THÔNG BÁO !

Trang blog diễn đàn đã được dời sang địa chỉ mới http://ptlambao.blogspot.com/ . Vui lòng vào đây để theo dõi tin tức mới và tiện việc ủng hộ. Trang này sẽ lưu giữ những thông tin cũ . Xin cả ơn sự ủng hộ của mọi người

TM Ban Điều Hành Blog

16 November 2011

Vì sao "Chiếm phố Wall" không lan đến Việt Nam?


2011-11-14

Vy ở Đà Nẵng, Như Quỳnh ở Nha Trang, Thành ở Sài Gòn và Hoàng ở Pháp đều cho rằng khó có khả năng xảy ra một phong trào biểu tình tương tự như "phong trào chiếm phố Wall" tại Việt Nam.

AFP photo

Người Việt xuống đường biểu tình chống Trung Quốc một cách ôn hòa hôm 14/8/2011

Vì người Việt quá hiền ...

Khánh An: Nói một cách khác là các bạn không nhìn thấy có khả năng là một phong trào tương tự như là phong trào "Chiếm Phố Wall" có thể xảy ra ở Việt Nam à? 

Như Quỳnh: Em nghĩ là không đâu.

Thục Vy: Dạ, em cũng nghĩ là không đâu.

Như Quỳnh: Bây giờ nếu mà có phong trào "Chiếm Phố Wall" tôi sẽ là người khởi xướng ở Việt Nam là "Phong trào chiếm lấy EVN" tức là Điện Lực đó, nó tăng giá hoài chịu không nổi. Cho nên nếu mà có thì ở Việt Nam phải là "Phong trào chiếm lấy Tổng Công Ty Điện Lực Việt Nam" bởi vì bây giờ ảnh đang ở chỗ độc quyền và ảnh đẩy giá thành nó đi lên đi lên như vậy đó, nhưng mà ở đây người ta chưa nhìn thấy sự bất công đó, Khánh An ơi!

Khánh An: Nhưng mà gần đây thì Khánh An có thấy một số biểu hiện, chẳng hạn như việc những nhóm biểu tình ở Hà Nội, bây giờ họ không những chỉ biểu tình vì chuyện Hoàng Sa – Trường Sa nữa nhưng họ biểu tình để phản đối Đài truyền hình Việt Nam chẳng hạn, họ biểu tình để đòi trả lại người chẳng hạn, các bạn nói thế nào về những mục tiêu biểu tình hơi khác một tí so với chuyện Hoàng Sa – Trường Sa này?

Thục Vy: Em thì em nghĩ thế này, chúng ta biểu tình như bạn Hoàng nói đó, chúng ta biểu tình hiền như thế vì chủ quyền, toàn vẹn lãnh thổ thôi, ấy vậy mà vẫn bị người ta đàn áp, trấn áp như thế, thì những việc như là phản đối HTV hay là biểu tình đòi chị Minh Hằng thì đó cũng là những cuộc biểu tình rất là hiền. 

Còn nếu như mà chúng ta có những cuộc biểu tình dữ hơn, ví dụ như là "Chiếm Sài Gòn" hay là "Chiếm Hà Nội" theo cái cách mà phản đối những sự lãnh đạo kinh tế bất tài chẳng hạn, thì em nghĩ chắc không được đâu vì theo em nghĩ đó là biểu tình dữ rồi, tại vì khi chúng ta đánh vào hệ thống kinh tế của họ, đánh vào đường lối quản lý kinh tế của người ta, tức là chúng ta đánh vào hệ thống kinh tế quốc doanh của người ta. 

Mà đánh vào hệ thống kinh tế quốc doanh thì tức là đã đánh vào cái thể chế hiện tại của người ta rồi tại vì thể chế độc tài cộng sản Việt Nam đang thực hiện là độc tài chính trị và độc quyền về kinh tế luôn nên khi chúng ta phản đối hệ thống kinh tế thì tức là chúng ta đã chống lại chế độ này. Cho nên em nghĩ biểu tình đó sẽ là cuộc biểu tình dữ, mà người Việt Nam chúng ta còn quá hiền để mà thực hiện những cuộc biểu tình dữ như thế.

Hoàng: Thật ra ở Việt Nam theo em nghĩ là khó có thể làm được như bên Mỹ hơn là bởi vì sao? Những hệ thống phúc lợi xã hội của Mỹ hay là nói chung ở những nước đa đảng, họ gần như hoạt động độc lập với hệ thống chính trị. Ví dụ năm nay tôi cấp cho doanh nghiệp bao nhiêu phần trăm ngân quỹ thì do đảng chính trị quyết định, cho nên nếu có thay đổi gì đó trên hệ thống chính trị thì những hệ thống này ở dưới nó vẫn chạy được. 

Ví dụ như ở gần mình nhất là Thái Lan, họ thay đổi đảng xoành xoạch nhưng mà giáo viên của họ không bị ảnh hưởng gì về lương bổng, nhưng mà ở Việt Nam mình thì lại khác à. Chị hình dung bao nhiêu công chức của Việt Nam, tất cả các hệ thống công lập đó đều gắn với hệ thống chính trị hết, nếu giả sử biểu tình đó mà xảy ra thì nó sẽ là cuộc cải cách long trời lở đất, bởi vì hệ thống chính trị đó nắm toàn bộ cái xã hội này, không có một định chế chính trị độc lập. Nó không có "module" đó chị, thành thử ra không có dễ đâu. 

Chị hình dung bây giờ chính ông chủ của chị là người trả lương cho chị mà trả lương cho cả đất nước này luôn, mặc dù tiền đó cũng là tiền của chị chứ không phải là tiền của ổng, cho nên rất là khác. Ở những quốc gia đa đảng thì nó lại khác, đảng này của tôi lên tôi quyết định là năm nay sẽ cơ cấu nền kinh tế như thế nào, tôi chia cho giáo dục bao nhiêu phần trăm, tôi chia cho quốc phòng bao nhiêu phần trăm, thì nó lại khác, còn hệ thống giáo dục quốc phòng thì nó lại chạy độc lập. Cho nên ở Việt Nam nó khó hơn là bởi vì cái đảng này (đảng cộng sản) họ lãnh đạo từ trong gốc gác ra tới mặt tiền thì làm sao "phố Wall" gì được. Chị thấy không?

... và không có quyền?

Khánh An: Vâng. Nãy giờ Thành nghe các bạn tranh luận thì Thành thấy thế nào?

050_ONLY_0062144-250.jpg
Người dân hiền hòa ở TPHCM, ảnh minh họa. Photononstop
Thành: Về bản chất như chị Quỳnh nói thì cái quyền là không có rồi, nhưng mà cái nữa là yêu sách của biểu tình thì (phong trào) phố Wall quá rõ ràng. Nó đưa những yêu sách và nó biết rõ những gì nó đưa ra. Còn ở mình ví dụ như nếu có biểu tình thì trước tiên muốn biểu tình thì phải hiểu được vấn đề là cái yêu sách mình đưa ra khi biểu tình là gì, chứ nó còn lan man thì nó không tác động làm cho phong trào mạnh hơn. Mình còn mập mờ nhiều cái yêu sách trong đó.

Hoàng: Em có một cái nữa muốn chia sẻ. Bây giờ giả sử như cuộc biểu tình đó họ gửi lên một thông điệp là bây giờ phải thay đổi điểm này, điểm này, điểm này, thì ở một quốc gia có nhiều đảng mà họ không thay đổi thì chắc chắn đảng đó tới hết nhiệm kỳ là rớt, thì cái đó là cái chế tài. Còn bây giờ ở quốc gia độc đảng mà giả sử họ nói "không, tôi không thay đổi", thì bây giờ làm gì được nhau? Thì chỉ có cái hoặc là làm đảo chính luôn, hoặc là chấp nhận thôi! Chứ bây giờ tôi không có bầu cử, bầu cử của tôi nên không làm thay đổi được cái thể chế chính trị cho nên biểu tình ở quốc gia này nó không chế tài được nhiều.

Quỳnh: Vấn đề ở đây mình lại thấy như thế này. Không phải là đưa ra chế tài hay là không chế tài ở đây, mà là ở Việt Nam không thừa nhận người ta có quyền biểu tình. Mình nhìn lại mình mới thấy là từ năm 2007 – 2008 – 2009, ba cuộc biểu tình tự phát nó đẩy nhà nước tới chỗ bây giờ phải ra luật biểu tình, tức là nó cũng có thay đổi chứ! 

Cho nên thật sự những cuộc biểu tình ở Việt Nam đến giờ phút này, theo mình thấy, là chỉ muốn có một vấn đề đó là công khai thôi, hoặc không cho tôi làm thì công khai nói luôn đi là "không cho", hoặc cho làm thì cũng phải nói là cho làm như thế nào. Nó sẽ đẩy vô hai thế khác nhau nữa là khi mà mình làm thì mình phải có trách nhiệm hơn đối với luật họ đưa ra, hoặc nếu không cho tôi làm thì mình lại phải có cách phản ứng, tức là khi anh "tức nước" thì "vỡ bờ" thôi.

Không phải là đưa ra chế tài hay là không chế tài ở đây, mà là ở Việt Nam không thừa nhận người ta có quyền biểu tình. 

Như Quỳnh, Nha Trang

Không cho tôi làm thì tôi sẽ có cách khác nữa. Cho nên đằng nào, dù có biểu tình hay không biểu tình, có đưa chế tài như thế nào đi chăng nữa thì nó cũng sẽ đẩy nhà nước phải đối diện với một vấn đề trực diện, đó là thừa nhận quyền của công dân dưới một hình thức khác là đưa ra một cái chế tài là luật biểu tình mới.

Thục Vy: Em nghĩ là, như chị Quỳnh nói các cuộc biểu tình 2007 – 2009 rồi năm nay đã đẩy nhà cầm quyền đến cái chỗ là đưa ra luật biểu tình. Thực ra chúng ta chưa biết cái luật biểu tình đó có nội dung như thế nào. Chúng ta cũng không biết đây là tiến bộ hay là đi thụt lùi.

Như Quỳnh: Mình không quan tâm tới nó là tiến bộ hay là thoái trào, nhưng ít nhất là nó công khai và nó không thể né tránh chuyện biểu tình nữa. Cái đó là một bước tiến chứ? Trước giờ nó luôn lập lờ cái chuyện biểu tình là chuyện tụ tập đông người, bây giờ mình buộc nó phải trả lời một cách công khai. 

Em thử nghĩ đi, một nhà nước chiếm chính quyền bằng những cuộc biểu tình mà bây giờ phải thừa nhận chuyện biểu tình trong luật, dù nó có cấm đi chăng nữa, nếu nó cấm thì mình thấy rõ bản chất nó nằm ở đâu, còn nếu nó có những chế tài khác thì chúng ta sẽ tuân thủ các chế tài đó. Người biểu tình phải khôn ngoan và thông minh hơn, như những lần ở Hà Nội, cho nên dù nó như thế nào đi chăng nữa, một khi thủ tướng đã mở miệng bảo là có luật biểu tình thì đó là một bước tiến mà mình chưa biết là nó tiến tới chỗ nào, nhưng mà đó là bước tiến công khai thừa nhận là có chuyện biểu tình, như vậy là tốt.

Chưa vượt qua nỗi sợ  

Khánh An: Vâng. Từ nãy giờ mình nói rất nhiều đến định chế, chế tài, rồi hệ thống tư bản chủ nghĩa, xã hội chủ nghĩa… nói chung là mình nói về "tầng trên", tại sao lại không có được cái phong trào tương tự như phong trào "Chiếm Phố Wall" ở tại Việt Nam, thế thì các bạn có cho rằng còn rất nhiều nguyên nhân khác xuất phát từ bên dưới không? Từ người dân chẳng hạn?

Hoàng: Câu trả lời đơn giản là vì ở Việt Nam biểu tình không giải quyết được cái chuyện đó. Ở nước ngoài thì với cái cơ chế xã hội nó vận hành như thế thì cái biểu tình là cái cách để giải quyết tình trạng đó.

000_Hkg5203471-250.jpg
Công an, dân phòng xung quanh TAND TPHCM hôm xử GS Phạm Minh Hoàng, 10/8/2011. AFP photo
Như Quỳnh: Chị nghĩ không phải là không giải quyết được mà nhận thức của người Việt mình nó chưa tới đó. Mình chưa ý thức được cái quyền của mình, mà cũng chưa ý thức được cái lợi ích từ chuyện biểu tình đem lại. Bây giờ ví dụ Quỳnh nói nè, mình biểu tình về chuyện thất nghiệp và tăng giá. Ngoài chuyện biểu tình đó, mình không phải xuống đường không mà mình phải có những hành động hợp tác, chẳng hạn như bây giờ mọi người thường hay nói là mình biểu tình chống điện lực bằng cách nào. 

Cúp điện không xài nữa thì nó là nhà độc quyền mà? Ủa đâu phải vậy! Nếu như có một nhận thức lớn từ mọi người, từ các doanh nghiệp, từ tất cả những người khác đồng loạt thử trong bao nhiêu ngày mình không xài điện, xã hội sẽ đình đốn, tất cả các tiến trình nó sẽ bị chậm lại, tức là mỗi người chịu khó nhận thức và suy nghĩ một chút xíu về cái chuyện xa hơn nữa thì mình sẽ làm được. 

Tại sao ở bên Pháp người ta đình công về chuyện lái taxi, lái xe tải, người ta làm được và buộc nó phải có chính sách thay đổi, mà mình lại không làm được là bởi vì nhận thức. Nhận thức của mình nó chưa đi tới đó được, chứ mình không thể nào mà mình đổ lỗi là do cái cơ chế của mình nó không có như vậy, mà quyền của mình thì mình phải ý thức, mình đòi thì nó mới có.

Nhiều khi mình chưa làm mà mình đã thấy sợ rồi. Có những nỗi sợ hãi rất là mơ hồ và dân mình hầu như đều sợ hãi những cái chuyện đó. Bởi vì sao? Bởi vì cái tâm lý yên thân. 

Như Quỳnh, Nha Trang

Thục Vy: Em thì em nghĩ thế này. Chị Quỳnh nói là người dân chưa hiểu rõ được cái quyền của minh, chưa ý thức được tác dụng của biểu tình, em cũng đồng ý chuyện đó, thế nhưng mà vì sao lại như vậy? Em quan tâm đến mối quan hệ giữa chính trị, xã hội, văn hóa cho nên em nghĩ nền chính trị nó sẽ tạo ra văn hóa - xã hội như thế, dần dần trong khoảng thời gian đủ dài thì nó triệt tiêu cái ý thức về quyền con người của người dân, cái chế độ độc tài nó sẽ triệt tiêu và cho đến ngày hôm nay thì gần như những người lãnh đạo đã thành công trong việc làm cho người dân quên mất rằng mình có những quyền gì. 

Ồ, mà thật ra cũng không phải là quên khi mà thực sự chúng ta, đối với người dân Miền Bắc, còn người dân Miền Nam thì em không nói vì hồi Việt Nam Cộng Hòa thì người ta đã từng sống và từng biểu tình rất là rầm rộ với các phong trào thanh niên sinh viên, thế nhưng mà đối với người dân Miền Bắc thì người ta chưa hề biết biểu tình là gì. Đối với người dân Miền Nam thì sau ba mươi mấy năm người ta đã quên mất rồi, quên mất là chúng ta đã có cái quyền ấy. 

Đấy, em nghĩ mọi truy nguyên nó đều nhằm vào chế độ độc tài, đó là khi mà người ta đã thiết lập hệ thống chính trị như thế là người ta muốn triệt tiêu dần dần cái ý thức của người dân về cái quyền của họ, cho nên chúng ta hôm nay mới như thế. Nhưng nếu chúng ta được sống trong một xã hội tự do thì chúng ta được hành xử các quyền ấy và khi chúng ta biểu tình thì nó có cái tác dụng như Hoàng nói lúc nãy, thì mắc mớ gì chúng ta lại không làm?

Như Quỳnh: Mình nghĩ như thế này. Đương nhiên là mình sống trong chế độ độc tài và ai cũng thấy chuyện đó rồi, đúng không? Cái chuyện mình nhìn xa hơn nữa đó là do mình sợ quá. Nhiều khi mình chưa làm mà mình đã thấy sợ rồi. Có những nỗi sợ hãi rất là mơ hồ và dân mình hầu như đều sợ hãi những cái chuyện đó. Bởi vì sao? Bởi vì cái tâm lý yên thân. 

Thật ra cuối cùng thì chế độ độc tài nó chỉ đẩy người ta vô chỗ sợ hãi thôi, nhưng mà quyền của mình thì mình phải được, không ai giúp được mình hết nếu mình không vượt qua được sự sợ hãi đó. Chẳng hạn có những chuyện mình thấy nó rất là đơn giản, mình có thể thắc mắc về chuyện đó bằng một lá thư, nhưng mà mọi người không làm là tại sao? – "Ôi, làm nó cũng không ra sao! Nó cũng không đến đâu!". Chính vì tự bản thân mình suy nghĩ như vậy và mình buông thả, mình dễ dãi với những chuyện như vậy, tự mình cũng tạo cơ hội cho chế độ độc tài nó bén rễ nữa. Chứ nếu mà mình có ý thức phản kháng, thì đương nhiên chắc chắn là do chế độ nó làm cho người ta sợ hãi là đúng, nhưng mà mình đòi hỏi cái gì thì cũng phải trả giá chứ, không thể nào mà tôi vừa đòi cái này mà tôi lại vừa muốn yên thân được. 

Cho nên bây giờ mình cứ đổ lỗi là tại chế độ độc tài nó như vậy cho nên mình không thể nào được hưởng những quyền đó, đó là một cách nhìn nhận hơi phiến diện, bởi vì thực sự nó đã là như vậy rồi thì mình phải đòi chứ! Thấy nhân dân Libya không? Nếu không có sự biểu tình của dân Libya thì sẽ không có đến cái chết của Gaddafi hôm nay. Thành ra chỉ có do mình tự quyết định bước qua hoặc ở lại với nỗi sợ hãi thôi…

Khánh An: Vừa rồi là ý kiến của Như Quỳnh. Đã đến lúc chương trình Cafe Wifi phải tạm dừng rồi. Hẹn gặp lại quý vị và các bạn trong kỳ thảo luận cuối về vai trò của thông tin trong việc tạo nền tảng cho những phong trào tương tự như "Chiếm Phố Wall" xuất hiện tại Việt Nam.

Bây giờ thì Khánh An xin kính chào tạm biệt.

Theo dòng thời sự:


Công an 'lờn' luật giao thông?

 
Monday, November 14, 2011 6:53:51 PM 
Bookmark and Share


SÀI GÒN (TH) -
 Công an "lờn" luật giao thông? Báo Ðất Việt đặt câu hỏi như vậy.

Công an chạy xe không đội mũ an toàn ở Sài Gòn. (Hình: Ðất Việt)

Nhiều người dân đã bị đánh vỡ đầu chảy máu, có người đã bị công an đánh gẫy cổ đến chết chỉ vì không đội cái mũ an toàn (Việt Nam gọi là mũ bảo hiểm). Nhưng nhiều công an chạy xe gắn máy không đội "mũ bảo hiểm" vẫn thấy chạy trên các đường phố khắp nơi ở Việt Nam.

Theo một bản tin ngắn trên tờ Ðất Việt ngày Thứ Hai, 14 tháng 11, 2011, một độc giả của tờ báo gửi tới hình ảnh và chi tiết viết rằng: "Sáng 11 tháng 11, khi đang đi trên đường Trần Nhân Tôn (phường 2, quận 10, Sài Gòn), tôi trông thấy hai người công an đi trên một xe tay ga đời mới nhưng không đội mũ bảo hiểm lưu thông khá nhanh về ngã bảy Lý Thái Tổ, qua đường Lê Hồng Phong rồi rẽ vào Cao Thắng. Trong một đoạn đường dài như vậy, hai người công an này đi rất thản nhiên dù đang vi phạm Luật Giao Thông."

Ðộc giả vừa nói viết tiếp rằng: "Hình ảnh công an điều khiển xe máy ngang nhiên vi phạm luật giao thông như trên có thể bắt gặp khá nhiều trên phố mỗi ngày. Tình trạng trên không chỉ tiềm ẩn nguy cơ bị thương tích nặng trong trường hợp xảy ra tai nạn giao thông mà kéo theo nhiều tác hại khác không lường được. Ðó là việc tự 'làm xấu' hình tượng người công an nhân dân trong mắt người dân khi họ là người biết luật, hiểu luật và thừa hành pháp luật nhưng vẫn ngang nhiên vi phạm pháp luật."

Rất nhiều đoạn video clip công an chạy xe gắn máy mà không đội "mũ bảo hiểm" như luật lệ qui định, thấy phổ biến trên mạng youtube.

Ðầu năm, ngày 10 tháng 1, 2011, báo Dân Trí đưa một loạt hình chứng minh rất nhiều ông công an chạy xe gắn máy ở Hà Nội không đội "mũ bảo hiểm."

Một công an mặc sắc phục không đội "mũ bảo hiểm" ngồi trên xe gắn máy ngày 27 tháng 8, 2011. (Hình: Báo Giáo Dục Việt Nam)

Không bao nhiêu lâu sau, ngày 28 tháng 2, 2011, ông Trịnh Xuân Tùng, bị trung tá công an Nguyễn Văn Ninh lấy dùi cui đánh gãy cổ chỉ vì đôi co chuyện tiền phạt không đội "mũ bảo hiểm" ở bến xe Giáp Bát, Hà Nội.

Ðánh ông Tùng gãy cổ nhưng không cho đưa ông đi cấp cứu ngay, đổ cho ông cái tội giả vờ ăn vạ.

Ông Tùng đã chết ở bệnh viện ngày 8 tháng 3, 2011.

Ngày 17 tháng 11, 2011 tới đây, ông Ninh sẽ ra tòa với tội danh "làm chết người khi thi hành công vụ." (TN)

Nhà in của 'Bộ Tổng Tham Mưu' in sách lậu?


Monday, November 14, 2011 6:49:02 PM 
Bookmark and Share


HÀ NỘI (TH) -
"Theo đơn tố cáo của công ty văn hóa sáng tạo Trí Việt - First News, chiều 12 tháng 11, Phòng PC46 và Ðội quản lý Thị trường số 15, được lệnh của công an Hà Nội đã khám xét, kiểm tra khẩn cấp hệ thống cơ sở gia công sau in Huy Thi, chủ kinh doanh Nguyễn Văn Thi, tại khu tập thể nhà máy in Bộ Tổng Tham Mưu (Lưu Phái, Ngũ Hiệp, Ngọc Hồi, Hà Nội), thu giữ gần 10,000 cuốn sách lậu, sách giả, một số lượng lớn các trang bìa và ruột của một số cuốn sách chưa thành phẩm."

Sách lậu tại cơ sở gia công sau in Huy Thi. (Hình: Thanh Niên)

Báo Thanh Niên ngày Thứ Hai, 14 tháng 11, 2011 đưa tin như vậy về vụ bắt giữ số lượng sách in bất hợp pháp. Ðó mới chỉ là số sách nhìn thấy.

Theo nguồn tin: "Một số kho sách lớn khác ngay cạnh đó vẫn bị khóa trái cửa, chưa được kiểm tra, khám xét. Ông Thi không xuất trình được hợp đồng, hóa đơn, chứng từ chứng minh nguồn gốc sách. Các cuốn sách này được đóng thành phẩm với chất lượng in cực kỳ lem nhem, định lượng của bìa và ruột đều chỉ bằng khoảng 50% sách thật."

Trong số những đầu sách của nhà xuất bản khác bị in lậu, "bị làm giả nhiều nhất là ba tựa Ðắc Nhân Tâm, Quẳng Gánh Lo Ði & Vui Sống, 7 Thói Quen Của Bạn Trẻ Thành Ðạt do công ty Văn Hóa Sáng Tạo Trí Việt - First News giữ bản quyền độc quyền xuất bản tại Việt Nam."

Nhà xuất bản Trí Việt thành lập ở Sài Gòn từ năm 1994 là của ông Nguyễn Văn Phước, nguyên là một giảng viên tin học ở Ðại Học Sư Phạm Kỹ Thuật Sài Gòn.

Tại Việt Nam, tư nhân không được phép mở nhà in. Chỉ có các cơ quan của nhà nước, các tổ chức đảng đoàn mới có thể mở nhà máy in. Cơ sở đóng gáy, gia công tư nhân của ông Nguyễn Văn Thi, chỉ là người làm "gia công" cho nhà in của Bộ Tổng Tham Mưu quân đội Việt Nam đứng ra in lậu kiếm tiền bất chính? Hay nhà in của Bộ Tổng Tham Mưu in thuê cho ông Nguyễn Văn Thi dù biết đó là sách lậu? Hay cả hai đều là những đơn vị "gia công" cho một tài chủ kinh doanh bất chính khác?

Không thấy bản tin báo Thanh Niên đi vào các chi tiết này.

Trước đây, theo báo Ðất Việt, "ngày 27 tháng 4, Ðội Quản Thị Trường Số 14 (Chi Cục QLTT Hà Nội) phối hợp với PC15 (Công An TP Hà Nội) đã kiểm tra và bắt giữ một số lượng lớn sách lậu tại nhà sách Nam Liên (ki ốt 20, số 850 đường Láng, Ðống Ða, Hà Nội) và kho sách 4 tầng tại ngõ 1150 đường Láng.

Tại đây cơ quan chức năng đã phát hiện một số lượng lớn sách in lậu của công ty First News - Trí Việt, với hàng loạt đầu sách đang bán chạy hiện nay như: Trọn bộ 4 cuốn "Luyện Thi Toeic" của NXB Compass, "Ðắc Nhân Tâm," "Quẳng Gánh Lo Ði & Vui Sống," "7 Thói Quen Của Bạn Trẻ Thành Ðạt," "Bí Mật Tư Duy Triệu Phú"; trọn bộ 11 tập "Hạt Giống Tâm Hồn," trọn bộ 25 tập "Chicken Soup for The Soul." (TN)

Bị sách nhiễu sau khi ra tù phải trốn sang Thái Lan


Mặc Lâm, biên tập viên RFA
2011-11-12

Hai tù nhân chính trị là chị Nguyễn Thị Thu Thủy và anh Hàng Tấn Phát sau khi mãn hạn tù về tội rải truyền đơn tuyên truyền chống phá nhà nước vẫn bị cơ quan an ninh tiếp tục sách nhiễu, đe dọa và xâm phạm quyền tự do đi lại cũng như sinh hoạt kiếm sống của họ.

Photo courtesy of UN

Trụ sở Cao Ủy Tị Nạn LHQ tại Bangkok, Thái Lan

Cuối cùng thì cả hai người đã chọn cách vượt biên sang Thái Lan tìm tự do bất kể chính sách từ chối tạm dung người tỵ nạn trên đất nước của họ. Phóng viên Nam Nguyên có cuộc phỏng vấn hai người vừa nêu.

Đi đâu cũng bị theo dõi

Trước tiên là chị Nguyễn Thị Thu Thủy cho biết hoàn cảnh như sau:

Nguyễn Thị Thu Thủy: Tôi đã bị ở tù 10 năm, sau khi thả về thì ở địa phương đi đâu cũng bị theo dõi, tôi không làm ăn gì được nên tôi sợ quá phải bỏ trốn sang đây.

Nam Nguyên: Chị có thể cho biết nguyên nhân dẫn đến việc chị bị bắt giữ như thế nào?

Nguyễn Thị Thu Thủy: Nguyên nhân như thế này, hồi xưa ba tôi cũng đi lính và thôi thấy chế độ cộng sản có nhiều cái bức ép người dân lắm, thậm chí mua bán lương thiện cũng bị bắt bớ cho nên tôi bất mãn vì dân mà tranh đấu thôi chứ không có vấn đề gì.

Nam Nguyên: Chị có thể nói rõ hơn là chị tranh đấu dưới hình thức nào hay không?

Nguyễn Thị Thu Thủy: Tôi rải truyền đơn ngày 27 tháng 4 năm 2000. Tôi rải ở dưới Bạch Đằng họ bắt đầu theo dõi về tới nhà và bắt tôi tại nhà. Sau đó đưa tôi về Bộ Nội Vụ và đánh đập tôi dữ lắm.

Nam Nguyên: Trong vụ rải truyền đơn này họ có phát hiện vũ khí hay chất nổ hay không mà họ giam giữ chị tới 10 năm?

Nguyễn Thị Thu Thủy: Họ kêu án 11 năm và tôi không có vũ khí hay bất cứ cái gì khác.

Nam Nguyên: Chị có hoạt động cho một tổ chức hay đảng phái nào trong hay ngoài nước hay không?

Nguyễn Thị Thu Thủy: Tôi tham dự tổ chức anh Nguyễn Hữu Chánh ở hải ngoại.

Nam Nguyên: Vâng, sau khi qua đến Thái thì tổ chức của ông Nguyễn Hữu Chánh có liên lạc giúp đỡ chị trong bước đầu khó khăn hay không?

Tôi đã bị ở tù 10 năm, sau khi thả về thì ở địa phương đi đâu cũng bị theo dõi, tôi không làm ăn gì được nên tôi sợ quá phải bỏ trốn sang đây.

Nguyễn Thị Thu Thủy

Nguyễn Thị Thu Thủy: Dạ thưa không. Tôi ở tù một khoảng thời gian quá dài cho nên khi qua đây tôi không liên lạc được gì với anh Chánh hết.

Nam Nguyên: Trước mắt thì chị có gặp Cao Ủy hay chưa?

Nguyễn Thị Thu Thủy: Thưa gặp rồi và họ có cho giấy tạm trú để tiện đi lại.

Nam Nguyên: Trong thời gian sống tại Thái Lan thì chị sinh sống bằng cách nào? Chị có được giúp đỡ gì từ các tổ chức quốc tế hay không?

Nguyễn Thị Thu Thủy: Trong tình trạng bây giờ thì tôi đang bối rối lắm. Anh cũng biết bước chân qua đây không có tiền bạc gì hết chỉ sống nhờ người quen biết giúp đỡ trong cuộc sống hàng ngày thôi. Bản thân tôi đang bối rối lắm không biết phải làm thế nào bây giờ.

Nam Nguyên: Khi ra đi thì chị có nghĩ rằng thân nhân của chị sẽ bị nhà nước quấy rối vì sự vắng mặt của chị hay không?

Nguyễn Thị Thu Thủy: Tôi biết tất nhiên người thân tôi sẽ bị làm khó cho nên tôi không dám liên lạc với gia đình.

Nam Nguyên: Xin cám ơn chị và chúc chị may mắn.

Thưa quý thính giả vừa rồi là chị Nguyễn Thị Thu Thủy sau khi thi hành án tù 11 năm về tội rải truyền đơn, về nhà vẫn bị chính quyền sách nhiễu phải bỏ trốn sang Thái Lan.

Sợ bị bắt lần hai

montagnards-thailand-250.jpg
Một nhóm người Thượng Việt Nam tụ hợp trước trụ sở Cao uỷ Tị nạn Liên Hiệp Quốc ở Bangkok để xin cứu xét qui chế tị nạn. RFA file photo
Một trường hợp tương tự là anh Hàng Tấn Phát, bị kêu án 6 năm tù về tội rải truyền đơn và sau khi ra tù cũng bị đối xử như trường hợp chị Thu Thủy. Sau khi anh Phát được Tổng Lãnh Sự Hoa Kỳ tại thành phố Hồ Chí Minh mời phỏng vấn thì anh được gia đình báo cho biết là công an bao vây anh tại nhà để bắt anh. Do lo sợ bị bắt lần thứ hai anh đã chạy trốn sang Thái Lan để xin tỵ nạn chính trị, anh cho biết sự việc như sau:

Hàng Tấn Phát: Tôi tên là Hàng Tấn Phát sinh năm 1984, tôi đã thấy nhiều bất công phi lý trong cuộc sống và tôi đã có những hoạt động mà cụ thể là vào năm 2005 tôi đi nhiều nơi để rải truyền đơn. Tôi khích lệ tinh thần của mọi người là đứng lên chống lại những bất công phi lý mà họ đang chịu.

Tới tháng 9 năm 2005 họ đã theo dõi và bắt tôi với các nguyên nhân là tôi đã thực hiện ba vụ rải truyền đơn tại Sài Gòn và Đà Nẵng. Ngày 22 tháng 9 họ bắt cóc và tống tôi lên xe đem về trại giam B4 tại Sài Gòn. Họ điều tra và ép tôi vào hai tội danh là lật đổ chính quyền và tội khủng bố.

Tôi không nhận hai tội danh này vì mục đích của họ ép tôi vào tội khủng bố là đánh lừa dư luận, tránh cho dư luận khỏi lên tiếng vì tội danh khủng bố làm người ta ngại lên tiếng, do đó tôi phản đối không nhận hai tội danh này bởi bản thân tôi không đả phá và không có lực lượng thì làm sao lật đổ? Tôi cũng không có bom mìn gì hết thì làm sao khủng bố vì vậy tôi quyết liệt không nhận.

Sau năm lần thay đổi tội danh thì cuối cùng họ ghép tôi vào tội tuyên truyền chống nhà nước. Tôi ra tòa với bản án 6 năm và 3 năm quản chế. Sau khi chấp hành được 5 năm 9 tháng tôi được trả tự do. Sau khi về tới địa phương tôi không thể tiếp xúc hay gặp gỡ được ai cả. Họ luôn luôn theo tôi thậm chí khi tôi lên mạng thì họ cũng ngồi kế tôi. Họ cũng có những hoạt động ngầm phá tôi trong cuộc sống.

Nam Nguyên: Xin anh cho biết ngoài việc bị sách nhiễu thì còn động cơ nào khác buộc anh phải chọn con đường vượt biên sang Thái hay không?

Tôi đã biết thông tin sẽ bị bắt lại vì trước ngày 2 tháng 9 thông tin từ một số nguồn nội bộ của họ báo rằng đã lên kế hoạch bắt tôi lại.

Hàng Tấn Phát

Hàng Tấn Phát: Trước khi qua đây thì Lãnh sự quán Mỹ có gọi điện thoại mời tôi phỏng vấn. Khi tôi ra khỏi cổng của Tổng lãnh sự quán thì phát hiện mình bị theo dõi. Tôi cắt đuôi và chạy về Bến xe Miền Đông để về nhà nhưng gia đình tôi báo là không nên về vì công an đã tới nhà và gần nhà có rất nhiều mật vụ nên không về được.
Tôi đã biết thông tin sẽ bị bắt lại vì trước ngày 2 tháng 9 thông tin từ một số nguồn nội bộ của họ báo rằng đã lên kế hoạch bắt tôi lại. Họ sẽ dùng thủ đoạn dùng côn đồ tấn công tôi và vu cho tôi tội phá rối trị an. Hay tồi tệ hơn là họ có thể quăng ma túy vào nhà rồi kết tội tôi mua bán ma túy.

Khi tôi vào Sài Gòn trả lời phỏng vấn của Tổng lãnh sự Mỹ thì tôi đã ra khỏi địa phương mà không trình báo thì tôi đã vi phạm lệnh quản chế của họ, do đó họ có cớ để bắt tôi vì vậy tôi không về nhà được mà nhờ gia đình mang đồ đạc vào Sài Gòn cho tôi để tôi trốn sang Thái Lan.

Nam Nguyên: Thưa anh khi tới Thái Lan rồi anh có tới tòa Đại sứ Mỹ để tường trình việc do anh trả lời phỏng vấn của Tổng lãnh sự Mỹ tại Việt Nam mà bị đuổi bắt như vậy hay không?

Hàng Tấn Phát: Dạ chưa. Mới qua nên tôi không biết đường đi, tôi không nói được tiếng Thái và tôi cảm nhận người Thái họ không nói tiếng Anh nhiều và tôi cũng không biết tòa Đại sứ Mỹ nằm ở đâu nữa. Tình trạng của tôi rất khó khăn, khi tôi qua đây tôi không có bất cứ thứ giấy tờ gì trong người cả nên không dám ra đường.

Tôi chỉ liên hệ với Cao ủy LHQ và mới đây ngày 9 tháng 11 Cao ủy gọi điện cho tôi và họ hẹn tôi lên điền form và mới vừa cấp cho tôi một giấy chứng nhận tôi có xin tỵ nạn. Họ cũng giải thích cho tôi rằng chính phủ Hoàng gia Thái Lan không ký hiệp định 1951 với Cao ủy về vấn đề người tỵ nạn nên họ có quyền bắt người tỵ nạn bất cứ lúc nào. Bây giờ tôi cũng tránh ra đường vì sợ cảnh sát Thái Lan mặc dù có giấy rồi thì bớt lo hơn.

Nam Nguyên: Xin anh cho biết là mọi hoạt động của anh có nằm trong một tổ chức hay đảng phái nào ở trong hay ngoài nước nào hay không?

Hàng Tấn Phát: Cho tới bây giờ tôi vẫn không là thành viên của một đảng phái nào cả. Tôi không muốn bị vướng bận bất cứ một tổ chức nào hết. Tôi có mong muốn đóng góp công sức của mình vào công cuộc đòi hỏi dân chủ, đòi hỏi tự do dân chủ nhân quyền cho Việt Nam, do vậy bất cứ đảng phái hay đoàn thể nào có những hành động thiết thực cụ thể thì tôi góp sức vào.

Nam Nguyên: Xin cám ơn anh.

 
 

TẠI SAO DÂN VIỆT NAM GỌI ĐẢNG CSVN LÀ ĐẢNG CƯỚP, HỒ CHÍ MINH LÀ HỒ TẶC?


                                                                                                                                              Lê Duy San

 

 

Trong bài "Nếu dân Việt chọn một đảng chính trị" đăng trên Người-Việt Online, ông Ngô Nhân Dụng viết "Một đảng chính trị là của những đảng viên họ đồng ý với nhau về mục tiêu giành lấy quyền hành để cai trị theo chủ trương của họ."  Dĩ nhiên cái chủ trương ấy là một cái chủ trương mà mọi đảng viên của họ cho là tốt đẹp và được nhiều người dân ủng hộ thì họ mới giành được quyền hành. Cũng như một chính trị gia, muốn thành công không những phải là người có khả năng ăn nói mà ngay cả những chương trình tranh cử của người ấy cũng phải thu hút được sự ủng hộ đông đảo của quần chúng, Vì thế, ngay cả đảng Cộng Sản Việt Nam, là một đảng duy nhất nắm quyền cai trị, nhưng trong cương lĩnh của đảng Cộng Sản Việt Nam cũng như những chính sách mà chúng đem ra áp dụng cũng phải dựa vào long dân với những chủ trương tốt đẹp như: Cách mạng tư sản dân quyền, cách mạng ruộng đất, xã hội tự do, nam nữ bình quyền, v.v…trong cương lĩnh của đảng năm 1930 và xã hội công bằng, do nhân dân làm chủ, con người được giải phóng khỏi áp bức, bất công, có cuộc sống ấm no, hạnh phúc, có nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa của nhân dân, do nhân dân và vì nhân dân v.v…trong cương lĩnh của đảng năm 1991.

Ấy vậy mà tại sao đảng Cộng Sản Việt Nam lại bị gọi là đảng cướp? Tại Sao Hồ Chí Minh, người sáng lập ra đảng Cộng sản Việt Nam lại bị nhân dân Việt Nam gọi là Hồ Tặc ( Hồ Tướng Cướp) ?

Mặc dầu chữ "Cướp chính quyền" không những đã được nhân dân Việt Nam dùng khi đảng Cộng Sản Việt Nam núp dưới hai chữ Việt Minh để đoạt chính quyền từ tay chính phủ Trần Trọng Kim vào ngày 2 tháng 9 năm 1945 tại quảng trường Ba Đình Hà Nội mà chính đảng Cộng Sản Việt Nam cũng dùng mấy chữ này trong các sách vở và tài liệu. Mặc dầu trong chiến dịch cải cách ruộng đất 1954, đảng Cộng Sản Việt Nam đã cướp của ( tài sản và đất đai) của các điền chủ và chính bọn chúng đã giết chết hơn 170 ngàn người dân vô tội chỉ vì có vài mẫu ruộng hay vài chục mẫu ruộng. Tết Mậu Thân năm 1968, chỉ vì không cướp được miền Nam, đảng Cộng Sản VN đã hạ lệnh giết chết trên 5 ngàn người vô tội ở Huế. Cho tới ngày 30 tháng 4 năm 1975, nhân dân Việt Nam vẫn chưa ai gọi đảng Cộng Sản Việt Nam là đảng Cướp là tại sao ? Bởi vì bọn Cộng Sản Việt Nam trước năm 1954 dưới chiêu bài "Chống thực dân Pháp để giải phóng dân tộc" và sau này, trước năm 1975, với chiêu bài "Chống Mỹ cứu nước", vẫn che dấu được cái bộ mặt tay sai của Cộng San Quốt Tế là Liên Sô và Trung Quốc, vẫn bịp bợm và lừa gạt được nhân dân Việt Nam là chỉ có chúng mới là người có công giải phóng dân tộc, thống nhất đất nước. Vì thế nhiều người vẫn tưởng rằng chúng có chính nghĩa và những tội cướp của giết người mà bọn chúng chúng làm là đúng.

Nhưng sau tháng 4 năm 1975, đảng CSVN đã cướp 16 tấn vàng của Ngân Hàng Quốc Gia Việt Nam đem về bắc chia nhau. Với những chính sách đổi tiền, mỗi gia đình chỉ được phép đổi có 100ngàn đồng tiền VNCH để lấy $200 tiền VC cũng như chính sách đánh tư sản mại bản, chính sách kinh tế mới, đảng Cộng Sản VN đã cướp trắng trợn không biết là bao nhiêu tiền bạc, của cải, nhà cửa của đồng bào miền Nam và cũng kể từ đó, đảng Cộng Sản Việt Nam đã được nhân dân miền Nam gọi là đảng Cướp, thật không sai chút nào. Ngày nay chúng (bọn CSVN) còn cướp cả đất đai của các tôn giáo như Công Giáo, Phật Giáo, Cao Đài, Hoà Hảo, Tin Lành v.v…và đất đai của nhân dân cả hai miền Nam, Bắc vì thế mới có những vụ giáo dân xứ Thái Hà biểu tình phản đối ở Hà Nội, giáo dân Tam Tòa mit tinh cầu nguyện ở Vinh, vụ dân oan khiếu kiện ở Saigon v.v…

Trên đây chỉ là mấy vụ điển hình, nhưng hành vi cướp của, giết người của đảng CSVN rõ ràng và có ghi vào sử sách. Ngoài ra còn không biết bao nhiêu những vụ cướp của, giết người khác mà đảng CSVN đã thi hành một cách dấu diếm như thủ tiêu, thanh toán hoặc đổ cho người quốc gia hoặc đảng phái đối lập. Ngay cả những người đã nghe theo lời dụ dỗ của bọn chúng, đem tiền về làm ăn, chúng cũng không tha, nhiều người còn bị chúng bỏ tù trước khi cướp hết tài sản. Vụ gần đây nhất là vụ Bát Nhã Làng Mai ở Lâm Đồng.

Qua những sự kiện trên, đảng CSVN đã lộ nguyên hình là một đảng Cuớp không những đúng nghĩa là một đảng cướp. mà còn là một đảng cướp dã man và tàn bạo nhất thế giới. Thực vậy, các đảng cướp, thường chỉ cướp của, ít khi chúng giết người, trừ trường hợp bất khả kháng. Nhưng đảng CSVN, sau khi cướp của, nếu chúng không giết thì cũng bỏ tù.

Khi một đảng được gọi là đảng cướp, thì thủ lãnh của đảng cướp phải là một tướng cướp. Đảng CSVN đã là một đảng cướp, thì thủ lãnh của đảng CSVN, tức Hồ Chi Minh phải là một tướng cướp. Do đó người dân Việt Nam thường gọi Hồ Chí Minh là Hồ Tặc, nhiều người còn gọi ông Hồ là Dâm Tặc. Điều này thật cũng không có gì là quá đáng vì chính Hồ Chí Minh cũng đã từng cướp của giết người. Thực vậy, năm 1945, sau khi cướp được chính quyền, ông Hồ tổ chức một tuần lễ vàng, lấy lý do là để mua khí giới. Nhưng ông Hồ đã cướp đi số vàng này đem hối lộ tướng Tầu là Lữ Hán để y không cung cấp vũ khi cho các đảng phái quốc gia VN. Ngoài vụ cướp số vàng này, số vàng của nhân dân cúng để mua vũ khí chống Pháp, ông Hồ còn phạm tội giết người, đó là giết Nông Thị Xuân, một người làm của ông để che dấu tội lợi dụng quyền hành để hãm hiếp người làm tới có con.

          Không những cướp của, giết người, ông Hồ còn cướp cả vợ của đàn em là Nguyễn thị Minh Khai, vợ của Lê Hồng Phong và cướp cả trinh tiết của không biết bao nhiêu là cháu ngoan Bác Hồ. Trong bài "Lần gặp bác Hồ, tôi bị mất trinh", chị Huỳnh Thị Thanh Xuân ở Quảng Nam cho biết, năm 1964, chị và một số các em thiếu nhi tuổi vào khoảng 14, 15 được cơ quan và Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam cho ra Bắc thăm bác Hồ. Khi gặp bác, bác đã ôm hôn mỗi ngưới một cái. Riêng chị, bác không những đã hôn môi chị mà lưỡi của bác còn ngoáy ngoáy trong miệng của chị. Sau chị đã được bác dẫn tới phòng chiếu phim để coi phim cùng mọi người. Chị được ngồi cạnh bác. Một tay bác choàng lên vai chị còn tay kia bác xoa lên bộ ngực mới lớn của chị và tối hôm đó, chị đã được đưa tới phòng riêng của bác. Gặp chị, bác như con hổ đói và bác đã cướp đi mất cái trong trắng và qúi giá nhất của đời người con gái của chị. Bởi thế mới có người nói:

 

" Bác Hồ rồi lại Bác Tôn,

 Cả hai Bác thích ôm hôn nhi đồng.

 Nước da các Bác màu hồng, Nước da các cháu nhi đồng màu xanh.

 Giữa hai cái mặt bành bành,

 Những khăn quàng đỏ chạy quanh cổ cò " !

 

 

Tóm lại, đảng CSVN đúng là một đảng Cướp và Hồ Chí Minh đúng là Hồ Tặc. Trong lịch sử thế giới, nói chung, lịch sử Việt Nam, nói riêng, chưa hề có một đảng chính trị nào bị gọi là đảng cướp và cũng chưa hề có một vị Vua nào hay một vị Tổng Thống nào bị chính dân của mình gọi Tặc trừ đảng Cộng Sản Việt Nam và Hồ Chí Minh. Không những thế, ngày nay, nhiều người còn gọi Hồ Chí Minh là Thằng, thằng Hồ Chí Minh và coi ông Hồ Chí Minh như cái bộ phận sinh dục của người đàn ông như trong bài thơ sau:

 

                        Một năm hai thước vải thô,

                       Nếu đem may áo cụ Hồ ló ra.

                       May áo thì hở lá đa,

                       Chị em thiếu vải hoá ra lõa lồ.

                       Vội đem cất ảnh bác Hồ,

                       Sợ rằng bác thấy tô hô bác thèm.

 

Vậy mà bọn Cộng Sản Việt Nam vẫn luôn luôn hô hào phải học tập tư tưởng Hồ Chí Minh, và phải noi theo đạo đức Hồ Chí Minh. Thảo nào bọn Cộng Sản VN càng học tập tư tưởng HCM bao nhiêu và noi gương đạo đức HCM bao nhiêu thì bọn chúng lại càng tham nhũng, gian ác, dối trá, đồi bại và hủ hoá bây nhiêu.