THÔNG BÁO !

Trang blog diễn đàn đã được dời sang địa chỉ mới http://ptlambao.blogspot.com/ . Vui lòng vào đây để theo dõi tin tức mới và tiện việc ủng hộ. Trang này sẽ lưu giữ những thông tin cũ . Xin cả ơn sự ủng hộ của mọi người

TM Ban Điều Hành Blog

28 May 2013

Cảnh giác khi cộng sản sử dụng tôn giáo



Trần Thiên (Danlambao) - Tôi viết ra đây là sự suy diễn cá nhân không nhằm mục đích bôi xấu hay chụp mũ cho cộng sản, vài dòng nhằm nâng cao sự cảnh giác của người dân nhằm duy trì sự hòa hợp tôn giáo tránh bị cộng sản lợi dụng tôn giáo nhằm mục đích chia rẽ dân tộc của chúng ta. Vì những gì mà cộng sản nói và làm đều khác nhau đó là thuộc bản chất của cộng sản.

Sự vô thần của cộng sản là nguyên chính cho họ trở thành người không có trái tim, cho nên họ tàn ác chẳng khác gì loài quỷ dữ, một điều ngạc nhiên mấy ngày qua việc bà con phật giáo tổ chức mừng lể Phật đản như thường lệ. Nhưng chúng ta thấy các gương mặt chính quyền cộng sản như Lê Thanh Hải ở thành phố Sài Gòn dẫn bộ sậu thắp hương tại chùa với gương mặt hết sức đạo đức giả, đồng thời các báo chí lại đăng tin ôn lại năm mươi năm Ngài Thích Quảng Đức tự thiêu nhằm mục đích phản đối chính quyền Ngô Đình Diệm.

Việc nhắc lại sự kiện lịch sử này để làm gì trong thời điểm này? Phải chăng đây là chiêu trò PR lấy lòng Phật tử để nhằm mục đích đối trọng với Công giáo, vì trong thời gian qua công giáo chính thức tuyên bố ủng hộ các nhà hoạt động dân chủ, đồng thời góp tiếng nói của giáo hội xây dựng lại hiến pháp mới, rồi còn rất nhiều hoạt động chống ngoại bang mà Công giáo cổ súy, khi cộng sản thấy được nguy cơ mà Công giáo đem lại cho họ, họ phải tìm sự đồng thuận từ một tôn giáo khác, tôn giáo khác không gì bằng phật giáo vì họ đã một lần thành công,

Sau khi họ PR thành công với phật tử, vì phật giáo cộng sản đã nắm trong tay họ sẵn sàng tạo dư luận, thậm chí họ có thể kích thích bằng bạo lực giữa hai tôn giáo việc này cộng sản không ngại thực hiện. khi hai tôn giáo trúng kết thì hiển nhiên ngư ông đắc lợi là cộng sản, một đất nước người dân luôn hận thù với nhau đó là mục đích cộng sản muốn, sự cai trị bằng vũ lực với sự bất ổn là quá hợp lý trong giai đoạn mà toàn dân đang nắm tay nhau lật đổ cái chế độ thối nát này.

Chúng ta hãy cảnh giác với cộng sản về chiêu trò này, chúng ta hy vọng ông trời có mắt giúp đỡ dân Việt thoát khỏi tai ương cộng sản. chúng ta còn có trái tim bất tử của Bồ tát Thích Quảng Đức làm nhân chứng để lật tẩy những việc mà cộng sản làm. Cộng sản sợ nhất là quả tim của ngài vì trong quả tim còn chứa một hàm lượng chất độc do cộng sản tiêm vào trước khi đem ngài đi đốt, Phật giáo hãy cùng nắm tay thật chặt với các tôn giáo khác để giúp dân Việt thoát tai ương cộng sản, Phật giáo hãy đòi lại quả tim và hãy thử xem có bao nhiêu hàm lượng chất độc trong đó để lật tẩy cộng sản gian ác để góp một phần lật đổ cộng sản nhanh nhất.

Việc cảnh giác không bao giờ thừa với cộng sản, chúng ta cùng đoàn kết tương trợ nhau trong lúc này là xem như ngày tàn của cộng sản đã được định đoạt, và ngày đó rất gần.

Trương Duy Nhất: Cái còng và khẩu súng không thể chĩa vào Nhất



Blogger Trương Duy Nhất bị Bộ Công an áp giải ra Hà Nội vào lúc 16g cùng ngày (Ảnh: Báo Tuổi Trẻ)
Đào Tuấn - Tháng 10 năm ngoái, “Một góc nhìn khác” đã nhận được lời cảnh cáo về “thái độ tiêu cực, thiếu ý thức xây dựng, thậm chí kích động dư luận xã hội“.

Tuy nhiên, bấy giờ Trương Duy Nhất đã trả lời rằng “nếu chỉ đọc thấy trên trang này “thái độ tiêu cực, thiếu ý thức xây dựng, thậm chí kích động dư luận xã hội“, thì chính quí vị mới là kẻ tiêu cực, thiếu ý thức và kích động, thậm chí là… phản động!”. Nói thẳng như thế, với cơ quan an ninh.

Không ít lần, hoặc trực tiếp, hoặc gián tiếp (trên một bản sử ký chẳng hạn tôi đã nói anh “mó dái ngựa”) tôi bóng gió nói về việc Trương quá thẳng thắn và những lời lẽ sắc bén như dao cạo của anh khiến ngay cả những người đọc bình thường cũng gây sốc. Nhưng, với tính cách người xứ Quảng (nơi anh lớn lên từ bé), Trương Duy Nhất nói anh không chịu nổi “cách nói kiểu Bắc Hà”.

Sau khi anh post bài này, tôi có trao đổi với anh rất dài. Trương Duy Nhất có đùa rằng nếu anh “có làm sao” thì hy vọng tôi là người sẽ đi thăm anh. Tuy nhiên, Nhất khẳng định Công an không thể bắt anh được. Vì anh công khai tên tuổi. Vì anh nói thật. Vì người ta không thể bắt một người vì nêu chính kiến cá nhân, dẫu những ý kiến đó là chỉ trích và có thể làm người khác tức giận.

Nhưng hôm nay, Trương Duy Nhất đã bị bắt. Dù lý do chưa được tiết lộ. Nhưng với điều 258, có lẽ, sẽ ít nhiều liên quan đến những điều anh viết. Thôi thì cứ coi như là “Sinh nghề tử nghiệp”. Cứ coi như anh phải trả giá cho khí chất xứ Quảng thẳng đến không thể chịu nổi.

(Ảnh: Trương Duy Nhất (áo đen) trong một lần ra Hà Nội)

Đây là bài mà Trương Duy Nhất đã viết vào tháng 10 năm ngoái, với nhan đề “Viết sau 3 cuộc làm việc với công an”.
*
Sau khi về quê ngoại truy lục lý lịch, sáng qua thứ sáu 12/10/2012, công an tiếp tục làm việc với tôi.

Thật ra đây là lần thứ ba. Hai lần trước tôi đã im lặng bởi coi đó là những động thái góp ý thiện chí, tích cực. Lần này là A 87 (cục an ninh thông tin truyền thông Bộ Công an), cơ quan an ninh văn hóa và an ninh điều tra. Thượng tá Trần Quốc Bảo khuôn mặt tươi tỉnh, dễ cảm tình. Phía công an Đà Nẵng, đại tá Nguyễn Ngọc Dương và thượng tá Nguyễn Nho Chinh (trưởng - phó phòng PA83) thì không xa lạ gì. Đây là 3 khuôn mặt tạo cho tôi nhiều ấn tượng tốt, cho tới bây giờ.

Nhưng sau khúc chào hỏi dạng tuyên bố lý do, giới thiệu mục đích quen thuộc khá nhã nhặn cảm tình là một buổi khảo tra, qui chụp khá nặng nề kéo dài đến gần 12 giờ trưa (cho dù tôi đã tuyên bố trước là chỉ làm việc đến 11 giờ). 3 cán bộ khá trẻ với những tập bài viết photo dày cộp ngồi đối diện tôi là Nguyễn Văn Cương (A87, không biết hàm chức gì vì mặc thường phục, không phù hiệu không bảng tên), thiếu tá Nguyễn Ngọc Ánh (PA83) và thượng úy Lê Thanh Dương (PA92).

Phía công an gọi cuộc làm việc, truy hỏi này là “trao đổi đối thoại”, nhưng tôi không có nhu cầu trao đổi đối thoại với công an. Những gì cần viết tôi đã viết, những gì cần nói tôi đã nói, những gì cần trao đổi tôi cũng đã trao đổi, trao đổi đến cạn nghĩa dốc lòng qua hai lần làm việc trước. Vì thế lần thứ 3 này tôi không còn nhu cầu trao đổi đối thoại nữa.

Một “biên bản lấy lời khai” được lập như mọi lần. Tôi ký như muốn rạch nát tờ giấy sau khi ghi “Tôi không đồng ý với cách ghi “lời khai” bởi tôi không phải là tội phạm và cũng không có hành vi sai phạm nào. Tôi không đồng ý với những nhận xét mang tính qui chụp của câu hỏi. Trang blog của tôi không có bất cứ điều gì sai phạm”.

Đã 3 lần công an mời tôi lên làm việc. Thậm chí đã nhiều lần tôi chấp nhận cả các hình thức “trao đổi đối thoại” ở quán nhậu - cà phê. Vì thế, đây cũng sẽ là lần cuối cùng tôi chấp nhận đến làm việc với công an theo giấy mời.

Tôi đã định dành một bài chi li trả lời lại những câu hỏi khảo tra đầy tính qui chụp qua tất cả 3 cuộc làm việc, nhưng nghĩ lại thấy không cần thiết. Điều đó đến giờ là quá thừa.

Nên biết đọc và nhìn những bài viết trên trang của tôi ở nghĩa tích tực. Và thật sự rất nhiều bài viết, nhiều phản biện góp bàn của tôi đã tạo ra những hiệu ứng và thay chuyển tốt. Hơn 4 năm trước, khi một ông Phó trưởng ban tuyên giáo trung ương phán định trang Trương Duy Nhất có “thái độ tiêu cực, thiếu ý thức xây dựng, thậm chí kích động dư luận xã hội“, tôi đã trả lời rằng “nếu chỉ đọc thấy trên trang này “thái độ tiêu cực, thiếu ý thức xây dựng, thậm chí kích động dư luận xã hội“, thì chính quí vị mới là kẻ tiêu cực, thiếu ý thức và kích động, thậm chí là… phản động!”.

Tôi không phải tội phạm. Những bài viết trên trang blog Trương Duy Nhất- Một góc nhìn khác cũng không đả phá, không phản động. Những loại giấy mời, triệu tập và hình thức khảo tra đó hãy dành cho những thằng phản động đang “cõng rắn cắn gà nhà”, những “nhóm lợi ích” đang thâu tóm hệ thống ngân hàng và tài sản quốc gia, những “bầy sâu ăn hết phần của dân”, những “bộ phận không nhỏ” trong đảng đang đe dọa sự tồn vong của đảng và chế độ.

Đấy mới là cách bảo vệ đảng, bảo vệ chế độ. Bọn đó mới là tội phạm, là lũ trọng phạm đang đục khoét đe dọa đến sự tồn vong của đảng và chế độ, chứ không phải là trang blog của tôi. Bọn đó mới là lũ phải gửi “giấy mời”, phải triệu tập, phải bắt giam, phải… chém đầu bêu trước nhân dân!

Đó mới đúng là chức phận của ngành công an. Cái còng và khẩu súng là để chĩa vào bọn vinh thân phì gia, những kẻ đang cài nhét con cháu vào ghế này chức nọ bất chấp nguyên tắc và đạo lý, đục khoét ăn hại tàn phá đất nước, chứ không phải chĩa về những cây bút dám vứt bỏ hi sinh tất tật mọi quyền lợi để dốc lòng cạn tâm đêm ngày phản biện góp bàn cho sự chuyển thay tích cực của đảng và dân tộc như Trương Duy Nhất. 

Bán đất bán rừng bán cả linh hồn



Đỗ Trường (Danlambao) - Sáng nay đang còn cuộn chăn trên giường, Tiến Bọ cạnh nhà, đập cửa vực tôi dậy. Đang tơ lơ mơ ngủ bị đánh thức kể cũng hơi bực, nhưng cố giữ hòa khí, không lần sau lật khật bia rượu đâu đó, hắn ức, không đến đón về cũng mệt. Định kéo chăn ngủ tiếp, hắn xỉa tờ giấy vào mặt, vừa kopy bài viết trên quechoa.vn của nhà thơ Ngô Minh đọc thì khoái, nhưng ức lên tận cổ. Tôi sẵng giọng: Ức gì? Từ trước đến nay, ông thích và chỉ đọc thơ ca Nguyễn Trọng Tạo, bây giờ ông lại đổi sang Ngô Minh, là thế quái nào? Hắn gãi đầu gãi tai, đến bài “Chúng Ta Đang Ăn Thịt Đất Nước Mình” thật sự tôi thích cả Ngô Minh nữa.

Thật vậy! Chẳng riêng gì ông bạn thân Tiến Bọ thích, mà tôi đọc xong cũng sướng tỉnh cả ngủ. Cái sự thật, đất nước đang bị tùng xẻo, tàn phá để có quyền có tiền nhảy múa, xa hoa ấy như sợi dây thòng lọng thắt dần cổ đất mẹ treo ngược lên. Nhưng kẻ đang ăn thịt đất nước mình và kéo sợi dây thòng lọng ấy là ai? Vâng! Dứt khoát không phải, những thằng đang lang thang trên xứ người, những người dân thấp cổ bé họng hay Ngô Minh và những người dân mất đất mất nhà. Do vậy, đề nghị nhà thơ Ngô Minh thiến quách cái đại từ nhân xưng CHÚNG TA đi và ông điểm mặt chỉ tên rõ ràng. Chứ chung chung thế này, oan uổng lắm bác Ngô Minh ạ.

Ngày đàn ông 9 tháng 5 vừa qua ở Đức, đang nhậu nhoẹt vui vẻ, Tiến Bọ tự nhiên ôm mặt khóc hu hu cứ như lên cơn động kinh. Mọi người giật mình, sợ hãi bỏ hết cả bát đũa xuống mâm. Người giữ tay, kẻ vỗ lưng an ủi hắn. Lúc sau mới trấn tĩnh trở lại, hắn rả rích kể, ngày này, năm 1979 thằng bạn học, nhập ngũ cùng ngày, bị trúng đạn giặc Tầu, chết ngay trên tay hắn. Chiến trận đang diễn ra ác liệt, hắn và đồng đội buộc phải chôn bạn ngay Mũi Đất, Hà Tuyên. Cho đến nay, Mũi Đất vẫn bị giặc Tầu chiếm đóng, bạn hắn vẫn còn nằm lại đó. Phục viên, rồi vì miếng cơm manh áo, hắn sang Đức lao động, nhưng món nợ chưa đưa được bạn về quê, cứ canh cánh trong lòng. Mấy năm gần đây, cứ gom đủ tiền, hắn lại về nước cùng gia đình bạn xin phép Tầu để tìm mộ bạn ngay trên đất của ta. Đau lắm nhưng hắn vẫn phải cắn răng chịu đựng. Mấy chục năm đã qua, có lẽ giặc Tầu đã xúc nắm xương bạn hắn đổ đi đâu đó rồi, nhưng hắn vẫn không nản chí. Hắn phàn nàn, cũng vì đất nước, nhưng liệt sỹ cũng có thứ bậc đấy, chết chống Tầu chỉ là loại hai loại ba. Nhìn nghĩa trang liệt sỹ chống Mỹ chăm sóc, hương khói, ấm áp, hàng năm cứ đến ngày 30 tháng 4 lại rầm rầm dựng dậy tôn vinh. Cực cho những thằng đánh giặc Tầu, hương khói, kỷ niệm cũng phải vụng trộm với nhau, cứ như là đi ăn cắp ấy.

Cả tuổi thơ gắn với quê ngoại Hà Tĩnh, nên lần nào về nước, nửa thời gian ở Quảng Bình, nửa còn lại hắn lang thang ra quê ngoại. Nhưng hắn bảo, quê ngoại bây giờ có phố, có làng của Tầu. Hôm ngược lên đầu nguồn con nước chơi, hắn bị bọn đầu trâu mặt ngựa bảo vệ không cho vào khu vực rừng người Lạ đã thuê. Ức lắm nhưng gắng nhịn, phải như mấy chục năm về trước, không nhịn được, hắn đã xơi tái mấy thằng này rồi. Mấy năm nay, vê nước, hắn chỉ đảo qua quê ngoại rồi đi ngay, nhìn bọn Tầu nghênh ngang này, lại nghĩ đến sự tàn bạo của chúng năm 1979, tức khí chịu không nổi.

Cái chuyện cho thuê rừng đầu nguồn này của nhiều tỉnh biên giới quả thật không mới, nhưng hôm nay, nghe lời kể của Tiến Bọ, không riêng tôi, nơi khóe mắt mọi người đều cay cay và bữa ăn, bữa nhậu như chùng xuống. Tôi đã quen và thân với Tiến Bọ, từ gần ba chục năm về trước, ngày bắt đầu làm chung trong lò giết heo của thành phố Leipzig. Thằng này học võ từ nhỏ, to khỏe xốc vác, lầm lì ít nói, cái gì cũng biết và làm được, duy nhất tiếng Đức không chịu học. Học cũng không vào, nó bảo thế. Là con sâu rượu, nhưng từ ngày bị máy cưa thịt thiến mất mấy ngón tay, nó từ rượu. Không hiểu hôm nay bị ma ám hay sao, nó tương liền mấy choác Wodka, hết khóc rồi cười, lại nói về đất và rừng, về linh hồn nguyên khí… Nhưng nghe có lý, khoái cái lỗ tai, mọi người đồng thanh khen nó như vậy.

Vậy đằng sau sự thuê nhượng đất rừng này là gì? Trách nhiệm chính chắc chắn không phải là lãnh đạo các tỉnh, như một số người có chức có quyền đã nói trên báo chí nhà nước. Nếu như không có dấu hiệu bật đèn xanh của người ngồi trên, có nhử kẹo, mấy ông lãnh đạo cấp tỉnh không dám tự động cho thuê rừng đầu nguồn. Nơi được cho hiểm yếu, quan trọng nhất bảo vệ anh ninh quốc gia. Sự việc động trời, nguy hại an ninh như vậy, các bác có trách nhiệm ù ù cạc cạc, chỉ làm động tác kiểm tra, báo cáo, rồi im lặng. Hỏi các cháu con nít có tin không?

Ấy thế mà, hai cháu sinh viên rải có mấy tờ truyền đơn chống Tầu, sự việc nhỏ như con muỗi, các bác biết ngay, có kết quả tức thì, vô khám.

Chẳng cần ông to bà lớn, hiền triết hay triết gia, người ít học nhất cũng thừa biết, một năm bắt đầu từ mùa xuân, đời người bắt đầu từ tuổi trẻ. Vậy tuổi trẻ là linh hồn, sinh khí của một dân tộc. Nhưng linh hồn, sinh khí ấy đang được ru bằng những tiền tài bổng lộc, danh vọng hão huyền với vũ trường chác táng, thâu đêm. Đất nước đang bị gặm nhấm dần. Phương Uyên, Nguyên Kha đang đi hun và gom lại những hào khí đó, để đốt tiếp lên ngọn lửa của cha ông thuở nào. Nhưng các cháu bị bắt, linh hồn dân tộc đã bị nhốt vào tù. Phải chăng đằng sau vụ bắt bớ, tù đày hai cháu sinh viên này, để làm vừa lòng kẻ nào đó, hay có thế lực đen tối nào đứng đằng sau?

Giả dụ như Phương Uyên và Nguyên Kha có sai lầm mắc vào tội chống nước, với tuổi đời còn non trẻ như vậy, một quan tòa lương thiện, không bao giờ phán bản án nặng nề đến như thế. Mức án đểu này, xin các ông hãy giành cho bà hoàng dối trá, sỹ hão Lý Nhã Kỳ và mấy ông phi công rửng mỡ coi thường tính mạng mấy trăm hành khách trong chuyến bay Hong Kong Hà Nội vừa qua. Hành vi “đùa giỡn“ trên buồng lái này, có khác gì kẻ khủng bố.

Vậy là các cháu đã bị ghép vào cái tội không có thật (không có trong bộ luật nào). Một cái tội chỉ có thể xảy ở Việt Nam. Vâng! Tù tội, nhục hình dứt khoát không thể bẻ cong được sự thật, nó chỉ là hành vi của một chính quyền yếu đuối và sợ hãi.

Cái lý luận của Tiến Bọ, làm tôi sức nhớ đến câu chuyện thời gian Mỹ dội bom Miền Bắc. Chúng tôi sống ở Nghĩa Lâm, Nghĩa Hưng, Nam Định. Từ nơi ở đến trường học, chúng tôi phải đi qua cửa hàng hợp tác xã. Cửa hàng ọp ẹp, hàng hóa trống trơn, nhưng khẩu hiệu “Chủ Tịch Hồ Chí Minh Muôn Năm” lúc nào cũng tươi rói treo ngay trên cửa. Tầm trưa, chúng tôi tan học, cửa hàng hợp tác xã cũng đóng cửa. Dũng cùng lớp tôi, cũng là dân sơ tán, kiếm đâu đó cục gạch non, viết lên tường của cửa hàng “Chủ Tich Hồ Chí Dũng Muôn Năm”. Hắn vừa viết xong, chúng tôi đang reo hò, ông đội trưởng Nguyễn Văn Đông, thường gọi là Đảng Đông, từ đâu chạy xộc đến, nắm cổ hắn quát: Thằng phản động con, ông cho mày rũ tù. Đảng Đông xách Dũng ném vào nhà kho hợp tác xã, khóa trái cửa lại. Chúng tôi sợ, tản ra mỗi thằng một nơi. Thằng Dũng khóc thét trong kho. Lúc sau cụ phó Hoạch bố của Đảng Đông đi qua, hỏi xảy ra việc gì. Nghe chúng tôi kể lại, cụ lẩm bẩm, trẻ là mầm non của quốc gia, ai cho chúng nó quyền giam giữ trẻ con thế này. Rồi cụ đi tìm Đảng Đông bắt mở cửa, thả thằng Dũng. Đảng Đông không chịu, cụ chạy về nhà lấy cái rìu bổ củi chặt tan ổ khóa. Đảng Đông định xông vào, cụ dọa chém và chửi, đến thằng Pháp, thằng Nhật nó còn không bắt bớ, giam cầm trẻ con, chúng mày một lũ tay sai mù quáng. Rồi cụ dẫn thằng Dũng về nhà.

Mấy nay báo của nhà nước hẳn hoi nhé, không phải báo của bọn thù địch đâu, đăng tin quê hương của đồng chí anh hùng Ngô Thị Tuyển, (người trong lúc quyết tử với không quân Mỹ, đã vác một phát hai hòm đạn nặng 98 cân, gấp đôi trong lượng của mình) có gần hai ngàn người đánh bắt cá thuê cho Trung Quốc ở trên biển Đông. Chà Chà, thế này không trước thì sau, mấy ngàn ngư dân này, cũng dẫn giặc về trước trộm sau là cướp ao cá nhà mình. Người nông và ngư dân đã bị bần cùng hóa một cách tận cùng, một số buộc phải làm đạo tặc, hoặc theo đạo tặc ngoại bang. Phải nói, Việt Nam không thiếu nguồn tiền cho an sinh xã hội, nếu như có một chính quyền trong sạch. Nhưng những khoản tiền thuế kia, tiền các nước trợ giúp cũng như vay dài hạn… đã chảy vào túi riêng mấy ông tư bản đỏ và cái vòi bạch tuộc của các doanh nghiệp nhà nước.

Đây không còn là lời cảnh báo nữa, mà sẽ có ngày xuất hiện những đạo quân từ trong hầm Boxite, từ cánh rừng đầu nguồn, từ biển khơi ập vào nuốt chửng đất mẹ. Vâng! Từ bán đất bán rừng đến bán linh hồn có một khoảng cách rất gần.

Leipzig – Germany, ngày 27-5-2013

Blogger Trương Duy Nhất bị bắt 'khẩn cấp'



CTV Danlambao - Theo tin từ báo Thanh Niên, vào hôm 26/5/2013, blogger Trương Duy Nhất đã bị An ninh bộ CA bắt khẩn cấp. Đây là một thông tin rất bất ngờ và hiện đang gây xôn xao dư luận.

Chủ nhân của trang blog nổi tiếng 'Một góc nhìn khác' bị bắt với cáo buộc 'lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, công dân' theo điều 258 bộ luật hình sự. Mức án cho tội danh này có thể lên đến 7 năm tù giam.

Đến thời điểm này, trang blog chính tại địa chỉ truongduynhat.vn và các trang dự phòng của blogger này đã không còn truy cập được.
Theo trang blog của nhà báo Huỳnh Ngọc Chênh, thì từ sáng ngày 16/5, đã "có nhiều nguồn tin không chính thức từ Đà Nẵng cho biết blogger Trương Duy Nhất, chủ trang blog nổi tiếng "Một góc nhìn khác" đã bị bắt tại Đà Nẵng và di lý ra Hà Nội".
Trương Duy Nhất từng là một nhà báo hành nghề trong hệ thống báo chí nhà nước, viết cho báo Công An Quảng Nam Đà Nẵng, Đại Đoàn Kết. Tuy nhiên, blogger này được biết đến nhiều qua các bài viết được đăng trên trang blog cá nhân, đặc biệt là sau sự kiện ông tuyên bố: bỏ viết báo để chuyển sang viết blog

Trang blog với câu slogan ấn tượng 'Một góc nhìn khác' của Trương Duy Nhất có lượng truy cập khá đông, với những thông tin nhanh nhạy, kịp thời cùng với nhiều bài bình luận mang tính thời sự.

Một số bài viết thể hiện quan điểm cá nhân của blogger này đã tạo nên nhiều cuộc tranh luận gay gắt. Ngoài ra, trang blog Trương Duy Nhất cũng nhiều lần là mục tiêu tấn công, phá hoại của tin tặc.

Vụ bắt giữ blogger Trương Duy Nhất hiện đang gây nên sự chú ý đặc biệt của dư luận. Hiện đang có rất nhiều suy đoán khác nhau liên quan đến sự kiện này.

Chỉ một góc nhìn Duy Nhất !



Trước một thông tin, trước một tác phẩm, một bài viết, một cây bút, một góp bàn phản biện, chỉ được phép dùng chính phương cách truyền thông “tham chiến”, chứ không được phép dùng đến cái còng số 8, nòng súng và nhà giam. (Trương Duy Nhất)

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến (Danlambao) - Sau quyết định (“Nghỉ Báo Viết Blog”) của Trương Duy Nhất, có độc giả “bình” rằng đây là một “cáo phó” cho báo bổ thời bao cấp. Ông Mặc Lâmthì mô tả hành động này như là một phương cách “thoát khỏi vòng kim cô” của nhà báo nổi tiếng này.

Trương Duy Nhất, nói nào ngay, không phải là người đầu tiên có quyết định ngon lành như thế. Hơn nửa thế kỷ trước, Nguyên Hồng còn tuyên bố một câu (ngon) hơn thế:


“Đủ, đủ lắm rồi. Ông đéo chơi với chúng mày nữa.”


Ấy thế nhưng chả bao lâu sau, vẫn theo lời kể của Tô Hoài

“Hội Nhà văn Đức tặng Hội Nhà văn Việt Nam 200 cái xe đạp Diamant mới cứng. Nguyên Hồng được điện khẩn mời xuống công tác. Ấy là việc dắt chiếc xe đạp đứng vườn hoa Cửa Nam trò chuyện với người qua đường. Vô tuyến truyền hình của Việt, của Đức quay giới thiệu nhà văn với tặng phẩm hữu nghị quốc tế.

Nguyên Hồng hồi ấy mới để râu, rõ ra phong thái học giả phương Đông. Tuyên truyền thế thôi, cả hội chẳng được sờ vào vành bánh chiếc xe nào. Hai trăm cái xe lăn cả vào kho Bộ Thương nghiệp”. (Tô Hoài. Cát Bụi Chân Ai. Wesminster, CA: Hồng Lĩnh, 1993.)

Tôi nghe nói, Bộ Thương Nghiệp, vào thời điểm vàng son của nó, quản luôn cả đến cây kim và sợi chỉ nữa cơ. Nhờ thế, nhà nước cột chặt được tất cả mọi người, không xót một ai. Muốn “đéo chơi” (với chúng nó) nữa cũng chả phải là chuyện dễ dàng gì.

Cái thời hoàng kim (thổ tả) đó, của chúng nó, may quá, đã qua. Bây giờ, cả ông hai ông Hữu Thỉnh và Đinh Thế Huynh dù có tam cố thảo lư, và khiêng đủ “200 chiếc xe đạp Diamont mới cứng” đến tận nhà (chắc) cũng không cách chi thuyết phục được Trương Duy Nhất trở lại cái “Hợp Tác Xã Tư Tưởng” của nhà nước nữa.

Nhất đã đi rồi.

“Hợp Tác Xã Tư Tưởng” là chữ dùng (riêng) của Trương Duy Nhất để mô tả những sinh hoạt có liên quan đến sách báo thời bao cấp. Cái thời mà blogger Đào Tuấn đặt tên, một cách (vô cùng) lãng mạn, là “Thời Đại Buông Rèm.” Tôi vốn sính Tây nên gọi cái thứ của nợ này là một loại ghetto, dành cho những người cầm viết, ở Việt Nam.

Trong Thế Chiến Thứ II, ghettos được Đức Quốc Xã tạo nên (ở nhiều thành phố Đông Âu) để làm nơi tập trung người Do Thái. Với thời gian, hạn từ ghetto được phổ biến theo một nghĩa rộng rãi hơn – để chỉ những nơi biệt cư, thường là nghèo nàn và chật hẹp, của một nhóm người (nào đó) trong lòng phố thị:Black Ghetto, Mexican Ghetto, Chinese Ghetto, Student Ghetto, Gay Ghetto...


Nguồn ảnh: http://www.whutupdoe.

Từ hơn nửa thế kỷ qua, nhà đương cuộc Hà Nội cũng thiết lập một loại ghetto bẩn chật (tương tự) để làm nơi quần tụ cho những người cầm viết. Kẻ nào lỡ bước qua (hay bị đẩy ra) khỏi lằn ranh của cái ghetto văn hoá này là sẽ bị rơi ngay vào “bước đường cùng” – theo như (nguyên văn) lời của Bùi Ngọc Tấn:

“Có một ý kiến (hay chỉ thị) không thành văn nhưng mạnh hơn văn bản mà tất cả các báo, các nhà xuất bản đều thực hiện rất triệt để và nghiêm chỉnh là không in bài của Mặc Lân, Lê Bầu. Nếu hạn hữu có in cũng không được ký tên hai người… không được in đã hẳn, nhuận bút cũng không có nốt.

Túng thiếu. Mà phải có tiền. Phải sống. Đang loay hoay với kế mưu sinh thì Dương Tường đến. Nào ai ngờ được chính anh chàng lơ ngơ này lại là người giải quyết cho Mặc Lân vấn đề cực kì khó khăn ấy: Đi bán máu…

Lân mừng như người chết đuối vớ được cọc… Tiền tính theo cc còn tem phiếu thì đồng loạt. Mỗi người được lĩnh tem 2 cân đường, 4 cân đậu phụ, 2 kí thịt, 2 hộp sữa. Thế là mất đi một ít màu nhưng túi nằng nặng tiền và tem phiếu. Cho nên những ngày đi bán máu rất vui…

Bán máu êm ả là thế mà nhiều lúc vẫn giật mình. Ví như đang ngồi nhìn cả vào người y tá chờ gọi tên mình thì người ấy bỗng bật ra những cái tên bất ngờ nhất:

Chính Yên!

Phan Kế Bảo!
…..
Phương Nam!

Toàn những người quen. Toàn những trí thức. Ngượng nghịu nhìn nhau. Rồi cũng quen dần. Lương thiện thì rõ ràng là lương thiện rồi. Nhưng nó tố cáo bước đường cùng.” (Bùi Ngọc Tấn. “Thời gian gấp ruổi“. Viết về bè bạn. Virginia: Tiếng Quê Hương, 2006. 65 – 67)

Và đến “bước đường cùng” thì mới thấm thía hương vị của một tô phở, cho dù là phở quốc doanh. Nó có thể làm cho khách qua đường phải ứa nước miếng, và (đôi khi)… nước mắt:

“Ngày ấy từ quê ra đèo nhau qua hiệu phở, ngửi mùi thơm ngào ngạt, quyến rũ, hai vợ chồng cùng thấy đói, thấy thèm và bảo nhau vào ăn phở. Nhưng khi lục túi chỉ còn ba trăm. Đúng một bát phở chín. Không hơn. Ai ăn? Bà bảo ông ăn vì trông ông gầy quá. Ông bảo bà ăn. Bà bảo thế thì không ai ăn cả. Cùng về. Nhưng ông biết bà đã nhịn thèm nhịn nhạt, nhường chồng con bao nhiêu năm rồi. Ông quát lên khe khẽ, bắt bà phải ăn. Bà vâng lời ông. Ông còn dặn bà: Nửa bát đầu cứ thế ăn, nửa bát sau hãy cho chanh ớt. Như vậy em được ăn hai thứ phở.” (Bùi Ngọc Tấn. Vũ trụ không cùng. Fall Church,Virginia: Tiếng Quê Hương, 2007).


Tranh: Babui

Ở trong vòng ghetto, tuy bẩn chật nhưng được cái an toàn. Nó an toàn đến độ khiến không ít kẻ sinh tật múa gậy vườn hoang – theo như lời than phiền của tiến sĩ Nguyễn Thanh Giang, về một cây viết và một tờ báo tăm tiếng (và tai tiếng) nhất hiện nay:

“Vì sao Nguyễn Như Phong và báo An Ninh Thế Giới dám tự tung tự tác, ngang nhiên hoành hành, đổi trắng thay đen, ngậm máu phun người như vậy? “

An Ninh Thế Giới không phải là tờ báo duy nhất chuyên ngậm máu (hay ngậm cứt) phun người như thế. Ngày 31 tháng 10 năm 2009, qua một bài báo (“Bán dâu - Hủ tục man rợ vẫn hoành hành”) tờ Tiền Phong cũng đã ngang hiên xỉ nhục người dân ở huyện Tiên Yên, tỉnh Quảng Ninh, về điều mà họ mô tả là “tập tục vô luân” nơi địa phương này: ”Thích thì bỏ tiền cưới vợ, khi ‘bực mình’ thì rao bán cả vợ cả con, bố mẹ chồng cũng có quyền bán con dâu và cháu nội…”

Một tuần sau, cũng báo Tiền Phong, số ra ngày 8 tháng 11, đăng lời “xin lỗi nhân dân và chính quyền xã Phong Dụ cùng bạn đọc...” vì “tác giả bài báo đã xào xáo và không hiểu biết gì về tập tục và đời sống bà con đồng bào dân tộc, thêm thắt, thổi phồng sự việc...” 

Xin lỗi quấy quá, cho có lệ vậy thôi, chứ “đổi trắng thay đen” hay “thêm thắt, thổi phồng sự việc” để phỉ báng thiên hạ – đối với những người cầm viết trong ghetto Việt Nam – chỉ là chuyện nhỏ, không đáng để họ phải bận tâm. Họ còn được dung túng để thay mặt cho cả ngành tư pháp của xứ sở này kết án hết người này, đến người nọ về tội danh này hay tội danh khác nữa cơ.

Qua một cuộc phỏng vấn, do Lê Thị Thái Hoà thực hiện, đọc được ở Thanh Niên Online vào ngày 30 tháng 4 năm 2008, nhà văn Trần Đăng Khoa cho biết:

"Tôi nói thật, chưa bao giờ tôi viết có xúc cảm hết. Thời trẻ con cũng thế và sau này cũng vậy. Thấy cần viết là tôi viết. Họ đặt ký tôi viết về người này người kia thì tôi viết. Thế là có tập Chân dung và Đối thoại đấy".

“Thế ... đấy” nhưng tập Chân Dung Và Đối Thoại vẫn được tái bản đều đều. Lý do: ghetto chữ nghĩa ở VN là một loại công ty độc quyền, không có đối thủ, miễn có cạnh tranh, và thường kín như bưng. Bởi vậy, khi Trần Đăng Khoa hé mở cho chút xíu ánh sáng (sự thật) soi rọi vào một vài mảng tối thui ở đất nước này là tác phẩm của ông liền được đón chào nhiệt liệt.

Dù thế, chỉ hơn một năm sau, qua một cuộc phỏng vấn khác – đọc được vào hôm 13 tháng 7 năm 2009, do Hồng Thanh Quang thực hiện – Trần Đăng Khoa đã nói khác ngay. Ông không đề cập đến chuyện “viết không cần cảm xúc” hay “viết theo đơn đặt” nữa. Thay vào đó, ông nêu lên“thiên chức của nhà văn” bằng những lời lẽ hết sức trang trọng và cảm động:

“Bởi vì ở Phương Đông cũng như ở Việt Nam, văn chương đích thực, phải tải Đạo, như cụ Đồ Chiểu nói: Chở bao nhiêu Đạo, thuyền không khẳm. Vì thế, trong con mắt của xã hội, nhà văn là cao quí, là đại diện cho giá trị đạo đức và văn hoá xã hội.”

Cảm ơn Trần Đăng Khoa, và cảm ơn Trời. Thế thời, rõ ràng, đã đổi. Và đổi nhanh ngoài sức tưởng tượng của tất cả mọi người. Mới bữa nào người dân Việt còn thi thoảng uống cà phê chui, nay thì họ ngồi đầy những tiệm cà phê internet. 

Cái phương tiện truyền thông (tân kỳ) này đã làm cho quả địa cầu nhỏ lại. Nhân loại nhích lại gần nhau hơn. Việt Nam không còn là một nơi biệt cư, dành riêng cho một dân tộc hoàn toàn mù thông tin, như trước nữa. Bây giờ mà vẫn cứ “viết theo đơn đặt hàng” thì rách việc như không. Và điều này thì Trương Duy Nhất biết rõ hơn rất nhiều người. 

Cuối bài “Viện Sĩ Tự Sướng” (viết ngày 4 tháng 2 năm 2011) ông cho biết: “Tôi post bài này lên lúc 14 giờ 57, xong đi một vòng chúc Tết. Chưa đầy 2 tiếng sau về mở lại thì thấy báo Nhân Dân đã tháo bài này xuống khỏi trang Nhân Dân điện tử.”

Trước đó không lâu, báo Pháp Luật cũng bị một tai nạn tương tự vì bài báo “Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng Xuất Sắc Nhất Châu Á” của ông hay bà Phượng Lê nào đó. Nó cũng được “tháo xuống” tức thì.

Hệ thống truyền thông quốc doanh, rõ ràng, không còn là nơi để có thể múa gậy vườn hoang (như xưa) nữa. Dù nấp dưới bút danh nào, và trong ngõ ngách nào chăng nữa, hễ cứ nói bậy hay nói láo là bị chúng “vả” vào mồm – khiến mặt mũi sưng vù – ngay tức khắc.

Cái ghetto chữ nghĩa Việt Nam bây giờ, ví von mà nói, là một con thuyền lủng. Nó sắp đắm đến nơi. Bởi thế, khi Trương Duy Nhất tuyên bố “bỏ thuyền” thì ai cũng lấy làm mừng. Đây là một tin vui. Một người ngay thoát nạn!

Nhất đã đi rồi!

Tưởng là đi đâu, ai dè ổng đi... vô hộp, theo như tin loan của Thanh Niên On Line, đọc được vào hôm 26 tháng 5 năm 2013:

“Bộ Công an vừa tiến hành bắt giữ ông Trương Duy Nhất (49 tuổi, ngụ tại TP.Đà Nẵng) về hành vi lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước Việt Nam, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, công dân theo điều 258, Bộ luật Hình sự.”

Nguyên Hồng, rõ ràng, vẫn may mắn hơn Trương Duy Nhất. Thời của ông nhà văn ở miền Bắc Việt Nam ngày trước – nói nào ngay – cửa tù không mở rộng (hết cỡ) như thời của ông nhà báo hôm nay, trên toàn lãnh thổ. Bởi vậy, nhiều người cầm bút ở Việt Nam đã chọn cuộc sống trong ghetto (được lúc nào hay lúc đó) thay vì ở trong tù. Cái trước, khách quan mà xét, vẫn rộng rãi thoải mái hơn cái sau nhiều lắm. Thiệt đúng là một xứ sở chỉ có một góc nhìn duy nhất.!