thối nát bao nhiêu đi nữa, đó cũng là vấn đề riêng của Việt Nam Cộng Hòa không dính dáng gì đến đảng CS ở miền Bắc. Những ông như Trịnh Đình Thảo, Lâm Văn Tết có đủ không gian và phương tiện để đấu tranh một cách hợp pháp tại miền Nam cho một xã hội tốt đẹp hơn như hàng trăm chính khách quốc gia khác. Dĩ nhiên, họ có thể thất bại, bị tù đày và ngay cả bị giết nhưng vẫn là những người quốc gia chân chính. Tuy nhiên, khi tham gia Mặt Trận Dân Tộc Giải Phóng Miền Nam Việt Nam, chấp nhận làm công cụ cho đảng CS, họ đã tự chắt chiếc cầu biên giới giữa họ và nhân dân miền Nam. 

Tác giả viết trong Sài Gòn Giải Phóng nhắc đến "10 cô gái Đồng Lộc” mà không biết rằng nếu có thể hiện hồn về, công việc đầu tiên của các cô chết trong hố bom Đồng Lộc là đi tìm lãnh đạo đảng CS để thanh toán cả vốn lẫn lời vì cái chết oan uổng của các cô chỉ để đổi lấy một đất nước nghèo nạn, lạc hậu, một chế độ độc tài, tham nhũng, phản văn minh tiến bộ như ngày nay. 

Tác giả trên báo Sài Gòn Giải Phóng cũng nhắc đến đến “nhà tù Côn Đảo”, “nghĩa trang Hàng Dương” làm tôi nhớ đến nơi này. Tôi cũng đã từng đến đó, không phải vì phải ở tù mà chỉ vì muốn biết một di tích lịch sử của dân tộc. Đảng xem nhà tù Côn Đảo như một “trường đại học CS”, tài sản riêng của đảng CS nhưng đừng quên nhà tù Côn Đảo do thực dân Pháp lập ra năm 1862 tức 68 năm trước khi đảng CS ra đời. Năm 1945, đảng CS ước lượng có khoảng 5 ngàn đảng viên. Cho dù thực dân Pháp bắt và đày nguyên cả đảng ra Côn Đảo cũng không thể so với số tù nhân thuộc các phong trào yêu nước khác. Với tôi, cuộc chiến chống thực dân Pháp là cuộc chiến chính nghĩa. Trong suốt gần một thế kỷ trong bóng tối thực dân, hàng vạn đồng bào thuộc nhiều thế hệ Việt Nam đã bị bắt, tra tấn và đã hy sinh trên Côn Đảo. Những đồng bào đã hy sinh trong cuộc chiến chống Thực Dân và bỏ xác trên đảo đều xứng đáng được tôn vinh. 

Nếu họ đã từng là đảng viên Cộng sản thì sao? Không sao cả. Như tôi đã có dịp viết trong tiểu luận Từ buổi chiều trên nghĩa địa Hàng Dương, việc tham gia vào đảng Cộng sản của một số người Việt Nam, chủ yếu là để được tổ chức hóa nhằm mục đích hợp đồng chiến đấu, đạt đến chiến thắng dễ dàng hơn chứ không phải vì tin vào chủ nghĩa Cộng Sản. Ngày đó, vì điều kiện giao thông khó khăn, núi non cách trở, sự phát triển của các đảng phái chống thực dân ít nhiều bị giới hạn bởi các đặc tính địa phương, bà con giòng họ, hoàn cảnh trưởng thành. Nếu họ sinh ra ở Quảng Nam họ sẽ gia nhập Việt Nam Quốc dân Đảng, sinh ra ở Quảng Trị họ sẽ gia nhập Đại Việt, sinh ra ở Cần Thơ, Vĩnh Long, An Giang họ sẽ gia nhập Dân xã Đảng. Đó là trọng điểm của các đảng phái chống Pháp trong những thập niên đầu của thế kỷ 20. Những người Việt yêu nước thời đó chọn lựa đảng phái như chọn một chiếc phao để đưa dân tộc sang bờ độc lập. Những nông dân hiền hòa chất phác, những công nhân đầu tắt mặt tối làm sao biết được con đường họ đi không dẫn đến độc lập, tự do, hạnh phúc mà dẫn đến nghèo nàn, lạc hậu, độc tài và làm sao biết được chiếc phao họ bám cũng là chiếc bẫy buộc chặt chẳng những cuộc đời họ mà còn gây hệ lụy cho cả dân tộc đến ngày nay. Đảng Cộng sản như một tổ chức thì khác. Mục đích của đảng CS không chỉ nhuộm đỏ miền Nam, nhuộm đỏ Việt Nam mà còn nhuộm đỏ cả dòng lịch sử. 

Tác giả viết trên báo Pháp Luật so sánh việc chính quyền miền Nam tra tấn các đảng viên CS và tù “cải tạo” sau 1975 khi kết án tác giả Bên Thắng Cuộc đã “Nhấn mạnh “chế độ hà khắc” của các trại cải tạo nhưng cuốn sách lại không nhắc đến những trại tù và cách ứng xử của chế độ Sài Gòn cũ đối với những người yêu nước.” 

Những kẻ ném lựu đạn vào nhà hàng, ám sát, đặt mìn trên quốc lộ 1, quốc lộ 4, đặt bom trong sân vận động, đốt chợ, đốt làng, giết người vô tội không phải tù chính trị hay tù binh chiến tranh mà chỉ là những tên khủng bố. Chúng là những kẻ yêu đảng chứ không phải là “những người yêu nước”Bấm vào đây để xem các “chiến công hiển hách” của Biệt động thành Sài Gòn Gia Định khi ám sát hàng loạt “Mỹ ngụy” còn mặc tã ở nhà hàng Mỹ Cảnh. Tội ác giết phụ nữ trẻ em của chúng phải được xét xử theo đúng luật pháp. Điều đó đã và đang được áp dụng tại mọi quốc gia trên thế giới không riêng gì Việt Nam Cộng Hòa. 

So sánh tù CS ở Côn Đảo và tù “cải tạo” là một cách so sánh vụng về và không cân xứng. Tổng số tù tại Côn Đảokhác nhau tùy theo bên nào tống kết, 5 ngàn theo con số của VNCH công bố và 17 ngàn theo con số của Hà Nội. Dù chọn con số 17 ngàn của đảng thổi phồng vẫn không thể so với hơn 200 ngàn công nhân viên chức và sĩ quan quân đội VNCH bị giam giữ trong 150 trại tù, đa số tận rừng sâu nước độc kéo dài từ 1975 đến 1992 mà chính Thủ tướng CS Phạm Văn Đồng thừa nhận. Các tổ chức quốc tế ước lượng cho đến 1982 số viên chức và sĩ quan VNCH bị giam giữ vẫn còn lên đến 300 ngàn người. Theo tổng kết của báo chí Mỹ, khoảng 165 ngàn người đã chết trong các trại tù CS. Ngoài ra, hàng triệu thân nhân, gia đình, con cái họ bị đày ra các vùng kinh tế mới, bị bạc đãi như nô lệ thời CS chỉ vì lý lịch VNCH. 

Một điều quan trọng mà người dân miền Nam sẽ không bao giờ quên, không giống tù Côn Đảo xảy ra trong thời chiến, tội ác “tù cải tạo” vô cùng phi nhân đã được đảng thực thi sau khi đất nước đã hòa bình, sau khi Lê Duẩn ngọt ngào tuyên bố “chiến thắng này thuộc về nhân dân Việt Nam” và sau khi Trần Văn Trà, Chủ tịch Ủy ban Quân quản Sài Gòn Gia Định vuốt ve các viên chức VNCH còn trong Dinh Độc Lập Nhân dân Việt Nam chính là người chiến thắng và chỉ đế quốc Mỹ mới thật sự là kẻ bại trận mà thôi.” 

Phân tích như vậy để thấy lý luận trong bài viết trên báo Pháp Luật cho rằng cuộc chiến chấm dứt sáng 30-4-1975 “không phải là chiến thắng của một “bên thắng cuộc” hạn hẹp mà là chiến thắng của mọi người Việt Nam, trong đó cả những người từng ở phía bên kia” đúng là sản phẩm của chính sách tẩy não. Miền Nam sau 30-4-1975 là một nhà tù và nhân dân miền Nam là tù nhân dưới nhiều hình thức khác nhau. 

Từ 1983, để tồn tại, đảng CS phải tự diễn biến hòa bình bằng cách mở thêm một vài ô cửa sổ cho gió vào nhưng thực chất đất nước vẫn còn bị bao bọc bằng bức tường dày bưng bít thông tin và một chế độ trấn áp không thua tiêu chuẩn một nhà tù khắt khe quốc tế nào. Lý thuyết Mác Lê có thể chỉ còn trong đầu môi chót lưỡi, trong các diễn văn, trong các bài ai điếu của các lãnh đạo đảng nhưng các phương tiện chuyên chính, toàn trị CS vẫn không khác gì nhiều so với thời triệt để cách mạng trước đây. Một nhạc sĩ trẻ Việt Khang chỉ viết hai bài hát chống Tàu bị kết án bốn năm tù. Một cô gái Đỗ Thị Minh Hạnh mới ngoài hai mươi tuổi, đấu tranh cho quyền lợi công nhân phù hợp với luật pháp của đảng CS quy định bị kết án bảy năm tù, một thanh niên trẻ Lê Sơn chỉ đưa tin tức các cuộc biểu tình chống Trung Quốc và chống khai thác Bauxite tại Tây Nguyên bị kết mười ba năm tù. Và hàng trăm, hàng ngàn người khác đã sống và đã chết, nhiều trường hợp rất âm thầm, trong nhà tù CS chỉ vì dám nói lên khát vọng dân chủ tự do. 

Tác giả trên báo Sài Gòn Giải Phóng viết “Có thể lúc này lúc khác, Đảng có sai lầm. Cuộc sống khó khăn, đôi khi tôi cũng mất lòng tin vào đường lối của Nhà nước.” Hãy chỉ dùm tôi, không phải một năm, một tháng mà chỉ một ngày thôi đảng CS đã “lúc này lúc khác”. Bản chất của chế độ chưa hề thay đổi dù chỉ một giờ. 

Lãnh đạo đảng có 38 năm để chọn một hướng đi phù hợp với trào lưu tiến hóa của nhân loại, có hàng trăm cơ hội để sửa sai nhưng họ không làm. Tất cả chính sách của đảng chỉ nhằm một mục đích duy nhất là củng cố quyền cai trị mặc cho dân tộc bị bỏ lại phía sau một đoạn đường quá xa so với đà tiến của nhân loại sau cách mạng tin học và toàn cầu hóa kinh tế cuối thập niên 1980. Tội ác của đảng với “tù cải tạo”, “kinh tế mới”, “đổi tiền”, “đánh tư sản”, có viết hàng tủ sách cũng không hết. Nỗi đau và sự chịu đựng vô bờ bến của nhân dân miền Nam nói riêng và cả nước nói chung, không thể nào diễn tả cạn dòng. Hàng ngàn câu chuyện thật đau lòng đã xảy ra trên con đường máu nhuộm Việt Nam sau 1975 và chỉ được phơi bày khi bức tường chuyên chính CS bị đạp đổ. 

Có hai cách để đạp đổ bức tường chuyên chính. Thứ nhất, đi mượn một cái búa lớn của các cường quốc đem về đập phá bức tường và thứ hai xoi mòn bằng những bàn tay nhỏ Việt Nam kiên nhẫn. Sau 38 năm, những người đi tìm búa hoặc chết trên đường hoặc trở về không. Còn lại hôm nay là những bàn tay Việt Nam nhỏ nhoi. Bàn tay Đỗ Thị Minh Hạnh, Nguyễn Hoàng Quốc Hùng, Đoàn Huy Chương, Nguyễn Văn Hải, Tạ Phong Tần, Trần Huỳnh Duy Thức, Lê Công Định, Lê Quốc Quân, Đặng Xuân Diệu, Hồ Đức Hòa, Lê Văn Sơn và hàng ngàn người Việt Nam yêu nước khác. Dù đang ngồi trong bốn bức tường đen, họ mới chính là những người đang viết sử và thấy đâu là sự thật. 


Ý kiến của bạn đọc và thành viên Danlambao về xây dựng, sửa đổi Hiến Pháp của nước Việt Nam



1. Hiến Pháp của nước Việt Nam là văn bản pháp lý có giá trị cao nhất của quốc gia vàphải là kết quả từ sự đồng thuận của toàn thể nhân dân Việt Nam qua một tiến trình đóng góp ý kiến, trao đổi, biểu quyết và giám sát thật sự dân chủ

Trong tiến trình thực sự dân chủ để xây dựng Hiến Pháp đó, mọi bộ phận, cơ chế tham gia để làm nên văn bản sau cùng của Hiến Pháp phải được hình thành cũng bởi một tiến trình dân chủ. Quốc hội của nhà nước CHXHCNVN ngày hôm nay là kết quả của một tiến trình phản dân chủ, theo quy trình đảng cử dân bị ép đi bầu cho một danh sách đã bị kiểm soát và định đoạt ngay từ đầu bởi đảng CSVN. Kết quả là 91,6% thành viên của Quốc hội là đảng viên đảng cộng sản và 8,4% còn lại đều có quyền lợi gắn bó với đảng cộng sản, hoặc làm việc trong các cơ quan, tổ chức, bộ phận quốc doanh của đảng cộng sản. Do đó:

1a. "Quốc hội" cộng sản - không có tư cách đại diện dân tộc Việt Nam để đứng ra đảm nhiệm việc hình thành một Hiến Pháp thể hiện nguyện vọng của 90 triệu người dân Việt Nam. Vì thế: 

1b. Mọi góp ý cho "Quốc hội" cộng sản thực tế là góp ý cho 91,6% đảng viên đảng cộng sản và 8,4% những cá nhân có quyền lợi gắn bó với đảng cộng sản. Nói một cách khác là giao quyền đại diện / định đoạt / quyết định tiếp thu ý kiến cho một bộ phận của chính quyền đã bị kiểm soát và thao túng hoàn toàn bởi một đảng chính trị. Từ đó: 

1c. Mọi góp ý về Hiến Pháp cho "Quốc hội" cộng sản này chỉ được tiếp thu nếu phù hợp với chủ trương của đảng cầm quyền. Kết quả sau cùng của bản Hiến Pháp, do đó, chỉ để phục vụ nhu cầu cai trị và tiếp tục nắm giữ quyền lực của đảng cầm quyền cũng như những bộ phận của chính quyền mà đảng này đã và đang khống chế. 

2. Nhân dân Việt Nam đúng ra phải là những người làm chủ đất nước. Do đó, đúng raphải là những người làm chủ tiến trình tạo dựng nên Hiến Pháp quốc gia. Vì thế: 

2a. Nhu cầu và cũng là mục tiêu tranh đấu ngày hôm nay là Giành lại Quyền làm chủ Hiến Pháp chứ không phải là sửa đổi một văn bản Hiến Pháp đã được tùy nghi tạo dựng ra bởi một đảng nắm quyền. 

2b. Quyền làm chủ Hiến Pháp và mục tiêu tranh đấu để giành lại quyền làm chủ này sẽ bị mất hết ý nghĩa và giảm giá trị nếu những hành động tranh đấu cho Hiến Pháp quốc gia được thể hiện trong khuôn khổ xin-cho. 

2c. Kết quả văn bản Hiến Pháp quốc gia là quyết định chung của mọi người dân, đến từ một tiến trình dân chủ làm ra nó mà không phải là kết quả của một cuộc xin-cho, thương lượng hay thỏa hiệp với đảng nắm quyền. 

Nếu không có sự làm chủ đích thực của nhân dân trong tiến trình xây dựng Hiến Pháp, số phận của mọi nỗ lực đóng góp cho Hiến Pháp đều có khả năng nằm trong tay, rơi vào ý đồ, mục tiêu đã được định ra của đảng cầm quyền và các bộ phận do đảng này thống trị. Trong bối cảnh này, việc góp ý xây dựng Hiến Pháp chỉ là một kế hoạch mỵ dân, đáp ứng cho mục tiêu tuyên truyền của đảng cai trị và kết quả sau cùng của bản Hiến Pháp cũng chỉ để củng cố quyền lực và vị trí cai trị của đảng cầm quyền. 

Để kết luận, một lần nữa: 

Nhu cầu và cũng là mục tiêu tranh đấu ngày hôm nay là Giành lại Quyền làm chủ Hiến Pháp chứ không phải là góp ý sửa đổi một văn bản Hiến Pháp đã được tùy nghi tạo dựng ra bởi một đảng nắm quyền.